Chương 58: Không Bằng Để Cho Mười Vạn Đại Quân Gà Hầm Hoàng Môn Chiếm Đóng Địa Cầu Luôn Cho Rồi
….Rốt cuộc thì mình đang làm cái gì vậy.
Lộ Đình Châu lấy lại tinh thần, quên đi câu trả lời rất tự nhiên vừa rồi, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Anh hỏi Ninh Lạc: “Không phải em đang luyện thanh à? Sao lại vào bếp?”
Ninh Lạc thở dài thườn thượt: “Chắc em sắp làm giáo viên dạy thanh nhạc của mình tức điên lên rồi.”
Các nhân viên quay phim đã rút đi hết, ở đây không còn camera nữa, hai người cũng trò chuyện thoải mái hơn một chút.
Ninh Lạc bèn kể lại thành quả một tiếng đồng hồ luyện tập vừa rồi của mình cho Lộ Đình Châu nghe.
Lộ Đình Châu chỉ bình luận một câu: “Có thể tưởng tượng được.”
Ninh Lạc ỉu xìu: “Khó nghe đến thế sao?”
“Em có phải là ca sĩ đâu, cứ chấp nhặt việc hát hay hay dở làm gì?” Lộ Đình Châu hỏi ngược lại, thấy cậu vẫn rất để ý, bèn an ủi, “Ghi hình chương trình giải trí là để thư giãn, đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng.”
Ninh Lạc: “Nhưng mà có ba ngày thôi đó, nghĩ thế nào cũng không thể thư giãn nổi.”
Lộ Đình Châu nhìn cậu, một lúc sau thì bật cười thành tiếng.
Bây giờ Ninh Lạc đã to gan hơn, lén lút trừng mắt nhìn anh: “Anh cười cái gì chứ?”
Lộ Đình Châu chống tay lên bàn bên cạnh, ống tay áo hơi xắn lên cao, đại khái là do không có máy quay, dáng vẻ so với lúc gặp ban sáng thoải mái hơn nhiều, anh nhìn Ninh Lạc, nụ cười trên mặt không đổi, chỉ nhướng mày: “Tôi chỉ cảm thấy, dáng vẻ nghiêm túc của em rất đáng yêu.”
【Đáng, đáng yêu?】
Ninh Lạc khựng lại một chút, né tránh ánh mắt ngập tràn ý cười của anh, ậm ờ nói: “…Sao lại là nghiêm túc chứ.”
Ngay sau đó, trán cậu bị gõ nhẹ một cái, ống tay áo rộng rãi lướt qua mang theo hương gỗ đặc trưng trên người Lộ Đình Châu.
Ninh Lạc lập tức ôm trán, lắp bắp: “Làm, làm gì vậy.”
Lộ Đình Châu rảnh rỗi sinh nông nổi, cố ý trêu chọc cậu, anh nheo mắt cười: “Em, em đoán xem.”
Ngay cả ngữ khí cũng bắt chước y hệt, âm cuối còn nâng lên, tất cả đều là ý cười.
Thấy sắc mặt Ninh Lạc đỏ bừng, đã sắp không chịu nổi nữa, thậm chí tiếng lòng cũng sắp bắt đầu gào thét ầm ĩ, Lộ Đình Châu vội vàng ngừng thi triển pháp thuật: “Ghi hình chương trình giải trí chỉ cần tạo hiệu quả là được, cho dù em có làm lố, diễn không tốt, chỉ cần khiến khán giả vui vẻ là thành công rồi.”
Tiếng thét vừa mới bắt đầu của Ninh Lạc im bặt, nghiêm túc suy nghĩ những lời Lộ Đình Châu vừa nói.
Ở nơi cậu không nhìn thấy, Lộ Đình Châu âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Anh đúng là rất thích trêu Ninh Lạc đỏ mặt, nhưng không có ý định hy sinh đôi tai của mình.
Ăn một chút khổ giờ khôn hơn một chút rồi, Lộ Đình Châu coi như đã nhớ kỹ bài học đó rồi.
Ninh Lạc nói: “Tiền Đa Đa mà biết anh dạy hư người khác như vậy, chắc sẽ sụp đổ mất.”
Lộ Đình Châu cười một tiếng, không khách khí gì mà nói: “Đáng đời hắn lắm.”
“…Anh thật xấu xa.” Ninh Lạc khẽ lẩm bẩm lầm bầm.
Lộ Đình Châu không nghe rõ, ảnh hả một tiếng tỏ vẻ nghi hoặc, cậu vội vàng xua tay, “Em không có nói gì cả! Nhưng mà em vẫn muốn thử xem sao, biết đâu dưới sự chỉ bảo của danh sư, em lại thành công thì sao.”
Ninh Lạc nói ra câu này với vẻ rất tự tin.
Lộ Đình Châu luôn cảm thấy những gì cậu vừa nói lúc nãy chắc không phải là lời hay ý đẹp gì, nhưng cũng không truy hỏi, anh thuận theo ý của Ninh Lạc, gật gật đầu phụ họa: “Tiểu Lạc rất có chí khí, giỏi hơn tôi nhiều, cố lên.”
【Cái giọng điệu dung túng giống như đang dỗ trẻ con này là sao vậy hả???】
【…Đợi chút, không thể nghĩ đến trẻ con, vừa nghĩ tới là trong đầu mình tự động hiện ra hình ảnh anh ấy hỏi mình có thấy truyện ‘ba nhỏ’ hay không, đáng ghét thật!】
Mình còn chưa nhắc tới, cậu ấy lại tự liên tưởng rồi. Lộ Đình Châu lười biếng đứng đó, đáy mắt toàn là ý cười đùa, nhìn sắc mặt Ninh Lạc dần dần đỏ lên, đúng lúc mở miệng: “Sao mặt lại đỏ như vậy, Tiểu Lạc, có phải đang nghĩ đến chuyện gì đó…”
Anh dừng lại một chút, nhìn sắc mặt Ninh Lạc càng đỏ hơn, giọng điệu hơi nâng lên, “Đang xấu hổ sao?”
“Nóng! Điều hòa bật cao quá thôi, em không có nghĩ gì cả.” Ninh Lạc vội vàng nói.
“Ồ? Vậy sao.” Nghe có vẻ không đáng tin cho lắm.
“Đương nhiên, đương nhiên rồi,” Ninh Lạc cảm thấy không thể tiếp tục nói về chuyện này được nữa, đành phải cưỡng ép chuyển chủ đề, “Không nói chuyện này nữa, vừa nãy cái người tên Hướng Bặc Ngôn đó, hình như có quan hệ rất tốt với anh nhỉ?”
Cậu không hỏi thì còn đỡ, vừa hỏi Lộ Đình Châu mới phát hiện, hình như Ninh Lạc không hề bất ngờ gì về cái người tên Hướng Bặc Ngôn này.
Anh nhìn người trước mặt, hỏi đầy ẩn ý: “Trước đây Tiểu Lạc có quen biết gã ta sao?”
Ninh Lạc lắc đầu: “Không có không có, sao có thể chứ.”
Nhưng tiếng lòng lại không nhịn được mà tuôn ra: 【Nói quen biết thì không hẳn, chỉ là rất tò mò anh giải quyết đóa hoa đào nát này như thế nào, hóng drama xíu thôi】
Hóng drama của anh?
Đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, nhìn chằm chằm Ninh Lạc, Lộ Đình Châu nhếch môi: “Em cho rằng quan hệ của chúng tôi rất tốt à?”
Ninh Lạc thần kinh thô, không hề nhận ra sự thay đổi vi diệu trong thái độ của Lộ Đình Châu, cậu gãi đầu, nói: “Không phải sao? Hình như gã ta thích anh mà.”
Lộ Đình Châu nhìn cậu, mãi một lúc sau mới thu hồi ánh mắt, chỉ vào chiếc cốc thủy tinh làm cậu bỏng tay: “Em nói gã ta thích tôi, là mời tôi uống nước sôi 100 độ, trực tiếp bưng ly nhét vào tay tôi?”
“Hay là mỗi ngày gửi rất nhiều tin nhắn, tôi không trả lời thì liền sốt ruột hỏi người đại diện của tôi xem tôi chết rồi hay là xảy ra chuyện gì?”
“Hoặc là mỗi ngày gửi đồ chuyển phát nhanh đến dưới nhà tôi, mượn danh là tạo bất ngờ, khiến tôi bị hội cư dân nhắc tên cả tuần vì tội vứt rác bừa bãi, thiếu ý thức?”
Ninh Lạc: “EQ này…”
【Thảo nào lúc anh ghi hình chương trình giải trí là lúc cảm xúc bất ổn nhất, bị cậu ấm theo đuổi đúng là khổ sở mà.】
Lộ Đình Châu dùng đầu lưỡi chống lên hàm trên, hơi bực bội, anh tặc lưỡi: “Không phải gã ta thích tôi.”
“Hả?” Ninh Lạc kinh ngạc.
“Gã ta không thích tôi,” Lộ Đình Châu thật sự không biết nên nói thế nào cho phải, “Tôi từng diễn một vai diễn, một vai phản diện tóc hơi dài, gã ta cảm thấy tôi rất giống một nhân vật anime mà gã ta thích, khen tôi là cosplayer hoàn hảo nhất, ngay cả tính cách cũng giống, từ đó về sau bắt đầu nói thích tôi.”
“…?”
Lượng thông tin quá lớn, tiểu não của Ninh Lạc như muốn teo lại.
Cậu cố gắng để mình hiểu được mối quan hệ này: “Nếu em không hiểu lầm thì, Hướng Bặc Ngôn thích coser đã cosplay nhân vật yêu thích của gã ta, gã ta thích anh cũng bởi vì anh cosplay rất giống?”
Lộ Đình Châu nói: “Em nói tiếng người, đừng có chêm thêm tiếng Anh. Tôi nghe không hiểu.”
Nhưng Ninh Lạc đã hiểu rồi, vô cùng chấn động.
【 Đây là kiểu não tàn của fan cuồng 2D cấp bậc nào vậy trời! 】
Cậu lẩm bẩm: “Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, ai có thể từ chối một coser hoàn hảo như vậy chứ…”
Lộ Đình Châu: “Hửm?”
“Em có thể hỏi, đó là vai diễn nào của anh không?”
Lộ Đình Châu nói ra một cái tên.
Ninh Lạc lập tức nhớ ra: “Là cái vai phản diện A Trạch bị bạn bè hãm hại vào tù chịu tội thay, sau khi ra ngoài thì điên cuồng trả thù đó sao? Em cũng siêu thích vái đó á!”
Lộ Đình Châu có chút bất ngờ: “Em cũng biết à?”
【Hì hì, đương nhiên rồi, bởi vì cảnh đó anh thường xuyên bị thương phải thay băng, ai có thể từ chối một A Trạch cơ bụng quấn đầy băng gạc còn đang rỉ máu, vẻ mặt nhẫn nhịn cắn răng chịu đựng chứ? Dù sao thì em không thể!】
Lộ Đình Châu trầm mặc, nhớ lại một vài ký ức không tốt đẹp lắm.
Ví dụ như cái nhóm chat bị Ninh Lạc cưỡng ép kéo vào, tối đó liền bị anh cài đặt ở chế độ không làm phiền.
Trong album ảnh chia sẻ có ảnh chụp poster của nhân vật này, lại còn không phải loại đứng đắn gì.
Ninh Lạc đấm tay một cái: “Vậy thì em biết là vai phản diện trong bộ anime nào rồi.”
【Chậc, Hướng Bặc Ngôn thật là xui xẻo, nhân vật này bị tác giả cưỡng ép cho ‘bay màu’ rồi, trực tiếp khiến mọi người bốc hơi tập thể… Ơ, nghĩ như vậy, thật sự cảm thấy có chút giống chồng mình nhỉ? Hai người đều ra đi một cách oan uổng.】
…Đúng là chuyện cười địa ngục.
Lộ Đình Châu ấn ấn mi tâm, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó: “Nhân vật phản diện này, chết như thế nào?”
Ninh Lạc nói: “Bị nhân vật chính đột nhiên bộc phát sức mạnh, giết chết một cách rất vô lý. Bởi vì tác giả cảm thấy anh ta cướp mất hào quang của nhân vật chính.”
Lộ Đình Châu trầm ngâm một lát, bỗng nhiên cong khóe môi, ý bảo Ninh Lạc lại gần một chút, anh hơi nghiêng người, hạ giọng nói nhỏ vào tai Ninh Lạc: “Em nói xem, nếu tôi nói với gã ta, tôi đặc biệt thích nhân vật chính, cảm thấy vai phản diện đó chết rất đáng, gã ta sẽ thế nào?”
Ninh Lạc nhập tâm cực kỳ, đã bắt đầu thấy nghẹt thở: “Em cảm thấy gã ta sẽ muốn giết anh, từ fan cuồng chuyển thành anti-fan luôn.”
“Vậy sao,” Lộ Đình Châu cười, khẽ nói ra bốn chữ, “Cầu còn không được.”
【…Anh thật sự rất xấu xa.】
Lộ Đình Châu bật cười.
Biết anh xấu xa mà cứ chồng ơi chồng à, còn gọi rất hăng say, đây là tâm lý gì vậy?
Anh nhìn thẳng vào mắt Ninh Lạc, một lúc sau, đầu ngón tay khẽ búng vào vành tai đối phương: “Điều hòa lại bật cao rồi.”
Tai lại đỏ lên.
Ninh Lạc hoảng hốt vội vàng che tai, cậu đỏ mặt gượng gạo, nói: “Em muốn lên án mạnh mẽ người quản lý điều hòa trung tâm!”
Lộ Đình Châu phụ họa: “Đúng vậy, sao có thể đáng ghét như vậy chứ.”
Ninh Lạc: “…”
【Anh cũng đáng ghét!】
Camera ở đằng xa đang lắc lư trái phải, vô tình bắt được cảnh này, liền dừng lại.
Sau đó cố hết sức xoay liều mạng xoay đầu về phía đó, cho cư dân mạng xem hai người này không chịu luyện tập thì đang làm gì.
[Tôi đã bảo sao nửa ngày không thấy người đâu, hóa ra là trốn trong góc lén lút nói chuyện riêng!]
[Trời ơi, Lộ Đình Châu, anh đang làm gì vậy? Anh vậy mà búng tai Ninh Lạc! Ai hiểu được ý nghĩa của động tác này không, tôi chết mất thôi.]
[Hai người yêu nhau có cần ngọt ngào như vậy không? Nếu hai người bây giờ không hôn nhau, một vài phẩm chất tốt đẹp của tôi sẽ biến mất đó.]
[Lần này thật sự không thể lừa mình dối người được nữa, đường trước ống kính có thể nói là diễn, nhưng hai người này trốn đi tâm sự riêng tư, tôi ship điên cuồng luôn rồi.]
[Rốt cuộc hai người đang nói cái gì vậy, sao mặt Ninh Lạc lại đỏ như vậy? Tôi không nghe được một câu nào hết! Tôi muốn phát điên lên rồi!]
[Để tôi! Ninh Lạc quay lưng về phía ống kính nên không nhìn thấy khẩu hình, nhưng câu Lộ Đình Châu vừa nói là ‘Cầu còn không được’.]
Những bình luận trên màn hình lập tức lướt qua một loạt dấu chấm hỏi.
[???? Là ý mà tôi đang nghĩ sao?]
[Hai đứa công khai luôn đi được không! Chị cầu xin hai đứa đó!]
Bảng xếp hạng tìm kiếm theo thời gian thực được cập nhật, từ khóa #Lộ Đình Châu cầu còn không được# lập tức leo lên top, lượng fan couple của hai người tăng lên gấp đôi, siêu thoại tràn ngập không khí vui mừng hớn hở.
Nhiếp Văn Đào nhìn thấy, nhắm mắt lại, vẻ mặt an tường như đã chết.
Chơi đi, cứ chơi đi, giỏi thì cứ chơi tiếp đi, xem ai có thể chơi lại cậu chứ.
……………..
Hướng Bặc Ngôn xông lên đại chiến ba trăm hiệp với Ninh Tịch Bạch, suýt chút nữa đã khiến cho đối phương tức đến ngất xỉu, giành lại người anh trai ngây thơ vô tội của mình khỏi sự đầu độc của trà xanh, kết quả quay đầu lại, phát hiện Lộ Đình Châu không thấy đâu.
Hướng Bặc Ngôn tức muốn chết. Nếu không phải Ninh Tịch Bạch giở trò thì mình đã sớm hoàn thành nhiệm vụ hôm nay rồi!
Gã ta lấy cuốn sổ tay nhỏ của mình ra, ở dòng “Quan tâm hỏi han (0/10)”, hung hăng gạch một cái.
Hướng Bặc Ngôn không biết là, camera phía sau gã ta đang thách thức giới hạn kỹ thuật, liều mạng phóng to nội dung trên màn hình.
Thật trùng hợp, hai người kia đi mất không ghi hình tiếp được, ngược lại nội dung trong sổ của cậu ta lại bị phóng to hết.
Nhiệm vụ hôm nay:
Quan tâm hỏi han (1/10), Củng cố tình cảm (0/5), Rèn luyện bản thân không được mắng người (53/0).
Cư dân mạng đều trầm mặc.
[Hướng Bặc Ngôn, cậu thật sự đúng là thiên tài!]
Hướng Bặc Ngôn nhìn những dòng chữ trên sổ, vô cùng bực bội: “Lâu như vậy rồi mà không có tiến triển, khi nào mới có thể khiến anh ấy nuôi tóc lại đây, quần áo cosplay của tôi sắp mốc meo rồi!”
Nhưng gã ta không phải là người dễ dàng nhận thua, càng đánh càng thua, càng thua càng đánh, vì thế gã đã nhắm mục tiêu vào giờ ăn trưa, chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cố gắng gắp thức ăn liều mạng nịnh bợ, chất đồ ăn trong bát Lộ Đình Châu thành tháp Lôi Phong luôn.
Các vị khách mời đều bị đánh thức đột ngột từ hơn sáu giờ sáng, lại còn bị hành hạ cả buổi sáng, ai nấy đều đói meo, chỉ chờ đến giờ cơm.
Sau đó Tiền Đa Đa liền công bố tin tức mà bọn họ muốn biết nhất: “Bữa trưa mọi người phải tự mình động tay, tự xuống bếp làm nhé.”
Mọi người ai nấy đều hít thở không thông.
Nhé cái gì mà nhé, hắn còn làm ra vẻ đáng yêu cơ đấy!
Lộ Đình Châu hỏi một vấn đề quan trọng nhất: “Ai trong số các người biết nấu ăn?”
Tất cả mọi người đều im lặng.
Lộ Đình Châu nhìn một lượt, mọi người ai nấy đều nhìn trời nhìn đất, chứ nhất quyết không nhìn anh, hễ sắp chạm mắt là lập tức cúi đầu.
Lộ Đình Châu: “…”
Được rồi, anh hiểu rồi. Lộ Đình Châu bất đắc dĩ đứng dậy, đi về phía nhà bếp.
Ninh Lạc kéo Phương Lộc Dã lại, hỏi: “Anh trai cậu thật sự biết nấu ăn à?”
Phương Lộc Dã: “Đúng vậy, anh trai tôi từ nhỏ đã biết nấu ăn rồi.”
“Hương vị thế nào?”
Phương Lộc Dã giơ ngón tay cái: “Ngon tuyệt cú mèo.”
Những người khác đang vểnh tai lên nghe lén lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Quá tốt rồi, vấn đề ăn uống đã có người lo rồi.
Nhưng cũng không thể để Lộ Đình Châu một mình phụ trách bữa ăn của tám người được, sau khi biết đồ ăn trong tủ lạnh có hạn, cần một số người đến khu đổi đồ để đổi, bọn họ chia thành hai nhóm, Ninh Lạc, Phương Lộc Dã và Hướng Bặc Ngôn ở lại phụ bếp, bốn người còn lại đi đổi nguyên liệu.
Lộ Đình Châu hỏi mọi người xem có kiêng gì không, anh xé một tờ giấy note ghi lại những nguyên liệu cần đổi rồi đưa cho Ninh Dương.
Đột nhiên Hướng Bặc Ngôn nói: “Tôi nhớ ra trong vali của tôi còn không ít đồ ăn nhanh tiện lợi.”
Phương Lộc Dã vỗ tay một cái: “Tôi cũng có!”
Hai người nói xong, vội vàng chạy lên lầu mở vali tìm đồ ăn.
Ninh Lạc thấy Ninh Dương đi rồi, quay đầu nói với Lộ Đình Châu: “Anh trai em ở lại giúp đỡ cũng được, anh ấy sức lực lớn, giết gà mổ trâu gì đó không thành vấn đề.”
[Ninh Dương: Hay lắm, giỏi lắm, em là đang khen anh đó hả?]
[Anh em hòa thuận]
[Ối chà, giờ trong bếp chỉ còn lại hai người thôi à? Không xảy ra chuyện gì thì thật có lỗi với khung cảnh này nhỉ.]
“Không cần đâu, tôi cảm thấy anh ấy đi qua bên kia có thể phát huy giá trị lớn hơn.”
Thấy ánh mắt mờ mịt của Ninh Lạc, Lộ Đình Châu nói, “Anh trai em không phải rất biết đàm phán sao? Để anh ấy đi qua bên kia mặc cả.”
Ninh Lạc lặng lẽ giơ ngón tay cái với anh.
【Luận về kỹ năng đàm phán thương mại của người làm tài chính ứng dụng trong việc mặc cả ở chợ rau như thế nào, quả nhiên là anh, không hổ là phản diện đại nhân của tôi.】
Cái danh hiệu quỷ quái gì vậy?
Tiền Đa Đa cạn lời, công bố xong sự việc liền đi.
“Tiểu Lạc, lại đây.” Lời của Lộ Đình Châu cắt đứt tiếng lòng của Ninh Lạc.
Ninh Lạc lại gần: “Sao vậy sao vậy, có phải cần em giúp gì không?”
Cậu thấy Lộ Đình Châu đang thái rau, ống tay áo chỉ xắn lên một chút, lập tức hiểu ý Lộ Đình Châu, chủ động đưa tay ra, giúp anh xắn ống tay áo lên, gấp mấy nếp, để lộ ra cả cánh tay có đường nét rõ ràng, mơ hồ có thể thấy rõ mạch máu màu xanh bên dưới.
【Trời ơi, da anh ấy trắng thế, vậy mà lại là da trắng lạnh, kết cấu tinh tế, thịt chắc mọng nước, tôi trực tiếp nuốt nước miếng cái ực.】
Ninh Lạc nuốt nước miếng được một nửa thì không nuốt nổi nữa, bởi vì cậu phát hiện Lộ Đình Châu đã dừng động tác thái rau, nghiêng đầu nhìn mình.
Do động tác xắn ống tay áo, hai người đứng rất gần nhau, dường như Ninh Lạc có thể cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ của Lộ Đình Châu, đương nhiên cũng có thể nhìn rõ hàng mi dài rậm rạp của đối phương, cùng với đôi mắt đen láy phản chiếu hình bóng của cậu.
Còn mang theo một chút nghi hoặc nhàn nhạt.
Dưới cái nhìn chăm chú của đôi mắt đó, tim Ninh Lạc đập càng nhanh hơn: “Sao, sao vậy?”
Lộ Đình Châu nhìn ống tay áo được xắn lên của mình, thấp giọng nói “Không có gì”, rồi lại nói: “Em đi rửa rau trong bồn đi, có biết gọt vỏ không?”
“Cái này thì đương nhiên là em biết rồi, sao có thể không biết chứ.” Ninh Lạc cho rằng mình bị coi thường, xắn tay áo lên làm.
Nửa phút sau, cậu đột nhiên hiểu ra điều gì đó.
【A a a a a! Cho nên anh gọi em lại không phải là để em xắn ống tay áo, mà là để em rửa rau sao!】
【Cho nên, mình đã làm những gì…】
Mặt Ninh Lạc đỏ bừng, cậu hận không thể dội nước lên đầu mình, ép chút nước rửa rau quả nữa, để rửa sạch sẽ những suy nghĩ kỳ quái trong đầu mình.
[A a a a a! Tôi vừa khỏa thân chạy vừa la hét, vừa la hét vừa khỏa thân!]
[Tôi nói chứ, hai người đừng có ân ái quá, fan couple muốn leo lên bàn ăn cơm luôn rồi kìa!]
[Ai có ảnh Ninh Lạc giúp Lộ Đình Châu xắn ống tay áo không, cầu xin cầu xin cầu xin.]
[Thật sự sẽ liên tưởng đến cuộc sống hôn nhân sau này của hai người đó, Tiểu Lạc à, sau này mà em ở trong bếp quyến rũ anh ấy như vậy thì chính là một kiểu xào rau khác rồi.]
[Làm trái tim tôi rạo rực ghê, hê hê.]
Hướng Bặc Ngôn xuống lầu, dù thần kinh gã ta có thô đến đâu cũng nhận ra bầu không khí trong bếp không bình thường, gã ta nhìn người này, rồi lại nhìn người kia, cuối cùng đi chọc chọc Ninh Lạc đang hận không thể rửa sạch một lớp vỏ cà tím: “Cậu sao vậy, mông bị lửa đốt à? Sao mà mặt lại đỏ như vậy?”
Ninh Lạc tức giận: “Mông bị lửa đốt thì liên quan gì đến mặt tôi đỏ!”
Hướng Bặc Ngôn xác định rồi, chắc chắn là tên nhóc này ăn phải thuốc súng rồi, gã ta cười lạnh: “Dám nói chuyện với tôi như vậy? Cậu chờ đó, nồi lẩu tự sôi của tôi sẽ không chừa cho cậu một phần nào đâu!”
“Ai thèm.”
“Hừ, cậu cứ ăn không khí mà sống đi!”
“Tôi có cơm ăn, tại sao phải ăn không khí?” Ninh Lạc không cam lòng yếu thế.
Vẻ mặt Phương Lộc Dã cạn lời đi xuống theo: “Hai người cãi nhau như học sinh tiểu học vậy, có ấu trĩ không.”
“Liên quan gì đến cậu!”
Hai người đồng thanh trừng mắt nhìn cậu ta.
Phương Lộc Dã: “…Đồ thần kinh.”
Cậu ta chỉ đi ngang qua thôi, dựa vào cái gì mà đá cậu ta một cái?
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn nồi lẩu tự sôi trên tay Hướng Bặc Ngôn, nhìn thấy nhân vật hoạt hình trên đó: “Nhân vật này…”
Lời còn chưa dứt đã bị Hướng Bặc Ngôn ngắt lời, vẻ kích động tràn ngập trên mặt: “Nhân vật này! Nhân vật này chính là nhân vật mà em thường xuyên nhắc đến với anh đó. Nhìn xem, nhìn xem.”
Gã ta dí sát hình tượng vai phản diện đó vào trước mắt Lộ Đình Châu, lại dí vào trước mắt Ninh Lạc và Phương Lộc Dã, để ba người nhìn cho kỹ, tốt nhất là khắc cốt ghi tâm, sau này có thể tạc bia thờ cúng luôn.
Lộ Đình Châu nhìn nhân vật đó rất lâu, để tránh đại chiến giữa hai thế giới 2D và 3D nên đã tắt mic, chậm rãi nói: “Nhân vật này, không phải đã chết rồi sao?”
First blood.
“Rắc” một tiếng.
Hướng Bặc Ngôn vụn vỡ ngay tại chỗ.
Gã ta run rẩy quay đầu lại, giọng nói run rẩy thành đường lượn sóng, không dám tin vào những gì mình nghe thấy: “Anh… anh….nói… gì?”
【Bà nó chứ, anh ơi, anh cứ thế mà xông lên à? Lát nữa tên tóc hồng này mà nổi điên là em chạy đầu tiên đấy nhé!】
“Không nghe rõ sao?” Lộ Đình Châu nhíu mày, chỉ vào nhân vật đó, “Nếu tôi không nhớ nhầm, hình như là bị nhân vật chính vì dân trừ hại, trực tiếp giết chết luôn.”
Double Kill.
Vì dân trừ hại, trực tiếp giết chết.
Hai điểm này bất luận là điểm nào lấy ra cũng đều trực tiếp giẫm lên điểm mấu chốt của Hướng Bặc Ngôn.
Gã ta lập tức biến sắc: “A a a a, không cho phép anh nói như vậy! Yamashita Takuma là người hoàn mỹ nhất, tốt nhất trên thế giới, anh ấy là bị ép phải sa ngã rồi rơi vào vực sâu, lỗi không phải của anh ấy, mà là thế giới này! Thế giới mục nát này nên bị phá hủy, bị đào thải, chỉ có kẻ ngu ngốc mới không thể lĩnh hội được chân lý trong đó!”
Mọi người: “…”
【Chôn luôn đi, bệnh nổi loạn tuổi dậy thì thời kỳ cuối rồi】
Ánh mắt Hướng Bặc Ngôn nhìn về phía Ninh Lạc: “Các người sẽ không bao giờ hiểu được nỗi tuyệt vọng khi chỉ có thể chờ đợi hoa bỉ ngạn nở rộ trong cõi u minh được!”
Ninh Lạc bất lực phản bác: “Tôi thật sự không hiểu…”
【Hiện tại tôi chỉ cảm thấy cái thế giới ngu ngốc này, không bằng để cho mười vạn đại quân gà hầm Hoàng Môn chiếm đóng địa cầu luôn cho rồi.】
Hướng Bặc Ngôn lười nói chuyện với những kẻ ngu xuẩn này, Ninh Lạc không hiểu được lý tưởng cao đẹp của nhân vật gã ta thích, nhưng Lộ Đình Châu chắc chắn có thể.
“Anh nhìn kỹ lại xem, cảm nhận sâu sắc nhân vật này, thử dung hòa linh hồn và thể xác với anh ấy xem?”
“…”
Lộ Đình Châu mở miệng: “Một vai phản diện, có gì hay ho đáng để cảm nhận?”
Triple Kill.
Ninh Dương vừa vào cửa liền đụng phải Hướng Bặc Ngôn chạy ra ngoài, đồ trong tay suýt chút nữa rơi vãi khắp nơi.
Nhìn thấy bóng dáng đối phương trong nháy mắt chạy mất, Hướng Tư Kỳ hét lớn: “Em trai, em không ăn cơm sao?”
Giọng nói của Hướng Bặc Ngôn theo gió truyền đến từ nơi xa, đau lòng muốn chết: “Hôm nay cho dù có phải nhảy từ đây xuống, ngã chết, tan xác, tôi cũng sẽ tuyệt đối không ăn một hạt cơm nào của Lộ Đình Châu!!!”
Bốn người không hiểu chuyện gì xảy ra, đồng loạt nhìn về phía Lộ Đình Châu đang đứng đó.
Lộ Đình Châu nhún vai, xòe tay, bất đắc dĩ cười: “Có lẽ cậu ta không đói.”
Mọi người: Có quỷ mới tin lời anh nói!
【Đồ lưu manh giả danh trí thức, anh đã làm tan nát giấc mộng thiếu niên của một chàng trai rồi, anh có biết không hả?】
Lộ Đình Châu đã giải quyết được một phiền phức lớn, nghĩ đến việc bản thân không còn bị treo lên nhóm cư dân để ngày ngày nghe người ta mắng chửi vì tội vứt rác bừa bãi nữa, tâm trạng vô cùng tốt, anh xoa xoa đầu Ninh Lạc, cảm nhận cảm giác mềm mại từ lòng bàn tay, đôi mắt khẽ cong lên, nụ cười càng sâu sắc hơn: “Rau rửa xong rồi à? Mau vào trong giúp tôi đi.”
Ninh Lạc ồ một tiếng, đi theo Lộ Đình Châu vào bếp, còn không quên nói với Ninh Dương: “Anh cả, anh mau tới giúp đỡ đi, đừng có chỉ ăn không làm.”
【Làm phản diện đại nhân của em mệt thì sao.】
Rốt cuộc thì cậu ta mệt ở chỗ nào? Ninh Dương thấy tâm trạng Lộ Đình Châu tốt đến mức chỉ thiếu nước đốt pháo ăn mừng thôi.
Mà lúc này, Lộ Đình Châu vào bếp nhìn Ninh Lạc khăng khăng muốn giúp mình thái rau, anh đứng sau lưng cậu nhìn một hồi, rồi cầm một cọng khoai tây lên, giơ lên trước mắt thưởng thức một lát, hỏi: “Em định thái bốn miếng này ra để làm cột nhà à?”
Ninh Lạc: “…”
“Còn cái này,” Lộ Đình Châu lại cầm củ cà rốt lên, “Cắt dày như vậy, mùa giải sau cho củ cà rốt của em ra sân cản LeBron James luôn đi.”
Ninh Lạc tủi thân, nhưng mà cậu nhất định phải nói: “Em đã cố gắng hết sức rồi.”
Lộ Đình Châu: “Vậy em vẫn là đừng cố gắng nữa.”
Anh đi lấy tạp dề bên cạnh, nói: “Em nghỉ ngơi một lát, cố gắng nữa thì trưa nay khỏi có cơm ăn luôn.”
“Được rồi.” Ninh Lạc gãi gãi đầu, lùi về sau một bước.
Kết quả giẫm phải thứ gì đó, nghe thấy tiếng hít khí phía sau.
“A a a, xin lỗi xin lỗi, có phải em giẫm phải chân anh rồi không?” Ninh Lạc hoảng hốt xoay người lại.
Nhưng cậu vốn dĩ đã không đứng vững, kết quả xoay người chẳng qua là từ việc quay lưng ngã vào lòng Lộ Đình Châu, biến thành đối mặt ngã vào lòng Lộ Đình Châu.
… Còn tệ hơn nữa.
Sau khi ngã vào lòng Lộ Đình Châu, trong đầu Ninh Lạc chỉ còn lại suy nghĩ này.
Kết quả, vừa ngẩng đầu lên liền đối diện với năm đôi mắt kinh ngạc đang nhìn mình.
Ninh Dương hỏi ra câu hỏi giống như vô số cư dân mạng trong phòng livestream muốn hỏi: “Hai người… đang làm gì vậy?”
Anh ta nhìn chằm chằm vào cái tay Ninh Lạc chống trên ngực Lộ Đình Châu.
“Ôm, ôm hữu nghị,” Ninh Lạc nuốt nước bọt, rụt móng vuốt lại, “Cách chào hỏi mới, chưa thấy bao giờ đúng không?”
Phía trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười.
“Vậy sao, tôi cũng chưa thấy bao giờ.”
【A a a a a, có thể đừng kích thích tôi nữa được không, tôi là người dễ bị kích động lắm đo!】
Hết chương 58.
Chú thích:
- Gà hầm Hoàng Môn hay còn được gọi là gà om thơm, cơm gà om đậm vị, bắt nguồn từ nhà hàng nổi tiếng Cát Linh Viên ở Tế Nam, là một trong những món ăn truyền thống đặc sắc của Tế Nam, Sơn Đông.
- LeBron James là một cầu thủ bóng rổ chuyên nghiệp người Mỹ, hiện đang thi đấu cho đội Los Angeles Lakers tại giải bóng rổ nhà nghề Mỹ (NBA). Anh được coi là một trong những cầu thủ bóng rổ vĩ đại nhất mọi thời đại.
