Chương 57: Đồ Ăn
Không phải ai cũng dám lắp động cơ điện vào thân, người chơi không có Thánh khí hộ thân, căn bản không dám liều lĩnh quá mức.
Hai bên cầu thang đều có thể đi lên, Vikas trầm mặt nói: “Đi bên trái.”
Là một Thông linh sư, cảm nhận của gã ta đối với nguy hiểm tất nhiên là chính xác hơn.
Lúc người chơi khác vừa lên đến tầng hai, Chu Kỳ An đã chạy đến tầng bốn.
Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi. Xung quanh tường gạch trắng toát, cộng thêm khí tức đặc trưng thoang thoảng trong không khí, Chu Kỳ An có cảm giác như mình đang lạc vào bệnh viện.
Bịch.
Hình như giẫm phải thứ gì đó, Chu Kỳ An không kịp nhìn đế giày, sau khi đứng vững thì tiếp tục chạy lên.
Trên người không hề chảy một giọt mồ hôi nào, hơi lạnh từ trong tường phả ra luôn bao trùm xung quanh, chỉ còn lại cảm giác lạnh buốt thấu xương. Ánh sáng của Thánh khí xua đuổi bóng tối, Chu Kỳ An bị kẹp giữa ánh sáng và bóng tối tột cùng, có cảm giác sớm muộn gì cũng biến thành một vũng máu.
Đến khúc ngoặt cầu thang tiếp theo, cậu đột ngột dừng bước.
Ánh sáng chiếu vào một thứ gì đó, lay động nhẹ.
Một bóng người kỳ dị đang đứng sừng sững phía trước.
Huy hiệu kim loại phản chiếu ánh sáng chói lóa khiến Chu Kỳ An phải nheo mắt lại. Nhìn kỹ lại, thì ra là một người kỳ lạ mặc đồng phục học sinh, đầu đội mũ sắt to tướng, hai tay cầm một chiếc kéo cực dài và sắc bén.
Xoẹt.
Chiếc kéo nhắm thẳng vào cổ họng thon dài của cậu cắt tới.
Do quán tính, Chu Kỳ An suýt chút nữa đã bị “Chẻ đôi”.
“Quá đáng rồi đấy.”
Bạch Lăng không có tác dụng với loại kéo này, Chu Kỳ An không do dự, trực tiếp ném Thánh khí ra ngoài. Trong nháy mắt, máu tanh nồng nặc bắn tung tóe, cây đinh ba đâm xuyên qua kẻ tập kích.
【 Máu của ngài đã giảm 400cc.】
Bóng người kỳ dị lắc lư trái phải, thuận thế ngã ngửa vào tường. Phần cổ bị ngửa lên, để lộ ra một đường khâu ngoằn ngoèo như con rết.
Chu Kỳ An tiến lại gần quan sát, rất giống với việc từng bị chặt đầu rồi được khâu lại.
Bọn chúng mặc đồng phục học sinh giống hệt nhau, kết hợp với chiều cao và vóc dáng, rất có thể là người chơi ngồi sau lưng cậu lúc trước, bị bảo vệ đưa đi vì gian lận.
Ngay khi cậu định vén mặt nạ sắt lên để xác nhận thêm thì từ trong bóng tối vọng lại một tiếng động kỳ lạ.
Chu Kỳ An do dự một chút, lựa chọn tiếp tục chạy lên.
Lỡ như có quái vật lớn đến, sử dụng Thánh khí thêm một lần nữa, cơ thể cậu chắc chắn sẽ không chịu nổi.
Ánh sáng của Thánh khí khiến người ta biến thành bóng đèn, việc này vừa có lợi vừa có hại, bất kỳ yêu ma quỷ quái nào cũng có thể xác định được tọa độ của cậu, nhưng ở một mức độ nào đó, cũng khiến lũ quái vật e ngại.
Thứ phía sau không đuổi theo.
Đầu óc Chu Kỳ An choáng váng, nhưng bước chân không dám dừng lại.
Cậu máy móc chạy không biết bao lâu, khi nhìn thấy con số ‘Mười ba’ mờ ảo đến mức khó có thể nhìn rõ được, lúc này cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
………..
Tầng chín.
Thỉnh thoảng Vikas lại đổi hướng lên lầu, từ cầu thang bên trái đổi sang cầu thang ngoài cùng bên phải, cuối cùng lại chuyển sang lối thoát hiểm.
Cảm giác nhạy bén giúp gã ta tránh được nguy hiểm hết lần này đến lần khác, Vikas cũng không từ chối việc Bạch Thiền Y và những người khác đi theo phía sau, tác phong rộng lượng, ôn hòa đã tăng thêm sự tín nhiệm của gã ta trong lòng mọi người.
Ngược lại, Chu Kỳ An đã dựa vào tốc độ và đạo cụ chạy đi trước, trông có vẻ ti tiện hơn nhiều.
Cậu sinh viên đại học có chút lo lắng cho Chu Kỳ An, nhưng nghĩ lại, anh Chu nhà mình cũng chưa bao giờ được mọi người yêu thích, suy nghĩ của người ngoài cũng không còn quan trọng nữa.
Biển báo an toàn của tòa nhà tổng hợp vẫn sáng, hành lang không hoàn toàn tối đen, đột nhiên, một tiếng động trong trẻo vang lên ở trên cao.
Tiếng đập khóa quen thuộc!
Điều này có nghĩa là Chu Kỳ An đã đến phòng lưu trữ.
Sắc mặt Vikas hơi thay đổi: “Nhanh lên.”
Vội vàng chạy tới, khi bọn họ cuối cùng cũng đến tầng mười ba, Vikas trực tiếp lấy ra một chiếc đèn pin, điều chỉnh độ sáng thấp nhất chiếu vào bên trong.
Nhìn vào nơi ánh sáng quét qua, hàng loạt tủ kính cường lực lóe lên ánh sáng kỳ dị, chúng giống như tủ trưng bày acrylic, chia thành từng ô nhỏ san sát nhau, mỗi ô là ảnh của một học sinh mới.
Cấu trúc giống như một nghĩa trang sống.
Lúc mọi người bước vào, Chu Kỳ An vội vàng bước ra từ một nơi khác, rõ ràng là vừa mới xem trộm hồ sơ của người khác xong.
Lúc này cậu đã cất Thánh khí đi, đa số mọi người đều đè nén sự tò mò về ánh sáng lúc trước mà bất mãn với cậu.
“Vô sỉ.” Một tiếng mắng chửi khe khẽ vang lên.
Chu Kỳ An không để tâm, chậm rãi lấy ra khung ảnh thuộc về mình.
Ảnh của học sinh trong một lớp đều được đặt trên một kệ, Bạch Thiền Y ở gần đó cũng tìm thấy khung ảnh của mình, rất nhanh đã nhận ra điều kỳ diệu, ngón tay cô khẽ động, khung ảnh linh hoạt tách ra, Bạch Thiền Y lấy ra một chiếc túi giấy kraft nhỏ từ trong ngăn.
Mọi người làm theo.
Trước đó Thẩm Tri Ngật không chạy nên đến muộn hơn một chút. Phát hiện hồ sơ của mình được kẹp gọn gàng trong khung ảnh, nhìn thế nào cũng không giống như bị người ta vội vàng lật xem.
Hắn thở dài.
Vậy mà Kỳ An không xem trộm hồ sơ của mình.
Bạch Thiền Y xem qua hồ sơ: “Gần giống với thực tế, tuổi tác cũng khớp.”
Chỉ là, lý lịch đã được rút gọn rất nhiều.
Cô nhíu mày: “Tôi đã từng xuống hai phó bản có bối cảnh trường học, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống này.”
Hai lần đó đều có thân phận cố định, thiết lập tuổi tác cũng là đồng trang lứa.
“Vào học với thân phận thật, thú vị đấy.” Ánh đèn pin chiếu vào dãy tủ phía sau, Vikas nói: “Tốt nhất là xem qua tư liệu của các cựu học sinh những năm trước để xác nhận.”
Nói xong, gã ta không hề nhúc nhích.
Chu Kỳ An ở gần đó cũng không nhúc nhích.
Vikas nhìn sang, Chu Kỳ An cười như không cười, đặt cây búa nhỏ vào tay gã ta: “Được thôi, anh đi đập khóa đi.”
Đạo cụ không phải vũ khí hoặc đạo cụ chất lượng cao, người khác cũng có thể sử dụng khi không giao dịch.
Vikas vẫn đứng im, Chu Kỳ An lại cầm lấy cây búa nhỏ, nói: “Xem ra anh không có hứng thú với tư liệu của cựu học sinh.”
Dưới ánh trăng, nụ cười thường trực trên môi Vikas đã nhạt đi rất nhiều.
Chu Kỳ An không nán lại, đi trước một bước. Thẩm Tri Ngật liếc mắt nhìn, thu hết biểu cảm của Vikas vào đáy mắt, khi người sau nhìn qua thì Thẩm Tri Ngật đã thu hồi tầm mắt.
Ở một bên khác, Bạch Thiền Y tạm thời không tham gia vào cuộc tranh chấp, đang yên lặng xem xét tư liệu của những người khác trong lớp, cố gắng phân biệt xem ai là người chơi.
Xuống đến tầng mười hai, Chu Kỳ An chống tay lên tay vịn cầu thang, dựa vào tường thở hổn hển.
Cậu sinh viên đại học theo sát phía sau: “Anh Chu…”
“Đỡ tôi xuống.”
Căn bản không cần cậu sinh viên đại học ra tay, Chu Kỳ An đã được người ta cõng lên trước. Cậu nằm úp sấp trên tấm lưng lạnh lẽo của Thẩm Tri Ngật, đầu óc Chu Kỳ An choáng váng, cũng không lãng phí sức lực giãy giụa.
Cậu mở mắt, ánh mắt không hề tan rã vì mất máu quá nhiều, ngược lại còn bình tĩnh nhắc nhở cậu sinh viên đại học đang manh nha ý đồ: “Hy vọng cậu hiểu thế nào là tài nguyên tái tạo.”
Cậu sinh viên đại học đang định dùng kỹ năng trị liệu cho Chu Kỳ An thì sững người, vội vàng gật đầu.
Điều kiện sử dụng kỹ năng trị liệu rất hà khắc, vết thương nhỏ có thể khỏi ngay lập tức, nhưng vết thương nghiêm trọng cần phải chuyển dời.
Tóm lại: Chữa cho người một ngàn, tự tổn hại tám trăm.
Cuối cùng cậu sinh viên đại học chỉ chuyển dời một nửa sát thương, hai chân run rẩy, môi hơi tái nhợt.
Cậu ta không khỏi bội phục Chu Kỳ An, trong tình huống này, vậy mà vẫn có thể mặt không đổi sắc cãi nhau với Vikas.
Chu Kỳ An: “Nhanh lên.”
Mọi việc đều có giới hạn của nó, quá trớn dễ kích hoạt quy tắc.
Ví dụ như Vikas cố ý dụ dỗ cậu đập khóa.
Vài dãy tủ phía sau đều là khóa mật mã, mỗi ô kính đều dán một lớp màng chống nhìn trộm đặc biệt, dù có dán sát vào cũng rất khó nhìn rõ ảnh bên trong. Một khi phá khóa bằng vũ lực, rất dễ xảy ra nguy hiểm khôn lường.
Suy ra, có lẽ xem hồ sơ cũng vậy.
Càng nhiều người xem, lại còn có người giống như cậu, muốn xem tư liệu của người khác, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra biến chất.
Người chơi cũ dựa vào đạo cụ nhiều, cho dù biết có thể sẽ dẫn đến tình huống xấu, nhưng vẫn sẽ mạo hiểm để có được thêm thông tin.
Nói cái gì thì cái đó đến, tiếng còi báo động chói tai vang lên như xé toạc màn đêm!
Thể lực Chu Kỳ An đã hồi phục được một chút: “Thả tôi xuống.”
Thẩm Tri Ngật: “Gió to quá.”
Hắn không nghe thấy.
“…”
Gió khi chạy đúng là rất to.
Chỉ là, Thẩm Tri Ngật di chuyển như đi dạo trong vườn, trong nháy mắt đã dịch chuyển đến chỗ cách đó vài mét.
Cậu sinh viên đại học không chú ý tới cảnh tượng kỳ quái này, cắn răng chạy theo.
Trường học này có độ che phủ cây xanh rất cao, gió đêm lướt qua mương nước, thổi đến toàn là hơi nước ẩm ướt.
Ra khỏi tòa nhà tổng hợp, bọn họ cũng không có dấu hiệu dừng lại, tiếp tục đi về phía ký túc xá. Thẩm Tri Ngật biết điểm mấu chốt của Chu Kỳ An ở đâu, khi sắp đến ký túc xá, hắn đã chủ động thả cậu xuống.
Chu Kỳ An liếc nhìn hắn.
Cân nhắc chu toàn như vậy, ngay cả cậu cũng không biết bắt bẻ thế nào.
“Anh Chu…”
Cậu sinh viên đại học nhớ kỹ lời cậu nói lúc trước, bất cứ chuyện gì cũng không được quá trớn.
Nhớ lại hồ sơ vừa xem, khác với cách viết tay truyền thống, trên đó đều là chữ in, một khi bị sửa đổi sẽ bị phát hiện.
Vì vậy, nhìn từ kết quả, lần này đi xem trộm hồ sơ vừa tốn máu vừa đắc tội với người khác, cũng không giải quyết được vấn đề gọi phụ huynh, có vẻ như không có lời.
Kết quả, còn chưa kịp nói xong thì thông báo của hệ thống đã đến trước:
【Đã mở khóa địa điểm mới: Phòng lưu trữ】
【Tiến độ khám phá bối cảnh câu chuyện hiện tại là 10%.】
【Địa điểm quan trọng: 1/4】
【Hãy đến những nơi nguy hiểm hơn! Cố gắng mở khóa lối thoát hiểm màu xanh lá cây sớm nhất có thể.】
Cậu sinh viên đại học ngượng ngùng ngậm miệng.
Chu Kỳ An hỏi số phòng ngủ của bọn họ: “Tôi ở 514, còn các cậu?”
Ngay từ khi nghỉ giải lao giữa giờ thi, cậu đã kiểm tra ba lô của mình. Cái ba lô màu đen bình thường, bên hông đựng bình giữ nhiệt, kéo khóa phía dưới cùng ra, bên trong là một chiếc chìa khóa gỉ sét.
Trên đó dán một miếng băng dính trắng, viết nguệch ngoạc ba con số.
Cậu sinh viên đại học có hỏi tất trả lời: “504.”
Cậu ta rất tiếc nuối vì không ở cùng phòng với cậu.
Chu Kỳ An: “Đừng nản lòng, đợi bạn cùng phòng của tôi chết, cậu sẽ có cơ hội.”
Theo như mức độ phó bản nhắm vào cậu, tám phần mười là lại ở chung phòng với một con quái vật nào đó.
Trò chơi rác rưởi, tao đã nhìn thấu thủ đoạn của mày rồi.
Anh lại nhìn về phía Thẩm Tri Ngật: “Còn anh thì sao? Ở phòng nào.”
Thẩm Tri Ngật lấy chìa khóa ra, con số 514 trên đó rất bắt mắt.
Chu Kỳ An: “…”
Xin lỗi, trò chơi, tao đã hiểu lầm mày rồi.
Chỉ trong nháy mắt, Chu Kỳ An dứt khoát chuyển chủ đề: “Nhanh chóng về ký túc xá, nhỡ đâu có giờ giới nghiêm thì phiền phức.”
Quản lý ký túc xá là một người đàn ông trung niên béo phì, ông ta đang ngủ gật, mỗi lần tiếng ngáy vang lên, cơ thể liền nhấp nhô như ngọn núi.
Ông ta tỉnh táo lại rất nhanh, thấy ba người rón rén đi vào, chủ động lên tiếng: “Các cậu là học sinh mới à, nhất định phải cố gắng học tập đó.”
Miệng thì nói lời động viên, nhưng trong ánh mắt lại toát lên vẻ oán độc khó tả.
Chu Kỳ An lủi như chuột, nhanh chóng chạy lên lầu.
Chạy một hơi lên đến tầng năm, phòng vệ sinh ở ngay khúc ngoặt, sau một hồi tiếng uống nước vang lên ừng ực, cậu cầm bình giữ nhiệt trong tay, tinh thần sảng khoái hơn một chút.
“Đi thôi, về ‘Nhà’ nào.”
……….
Phòng 514 nằm ở giữa hành lang.
Phòng đôi, ký túc xá áp dụng cấu trúc giường tầng, bàn học kéo dài từ chân giường đến tận giá để giày, trên mặt bàn gỗ màu đỏ sẫm khắc bốn chữ “Học tập cho tốt”. Chu Kỳ An sờ soạng một hồi, dùng đầu ngón tay nghiền nát thứ dính trên tay, ngửi thử rồi nói: “Tàn hương.”
Là người từng gây ra một vụ nổ tàn hương, cậu rất nhạy cảm với mùi này.
Lúc Chu Kỳ An quan sát ký túc xá, Thẩm Tri Ngật ngồi trên tấm ván giường cứng ngắc, bỗng nhiên cười một tiếng.
Chu Kỳ An quay đầu lại nhìn.
Thẩm Tri Ngật chỉ nói: “Kỳ An, trong khuôn viên trường học này cất giấu rất nhiều thứ thú vị.”
Một món đồ chơi vụng về.
Chu Kỳ An ồ một tiếng.
Thấy cậu không hỏi thêm, Thẩm Tri Ngật có chút thất vọng, trong đôi mắt màu xám tro không còn một tia sáng nào.
Chu Kỳ An: “Tôi ra ngoài làm chút việc.”
Giở trò bí ẩn đúng không? Ai mà chẳng biết chơi.
Quả nhiên Thẩm Tri Ngật mắc câu, sau khi Chu Kỳ An đi ra ngoài, hắn lặng lẽ hé cửa một khe hở, đôi mắt màu xám tro nhìn ra ngoài dò xét.
Đèn hành lang bị hỏng, chỉ có một bên có phòng ngủ, mặt còn lại là cửa sổ. Cách bố trí này không giống với ký túc xá truyền thống, mà giống như một tòa nhà dạy học nào đó được cải tạo lại.
Ánh sáng đỏ như máu dưới ánh sao vẫn đang lan về phía mặt trăng, cung cấp một chút ánh sáng cho kẻ đang lén lút theo dõi.
Tiếng bước chân lên lầu phá vỡ sự yên tĩnh, bóng dáng Vikas và những người chơi khác lần lượt xuất hiện.
Vừa nhìn thấy Chu Kỳ An đang khoanh tay dựa vào tường, Vikas dừng bước.
Cùng lúc đó, chàng trai trẻ thẳng lưng, chủ động tiến lên phía trước. Bộ đồng phục mùa thu mặc trên người cậu rất vừa vặn, tỷ lệ eo vai hoàn hảo, giống như một NPC thực sự trong câu chuyện học đường này.
Vikas tưởng rằng cậu muốn nói gì đó với mình, trên mặt mang theo nụ cười như có như không.
Ai ngờ Chu Kỳ An lại trực tiếp lướt qua, tiếp tục đi về phía sau hai bước.
Ứng Vũ cũng vừa mới lên lầu, nheo đôi mắt phượng lại.
Trước đó anh ta cũng đã đến tòa nhà tổng hợp, nhưng mục đích không phải là phòng lưu trữ.
Bốn mắt nhìn nhau, Chu Kỳ An chắp hai tay lại, cúi đầu.
Mọi người đều giật giật mí mắt.
Vậy tại sao còn nhắc nhở giáo viên chủ nhiệm giao bài tập về nhà? Điển hình là tự chuốc lấy phiền phức.
Ở một bên khác, Thẩm Tri Ngật trốn sau khe cửa nhìn trộm, lặng lẽ chớp mắt.
Hóa ra là do mình thua thiệt vì không có văn hóa.
Trong trò chơi luôn đề cao việc trao đổi ngang giá. Muốn có được thứ gì mà không bỏ ra cái giá tương xứng, ngay cả việc mượn bài tập chép, người chơi bình thường chắc chắn sẽ từ chối. Chu Kỳ An đã chuẩn bị từ trước, cố gắng hòa nhã mời Ứng Vũ đến một góc, để thương lượng lợi ích.
Chú ý tới trong tay đối phương có thêm một thứ, xem ra là đạo cụ cách âm vừa mới mua.
Ứng Vũ liếc mắt nhìn rồi nói: “Xem ra cậu đã chuẩn bị kỹ càng để nói chuyện.”
Nói xong, xoay người đi về phía ký túc xá của mình, Chu Kỳ An nhanh chóng đuổi theo.
Vikas lại không thể ghé sát tai nghe trộm, chỉ có thể trơ mắt nhìn cánh cửa đóng lại, hai người kia tạm thời bị ngăn cách trong một không gian khác.
Trong phòng.
Thiết kế của tất cả các phòng ký túc xá đều na ná nhau, dường như Ứng Vũ ở phòng đơn.
Ánh trăng máu chiếu lên người anh ta, không hề tăng thêm vẻ tà ác nào, ngược lại giống như phủi đi vô số ánh sáng đỏ như máu khi anh ta khẽ nhúc nhích vai.
Chỉ là, người chơi có vẻ ngoài bí ẩn này, lại làm những việc không phù hợp với vẻ ngoài của mình. Ứng Vũ lại bắt đầu bận rộn một cách khó hiểu trong ký túc xá, giống như lúc ở trong lớp học.
Cạo ván gỗ, cắt bỏ một góc áp phích trên tường…
Chu Kỳ An nhìn bóng dáng bận rộn của anh ta, đột nhiên nói: “Thật vinh hạnh khi được gặp người khởi xướng kế hoạch ‘Tàng Ốc'”.
Bóng dáng bận rộn của người đàn ông chợt khựng lại.
Chu Kỳ An sẽ không làm chuyện lỗ vốn, cậu lãng phí thuốc Cá Kiếm để tìm đến phòng lưu trữ trước tiên, chính là vì muốn xem qua hồ sơ của học sinh giỏi này.
Lúc phó bản mới mở ra, Chu Kỳ An đã âm thầm sử dụng 【Nhẫn đầu lâu】để kiểm tra mức độ tiến hóa của những người chơi có mặt. Vikas cao nhất, Nhẫn đầu lâu không thể đưa ra số liệu cụ thể, còn Ứng Vũ lại là… thấp nhất.
Nhẫn đầu lâu thậm chí còn không hề xoay chuyển, một người khác khiến chiếc nhẫn không nhúc nhích chính là Thẩm Tri Ngật.
Sự tò mò của Chu Kỳ An đối với Ứng Vũ còn hơn cả Vikas, người sau nhất định là kẻ không có ý tốt, cậu lựa chọn xem hồ sơ của Ứng Vũ trước trong thời gian có hạn. Cho dù đã được giản lược đến mức tối đa, nhưng nó vẫn là một bản lý lịch vô cùng xuất sắc.
Ứng Vũ không thích khách sáo, nói: “Tiếp tục chủ đề lúc nãy.”
Chủ đề lúc nãy.
Mượn bài tập chép sao?
Chu Kỳ An ho khan một tiếng, đột nhiên trở nên nghiêm túc: “Tôi muốn trao đổi một số thứ với anh.”
Khi cậu thực sự nói ra cụ thể cần thứ gì, Ứng Vũ mới chính thức nhìn cậu.
“…Tất nhiên, bài tập về nhà cũng phải chép.” Chu Kỳ An vội vàng bổ sung.
………
Khi trở lại phòng 514, Chu Kỳ An đã có một bài tập về nhà hoàn chỉnh.
Cậu ném cho Thẩm Tri Ngật, cười lạnh: “Thầy Thẩm, đến đây, chép đi.”
Dù sao thì người đàn ông này ít nhất cũng đã dạy mình ba năm, cho dù là học thuộc lòng, cũng không nên có trình độ học vấn như bây giờ.
Thẩm Tri Ngật bình tĩnh nói: “Trước sức mạnh tuyệt đối, mọi kiến thức đều vô dụng, sao phải lãng phí trí nhớ để lưu trữ?”
“…” Được rồi. Vẫn là một kẻ ủng hộ thuyết vô dụng của tri thức.
Lúc một giờ sáng, đèn trong phòng ký túc xá tự động tắt.
Chu Kỳ An nằm trên giường, mở to mắt nhìn trần nhà hồi lâu, vẫn đang suy nghĩ điều gì đó.
Nhưng đã thi liên tục bảy tám tiếng đồng hồ, cảm giác mệt mỏi đã xâm chiếm tâm trí cậu trước, rất nhanh, cậu đã chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, trong không khí tràn ngập mùi tanh hôi của máu, Chu Kỳ An cố gắng che miệng mũi, nhưng thất bại.
Cậu không thể kiểm soát tay chân mình được.
Cuối cùng cũng có thể cử động được ngón tay, Chu Kỳ An phát hiện ra mình đang bị trói trên bàn mổ lạnh lẽo, tay chân bị trói chặt.
“Bình tĩnh nào, chỉ là mơ thôi.”
Cảm giác bị bóng đè này đã từng trải qua một lần ở tiệm gạo rồi, cũng không còn xa lạ nữa.
Chu Kỳ An rất có ác cảm với bàn mổ, cậu cố gắng phớt lờ môi trường không mấy thân thiện này. Khi dời tầm mắt khỏi chiếc dây trói màu đen đang trói tay mình, thì ở phía trên, một cái đầu to tướng nằm dưới ánh đèn mổ không bóng đang cúi xuống nhìn chằm chằm vào cậu.
Ở cự ly gần đối diện với một khuôn mặt heo, hàm dưới mập như mỡ heo phủ đầy những hạt mỡ.
“!!!”
Chu Kỳ An cố gắng nín thở, nhưng vẫn bị mùi hôi thối hun đến mức không chịu nổi.
“Thi kém như vậy, mày là óc heo à?”
Con heo nói ra những lời dường như đang bôi nhọ chính chủng tộc của mình, nó mặc bộ đồ phẫu thuật chuyên dụng, nhưng trên tay lại cầm một cái rìu gỉ sét.
Vung rìu bổ xuống thật mạnh.
“Bạch Lăng.”
Chu Kỳ An theo bản năng cầu cứu trang bị.
Bạch Lăng không đáp lại lời kêu gọi của cậu, chiếc rìu bổ xuống không có chút trở ngại nào!
Một tia sáng lạnh lẽo phản chiếu trong mắt, trong nháy mắt máu tươi bắn tung tóe, đầu Chu Kỳ An bay ra xa, méo mó nhìn nửa thân còn lại.
Mình bị… chặt đầu rồi?
Con heo đi tới, xách cái đầu còn tươi rói kia lên, cười khà khà.
Chu Kỳ An nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình từ trong con ngươi phản chiếu của con heo.
Vẻ mặt kinh hoàng trên khuôn mặt xa lạ cứng đờ.
Con heo tiện tay ném cái đầu vào khay phẫu thuật bên cạnh, khuôn mặt đầy thịt mỡ đột nhiên nở một nụ cười quái dị, cầm sổ bệnh án ghi chép:
Não heo tươi cấp ba;
Chất lượng kém, trí thông minh thô sơ, hàm lượng tế bào não ít, sau khi thu hồi có thể tái chế sử dụng.
Chất lượng, thô sơ… Những từ này nghe thật kỳ quái khi dùng ở đây, nhưng lại không hề gượng gạo khi dùng để miêu tả các loại thịt.
Thế giới chìm trong biển máu.
Con heo rút từng mạch máu trên cổ của thi thể, giống như đang coi đó là dây điện, nối với một cái đầu mới.
Chu Kỳ An không cảm nhận được cơn đau khi bị chặt đầu, nhưng lại cảm nhận được toàn bộ quá trình khi nó rút mạch máu và dây thần kinh mình.
“Không!!”
Chu Kỳ An đột ngột ngồi dậy, đầu óc choáng váng.
Bên ngoài trời đã sáng, nhiệt độ trong phòng rất thấp, khiến người ta rùng mình một cái.
Trên giường đối diện không có ai. Chu Kỳ An theo bản năng tìm kiếm bóng dáng của Thẩm Tri Ngật, muốn thông qua sự tồn tại của người sống để làm giảm bớt chút di chứng của cơn ác mộng.
Như đáp lại tiếng gọi của cậu, cửa phòng ngủ mở ra, Thẩm Tri Ngật vừa mua bữa sáng về, trên tay xách một chiếc túi rất nhỏ đi vào.
Nhìn thấy Chu Kỳ An mồ hôi đầm đìa, vịn thang muốn xuống, Thẩm Tri Ngật vội vàng bước tới, đề phòng cậu trượt chân ngã xuống.
Lúc ngủ không đội tóc giả, mái tóc màu xanh lam nhạt của Chu Kỳ An xõa trên vai, cậu khoác áo khoác đồng phục, khom lưng ngồi trên ghế.
Nỗi sợ hãi trong mơ đã khiến nước mắt trào ra, đọng lại trên hàng mi, gió lạnh thổi qua, nó kết thành một lớp sương mù mỏng manh.
“Tôi mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ…”
Chu Kỳ An chậm rãi kể lại, nhất thời cũng không biết rõ là do nhìn thấy con heo trong tòa nhà tổng hợp dẫn đến nằm mơ thấy ác mộng, hay là có nguyên nhân gì khác.
Nghe được một nửa, Thẩm Tri Ngật đột nhiên ngồi xổm xuống, nắm lấy mắt cá chân đang run nhè nhẹ của chàng trai.
Cơ thể Chu Kỳ An cứng đờ.
“Đừng nhúc nhích.”
Không phải là vì hành động quá phận gì, Thẩm Tri Ngật cởi giày của cậu ra, nhìn xuống đế giày.
Chu Kỳ An đột nhiên nhớ tới tối qua lúc chạy như bay, hình như đã giẫm phải thứ gì đó.
Một chất nhầy giống như keo dính trên hoa văn gồ ghề.
“Nhãn cầu của con người.” Thẩm Tri Ngật nói.
Mí mắt Chu Kỳ An giật giật.
Tám phần mười là sau khi phẫu thuật xong, nhãn cầu của người chết rơi trên hành lang, vừa lúc bị cậu giẫm phải.
Vậy nên thứ này chính là nguồn cơn gây ra ác mộng?
Thẩm Tri Ngật: “Ăn chút gì đó trước đi, có thể giảm bớt một chút.”
Tưởng rằng là do góc nhìn không đúng, Chu Kỳ An ngẩng đầu lên xác nhận thêm lần nữa: “Hai cái bánh quy ngón tay?”
“Căn tin có quy định, học sinh kém chỉ được ăn cái này, giới hạn ba cái mỗi ngày.” Thẩm Tri Ngật nói: “Kỳ An, phần của tôi cũng cho cậu.”
“…”
………..
Mặc quần áo chỉnh tề, đeo cặp sách, Chu Kỳ An ngậm bánh quy ngón tay đi trên con đường dẫn đến tòa nhà dạy học, không ngừng lắc đầu.
Cuối cùng cậu cũng hiểu ý của Hàn Lệ khi nói ngoài những phó bản có yếu tố bi thương và vui sướng riêng biệt ra, rất có thể sẽ gặp phải loại ‘Lao lực, đói khát’ là có ý gì.
Chính là theo nghĩa đen!
Trên đường đi, cậu đột nhiên nghĩ ra một cách để không bị đói.
Chu Kỳ An chạy đến chỗ khe hở giữa mấy cái cây và những nơi ẩm ướt khác để tìm kiếm: “Tìm thấy rồi!”
Một lát sau, cậu như vừa nhận được một bó hoa may mắn, hào hứng khoe với Thẩm Tri Ngật: “Anh xem, nấm này.”
Muôn hình vạn trạng đủ màu sắc, chỉ thiếu điều khắc ba chữ ‘Rất độc’ lên trên.
Rất nhiều học sinh đang đi về phía tòa nhà dạy học đều nhìn về phía này, Thẩm Tri Ngật im lặng một lúc: “Cậu có cảm thấy màu sắc của chúng quá sặc sỡ không?”
Chu Kỳ An tự tin: “Không sao, độc không chết Võ Đại Lang được.”
“…”
Hết chương 57.
