Chương 55: Hung Thủ Ẩn Mình Ngay Bên Cạnh
Mãi đến khi rời khỏi bệnh viện, Tiêu Dã mới lên tiếng hỏi: “Cậu ta bị làm sao thế? Trên người có dính vật dơ bẩn à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không có vật dơ bẩn, nhưng Mao Lộc không phải là tướng đoản mệnh. Tướng mạo tuy không phải là bất biến, nhưng thường sẽ không có thay đổi gì quá lớn. Việc có thể khiến tướng mạo một người đột ngột biến đổi chỉ sau một đêm, đằng sau chắc chắn phải có nguyên nhân. Tôi đã nhắc nhở rồi, còn việc họ có qua được kiếp nạn này hay không thì phải xem chính họ thôi.”
Tiêu Dã khẽ nhíu mày: “Vậy cậu nhắc nhở như thế có bị coi là tiết lộ thiên cơ không?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không tính. Tiết lộ thiên cơ là khi cậu chắc chắn sẽ chết, tôi nhìn thấy tử kỳ của cậu, để giúp cậu tránh được kiếp nạn này, tôi nói cho cậu biết chuyện đó, khiến cậu cố tình né tránh tai họa mà thoát chết. Đấy mới gọi là tiết lộ thiên cơ. Còn tình hình của cậu ta, nhiều nhất chỉ là tôi nhận thấy có điều bất thường rồi nhắc nhở một câu, chỉ có vậy mà thôi.”
Vế trước liên quan đến nhân quả, một khi đã dính líu quá nhiều đến loại nhân quả này sẽ dẫn đến mệnh số của bản thân bị ngũ tệ tam khuyết. Vì vậy, những người trong giới huyền học có khả năng xem tướng xem phong thủy về cơ bản đều giữ vững nguyên tắc thấy nhưng không nói, tuyệt đối không dễ dàng tiết lộ thiên cơ.
Còn vế sau chỉ đơn thuần là dựa trên việc xem tướng, kết hợp với một vài manh mối sẵn có để suy luận. Một lời nhắc nhở nho nhỏ sẽ chẳng ảnh hưởng gì cả. Nếu người được nhắc nhở cảnh giác hơn, đó cũng chỉ là họ tự cứu mình thành công, chẳng liên quan nhiều đến việc tiết lộ thiên cơ.
Tiêu Dã níu Quý Nam Tinh đang bước về phía trước lại, xoay người cậu lại đối diện với mình: “Cậu đã vào nghề này thì hẳn phải rõ quy tắc và cấm kỵ hơn tôi. Tôi cũng không nói nhiều lời vô ích nữa, chỉ hy vọng sau này dù gặp phải chuyện gì, cậu cũng đừng vì mềm lòng mà để bản thân bị tổn thương, đừng vì thương hại người khác mà hy sinh chính mình.”
Nhìn Tiêu Dã đang nghiêm túc dặn dò mình, Quý Nam Tinh mỉm cười: “Yên tâm đi, tôi sẽ không thế đâu.”
Bản thân cậu vốn vì thiếu mệnh nên mới bước chân vào con đường này, độ âm hành thiện cũng chỉ để được sống tiếp, thế nên cậu trước nay luôn là người hiểu rõ nhất thế nào là lượng sức mà làm, thế nào là biết điểm dừng.
Tiêu Dã choàng tay kéo Quý Nam Tinh vào lòng: “Náo Náo ngoan thật, thưởng cho cậu một cây kẹo mút.”
Quý Nam Tinh giãy giụa một chút: “Cậu đừng có bổ nhào vào người tôi, nặng muốn chết.”
Tiêu Dã cười ha hả: “Thế này mới ấm chứ. Lạnh không, túi áo của anh đây cho cậu mượn này.”
Khi về đến nhà Tiêu Dã thì cũng vừa đúng giờ cơm trưa. Dù là cuối tuần nhưng anh trai và chị dâu hắn đều đi làm, trong nhà chỉ có ông nội, dì Vương và một cô giúp việc trẻ tuổi.
Ông nội của Tiêu Dã không phải là người quá nghiêm khắc, trông ông hơi mũm mĩm nhưng rất hiền từ. Vừa thấy Quý Nam Tinh, ông đã cười hiền từ vẫy tay với cậu: “Hồi nhỏ ông còn bế cháu đấy, lúc bé cháu đáng yêu lắm, khóc một cái là nước mắt cứ như vòi nước tuôn ra, giọng thì trong trẻo vang dội lắm, khóc đến mức cả nhà cháu đều luống cuống tay chân.”
Tiêu Dã trêu cậu: “Ra là đồ mít ướt à.”
Quý Nam Tinh ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh ông cụ. Trước đó, cậu cứ bị Tiêu Dã nửa ôm nửa ghì đùa giỡn, âm khí trên người đã bị áp chế đi ít nhiều, cộng thêm trường năng lượng trên người ông nội Tiêu Dã vẫn còn rất mạnh, thậm chí không thua kém gì một vài người trẻ tuổi, nên việc tiếp xúc thế này cũng không gây ra ảnh hưởng xấu nào.
Trước đây Tiêu Dã luôn kể ông nội hắn nghiêm khắc ra sao, hay phạt hắn thế nào, nhưng khi tiếp xúc thực tế mới thấy ông cụ rất hòa nhã, hay cười, thậm chí còn biết cả mấy chủ đề và meme của giới trẻ.
Tiêu Dã ghé vào tai cậu thì thầm: “Cậu đừng để vẻ bề ngoài của ông nội tôi lừa nhé, ông siêu dữ luôn đấy.”
Ông cụ tai thính mắt tinh, hừ lạnh một tiếng: “Đập vỡ bình hoa của ông, làm mẻ nghiên mực của ông, còn dùng bánh trà của ông để luộc trứng gà, ông không đánh gãy chân chó của mày đã là may lắm rồi! Không dữ với mày một chút, có nước mày lật nóc nhà của ông ngay!”
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã với ánh mắt vô cùng phức tạp, đột nhiên cảm thấy ông nội nhà họ Tiêu thật sự nhân từ quá rồi.
Tiêu Dã: “Ông nội!” Sao lại giống hệt anh trai hắn, toàn vạch trần chuyện cũ của hắn, hắn cũng cần giữ thể diện chứ bộ.
Ông cụ chẳng thèm để ý đến đứa cháu trai phiền phức của mình, quay sang nhìn Quý Nam Tinh, vui vẻ nói: “Trời trở lạnh rồi, lát nữa hai đứa cũng đừng chạy lung tung nữa. Đang tuổi ăn tuổi lớn, chiều ngủ một giấc cho khỏe. Tối đừng về, mấy hôm nay thời tiết không tốt, cứ ở nhà chơi cho vui.”
Chẳng đợi Quý Nam Tinh từ chối, Tiêu Dã đã vội vàng đáp lời: “Yên tâm đi ông, cháu sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt.”
Ăn cơm xong, ông cụ cũng không gò bó hai đứa, để chúng tự đi chơi. Quý Nam Tinh đi theo sau Tiêu Dã, nhìn hắn ôm một đống đồ ăn vặt, lại lấy thêm mấy loại trái cây, rồi còn không chịu ngồi yên mà định biểu diễn xiếc, cố gắng dùng một tay còn trống để dắt cậu.
Quý Nam Tinh đập nhẹ vào tay hắn: “Nhìn đường đi kìa.”
Trên người ôm bao nhiêu thứ, còn chồng thêm ba đĩa hoa quả, lỡ mà ngã một cái, cậu nhất định sẽ lập tức rút điện thoại ra chụp ảnh đăng lên mạng xã hội.
Bị đập tay, Tiêu Dã có chút tiếc nuối rụt tay lại: “Chẳng phải anh sợ cậu da mặt mỏng, ở nhà anh lại không được tự nhiên sao. Anh mà dắt tay cậu thì cậu sẽ dạn dĩ hơn hẳn.”
Quý Nam Tinh: “Là ai bị ma đuổi phải chạy toán loạn la oai oái ấy nhỉ.”
Tiêu Dã: “Thứ nhất, anh không có la oai oái, không tin thì mình xem lại camera. Thứ hai, anh cũng không có chạy toán loạn, anh đang cố dụ con ma đó ra khỏi người cậu đấy.”
Quý Nam Tinh đáp lấy lệ: “Ồ, vậy tôi cảm ơn cậu nhé.”
Tiêu Dã: “Hầy, cái đồ nhóc con này.”
Lần này Tiêu Dã đã có kế hoạch từ trước, thế nên lúc sáng đi tìm Quý Nam Tinh, hắn đã mang luôn cả cặp sách của cậu theo, với ý đồ không làm xong bài tập thì không cho về nhà.
Chỉ có điều, sau khi lôi bài tập của Quý Nam Tinh ra, hắn mới phát hiện cậu đã làm xong hết rồi. Nhìn quyển vở bài tập chi chít đáp án, Tiêu Dã hỏi: “Cậu nhanh thế á? Sao lúc tôi lấy bài tập của cậu, cậu không nói gì?”
Quý Nam Tinh: “Tôi tưởng cậu định chép.”
Tối hôm qua, Tạ Phán Nhi đã thức trắng đêm cày cuốc, còn ứng trước của cậu một nén nhang, nói là tiền công vất vả cuối tuần. Làm xong bài tập, chẳng biết tiểu quỷ đó đã chạy đi đâu chơi mất rồi.
Tiêu Dã lật xem bài tập của cậu, quả thật đã làm xong hết, thế là hắn cũng dẹp bài tập của mình sang một bên: “Vậy anh chơi game với cậu.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Đồ ngủ đâu? Tôi muốn ngủ một lát.”
Trong nhà đã bật hệ thống sưởi dưới sàn. Vì là biệt thự riêng nên nhiệt độ có thể tự điều chỉnh. Ông nội tuổi đã cao, sợ lạnh chứ không sợ nóng, nên thường bật sưởi rất ấm, vì vậy không cần mặc đồ ngủ bằng bông quá dày.
Tiêu Dã đã chuẩn bị cho Quý Nam Tinh một bộ đồ ngủ bằng vải nỉ san hô mỏng, vừa ấm áp lại không quá nặng nề.
Thấy cậu thay đồ ngủ rồi lên giường, lúc này Tiêu Dã mới mở bài tập của mình ra. Quý Nam Tinh ngủ trưa, hắn thì làm bài tập, đợi Quý Nam Tinh ngủ dậy thì bài tập của hắn cũng vừa xong, quả là vừa vặn.
Bầu trời bên ngoài không biết đã âm u từ lúc nào, những hạt mưa tuyết cứ lách tách rơi xuống. Khu vực này nằm ở vị trí nửa Nam nửa Bắc, không có tuyết rơi dày như lông ngỗng, nhưng mùa đông cũng có tuyết. Năm nay mùa đông đến sớm, e là sẽ lạnh rất lâu.
Tiêu Dã mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, ngồi trước bàn học. Hắn ngẩng đầu lên là có thể thấy mưa tuyết ngoài khung cửa, nghiêng đầu qua là bóng hình đang say ngủ trên giường. Đĩa hoa quả đặt ở đầu giường vẫn còn thoang thoảng hương thơm. Tất cả mọi thứ đều thật vừa vặn, an yên đến hoàn hảo.
———
Nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, mẹ Mao Lộc vừa gọt táo vừa chau mày. Thời tiết xấu thế này đi lại rất phiền phức, bố của Mao Lộc là tài xế xe tải, lái xe trong thời tiết ẩm ướt thế này là nguy hiểm nhất.
Nhận quả táo đã gọt xong, Mao Lộc nhìn mẹ mình, cuối cùng vẫn không nén nổi tò mò hỏi: “Lúc nãy bạn học con gọi mẹ ra ngoài làm gì thế?”
Thực ra cậu muốn hỏi có phải bạn học đã đưa tiền cho nhà mình không. Tuy lòng tự trọng khiến cậu có chút ngại ngùng, nhưng nếu thật sự người ta đã đưa tiền, cậu cũng không thể hoàn toàn làm như không biết, ít nhất cũng phải có một lời cảm ơn.
Mẹ Mao Lộc thì lại ngập ngừng mấy phen rồi mới nhìn con trai: “Con có ăn đồ người khác cho không? Ý mẹ là, có ai đó cho con ăn thứ gì đó trong một thời gian dài không, như nước ngọt, kẹo, hay bất kỳ loại thức ăn nào khác?”
Mao Lộc nhíu mày, “Hả?” một tiếng: “Không có, sao thế mẹ?”
Câu hỏi này với câu hỏi của cậu chẳng ăn nhập gì với nhau cả.
Mẹ Mao Lộc vừa định nói gì đó thì bố cậu đã mang theo hơi lạnh ẩm ướt bước vào. Ông cởi chiếc áo khoác chống gió, lấy ra hai củ khoai lang nướng được cất sát người trong áo đưa cho hai mẹ con: “Lúc đi ngang qua ngửi thấy thơm ngọt quá nên mua cho hai mẹ con này, ăn lúc còn nóng đi.”
Mẹ Mao Lộc lấy một chiếc khăn lông lau cho ông: “Sao hôm nay anh về sớm thế?”
Bố Mao Lộc: “Thời tiết không tốt nên anh xin về sớm.”
Chỉ cần không phải đơn hàng gấp, thường thì trời mưa tuyết họ sẽ cố gắng không chạy xe. Họ chuyên vận chuyển hàng hóa, mà hầu hết đều là hàng cồng kềnh, nên an toàn vẫn phải đặt lên hàng đầu.
Mao Lộc bóc vỏ khoai lang, cắn một miếng rồi thổi phù phù hơi nóng ra, đoạn lại nhìn mẹ: “Mẹ ơi, vì sao lúc nãy mẹ lại hỏi con câu đó?”
Nhìn hai bố con, mẹ Mao Lộc bèn kể lại chuyện cậu bạn học nói lúc sáng.
Bố Mao Lộc nhíu mày: “Ý là sao? Bùa chú?”
Nói rồi ông còn cúi xuống ngửi ngửi người con trai, nhưng chỉ ngửi thấy mùi đầu bết ba ngày chưa gội và mùi thuốc khử trùng trên người cậu.
Mẹ Mao Lộc cứ có một cảm giác bất an không nói nên lời: “Em cũng không biết nữa, nhưng cậu bé đó nói rất nghiêm túc.”
Bố Mao Lộc nhìn con trai: “Nhà bạn học đó làm nghề gì?”
Nếu nhà người ta là đạo quán hay chuyên làm dịch vụ tang lễ, nói không chừng thật sự có thể nhìn ra được điều gì đó.
Mao Lộc: “Con không biết nhà cậu ấy làm nghề gì, nhưng nhà cậu ấy rất giàu, cực kỳ giàu luôn, kiểu có thể triệu tập cả đội ngũ luật sư bất cứ lúc nào ấy. Cậu ấy còn thông minh, đứng nhất khối nữa.”
Người đàn ông ở giường bệnh bên cạnh nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, không nhịn được mà chen vào một câu: “Báo cáo của nhà các vị không phải hôm nay có sao, cứ chờ xem kết quả là được. Mà các vị cũng nên cẩn thận, có khi lại là vừa ăn cắp vừa la làng đấy, một vài đứa trẻ bây giờ thông minh quá mức.” Thông minh đến mức tâm lý méo mó, muốn trả thù xã hội.
Mao Lộc thẳng thừng phủ nhận: “Chắc không đến mức đó đâu ạ, con với bạn học đó còn chẳng mấy khi gặp nhau.”
Vì vậy, cậu ta càng tin rằng Quý Nam Tinh thật sự ngửi thấy mùi bùa chú gì đó trên người mình, mặc dù chính cậu vừa nãy cũng tự ngửi rồi, chẳng thấy có mùi gì cả.
Không lâu sau, bác sĩ điều trị của Mao Lộc đến, vẻ mặt có phần nghiêm trọng. Kết quả xét nghiệm cho thấy cậu bị ngộ độc thủy ngân mãn tính, thậm chí bác sĩ còn đề nghị bố mẹ Mao Lộc cũng nên đi làm xét nghiệm.
Nguyên nhân gây ngộ độc mãn tính phần lớn là do môi trường, nhưng Mao Lộc chỉ là một học sinh cấp ba, khả năng do nghề nghiệp gây ra là bằng không, vậy thì khả năng cao là do các vật dụng tiếp xúc trong sinh hoạt hàng ngày. Nếu vậy, bố mẹ cậu có thể cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Vừa nghe đến ngộ độc thủy ngân mãn tính, sắc mặt bố mẹ Mao Lộc đều biến sắc. Hai người đàn ông ở hai giường bệnh còn lại khẽ hít một hơi, chẳng lẽ lại bị cậu học sinh kia nói trúng thật rồi?
Mẹ Mao Lộc nhìn chồng, giọng run run: “Vậy… vậy có cần báo cảnh sát không?”
Cậu học sinh kia nói nếu là ngộ độc thủy ngân thì nên báo cảnh sát.
Bố Mao Lộc hẹn lịch kiểm tra với bệnh viện: “Đợi kết quả kiểm tra của mình đã, có kết quả rồi hãy báo cảnh sát.”
Mao Lộc có WeChat của Tiêu Dã, cậu muốn thông qua Tiêu Dã để liên lạc với Quý Nam Tinh, muốn hỏi cho kỹ càng.
Lúc Tiêu Dã nhận được tin nhắn của Mao Lộc thì Quý Nam Tinh vẫn đang ngủ, hắn bèn ra ngoài nghe điện thoại: “Có kết quả rồi à?”
Mao Lộc bật loa ngoài: “Ừ, bác sĩ nói là ngộ độc thủy ngân. Tôi muốn hỏi Quý Nam Tinh, sao cậu ấy lại biết được. Cậu có thể cho tôi xin WeChat của Quý Nam Tinh được không? Tôi chỉ hỏi một chút thôi.”
Tiêu Dã: “Những gì cậu ấy biết thì lúc nãy đã nói hết với mẹ cậu rồi. Tôi chỉ có thể nói là Quý Nam Tinh có một sư phụ, xem như cũng biết chút ít về phương diện đó. Nhưng Quý Nam Tinh còn nhỏ, cậu ấy biết không nhiều, chỉ là ngửi thấy mùi bùa, lại thấy tướng mạo cậu không phải đoản mệnh nên mới nhắc nhở một câu. Việc cậu cần làm bây giờ không phải là tìm Quý Nam Tinh để hỏi han, mà là tự kiểm tra vấn đề của chính mình. Cậu ấy chưa đến mức có thể bấm tay tính toán thần sầu như vậy đâu, biết thêm cũng không được. Nếu cậu bị người ta đầu độc, tôi khuyên cậu nên báo cảnh sát ngay lập tức.”
Cúp máy, Mao Lộc nhìn bố mẹ mình.
Sắc mặt bố Mao Lộc sa sầm, nhìn thật đáng sợ, bất kỳ ai khi biết con trai mình, thậm chí có thể là cả gia đình mình bị đầu độc, sắc mặt cũng chẳng thể nào tốt cho nổi.
Mẹ Mao Lộc thì càng hoảng loạn hơn, nhìn sắc mặt ốm yếu của con trai, bà không kìm được mà bật khóc. Rốt cuộc là ai, là ai muốn hại gia đình họ cơ chứ!
Người đàn ông tốt bụng ở giường bên cạnh hiến kế: “Tạm thời mọi người đừng về nhà vội, ra trung tâm thương mại mua quần áo mới, thay hết quần áo trên người ra. Cả mấy thứ như trang sức này nọ cũng tháo hết đi. Hàng ngày cứ mua đồ ăn ngẫu nhiên bên ngoài, rồi thuê người có chuyên môn đến nhà đo đạc, xem cái chất thủy ngân đó rốt cuộc từ đâu ra.”
Người ở giường còn lại cũng an ủi: “May mà phát hiện ra rồi, bệnh của cháu bé cũng đã tìm được hướng điều trị, chắc chắn sẽ khỏi thôi.”
Chẳng mấy chốc, tin tức về vụ đầu độc đã lan truyền khắp bệnh viện. Bây giờ không phải là mấy chục năm về trước, khi mà nhận thức và biện pháp phòng hộ còn thiếu sót dẫn đến một số tai nạn ngộ độc do sơ suất trong công việc. Những ca ngộ độc thủy ngân như thế này một năm cũng chẳng xảy ra được mấy vụ. Chưa đợi bố mẹ Mao Lộc báo cảnh sát, phía bệnh viện đã trực tiếp liên hệ với công an.
Họ phải xác định nguồn thủy ngân này từ đâu ra, liệu có khả năng lây lan trên diện rộng gây ra sự cố an toàn hay không. Nếu là do con người cố ý đầu độc, thì càng phải bắt cho bằng được kẻ thủ ác.
Cũng giống như người đàn ông ở giường bên, sau khi biết đầu đuôi câu chuyện, đối tượng bị cảnh sát tình nghi đầu tiên chính là Quý Nam Tinh. Tuy nhiên, điện thoại vừa gọi đến, mong cậu có thể đến đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra, thì cấp trên đã nhận được một cuộc gọi khác.
Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh cúp điện thoại, liền ghé sát lại hỏi nhỏ: “Có cần đến đồn cảnh sát không? Cậu yên tâm, có anh trai tôi ở đây, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Chuyện này vốn không liên quan gì đến họ, nên Tiêu Dã không sợ bị điều tra, chỉ sợ Quý Nam Tinh bị dọa sợ.
Dĩ nhiên là Quý Nam Tinh không hề sợ hãi, thậm chí lúc nhắc nhở đã đoán được khả năng sẽ bị gọi điện hỏi thăm: “Không cần đâu, tôi đã liên lạc với Cục Quản lý rồi, bên đó sẽ giải quyết.”
Chuyện này tuy không phải là sự kiện linh dị, nhưng vì có liên quan đến thiên sư, Cục Quản lý vẫn có quyền hạn nhất định.
Tưởng rằng sau khi báo cảnh sát, nguồn thủy ngân sẽ nhanh chóng được tìm ra, nhưng không ngờ sự việc lại đi vào bế tắc. Bởi vì họ đã kiểm tra khắp nơi ở của gia đình, không hề có bất kỳ vật dụng nào chứa thủy ngân, bố mẹ Mao Lộc cũng đã làm xét nghiệm, sức khỏe họ hoàn toàn bình thường, không hề bị ngộ độc.
Vậy thì, thủy ngân trên người Mao Lộc rốt cuộc từ đâu mà có?
Chuyện này cũng được truyền về trường học, nhưng chuyện Quý Nam Tinh đưa ra lời nhắc nhở, ngoài việc nói với cảnh sát, nhà Mao Lộc không hề kể cho bất kỳ ai khác. Vì vậy, phía nhà trường không biết nội tình, chỉ nghe nói Mao Lộc không phải bị bệnh mà là bị ngộ độc thì đều hết sức kinh ngạc.
———–
Vì thời tiết không tốt, mưa tuyết cứ kéo dài liên miên, ra ngoài trường ăn thì hơi xa, thế là nhóm bốn người không biết đã hình thành thói quen ăn cùng nhau từ lúc nào bèn rủ nhau xuống nhà ăn.
Tiêu Dã dùng khăn choàng quấn kín Quý Nam Tinh, lại dùng mũ áo trùm kín cả người cậu, sau đó nắm tay cậu nhét vào túi áo mình: “Cứ đi theo anh là được, không cần nhìn đường. Lạnh chết đi được, nội quy của trường đúng là có vấn đề, tại sao không cho chúng ta ăn trong lớp học chứ, lạnh thế này còn phải xuống nhà ăn.”
Trần Thập Nhất, người cũng đang vùi cả mặt vào trong khăn choàng, giọng nói ồm ồm vang lên: “Cậu chịu được việc ngồi cả buổi chiều trong một lớp học nồng nặc mùi thức ăn không?”
Bây giờ trong lớp học đã bật điều hòa, cửa ra vào và cửa sổ đều đóng kín, mùi thức ăn không dễ bay đi, thế nên mới không cho phép ăn trong lớp.
Quý Nam Tinh sợ lạnh nhưng cũng không hẳn là sợ lạnh. Cái cậu sợ là cái lạnh âm hàn từ trong cơ thể, luồng khí âm lạnh lẽo quanh năm không tan đó còn buốt hơn cả cơn gió rét này. Nhưng chỉ cần tiếp xúc với Tiêu Dã, nhiệt độ cơ thể cậu cảm nhận được cũng chẳng đáng là gì.
Chỉ là, Tiêu Dã vẫn luôn cảm thấy cậu lạnh, chỉ ước gì có thể quấn hết mọi thứ giữ ấm lên người cậu, mà cậu có phản đối cũng vô hiệu, nên Quý Nam Tinh đành mặc cho hắn giày vò.
Lúc này nghe Trần Thập Nhất nói, cậu vừa định ngẩng đầu lên nhìn thì đã bị Tiêu Dã nắm mép mũ áo ấn xuống.
“Cúi đầu xuống, cẩn thận gió lùa vào.”
Khó khăn lắm mới đến được nhà ăn, hơi nóng phả vào mặt tức thì khiến cả người khoan khoái hẳn.
Tiêu Dã cởi mũ, nới lỏng khăn choàng cho Quý Nam Tinh: “Đi tìm chỗ ngồi đi, muốn ăn gì?”
Quý Nam Tinh nhìn về phía quầy lấy đồ ăn, đầu tiên là liếc nhìn đùi gà chiên và sườn, sau đó lại nhìn sang mì thịt kho, đang lúc phân vân thì Tiêu Dã bật cười một tiếng: “Được rồi, biết cậu muốn ăn gì rồi, đi tìm chỗ ngồi đi.” Nói xong hắn liền quay người đi xếp hàng.
Trần Thập Nhất nhìn cậu rồi lại nhìn Tiêu Dã: “Sự ăn ý của hai người đã luyện đến mức có thể giao tiếp bằng sóng não rồi à?”
Quý Nam Tinh nhìn Trần Thập Nhất: “Có cần tôi cầm giúp khăn choàng không?”
Vì để chắn gió, khăn choàng của Trần Thập Nhất rất to, chỉ cần quấn hai vòng là có thể che kín cả mặt, vì quá cồng kềnh nên quấn khăn đi lấy đồ ăn sẽ hơi vướng víu.
Trần Thập Nhất đưa khăn choàng cho Quý Nam Tinh: “Có muốn ăn bánh kê không? Tôi mua nhiều một chút.”
Quý Nam Tinh gật đầu, Trần Thập Nhất bèn đi thẳng đến khu đồ ăn vặt. Chẳng mấy chốc, những người đi lấy đồ ăn đã mang thức ăn trở về.
Tiêu Dã trộn đều bát mì thịt kho rồi đặt trước mặt cậu, lại đẩy đĩa thức ăn mình lấy về phía cậu: “Ăn đùi gà trước đi, cái này nguội là không ngon đâu.”
Trương Nguyên không nhịn được cười: “Để em họ cậu mà thấy cậu bây giờ, chắc nó lại khóc lóc chạy về mách mẹ cho xem.”
Trần Thập Nhất tò mò: “Em họ cậu ấy làm sao?”
Trương Nguyên: “Hồi nhỏ em họ cậu ấy đến nhà chơi, ba tuổi rồi mà vẫn chưa biết dùng đũa. Hắn chê người ta ngốc, lớn thế rồi còn dùng thìa, nhất quyết không cho thìa mà chỉ đưa đũa.”
Trần Thập Nhất: “Rồi sao nữa?”
Trương Nguyên: “Rồi nó cuống lên nhìn đồ ăn mà không biết làm sao ăn, thế là dùng tay bốc luôn. Về sau khóc lóc về nói với mẹ là phải học dùng đũa, vì sợ sau này đến nhà anh họ lại không có cơm ăn.”
Nhìn lại bây giờ mà xem, nếu Quý Nam Tinh nói cậu không biết dùng đũa, có khi Tiêu Dã còn cầm thìa đút tận miệng cho cậu ăn cũng nên.
Tiêu Dã gắp một miếng sườn bỏ vào bát cậu ta: “Ăn cũng không chặn được miệng cậu à.”
Với vai trò là tay hóng hớt số một trong nhóm, Trần Thập Nhất vừa gặm bánh bao vừa nói: “Chuyện của Mao Lộc ấy, các cậu thấy cậu ta bị ai đầu độc? Sao đến giờ vẫn chưa điều tra ra.”
Trương Nguyên: “Chắc chắn là người thân cận bên cạnh, nếu không đã là ngộ độc cấp tính chứ không phải mãn tính rồi.”
Trần Thập Nhất phân tích: “Cậu ta cũng không đẹp trai lắm, chắc không đến nỗi vì tình mà giết người đâu nhỉ. Nhà cũng không giàu, mưu tài hại mạng cũng không có khả năng. Ai lại muốn hại cậu ta chứ?”
Quý Nam Tinh: “Đã báo cảnh sát rồi, chắc chắn cảnh sát sẽ điều tra ra thôi.”
——-
Sau thời gian hoang mang choáng váng lúc ban đầu, cuối cùng Mao Lộc cũng chấp nhận sự thật rằng mình không phải bị bệnh mà là bị người khác đầu độc. Nhưng cậu ta cũng không thể nào hiểu nổi, ai lại đầu độc mình chứ? Cậu ta tự hỏi bản thân mình, cảm thấy mình chưa từng kết thù chuốc oán với ai đến mức khiến người ta phải giết mình, hơn nữa đây còn là ngộ độc mãn tính, tức là đã bị hạ độc trong một thời gian dài.
Cảnh sát cũng đang hỏi cung cậu ta, vì họ không tìm thấy vật chứa thủy ngân nào trong nhà.
“Cháu hãy nghĩ kỹ lại xem, bất cứ điều gì cháu cảm thấy đáng ngờ, đặc biệt, từ đồ ăn thức uống cho đến quần áo mặc trên người, hoặc có thường xuyên gặp gỡ ai đó không, có thể chỉ là những lời chào hỏi bình thường giữa hàng xóm với nhau, nhưng lại rất hay gặp.”
Mao Lộc suy nghĩ rất lâu, thật sự không có manh mối gì, nhưng rồi cậu nghĩ đến một chuyện, sắc mặt khẽ biến đổi.
Viên cảnh sát phụ trách vụ án vội hỏi: “Cháu nghĩ ra gì rồi à?”
Mao Lộc nhìn mẹ mình.
Tim mẹ Mao Lộc thót lại một cái: “Sao thế con trai? Con nghĩ ra gì rồi à?”
Mẹ Mao Lộc có chút hoảng sợ, bà rất sợ, không biết có phải chính mình đã vô tình làm gì đó hoặc cho con trai ăn thứ gì đó hại con không. Nếu thật sự là vậy, cả đời này bà cũng không thể tha thứ cho bản thân mình được.
Mao Lộc cũng nén lại sự bất an trong lòng, nói: “Dì, dì hay đến nhà mình chơi, lần nào đến cũng mang theo rất nhiều đồ ăn thức uống, mà lần nào đến cũng nhất định mang theo một hai thùng sữa.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt của bố mẹ Mao Lộc cũng thay đổi theo. Họ không uống sữa, nên những đồ ăn thức uống mà người dì mang đến, ngoài hoa quả ra thì họ chỉ ăn một chút, còn lại gần như đều là con trai ăn và uống hết.
Nếu sữa có vấn đề, vậy thì hoàn toàn có thể giải thích được tại sao hai vợ chồng ông bà không sao, mà người gặp chuyện lại là Mao Lộc, bởi vì trong nhà chỉ có một mình Mao Lộc uống sữa!
Cuộc điều tra đã có hướng đi, cảnh sát lập tức đến nhà người dì.
Bố mẹ Mao Lộc không hề đề phòng người thân trong nhà, chuyện Mao Lộc bị đầu độc họ cũng đã nói ngay cho họ hàng biết. Dù sao thì nguyên nhân chính gây bệnh đã tìm ra, việc điều trị tiếp theo sẽ cần một khoản tiền không nhỏ, đến lúc đó chắc chắn phải vay mượn người thân.
Nhưng đây không phải là do bệnh lý gây ra, mặc dù tổn thương nội tạng là điều không thể hồi phục, nhưng ít nhất vẫn còn hy vọng sống sót. Một vài người thân trong nhà cũng rất tích cực giúp họ gom tiền, mà điều này cũng vô tình cho dì của Mao Lộc thời gian để xử lý hậu quả.
Vì vậy, khi cảnh sát tìm đến tận cửa, dì của Mao Lộc rất bình tĩnh, thậm chí cả vẻ ngạc nhiên khi bị thẩm vấn cũng được bà ta thể hiện một cách vừa vặn đến hoàn hảo.
Tiếc là, phàm là việc gì đã làm ắt sẽ để lại dấu vết. Nhà của dì Mao Lộc rất sạch sẽ, trông thế nào cũng chỉ là một gia đình nhỏ bình thường.
Thế nhưng, cảnh sát lại có một phát hiện quan trọng trên người bà ta, đó là dường như họ đã hiểu được cái gì gọi là “mùi bùa chú” mà bạn học của Mao Lộc đã nói. Trên người dì của Mao Lộc, họ ngửi thấy một mùi hương của bùa chú đã ngấm vào từ rất lâu.
Hết chương 55.
