Chương 57: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 6) – Mở Lịch Sử Giao Dịch Ra, Để Tôi Xem Em Ăn Cái Gì Nào
Mạnh Tư Trình cẩn thận từng li từng tí đón lấy Tống Mộc Qua từ trong lòng Giang Mộng Lệ. Thằng bé được quấn trong lớp áo dày, trông cứ như một chú gấu nhỏ nhồi đầy bông, tròn vo béo tốt. Trông thì béo thế, nhưng thực ra lại không nặng lắm.
Cùng lúc đó, cái bình sữa cũng được miệng em bé tha theo sang, không hề nhả ra, quá trình chuyển giao chỉ làm sữa sóng sánh một chút. Cảm nhận được hơi thở xa lạ, em bé Qua Qua mở mắt ra, nhìn chằm chằm vào ông bố tập sự. Vậy là lần đầu tiên hai cha con nhìn nhau đã diễn ra như thế đấy.
Tống Mộc Qua di truyền đôi mắt to và làn da đẹp của Tống Hề Đào, phấn điêu ngọc trác, bụ bẫm đáng yêu. Em bé non nớt như đậu phụ này sẽ do hắn và Tống Hề Đào chăm sóc trong ba tháng tới, Mạnh Tư Trình bắt đầu hiểu được lập trường của Giang Mộng Lệ. Mạnh Tư Trình giữ lấy bình sữa, chỉnh cho nó ở góc nghiêng tốt nhất. Em bé Qua Qua vừa uống vừa nhìn hắn, lượng sữa trong bình cũng vơi dần đi.
Trẻ sơ sinh ngoài mấy lạng thịt mang từ trong bụng mẹ ra thì phần còn lại toàn nhờ uống sữa mà lớn, càng uống nhiều, cậu bé lại càng phổng phao, mỗi ngày trôi qua lại càng thêm trắng trẻo, bụ bẫm hơn một chút. Bình sữa cạn đáy, Mạnh Tư Trình rút núm vú giả ra, bế nghiêng thằng bé một lúc, mười phút sau thì dựng đứng lên, để cằm Qua Qua tựa vào vai mình, tay trái đỡ mông, lòng bàn tay phải khum lại vỗ nhẹ vào lưng bé. Động tác của hắn rõ ràng vẫn còn gượng gạo, rập khuôn như máy, nhưng nhìn là biết đã có học qua, biết em bé uống sữa xong thì phải vỗ cho ợ hơi.
Dáng người Mạnh Tư Trình cao ráo, bờ vai rộng, là một chỗ dựa không tệ. Mấy phút sau, Tống Mộc Qua ợ một cái. Trán Mạnh Tư Trình cũng rịn mồ hôi, phải thực hành vỗ ợ hơi ngay trước mặt bác sĩ Giang, đối tượng lại là con ruột mình, hắn không căng thẳng mới lạ.
Cảm ơn Qua Qua đã nể mặt bố.
Mạnh Tư Trình: “Dạ, có cần thay tã không cô?”
Giang Mộng Lệ: “Thay đi.”
Dù sao Tống Hề Đào cũng ủy quyền rồi, cứ để Qua Qua làm chuột bạch cho hắn tập cũng được.
Mạnh Tư Trình: “Dạ, thay ở phòng nào ạ?” Phòng khách khó tránh khỏi có gió lùa, phòng ngủ thì tốt hơn.
Giang Mộng Lệ chỉ vào phòng ngủ của Tống Hề Đào: “Trong đó.”
Mạnh Tư Trình bế Qua Qua bước vào phòng ngủ của Tống Hề Đào, đây là lần đầu tiên hắn vào đây, không ngờ lại nhìn thấy mấy quyển sách Toán Tống Hề Đào vẫn giữ trên giá sách. Hắn cứ tưởng thi đại học xong là Tống Hề Đào sẽ đem bán đồng nát hết rồi chứ.
Sợ Tống Hề Đào lo lắng, Mạnh Tư Trình không báo cho cậu biết tối nay hắn sẽ đến nhà, cứ để cậu ngủ ngon, mai dậy sớm xem hắn livestream cảnh chăm con. Tống Hề Đào đã ngủ chưa nhỉ? Mạnh Tư Trình khựng lại trước giá sách một chút rồi đặt Qua Qua lên bàn thay tã. Cậu bé nhỏ xíu có cái bụng tròn xoe, lúc thay tã cởi bỏ bộ áo bông liền thân ra, lập tức duỗi chân đạp loạn xạ, trông vô cùng sảng khoái. Mạnh Tư Trình cúi người, một tay nắm trọn lấy hai bàn chân nhỏ xíu. Lúc còn trong bụng Tống Hề Đào, thằng bé cũng dùng đôi chân bé xíu này đạp vào bụng cậu sao? Lực đạp có mạnh như bây giờ không? Tống Hề Đào có đau không? Có hoảng sợ không?
Cái tã thay ra nặng trịch, đúng là không uổng công thay, em bé Qua Qua lại cho ông bố nhà mình một chút mặt mũi.
Giang Mộng Lệ im lặng nhìn hắn thay xong, nỗi bất mãn trong lòng bà cũng vơi đi đôi chút. Con trai bà tuy ngốc, nhưng biết chọn người nào có thể thuyết phục được bà mà phái đến. Nếu người này không phải là Mạnh Tư Trình, đố Tống Hề Đào dám làm thế.
Tống Mộc Qua thường ngày cứ ăn no vào là ngủ, nhưng có lẽ hôm nay vì thấy ông bố lạ mặt nên hưng phấn một chút, nó cứ mở mắt thao láo, trông chẳng khác nào cú đêm cả.
Mạnh Tư Trình: “Chú và dì cứ đi ngủ đi ạ, để cháu trông em bé.”
Giang Mộng Lệ: “Cậu biết cách dỗ nó ngủ không?”
Thế là Mạnh Tư Trình lại được dịp đem mớ kiến thức vừa học được ra thực hành ngay, lật Qua Qua nằm nghiêng, dùng một chiếc khăn dài gấp lại chèn sau lưng em bé, quây thành một vòng quanh cơ thể nhỏ xíu để tạo cảm giác an toàn như được bao bọc, sau đó vỗ nhẹ vào lưng em bé.
Diễn viên nhí Qua Qua bị lật qua lật lại mà không khóc không quấy, rất phối hợp diễn xuất với bố mình.
Giang Mộng Lệ: “Được rồi, đừng đóng cửa, có việc gì thì gọi tôi.”
Tống Quắc đi theo vợ ra ngoài, nhưng ông vẫn chưa yên tâm lắm: “Em không sợ nửa đêm nó trộm Qua Qua đi mất à?”
Giang Mộng Lệ: “Anh thấy chùm chìa khóa giắt bên hông nó chưa? Của con trai anh đấy.”
Tống Quắc: “…” Thế thì chẳng phải trộm lúc nào cũng được à.
Giang Mộng Lệ: “Anh ngủ ở sô pha phòng khách đi, có động tĩnh gì cũng dễ nghe thấy.”
Tống Quắc: “Được.”
Mạnh Tư Trình dỗ dành cả tiếng đồng hồ mới đợi được tới lúc Tống Mộc Qua hết pin đi ngủ. Hắn cũng gục bên cạnh giường cũi chợp mắt, đến ba rưỡi sáng thì bị tiếng khóc của thằng bé đánh thức.
Lại đói bụng rồi.
Hắn bế Qua Qua lên dỗ, vừa bước ra đến phòng khách thì thấy Tống Quắc cũng vừa dậy, “Để chú pha sữa cho.”
Mạnh Tư Trình bế con, nhìn bố vợ tương lai pha sữa, ghi nhớ kỹ các điểm cần lưu ý trong đầu.
Tống Quắc: “Việc này cháu phải nhớ cho kỹ, chứ Tiểu Đào chưa pha sữa bao giờ đâu.”
Mạnh Tư Trình: “Cháu sẽ không để em ấy phải pha sữa đâu ạ.”
Cữ này thì Tống Mộc Qua uống chưa hết bình sữa đã ngủ gật. Mạnh Tư Trình quan sát thật kỹ, thấy con không mút nữa mới rút bình sữa ra. Đến bảy giờ sáng thì hắn cũng chợp mắt được một lúc.
Tin nhắn của Tống Hề Đào đến vào đúng bảy giờ, cậu căng thẳng hỏi Mạnh Tư Trình: “Cậu đã đi chưa? Có run không?”
Tống Hề Đào lo sốt vó, nào biết Mạnh Tư Trình đã qua cửa được một nửa rồi, bởi vì đầu xuôi thì đuôi lọt mà.
Mạnh Tư Trình cầm điện thoại, đuôi mắt cong lên: “Tôi đang ở nhà em rồi.”
Hắn chụp một bức ảnh Qua Qua đang ngủ trên giường của Tống Hề Đào gửi qua.
Tống Hề Đào: “Cậu vào nhà trót lọt thế á!!! Mẹ tôi biết cậu là ai chưa!”
Mạnh Tư Trình: “Biết rồi.”
Tống Hề Đào: “Mẹ tôi nói gì?”
Mạnh Tư Trình: “Mẹ rất tốt.”
Tống Hề Đào gửi qua một cái icon khiếp sợ. Chắc cậu là người đầu tiên trên thế giới này phái trai lạ đến nhà come out, còn bản thân thì trốn biệt tăm nhỉ!
Tống Hề Đào: “Lúc vào cửa cậu nói gì? Cái cách của cậu là cách gì thế?”
Đây chắc chắn là diệu kế của mấy người IQ cao nghĩ ra, Tống Hề Đào quyết định sẽ đăng nó lên app cá mặn, đặt tên là “Cẩm nang come out ra mắt phụ huynh”, giá 0.99 tệ cho mỗi lượt xem! Không giấu nghề, phải tạo phúc cho mọi người chứ!
Mạnh Tư Trình: “Vừa vào cửa tôi đã đưa thẻ sinh viên Đại học Kinh Đô ra.”
Tống Hề Đào: !!!
Quá đỉnh!
Không hổ là Mạnh Tư Trình, Toán điểm tuyệt đối, làm cái gì cũng được tha thứ, đi học thì được chủ nhiệm cưng chiều, đi ra mắt thì được phụ huynh cũng được yêu quý luôn. Hồi trước cậu lén vác cái lò vi sóng vào phòng trà nước thì bị chủ nhiệm chặn lại, chứ nếu nói sớm là Mạnh Tư Trình mang đến thì khéo chủ nhiệm còn kéo dây điện hộ cho luôn ấy chứ. Chắc Tống Quắc vừa thấy sinh viên khoa Toán trường top như Mạnh Tư Trình là rót trà mời uống ngay.
Bằng cấp hữu dụng thật đấy!
Lần đầu tiên Tống Hề Đào có cảm giác mình được hưởng sái vầng hào quang của Mạnh Tư Trình, nhưng mà cách này kén người dùng quá, cậu không đăng lên app cá mặn bán được rồi.
“Qua Qua dậy rồi, tôi phải thay tã đây.”
“Ồ, cậu thay đi.”
Nụ cười trên khóe môi Tống Hề Đào khiến dì Phượng cũng phải ngạc nhiên, lúc nãy mặt mày còn ủ rũ thế kia mà.
Dì Phượng: “Tâm trạng tốt thì ăn thêm chút tim heo đi.”
Tống Hề Đào: “…” Canh mướp nấu tim heo, sao dì Phượng có thể nghĩ ra cái sự kết hợp nhạt nhẽo này được nhỉ. Đợi Mạnh Tư Trình về, nhất định phải chia cho hắn nửa quả tim.
“Dì Phượng ơi, dì biết nấu đồ ăn dặm cho em bé không?”
Dì Phượng đáp: “Không rành lắm, dì quen chăm người lớn hơn. Nhưng mà đồ ăn dặm dễ ợt ấy mà, không dầu không muối, còn dễ hơn nấu cơm cho cháu nhiều, ăn mỗi cái tim heo mà cũng kén cá chọn canh. Mà ai có em bé thế?”
Tống Hề Đào: “Mạnh Tư Trình! Cậu ấy sắp mang một em bé đến đây!”
Dì Phượng: “Nếu nó đáng yêu như cháu thì dì cũng có thể học.”
Tống Hề Đào: “Tuyệt quá! À mà khoan, em bé còn nhỏ quá, chưa ăn dặm được, chỉ uống sữa thôi.”
Dì Phượng: “…”
Tống Hề Đào nghe tiếng nhóm chat gia đình tinh tinh tong tong, da mặt căng ra, chắc chắn là Giang Mộng Lệ tìm cậu tính sổ rồi.
Cậu lén lút nhìn vào.
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào]
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào]
Chỉ tag tên mà không nói gì? Cách cả đường truyền mạng mà Giang Mộng Lệ đã gọi cả họ lẫn tên cậu ra rồi.
[Giang Mộng Lệ: @Tống Hề Đào, mẹ biết con dậy rồi, đừng có im thin thít thế.]
[Tống Hề Đào: Mẹ ơi, mẹ đã gặp bạn học của con chưa? Bạn con có lễ phép không?]
[Giang Mộng Lệ: Vừa đến đã hành đại lễ quỳ gối luôn rồi, lễ phép gớm.]
[Tống Hề Đào: Mẹ sẽ đồng ý với yêu cầu nho nhỏ của cậu ấy chứ?]
[Giang Mộng Lệ: Muốn con trai của mẹ ấy à?]
[Tống Hề Đào: Đúng đúng đúng.]
Khoan khoan khoan, sai rồi, chuyến này Mạnh Tư Trình đi sao còn kẹp thêm cả mục đích riêng thế!
[Tống Hề Đào: Ý con là muốn con trai của con!]
[Giang Mộng Lệ: Cạn lời.]
Giang Mộng Lệ dùng góc nhìn của một người mẹ kế quan sát Mạnh Tư Trình suốt cả một ngày, nhưng không bới ra được lỗi nào. Hôm nay bà buông tay, để Qua Qua dính trên tay Mạnh Tư Trình cả ngày, có lẽ giữa họ thực sự có một sợi dây liên kết huyết thống vô hình nào đó, nên suốt cả ngày hôm nay Tống Mộc Qua biểu hiện cực kỳ ngoan ngoãn.
Vợ chồng trẻ muốn tự mình nuôi con, Giang Mộng Lệ không có lý do gì để ngăn cản, trên đời này thiếu gì cặp đôi tự nuôi con mọn. Bà và Tống Quắc cũng được rảnh rang ba tháng, tranh thủ đốc thúc việc học của Tống Nhạn Lý, dạo này cô bé Nhạn Lý rõ ràng là tâm hồn treo ngược cành cây, cả ngày chỉ muốn cưng nựng Qua Qua chơi thôi.
Sau một ngày thử thách Mạnh Tư Trình, Giang Mộng Lệ đồng ý cho hắn đưa Qua Qua đi.
Giang Mộng Lệ: “Thuê máy bay riêng à?”
Mạnh Tư Trình: “Vâng, cháu sẽ không để thằng bé tiếp xúc với nhiều người. Cháu thuê hai bảo mẫu đi cùng, nếu bảo mẫu cũ của Qua Qua muốn tiếp tục làm thì đợi cô ấy khỏi cảm xong cháu sẽ mời đến Nam Thành, còn không thì thanh toán hết lương tháng này cho cô ấy ạ.”
“Gần trường đại học toàn là khu chung cư cũ, đành để Đào Đào chịu thiệt thòi một chút. Cháu thuê cả tầng trên rồi, làm ký túc xá cho bảo mẫu.”
Giang Mộng Lệ: “Nhớ là ban đêm đừng để Tiểu Đào với Qua Qua ngủ chung một phòng, cơ thể nó yếu không chịu được nhiệt độ điều hòa thấp quá, còn Qua Qua thì thân nhiệt cao hay ra mồ hôi.”
Mạnh Tư Trình: “Dạ, buổi tối cháu tuyệt đối không để hai người họ ngủ chung đâu ạ.”
Cứ mấy tiếng là Qua Qua lại tỉnh một lần, không thể để thằng bé ảnh hưởng đến giấc ngủ của Tống Hề Đào được.
Giang Mộng Lệ nhấn mạnh: “Phải nhớ kỹ giới hạn của mình đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Dạ, cháu nhớ ạ.”
Mười giờ sáng hôm sau, Mạnh Tư Trình bế Qua Qua, dẫn theo hai bảo mẫu cùng đống sữa bỉm quần áo, ngồi chuyên cơ dành riêng cho Qua Qua bay đến Nam Thành.
Mạnh Xế Chử và Thời Lưu đến tiễn, chẳng ai muốn tiễn Mạnh Tư Trình cả, chủ yếu là muốn ngắm thằng cháu trai và con trai của bạn thân thôi.
Thời Lưu: “Đáng yêu quá đi mất, Mạnh Tư Trình này, cậu đã đề xuất đón Qua Qua qua đó thì tự mình mà chăm nhé, đừng có làm ảnh hưởng đến tiến độ vẽ truyện tranh của Đào Tử nhà bọn tôi đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Ừ.”
Mạnh Xế Chử nghĩ mãi chẳng biết nói gì, mà không nói câu nào thì lại kỳ, bèn phán: “Phải nghe lời vợ đấy.”
Xét thấy Mạnh Xế Chử nói được một câu thấu tình đạt lý, lại còn có bạn thân của Tống Hề Đào ở đó, Mạnh Tư Trình cũng tỏ thái độ tốt hắn ta mà đáp lại một tiếng.
Tống Hề Đào ở nhà ngóng trông mỏi mòn, cuối cùng đến trưa cũng mong được hai cha con trở về.
“Qua Qua, ba đây!” Tống Hề Đào dang tay định bế.
Mạnh Tư Trình do dự một chút, bảo cậu ngồi xuống rồi mới đặt con lên đùi cậu. Ba ngày không gặp, Qua Qua không hề quên ba của mình.
“Tháng sau em hẵng bế.” Mạnh Tư Trình chỉ cho cậu bế một lúc, nghiêm khắc y hệt Giang Mộng Lệ, Tống Hề Đào hoàn toàn không cảm nhận được chút tự do nào.
Tống Hề Đào ôm không khí mà tức anh ách: “Mẹ tôi không có ở đây, đương nhiên là tôi muốn bế con lúc nào thì bế, muốn gọi đồ ăn ngoài lúc nào thì gọi chứ!”
Mạnh Tư Trình gật gật đầu: “Nhắc đến đồ ăn ngoài mới nhớ, mở lịch sử đơn hàng ra đây, để tôi xem lúc mang bầu em ăn cái gì.”
Giang Mộng Lệ bảo cái thai được sáu tháng rồi mới phát hiện ra, trước đó Tống Mộc Qua ở trong bụng cậu đúng kiểu tự sinh tự diệt. Mạnh Tư Trình nghe mà tim đập chân run, hắn vẫn chưa quên Lương Dịch từng bảo hai người bọn họ một ngày gọi bốn bữa đồ ăn ngoài đâu.
Tống Hề Đào: “…”
May mà cậu đã chuẩn bị trước, xóa sạch đơn hàng rồi. Từ dạo đó đến nay cậu chưa từng ăn đồ bên ngoài nữa, lịch sử đặt hàng còn sạch hơn cả cái mặt cậu.
Tống Hề Đào tự tin giao điện thoại ra: “Không có đặt nhé, ngày nào tôi cũng ăn cơm căn tin, ăn uống healthy lắm đó.”
Mạnh Tư Trình cầm lấy điện thoại, không thèm vào mấy cái app đặt đồ ăn đâu, mà mở toang lịch sử giao dịch WeChat của Tống Hề Đào ra, trực tiếp kéo xuống chỗ hóa đơn tháng Chín năm ngoái. Chỉ thấy trên đó chi chít những khoản chi tiêu lặt vặt: 2 tệ, 3 tệ, 4 tệ, 7 tệ.
Mạnh Tư Trình nhắm mắt lại, rốt cuộc là kẻ nào bán mì lạnh cho Tống Hề Đào lúc hai giờ sáng với giá 3 tệ thế này? Nền tảng, chủ quán, shipper, tất cả đều đang chung tay nuôi nấng Qua Qua của hắn đây mà. Dường như cái sự nghiệp mà hắn dày công gây dựng cho Tống Hề Đào chẳng có tí tác dụng nào luôn.
Tống Hề Đào: !!
Cái tên Mạnh Tư Trình này sao mà thâm hiểm thế không biết!
Hết chương 57.
