Chương 56: Ngoại truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 5) – Tắm Cho Đào, Đến Tận Cửa Đòi Đu Đủ
Tống Hề Đào đang vắt óc suy nghĩ xem phải trả lời thế nào thì Thời Lưu mới không cảm thấy cậu là một đứa trong não chứa toàn chuyện yêu đương mù quáng. Thực ra thì cậu có yêu đương hồi nào đâu cơ chứ.
Thế nên Tống Hề Đào bèn hỏi ngược lại: “Sao anh lại hiểu rõ về nhà họ Mạnh thế?”
Thời Lưu đáp tỉnh bơ: “Thì tôi chính là bà chị dâu trong truyền thuyết đấy.”
Tống Hề Đào: “…”
Vậy ra Mạnh Tư Trình là em chồng của Thời Lưu sao?
Tống Hề Đào không nhịn được thắc mắc: “Anh có hiểu lầm gì về cậu em chồng của mình không đấy?”
Thời Lưu: “…” Cái bệnh yêu vào lú lẫn này quả nhiên phải để dì Giang trị mới xong.
Hai người họ từng hợp tác trong bộ “Bề Ngoài Quân Thần”, mấy cái tình tiết quyền mưu đấu đá thì Tống Hề Đào chẳng nạp vào đầu được chữ nào, nhưng riêng cái khoản yêu đương mù quáng thì cậu lại thấm nhuần tư tưởng phết.
Cúp điện thoại xong, Tống Hề Đào ngồi thừ trên ghế sô pha ngẫm nghĩ. Tính ra thì Mạnh Tư Trình cũng thảm thật sự, bị bố ruột tông xe, ngày mai còn phải vác xác đến nhà để chấp nhận thử thách của ba Tống nữa chứ. Giá mà Giang Mộng Lệ cũng tin tưởng Mạnh Tư Trình được như cậu thì tốt biết mấy.
Qua Qua được Mạnh Tư Trình chăm sóc, mưa dầm thấm lâu, chắc sau này môn Toán cũng sẽ giỏi lắm nhỉ?
Bốn giờ chiều, cánh cửa phòng ngủ kêu cạch một tiếng rồi mở ra. Mạnh Tư Trình bước từ bên trong ra, trên người hắn không mặc áo khoác.
Tống Hề Đào nhắc nhở: “Tám giờ máy bay mới cất cánh, cậu vào ngủ thêm một tiếng nữa đi.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Lên máy bay ngủ bù cũng được, giờ tôi tắm cho em trước đã.”
Tống Hề Đào nghe mà chẳng hiểu mô tê gì: “Cái gì cơ?”
Mạnh Tư Trình giải thích: “Tôi tra cứu kỹ rồi, vết thương của em bây giờ chưa được dính nước đâu, phải giữ thật khô ráo. Tự tắm thì khó lắm, để tôi giúp em.”
Da đầu Tống Hề Đào tê rần, có nhầm lẫn gì không đấy? Nhiệm vụ của cậu là học cách rửa đu đủ, chứ có phải rửa đào đâu.
“Không cần đâu, tôi tự tắm được mà.”
Bình thường Tống Hề Đào tắm sẽ dùng màng chống nước bọc vết thương lại, xối nước phần lưng và từ hông trở xuống, còn trước ngực thì dùng khăn thấm nước ấm lau sơ qua thôi.
Mạnh Tư Trình kiên quyết: “Tôi đã ở đây rồi thì không thể để em tắm một mình được.”
Tống Hề Đào lí nhí: “Tôi ngại lắm, không muốn cởi hết trước mặt người lạ đâu.”
Thế là chỉ chớp mắt một cái, hắn đã trở thành “người lạ” luôn rồi.
Mạnh Tư Trình thản nhiên nói: “Thì em cứ coi như đang ở nhà tắm công cộng vùng Đông Bắc đi, xem tôi là thợ chà lưng, hoặc là…. tôi cũng cởi ra luôn nhé?”
Tống Hề Đào hoảng hốt: “Sao cậu lại cởi?!”
Mạnh Tư Trình: “Được rồi tôi không cởi. Nhanh lên nào, em cũng đâu muốn tôi bị trễ chuyến bay, đúng không?”
Trễ chuyến bay thì hậu quả nghiêm trọng thật, thậm chí Mạnh Tư Trình cũng đã lấy sẵn đồ ngủ cho cậu ra rồi. Tống Hề Đào đành phải cắn răng bước vào phòng tắm.
Trong phòng tắm có một cái giường gội đầu được gấp gọn lại, Tống Hề Đào nằm lên đó trước để Mạnh Tư Trình gội đầu cho mình.
“Cậu cứ lấy tôi ra luyện tay nghề trước đi, sau này còn gội cho Qua Qua.”
Mạnh Tư Trình bưng một chậu nước ấm ngồi xuống phía sau cậu: “Vậy em chịu khó chút nhé, nhiệt độ nước thế nào, vừa không?”
Tống Hề Đào: “Được rồi.”
Mạnh Tư Trình bắt đầu gội, động tác tuy đơn giản nhưng cực kỳ tỉ mỉ, gội cũng rất sạch sẽ, tay nghề này mà đi làm thợ làm tóc Tony xịn xò ở salon tóc cao cấp thì dư sức luôn ấy chứ. Hắn dùng một chiếc khăn bông trắng khô ráo trùm lên tóc cậu vò nhẹ, vừa lau sơ xong, Mạnh Tư Trình đã vội vàng lấy máy sấy sấy khô ngay cho Tống Hề Đào, cứ như sợ chậm một giây là cậu sẽ bị cảm lạnh vậy.
Đến tiết mục tắm rửa.
Sáng nay Mạnh Tư Trình phong trần mệt mỏi xuất hiện ở đây, tính đến giờ còn chưa tròn mười hai tiếng, trước đó hai người cũng chẳng nói với nhau được mấy câu. Mấy dòng viết trên giấy không tính, lúc say rượu giảng bài cũng không tính. Mà nếu tính hết vào thì cũng kha khá đấy nhỉ.
Ngón tay Tống Hề Đào bấu chặt lấy vạt áo, đột nhiên nghĩ đến vết mổ của mình. Nó đỏ ửng, xấu xí, chưa kể bụng dưới của cậu vẫn chưa hồi phục phẳng lì như hồi chưa mang bầu, trông cứ như có cái bụng mỡ nhỏ, trên đó còn có cả sẹo nữa.
“Trông xấu lắm.”
Mạnh Tư Trình hạ giọng dịu dàng: “Vết sẹo của tôi còn nằm chình ình ngay mặt tiền đây này.”
Tống Hề Đào phản bác: “Đâu có, của cậu ở sau gáy mà.”
Mạnh Tư Trình: “Lúc mới bị thương cũng xấu lắm, y tá cạo sạch tóc một vòng quanh đó, trông như bị hói ấy.”
Tống Hề Đào bất giác nhìn về phía Mạnh Tư Trình, chỗ đó giờ đã lành lặn và tóc cũng mọc lại rồi.
Mạnh Tư Trình đưa tay bao trọn lấy bàn tay cậu: “Cho tôi xem một chút.”
Tống Hề Đào như bị thôi miên, ngoan ngoãn vén áo lên, kéo thấp cạp quần xuống một chút.
Trên làn da trắng nõn, một vết dao dài mười một cen-ti-mét nằm ngang ở bụng dưới, đỏ ửng, chỉ nhìn thôi đã thấy đau rồi. Mười một cen-ti-mét chồng lên mười một cen-ti-mét, đâu chỉ có một vết thương.
Mạnh Tư Trình đưa tay chạm nhẹ vào vùng da xung quanh, hắn dán miếng chống nước lên, hốc mắt có hơi đỏ một chút: “Tắm thôi.”
Tống Hề Đào bị nhét vào tay một chiếc khăn khô, nhiệm vụ của cậu là dùng cái khăn này chặn không cho nước từ sau lưng chảy xuống vết thương. Tống Hề Đào trần trụi đứng trong phòng tắm, dùng khăn che bụng, cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Nhưng trong mắt Mạnh Tư Trình hoàn toàn không có chút tạp niệm nào, chuyên nghiệp y hệt mấy cô y tá thay thuốc cho cậu trước đây vậy, chắc là Mạnh Tư Trình chỉ coi cậu như một củ cải trắng cần rửa siêu nhanh trong mười phút thôi.
Cảm giác có người kỳ cọ lưng cho cũng không tệ, lâu lắm rồi Tống Hề Đào mới được tắm một trận sảng khoái thế này, xương cốt bả vai cứ gọi là giãn hết cả ra.
Bàn tay to lớn đầy bọt xà phòng trượt từ xương bả vai xuống dọc sống lưng, cơ lưng, thắt lưng, mông, rồi đến đùi.
A — Tống Hề Đào trợn tròn mắt, sao Mạnh Tư Trình có thể thò tay vào giữa hai chân cậu mà rửa thế hả! Ỷ vào ngón tay dài là muốn làm gì thì làm chắc?
Cậu có phải củ cải thật đâu! Cậu mềm mà.
Trong chớp mắt, những hình ảnh của đêm hôm đó một năm trước lại ùa về. Cùng một vị trí đó đã bị Mạnh Tư Trình chạm vào, chỉ khác là lần này hắn dùng ngón tay.
Tống Hề Đào còn chưa kịp kháng nghị thì Mạnh Tư Trình đã ngồi xổm xuống, tạo bọt ở khoeo chân cho cậu. Mái tóc trước trán hắn khẽ đung đưa, thi thoảng lại cọ vào đùi cậu, cảm giác ngứa ngáy chạy thẳng vào trong tim. Toàn thân Tống Hề Đào bị nước nóng hun cho ửng hồng một màu, trông có chút không được tự nhiên, cổ chân bị nắm lấy, ngón cái hắn miết mạnh vào gót chân cậu. Cuối cùng cũng coi như xong mặt sau.
Mạnh Tư Trình chỉ tốn có năm phút, nhưng Tống Hề Đào cảm giác như đã trôi qua nửa tiếng rồi, có khi còn dài hơn cả một tiết Toán. Lưng được khăn tắm lau khô, Mạnh Tư Trình vắt ráo nước một cái khăn khác, bắt đầu lau từ xương quai xanh của cậu trở xuống. Càng xuống dưới lực tay càng nhẹ, rồi dừng lại ngay phía trên bàn tay đang che chắn của Tống Hề Đào.
“Buông tay ra nào.”
“Được rồi, đổi tay kia.”
Nửa thân trên đã rửa xong, Tống Hề Đào dời cái khăn đang che vết thương ra, phát hiện cơ thể mình đã có chút phản ứng nhẹ. Xấu hổ chết mất.
Mạnh Tư Trình: “Em tự chạm vào đi, tôi sợ em không chịu nổi.”
Tống Hề Đào: “Tôi chịu được, à không, ý tôi là, để tôi tự rửa.”
Mạnh Tư Trình cầm vòi hoa sen giúp cậu, Tống Hề Đào nhận ra mình tự rửa cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Tiếp đó, Mạnh Tư Trình lại kỳ cọ chân cho cậu y như lúc làm ở mặt sau, cuối cùng dùng khăn tắm lớn quấn chặt cậu lại. Trong phòng, máy điều hòa đã được bật chế độ sưởi ở nhiệt độ rất cao, vậy nên nhiệt độ trong phòng tắm cũng tăng theo. Tống Hề Đào liếc mắt nhìn, thấy trán Mạnh Tư Trình cũng lấm tấm đầy mồ hôi.
Cậu mặc đồ ngủ vào, nằm lên giường để Mạnh Tư Trình bôi thuốc. Mạnh Tư Trình mua một chai nước tinh khiết, làm ấm lên một chút, sau đó nhúng tăm bông cỡ lớn vào, giúp Tống Hề Đào lau sạch vết thuốc sát trùng cũ quanh miệng vết mổ từng chút từng chút một. Tăm bông ấm áp lướt qua vết thương hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn mới lau khô nước, chụp ảnh lại rồi mới bôi thuốc mới. Sau một hồi được chăm sóc tận tình, Tống Hề Đào cảm thấy vô cùng thoải mái, cảm giác được tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân đúng là khác hẳn, nằm trên giường mà mắt cứ díp lại.
Mạnh Tư Trình đắp chăn lại cho cậu: “Em ngủ một lát đi, tôi dặn dì giúp việc bảy rưỡi gọi em dậy ăn cơm. Tỉnh dậy nhớ chụp ảnh chỗ này gửi tôi xem ngay nhé, lần đầu tiên tôi tắm cho người khác, sợ vết thương của em bị viêm.”
Tống Hề Đào: “Không sao đâu mà.”
Mạnh Tư Trình: “Tám giờ bay, tôi vẫn kịp nhận ảnh của em.”
Tống Hề Đào: “Được.”
Mạnh Tư Trình: “Vậy tôi đi đây. Nhanh thì ngày mai gặp, còn chậm thì….”
Tống Hề Đào: “Mẹ tôi mà hành cho ba đến năm ngày cũng là chuyện bình thường thôi!”
Mạnh Tư Trình: “Ba đến năm ngày á? Tôi sợ em lại trùm chăn khóc thầm thôi.”
“Tôi đảm bảo sẽ không khóc.” Tống Hề Đào ngồi bật dậy, lôi từ trong cái ba lô đầu giường ra một chùm chìa khóa, “Đây là chìa khóa nhà tôi, lỡ mẹ tôi không cho cậu vào….”
Mạnh Tư Trình: “Nửa đêm tôi lẻn vào đi trộm đu đủ à?”
Tống Hề Đào: “Không được vào vườn trộm trái cây đâu đấy!”
Mạnh Tư Trình: “Được rồi, tôi tuyệt đối sẽ đường đường chính chính vào.”
Tống Hề Đào: “Lỡ ba tôi nổi giận…”
Giang Mộng Lệ mà giận thì chỉ có nói mát mẻ châm chọc thôi, còn ba cậu mà giận thì khó nói lắm, vì cậu cũng chưa thấy bao giờ.
Mạnh Tư Trình: “Tôi tự có cách mà.”
Lại là câu này, Tống Hề Đào tò mò ghê, rốt cuộc Mạnh Tư Trình có diệu kế gì nhỉ? Nghĩ nát óc cũng không ra.
————
Máy bay cất cánh lúc tám giờ, đến mười giờ hai mươi phút thì hạ cánh, tài xế đã đợi sẵn ở cổng VIP.
“Thiếu gia, quần áo và quà cáp đều đã để ở ghế sau ạ.”
“Vâng, vất vả rồi.”
Mạnh Tư Trình nâng tấm chắn ngăn cách lên, thay quần áo ngay ở ghế sau, rồi tỉ mỉ sát trùng hai tay. Mười một giờ bốn mươi phút, Mạnh Tư Trình đến dưới lầu nhà họ Tống. Hắn ngước nhìn lên tầng 12, đèn phòng khách ở hướng Nam vẫn còn sáng. Trẻ con đầy tháng uống sữa bột, cứ ba tiếng lại uống một lần, vậy nên chuyện thức đêm là hết sức bình thường.
Giang Mộng Lệ và Tống Quắc đều đang ở nhà. Chị bảo mẫu chiều nay thấy hơi đau họng, nghi bị cúm nên xin nghỉ về nhà theo dõi, hai ông bà tự mình trông cháu. Cũng may là Tống Mộc Qua không khó chiều, cứ uống sữa xong là ngủ, sức khỏe rất tốt.
Mười một giờ năm mươi phút cho uống sữa, xong cữ này thì đến ba giờ rưỡi sáng mới phải cho uống tiếp nữa. Ba rưỡi sáng là ca của Tống Quắc, tiện thể dậy nấu nồi cháo để ăn sáng luôn. Để sáu giờ rưỡi sáng Giang Mộng Lệ dậy, cho cháu uống sữa rồi ăn sáng. Sắp xếp rất hợp lý, nhưng với điều kiện là giữa đêm bé con không khóc quấy.
Giang Mộng Lệ bế cháu ngồi trên sô pha, khẽ đung đưa nhè nhẹ: “Sữa xong chưa anh?”
“Tới đây tới đây.” Tống Quắc vừa lắc bình sữa thì bỗng nghe tiếng chuông cửa, “Muộn thế này rồi, ai đến vậy nhỉ?”
Giang Mộng Lệ nhét bình sữa vào miệng Qua Qua: “Hay là bạn học của Tiểu Đào? Nó bảo nhờ bạn qua lấy đồ, mà theo lý thì sáng mai mới đến chứ nhỉ.”
Tống Quắc: “Lấy cái gì?”
Giang Mộng Lệ: “Nó không có nói, anh nhìn xem bên ngoài có phải người này không.”
Tống Quắc mở tin nhắn WeChat của Giang Mộng Lệ ra, xem ảnh người bạn học mà Tống Hề Đào gửi. Chà, đẹp trai phết! Con trai ông còn bảo cậu chàng đẹp trai này chính là người phụ đạo cho nó hồi cấp ba đấy! Ông ghé mắt vào mắt mèo trên cửa, bên ngoài đúng là cậu nhóc đó thật! Đến thì đến thôi, còn tay xách nách mang bao nhiêu túi lớn túi nhỏ thế kia làm gì, khách sáo quá, nhà ông còn chưa kịp cảm ơn người ta nữa mà.
Tống Quắc mở cửa, niềm nở nói: “Cháu là bạn tốt của Tiểu Đào….”
Lời còn chưa dứt, ông đã trân trối nhìn chàng trai tuấn tú đang thẳng tắp sống lưng quỳ sụp xuống đất ngay trước mặt mình!
Tống Quắc hoảng hồn, vội đưa tay định đỡ: “Cháu làm cái gì thế?”
Mạnh Tư Trình vẫn quỳ bất động như núi: “Thưa chú, cháu đã phạm lỗi ạ.”
Giang Mộng Lệ nghe vậy liền quay đầu lại, thấy người đang quỳ cứ nhìn chằm chằm vào thằng bé Tống Mộc Qua trong lòng bà. Chỉ trong chớp mắt bà hiểu ra tất cả. Hây dà, Tống Hề Đào gan to tày trời rồi, bản thân thì trốn chui trốn lủi ở Nam Thành, lại phái ông bố còn lại của Qua Qua đến tập kích phụ huynh.
Kín như bưng chẳng hé răng nửa lời, bạn trai vừa đến nơi đã quỳ xuống, làm bà với ông nhà trở tay không kịp. Cái này gọi là đến lấy đồ à? Đồ ở đây là gì? Là Đông Qua, Tây Qua hay Mộc Qua?
Tống Quắc từng giúp đỡ rất nhiều học sinh nghèo, nhưng thời đại nào rồi, dù có muốn bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đến đâu cũng không cần phải quỳ gối thế này. Tống Quắc cố sức kéo người dậy: “Sao thế? Chẳng phải cháu là ân nhân của Tiểu Đào à?”
Mạnh Tư Trình: “Thật xin lỗi vì hôm nay cháu mới xuất hiện, cháu là người cha còn lại của Qua Qua.”
Tống Quắc vừa nghe xong thì đóng sầm cửa lại. Cái gì cơ?!
Giang Mộng Lệ vẫn ngồi vững như bàn thạch: “Là tự cậu phát hiện ra, hay là Tiểu Đào nói cho cậu biết?”
Mạnh Tư Trình: “Tối qua Đào Đào gọi điện cho cháu, cháu thấy không ổn nên đã đi tìm em ấy.”
Giang Mộng Lệ nhớ lại cuộc điện thoại hỏi thăm Tống Hề Đào lúc trước. Nói cách khác, từ lúc Mạnh Tư Trình phát hiện Tống Hề Đào đang buồn cho đến lúc tìm đến tận cửa nhận con, chỉ vỏn vẹn có một ngày? Không hổ là con trai bà, chẳng giấu được chuyện gì cả. Là bác sĩ, Giang Mộng Lệ rất kín miệng, tiếc là Tống Hề Đào chẳng di truyền được tí nào.
Giang Mộng Lệ: “Vậy cậu đến đây là có ý gì?”
Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm Tống Mộc Qua đang bú sữa: “Cháu muốn chịu trách nhiệm, đưa Qua Qua đến Nam Thành ở cùng ba tháng, cháu đã thuê máy bay khử trùng và mời hai bảo mẫu đi cùng rồi ạ.”
Vòng tay đang ôm Qua Qua của Giang Mộng Lệ siết chặt hơn: “Chỉ dựa vào việc cậu chạy đến đây thế này mà muốn tôi phải giao Qua Qua cho cậu sao? Lỡ giữa đường cậu đem giấu nó đi đâu thì sao? Tuy nhà chúng tôi có vẻ không giàu bằng cậu, nhưng chăm sóc một mình Qua Qua thì vẫn dư sức.”
Lúc này Tống Quắc mới hoàn hồn, thì ra là đến cướp cháu ông! Ông vội vàng đứng chắn giữa hai người: “Cậu đừng hòng mang nó đi.”
Mạnh Tư Trình thẳng thắn nhìn Giang Mộng Lệ: “Cháu sẽ không giấu thằng bé đi, cháu yêu Tống Hề Đào.”
Giang Mộng Lệ nhìn thẳng vào mắt hắn, trong mắt Mạnh Tư Trình không có âm mưu cướp con, chỉ có dã tâm đòi mua đào tặng kèm đu đủ mà thôi.
“…”
Hóa ra là muốn cướp con trai bà hơn.
Giang Mộng Lệ: “Tôi không quan tâm cậu và Tống Hề Đào có quan hệ gì, cho dù nó có đồng ý thì tôi cũng không thể yên tâm mà giao Qua Qua cho hai đứa trẻ ranh mới hai mươi tuổi đầu được.”
Mạnh Tư Trình: “Cháu sẽ học cho đến khi thành thạo, dì có thể kiểm tra cháu.”
Giang Mộng Lệ: “Được, cậu bế nó đi, nó mà khóc thì cậu đi ra ngoài ngay cho tôi.”
Mạnh Tư Trình nín thở, căng thẳng nhìn Tống Mộc Qua đang yên bình uống sữa. Hắn lỡ mồm nói khoác rồi, bế trẻ con đâu phải thi Toán, chưa chắc hắn đã đạt điểm tối đa. Nhưng mà Giang Mộng Lệ dứt khoát hơn hắn tưởng, bài kiểm tra đến bất ngờ quá. Đối với Qua Qua, hắn hoàn toàn là một người đàn ông xa lạ, mùi hương lạ rất dễ khiến trẻ sơ sinh cảm thấy bất an.
Tống Quắc gãi đầu: “Bà xã ơi, em quên rồi à, Qua Qua chưa uống hết sữa đâu, lúc nó đang bú sữa thì ai bế mà chẳng được.”
Giang Mộng Lệ: “…” Anh thì biết cái gì mà nói.
Mạnh Tư Trình ngẩn người, hóa ra mẹ vợ cũng là người khẩu xà tâm phật.
Hết chương 56.
