Chương 58: Hệ Thống Thu Thập Cháo Trắng (Hạ)
Sau khi mối tình qua mạng của cháu trai tôi thất bại thảm hại, anh họ tôi không còn phải lo lắng chuyện nó yêu đương qua mạng nữa.
Bên này, thiếu niên vì không chiếm được tôi nên cuối cùng cũng trở nên sốt ruột. Dựa theo tần suất sinh hoạt phòng the của cậu ta mà suy đoán, nhu cầu về dương khí của cậu ta đang chậm rãi tăng lên từ từ.
Kế hoạch công lược tôi thì thất bại, lựa chọn dự phòng là cháu tôi thì thằng bé lại bỏ của chạy lấy người. Sau vài ngày ăn tạm mấy món thanh đạm, cuối cùng cậu ta cũng quay lại tấn công tôi.
Khi đi thị sát đoàn làm phim, tôi đã gặp lại thiếu niên.
Trong bộ phim lần này, người em họ ngôi sao của vị giáo sư kia cũng tham gia, diễn vai nam phụ.
Thiếu niên được đưa vào với tư cách là trợ lý của ngôi sao đó.
Nhìn bộ dạng ngồi trên ghế mà cứ như ngồi trên đống lửa của cậu ta, tôi biết ngay tên ngôi sao kia hẳn đang chơi trò gì đó với cậu ta.
Đợi đến lúc nghỉ giữa hiệp, gã ngôi sao đến chào hỏi tôi một tiếng rồi vội vàng kéo thiếu niên vào phòng nghỉ.
Tôi khẽ nhíu mày.
“Sao chuyên viên trang điểm không che quầng thâm mắt cho nam phụ đi vậy?”
Đạo diễn cười khổ: “Thưa Tổng tài, đây là đã che rồi đấy ạ.”
Trợ Lý đưa cho tôi một tấm ảnh mặt mộc không biết lấy từ đâu ra.
Tôi lặng người nhìn con gấu trúc trong ảnh một hồi lâu rồi nói: “Chuyên viên trang điểm của cậu ta là ai? Tháng này thưởng gấp đôi.”
Quầng thâm mắt của tên ngôi sao đó đã đậm đến mức này, tôi thật sự lo có ngày gã ta đột tử mất.
“Trước khi bấm máy chắc đã ký hợp đồng với ngôi sao rồi chứ? Việc quản lý vóc dáng và ngoại hình cũng nằm trong hợp đồng mà.”
Đạo diễn nhíu mày gật đầu, rõ ràng cũng cảm thấy gần đây tên ngôi sao này đã đi quá giới hạn.
“Diễn xuất của cậu ấy tốt, khí chất cũng hợp với vai này. Tôi nghĩ có lẽ do mới bắt đầu quay, cậu ấy chưa quen với cuộc sống ở đây, nghỉ ngơi không đủ nên mới như vậy, thành ra chưa nhắc nhở. Thưa Tổng tài, lát nữa tôi sẽ nói qua với cậu ấy một tiếng.”
Tôi lơ đãng thờ ơ đáp một tiếng.
Kể cả đạo diễn có nhắc thì gã ta có thật sự thay đổi không?
Đến mức mang cả thiếu niên đó vào đoàn làm phim rồi cơ mà.
Trước đây là bốn người chia nhau gánh vác nhu cầu của thiếu niên, bây giờ chỉ còn lại một mình gã ta. Liệu gã ta có thật sự học được cách tiết chế không?
Xem ra, phải cân nhắc đến việc đổi người rồi.
Tôi không muốn một bộ phim mình dốc sức sản xuất lại bị tẩy chay vì đời tư không đứng đắn của một ngôi sao nào đó.
Cậu nhóc đỉnh lưu được quản lý Vương lăng xê kia có vẻ không tệ.
Ngôi vị Ảnh đế kỳ trước đã bị một diễn viên gạo cội khác giành mất. Vai nam phụ của bộ phim này rất được lòng khán giả, biết đâu lại có thể giúp cậu nhóc đỉnh lưu kia tiến thêm một bậc.
Sau khi giờ nghỉ kết thúc, cảnh quay tiếp theo bắt đầu.
Tên ngôi sao vừa được “ăn no”, hai má ửng hồng, nhưng quầng mắt dường như còn thâm hơn, chuyên viên trang điểm đành phải dặm lại phấn cho gã ta.
Ngược lại, thiếu niên thì má hồng môi mọng, mắt long lanh như nước mùa thu, khắp người toát ra vẻ quyến rũ sau khi được tưới tắm, khiến không ít người phải ngoái lại nhìn.
Ngay cả đạo diễn cũng nảy ra ý định muốn nhét cho cậu ta một vai nhỏ trong đoàn.
Đang lúc xem diễn viên đối thoại trên trường quay, khóe mắt tôi liếc thấy thiếu niên cầm bình giữ nhiệt đi về chỗ ngồi.
Thật là trùng hợp làm sao, thiếu niên vấp chân một cái, bình giữ nhiệt văng khỏi tay, bay thẳng về phía tôi.
Không kịp né tránh, tôi chỉ lùi lại được một bước, ngực áo đã ướt một mảng ấm nóng.
Nhìn vết nước trên áo sơ mi và quần, tôi tức đến bật cười.
Mấy kẻ đi công lược này có thể đổi cách tiếp cận tôi được không, quần áo của tôi đã hy sinh không chỉ một bộ rồi!
Thiếu niên hoảng hốt lí nhí xin lỗi tôi, bộ dạng như sắp khóc đến nơi, còn đề nghị đưa cho tôi bộ quần áo dự phòng của cậu ta để thay và hứa sẽ bồi thường.
Tôi đang đứng trong một góc, có lẽ cậu ta cố tình nói nhỏ để tránh cho gã ngôi sao kia ra làm phiền cuộc nói chuyện của chúng tôi, nên không mấy người chú ý đến bên này.
Để làm rõ rốt cuộc cậu ta muốn giở trò gì, đồng thời thu thập khí tức liên quan đến hồ ly tinh, tôi đã theo cậu ta đến phòng nghỉ.
Phòng nghỉ này là phòng chuyên dụng của người tình cậu ta, bọn họ vừa mới mặn nồng ở đây xong.
Không biết có để lại dấu vết gì không.
Vừa nghĩ vậy, tôi liền thấy một cây… hai mươi centimet được đặt chễm chệ trên ghế sô pha.
Một cây massage rung xoắn ốc hình xúc tu màu tím.
Thiếu niên nhìn theo ánh mắt của tôi, mặt bỗng đỏ bừng. Cậu ta luống cuống lao đến định cất món đồ đi, nhưng vì vội vàng mà không may vấp ngã, cả người ngã sõng soài xuống đất.
Tư thế ngã của cậu ta rất có kỹ thuật, vừa khéo mông chổng lên trời, kẹt giữa ghế sô pha và bàn trà. Áo thun bị lật lên, để lộ vòng eo thon thả và sống lưng, đường cong của cặp mông hiện ra vô cùng rõ nét.
…Hình như có hơi quá rõ nét rồi.
Cậu ta không mặc quần lót.
Vết nước sẫm màu dần loang ra trên quần.
Liên tưởng đến việc cậu ta và tên ngôi sao kia vừa làm gì ở đây, tôi không khó để đoán ra đó là thứ gì.
Nghe tiếng cầu cứu hoảng loạn của cậu ta, tôi nhắm mắt lại.
Trước khi công lược tôi có thể tìm hiểu qua một chút được không?
Rốt cuộc cái gì đã cho cậu ta ảo giác rằng, một người mắc bệnh ưa sạch sẽ như tôi, lại muốn trở thành “đồng đạo” với những người tình khác của cậu ta cơ chứ?!
Chuyện bồi thường áo sơ mi tôi cũng không muốn bàn với cậu ta nữa. Giao người cho thư ký số Tám, tôi sải bước ra ngoài.
Nơi này không thể ở lại được nữa rồi. Cứ để cho hồ ly tinh phá sản đi.
Tôi siết chặt chiếc máy thu thập yêu khí do Khương Thanh Xu và cơ quan đặc biệt cung cấp.
………
Qua thẩm định và nhất trí của Khương Thanh Xu cùng cơ quan đặc biệt, thiếu niên đó hẳn là đã ký kết một khế ước với hồ ly tinh.
Nhắm vào hồ ly tinh, bọn họ đã nghiên cứu ra không ít pháp khí.
Nhưng mà, hồ ly vốn xảo quyệt, có vô số thủ đoạn bảo mệnh. Để có thể tóm gọn được nó, bọn họ đã thương lượng với tôi, để tôi hẹn thiếu niên đến một địa điểm chỉ định và tiến hành bắt giữ.
Tôi đồng ý.
Mặc dù không có nguy hiểm gì lớn, nhưng đội “Bá” vẫn vây quanh tôi, chỉ hận không thể nhét thêm hai lá Ngũ Lôi Phù nữa vào miệng tôi.
Tôi chưa kịp hẹn thiếu niên thì cậu ta đã chủ động liên lạc trước.
“Tổng tài, xin lỗi vì lần trước đã làm ướt áo của ngài. Tôi muốn bàn bạc lại với ngài về chuyện bồi thường.”
“Ngài có thể đến đây được không, nơi này khá yên tĩnh, sẽ không làm phiền ngài.”
Trợ Lý đã sớm đưa mức giá bồi thường và tài khoản ngân hàng cho cậu ta rồi.
Nhưng một kênh liên lạc tốt như vậy, cậu ta chắc chắn sẽ không muốn bỏ qua.
Nhìn thời gian và địa điểm cậu ta hẹn, quả nhiên vừa thanh vắng lại vừa hẻo lánh. Chắc là định ra tay với tôi rồi.
Thực ra xem tài liệu thì cũng có thể đoán được.
Gần đây khẩu vị của thiếu niên ngày càng lớn, những người tình của cậu ta đã biết đến sự tồn tại của nhau và chấp nhận sự thật là cùng chia sẻ thiếu niên.
Bọn họ thường xuyên “bốn người”, “năm người”, dù vậy thiếu niên kia vẫn sẽ ra ngoài ăn vụng.
Những vết hôn trên người cậu ta, vết mới chồng lên vết cũ, cho dù có thêm vết mới từ những cuộc “dã ngoại” bên ngoài cũng chẳng ai phát hiện ra.
Điều này khiến tôi rất lo lắng, không biết cậu ta có mắc phải căn bệnh bẩn thỉu nào không.
Nhìn thấy tài liệu, cháu trai tôi mặt mày méo xệch, cười gằn: “Ôi trời, làm gì mà nghiêm trọng thế, sùi mào gà hay mụn rộp có gì mà không chữa được, cùng lắm là bị bệnh lậu thôi mà, xác suất bị Sida có tí ti ấy mà.”
Kể từ lần gặp mặt thất bại đó, cả con người cháu trai tôi đã trở nên lệch lạc.
Ôi, đứa cháu trai ngu ngốc và đáng thương của tôi.
Tôi vỗ đầu nó rồi chuẩn bị lên đường đến điểm hẹn.
Khi đến nơi, thiếu niên đã đợi sẵn ở đó.
Cậu ta thấy tôi, mắt sáng rực lên.
Bất ngờ là, cậu ta lại không hề giở trò yêu ma gì, mà ngoan ngoãn bàn bạc với tôi về số tiền, thậm chí không hề mặc cả, đã chuyển tiền vào tài khoản được cung cấp, còn bồi thường thêm cho tôi một khoản phí tổn thất tinh thần.
Khi đi câu, muốn câu cá lớn thì phải dùng mồi nặng.
Câu người cũng vậy.
Tôi nhìn một triệu tám trăm ngàn vừa được chuyển vào tài khoản, thầm nghĩ mưu đồ của cậu ta không hề nhỏ.
Trong tai nghe truyền đến âm thanh, bảo tôi chuẩn bị rút lui.
Tôi đứng dậy, ra hiệu muốn vào nhà vệ sinh, thực chất là định rời đi bằng cửa sau.
Nhưng khi tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, lại phát hiện sương mù bên ngoài đang dày đặt, thậm chí có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Tai nghe thông báo: 【Đây là yêu khí, đừng lo, pháp khí phòng hộ trên người ngài sẽ không để sương mù này xâm hại đến ngài.】
Trời bỗng chốc tối sầm lại.
Thiếu niên giả vờ sợ hãi, dựa sát vào tôi: “Bên ngoài… có chuyện gì vậy?”
Tôi lạnh nhạt đáp: “Chắc là thời tiết xấu thôi.”
Mới chập tối mà bên ngoài đã đen kịt như đêm khuya.
【Tổng tài, yêu vật chuẩn bị ra tay với ngài rồi, ngài cứ ngồi yên tại chỗ là được. Pháp khí phòng hộ lần này đủ sức ngăn chặn yêu khí và các thủ đoạn tấn công của nó.】
【Yêu vật đã tạo ra kết giới, chúng tôi cần năm phút để đột phá!】
Thiếu niên run rẩy, muốn nắm lấy cánh tay tôi.
Giọng cậu ta mang theo tiếng nức nở khe khẽ, nhưng trên mặt lại cố tỏ ra kiên cường, khiến người ta thương cảm.
“Thời, thời tiết xấu mà trời lại đột nhiên tối sầm thế này sao?”
Tôi không trả lời, chỉ khẽ nhíu mày.
Trong mắt tôi, cảnh vật xung quanh bắt đầu hơi vặn vẹo, y hệt như trong giấc mơ.
Là ảo giác?
Tôi vô thức đưa tay ra tìm Trợ Lý bên cạnh.
Lần trước chính anh ta đã gọi tôi tỉnh dậy từ trong giấc mơ.
Nhưng tôi còn chưa kịp nắm lấy tay anh ta thì đã thấy nụ cười trên mặt anh ta biến mất, rồi lao về phía tôi: “Tổng tài!”
Anh ta đã nắm được vai tôi.
Tôi mất ý thức.
Trong giây cuối cùng trước khi mất đi ý thức, tôi nghe thấy một giọng nói máy móc.
【Hệ thống thu thập cháo trắng đã khởi động chế độ tình thú.】
Hóa ra không phải hồ ly tinh, mà là hệ thống.
Bảo sao pháp khí lại vô dụng.
…….
Tôi tỉnh dậy trên sàn nhà, chống tay ngồi dậy.
Đây là một căn phòng trống trải, rất nhỏ, chỉ khoảng năm mươi mét vuông.
Trước mặt có một màn hình lớn, trên đó viết dòng chữ “Căn phòng không XX thì không thể ra ngoài”.
Trên tường, có một cặp mông được khảm vào.
Dường như nó có chút hoảng sợ, khẽ lúc lắc.
Rõ ràng, đó là mông của thiếu niên kia.
Nửa thân trên và chân của cậu ta đều ở phía bên kia bức tường.
Bị kẹt như vậy, cậu ta dù có bị làm gì cũng không thể phản kháng.
Khung cảnh vô cùng khêu gợi.
Tôi nhắm mắt lại, vừa quay đầu đi thì chạm phải ánh mắt của Trợ Lý.
Anh ta vừa mới tỉnh, tay vẫn còn giữ nguyên động tác lúc bước vào, đang nắm chặt lấy cổ tay tôi.
Hết chương 58.
