Chương 57: Ngứa Răng, Muốn Cắn
Quý Nam Tinh phải về nhà để chuẩn bị đồ cho Tết Hàn Y, ngoài đồ hàng mã ra thì còn có cả kim nguyên bảo.
Kim nguyên bảo do cậu gấp được coi là bảo bối đối với âm hồn, ở bên ngoài dù có tiền cũng không mua được. Chúng thấm đẫm âm khí của người sống, từng thỏi vàng một khi đốt xuống vừa to vừa nặng, hàm lượng vàng mười mươi.
Cũng nhờ Quý Nam Tinh giải thích, Tiêu Dã mới vỡ lẽ, thì ra Phá Tiền Sơn trong truyền thuyết là có thật.
Phá Tiền Sơn chính là một ngọn núi ở cõi âm được tạo thành từ những đồng tiền bị hư hỏng rách nát. Đồ mà cõi dương đốt xuống cho cõi âm ngày càng muôn hình vạn trạng, ngoài giấy tiền cơ bản nhất ra thì còn có cả tiền âm phủ mệnh giá lớn. Những thứ đó đốt xuống dĩ nhiên cõi âm không dùng được, mà ngay cả giấy tiền cũng có loại tốt loại xấu.
Loại có chất lượng tốt thì miễn cưỡng dùng làm tiền được, còn loại kém chất lượng thì bị vứt thẳng lên Phá Tiền Sơn, chẳng thể nào dùng nổi.
Tiệm hàng mã hai người vừa ghé ban nãy cũng có bán giấy tiền, chỉ có điều rất đắt, vì giấy tiền nhà đó là vàng lá bạc lá thật, đốt xuống chắc chắn sẽ gửi được đến tay người đã khuất. Tiêu Dã cũng đặt trước một ít, có điều đắt quá nên không đặt nhiều.
Nghe Quý Nam Tinh nói cậu phải về gấp vàng thỏi, Tiêu Dã thầm nghĩ, chẳng phải chuyện này cứ có lòng thành thì sẽ linh hay sao, chỉ cần mình thành tâm một chút, biết đâu thỏi vàng mình tự gấp tổ tiên nhà mình cũng dùng được. Thế là hắn nhất quyết đòi theo Quý Nam Tinh về nhà.
Kết quả, khó khăn lắm hắn mới gấp xong một thỏi vàng thì lại bị Quý Nam Tinh ái ngại gạt phăng đi.
Nhìn thỏi vàng nhỏ rơi trên đất, rồi lại nhìn lòng bàn tay trống không của mình, Tiêu Dã lên án: “Náo Náo, thế này là cậu không đúng rồi nhé. Tôi là người mới học, chẳng phải cậu nên bao dung và khích lệ tôi hết mực sao? Cái này gấp chưa tốt thì lát nữa tôi cố gắng thêm là được, sao lại gạt của tôi đi thế này.”
Quý Nam Tinh cầm lấy tờ giấy trong tay hắn: “Cậu đừng gấp nữa, cậu có gấp một nghìn một vạn cái cũng vô dụng thôi.”
Tiêu Dã vừa bị tước đoạt quyền lợi gấp thỏi vàng, hỏi: “Tại sao chứ? Lẽ nào vì tôi không phải Thiên sư, nên đồ gấp ra không dùng được?”
Quý Nam Tinh nhặt thỏi vàng dưới đất lên tháo ra, sau khi xóa đi dương khí trên đó thì gấp lại từ đầu: “Bởi vì dương khí của cậu quá mạnh. Thỏi vàng cậu gấp cũng bị nhuốm đẫm dương khí, mà âm hồn thì lại sợ dương khí. Món đồ này đốt xuống mà mang theo dương khí của người sống, cậu bảo người dưới đó dùng thế nào đây.”
Đó cũng là lý do vì sao thỏi vàng cậu gấp thậm chí còn có thể gõ mở được cả Quỷ Môn Quan. Bởi vì hàm lượng âm khí trong đó rất cao, mà âm sai cũng nghèo lắm. Có lẽ những kẻ làm âm sai đều là quỷ già mấy trăm năm tuổi, từ lâu đã không còn được người dương gian thờ cúng, chỉ dựa vào chút bổng lộc ít ỏi của địa phủ thì sao mà đủ được.
Mỗi năm ba ngày Tết quỷ cũng được xem là những ngày âm sai có thể kiếm thêm chút đỉnh. Nếu đốt cho họ một đống thỏi vàng nhuốm đầy dương khí, e là họ sẽ tức chết mất.
Tiêu Dã ngồi bên cạnh thở dài: “Thành cũng tại dương khí, bại cũng tại dương khí. Lẽ nào tác dụng lớn nhất của sự tồn tại của tôi chỉ là để sưởi ấm cho cậu thôi sao?”
Tờ giấy dán vàng lá bay lượn trên đầu ngón tay Quý Nam Tinh, chưa đầy một phút, một thỏi vàng nhỏ xinh đẹp đã được gấp xong. Đặt thỏi vàng đã gấp sang một bên, Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Dã đang hau háu nhìn mình: “Sự tồn tại của cậu đương nhiên là vì chính bản thân cậu, sao lại là vì người khác được.”
Tiêu Dã nói: “Nhưng tôi muốn giúp cậu.”
Thấy hắn thật sự muốn giúp, Quý Nam Tinh suy nghĩ một lát, rồi từ trong phòng lấy ra một xấp bùa, lại tìm một video: “Đây là loại bùa Trừ Âm đơn giản nhất. Dương khí trên người cậu mạnh, nếu có thể vẽ thành bùa, lại nhuốm thêm dương khí của cậu, hẳn sẽ có tác dụng hơn bùa thông thường rất nhiều.”
Tiêu Dã bấm vào video xem người bên trong dạy vẽ bùa: “Còn có cả video thế này à? Loại này không phải là bí mật không thể truyền ra ngoài sao?”
Quý Nam Tinh: “Đây được xem là tài nguyên nội bộ của Thiên sư, cũng không đến mức không thể truyền ra ngoài. Dù sao thì có truyền ra ngoài cũng không phải ai cũng có thể vẽ được. Kể cả có vẽ vời theo mẫu, bùa không thành hình thì cũng vô dụng. Chuyện này hoàn toàn phụ thuộc vào thiên phú cá nhân.”
Tiêu Dã chăm chú xem video: “Đây là loại bùa cậu thường dùng à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không hẳn. Loại bùa cơ bản nhất này ngược lại rất ít dùng. Tôi thích dùng Lôi Phù, được xem là một trong những loại bùa có tính công kích tương đối mạnh. Giống như con quỷ cậu gặp hôm đó, chỉ cần mấy tấm Lôi Phù đánh xuống là nó không nhảy nhót được nữa. Nhưng Lôi Phù rất hiếm, thường xuyên không mua được. Tôi có một người bạn vẽ bùa rất giỏi, tiếc là anh ta lười quá, lần nào cầu xin anh ta cũng không vẽ, trừ khi anh ta hết tiền.”
Tiêu Dã: “Vậy nếu gặp phải quỷ rất lợi hại, Lôi Phù có thể cứu mạng không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Có thể nói là như vậy. Bất kể là Thiên sư hay người thường gì cũng vậy, mang theo Lôi Phù bên người, đến thời khắc mấu chốt quả thực có thể cứu mạng. Túi phúc tôi đưa cho cậu lần trước, lá bùa bên trong chính là Lôi Phù. Nếu gặp phải âm vật rất lợi hại, lá bùa đó ít nhiều gì cũng có thể chống đỡ một lúc để người ta có thời gian chạy thoát.”
Tiêu Dã suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu có video về Lôi Phù không? Vẽ thế nào, tôi muốn xem thử.”
Quý Nam Tinh tìm video cho hắn. Trong công hội, những tài nguyên thế này đều được công khai, bởi lẽ chuyện này cũng cần thiên phú. Có người vừa nhìn đã thông, một nét thành hình, có người nhìn theo vẽ suốt mười năm, vẽ giống như sao y bản chính, nhưng đường vân bên trong không nối liền, cũng chỉ được cái mã chứ chẳng có tác dụng gì.
Vì vậy, công hội còn thường xuyên mở một vài lớp học công khai, cố gắng truyền dạy một số phù lục và chú thuật, để những tán tu Thiên sư trong dân gian vô tình bước lên con đường này cũng có cơ hội học tập một cách có hệ thống.
Tiêu Dã xem đi xem lại video, không dùng giấy bùa Quý Nam Tinh đưa, mà tự lấy giấy nháp ra học vẽ vài lần, lúc này mới cầm bút lông bên cạnh chấm một ít chu sa rồi bắt đầu vẽ lên giấy bùa vàng.
Quý Nam Tinh cũng không để ý đến người bên cạnh cuối cùng cũng đã chịu yên tĩnh. Ngoài việc phải gấp thỏi vàng để khoản đãi âm sai, cậu còn phải gấp một phần để đốt cho tổ tiên nhà họ Quý, và cả sư môn của mình nữa. Đồ cậu gấp ra chất lượng tốt, nên gần như năm nào cũng là cậu gấp.
May mà Tết Hàn Y không giống Tết Trung Nguyên, Quỷ Môn Quan không mở toang, quy mô cúng tế cũng không lớn, nên số lượng thỏi vàng cần dùng không nhiều. Mỗi ngày cậu gấp một ít, đến ngày Tết Hàn Y có được vài cân là gần đủ rồi.
Thấy cũng không còn sớm, Quý Nam Tinh cử động ngón tay, cầm điện thoại lên nói: “Cậu muốn ăn gì? Gọi đồ ăn ngoài hay gọi thẳng ở nhà hàng dưới lầu?”
Tiêu Dã đang chiếm một nửa bàn trà, cầm lá bùa vừa vẽ xong lên, khoe khoang: “Náo Náo xem này, tôi vẽ xong rồi!”
Quý Nam Tinh nghiêng đầu nhìn sang, chỉ thấy chu sa màu đỏ trên giấy bùa vàng vẫn chưa khô hẳn, nhưng phù chú Thiên Lôi đã thành hình. Trong mắt cậu, chu sa trên đó đã nối liền thành dạng, thoang thoảng tỏa ra linh quang, rõ ràng đây là một tấm Lôi Phù đã có linh lực.
Tiêu Dã phe phẩy lá bùa trong tay, còn thổi thổi mấy cái, hy vọng chu sa trên đó mau khô: “Tôi vẽ thành công rồi phải không Náo Náo? Cái này dùng được chứ? Tôi vẽ theo trên video, chắc là không thiếu tay thiếu chân gì đâu nhỉ.”
Tiêu Dã vừa nói vừa so sánh với màn hình đang dừng lại trên máy tính bảng. Lá bùa này cũng chẳng biết viết chữ gì, hết vòng này đến vòng khác, hết nét này đến nét khác, hắn đã so sánh rất kỹ, hẳn là giống y như đúc.
Quý Nam Tinh cầm lấy tấm Lôi Phù trong tay hắn: “Lúc vẽ cậu có cảm giác gì không?”
Tiêu Dã đáp: “Cũng ổn, không có cảm giác gì. Chỉ là bút lông không dễ vẽ bằng bút bi, lúc trước vẽ trên giấy nháp rất mượt, dùng bút lông vẽ trên giấy bùa cảm giác hơi có lực cản, nhưng cũng được. Ông nội tôi biết viết bút lông, ông có không ít bút quý, tôi sẽ đến tìm ông xin một cây bút tốt hơn, biết đâu sẽ vẽ mượt hơn một chút.”
Quý Nam Tinh thầm nghĩ đó không phải do bút không tốt. Loại vật phẩm khắc ghi sức mạnh ngũ hành này mà không có lực cản thì chỉ là có hình chứ không có thực. Nếu không thì tại sao Hạ Quân Ngạn chỉ khi hết tiền mới chịu vẽ? Bởi vì vẽ một tấm bùa tiêu hao không ít sức lực, thậm chí phải vận dụng cả linh lực của bản thân để chống lại lực cản đó mới có thể vẽ hoàn chỉnh lá bùa.
Thế mà vào tay Tiêu Dã, nó lại trở nên đơn giản và dễ dàng đến vậy. Lần đầu tiên trong đời, Quý Nam Tinh cảm nhận được sự khác biệt của hai chữ thiên phú một cách trực quan như vậy.
Thấy cậu cầm bùa không nói gì, Tiêu Dã tưởng mình vẽ hỏng, bèn thở dài: “Hay là tôi luyện thêm chút nữa, sẽ không dùng giấy bùa và chu sa của cậu đâu, mấy thứ này chắc cũng không rẻ nhỉ.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Cậu vẽ thành công rồi. Vừa nãy tôi đang kinh ngạc, tôi rất ít khi thấy có người thử lần đầu đã thành công, lại còn là Lôi Phù, một loại bùa cao cấp.”
Nghe vậy, Tiêu Dã mừng rỡ: “Thật sao? Lá bùa này dùng được à?”
Quý Nam Tinh gật đầu, nụ cười trên mặt Tiêu Dã lập tức rạng rỡ hẳn lên: “Vậy sau này tôi vẽ cho cậu, cậu muốn bao nhiêu tôi vẽ bấy nhiêu, không cần phải đi tìm người bạn lười vẽ bùa kia nữa.”
Quý Nam Tinh dùng linh lực kích hoạt thử, thấy ánh đỏ của chu sa hiện lên, phù lực mạnh mẽ, cậu có chút tò mò hỏi: “Lúc vẽ cậu có nghĩ gì không?”
Thông thường, vẽ bùa cần phải tâm không tạp niệm, nhưng con người vốn dĩ có nhiều tạp niệm, muốn hòa vào ý cảnh đó để loại bỏ hết thảy tạp niệm là điều không dễ dàng. Đây cũng là lý do vì sao nhiều người vẽ bùa thất bại.
Tiêu Dã: “Có chứ. Tôi nghĩ nếu tôi có thể vẽ thành công, sau này cậu sẽ có thật nhiều, thật nhiều bùa để dùng. Gặp phải lệ quỷ đáng sợ, trên người cậu có thêm một tấm bùa, cũng sẽ an toàn hơn một phần.”
Hắn không nhìn thấy quỷ, cũng không hiểu bắt quỷ là gì. Nếu có thể, hắn nguyện ý đem hết dương khí của mình cho Náo Náo, nhưng thứ này lại không thể cho đi được. Nếu vẽ bùa có thể giúp được Náo Náo, hắn hy vọng mình có thể thắp sáng thiên phú về phương diện này, sau này sẽ bao thầu mọi nhu cầu dùng bùa của Náo Náo.
Nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Tiêu Dã, đầu ngón tay Quý Nam Tinh đang cầm lá bùa siết chặt lại. Cậu có chút không hiểu Tiêu Dã, hay nói đúng hơn là không hiểu tại sao Tiêu Dã lại đối xử tốt với mình như vậy. Vốn tưởng rằng sau lần gặp quỷ lúc trước, thế nào Tiêu Dã cũng sẽ tránh xa cậu một chút, nhưng không ngờ là ngược lại còn bám dính hơn, sợ cậu lạnh, lúc nào cũng chủ động đến gần sưởi ấm cho cậu.
Bây giờ lại vì cậu mà cố gắng học vẽ bùa. Quý Nam Tinh nghĩ, vậy mình có thể đáp lại cho đối phương cái gì đây.
Nhìn lá bùa trong tay, Quý Nam Tinh nói: “Lôi Phù này người khác bán cho tôi sáu nghìn một tấm, tôi cũng mua của cậu nhé.”
Cậu còn chưa nói dứt lời, má đã bị Tiêu Dã véo lấy: “Quý Náo Náo, có phải cậu ngứa đòn rồi không? Anh đây mà lấy tiền của cậu, thế thì tôi thành cái gì chứ? Sau này tôi vẽ bùa cho cậu dùng, nhưng nếu cậu còn dám nhắc đến tiền với tôi, tôi sẽ lột quần cậu ra đánh đấy!”
Quý Nam Tinh đẩy tay hắn ra: “Cậu chưa chắc đã đánh thắng được tôi đâu.”
Tiêu Dã lập tức xắn tay áo lên: “Quý Náo Náo, không cho cậu biết tay một phen, có phải cậu định mở cả phường nhuộm luôn không!”
Quý Nam Tinh biết Tiêu Dã không thể nào đánh thật với cậu, bèn nghiêng người né sang một bên sofa.
Nếu là trước đây, chắc chắn Tiêu Dã không dám đùa giỡn linh tinh với cậu, lỡ như trêu chọc quá đà làm người ta lên cơn đau tim thì sao. Giờ biết Quý Nam Tinh hoàn toàn khỏe mạnh không có bệnh tim, tất nhiên là hắn sẽ không nương tay. Một tay đè vai Quý Nam Tinh, một tay nhéo eo cậu định cù lét.
Quý Nam Tinh không sợ nhột, bị Tiêu Dã đè trên sofa, trong lòng còn lo cho mấy thứ vừa gấp, bèn nghiêng đầu nhìn mấy thỏi vàng bị gạt rơi xuống đất: “Cậu đừng làm hỏng mấy thỏi vàng của tôi.”
Cái nào cũng đều do cậu gấp, tốn rất nhiều thời gian.
Thế nhưng Tiêu Dã lại ngẩn người khi nhìn người đang ngửa mặt nằm trên sofa. Vì nô đùa, tóc Quý Nam Tinh có chút rối bời vương trên mặt, bên tai. Khi nghiêng đầu, cậu để lộ ra chiếc cổ thon dài trắng nõn, nổi bật trên nền tóc đen nhánh, vừa mảnh mai lại vừa yếu ớt.
Xuống chút nữa là xương quai xanh xinh đẹp tinh xảo, bị cổ áo che khuất lúc ẩn lúc hiện. Mà tay hắn thì đang đè trên vai cậu, chỉ cần khẽ nắm là sẽ nằm trọn trong lòng bàn tay.
Tay kia thì đang nhéo eo cậu, mềm mại đến thế, mỏng manh thanh mảnh, cảm giác chỉ cần hơi dùng sức là có thể lún vào.
Nhưng lún vào thế nào, lún vào đâu, hắn có chút mờ mịt không biết phải làm sao, chỉ là theo bản năng, bị khát khao từ tận đáy lòng thôi thúc muốn nhiều hơn nữa.
Muốn ôm lấy vòng eo mềm mại ấy, siết chặt vào lòng, muốn kề sát vào chiếc cổ mảnh mai kia, in dấu răng của mình lên làn da trắng đến độ hiện rõ cả mạch máu xanh mờ đó.
Trong lòng tự dưng có một chỗ ngứa không thể gãi tới, muốn giải tỏa nhưng lại chẳng biết phải làm sao. Răng cũng ngứa ngáy, như thể lúc bé mới thay răng, muốn cắn thứ gì đó để mài đi mài lại cho đỡ ngứa.
Nhận ra mình vậy mà lại muốn dùng sức nhéo, dùng sức cắn Quý Nam Tinh, muốn làm cậu đau, muốn thấy cậu khóc, Tiêu Dã bỗng bật ngồi thẳng dậy, thầm mắng mình đúng là biến thái. Sao hắn có thể có suy nghĩ bắt nạt người khác như vậy, thế thì hắn có khác gì lũ cặn bã lấy việc bắt nạt kẻ yếu làm vui đâu!
Tiêu Dã vừa thầm mắng mình không phải người, vừa đưa tay kéo Quý Nam Tinh dậy, rồi lại chỉnh lại quần áo cho cậu: “Không đùa nữa không đùa nữa, cậu xem muốn ăn gì thì tự gọi đi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.”
Nói xong, hắn mở khóa điện thoại, bật app giao đồ ăn đưa cho Quý Nam Tinh rồi đi dép lê chạy thẳng vào phòng vệ sinh. Hắn cần rửa mặt để bình tĩnh lại.
Quý Nam Tinh không để ý đến sự khác thường của hắn, trực tiếp lấy điện thoại của mình ra gọi món. Cậu gọi món xào ở nhà hàng dưới lầu, vừa gần, lại vì thường xuyên đặt nên được nhân viên của quán giao thẳng lên, rất nhanh.
Sau khi Tiêu Dã bình tĩnh lại từ trong nhà vệ sinh bước ra, ngồi xuống tấm thảm, nhìn đống giấy bùa trống, bút lông và chu sa trên bàn trà, hắn nói: “Náo Náo, có thị trường bán bùa không?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Có chứ. Người thường có thể không phân biệt được bùa tốt bùa xấu, nhưng Thiên sư thì có thể. Loại bùa nhuốm đẫm dương khí lại dung hợp ngũ hành như của cậu, một tấm Lôi Phù bán sáu bảy nghìn cũng không thành vấn đề. Nhưng đây là giá nội bộ của Cục Quản lý dành cho Thiên sư, còn giá Cục Quản lý bán ra cho người thường thì không cố định, khoảng hai ba mươi nghìn. Nếu cậu bán giá cao, số tiền kiếm được phải quyên góp một phần, nếu không sẽ ảnh hưởng không tốt đến bản thân cậu.”
Nói xong, Quý Nam Tinh nhìn hắn: “Cậu muốn bán bùa à?”
Tiêu Dã: “Tôi muốn xem một ngày tôi có thể vẽ được bao nhiêu tấm. Sau này giữ cho cậu khoảng một hai trăm tấm tồn kho, số còn lại tôi sẽ đem đi bán, cũng coi như một khoản thu nhập.”
Tiêu Dã chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc, đột nhiên cảm thấy sau này không thể hoàn toàn dựa vào tiền tiêu vặt gia đình cho được. Thân là đàn ông, kinh tế vẫn phải độc lập, nếu không sẽ rất dễ bị người khác nắm thóp.
Một hai trăm tấm Lôi Phù tồn kho, ngay cả Quý Nam Tinh giàu nứt đố đổ vách cũng không dám nghĩ đến con số này: “Cũng không cần nhiều đến thế đâu. Mỗi tháng cậu tranh thủ vẽ cho tôi mười tấm là được, số còn lại đem đi bán. Tôi sẽ tạo cho cậu một tài khoản trên công hội, người mua bùa trên đó cơ bản đều là Thiên sư.”
Mạng Lưới Nhân Gian ngoài việc nhận nhiệm vụ ra, thực chất cũng có không ít Thiên sư có thiên phú vẽ bùa. Một số Thiên sư không mấy khi bắt quỷ, chỉ dựa vào việc bán bùa để kiếm sống, một tháng bán vài tấm bùa còn nhàn hơn nhiều so với việc ra ngoài kiếm mấy đồng bạc lẻ.
Chỉ là, những loại bùa cao cấp như Lôi Phù thì không có nhiều người vẽ được. Ít nhất thì Quý Nam Tinh chưa từng thấy ai vẽ dễ dàng hơn Tiêu Dã. Nói không chừng, câu nói đùa lúc trước của Tiêu Dã đã thành sự thật, hắn quả thực có thiên phú làm Thiên sư.
Nhưng thiên phú là một chuyện, Quý Nam Tinh sẽ không để Tiêu Dã bước chân lên con đường này. Có thể làm một người bình thường, ai lại muốn gánh vác trách nhiệm nặng nề hơn người khác chứ.
Vẽ vài tấm bùa thì không sao, việc mua bán đơn thuần này không dính dáng đến nhân quả.
Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã nghe nói đến app Mạng Lưới Nhân Gian. Nhìn Quý Nam Tinh đăng ký một tài khoản phụ, hắn có chút tò mò: “Tài khoản phụ không cần xét duyệt à?”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Một tài khoản Thiên sư đã qua xét duyệt và chứng thực có thể đăng ký ba tài khoản phụ. Lời nói, hành vi, những thứ bán trên đó, hệ thống đều có thể tra được. Nếu có vấn đề gì, họ sẽ tìm thẳng Thiên sư của tài khoản chính. Cho nên cậu đừng có nói năng lung tung trên đó, trách nhiệm đều đổ hết lên đầu tôi đấy.”
Tiêu Dã xoa đầu Quý Nam Tinh một cái: “Tôi là người không biết chừng mực như thế à? Làm sao có thể để cậu gánh trách nhiệm cho tôi được.”
Tiêu Dã mày mò trên Mạng Lưới Nhân Gian, một lúc sau nhà hàng dưới lầu đã mang đồ ăn Quý Nam Tinh đặt lên. Tiêu Dã vô cùng tích cực: “Ăn cơm, ăn cơm xong cậu gấp thỏi vàng, tôi vẽ bùa. Tôi xem thử một ngày tôi có thể vẽ được bao nhiêu tấm.”
Quý Nam Tinh: “Loại bùa này không phải cậu vẽ thành công một lần là lần nào cũng thành công đâu. Cậu cứ xem thêm video và phần giải thích của các lão Thiên sư trên đó đi, tìm hiểu kiến thức nhập môn cơ bản trước rồi hãy nghiên cứu cách vẽ bùa.”
Nhìn Quý Nam Tinh dặn dò đủ điều, Tiêu Dã mỉm cười, người không lớn mà cũng hay lo chuyện bao đồng ghê.
Lúc hai người đang ăn cơm thì Tạ Phán Nhi hấp tấp chui qua cửa bay về. Vốn đang lao thẳng về phía trước, nhưng vì trong phòng có thêm một thực thể dương khí cực mạnh, Tạ Phán Nhi không kịp phanh lại, la hét thất thanh cứu mạng.
Quý Nam Tinh tiện tay vung một cái, “bép” một tiếng, đập Tạ Phán Nhi dính lên cửa.
Tiêu Dã nghi hoặc ngẩng đầu: “Sao thế? Có côn trùng bay vào à?”
Trời lạnh thế này chắc là không có đâu nhỉ.
Quý Nam Tinh gắp một miếng sườn xào tỏi: “Có một con quỷ hấp tấp, suýt nữa đâm vào người cậu.”
Ánh mắt Tiêu Dã thay đổi: “Còn có quỷ dám đến nhà Thiên sư? Bây giờ quỷ gan to thế cơ à?”
Quý Nam Tinh cười nhẹ: “Tạm thời nuôi thôi, cậu cũng quen đó.”
“Hử? Tôi quen?” Tiêu Dã nhíu mày suy nghĩ, thật sự không nghĩ ra mình quen biết con quỷ nào.
Quý Nam Tinh nói: “Chuyện của cô chủ nhiệm lần trước, vụ tai nạn xe đó là do Tạ Phán Nhi gây ra.”
Dù đã biết trên đời này có quỷ, nhưng Tiêu Dã vẫn có chút bất ngờ. Trước đây các bạn trong lớp đã phân tích đủ mọi khả năng tâm linh trong đoạn ghi âm vụ tai nạn, không ngờ, điều trông có vẻ là không thể nhất, lại là sự thật.
Tiêu Dã đặt đũa xuống: “Tạ Phán Nhi đó đang ở đây à? Cô ta vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành hả?”
Quý Nam Tinh: “Vẫn còn, tâm nguyện chắc là không muốn đi đầu thai.”
Nói rồi cậu nhìn về phía Tạ Phán Nhi đang dán chặt vào tường, cố gắng men qua người Tiêu Dã để đến gần mình: “Sao thế, có gì hấp tấp vậy.”
Tạ Phán Nhi vòng ra góc sau lưng Quý Nam Tinh: “Sao cậu lại nói cho cậu ta biết chuyện có quỷ thế, không phải trước đây cậu ta không tin sao?”
Quý Nam Tinh: “Gặp quỷ một lần là tin ngay thôi. Sao trên người cô lại có mùi của sinh hồn vậy?”
Tạ Phán Nhi vội nói: “Tôi về đây là để tìm cậu cứu mạng đó! Tôi nhặt được một đứa bé, rõ ràng là nó vẫn còn mùi của người sống, tôi nghĩ chắc là bị lạc hồn rồi. Tôi mới hỏi nhà nó ở đâu, định đưa nó về, kết quả trên đường về, nó vèo một cái biến mất luôn.”
Quý Nam Tinh tiếp tục ăn cơm: “Vậy có thể là người nhà đã gọi hồn nó về rồi.”
Tiêu Dã ngồi bên cạnh thấy Quý Nam Tinh như đang tự nói chuyện một mình, cũng lẳng lặng bưng bát cơm lên. Không nhìn thấy quỷ có cái dở này đây, hắn chẳng nghe được họ nói gì, không thể xen vào được.
Tạ Phán Nhi nói: “Nhưng đứa bé đó nói nó không muốn về, nói người nhà đối xử không tốt với nó, về sẽ bị đánh. Nếu thật sự bị người nhà gọi về thì thôi đi, lỡ như là nó tự chạy mất, để lỡ mất thời gian thì e là muốn về cũng không về được nữa.”
Quý Nam Tinh nhìn cô ta: “Cô lại đây.”
Tạ Phán Nhi vội vàng lại gần, có tiểu Thiên sư ngăn cách, dương khí trên người bạn học kia của tiểu Thiên sư cũng không làm cô bị thương.
Quý Nam Tinh tiện tay rút một cái từ trên người cô nàng, nắm lấy một tia sinh khí còn sót lại trong tay, đầu ngón tay khẽ vê một cái, luồng sinh khí đó liền tan ra.
Tạ Phán Nhi vốn là quỷ, có thể nhìn rõ những thứ này, nên khi thấy một làn khói trắng tan ra trong đầu ngón tay cậu, cô ta vội hỏi: “Đây là gì vậy?”
Quý Nam Tinh: “Đây là sinh khí trên người đứa bé đó. Tan ra có nghĩa là nó vẫn chưa trở về cơ thể của mình.”
Nghe được thông tin mấu chốt, Tiêu Dã hỏi: “Có đứa trẻ bị lạc hồn à?”
Quý Nam Tinh gật đầu: “Có một đứa trẻ bị lạc hồn, không muốn về nên chạy mất rồi. Nếu quá thời gian nhất định mà không về, sinh hồn cũng sẽ biến thành tử hồn.”
Tiêu Dã: “Sinh hồn chạy mất có dễ tìm không?”
Quý Nam Tinh: “Phải đến xem thử mới biết được.”
Chuyện này không gặp thì thôi, đã gặp rồi thì chắc chắn không thể không quản. Quý Nam Tinh và ba miếng cơm đã ăn xong bát cơm: “Lát nữa sẽ có dì giúp việc đến dọn dẹp, lúc cậu về thì đóng cửa lại là được.”
Tiêu Dã cũng đứng dậy mặc áo khoác: “Tôi đi cùng cậu. Tuy tôi không nhìn thấy hồn ma quỷ quái gì đó, nhưng thể nào cũng có việc giúp được. Cậu đã nói là sẽ đưa tôi cùng đi giải cứu thế giới mà.”
Quý Nam Tinh bất đắc dĩ nhìn hắn, vừa định nói gì đó đã bị Tiêu Dã kéo đi ra ngoài: “Còn không nhanh lên, đi thôi đi thôi.”
Bên ngoài nắng hơi gắt, Tạ Phán Nhi không thể đứng thẳng dưới ánh mặt trời, nên chỉ có thể trốn vào trong âm mộc bài. Theo sự chỉ dẫn của Tạ Phán Nhi, hai người đến công viên nhỏ phía sau khu dân cư.
Tạ Phán Nhi: “Tôi gặp cậu bé đó ở đây. Tôi nghĩ nhà nó chắc cũng ở gần đây. Tôi hỏi nó ở đâu để tôi đưa về, nó nói không muốn về, nói về nhà rất khổ sở, rất đáng thương, nói ngày nào người nó cũng đau, nó không muốn về.”
“Tiểu Thiên sư, cậu nói xem, có phải đứa bé đó bị bạo hành gia đình không? Nếu là bạo hành, chúng ta có thể giúp nó không? Nếu không thể thoát khỏi cha mẹ bạo hành nó, vậy có lẽ thật sự là sống không bằng chết.”
Quý Nam Tinh nhìn quanh một vòng, không thấy nửa cái bóng quỷ nào. Tạ Phán Nhi cũng từ trong âm mộc bài chui ra, men theo những nơi không có ánh nắng mà chui lủi tìm kiếm.
Bên phía Tiêu Dã, dĩ nhiên mắt thường không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, chỉ có thể hỏi Quý Nam Tinh bên cạnh: “Không thấy à?”
Quý Nam Tinh nhìn về phía bụi cây thấp trong khu vui chơi, mỉm cười: “Thấy rồi.”
Hết chương 57.
