Chương 54: Nhặt Được Tổng Tài Mang Về Nhà (Trung)
Một tiếng hét thất thanh vang trời.
“Hả—???”
“Sao lại mất trí nhớ được chứ!!!”
………..
Sau khi đến bệnh viện kiểm tra, kết quả cho thấy cơ thể tôi không có vấn đề gì, chỉ có thể chẩn đoán là di chứng sau tai nạn xe, còn khi nào phục hồi trí nhớ thì không chắc.
Sau khi trình báo ở đồn cảnh sát, tôi được người phụ nữ đó đưa về nhà cô ta.
Nhà cô ta rất nhỏ, nhưng được thu dọn rất ngăn nắp, đâu đâu cũng toát lên cảm giác ấm cúng.
Tấm khăn trải bàn có hoa văn nhỏ xinh, chậu cây xanh trên bệ cửa sổ, rèm cửa màu xanh lá nhạt, tất cả đều tràn ngập hơi thở của cuộc sống đời thường.
Cô ta là một người sống rất nghiêm túc, dù cuộc sống có cơ cực, nhưng cô ta vẫn luôn lạc quan và tràn đầy năng lượng, hướng về phía trước mỗi ngày.
Cô ta thích buộc tóc đuôi ngựa thật cao, trước khi đi làm sẽ vỗ vỗ lên má, tràn đầy năng lượng mà tự cổ vũ bản thân.
Trong nhà không có ti vi, cũng không có điện thoại. Sợ tôi buồn chán, cô ta đã tìm cho tôi một ít sách cũ, đủ mọi thể loại.
Mỗi ngày, việc tôi cần làm là dọn dẹp nhà cửa, rồi đọc sách.
Những việc nhà cửa này, có lẽ trước khi mất trí nhớ tôi không thường làm, nhưng tôi học rất nhanh, dễ dàng nắm bắt được hết.
Tôi không thể chịu đựng được cảnh để một cô gái nhỏ nuôi mình, ăn trắng mặc trơn.
Nhà bỗng dưng thêm một miệng ăn, thế là cô ta ra ngoài nhận thêm một công việc nữa.
Đối với chuyện này, cô ta chẳng hề tỏ ra bất mãn gì, ngày nào cũng tươi cười bước vào nhà, lớn tiếng hô: “Em về rồi! Anh xem em mang đồ ăn ngon gì về cho anh này!”
Thật ra, thứ mà cô ta nâng niu mang về chỉ là vài cái cơm nắm sắp hết hạn ở cửa hàng tiện lợi.
Thế nhưng, cái dáng vẻ tươi cười của cô ta luôn khiến người ta cảm thấy cuộc sống này tràn đầy hy vọng.
Cô ta làm việc rất chăm chỉ, nhưng dù vậy, trong nhà vẫn chẳng để dành được bao nhiêu tiền.
Có lần nhắc đến, cô ta chỉ thờ ơ nói rằng, cô có một người cha nghiện cờ bạc, sau khi nợ nần chồng chất, làm mẹ cô ta tức chết xong thì ông ta đã bỏ đi, để lại một món nợ khổng lồ cho cô ta.
Cô ta nói rằng mình sắp trả hết nợ rồi, đến lúc đó, cô ta nhất định sẽ gọi một nồi lẩu thật to và ăn một bữa cho đã đời.
Tôi từng đề nghị rằng mình có thể ra ngoài làm việc, cô ta không cần phải vất vả như vậy.
Nhưng cô ta lại nghiêm túc nói, phải đợi tôi khỏe hẳn cô ta mới cho tôi ra ngoài.
Một tuần sau, tôi bắt đầu đi làm, trở thành nhân viên thu ngân cho một cửa hàng.
Cô ta vẫy tay chào tôi, dặn dò như một đứa trẻ, bảo tôi đừng căng thẳng, có chuyện gì thì cứ gọi cho cô ta.
Cô ta đã mua cho tôi một chiếc điện thoại cục gạch, có thể nghe gọi và nhắn tin.
Tôi mặc đồng phục vào rồi đứng trước quầy thu ngân.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Ngày hôm đó, cửa hàng đông nghịt khách.
Buổi sáng, tất cả sản phẩm trong cửa hàng đều bán sạch.
Buổi trưa, khẩn cấp điều động toàn bộ bộ phận logistics để nhập hàng.
Buổi tối, tất cả sản phẩm trong cửa hàng lại một lần nữa bán sạch.
Sau này xem lại camera giám sát tôi mới biết, vốn dĩ buổi trưa cô ta có đến mang cơm cho tôi, nào ngờ lại hoàn toàn không thấy bóng dáng tôi đâu.
Sau một ngày làm việc, để cảm ơn tôi, cửa hàng trưởng đã dúi cho tôi một phong bì đỏ thật lớn.
Tôi nhận lấy phong bì rồi nói: “Tôi có một đề nghị, không biết ông có hứng thú không.”
Trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi đã lật đổ và thiết kế lại toàn bộ cách bố trí của siêu thị, quy hoạch lại số lượng và xu hướng nhập hàng, đồng thời sắp xếp lại việc quản lý và chức vụ của nhân viên.
Cửa hàng trưởng kích động nắm chặt tay tôi, nước mắt lưng tròng.
Tan làm, lúc cô ta đến đón, tôi đã trở thành tổng quản lý.
Ba ngày sau, doanh số tăng gấp đôi.
Năm ngày sau, lợi nhuận tăng theo đường thẳng đứng.
Bảy ngày sau, tôi trở thành phó cửa hàng trưởng.
Mười lăm ngày sau, chúng tôi mở chi nhánh đầu tiên.
Nếu những người tìm kiếm tôi mãi vẫn chưa đến, vậy thì tôi sẽ đưa siêu thị này lớn mạnh hơn, tái tạo nên huy hoàng.
Chờ đến khi tôi đứng trên đỉnh cao, người tìm tôi tự nhiên sẽ thấy được tôi.
Vì lẽ đó, tôi đã sớm dọn đến ở hẳn trong siêu thị.
Trong khoảng thời gian đó, cô ta có đến đưa cơm cho tôi vài lần.
Tôi giải thích với cô ta rằng, bây giờ tôi đã là cửa hàng trưởng, được bao ăn ở, cô ta không cần phải ngày nào cũng chạy xa như vậy để tìm tôi.
Nụ cười của cô ta có chút gượng gạo.
Vị cửa hàng trưởng – bây giờ đã là Tổng quản lý hệ thống – nhìn thấy chúng tôi nói chuyện, bèn tỏ vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng thấp giọng khuyên tôi: “Mặc dù cậu hết mình vì sự nghiệp như vậy tôi rất vui, nhưng cậu cũng phải để ý đến cảm nhận của con gái nhà người ta chứ. Cậu cứ suốt ngày không về nhà thế này, hai đứa bay không cãi nhau à?”
Nghe vậy, tôi thoáng chút ngạc nhiên: “Chúng tôi không phải người yêu.”
Sau khi nghe tôi kể rõ ngọn ngành, Tổng quản lý hệ thống gãi gãi đầu.
Ông ta quả quyết nói: “Vậy thì con bé đó chắc chắn thích cậu rồi! Một cô gái tốt như vậy, một lòng một dạ với cậu, đừng có mà phụ lòng người ta.”
Dù sao cô ta cũng là ân nhân của tôi, tôi sẽ không phụ lòng.
Tôi đã thay cô ta trả hết nợ nần, giúp cô ta tìm một công việc có mức lương cao hơn, ổn định và có tương lai.
Những điều này tất nhiên là chưa đủ, đợi tôi phát triển thêm một thời gian nữa, tôi sẽ báo đáp cô ta nhiều hơn.
Nhưng tôi không chắc những báo đáp này có khiến cô ta hiểu lầm hay không.
Bởi vì thời gian này tôi bận rộn lãnh đạo tổng quản lý mở thêm chi nhánh, phấn đấu sớm ngày lên sàn, nên thật sự không để ý đến cảm xúc của cô ta.
Có lẽ, tôi nên quan tâm đến cô ta nhiều hơn.
Hôm nay là sinh nhật cô ta, sau khi tan làm, tôi xách một chiếc bánh kem đến nhà cô ta.
Đứng ở cửa, tôi nghe thấy tiếng va đập mạnh, sau đó là tiếng chửi bới của một người đàn ông và tiếng gào giận dữ của một người phụ nữ.
Tôi tông cửa xông vào, thấy một người đàn ông đang vung một chiếc ghế lên, định đập vào đầu cô ta.
Tôi đá văng chiếc ghế đó, che chắn cho cô gái đang trong bộ dạng thảm hại ở phía sau.
Người đàn ông bạo hành trước mắt chính là cha của cô ta.
Kẻ đã bỏ lại món nợ khổng lồ cho con gái, làm vợ mình tức chết rồi bỏ trốn.
Bây giờ, ông ta nghe tin con gái đã thoát khỏi vũng lầy, liền muốn kéo cô ta trở lại vũng lầy đó một lần nữa.
Tôi đã đuổi ông ta đi.
Cô gái khóc nức nở trong vòng tay tôi, trông như một con thú nhỏ yếu ớt.
Nhưng rất nhanh, cô ta đã lấy lại tinh thần, cố tỏ ra vui vẻ cảm ơn tôi đã đến dự sinh nhật mình.
Chiếc bánh kem đã bị xô lệch nát bét, nhưng cô ta vẫn cười rất vui vẻ, cắm nến lên bánh và thành tâm ước nguyện.
Ánh nến lung linh soi rọi đôi mày nét mắt cô ta, khiến khuôn mặt cô ta trở nên mềm mại dịu dàng vô cùng.
Cô ta mở mắt, hít một hơi thật sâu rồi thổi tắt tất cả nến, trong mắt phản chiếu những đốm lửa nhỏ li ti.
Cô ta ăn một miếng bánh thật to, khóe mắt hơi ửng đỏ, cười nói đây là chiếc bánh kem ngon nhất mà mình từng ăn.
Hôm nay là sinh nhật cô ta, cô ta đã chuẩn bị cả một bàn thức ăn.
Cô ta bưng đồ ăn ra, nháy mắt với tôi, lúm đồng tiền bên má trái lúc ẩn lúc hiện.
Cô ta nói may mà cô ta chưa kịp bưng đồ ăn ra phòng khách.
Tôi cứ ngỡ cô ta mời rất nhiều người, nào ngờ, chỉ có mình tôi.
Cô ta mở một chai rượu, rót đầy cho tôi.
Cô ta vừa nói, vừa uống, bất giác đã có chút say.
Hơi rượu làm người tôi có chút nóng, nhưng đầu óc thì vẫn còn tỉnh táo.
Tôi cởi một chiếc cúc áo, nới lỏng cổ áo một chút.
Thế nhưng, cô ta lại cứ nhìn tôi chằm chằm, rồi đột nhiên im bặt.
Mãi một hồi lâu sau, một giọt lệ bỗng rơi xuống từ khóe mắt cô ta.
Cô ta vừa cười, vừa nói: “Em thích anh nhiều lắm.”
Cô ta ôm chầm lấy tôi.
Thân thể người con gái mềm mại, mang theo hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ.
Cô ta ôm tôi, hết lần này đến lần khác vừa khóc vừa tỏ tình.
“Em thích anh, thích anh nhiều lắm, anh có thể thích em được không!”
“Ngoài anh ra, chưa từng có ai đối xử tốt với em như vậy.”
Cô ta khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung, trông đáng thương như một con thú nhỏ đang tủi thân, đến đôi tai cũng cụp xuống.
Cô ta đã say lắm rồi, hai má nóng bừng một mảng ửng hồng, hơi thở cũng mang theo mùi rượu.
Dường như tôi cũng say, đầu óc bắt đầu mụ mị.
Cô ta gục trong lòng tôi, khẽ ngẩng cằm lên, đôi môi hồng hơi chu ra, rượu làm môi cô ta trở nên sáng bóng, ướt át, cô ta nhìn tôi, vô cùng mong đợi, rồi từ từ nhắm mắt lại.
Tôi hít một hơi thật sâu, đẩy cô ta ra rồi lao ra khỏi cửa.
Không đúng.
Người phụ nữ này không đúng.
Tôi một mình bước đi trên con phố giữa đêm khuya, bước chân xiêu vẹo.
Tôi hồi tưởng lại từng cảnh một kể từ khi có trí nhớ.
Càng nghĩ càng thấy có gì đó sai sai.
Quá kỳ lạ, người phụ nữ này.
Bất kể là việc chấp nhận một người đàn ông xa lạ vào sống trong nhà mình.
Hay là căn phòng không có bất kỳ phương tiện nào để tiếp nhận thông tin từ bên ngoài.
Tất cả đều toát lên vẻ quỷ dị.
Quan trọng nhất là, tôi phát hiện ra, trên cổ tay trái của tất cả mọi người đều có một thứ gì đó giống như đồng hồ đeo tay.
Nhưng tôi thì không có.
Mà cô ta cũng chưa bao giờ nhắc đến.
Rốt cuộc thì cô ta có mục đích gì?
Lẽ nào chỉ đơn giản như tối nay, muốn cùng tôi trải qua một đêm xuân?
Cảnh vật trước mắt tôi bắt đầu dần trở nên mơ hồ.
Đầu óc cũng bắt đầu trở nên mụ mị.
Chỉ một chai rượu trắng thôi, độ cồn có cần cao đến thế không?
Chân tôi vấp phải thứ gì đó, trong cơn mê man, chỉ cảm thấy trời đất như quay cuồng.
Một cánh tay mạnh mẽ đã đỡ lấy người tôi.
Tôi nghiêng đầu, nhìn thấy một người đàn ông.
Anh ta rất cao, dung mạo rất thanh tú, mặc vest, đeo kính gọng vàng, bộ dạng này trông như vừa mới từ một cuộc họp nào đó đến.
Thực ra thì vest là một trang phục rất kén người, nhưng anh ta mặc lại vô cùng hợp.
“Anh là ai?”
Trong màn đêm, anh ta cười cong cong đôi mắt nhìn tôi.
“Tôi là trợ lý của ngài.”
“Thưa Tổng tài.”
Hết chương 54.
