Chương 55: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 4)  Tôi Đi Đón Qua Qua Đến Nam Thành

Chương 55: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 4)  Tôi Đi Đón Qua Qua Đến Nam Thành

 

Tống Hề Đào cảm thấy Mạnh Tư Trình ra ngoài nghe một cuộc điện thoại, lúc quay lại sắc mặt đã thay đổi hẳn, hắn cứ ngồi ở đó chau mày ủ dột không biết đang suy nghĩ đến điều gì.

 

Cố vấn đang ở trên giải thích yêu cầu tốt nghiệp, Tống Hề Đào lấy điện thoại ra, gửi tóm tắt những điểm chính vào nhóm chat ký túc xá.

 

Bỗng nhiên, có một người bạn cùng phòng chia sẻ một bài đăng từ trên Confession của trường vào nhóm, còn không quên tag thẳng tên Tống Hề Đào vào.

 

Tống Hề Đào ấn vào xem, là bài đăng ẩn danh của một nữ sinh, cô nàng khóc lóc kể lể hoa đào của Viện Mỹ thuật bị người ta hái mất rồi, kẻ hái hoa lại còn là một anh chàng siêu đẹp trai, người ta còn mặc áo của Tống Hề Đào nữa chứ, chuyện này biết đi đâu mà nói lý đây. Mọi người bên dưới thi nhau an ủi cô nàng, bọn họ nói đã sớm nhận ra Tống Hề Đào không phải trai thẳng rồi, cậu ấy độc thân lâu như vậy, không thể nào là trai thẳng được đâu.

 

Còn có người chèo thuyền ngay tại hiện trường, nói hai người bọn cậu đẹp đôi muốn chết, đúng là thể loại cô ấy yêu thích nhất: Nhiệt tình x Lạnh lùng, Năng động x Trầm tính, “Không có não” và “Không vui vẻ”.

 

Nói ai không có não hả? Ai lại không vui vẻ hả? Tống Hề Đào liếc xéo Mạnh Tư Trình một cái, phát hiện hắn quả nhiên đang trưng ra bộ mặt không vui vẻ thật.

 

Lại còn có người nói đi họp lớp cùng Tống Hề Đào thật lãng mạn, lãng mạn chỗ nào chứ, Mạnh Tư Trình toàn ngồi nghịch điện thoại thôi mà. Tống Hề Đào lướt xem bình luận, còn có người đoán Mạnh Tư Trình vừa đi họp lớp cùng bạn trai, vừa xử lý công vụ của tập đoàn trên điện thoại nữa chứ.

 

Đính chính giùm cái! Trí tưởng tượng của các bạn học phong phú quá rồi, Mạnh Tư Trình cũng mới năm tư thôi, không phải tổng tài bá đạo đâu, hắn không có xử lý công vụ, thực ra hắn đang…. Tống Hề Đào hơi ngả người ra sau, nhìn lướt qua màn hình điện thoại của Mạnh Tư Trình. Ồ, Mạnh Tư Trình đang xem web tài liệu học thuật CNKI! Hắn đang tải về một bài luận văn tiếng Anh hẳn hoi! Kể ra thì cũng bình thường thôi, năm tư rồi, Mạnh Tư Trình cũng phải viết luận văn chứ.

 

Tống Hề Đào lập tức thu hồi tầm mắt, luận văn của khoa Toán hại mắt lắm, cậu mới không thèm xem đâu. Tống Hề Đào ngồi yên lặng nghe cố vấn phát biểu, Mạnh Tư Trình thì cứ như một vị môn thần ngồi ở vị trí đầu tiên sát lối đi, cho đến khi tan họp, hắn vẫn đang xem tạp chí toán học đến nhập tâm.

 

Tống Hề Đào chọc chọc vào cánh tay hắn: “Đi thôi.”

 

Mạnh Tư Trình bỏ điện thoại xuống: “Đợi mọi người đi hết rồi chúng ta hẵng đi.”

 

Trước đây mỗi lần Tống Hề Đào học xong đều là người đầu tiên chuồn ra từ cửa sau, rồi chạy đến nhà ăn, rất ít khi đi cuối cùng. Cậu nhìn các bạn học rào rào bước đi, chỉ mới hai phút mà đã đi sạch sẽ, lúc đi ngang qua chỗ cậu và Mạnh Tư Trình còn ném lại một ánh mắt đầy ẩn ý như muốn nói, tôi hiểu mà. Thậm chí có một nữ sinh còn giục người bạn bên cạnh mình đi nhanh lên, đừng làm ảnh hưởng đến đôi tình nhân nhỏ hôn nhau trong phòng học.

 

Tống Hề Đào cạn lời thật sự, xin hỏi mấy người nhìn ở chỗ nào mà thấy cậu với Mạnh Tư Trình sắp hôn nhau thế hả? Từ cái bản mặt không cảm xúc kia của Mạnh Tư Trình à? Hay là Mạnh Tư Trình truy cập trái phép vào nhóm lớn của bọn họ, thông báo ở trong đó rồi?

 

Tống Hề Đào bị chính những suy nghĩ của mình làm cho kinh hãi, vội vàng nhìn vào điện thoại Mạnh Tư Trình một cái, vừa nhìn đã suýt chút nữa dọa chết cậu luôn.

 

Từ khóa tìm kiếm trên CNKI của Mạnh Tư Trình là [Sinh mổ, chăm sóc sau phẫu thuật].

 

Mạnh Tư Trình đang học cái quái gì thế này!

 

Hắn muốn chăm sóc ai? Vừa nãy không phải còn đoán Mộc Qua là em trai cậu sao? Ai mật báo cho Mạnh Tư Trình rồi?!

 

Có lẽ do vẻ mặt khiếp sợ của cậu quá rõ ràng, Mạnh Tư Trình cầm điện thoại lên, tải lại trang, từ khóa lập tức đổi thành chăm sóc trẻ sơ sinh.

 

Dây thần kinh trên trán Tống Hề Đào giật đùng đùng.

 

“Cậu dùng đến cả trang web học thuật CNKI chỉ để tra cái này á?”

 

Mạnh Tư Trình tỉnh bơ giải thích: “Nếu tìm kiếm trực tiếp trên mạng thì tôi không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả, đâu là quảng cáo.”

 

Tất nhiên, mục đích chính của hắn là muốn tìm xem có trường hợp nam giới mang thai nào không. Quả thực là có, nhưng hóa ra luận văn đó lại là giả mạo. Mạnh Tư Trình cảm thấy cạn lời với cái thế giới học thuật này rồi.

 

Tống Hề Đào mím môi, rốt cuộc Mạnh Tư Trình biết cái gì rồi, tại sao hắn lại có thể thản nhiên đi tra cứu kiến thức nuôi dạy trẻ con như vậy được chứ.

 

Đợi đến khi người bạn cuối cùng bước ra khỏi cửa lớp, Mạnh Tư Trình đột nhiên hỏi: “Mộc Qua là con của tôi phải không?”

 

“Ngày 18 tháng 5 hôm đó tôi uống say, xin lỗi, sau này tôi đã kiểm tra lại, hôm đó cậu đã ở trong phòng tôi hơn một tiếng đồng hồ, rốt cuộc tôi đã làm gì cậu rồi?”

 

Tống Hề Đào vội vàng chối: “Thời gian ngắn như thế, chúng ta chẳng làm gì cả!”

 

Mạnh Tư Trình nhìn cậu, nếu Mộc Qua là con trai hắn, hắn sẵn lòng thừa nhận chuyện thời gian ngắn này, so với vợ con thì mấy cái sĩ diện hão đó chẳng quan trọng gì sất. Thời gian ngắn thì sao chứ, Mộc Qua là con trai hắn là được.

 

“Xem cái này đi.” Mạnh Tư Trình mở một đường link CNKI đã lưu sẵn, nội dung là “Tỷ lệ mang thai khi quan hệ cọ xát bên ngoài”, “Thời gian xuất tinh trung bình của người trong nước”.

 

Tống Hề Đào đã hoàn toàn bị cái mớ lý thuyết học thuật này đánh bại rồi, sao Mạnh Tư Trình có thể nói có sách mách có chứng như thế chứ! Hơn nữa cậu còn vô tình phát hiện ra trình độ của Mạnh Tư Trình lại vượt xa mức trung bình nữa chứ.

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu không phủ nhận Mộc Qua là do cậu sinh.”

 

Tống Hề Đào cảm thấy Mạnh Tư Trình rất nham hiểm, mỗi lần đặt câu hỏi hắn đều mang theo sẵn một giả thiết, cậu có trả lời thế nào thì cũng là đang khẳng định giả thiết của hắn mà thôi.

 

Mạnh Tư Trình tiếp tục dồn ép: “Thời gian khớp nhau, Mộc Qua đầy tháng cậu một mình đến Nam Thành, cậu không gọi điện cho người khác mà lại gọi cho tôi.”

 

Tống Hề Đào cãi cố: “Sao cậu biết tôi không gọi cho người khác?”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi mặc kệ cậu đã gọi cho ai, gọi đến chỗ tôi, chính là cậu muốn tìm tôi cùng gánh vác trách nhiệm.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Thanh kiếm treo trên đầu cuối cùng cũng rơi xuống, Tống Hề Đào nhất thời không nghĩ ra bất kỳ ngôn từ nào để ngụy biện nữa, làm bài chứng minh cậu không thể thắng được Mạnh Tư Trình, huống hồ chi chứng minh lời nói dối còn khó hơn chứng minh sự thật nhiều.

 

Cậu chỉ đành nói: “Sao cậu bình tĩnh được như thế.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi muốn cậu có thể dựa vào tôi.”

 

Đương nhiên là Mạnh Tư Trình đã từng hoảng loạn, từng sợ hãi, bởi vì hắn nắm bắt tình hình chưa đủ, kinh nghiệm chăm sóc hậu phẫu và trẻ nhỏ không đủ. Nhưng khi hắn nhớ đến tiếng khóc nức nở của Tống Hề Đào, hắn biết mình phải là người không được phép hoảng loạn, trong hai người bọn họ, hắn phải là người không được phép tiếp tục thiếu hiểu biết, hắn phải làm định hải thần châm cho Tống Hề Đào.

 

Kiến thức đã giúp hắn áp chế được nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng rất hiệu quả, Mạnh Tư Trình bận đến mức không còn thời gian để mà mất bình tĩnh, hắn còn rất nhiều kiến thức mới cần phải học gấp.

 

Mạnh Tư Trình đưa tay ra: “Đứng lên đi, chúng ta về thôi.”

 

Tống Hề Đào theo phản xạ đưa tay ra, sau đó mới nhớ ra bây giờ mình hoàn toàn có thể tự đi lại được.

 

Cố vấn họp mất cả tiếng đồng hồ, Tống Hề Đào muốn đi toilet một chút, lúc đi ngang qua nhà vệ sinh, cậu bèn liếc nhìn một cái.

 

Mạnh Tư Trình lập tức đổi hướng bước chân: “Đi vệ sinh đi.”

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình định dìu mình vào, cậu vội vàng xua tay: “Tôi tự đi được mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Đi cùng nhau.”

 

Tống Hề Đào nhăn nhó: “Bị nhìn chằm chằm như thế tôi không đi được.”

 

Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi không nhìn, tôi xoay lưng lại với cậu.”

 

Tống Hề Đào nghiến răng, hóa ra ngay từ đầu cậu định nhìn tôi chằm chằm thật đấy à? Bây giờ không phải giờ giải lao, trong nhà vệ sinh vắng tanh không một bóng người, Mạnh Tư Trình xoay lưng về phía cậu, Tống Hề Đào lúng ta lúng túng đi vệ sinh xong, lúc đi ra, trên gương mặt tái nhợt đã nổi lên một chút ửng hồng.

 

Đúng là không thể nào chấp nhận nổi việc đứng cùng Mạnh Tư Trình trong nhà vệ sinh, lại còn phải tụt quần đi vệ sinh trước mặt hắn nữa chứ!

 

Hai người họ bắt xe về khu Cẩm Tú, dì Phượng đang nấu bữa trưa, trông rất thịnh soạn, trên bàn đã có một món cá hấp và một bát canh bí đao gan heo.

 

Tống Hề Đào muốn trốn vào phòng ngủ để video call về nhà, nhưng Mạnh Tư Trình cứ đi theo cậu như cái đuôi, hai người giằng co ở cửa. Tống Hề Đào ngẫm nghĩ một hồi, đằng nào Mạnh Tư Trình cũng biết rồi, thôi thì cũng chẳng quan trọng nữa, “Cậu có thể vào cùng tôi, nhưng cậu không được lên tiếng, cũng không được lộ mặt đâu đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Tống Hề Đào đi vào ngồi xuống ghế, gọi video cho Giang Mộng Lệ, cuộc gọi đầu tiên không kết nối được, một lát sau Giang Mộng Lệ mới gọi lại cho cậu. Chăm trẻ con là như vậy đấy, không thể nghe điện thoại ngay được đâu.

 

“Đào Tử, con nhìn xem, Qua Qua vừa khéo dậy rồi này.” Ống kính của Giang Mộng Lệ chĩa vào em bé Qua Qua trên giường cũi, khuôn mặt nhỏ nhắn thơm mùi sữa hồng hào phấn nộn, đôi mắt đen láy tròn xoe.

 

Tống Hề Đào theo bản năng nhìn sang Mạnh Tư Trình đối diện, so sánh ngũ quan hai người này, em bé giống cậu nhiều hơn một chút, đáng yêu quá đi mất! Biểu cảm của Mạnh Tư Trình rất kiềm chế, hắn dựa người vào mép bàn, một tay nắm chặt điện thoại. Mạnh Tư Trình cũng rất muốn nhìn Qua Qua cử động đúng không? Tống Hề Đào có hơi mềm lòng, cậu chuyển sang camera sau, rồi ngoắc ngoắc ngón tay, ý bảo hắn qua đây xem này.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mạnh Tư Trình sải hai bước vòng ra sau lưng Tống Hề Đào, ánh mắt dán chặt vào cục cưng bé xíu trên màn hình, cái mũi nhỏ cái miệng nhỏ, chưa nẩy nở hết mà đã có thể nhìn thấy bóng dáng của Tống Hề Đào rồi. Đây là con của hắn và Tống Hề Đào, một sinh mệnh chưa từng được trù tính đã đến với thế giới này như vậy đó. Gen di truyền là một thứ gì đó thật sự rất kỳ diệu, có thể để lại một bản sao đáng yêu đến mức này.

 

Giang Mộng Lệ nói mấy câu rồi cúp máy, bảo là phải đi pha sữa.

 

“Mẹ vất vả rồi.” Tống Hề Đào lưu luyến cúp máy.

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Tối qua khóc là vì nhớ Qua Qua à?”

 

Tống Hề Đào bị nói trúng nguyên nhân thực sự khiến mình khóc, cậu bĩu môi, ban đêm mà, lúc nào cũng dễ đa sầu đa cảm hơn bình thường một chút, “Không chỉ vì cái này, còn vì….”

 

Mạnh Tư Trình tiếp lời: “Còn vì ba mẹ đã chịu khổ thay chúng ta.”

 

Tống Hề Đào gật đầu: “Ừm.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tối nay còn khóc nữa không?”

 

Tống Hề Đào quay mặt đi: “Không khóc nữa!” Có cậu ở đây quấy rầy thế này, tôi làm gì còn thời gian để mà khóc.

 

Mạnh Tư Trình ngồi xổm xuống trước mặt Tống Hề Đào, nắm lấy tay cậu, hắn hít sâu một hơi, đưa ra quyết định táo bạo nhất cuộc đời mình: “Em ủy quyền cho tôi đi, tôi sẽ đi đón Qua Qua về đây, em tiếp tục đi học, còn tôi sẽ là người chăm sóc thằng bé.”

 

Tống Hề Đào trợn tròn mắt: “Cậu không cần đi học nữa à?!”

 

Mạnh Tư Trình: “Hết môn rồi, luận văn thì ở đâu cũng viết được mà.”

 

Thực ra Tống Hề Đào cũng chẳng có mấy môn, nhưng Giang Mộng Lệ sớm đã đuổi cậu đi học, một là để cho Tống Hề Đào có thời gian tịnh dưỡng cho tốt, hai là để chứng minh Tống Hề Đào đang sống bình thường. Tống Hề Đào thừa nhận mình động lòng rồi, ba mẹ cậu đều đã lớn tuổi, sao có thể thức đêm như người trẻ được, hơn nữa bọn họ còn phải đi làm, chỉ có thể luân phiên ở nhà trông bé con cùng bảo mẫu, để sắp xếp được thời gian thì không biết đã phải vất vả đổi ca trực bao nhiêu lần rồi.

 

Mạnh Tư Trình trẻ trung, vừa có sức khỏe lại có thời gian, nhược điểm duy nhất là không có kinh nghiệm, mà không có kinh nghiệm lại là nhược điểm chí mạng.

 

Tống Hề Đào lo lắng: “Tôi ủy quyền cho cậu, nhưng cậu không có kinh nghiệm, mẹ tôi cũng sẽ không giao Qua Qua cho cậu đâu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Có người cha nào mà không bắt đầu từ con số không đâu? Chỉ cần em ủy quyền, có đón được Mộc Qua hay không là việc của tôi.”

 

“Hơn nữa, chúng ta còn có thể thuê hai bảo mẫu cao cấp mà, không đủ thì thuê luôn ba người bốn người.”

 

Tống Hề Đào: “Vậy tôi về cùng cậu.”

 

Mạnh Tư Trình: “Em ở đây đợi tôi.”

 

Tống Hề Đào: “Một mình cậu gặp ba mẹ tôi? Cậu không sợ bị đánh à?”

 

Mạnh Tư Trình: “Chẳng lẽ tôi phải để em lặn lội đường xa đi đi về về, chỉ để làm bùa hộ mệnh cho tôi thôi ư?”

 

Tống Hề Đào: “Tôi chỉ sợ cậu đến cửa nhà cũng chẳng vào nổi thôi!”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi tự có cách của mình mà.”

 

Tống Hề Đào cắn môi, Mạnh Tư Trình đón Qua Qua về, bọn cậu sẽ trở thành quan hệ cùng nhau nuôi dưỡng Qua Qua, cả đời này cũng không thể gỡ bỏ được nữa. Nhưng mà, nhưng mà đề nghị của Mạnh Tư Trình thực sự rất hấp dẫn. Đón Qua Qua đến Nam Thành, trong tiểu khu sẽ không có ai đàm tiếu về nhà cậu nữa, ba mẹ cũng có thể yên tâm đi làm, hai người đã mệt mỏi cả tháng trời rồi.

 

“Vậy cậu đi thử xem.” Tống Hề Đào bấm bấm lòng bàn tay, tại sao tối qua cậu lại gọi điện cho Mạnh Tư Trình, chính là vì trong tiềm thức cậu cảm thấy, chuyện này chỉ có Mạnh Tư Trình mới giải quyết được. Nếu người hoàn hảo như Mạnh Tư Trình cũng không lay chuyển được Giang Mộng Lệ, thế thì không ai có cách nào nữa cả.

 

Tống Hề Đào dặn dò: “Bị đánh thì phải biết đường mà chạy, trên đầu cậu vẫn còn vết thương đấy.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi biết.”

 

Hắn lấy điện thoại ra, đặt ngay vé máy bay về Hải Thị.

 

Tống Hề Đào ngăn lại: “Đợi đã, chiều nay cậu ngủ bù trước đi, đặt chuyến bay buổi tối ấy, rồi sáng mai hẵng đến nhà tôi.”

 

Cậu mà không giám sát Mạnh Tư Trình ngủ, cậu dám chắc là hắn có thể thức trắng luôn cho xem.

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Dì Phượng ở bên ngoài gọi với vào: “Đào Tử, Trình Tử, ra ăn cơm thôi!”

 

Tống Hề Đào: “Dạ vâng.”

 

Có khách đến, dì Phượng vui lắm, vì làm cơm khẩu phần ít rất khó, Tống Hề Đào thì mỗi bữa chỉ ăn được một chút xíu, còn lại đều bỏ đi rất lãng phí. Mà nhìn Mạnh Tư Trình thanh niên trai tráng thế này, chắc chắn là sức ăn sẽ rất tốt đây.

 

“Ăn nhiều vào nhé.”

 

Mạnh Tư Trình lễ phép: “Cảm ơn dì Phượng.”

 

Vì đang cùng Mạnh Tư Trình bàn tính đại kế nên trong lòng Tống Hề Đào có chút kích động, cậu không ngừng tưởng tượng ra phản ứng của ba mẹ mình khi nhìn thấy Mạnh Tư Trình. Chắc chắn là Giang Mộng Lệ sẽ rất cạn lời, lúc đầu hỏi thì cậu không chịu nói, bây giờ lại im hơi lặng tiếng ủy quyền cho Mạnh Tư Trình đến cửa đòi đu đủ.

 

Ăn cơm xong, cậu đốc thúc Mạnh Tư Trình đi ngủ, còn tịch thu luôn điện thoại của hắn: “Cậu mà mang quầng thâm mắt đến, chắc chắn là mẹ tôi không yên tâm giao Qua Qua cho cậu đâu.”

 

Mạnh Tư Trình ngoan ngoãn nằm xuống ngủ. Nhưng Tống Hề Đào thì lại không ngủ được, cậu nằm ở phòng khách lướt điện thoại, bỗng có tiếng ting ting vang lên, cậu nhận được tin nhắn riêng của Thời Lưu.

 

Nhờ phúc của Mạnh Xế Chử, Thời Lưu cũng biết được toàn bộ sự việc, giả thiết nam giới sinh con cũng là do anh ta đưa ra. Mạnh Xế Chử phản ánh tình hình với Mạnh Tư Trình xong, bên phía Mạnh Tư Trình liền im bặt. Thời Lưu sốt ruột như mèo cào, đành phải tự mình đến hỏi.

 

“Đào Tử, Qua Qua là do cậu sinh đúng không? Mạnh Tư Trình đã biết rồi nhỉ?”

 

Tống Hề Đào kinh hãi: “Sao anh lại biết chuyện này vậy?”

 

Thời Lưu: “À, tôi với anh trai Mạnh Tư Trình có chút quan hệ, Mạnh Tư Trình nhờ anh trai hắn tra cứu ghi chép tai nạn xe của cậu, vì cậu ta nghi ngờ là người nhà họ Mạnh mua chuộc tài xế tông cậu.”

 

“Bởi vì mấy người nhà họ Mạnh không được bình thường cho lắm, Chính vì Mạnh Tư Trình come out nên mới bị bố đẻ tông xe đấy.”

 

Lúc này Tống Hề Đào mới biết nguyên do, thảo nào lúc đi học đồng phục Mạnh Tư Trình lại bẩn, hóa ra là vì bố mẹ hắn không quan tâm!

 

Tống Hề Đào: “Bố cậu ấy đã bị bỏ tù chưa?!”

 

Thời Lưu: “Bị tống vào tù rồi! Bây giờ cậu rất an toàn!”

 

Tống Hề Đào nghe vậy thì yên tâm rồi, cậu không kìm được bèn kể chuyện đại sự mà mình và Mạnh Tư Trình thương lượng cho Thời Lưu nghe: “Anh bảo mẹ tôi có giao Qua Qua cho cậu ấy không? Mạnh Tư Trình cũng không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ con gì cả.”

 

Thời Lưu nghe xong thì khiếp sợ vô cùng, không ngờ tiến độ công lược của Mạnh Tư Trình lại nhanh như vậy, nhanh đến mức anh ta có chút sợ hãi, vội vàng gọi điện thoại qua.

 

“Đào Tử à, cậu đừng lo lắng chuyện mẹ cậu có cho hay không vội! Cậu không lo Mạnh Tư Trình cướp Qua Qua rồi giấu đi à?!”

 

“Tôi nói cho cậu biết, anh em nhà đấy đều thích đàn ông, đúng, chị dâu của Mạnh Tư Trình cũng là đàn ông! Qua Qua nhà cậu là độc bản duy nhất của dòng họ đó đấy!”

 

“Không thể nói người họ Mạnh toàn là người xấu, nhưng người tốt không nhiều đâu, tâm cơ thâm sâu, quỷ kế đa đoan lắm!”

 

Tống Hề Đào ngẩn người, cậu chưa từng nghĩ tới vấn đề Thời Lưu nói bao giờ.

 

Toang rồi, cậu phát hiện cho dù Thời Lưu có nhắc nhở hay cảnh báo thế nào đi nữa, cậu vẫn tin tưởng Mạnh Tư Trình.

 

Dù sao thì hắn cũng là… một học sinh giỏi cơ mà.

 

Hết chương 55.

 

Chương 55: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 4)  Tôi Đi Đón Qua Qua Đến Nam Thành

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên