Chương 55: Trường Học

 

Chương 55: Trường Học

 

Chạng vạng, Chu Kỳ An vừa tan sở về nhà đã bước thẳng vào phòng tắm, muốn dùng vòi sen gột rửa đi mệt mỏi cả ngày.

 

Mẹ Chu không có ở nhà, chỉ để lại một tờ giấy nhắn, nói bà đã đi đến thành phố Đôn rồi, nhờ cậu giúp trả lại mấy cái vali hành lý cho nhà hàng xóm.

 

“Đi có vẻ vội vàng nhỉ.”

 

Nhìn thấy hơn chục chiếc vali lớn nhỏ chất đống trong nhà, mí mắt Chu Kỳ An giật giật. Ngay cả khi tắm xong, cảm giác bất an vẫn không hề tan biến. Cậu thậm chí còn nhìn thấy vảy rắn trong một chiếc vali.

 

Chu Kỳ An bất đắc dĩ dọn dẹp sạch sẽ số vali đó, sau khi xong xuôi mới có thời gian kiểm tra thương thành.

 

Tổng điểm tích lũy hiện có: 15547.

 

Minh tệ: 2004.36.

 

Minh tệ trong lợn đất tích lũy ngày qua ngày đang có xu hướng tăng chậm, không biết tương lai có dùng được hay không.

 

Chu Kỳ An chuyển hướng sang mục đạo cụ lập đội.

 

Đạo cụ lập đội cấp thần: 100000 điểm, chỉ cần ID có xác suất 80% là có thể kéo người chơi khác vào phó bản bất kể người đó đồng ý hay không.

 

Đạo cụ lập đội cấp 1: 2000 điểm, sau khi đối phương đồng ý, có thể trực tiếp lập đội thành công và vào phó bản bất kể độ khó.

 

Đạo cụ lập đội thông thường: 500 điểm, tự do lập đội cho phó bản dưới 3 sao, phó bản 4 sao trở lên tỷ lệ lập đội thất bại hơn 60%.

 

Chu Kỳ An không cần suy nghĩ nhiều, trực tiếp mua đạo cụ lập đội cấp 1. Không phải người chơi may mắn thì tốt nhất đừng thử loại cuối cùng.

 

Trước đó cậu sinh viên đại học kia chủ động muốn cùng cậu hạ phó bản, cậu đã không từ chối.

 

Chu Kỳ An chưa bao giờ nói những lời nhảm nhí kiểu “Đi theo tôi sẽ gặp nguy hiểm”, thái độ của cậu rất rõ ràng: “Đúng vậy, mạng của cậu là do tôi cứu, anh bạn à, đã đến lúc cậu phải báo đáp rồi.”

 

Dựa vào kỹ năng trị liệu hỗ trợ, cậu cũng có thể tự tin hơn khi sử dụng thánh khí.

 

Mua xong đạo cụ lập đội, Chu Kỳ An lướt qua các loại đạo cụ khác trong trung tâm thương mại. Phần lớn là vũ khí, cậu không có hứng thú lắm, nhưng khi nhìn thấy một món đồ, trên mặt Chu Kỳ An hiện lên vẻ hứng thú.

 

Đó là một con búp bê phù thủy nam đội mũ phù thủy màu đen, đeo găng tay đen, cao bằng bàn tay. Toàn thân tỏa ra khí chất thần bí, trên chiếc áo dài gần như chạm đất có thể nhìn thấy quỹ đạo của các vì sao.

 

【Phù thủy tiên tri】

 

【Giá: 30000】

 

【Giới hạn mua: 1 lần】

 

【Giới thiệu sản phẩm: Nhà tiên tri có thể nhìn thấu vận mệnh, ông ta có thể giúp bạn dự đoán cát hung của một việc, nhà tiên tri thông thái có xác suất đưa ra lời khuyên hữu ích.】

 

“Ba vạn…” Đắt thật.

 

Mặc dù hiện tại anh đã tích lũy đủ một nửa, nhưng đây là thành quả sau khi liên tục vượt qua hai phó bản có độ khó trung bình và cao, hơn nữa theo kinh nghiệm của Hàn Lệ, điểm tích lũy mà người chơi nhận được sẽ khác nhau tùy trường hợp. Cậu gần như đều là người tự mình phá giải thế cục, vì vậy điểm thưởng nhiệm vụ được cộng thêm rất nhiều.

 

Chu Kỳ An đành kìm nén ham muốn, lắc đầu: “Thôi, cũng không phải vật dụng cần thiết gì, để tính sau vậy.”

 

Tắm xong, Chu Kỳ An gọi điện cho cậu sinh viên đại học đại học: “Chuẩn bị một chút, ngày kia hạ phó bản.”

 

“Nhanh vậy sao?”

 

“Tuần sau theo kế hoạch công tác, tôi phải đi công tác, cộng thêm cả cuối tuần chắc là đủ thời gian, sẽ không bị tính là trốn việc đâu.”

 

“Có cần…”

 

“Không cần.” Chu Kỳ An biết cậu ta muốn nói gì, đợi đến lúc thật sự cần người hỗ trợ rồi hẵng nói. Cậu không muốn lập đội với tên sếp kia, một kẻ vô tư ăn thịt quái vật, lúc nào cũng có khả năng biến thành quái vật còn đáng sợ hơn cả NPC.

 

Theo tình hình hiện tại, càng sớm hạ phó bản càng tốt.

 

Cũng có thể khiến những thế lực đang âm thầm theo dõi bất ngờ.

 

Chuẩn bị đóng thương thành lại, Chu Kỳ An nhìn đạo cụ khế ước với số lượng bán ra hàng tháng là 9999W+ rồi lắc đầu.

 

Quả nhiên giữa người với người ngay cả niềm tin cơ bản nhất cũng không có, chỉ một đạo cụ khế ước thôi cũng đủ để trò chơi kiếm đầy túi rồi.

 

******

 

Ngày 8 tháng 9, Bạch Lộ.

 

Hoàng đạo: Khai trương, động thổ, mua xe. Kỵ: An táng, xây chùa.

 

Chu Kỳ An và cậu sinh viên đại học hẹn gặp nhau ở trung tâm thành phố.

 

Sau khi gặp mặt, Chu Kỳ An thở dài: “Hôm nay cũng coi như là ngày lành rồi.”

 

Nói xong, cậu dứt khoát kích hoạt đạo cụ lập đội.

 

Cảm giác đau nhói từ thần kinh truyền đến, khiến Chu Kỳ An khẽ kêu lên một tiếng, thu hút ánh mắt của người đi đường.

 

Trải nghiệm khi sử dụng đạo cụ lập đội cực kỳ tệ.

 

Khoảng hai phút sau, cảm giác khó chịu ban đầu qua đi, một bản đồ khu vực nhỏ dần hiện rõ trong đầu, một trong số đó được khoanh đỏ bằng máu.

 

Phía dưới kèm theo một dòng chữ màu máu lạnh lẽo khó hiểu: Điểm chờ xe buýt

 

[Lưu ý: Hãy đến trước khi ngày mới bắt đầu.]

 

Cậu sinh viên đại học lập tức lên tiếng: “Gần khu phố cổ đang phá dỡ ở quận An Bình.”

 

Cậu ta đã từng đến đó khi đi làm thêm.

 

Hôm nay quận An Bình có sương mù dày đặc, hai người đến khu vực chờ xe buýt, vì thời gian quá muộn nên gần như không nhìn thấy ai.

 

Đạo cụ lập đội không thể xác định thời gian xuống phó bản cố định, sau khi đến trước 0 giờ, có thể sẽ phải đợi gần một ngày.

 

Từ lúc nửa đêm, Chu Kỳ An và cậu sinh viên đại học đứng trong gió lạnh trò chuyện giết thời gian, đã vài tiếng đồng hồ trôi qua rồi nhưng vẫn không thấy xe đâu. May mắn là để đối phó với tình huống thời gian không cố định này, cả hai đều đã chuẩn bị đầy đủ, mang theo một ít thức ăn lót dạ.

 

Từ đêm đen chờ đến bình minh, mãi cho đến 5 giờ chiều, cậu sinh viên đại học không nhịn được nắm chặt tay.

 

Theo cách tính 12 canh giờ của trò chơi, trong vòng vài tiếng tới, chỉ cần có xe đến, chắc chắn sẽ là phó bản độ khó cao nguy hiểm.

 

Đến 9 giờ, thời gian kéo dài quá lâu, cậu sinh viên đại học gần như căng thẳng đến mức tê liệt.

 

Chu Kỳ An ngược lại rất bình tĩnh, còn nhắc đến chuyện mẹ mình đi đến thành phố Đôn, vẻ mặt khó hiểu, nói: “Bà ấy trước giờ có sở thích du lịch đâu.”

 

Trong mắt mẹ Chu, du lịch đồng nghĩa với việc đốt tiền vô ích.

 

Cậu sinh viên đại học bị phân tán sự chú ý, suy nghĩ một chút rồi nói: “Nghe nói gần đây ở thành phố Đôn có phát hiện một ngôi mộ cổ, đào được thi thể cổ đại. Dì đi muộn một chút, biết đâu lại được tham quan thêm một địa điểm du lịch.”

 

“Thi… thi thể cổ đại?” Chu Kỳ An lặp lại với giọng điệu không chắc chắn.

 

Bà nó chứ, chẳng lẽ mẹ già nhà cậu muốn tìm cho cậu một cô dâu là xác ướp cổ đại sao?

 

“Xe đến rồi!”

 

Cậu sinh viên đại học đột nhiên kêu lên, sau đó hít sâu một hơi.

 

Ở phía xa là một chiếc xe màu hồng phấn mập mạp với đôi tai lợn. Màu hồng phấn khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu, bóng mỡ, đỏ tươi, giống như da lợn thật.

 

Cuối cùng bọn họ vẫn không thoát khỏi số phận vào trò chơi vào giờ Hợi!

 

Xung quanh ghế lái là những thanh kim loại dày đặc, giống như một nhà tù thu nhỏ, rất khó nhìn rõ toàn bộ người lái xe.

 

Lúc lên xe, loa phát thanh tự động phát ra lời nhắc nhở: “Mời quý khách thắt chặt dây an toàn.”

 

Để an toàn, tung sau khi ngồi xuống, Chu Kỳ An không dám di chuyển lung.

 

Cậu cũng không còn tâm trí để ý đến những thứ khác, xe buýt lắc lư, rung lắc hư ảo khiến người ta có cảm giác say xe. Bên ngoài cửa sổ là một màu đỏ rực, phản chiếu vào trong xe, khiến người ta càng thêm chóng mặt.

 

Chu Kỳ An vội vàng viết lên vé xe, tiến hóa nội tạng: Bắp chân.

 

Sau đó nhắm chặt mắt, dồn toàn lực chống lại cơn chóng mặt.

 

Trong cơn mê man, loa phát thanh dường như đang gọi ai đó xuống xe.

 

Chu Kỳ An mò mẫm tìm kiếm nút tháo dây an toàn, cố gắng cởi ra. Vừa đứng dậy, anh lập tức cảm thấy mất thăng bằng.

 

“Ư…”

 

Nước.

 

Nước đỏ tươi từ bốn phương tám hướng ập đến, như muốn nhấn chìm anh. Chu Kỳ An ra sức vùng vẫy, hai tay không ngừng đập nước, cho đến khi có luồng không khí trong lành tràn vào. Cậu vội vàng ngẩng đầu lên, cố gắng hít thở thêm không khí bên ngoài.

 

Khi cậu hồi phục một chút ý thức, một giọng nói cay nghiệt đột nhiên vang lên từ phía trước——

 

“Bài kiểm tra sắp bắt đầu! Chú ý đọc kỹ đề bài, nghiêm cấm gian lận!”

 

Tầm nhìn rộng mở, cuối cùng Chu Kỳ An cũng tỉnh táo, phát hiện ra cả thế giới đã thay đổi.

 

Xe buýt đầu heo đã biến mất, cũng không nhìn thấy nhân viên công tác đâu, cậu đang ngồi trong một lớp học bình thường.

 

Đồng hồ treo tường chỉ 4 giờ chiều, bên ngoài trời âm u, dân gian thường nói trời u ám là sắp mưa to. Cho đến khi ánh mắt quét qua người nào đó đang ngồi ở bàn học bên cạnh, Chu Kỳ An sững người.

 

Người đàn ông có mái tóc nhạt màu hơn người bình thường, trước đây hắn giải thích là do nhuộm tóc, nhưng Chu Kỳ An chưa bao giờ tin. Ngay cả đồng tử của hắn cũng hơi ánh xám, quần áo cũng có màu sắc nhạt nhòa, cả người toát lên cảm giác cổ kính như TV đời cũ.

 

“Quả thật đã đến….”

 

Chu Kỳ An cau mày, thầy giáo dạy lớp học ban đêm của cậu đã đến đúng hẹn.

 

Ngay khi ánh mắt cậu đảo xung quanh, một cục giẻ lau bảng bay thẳng về phía cậu.

 

Người ném có vẻ ra tay rất mạnh, Chu Kỳ An có thể cảm nhận được gió mạnh thổi qua, nếu bị ném trúng, e rằng xương cốt cũng sẽ bị gãy.

 

Ở phía đối diện, người đàn ông như đang xem phim câm xoay xoay bút, mí mắt mỏng khẽ nhấc lên, liếc nhìn giáo viên giám thị đang đứng trên bục giảng.

 

Cục tẩy bảng đen đổi hướng giữa chừng, rơi bịch xuống đất, tạo thành một cái hố nhỏ.

 

Giáo viên giám thị ngạc nhiên vì bản thân lại ném lệch, hừ lạnh một tiếng, dùng giọng điệu dạy dỗ nói: “Tôi nhắc lại lần nữa, trong giờ kiểm tra nghiêm cấm nhìn ngang ngó dọc.”

 

Ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ luôn khiến người ta có cảm giác không thoải mái, Chu Kỳ An không dám nhúc nhích.

 

Lúc nãy cậu nhìn lướt qua, hàng ghế đầu cơ bản đã kín chỗ.

 

Có vẻ như phó bản này có khá nhiều người chơi tham gia.

 

Giáo viên giám thị đứng trên bục giảng, dáng người gầy gò bất thường, xương gò nhô cao, hai con ngươi chỉ là hai chấm đỏ tươi, giống như camera giám sát không lọt một ai.

 

Âm thanh lạnh lùng của hệ thống vang lên ——

 

【Phó bản: Huyết Hải Vô Bờ.】

 

【Độ khó phó bản: 4 sao rưỡi.】

 

【Nhiệm vụ chính: Học sinh bước vào ngôi trường này đều là nhân tài vạn người có một. Sự cạnh tranh cơ ở khắp mọi nơi, bạn cần phải tiếp tục trau dồi bản thân để trở nên xuất sắc hơn nữa. Vui lòng cố gắng đạt được một trong những điều kiện sau đây trong buổi đánh giá cuối kỳ: 】

 

【1. Học bổng (tổng cộng 6 suất), tiêu chuẩn khen thưởng: 3000 tệ】

 

【2. Trợ cấp (tổng cộng 2 suất), tiêu chuẩn hỗ trợ: 2000 tệ】

 

【Thời gian phó bản: Do nhà trường quyết định】

 

【Số lượng học sinh cạnh tranh: 44】

 

【Lưu ý: Tỷ lệ tử vong trung bình của phó bản này là 90%, người chơi sống sót sau khi hoàn thành phó bản không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến phó bản, nếu không tài khoản trò chơi sẽ bị xóa.】

 

【 Lưu ý: Khi độ thăm dò bối cảnh câu chuyện đạt 100%, bạn có thể kích hoạt trực tiếp lối thoát màu xanh lá cây.】

 

【 Độ khám phá bối cảnh câu chuyện: 1. Hiểu rõ bối cảnh câu chuyện thực sự; 2. Check-in tất cả các địa điểm chứa manh mối quan trọng.】

 

【 Độ khám phá bối cảnh câu chuyện hiện tại: 0】

 

【Địa điểm check-in quan trọng hiện tại: 0/4. Mở khóa tất cả các địa điểm check-in có thể nhận được phần thưởng bổ sung.】

 

Chu Kỳ An có thể cảm nhận được bầu không khí trong lớp học đột nhiên trở nên căng thẳng.

 

Cậu cúi đầu, trò chơi không đưa ra số lượng người chơi cụ thể, mà chỉ ghi chú là số lượng học sinh cạnh tranh, điều đó có nghĩa là NPC cũng sẽ chiếm một suất trong số những người cạnh tranh.

 

Tất cả đều được trang bị dụng cụ học tập giống nhau, Chu Kỳ An nắm chặt cây bút bi đột nhiên xuất hiện trên bàn, ánh mắt sau cặp kính gọng đen lóe lên: “Bốn mươi tư người, tranh giành tám suất sống sót sao?”

 

Cộng thêm lối thoát đặc biệt là chín suất sống sót.

 

Nghe ý của trò chơi, bọn họ không phải là nhóm người chơi đầu tiên hạ phó bản này, những người sống sót trước đó chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Cho dù số lượng có hạn, cũng không đến mức tỷ lệ tử vong cao như vậy.

 

Kim giây nhích từng chút một, đồng hồ treo tường điểm 4 giờ 04 phút.

 

Trong lớp học mờ tối trước cơn mưa lớn, các học sinh đều có biểu cảm khác nhau. Có người xoay bút, có người khẽ đẩy gọng kính, cũng có người bỗng nhiên lóe lên vẻ hưng phấn trong đôi mắt vô hồn…

 

Cửa sổ mở toang, rèm cửa bị gió thổi tung lên cao, xấp giấy thi vừa được phát xuống sột soạt rung động.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Đôi môi khô khốc của giáo viên giám thị mấp máy, hai tay chống lên bàn, lạnh lùng nói: “Bắt đầu làm bài.”

 

Tất cả mọi người đều đồng loạt cúi đầu, động tác ăn khớp với nhau, đầu tiên là điền vào cột họ tên.

 

Trước ngực không có bảng tên học sinh, cặp sách thì ở trong tủ, muốn kiểm tra xem trong phó bản có thân phận nhân vật nào khác hay không thì chỉ có thể xem vở bài tập có ghi tên hay không.

 

Chu Kỳ An cẩn thận liếc nhìn bục giảng, giáo viên giám thị đang mở cốc giữ nhiệt uống nước, đây là thời cơ tốt để nhìn trộm.

 

Có nên nhìn trộm không?

 

Chu Kỳ An do dự trong giây lát, sau khi nhìn thấy nội dung trên giấy thi, rất nhanh đã có quyết định, thấy vậy liền điền ba chữ: Chu Kỳ An.

 

Dùng tên thật để làm bài.

 

Mới viết xong chưa được nửa phút, một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên.

 

Giáo viên giám thị bước từng bước đi tới, lúc đi ngang qua Chu Kỳ An, trên người tỏa ra mùi gỉ sét khó ngửi.

 

Giáo viên giám thị dừng bước.

 

Chu Kỳ An theo bản năng ngồi thẳng người.

 

Ngay khi cậu đang âm thầm suy đoán, nam sinh phía sau đột nhiên bị một cánh tay gầy guộc như cành cây khô túm lấy.

 

Đôi mắt kỳ dị của giáo viên giám thị gần như dính chặt vào người nam sinh cao lớn, bà ta nhếch mép cười lạnh: “Gian lận, hủy bỏ tư cách dự thi.”

 

“Tôi không có.” Nam sinh cao lớn nói, “Tôi thề là tôi không hề nhìn bất kỳ nội dung tài liệu nào.”

 

Đúng vậy, cậu ta chỉ kéo vở bài tập ra để xem tên, căn bản chưa lật mở.

 

Người chơi nhìn về phía camera ở phía trước lớp học: “Có thể xem lại camera giám sát.”

 

Nhưng mà, câu nói này hoàn toàn không lay chuyển được giáo viên giám thị nghiêm khắc, bà ta vẫn khăng khăng cho rằng cậu ta gian lận.

 

Hai nhân viên bảo vệ đột ngột xuất hiện trong phòng thi, cưỡng ép lôi nam sinh cao lớn kia ra ngoài.

 

Chu Kỳ An liếc mắt nhìn thấy vết máu loang lổ trên thắt lưng của nhân viên bảo vệ, bên hông còn đeo dùi cui điện, vẻ mặt dữ tằn, đằng đằng sát khí, trông giống như đao phủ hơn.

 

Tiếng kêu gào của người chơi còn chưa kịp dứt đã bị tiếng dùi cui điện át đi, trong lúc đó, hình như cậu ta còn có ý định phản kháng, nhưng rất nhanh đã bị lôi ra ngoài như một vũng bùn.

 

Giáo viên giám thị trở lại bục giảng, sau đó ngay cả tiếng bút viết trên giấy trong phòng học cũng đồng loạt nhỏ đi.

 

Bài kiểm tra này kéo dài tổng cộng ba tiếng rưỡi, nội dung không chỉ có một môn, đề thi trên giấy muôn hình vạn trạng, từ thiên văn địa lý đến vật lý hóa học, khiến người ta hoa mắt chóng mặt.

 

Bảy giờ hơn, tiếng chuông leng keng vang lên báo hiệu bài kiểm tra đã kết thúc.

 

Mọi người nộp bài xong thì bắt đầu duỗi người, lúc này có thể nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc, hiển nhiên là tất cả mọi người đều sắp ngồi đến tê cứng cả người rồi.

 

Chu Kỳ An nhìn về phía chỗ ngồi phía sau, người chơi bị đưa đi lúc nãy vẫn chưa quay lại.

 

Giáo viên giám thị đặt mạnh xấp bài thi lên bàn, dùng giọng điệu chanh chua, nói: “Điểm số sẽ được công bố vào buổi tự học tối nay, ai dám kéo điểm trung bình của lớp xuống thì đừng trách, ha hả…”

 

Bà ta cười lạnh rời đi.

 

“Cái quái gì thế? Không công bằng chút nào.”

 

Chu Kỳ An nghe thấy có người đang oán giận, quay đầu nhìn lại, là một thanh niên có vẻ ngoài bất cần đời.

 

Câu nói này đã chứng minh thân phận người chơi của đối phương.

 

Không biết từ lúc nào trên người bọn họ đã tự động thay đổi thành bộ đồng phục học sinh mùa thu, quần áo của người này nhăn nhúm, có thể thấy trong lúc làm bài đã không ít lần vặn vẹo.

 

“Công bằng?” Có người cười khẩy, “Cậu có thể vào đây thi cử, đã công bằng với người khác chưa?”

 

Bọn họ dù sao cũng đã là người tiến hóa, còn những người bình thường bị loại khỏi tiêu chuẩn sàng lọc của trò chơi, ngay cả quyền lựa chọn cũng không có.

 

Người vừa nói là một người nước ngoài có ngũ quan sắc bén, Chu Kỳ An nhìn thêm một cái.

 

Lúc này, cậu sinh viên đại học đi đến bên cạnh Chu Kỳ An, phấn khích chỉ về phía hai hàng ghế sau: “Là cô ấy kìa!”

 

Chu Kỳ An quay đầu lại, là một gương mặt quen thuộc, Bạch Thiền Y đang mỉm cười nhìn về phía này.

 

Cô chủ động bước tới, cười khổ nói: “Tin hay không tùy cậu, nhưng mà đây thật sự là trùng hợp.”

 

Sự trùng hợp này khiến ngay cả Bạch Thiền Y cũng cảm thấy khó tin.

 

Lúc này, cô dường như nhìn thấy ai đó, khẽ giật mình.

 

Chu Kỳ An nhìn theo ánh mắt của cô, là vị trí cuối cùng ở hàng ghế cuối cùng, có một người rất kỳ lạ đang đi đi lại lại trong lớp học, tần suất hơi nhanh. Do người đó đang quay lưng về phía bọn họ nên không nhìn rõ mặt.

 

Bạch Thiền Y thu hồi tầm mắt, nói: “Lúc viết tên, cậu là người viết nhanh nhất trong số những người chơi ở đây.”

 

Ít nhất là theo quan sát của cô là như vậy.

 

Chu Kỳ An nhún vai: “Tôi đã xem qua đề bài, câu nào cũng đều không biết làm, tôi sợ cái gì?”

 

Tin chắc rằng so với bài thi tệ hại thì việc điền tên đúng hay sai lại là chuyện nhỏ.

 

“…”

 

Cậu không cố tình hạ thấp giọng, mấy người chơi gần đó, bao gồm cả người nước ngoài kia, đều nhìn cậu một cái đầy ẩn ý.

 

Cậu kém cỏi thì cậu có lý sao?

 

Chu Kỳ An mỉm cười: “Sau khi đi làm, mọi người đều không có thời gian học hành, tôi tin là mình không cô đơn.”

 

Cậu tự tin rằng mình tuyệt đối không phải là người đứng cuối cùng.

 

Bạch Thiền Y do dự một chút: “Có lẽ cậu phải cô đơn rồi.”

 

“?”

 

“Trò chơi sàng lọc người chơi dựa trên việc xem xét toàn diện về tài sản, thực lực, kiến thức, ……của cậu, những yếu tố này bất cứ lúc nào cũng có thể phát huy tác dụng trong phó bản, vì vậy hầu hết những người chơi lâu năm đều không ngừng nâng cao bản thân.”

 

“!!!”

 

Chu Kỳ An lập tức tối sầm mặt, tuy cậu cũng đang học ở lớp học ban đêm, nhưng mục đích chính là để tránh né mẹ già nhà mình.

 

Kết quả là thầy giáo dạy lớp học ban đêm mà cậu gặp phải lại càng đáng sợ hơn, giống như đang ở trong hang cọp không có chỗ nào để trốn, bình thường làm gì còn tâm trạng đâu mà học hành.

 

Cậu sinh viên đại học: “Đề bài không khó lắm, anh Chu chắc chắn đủ điểm qua môn.”

 

Chu Kỳ An liếc cậu ta một cái: “Im miệng.”

 

“…”

 

Chu Kỳ An đưa tay che mặt, ngửa đầu thở dài tuyệt vọng.

 

Không biết là người chơi nào, khi nhìn thấy cảnh tượng này đã khẽ cười nhạo một tiếng.

 

Trong tiếng cười nhạo của những người khác, Bạch Thiền Y đột nhiên hạ thấp giọng nói nhanh: “Cẩn thận người nước ngoài kia, gã ta luôn âm thầm chú ý đến cậu.”

 

Chu Kỳ An biết điều tồi tệ nhất có thể đã xảy ra, Cô gái mặc áo choàng đỏ đã từng nhắc đến, có người ở nước ngoài có thể sử dụng đạo cụ che giấu thân phận để đăng nhập xuyên máy chủ.

 

Sắc mặt cậu lập tức trở nên lạnh lùng.

 

——

 

Người chơi nói chuyện thì NPC không thể nghe rõ.

 

Bọn họ giống như đang sống trong một tầng lớp khác, ai nấy đều ngồi ngay ngắn tại chỗ, như thể bị hàn chết ở đó vậy. Thỉnh thoảng đảo mắt, nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường, ngây người chờ đợi buổi tự học ban đêm đến.

 

Tám giờ tối, bên ngoài cửa sổ tối đen như mực, mưa như trút nước đổ xuống mặt đất, giáo viên giám thị đúng giờ quay lại.

 

Bà ta ném mạnh xấp giấy thi xuống bàn, không nói lời nào mà trực tiếp đọc điểm, bắt đầu từ điểm thấp nhất.

 

“Tổng cộng là một trăm điểm, vậy mà có người chỉ được có một nửa.”

 

Ngân hàng đề thi đồ sộ, nhưng mỗi câu đều có điểm rất nhỏ, cộng lại điểm của mấy tờ giấy thi vẫn áp dụng thang điểm 100.

 

Giáo viên giám thị rút mạnh một tờ giấy thi ra.

 

Chu Kỳ An chuẩn bị tinh thần chịu mắng.

 

“Thẩm Tri Ngật!”

 

Ở bên cạnh, người đàn ông có mái tóc màu sáng im lặng đứng dậy trước, hắn bị gọi lên bục giảng.

 

Chu Kỳ An trơ mắt nhìn thầy giáo dạy lớp học ban đêm của mình sải bước trên cặp giò dài miên man đi lên nhận tờ giấy thi hai mươi chín điểm.

 

“Chu Kỳ An—”

 

Giây tiếp theo, giáo viên giám thị như đang tuyên án tử hình, đôi mắt nhỏ như mũi kim dán chặt vào cậu: “Ba mươi hai điểm.”

 

Chu Kỳ An mặt mày ngơ ngác đi lên phía trước.

 

Lúc đi ngang qua Thẩm Tri Ngật, cậu bỗng nhiên như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, điên cuồng lay người đối phương: “Súc sinh!”

 

Quả nhiên, trên đời này không có chuyện bánh trên trời tự nhiên rớt xuống, một người chất đầy bằng khen, có lý lịch du học và bằng tiến sĩ, sao có thể mở một lớp học ban đêm với mức học phí rẻ mạt như vậy được.

 

Những học viên khác đều học chung một lớp, chỉ có cậu, nói cái gì mà vừa đúng lúc là học viên thứ một nghìn, được giảm giá 50% học phí và dạy kèm một kèm một.

 

“Xảy ra chuyện gì vậy? Hai người đó quen nhau sao?” Bạch Thiền Y nhỏ giọng hỏi.

 

Giờ tự học buổi tối quản lý lỏng lẻo hơn nhiều, lúc giáo viên giám thị bước vào, Bạch Thiền Y không kịp trở về chỗ ngồi. Ban đầu đều là mỗi người một bàn, cô thuận thế ngồi xuống bên cạnh cậu sinh viên đại học luôn, giáo viên cũng không nói gì.

 

Cậu sinh viên đại học suy nghĩ một chút, nói: “Người kia hình như là giáo viên dạy lớp học buổi tối của anh Chu.”

 

Chu Kỳ An đã từng nói muốn rủ người cùng chơi, vì vậy đã đặc biệt gọi điện cho hắn.

 

Ánh mắt Bạch Thiền Y nhìn cậu bằng đầy thương cảm.

 

Người đứng thứ hai từ dưới lên lại đi học lớp học buổi tối do người đứng thứ nhất từ dưới lên dạy, nghe qua quả thực rất thảm.

 

Giáo viên giám thị lần lượt đọc điểm xong, cậu sinh viên đại học từng đỗ thủ khoa trong hiện thực vậy mà lại không phải là người đứng nhất.

 

Người đàn ông đạt điểm cao nhất khoảng hơn ba mươi tuổi, vóc người cân đối, cao ráo, đôi lông mày dài rậm, cặp kính gọng không viền làm giảm bớt vẻ sắc bén vốn có trong mắt.

 

Lúc đi ngang qua Chu Kỳ An và Thẩm Tri Ngật, bước chân người đàn ông khẽ dừng lại, con ngươi sau cặp kính dường như mang theo chút dò xét, rất nhanh đã quay trở lại chỗ ngồi.

 

Ánh đèn huỳnh quang trắng sáng phía trên lớp học khiến gương mặt giáo viên giám thị càng thêm hung dữ.

 

Bà ta nhìn chằm chằm hai học sinh đứng cuối lớp: “Trong nội quy nhà trường có nhắc nhở phải học tập cho giỏi, đúng không?”

 

Còn lý do tại sao không nhắm vào người đứng thứ ba từ dưới lên, chủ yếu là do Chu Kỳ An và Thẩm Tri Ngật quá mức xuất sắc, điểm số trực tiếp bỏ xa người đứng thứ ba gần hai mươi điểm.

 

Chu Kỳ An cúi đầu, cầm bài thi, vẻ mặt vô cùng hổ thẹn.

 

Hành động trút giận lên người Thẩm Tri Ngật lúc nãy ít nhất cũng thể hiện thái độ phát điên vì bài thi kém cỏi của bản thân.

 

Còn việc thi kém có thể mất mạng hay không, cậu không cho là như vậy.

 

Kiến thức có thể giúp người chơi có được khởi đầu thuận lợi, nhưng tuyệt đối không phải là chỉ kiểm tra kiến thức.

 

Lòng bàn tay Chu Kỳ An ướt đẫm mồ hôi.

 

Hai phó bản trước, cậu dựa vào sự gan dạ và con mắt cá 5 sao để có được khởi đầu hoàn mỹ. Lần này bản thân đã phải chịu áp lực rất lớn, lại còn có một khởi đầu tệ hại như vậy, tâm lý khó tránh khỏi có chút bất ổn.

 

Giáo viên giám thị đột nhiên dịu giọng: “Đừng quay về chỗ ngồi nữa, hai em lại đây. Để mọi người cùng chiêm ngưỡng xem, là ai đã kéo điểm trung bình của cả lớp xuống.”

 

Hai người chỉ đành lên bục giảng, giống như động vật quý hiếm bị đem ra triển lãm.

 

Thẩm Tri Ngật nhỏ giọng nói: “Kỳ An, nghe tôi nói…”

 

Hắn đã chuẩn bị bài rất kỹ, mỗi lần đều học thuộc đáp án tham khảo và bài tập mẫu trước một ngày.

 

Chu Kỳ An hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái.

 

Câm miệng, đồ khốn!

 

Không biết có phải do thi trượt sẽ kích hoạt hình phạt đặc biệt nào đó hay không, hiện tại trạng thái của Chu Kỳ An rất tệ, tinh thần hơi uể oải, còn kèm theo chóng mặt. Tình trạng cơ thể không tốt khiến cậu dễ đổ mồ hôi lạnh hơn bình thường.

 

Trên bục giảng, giáo viên giám thị nhìn trán cậu lấm tấm mồ hôi, nở nụ cười tàn nhẫn: “Gọi phụ huynh của các em đến đây.”

 

“…”

 

Trong nháy mắt, Chu Kỳ An đã tỉnh táo hẳn.

 

Khoan đã, mấy người có tật xấu gì vậy, có chuyện gì là cứ thích lôi người nhà của người khác ra là sao?

 

Hết chương 55.

 

Chương 55: Trường Học

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên