Chương 57: Đạo Diễn Tiền Gợi Cảm, Phát Điên Online
Tiền Đa Đa hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui sướng của kẻ nô lệ vùng lên bằng ca hát, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của biểu cảm trên mặt Phương Lộc Dã, đắc ý tuyên bố: “Chúng ta sẽ chia thành các cặp, mỗi cặp sẽ thuộc về một nhóm: nhóm nhạc dân gian, nhóm nhạc cụ, nhóm vũ đạo và nhóm nhạc kịch.”
“Đến lúc đó, mọi người sẽ biểu diễn trực tiếp, khán giả sẽ chấm điểm dựa trên màn trình diễn và bình chọn ra nhóm xuất sắc nhất của buổi diễn. Mọi người tự do chọn nhóm, nhưng xin lưu ý, hãy lựa chọn cẩn thận nhé.”
Hắn không nhắc thì còn đỡ, vừa nhắc xong, tất cả mọi người đều căng thẳng, cảm thấy người này chắc chắn đang ủ mưu gì đó, không có ý tốt.
Ninh Lạc khẽ nói với Ninh Dương: “Lát nữa em sẽ lên mạng tìm hiểu xem đạo diễn này được đánh giá thế nào.”
Tiền Đa Đa nghe thấy thế thì chuông báo động trong lòng reo vang.
Suýt chút nữa thì quên mất chuyện quan trọng! Không thể để Ninh Lạc lên mạng được.
Hắn cười nói: “Tiếp theo, mọi người sẽ cùng nhau tổ chức buổi hòa nhạc đầu tiên trong đời tại ngôi nhà này, các bạn sẽ… ừm? Bạn học Hướng Bặc Ngôn có câu hỏi gì sao? Mời bạn nói?”
Hướng Bặc Ngôn giơ tay, vẻ mặt nghiêm túc: “Đây không phải là buổi hòa nhạc đầu tiên của tôi, tôi đã diễn rất nhiều lần rồi.”
“… Cảm ơn đã nhắc nhở, nhưng không cần thiết,” Lần đầu tiên trong đời, Tiền Đa Đa cảm thấy việc kiểm soát tình hình lại khó khăn đến vậy, giọng nói có chút nghiến răng nghiến lợi, “Các bạn sẽ ăn, mặc, ở trong ngôi nhà này, để mọi người hòa nhập với nhau tốt hơn, chúng tôi sẽ thu điện thoại của các bạn, hy vọng mọi người có thể rời xa thế giới ảo, hòa mình vào cuộc sống tươi đẹp của thế giới thực.”
[Tự ý thêm tình tiết mà vẫn có thể nói trơn tru như vậy.]
[Thế mà còn nâng tầm chủ đề nữa chứ, ghê thật.]
[Ninh Lạc mà biết được sự thật chắc sẽ cảm động đến mức giết chết bạn rồi chết theo luôn quá.]
[Nghĩ nhiều quá, cái bánh bao đó mà bị người ta đánh cho một trận còn theo thói quen nói cảm ơn đấy chứ.]
[Ninh Lạc: Đừng chọc tôi… Bởi vì tôi là… Từ Tuấn Đại (nghẹn ngào)]
Ninh Lạc giật mình.
【Thu điện thoại á? Trước đây đâu có nói đến chuyện này.】
【Các người thu điện thoại của tôi rồi, tôi lấy đâu ra cuộc sống về đêm? Nửa đêm nhớ mấy anh đẹp trai thì phải làm sao?】
Hướng Bặc Ngôn: Mấy anh đẹp trai? Hay lắm, hóa ra tên này ngoài miệng thì thuần khiết, sau lưng lại đi thả thính lung tung! Bị tôi bắt quả tang rồi nhé!
【Anh béo của tôi, Dương Quốc Phúc, Lưu Văn Tường, Bào sư phụ, Trương Lượng và Vệ Long, mấy người không gặp được tôi cũng sẽ buồn lắm đúng không?】
Hướng Bặc Ngôn quay ngoắt đầu lại: Mẹ kiếp, xui xẻo!
Tên ngốc này có tư cách gì mà cũng được ánh sáng lựa chọn giống như mình chứ?
Ninh Dương đã quen với sự bất thường của Ninh Lạc, lúc này vẫn có thể suy nghĩ đến chuyện chính: “Nếu tôi có việc quan trọng của công ty thì sao?”
Tiền Đa Đa nói: “Mọi người có thể để lại số điện thoại của chương trình cho những người liên quan, nếu có điện thoại gọi đến, chúng tôi sẽ thông báo kịp thời cho các bạn.”
Vậy thì không có vấn đề gì nữa.
Điện thoại đã bắt đầu được thu lại, Ninh Lạc tranh thủ gửi tin nhắn cho Lu Lu, nói rằng mình sẽ bị ngắt kết nối internet trong vài ngày, nếu không tìm thấy thì cũng đừng lo lắng, mình không có đi Ấn Độ ném bánh roti, cũng không có sang Syria bán bánh nướng.
【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Đừng có nhớ tui quá nha! >3<】
Phương Lộc Dã nhìn thấy màn hình điện thoại của anh trai mình sáng lên, lập tức bị cái biểu tượng cảm xúc kia làm cho chói mắt, không thể tin nổi.
Không phải chứ, ai dám gửi cho anh trai mình cái biểu tượng này? Tin nhắn rác? Mấy cô em bán trà? Lừa đảo?
Đáng ghét, rốt cuộc là cái gì? Nhanh quá không kịp nhìn thấy chữ!
Chưa kịp nhìn rõ, điện thoại đã bị thu mất.
Ninh Lạc nhìn theo chiếc điện thoại của mình rời đi.
【Thôi được rồi, cứ vậy đi, duyên phận của chúng ta đã hết, từ nay về sau, tôi lấy danh nghĩa người qua đường, chúc bạn hạnh phúc viên mãn, cho dù trong hạnh phúc của bạn không còn hình bóng của tôi nữa.】
Tiền Đa Đa giật giật khóe miệng: “Đợi ghi hình xong sẽ trả lại điện thoại cho mọi người.”
Đừng có làm như tôi cướp vợ của cậu vậy chứ!
“Được rồi, mọi người có thể tự do thảo luận về việc chia nhóm.”
Ninh Tịch Bạch quay sang nói với Đinh Dục Kiệt: “Chúng ta chọn nhạc kịch đi? Tôi là diễn viên, chắc sẽ không có vấn đề gì.”
Hướng Bặc Ngôn vừa nghe cậu ta mở miệng đã khởi động cảnh báo cấp 10, lập tức lên tiếng: “Thảo nào diễn giỏi thế, hóa ra là diễn viên à. Cậu diễn phim gì rồi, kể nghe thử xem.”
Cái tên tóc hồng này bị bệnh thần kinh à? Sao cứ thích gây sự với mình thế!
Ninh Tịch Bạch âm thầm đáp trả lại, cậu ta biết rõ Hướng Bặc Ngôn từng bị mắng té tát vì diễn dở: “Có lẽ không diễn nhiều bằng cậu, cũng không diễn hay bằng cậu.”
Hướng Bặc Ngôn giật mình: “Cậu còn không bằng tôi? Vậy cậu còn lăn lộn làm gì nữa, mau chóng vơ vét một khoản lớn rồi về nhà đi.”
Ninh Tịch Bạch tức đến méo cả mặt.
Xung quanh vang lên tiếng cười.
Phương Lộc Dã lo có camera, không dám quá ngông cuồng: “Hướng Bặc Ngôn cũng có năng lực chịu đòn đấy.”
Ninh Lạc liếc nhìn cậu ta một cái.
【Lần đầu tiên nghe thấy có người dùng từ ngữ hoa mỹ như vậy để mô tả một kẻ đầu óc có vấn đề.】
Ai đầu óc có vấn đề? Hướng Bặc Ngôn hung hăng lườm cậu một cái.
Vừa hay lại chạm mắt với Lộ Đình Châu đang vô tình ngẩng đầu lên. Gã ta lập tức thay đổi sắc mặt, dịu dàng như nước, nháy mắt với đối phương.
Nụ cười trên khóe miệng Lộ Đình Châu cứng đờ.
[Hướng Bặc Ngôn, cậu bị liệt mặt à, sao đuôi mắt giật giật ghê thế?]
[Xin cậu đấy, không biết tán tỉnh thì đừng có cố! Tôi ngồi trước màn hình mà còn nổi hết cả da gà đây này.]
[Tính tình Lộ Đình Châu đúng là tốt thật đấy, không có trực tiếp bẻ cổ gã ta xuống.]
[Khổ thân anh Lộ… Bên cạnh còn có Bạch Trà và Ninh Lạc, khó xử bên trái, khó xử bên phải, khó xử chồng chất.]
[Tôi cười chết mất, Lộ Đình Châu là đến tham gia chương trình Biến hình ký à!]
Lộ Đình Châu bắt đầu hối hận vì đã nghe lời xúi giục của Nhiếp Văn Đào tham gia chương trình này, nói cái gì mà trải nghiệm nghề nghiệp khác nhau, thay đổi cách sống, ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Ngày mai sẽ tống Nhiếp Văn Đào ra Tam giác Bermuda câu cá vậy. Lộ Đình Châu nghiêm túc suy nghĩ.
Lúc này Ninh Lạc cũng đang bàn bạc với Ninh Dương: “Anh, chúng ta chọn gì đây?”
Ninh Dương cảm thấy mình hát không lạc nhịp, nhạc cụ cũng biết một chút, nói: “Chọn một trong hai nhóm nhạc dân gian và nhạc cụ đi.” Anh ta nhìn Ninh Lạc một cái, quyết định, “Nhạc cụ, em đi thử mấy loại nhạc cụ mà chương trình chuẩn bị xem.”
Tổ chương trình đã chuẩn bị rất nhiều nhạc cụ cho bọn họ, nào là violin lớn nhỏ, piano, saxophone, sáo trúc, đủ các loại.
Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ chắc chắn sẽ chọn nhóm vũ đạo, bốn người còn lại đứng trước một đống nhạc cụ.
Ninh Dương hỏi Ninh Lạc: “Em đã học loại nhạc cụ nào chưa?”
Ninh Lạc: “Em có học saxophone mấy buổi.”
“Kết quả thế nào?”
“Biết một chút.”
Ninh Dương bảo cậu thử xem.
Ninh Lạc cầm lấy chiếc saxophone, tạo tư thế.
Máy quay lập tức chĩa vào cậu.
Trong ống kính, chàng trai trẻ đang cầm chiếc saxophone với tư thế chuẩn và chuyên nghiệp, mái tóc bồng bềnh hơi xoăn phản chiếu ánh sáng thành màu vàng nhạt, đôi mắt màu hổ phách ánh lên vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
Ngay cả cơn gió thoảng qua bên người cậu cũng như chậm lại.
Những người trong và ngoài ống kính đều im lặng, tập trung thưởng thức màn trình diễn của cậu.
Ninh Lạc hít sâu một hơi, chu môi phồng má thổi: “Ò e… ò é… o e ò e…”
[???? Tai tôi bị điếc à? Tiếng đánh rắm gì thế này?]
[Nhạc kén người nghe quá, Ninh Lạc độc ác thật!]
[Mẹ kiếp, tôi thật sự đã nghĩ Ninh Lạc sẽ nghiêm túc một chút!]
[Tôi vừa thấy cậu ta đẹp trai quyến rũ, điên cuồng chụp ảnh màn hình, đúng là đồ ngu, ngu hết chỗ nói.]
[Tôi cười đến mức sắp thành đồ ngu rồi, ha ha ha ha ha.]
Bình luận lúc này chính là tiếng lòng của tất cả mọi người có mặt ở đó.
Rốt cuộc tại sao bọn họ lại có kỳ vọng vào Ninh Lạc chứ!
Ninh Lạc, không hổ danh là cậu!
Ninh Lạc đắm chìm trong tiếng saxophone của chính mình, sau khi xả hết một đoạn dài, cậu hạ nhạc cụ xuống, hơi tiếc nuối nói với Ninh Dương: “Em không nhớ phần nhạc phổ còn lại.”
Ninh Dương lẩm bẩm: “… May mà không nhớ.”
Ninh Lạc nhìn biểu cảm kỳ quái của ba người bọn họ, ngại ngùng nói: “Em đúng là chỉ biết một chút thôi mà… Cũng được mà? Không tệ lắm đâu nhỉ?”
Lộ Đình Châu không nỡ đả kích sự tự tin của cậu, trái lương tâm nói: “Nghe hay lắm.”
Ninh Dương mặt không cảm xúc: “Nghe dở tệ.”
Phương Lộc Dã: “Dở muốn chết!”
Phương Lộc Dã hét lên: “Ninh Lạc, làm sao cậu có thể thổi saxophone mà nghe như đánh rắm liên hoàn vậy!”
Nụ cười của Ninh Lạc cứng đờ, chỏm tóc trên đầu rũ xuống, chớp mắt nhìn cậu ta.
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn Phương Lộc Dã.
“… Nhưng không mất đi vẻ tao nhã, là một tiếng rắm tao nhã.” Phương Lộc Dã nhắm mắt khen.
[Phương Lộc Dã cậu có nghe thấy mình đang nói gì không vậy hả?!]
[Thảo nào cậu và Ninh Lạc lại có thể chơi với nhau, hai người đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, điên khùng ngang nhau]
[Nhưng mà Dã tử nhà tôi trước đây không phải người như vậy!]
[Ai hiểu được ánh mắt vừa rồi của Lộ Đình Châu không, ha ha ha ha, em trai đổi giọng ngay lập tức.]
[Lại được ăn đường rồi, hí hí.]
[Cái gì cũng ăn đường, chỉ khiến cậu béo thêm mười cân thôi.]
[…… Chúng ta chỉ là bạn trên mạng, cậu vượt quá giới hạn rồi đó!]
“Vậy hai người chọn nhóm nào? Nhạc dân gian hay nhạc cụ?”
Ninh Dương đang khó khăn đưa ra quyết định, ngay cả khi đầu tư mạo hiểm, đánh cược tất cả vào một thương vụ làm ăn, anh ta cũng chưa từng do dự như vậy.
Một lúc sau, anh ta nghiến răng nghiến lợi: “Nhạc dân gian.”
Hát có thể bật nhạc nền, cùng lắm thì hát nhép, nhưng nếu chơi nhạc cụ thì đúng là tự rước nhục vào thân.
Lộ Đình Châu mỉm cười: “Chúc Ninh tổng may mắn.”
Ninh Dương: … Đừng có mà cười trên nỗi đau của người khác lộ liễu như vậy!
Mọi người đều đã chọn xong nhóm của mình, Ninh Lạc và Ninh Dương nhóm nhạc dân gian, Lộ Đình Châu và Phương Lộc Dã nhóm nhạc cụ, Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ nhóm vũ đạo, Ninh Tịch Bạch và Đinh Dục Kiệt nhóm nhạc kịch.
Tiền Đa Đa nói: “Vậy tiếp theo, chính là lúc công bố bài hát của các nhóm.”
Hướng Bặc Ngôn hỏi: “Các anh còn chỉ định bài hát nữa à? Sao không nói sớm.”
Tiền Đa Đa cười: “Chúng tôi không những có, mà còn vô cùng kích thích, bốc trúng bài nào thì phải xem vận may của mọi người rồi.”
Hắn bảo nhóm nhạc dân gian ngồi gần mình nhất lên bốc.
Ninh Dương: “Em đi bốc đi.”
“Thật không? Anh đừng có hối hận đấy.”
Có gì mà phải hối hận chứ?
Ninh Dương thấy Ninh Lạc rút ra một tờ giấy, mở ra: 《 Tất cả là yêu》.
Tất cả những bình luận trên màn hình đều cười như điên, hỏi Ninh Lạc có bàn tay vàng gì vậy.
Chỉ có Ninh Dương là không hiểu: “Đây là bài hát dân gian gì? Chưa từng nghe qua.”
Chưa từng nghe qua cũng không sao, Tiền Đa Đa lập tức bật nhạc.
Tiếng trống dồn dập cùng với giọng nam nữ hát đối đáp đầy tình cảm:
“Nếu như anh không yêu em, hãy trả lại trái tim cho em, anh dùng tình yêu đổi lấy tuổi xuân, em còn lại gì đây.”
“Si tình không phải là tội lỗi, quên tình không phải là giải thoát, vì anh mà đau lòng đến tan nát, có kết quả gì đâu!”
Ninh Dương: ???
Ninh Dương chưa từng cảm thấy hoang đường đến vậy: “Đây là nhạc dân gian á?”
Tiền Đa Đa khẳng định: “Nhạc dân gian.”
[Phượng Hoàng Truyền Kỳ sao lại không phải là nhạc dân gian!]
[Giật mình, sắp được xem tổng tài nhảy quảng trường rồi.]
Một lúc sau, Ninh Dương nghiến răng nghiến lợi nói: “Tôi muốn hủy hợp đồng.”
Ninh Lạc níu chặt lấy anh ta: “Anh, đừng bỏ em lại mà!”
【Một mình mất mặt là chết thảm, chứ hai người cùng mất mặt thì có thể đăng ký hồi sinh nha.】
“Ninh Lạc,” vẻ mặt Ninh Dương lạnh lùng, “Nếu vì tham gia chương trình này mà cổ phiếu công ty sụt giảm, thì em cứ đợi anh treo em lên bảng hiệu công ty phơi khô thành gà một nắng đi!”
Trên mặt Ninh Lạc hiện lên một chút ửng đỏ.
Ninh Dương không thể tin nổi: “Em đỏ mặt cái gì?”
Ninh Lạc ngượng ngùng nói nhỏ: “Nói gà không nói ba ba, chúng ta phải văn minh lịch sự.”
Ninh Dương: ???
Rốt cuộc tại sao anh ta lại tham gia chương trình này để chịu khổ vậy? Anh ta là người thích tự ngược à!
[Ninh Lạc, cậu im miệng đi, anh trai cậu sắp ngất rồi kìa.]
[Em vừa mới đi xem thử cổ phiếu của Ninh thị, anh cả yên tâm, chẳng những không giảm, mà còn tăng, mọi người đều thích hai anh em, sau này quảng bá nhiều vào nhé.]
[Ác thật đấy, anh cả: Xin từ chối nhé.]
Ninh Tịch Bạch chen vào nói: “Anh hai, Ninh Lạc hát chắc là hay lắm nhỉ, rất mong chờ màn trình diễn sắp tới của anh.”
Ninh Dương liếc mắt nhìn cậu ta một cái, không nói gì.
Ninh Lạc nghiêm túc trả lời cậu ta: “Tên ở nhà của tôi là Lạp Lạp, cho nên hát ở đây sẽ rất hay.”
“… Hai cái này có liên quan gì đến nhau?” Ninh Tịch Bạch không theo kịp mạch não kỳ lạ của cậu.
Hướng Bặc Ngôn cười lạnh: “Cái này mà cậu cũng không hiểu? Hai cái không liên quan, cho nên cũng không liên quan gì đến cậu.”
Không ngờ đấy, không ngờ gã ta cũng biết mỉa mai châm biếm người khác đấy.
Nụ cười của Ninh Tịch Bạch cứng đờ.
Ninh Lạc nhìn Hướng Bặc Ngôn với vẻ kỳ quái: “Sao lại không. Ý tôi là, cho dù trước đây tôi hát không hay, nhưng bây giờ tôi đang ở nơi khác, trở thành du khách Lạp Lạp, cho nên tôi hát sẽ rất hay.”
Mọi người im lặng.
Không khí đột ngột giảm xuống mười độ.
Hướng Tư Kỳ thẳng thắn hỏi: “Khi nghe thấy câu chuyện cười như vậy, tôi nên cười hay không nên cười?”
“…” Mọi người càng không muốn nói chuyện nữa.
Tiền Đa Đa đã nhiều lần cầm micro lên, nhưng rồi lại đặt xuống.
Mãi một lúc sau, Lộ Đình Châu mới lên tiếng: “Để tôi bốc thăm tiếp theo.”
Tiền Đa Đa vội vàng đưa hộp lên cho anh.
[Tôi không ngờ người đứng ra giải vây lại là thầy Lộ.]
[Tiền Đa Đa cảm động đến mức muốn gọi anh ấy là bố luôn rồi]
[Tiền Đa Đa già đi mười tuổi, biến thành Tiền Tịch Tịch luôn rồi.]
[? Đạo diễn Tiền nhà cậu chỉ còn sống được hai mươi năm nữa thôi sao? Ít nhất cũng phải là Tiền Đa Tịch chứ.]
[Đánh giá của tôi là, hai Diêm Vương ngồi chung một mâm.]
Trước đây trong các chương trình tạp kỹ khác, đều là Tiền Đa Đa chơi khăm khách mời, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mệt mỏi đến vậy.
Hắn ta không biết chương trình của mình có bị dừng phát sóng như lời Ninh Lạc nói hay không, nhưng cứ tiếp tục thế này, tim hắn sẽ ngừng đập mất.
Lộ Đình Châu đưa tay vào trong hộp bốc thăm.
Phương Lộc Dã và Ninh Lạc nhìn chằm chằm.
【Ra bài 《Vận May Đến》phiên bản DJ piano đi, tôi cá một gói snack cay là bài này!】
Tay Lộ Đình Châu chợt khựng lại, vốn định rút ra rồi, nhưng anh đã vội vàng đặt xuống, bốc lại một tờ khác.
Mở ra là, 《Merry Christmas, Mr. Lawrence》.
Anh và Phương Lộc Dã cùng thở phào nhẹ nhõm.
【Đáng ghét, sao phép thuật không linh nghiệm nữa rồi.】
Ninh Lạc đau lòng mất một gói snack cay.
Tiếp theo, Hướng Bặc Ngôn bốc được một bài hát Kpop cực kỳ hợp với phong cách của gã ta: “Em thấy ok, anh giúp em múa phụ họa nhé.”
Hướng Tư Kỳ không chối từ: “Không thành vấn đề.”
Đến lượt Ninh Tịch Bạch bốc thăm, rút ra xem, là nhạc kịch Vua Sư Tử 《Circle Of Life》.
Tiếng nhạc dạo vừa vang lên, Ninh Lạc đã muốn giơ cái gì đó lên, hét lớn một tiếng Hakuna Matata.
Ninh Dương suýt nữa thì lên cơn đau tim.
Xem qua bốn nhóm, sao chỉ có nhóm của mình là không bình thường vậy?
Vận may của Ninh Lạc đúng là không thể đùa được!
Ninh Tịch Bạch khá hài lòng với kết quả này, hỏi Tiền Đa Đa: “Vậy tôi diễn vai gì trong đó?”
Tiền Đa Đa giơ ra hình ảnh một thầy tế da đen của bộ lạc nguyên thủy, đầu cắm lông vũ, hắn cười nham hiểm, không có ý tốt: “Chúng ta còn phải thêm một chút vũ điệu váy cỏ truyền thống nữa nhé.”
Đinh Dục Kiệt nhìn thấy, vui vẻ nói: “Tuyệt vời, hình tượng rất phù hợp!”
Anh ta quay đầu nói với Ninh Tịch Bạch, “Em vừa từ châu Phi về, chắc chắn có thể diễn rất tốt… Ơ, ánh sáng không ổn à? Sao mặt em lại đen hơn rồi?”
Ninh Tịch Bạch tức giận đến mức muốn giết người, lúc này cậu ta đang cười gượng gạo nhe hàm răng trắng hếu: “Tôi, rất, ổn!”
Ninh Lạc cúi đầu, hai vai run rẩy dữ dội.
Trong lòng Ninh Dương cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Có người cùng xui xẻo, đúng là khác hẳn.
Phương Lộc Dã vỗ ngực: “May mà anh có bàn tay vàng, bốc được một bài bình thường.”
Hướng Bặc Ngôn xáp lại: “Vậy là tôi và anh Đình Châu đều có bàn tay vàng, chỉ có hai chúng ta là người bình thường.”
Lộ Đình Châu giữ im lặng, không có ý kiến gì về điều này.
Anh đúng là rất bình thường, nhưng anh cảm thấy Hướng Bặc Ngôn sắp bị Ninh Lạc lây bệnh rồi.
Tiền Đa Đa cố gắng an ủi hai nhóm còn lại: “Mọi người đừng nản lòng, chúng ta sẽ bình chọn trực tiếp, biết đâu màn trình diễn của các bạn lại hiệu quả hơn, dễ dàng giành được nhiều phiếu bầu của mọi người hơn thì sao.”
Hai nhóm còn lại chưa kịp nói gì, Hướng Bặc Ngôn nghe xong, cảm thấy đúng là rất có lý.
Hơn nữa đây còn là cơ hội tuyệt vời để đè bẹp hai tình địch kia, không thể bỏ qua được!
Ý chí chiến thắng trong lòng gã ta bùng cháy, lập tức nói với Tiền Đa Đa: “Có thể đổi bài hát không? Tôi cũng muốn có một tiết mục có hiệu quả.”
Còn có người tự đưa mình đến cửa à?
Nụ cười của Tiền Đa Đa càng trở nên hiền từ hơn: “Cậu muốn đổi thành bài gì?”
Hướng Bặc Ngôn kiêu ngạo chống nạnh, lớn tiếng nói: “Múa cột!”
【Wow!】
Chấn động lòng người chưa?
Hướng Bặc Ngôn hất mái tóc hồng, chỉ vào Hướng Tư Kỳ: “Anh trai tôi sẽ làm cột.”
Hướng Tư Kỳ lại một lần nữa đồng ý không chút do dự: “Không thành vấn đề.”
“… Không được!” Tiền Đa Đa sụp đổ.
Hướng Bặc Ngôn không vui: “Tại sao lại không được?”
Gã ta muốn đứng nhất, gã ta muốn thể hiện cho Lộ Đình Châu thấy gã ta mới là người giỏi nhất!
Tiền Đa Đa đã chịu đựng đủ đám người này rồi, hắn nghiến răng hỏi: “Phòng livestream của tôi bị khóa, chương trình bị đình chỉ, lãnh đạo sa thải tôi, cậu giải quyết cho tôi à? Hả?!”
Ninh Lạc tặc lưỡi: 【Đạo diễn Tiền gợi cảm, phát điên online.】
Tiền Đa Đa phát điên.
Tôi phát điên? Tôi phát điên không phải là do các người ép sao!
Hắn đã bắt đầu suy nghĩ xem kỳ sau nên bày trò gì để trả thù rồi.
Hay là cho bọn họ về nông thôn nuôi heo nhỉ!
Tối nay sẽ nộp bản kế hoạch cho cấp trên.
Ninh Lạc hắt hơi liên tục tám cái, dụi dụi mũi lẩm bẩm: “Ai đang nhớ mình vậy?”
【Không lẽ nào Lu Lu nhà mình sau khi xem tin nhắn, nhớ mình đến mức ăn không ngon ngủ không yên, đang lặng lẽ rơi lệ trước khung chat của mình, còn nói “Không có cậu thì làm sao tôi sống nổi”】
Lộ Đình Châu nhíu mày, nhìn cậu, mở miệng nói: “Một hắt hơi là nhớ, hai là mắng, em hắt hơi tận tám cái…”
Ninh Lạc: “Hửm?”
“Baidu nói là teo não đấy.”
Ninh Lạc: “Hửm???”
Lộ Đình Châu mỉm cười dịu dàng, xoa đầu cậu: “Baidu nói đấy, đừng nhìn tôi. Nhớ sau khi ghi hình xong thì đến bệnh viện kiểm tra xem nhé.”
[Anh Lộ, sao miệng lưỡi của anh cũng độc địa thế!]
[Xong rồi, đến giờ phút này Dã tử và anh Lộ đã thay đổi rồi, anh cả cũng không còn là tổng tài bá đạo nữa, tôi cứ cảm thấy là do có con chuột thúi nào đó xen vào khiến bọn họ bị đột biến gen.]
[Cậu nói Lạc bảo của chúng tôi như vậy, tôi không vui đâu nhé.]
[Đúng vậy! Chúng tôi có thể chấp nhận cậu nói cậu ấy là con ngựa hại đàn, cỏ trên tường, thùng đựng cơm, nhưng chúng tôi không thể chấp nhận được so sánh với chuột thúi!]
[…… Khác biệt ở chỗ nào, xin cho tôi hỏi một chút.]
Ninh Tịch Bạch thấy hai người tương tác, hạ giọng hỏi Hướng Bặc Ngôn: “Cậu không có chút suy nghĩ gì sao?”
Ninh Lạc đã thân thiết với Lộ Đình Châu như vậy rồi, sao cậu còn có thể ngồi yên được?
Hướng Bặc Ngôn kỳ quái nhìn cậu ta: “Anh Đình Châu đang dỗ dành kẻ ngốc, tôi có thể có suy nghĩ gì.”
Gã ta đột nhiên giật mình: “Cậu nói vậy là có ý gì, có phải là cậu định chia rẽ chúng tôi không?”
Ninh Tịch Bạch vừa định mở miệng giải thích, Hướng Bặc Ngôn đột nhiên hừ lạnh một tiếng: “Tôi và anh Đình Châu đã quen biết nhau một năm rồi, tình cảm của chúng tôi bền chặt hơn vàng, cậu đừng có mà chia rẽ.”
Ninh Tịch Bạch: “…”
Mẹ kiếp, cậu nghĩ cái gì vậy? Tôi đang chia rẽ cậu và Ninh Lạc!
Tiền Đa Đa miễn cưỡng bình tĩnh lại, kéo sự chú ý của mọi người trở về: “Còn một khoảng thời gian nữa mới đến bữa trưa, mọi người có thể bắt đầu tự do luyện tập. Nhớ kỹ, các bạn chỉ có ba ngày.”
Mọi người bắt đầu tự do hoạt động.
Phương Lộc Dã hỏi Lộ Đình Châu: “Anh, anh chơi piano, em chơi cello nhé?”
Lộ Đình Châu nói: “Được.”
Hướng Bặc Ngôn nói với Hướng Tư Kỳ: “Đi thôi anh, chúng ta đi tập luyện.”
Nhân viên đến mời Ninh Tịch Bạch: “Có muốn đi thử trang điểm trước không?”
Ninh Tịch Bạch vừa nghĩ đến hình tượng kia đã thấy tối sầm mặt, nén giận đi theo.
Đinh Dục Kiệt cũng đi theo sau.
Chỉ còn lại anh em nhà họ Ninh.
Ninh Dương hít sâu một hơi, nói với Ninh Lạc: “Tiểu Lạc, anh nói với em chuyện này.”
Ninh Lạc bị anh ta gọi mà thấy sởn cả gai ốc: “Anh muốn nói gì?”
Ninh Dương đặt tay lên vai cậu, vỗ vỗ đầy ẩn ý: “Em đã là người lớn rồi, chuyện luyện tập, hai chúng ta tách ra.”
Không đợi Ninh Lạc kịp phản ứng, anh ta chốt hạ, “Cứ quyết định như vậy đi!”
Ninh Lạc suy nghĩ một chút: “Cũng được.”
Ninh Dương lộ ra nụ cười hài lòng, rời khỏi đi ra ngoài, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng.
[Ninh Dương sợ hãi đến mức nào vậy?]
[Tôi đột nhiên bắt đầu mong chờ giọng hát của Ninh Lạc rồi.]
Ninh Lạc gặp giáo viên thanh nhạc, dưới yêu cầu của đối phương, cậu cầm lấy mic, tự tin cất tiếng hát.
Một phút sau, những dòng bình luận trên màn hình như muốn nổ tung.
[Ninh Lạc! Xin cậu đấy, im miệng đi!]
[Không thích hợp thì đừng có cố chen vào, Ninh Lạc à, cậu từ bỏ con đường này đi.]
[Anh trai, không, bố ơi, con lạy bố, bố đừng hát nữa!]
[Hì hì, đã tắt tiếng từ lâu rồi, Lạc bảo vẫn là nên làm một người vợ câm xinh đẹp thì hơn.]
[Lần này ai còn phân biệt được cậu và Edison nữa? Tắt tiếng xong thật sự mở ra thế giới mới! Cuối cùng cũng có thể yên tĩnh thưởng thức khuôn mặt đó rồi.]
Bọn họ có thể tắt tiếng, nhưng giáo viên thanh nhạc thì không thể.
Ninh Lạc hát xong một lượt, vẫn còn muốn hát tiếp, thậm chí còn muốn nhún nhảy theo nhịp điệu.
Cậu ngẩng đầu nhìn vẻ mặt của giáo viên thanh nhạc, lập tức giật mình: “Thầy ơi, thầy làm sao vậy?”
Giáo viên thanh nhạc mặt trắng bệch: “Tôi nói chuyện khó nghe lắm, cậu đợi chút, để tôi nuốt mấy lời thô tục xuống đã.”
Ninh Lạc khó xử: “Vậy chẳng phải là làm bẩn miệng thầy sao?”
Giáo viên thanh nhạc: “Cậu nói vậy, tôi sắp không nhịn được nữa rồi.”
Ninh Lạc lễ phép: “Vậy thầy cứ làm bẩn mình đi ạ.”
Có chút lễ phép, nhưng không đáng kể.
Bình luận trên màn hình đều cười như điên.
Giáo viên thanh nhạc hít sâu một hơi, nhẩm Chú Đại Bi mười lần, lúc này mới miễn cưỡng bình tĩnh lại: “Nào, chúng ta đi từng chút một, tôi sẽ từ từ dạy cậu, không cần vội.”
Nửa tiếng sau, giáo viên thanh nhạc đập đầu vào bản nhạc, mất hết ước mơ.
Về nhà sẽ giết chết người bạn đã nhờ anh ta đến đây dạy học!
Ninh Lạc giật mình: “Thầy ơi, thầy làm sao vậy?”
Giáo viên thanh nhạc lẩm bẩm: “Tôi đang nghĩ, số tiền này tôi có nhất thiết phải kiếm không?”
“Có phải em làm thầy khó xử rồi không?”
Giáo viên thanh nhạc cọ vào bản nhạc quay đầu lại, thấy chàng trai có khuôn mặt tinh xảo trước mặt mím môi nhìn mình, thấp giọng hỏi, hai tay xoắn vào nhau, rất ngượng ngùng, khiến anh ta lập tức đau lòng đến mức không thở nổi.
Anh ta đang làm gì vậy? Ninh Lạc hát không hay không phải lỗi của cậu ấy, là cậu ấy bẩm sinh đã thiếu đi sự nhạy cảm với âm nhạc. Về mặt nghệ thuật, cậu ấy là người khiếm khuyết, linh hồn không hoàn chỉnh!
Mà mình, lại không có kiên nhẫn để chữa lành một linh hồn khiếm khuyết? Anh ta thật là không xứng làm thầy!
Ninh Lạc nhìn thấy giáo viên thanh nhạc không biết đã nghĩ thông suốt điều gì, cả người dường như thăng hoa, xung quanh phảng phất hương sen thoang thoảng, tiếng kinh phật vang vọng.
Giáo viên thanh nhạc xoa đầu cậu, hiền từ nói: “Con ngoan, thầy phải nghĩ xem nên dạy con thế nào đã. Học lâu như vậy, con chắc hẳn đã mệt rồi? Đi đi, ra bếp uống cốc nước, để linh hồn được nghỉ ngơi một lát.”
Ninh Lạc bị dọa cho chạy ra ngoài.
Đầu óc cậu choáng váng đi ra bếp rót nước.
Ôm cốc nước uống được mấy ngụm, nhìn thấy Hướng Bặc Ngôn và Lộ Đình Châu đang nói chuyện.
Trái tim hóng hớt của Ninh Lạc lại rục rịch, cậu giả vờ vô tình, đến gần nghe lén.
Hướng Bặc Ngôn đang dúi một cốc nước vào tay Lộ Đình Châu: “Anh Đình Châu, uống nước đi.”
Lộ Đình Châu nhìn camera, nhận lấy, khách sáo cảm ơn: “Cảm ơn.”
Dừng một chút, anh lại đặt cốc nước xuống bàn.
Hướng Bặc Ngôn nhìn chằm chằm anh, thúc giục: “Uống nhanh đi, sao lại đặt xuống rồi?”
Lộ Đình Châu: “Một lát nữa uống.”
Hướng Bặc Ngôn buồn bã, thất vọng và đau khổ: “Anh xa cách với em như vậy, là vì Ninh Lạc, hay là Ninh Tịch Bạch?”
“Không phải,” Lộ Đình Châu chỉ vào cốc nước, hỏi gã ta, “Nước 100 độ, muốn tôi bỏng chết à?”
Ninh Lạc che miệng cười trộm.
Hướng Bặc Ngôn nhìn cốc nước, lại nhìn nụ cười không có chút độ ấm nào của Lộ Đình Châu, nhanh trí nói: “100 độ là nhiệt độ tình yêu của em dành cho anh đó anh Đình Châu, nóng bỏng mãnh liệt!” Gã ta đẩy cốc nước về phía Lộ Đình Châu, chân thành nói, “Anh cảm nhận đi.”
Lộ Đình Châu: “Cậu là người bị đồng hóa nhanh nhất mà tôi từng gặp.”
Hướng Bặc Ngôn: “Hả?”
Gã ta hoàn toàn không hiểu câu nói này có ý gì, lúc đang định truy hỏi thì khóe mắt liếc qua nhìn thấy Ninh Tịch Bạch đang đứng cùng anh trai Hướng Tư Kỳ của mình, hai người nói nói cười cười rất vui vẻ.
Radar của Hướng Bặc Ngôn lập tức reo lên, gã ta nhét lại cốc nước cho Lộ Đình Châu, vội vàng nói: “Em đi giải quyết một chuyện, lát nữa sẽ quay lại liếm anh!”
Lộ Đình Châu vừa đặt cốc nước xuống lại bị bỏng, anh hít sâu một hơi, bắt đầu nghĩ đến việc ném Nhiếp Văn Đào xuống Rãnh Mariana lặn biển.
Sau lưng truyền đến tiếng cười không che giấu được, anh quay đầu lại, nhìn thấy một cái đầu lấp ló ở góc tường.
“Sao em lại ở đây?”
Ninh Lạc thấy đã bị phát hiện, thò đầu ra, chỉ vào cốc thủy tinh: “Nước 90 độ cũng không uống được đâu nhé.”
Lộ Đình Châu vừa tức vừa buồn cười: “Sao, em muốn nói góc vuông mắc cổ họng à?”
Mắt Ninh Lạc sáng lên: “Anh hiểu em!”
“…”
Lộ Đình Châu im lặng một lúc.
Hình như, dường như, có lẽ… anh cũng bị đồng hóa rồi?
Hết chương 57.
Chú thích:
- Cụm từ “Tôi là Từ Tuấn Đại” bắt nguồn từ hậu trường quay phim bộ phim truyền hình Hàn Quốc Missing 9 vào năm 2017. Nam diễn viên Hàn Quốc Jung Kyung Ho đóng vai một thần tượng hết thời trong phim. Trong một cảnh say rượu lái xe bị bắt, vì không muốn làm tổn thương người hâm mộ Trung Quốc, anh ấy đã sử dụng tiếng Trung để xin lỗi người hâm mộ Trung Quốc tại buổi họp báo. Tuy nhiên, do trình độ tiếng Trung hạn chế, anh ấy đã nói nhầm tên nhân vật trong phim Từ Tuấn Ngũ thành Từ Tuấn Đại, cùng với biểu cảm khoa trương và giọng điệu thú vị, khiến Chan Yeol bên cạnh không nhịn được mà bật cười liên tục. Mặc dù đoạn hậu trường này không được phát sóng trong bản chính thức, nhưng cư dân mạng vẫn phát hiện ra và liên tục sử dụng nó để tạo ra các điểm tích trong phần bình luận. Mỗi khi ai đó xem đoạn hậu trường này, trong đầu họ không khỏi vang vọng câu nói ‘Tôi là Từ Tuấn Đại~ (nghẹn ngào)’, không thể dừng lại. Nam diễn viên Jung Kyung Ho cũng từ đó có được cái tên riêng Từ Tuấn Đại.
- 说鸡不说吧 (shuō jī bù shuō ba):
“鸡 (jī)” có nghĩa là “gà”.
Nhưng trong tiếng lóng, “鸡 (jī)” cũng có thể được dùng để ám chỉ bộ phận sinh dục nam.
“吧(ba)” là một trợ từ ngữ khí.
Câu này chơi chữ, ngụ ý rằng “nói gà thì được , nhưng nếu thêm chữ “吧” thì nó sẽ trở thành một từ thô tục.
