Chương 54: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 3) Rốt Cuộc Thì Dưới Vết Sẹo Kia Là Gì?

Chương 54: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 3) Rốt Cuộc Thì Dưới Vết Sẹo Kia Là Gì?

 

Hình ảnh đầu tiên hiện lên trong đầu Tống Hề Đào lúc này, chính là cảnh cậu ngồi xổm dưới gốc cây trong cơn gió đêm lạnh lẽo, tận mắt nhìn thấy Diêu Chiếu và Mạnh Tư Trình cùng nhau bước ra khỏi cổng trường. Lúc đó cậu còn thầm nghĩ, bóng lưng của mấy nam sinh cao một mét chín ai trông cũng na ná nhau cả thôi. Hóa ra lại là cùng một người.

 

Cậu đường đường là dân học mỹ thuật, thế mà lại đi cảm thấy bóng lưng hai cơ thể người này chỉ là giống nhau thôi, tiếc là cậu không có cái khả năng liên tưởng mạnh mẽ đến thế. Ai mà ngờ được, Mạnh Tư Trình quay đầu một cái đã khoác lên mình cái acc clone để đi phụ đạo cho cậu cơ chứ? Mạnh Tư Trình thì lạnh lùng cao ngạo, còn Học Sinh Giỏi thì lại bình dị gần gũi, thế mà họ lại là cùng một người ư?

 

Tống Hề Đào từng tưởng tượng sẽ vẽ lại khuôn mặt của Học Sinh Giỏi, nhưng khi đặt bút xuống lại cứ chần chừ mãi không biết chi tiết ra sao. Cậu cứ đinh ninh rằng Học Sinh Giỏi hẳn phải là một người có gia cảnh thanh bần nhưng tính cách dịu dàng lắm.

 

Còn Mạnh Tư Trình thì sao? Vừa có tiền lại vừa lạnh lùng.

 

“Các cậu, các cậu không….”

 

Mạnh Tư Trình nghe thấy Tống Hề Đào cố gắng suy nghĩ một hồi, xong lại vô cớ lòi ra thêm một từ “các cậu”, giống như ở giữa đang tồn tại sự so sánh xem “ai không bằng ai” vậy. Mà bất kể trong lòng Tống Hề Đào người nào thua đi nữa, Mạnh Tư Trình nhận ra bản thân mình không hiểu sao vẫn cứ thấy ghen tuông. Mạnh Tư Trình là bản thể của hắn, nhưng cái tài khoản phụ kia cũng là tâm huyết hắn bỏ ra bao ngày đêm xây dựng chứ bộ.

 

Mạnh Tư Trình móc điện thoại ra, nói: “Cậu không tin à? Cậu có thể nhắn tin thử cho tài khoản phụ của tôi xem.”

 

Tống Hề Đào kinh hãi, vội vàng chồm tới nắm chặt lấy điện thoại của Mạnh Tư Trình, sống chết gì cũng không cho hắn đăng nhập: “Tôi tin! Tôi tin mà!”

 

Tối qua trước khi gọi điện cho Mạnh Tư Trình, cậu còn nhắn tin tâm sự với Học Sinh Giỏi nữa, cái này mà để Mạnh Tư Trình nhìn thấy thì hắn lại truy cứu đến cùng xem cậu muốn cầu cứu hắn chuyện gì cho mà xem.

 

Mạnh Tư Trình rũ mắt xuống, nhìn những ngón tay Tống Hề Đào đang đặt trên mu bàn tay mình, nhiệt độ cơ thể ấm áp truyền tới, hắn bèn trở tay nắm chặt lấy.

 

Tống Hề Đào nhẹ nhàng rút tay về, ngượng ngùng gãi gãi má: “Tại sao cậu lại làm như vậy hả?”

 

Mạnh Tư Trình đáp tỉnh bơ: “Tôi sợ cậu nghe không hiểu, cũng nhìn không hiểu, thế thì chẳng phải tôi sẽ bị mất mặt hai lần à!”

 

Tống Hề Đào phản bác: “Sao có thể chứ? Rõ ràng tôi mới là người phải mất mặt chứ?!”

 

Mạnh Tư Trình: “Không có học trò ngốc, dạy cậu không được chính là vấn đề của tôi.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu tự yêu cầu bản thân cao quá rồi đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi đã trả lời câu hỏi của cậu rồi đấy.”

 

Tống Hề Đào ngơ ngác: “Cái gì cơ?”

 

Mạnh Tư Trình giải thích: “Cậu hỏi tôi, chúng ta có thân không? Tôi đã chứng minh chúng ta rất thân, cho nên, chúng ta là bạn tốt rồi, có thể chăm sóc lẫn nhau.”

 

Tống Hề Đào nghẹn lời, trong lòng rối bời trăm mối tơ vò. Mạnh Tư Trình lúc thì muốn làm người yêu với cậu, lúc thì lại đòi làm bạn tốt, cậu không biết nếu đồng ý cái vế sau thì có bị khuyến mãi thêm cái vế trước hay không nữa. Mạnh Tư Trình có công thức tính toán của riêng hắn, dù Tống Hề Đào có dành cả đời này để tính thì cũng tính không ra được đáp án đâu.

 

Tống Hề Đào nói: “Chăm sóc lẫn nhau, là lẫn nhau đấy nhé, ý chỉ là chúng ta đều rất cần đối phương, nhưng mà bây giờ tôi thuê bảo mẫu là được rồi.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn thẳng vào mắt cậu: “Tôi cũng cần cậu.”

 

Tống Hề Đào: “Hửm?”

 

Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt Tống Hề Đào, kéo tay cậu sờ lên một chỗ lồi lõm không bằng phẳng sau gáy mình, thì thầm: “Tháng Năm năm ngoái tôi bị một tai nạn xe, não có để lại di chứng, không nhìn thấy cậu là tôi sẽ cảm thấy rất đau đầu.”

 

Đầu ngón tay của Tống Hề Đào khẽ động đậy, chạm phải một vết sẹo khâu vặn vẹo ẩn giấu trong mái tóc đen dày, trong khoảnh khắc đó, trái tim cậu như bị ai bóp nghẹt, thắt lại một cái. Cậu ấn nhẹ thử, không dám tưởng tượng dưới lớp da này từng có một mảnh hộp sọ bị vỡ nát. Mạnh Tư Trình không chỉ là Mạnh Tư Trình, mà còn là người cậu từng đưa cho rất nhiều bánh mì và trà sữa, là người cậu từng lo lắng ăn sáng không đủ no, lo lắng đồng phục bẩn không có tiền đổi cái mới.

 

“Có đau không?”

 

“Ừ, đau.”

 

Mạnh Tư Trình ngước mắt lên nhìn Tống Hề Đào. Hóa ra cảm giác vô cùng muốn gặp Tống Hề Đào khi tỉnh lại sau cơn hôn mê dài, chính là để nghe được một câu “Có đau không” này đây.

 

Bỗng nhiên Tống Hề Đào hoảng hốt đứng bật dậy: “Cậu có di chứng mà còn dám thức trắng suốt cả đêm không ngủ à!”

 

Cậu lật chăn lên, giục: “Cậu mau nằm lên đó ngủ bù đi, nếu không sẽ đau đầu đấy.”

 

Mạnh Tư Trình vẫn ngồi im không động đậy.

 

Tống Hề Đào đẩy đẩy hắn: “Cậu lên giường đi chứ.”

 

Mạnh Tư Trình thú nhận: “Tôi cố ý kể khổ với cậu đấy.”

 

Tống Hề Đào: “Được rồi, tôi biết rồi, cậu ngủ đi, bác sĩ bảo tôi không được tức giận, cậu tự liệu mà làm đi.”

 

Lúc này Mạnh Tư Trình mới chịu cởi áo khoác và giày ra, nằm xuống giường rồi đắp cái chăn của Tống Hề Đào lên. Dưới đầu hắn là gối của Tống Hề Đào, cảm giác này còn khiến đầu óc hắn thoải mái hơn so với việc dùng bất kỳ loại máy phục hồi chức năng hiện đại nào.

 

Hắn đặt báo thức chín giờ rưỡi, sau đó dặn dò: “Lát nữa tôi đưa cậu đi họp lớp.”

 

Tống Hề Đào: “Cậu ngủ đi.”

 

Tống Hề Đào đóng cửa phòng ngủ lại, đi đến trước tủ lạnh, ngó nghiêng xem bên trong có đồ gì bổ não không. Mẹ cậu nhồi nhét đồ tiếp tế cho cậu đầy ắp cả một tủ lạnh, chỗ nào cũng thấy toàn là đồ tẩm bổ, vị thì khó ăn muốn chết, lần nào Tống Hề Đào nhìn thấy mặt mũi cũng xanh mét cả lại.

 

Ơ kìa, có bánh kem nhỏ này.

 

Tống Hề Đào hớn hở bưng ra, tháo vỏ hộp, ngồi thu lu ở đó, tít mắt ăn từng miếng một. Kem lạnh lạnh tan trong miệng, Tống Hề Đào cố gắng kiềm chế, gạt bớt kem sang một bên, nhưng rồi không nhịn được lại liếm liếm cái nĩa cho đỡ phí.

 

Ăn hết một góc, Tống Hề Đào tiếc nuối cất bánh kem lại vào tủ lạnh. Cậu ngồi bên mép bàn ôm mặt, hồi tưởng lại dư vị của món bánh ngọt ngào, ngẫm nghĩ xem hôm nay còn chuyện gì mình chưa làm không.

 

A, hôm nay còn chưa ngắm Qua Qua nữa! Đúng là ăn cái bánh vào là quên luôn con trai rồi. Tống Hề Đào sờ túi áo, thôi chết, điện thoại để quên trong phòng ngủ không mang ra rồi. Mạnh Tư Trình đang ngủ ở trong đó, tốt nhất là không nên làm phiền thì hơn. Tống Hề Đào hết cách, đành phải đi loanh quanh làm vài động tác hỗ trợ phục hồi chức năng ở phòng khách cho đỡ chán.

 

Một tiếng sau, điện thoại trong phòng cậu lại vang lên inh ỏi.

 

Tống Hề Đào rón rén đến cửa, mở một khe hở bé xíu, ghé mặt nhìn vào, suýt chút nữa thì hồn bay phách lạc. Mạnh Tư Trình không hề ngủ, mà hắn đang lôi tấm ảnh Tống Mộc Qua giấu dưới gối của cậu ra nhìn chăm chú! Đó là tấm ảnh đầy tháng, chụp cậu bé Tống Mộc Qua nhỏ xíu và hai quả đu đủ tròn vo thật to đặt bên cạnh.

 

Tống Hề Đào lao vào như một cơn gió, nhìn thấy điện thoại trên bàn đang nhấp nháy cuộc gọi video call của Giang Mộng Lệ, còn trên giường Mạnh Tư Trình đang công khai xem trộm ảnh của cậu.

 

Cậu tắt video trước, vội vàng nhắn tin: “Mẹ ơi, con đang họp một lát nhé.”

 

Giang Mộng Lệ: “…”

 

Bà nhìn đứa cháu nội thơm mùi sữa trong tay, trên mặt thoáng qua vẻ khó hiểu. Bà biết Tống Hề Đào có thể tự điều chỉnh lại tâm trạng, nhưng dì Phượng phản ánh tối qua Tống Hề Đào còn khóc lóc ầm ĩ, thế mà hôm nay lại cúp liền hai cuộc gọi, điều chỉnh cũng nhanh quá rồi đấy?

 

[Con trai, con bị chuyện gì quấn chân à?]

 

Tống Hề Đào giật phắt tấm ảnh trên tay Mạnh Tư Trình, qua loa lấp liếm hỏi một câu: “Ngủ dậy rồi hả?”

 

Mạnh Tư Trình chỉ vào tấm ảnh trong tay cậu, hỏi: “Cậu hồi bé à? Nhưng mà độ phân giải sắc nét quá nhỉ, thời đó làm gì có cam xịn thế này?”

 

“…” Qua Qua giống mình đến thế sao?

 

Tống Hề Đào gật đầu qua loa cho xong chuyện: “Phục chế HD đấy, công nghệ bây giờ cao mà.”

 

Mạnh Tư Trình khen: “Rất đáng yêu.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Tống Hề Đào lí nhí: “Cảm ơn đã khen.”

 

Mạnh Tư Trình im lặng một lúc. Trên tấm ảnh rành rành có ngày chụp, chụp vào mùng 8 tháng 2. Rõ ràng là vừa mới chụp đây thôi, thằng nhóc con này là ai? Chẳng lẽ là em trai của Tống Hề Đào à? Tại sao Tống Hề Đào lại không dám video call với phụ huynh trước mặt hắn? Có phải là sợ có một đứa trẻ con lọt vào khung hình không?

 

Mười giờ rồi, Mạnh Tư Trình mặc áo khoác vào, chuẩn bị cùng Tống Hề Đào đi tham gia họp lớp. Hắn vừa cài cúc áo vừa lơ đãng hỏi như không có gì: “Em bé đó tên là Mộc Qua à?”

 

Tống Hề Đào mà chưa phẫu thuật thì chắc chắn đã nhảy dựng lên vì sợ rồi, Mạnh Tư Trình biết bói toán hay gì vậy trời!

 

Mạnh Tư Trình phân tích: “Cậu và em gái lần lượt tên là Đào và Lý, trong ảnh lại có hai quả đu đủ, cho nên tôi đoán tên ở nhà của em bé là Mộc Qua. Nó là em trai của cậu à?”

 

Tống Hề Đào cứng họng: “…………”

 

Mạnh Tư Trình sờ lên mí mắt hơi sưng húp của cậu, dịu dàng nói: “Vừa nãy tôi đăng nhập tài khoản phụ, nhìn thấy tin nhắn cậu để lại rồi. Xin lỗi nhé, đã không trả lời cậu ngay lập tức được.”

 

Tống Hề Đào nói có một vấn đề không thể tâm sự với người khác, muốn xin ý kiến của hắn.

 

“Có phải cảm thấy tủi thân không?” Mạnh Tư Trình bất ngờ ôm chầm lấy Tống Hề Đào. “Mẹ cậu chăm sóc Mộc Qua thì tôi sẽ chăm sóc cậu, ba mẹ có nỗi khổ của ba mẹ, còn trong lòng tôi chỉ có cậu thôi, bất kỳ ai cũng không thể chia sẻ sự quan tâm của tôi dành cho cậu được.”

 

Tống Hề Đào vừa như lọt vào sương mù lại vừa nơm nớp lo sợ. Những lời Mạnh Tư Trình nói giống như một bài toán cao cấp, hình như cậu hiểu rồi, nhưng lại hình như chưa hiểu gì cả. Một nửa là vì giọng nói trầm ấm ngay sát bên tai của cậu, một nửa là vì những lời hắn nói, phảng phất như lần đầu tiên cậu nói chuyện với Mạnh Tư Trình vậy, nghe xong trong đầu chỉ còn lại một mảng trắng xóa.

 

“Cậu… cậu biết cái gì rồi?”

 

Mạnh Tư Trình nói tiếp: “Cậu bị tai nạn xe cần được quan tâm, mẹ cậu lại sinh Mộc Qua vào đúng lúc này, sự chú ý của cả nhà đã bị Mộc Qua chia bớt, cậu bị thương chưa khỏi hẳn đã bị đuổi đến trường đi học, chắc chắn là cậu rất tủi thân.”

 

Nhưng Tống Hề Đào lại rất mềm lòng, cảm thấy Mộc Qua đáng yêu như vậy mình không nên ghen tị, nên làm một người anh trai tốt, sự mâu thuẫn đó khiến cảm xúc cậu sụp đổ. Cậu tắt video call của mẹ, nhưng lại lén giấu ảnh của em trai dưới gối. Những năm gần đây chính sách sinh đẻ của nhà nước đã mở rộng, trong đám bạn học của Mạnh Tư Trình cũng có người lên đại học rồi bố mẹ mới sinh con thứ hai, có người vui vẻ chấp nhận, có người lại tủi thân không hiểu. Hắn tin rằng, nếu Tống Hề Đào không phải vừa lúc bị tai nạn xe, cơ thể yếu ớt đến mức này, thì lớn lên trong một gia đình ấm áp như vậy, cậu cũng sẽ rất yêu quý Tống Mộc Qua thôi.

 

Trong lòng Tống Hề Đào đúng là cạn lời: “…………” Tên này thông minh như vậy sao không tính ra Tống Mộc Qua là con trai của hắn luôn đi.

 

“Đoán mò lung tung, tôi đi họp lớp đây!”

 

“Tôi đi với cậu.”

 

Mạnh Tư Trình đi theo phía sau, thuận tay lấy một cái mũ trên ghế sô pha đội lên đầu cho Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào đội cái mũ lông xù, làu bàu: “Cậu cứ mặc như thế này đi với tôi à? Người không biết còn tưởng cậu sắp lên sân khấu phát biểu nữa đấy.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn bộ vest chỉn chu của mình: “Tôi không có bộ đồ nào khác. Sinh viên năm tư đều chạy đi hội chợ việc làm mà, mặc vest cũng là chuyện rất bình thường thôi.”

 

Tống Hề Đào thở dài: “Không phải cậu vừa dọn tủ quần áo của tôi sao, đi lấy một cái áo phao khoác vào đi.”

 

“Đợi tôi một chút.” Mạnh Tư Trình lùi lại một bước, xoay người rảo bước đi lấy một chiếc áo phao rộng nhất mặc vào. Họ đứng ở cổng gọi xe, hai người đàn ông dáng người cao ráo đứng sóng vai nhau, vượt xa chiều cao trung bình, khiến người ta nghi ngờ, không biết có tổ quay phim nào đang nấp ở góc nào đó quay lén hay không. Mạnh Tư Trình đưa mắt nhìn xung quanh: “Ở đây có chỗ đậu xe không? Tôi có bằng lái rồi, có thể mua xe được rồi.”

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình ra vẻ muốn thường trú ở đây luôn, bèn kéo cổ áo lên cao che mặt, ngậm miệng không thèm đáp.

 

Buổi họp lớp diễn ra trong một giảng đường lớn chứa được hai trăm người, cố vấn học tập của Tống Hề Đào phụ trách bốn lớp, vừa khéo ngồi kín một phòng lớn. Nơi Tống Hề Đào xuất hiện chính là tiêu điểm, hôm nay bên cạnh cậu còn có thêm một anh chàng siêu đẹp trai, nhìn qua là biết không phải người cùng học viện với bọn họ rồi.

 

“Có minh tinh đến kìa!” Không biết ai tung tin đồn nhảm, tất cả mọi người đồng loạt quay ngoắt đầu lại nhìn về phía sau, thi nhau giơ điện thoại lên chụp.

 

Minh tinh này lạ mặt quá, nhưng mà còn đẹp trai hơn cả minh tinh!

 

Tống Hề Đào thì thầm: “Cậu sang phòng học bên cạnh đợi tôi đi.”

 

Mạnh Tư Trình vẫn bình tĩnh tự nhiên: “Vẫn còn chỗ trống mà.” Ở đây đông người quá, Học viện Nghệ thuật lại hay xuất hiện mấy cái nghệ thuật hành vi rất quái đản, nhỡ đâu có ai va vào Tống Hề Đào, với thân thể yếu ớt hiện tại của cậu thì căn bản không tránh được.

 

Cố vấn học tập đi từ cửa trước vào, liếc mắt cái đã thấy ngay vật thể phát sáng nổi bật giữa đám đông: “Bạn học kia, em không phải sinh viên học viện chúng tôi đúng không?”

 

Tống Hề Đào cúi gằm mặt xuống, giả vờ mình không cùng một phe với Mạnh Tư Trình. Đang yên đang lành đi họp lớp với cậu làm cái gì không biết! Có giỏi thì lúc học Toán cao cấp xuất hiện giúp cậu đánh đâu thắng đó đi! À quên, cậu làm gì có học Toán cao cấp.

 

Có điều lúc này ở đây, dãy nhà học này không biết có bao nhiêu phòng đang dạy Toán cao cấp, đưa Mạnh Tư Trình đến đó ngồi nghe giảng chắc là hòa nhập hoàn hảo luôn nhỉ? Cho dù bị thầy cô gọi lên bảng cũng không sợ?

 

Tống Hề Đào cắn môi, cậu đang nghĩ cái quái gì thế này! Tại sao cậu lại tưởng tượng ra cảnh cùng Mạnh Tư Trình học Toán cao cấp cơ chứ!

 

Mạnh Tư Trình đứng dậy, đi qua lối đi nhỏ, đứng dưới bục giảng, không kiêu ngạo không tự ti mà nói chuyện với cố vấn: “Em là người nhà của Tống Hề Đào, bụng cậu ấy bị thương, cần có người chăm sóc không rời nửa bước ạ.”

 

Cố vấn đã nhận giấy nghỉ phép của Tống Hề Đào, tất nhiên cũng biết chuyện này: “Được rồi, thế em cứ ngồi ở đó đi.”

 

Bên trái Tống Hề Đào có một bạn học tóc trắng ngồi, Mạnh Tư Trình vừa đi khỏi, cậu ta liền thò cái đầu qua tò mò hỏi chuyện: “Bạn trai cậu à?”

 

Tống Hề Đào phủ nhận ngay: “Không phải.”

 

Cậu bạn tóc trắng cười vô cùng ẩn ý: “Không phải bạn trai cậu mà người ta lại lặn lội suốt đêm đến đây, chịu phạt đứng ở cửa phòng cậu từ lúc 4 giờ sáng á?”

 

Tống Hề Đào ngẩn người: “Lúc 4 giờ sáng cậu nhìn thấy cậu ấy ở cửa phòng tôi thật á?”

 

Cậu bạn học tóc trắng nói: “Cậu ấy khổ sở đợi dưới lầu, tôi chính là người quẹt thẻ mở cửa cho cậu ấy vào chứ ai!”

 

Trái tim Tống Hề Đào đập thình thịch. Cậu cứ tưởng Mạnh Tư Trình từ sân bay tới đây là đã liên hệ với Lương Dịch trước dẫn đường cho hắn, còn liên hệ kiểu gì thì…. Mạnh Tư Trình thông minh như thế tự khắc sẽ có cách. Hóa ra Mạnh Tư Trình lại dùng cách ngốc nghếch như vậy! Nam Thành tuy không lạnh bằng phía Bắc, nhưng cái lạnh ẩm ướt vào ban đêm lại lạnh đến thấu xương cũng không thể coi thường, Mạnh Tư Trình chỉ mặc mỗi bộ vest phong phanh đứng ở hành lang hứng gió đợi cái tên siêu lười Lương Dịch kia ngủ dậy sao?! Cứ gõ cửa trực tiếp đi chứ, có khi 4 giờ sáng Lương Dịch vẫn còn trùm chăn đọc tiểu thuyết đấy!

 

Cái ghế bên cạnh trĩu xuống, Mạnh Tư Trình lại quay về rồi. Tống Hề Đào nhìn chằm chằm vào vết bút bi vạch trên mặt bàn gỗ, chỉ vì một cuộc điện thoại của cậu thôi sao? Điện thoại của Mạnh Tư Trình rung lên bần bật, là Mạnh Xế Chử gọi đến.

 

Buổi họp lớp còn chưa bắt đầu, cũng có lác đác vài người đi vào, Mạnh Tư Trình vỗ vai Tống Hề Đào: “Giữ chỗ giúp tôi nhé.”

 

Tống Hề Đào làu bàu: “…” Làm cứ như đang yêu đương trong vườn trường không bằng.

 

Mạnh Tư Trình không đi quá xa, chỉ đứng ở hành lang cửa sau, nơi hắn chỉ cần liếc qua một cái là có thể nhìn thấy Tống Hề Đào.

 

“Alo, nói ngắn gọn thôi.”

 

Mạnh Xế Chử gắt: “Ngắn cái rắm! Không nghe thì thôi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Nói đi.”

 

Mạnh Xế Chử nói rất nhanh, cũng chẳng có cảm xúc gì: “Hồi Tết, cả nhà Tống Hề Đào nói với bên ngoài là đi Tam Á tránh rét, nhưng thực tế thì không hề có lịch sử bay, cũng không có ghi chép tai nạn xe cộ nào ở thành phố này cả. Vào ngày mùng 8 tháng 2, đúng là Tống Hề Đào đã vào bệnh viện phẫu thuật, nhưng nội dung phẫu thuật bị ẩn đi mất rồi. Điều thú vị là, nhà họ Tống tự dưng có thêm một đứa trẻ sơ sinh.”

 

Đầu óc Mạnh Tư Trình ong lên một tiếng: “Anh có ý gì?”

 

Mạnh Xế Chử: “Anh mày chẳng có ý gì cả, anh mày chỉ muốn nói là, thằng nhóc mày tự mình gây án, còn nói cái gì mà tác phẩm của người nhà họ Mạnh, hại anh mày lo lắng công cốc một hồi. Có phải mày cố ý lôi Thời Lưu vào vì sợ anh không tra giúp không hả?”

 

Mấy lời nhảm nhí phía sau của Mạnh Xế Chử, một câu Mạnh Tư Trình cũng không nghe lọt tai nữa. Hắn hạ điện thoại rời khỏi tai, ánh mắt lại nhìn về phía cái lưng đang hơi khom xuống của Tống Hề Đào.

 

Trước mắt hắn bỗng thoáng qua hình ảnh em bé Mộc Qua, trong khoảnh khắc đó, hốc mắt đã lâu chưa được nghỉ ngơi bỗng chuyển sang màu đỏ.

 

Dưới vết sẹo kia, rốt cuộc là gì?

 

Hết chương 54.

 

Chương 54: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 3) Rốt Cuộc Thì Dưới Vết Sẹo Kia Là Gì?

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên