Chương 58: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 7) – Cặp Đôi Gà Bông Nuôi Đu Đủ
Mạnh Tư Trình thắc mắc: “Chỉ có hai tệ thôi, rốt cuộc thì em đã ăn cái món gì thế?”
Tống Hề Đào liền ngó đầu qua xem, trong hóa đơn hiển thị rõ tên từng quán ăn một, cậu giải thích: “Cậu đừng có thấy nó chỉ là một suất mì dưa chua hai tệ nhé, giá gốc tận 20 tệ lận đó. Tôi dùng lì xì hai mươi tệ, phí ship mất thêm hai tệ nữa là xong.”
Mạnh Tư Trình buông một câu: “Chẳng nhìn ra giá gốc hai mươi tệ chút nào.”
Hóa đơn thì chỉ hiện số tiền thực trả thôi, chứ không giống như đơn hàng liệt kê rõ ràng đã dùng cái lì xì nào. Tống Hề Đào định lanh chanh chứng minh nhưng lại thành ra lạy ông tôi ở bụi này: “Để tôi tìm tên quán này cho cậu xem là cậu biết ngay ấy mà.”
Mạnh Tư Trình trả điện thoại lại cho cậu.
Tống Hề Đào lập tức tìm kiếm để chứng minh thực lực gọi đồ ăn sang chảnh mà giá chỉ hai con số của mình. Mì dưa chua Tiểu Trương, chính là cái quán này đây. Tống Hề Đào đang đắc ý thì phát hiện quán này vừa giảm giá toàn bộ menu, giờ chỉ còn 9.9 tệ một suất. Hóa ra là đang trong đợt chiến tranh thương mại, quán Tiểu Trương cố tình nâng giá niêm yết lên cao để đối phó với mấy cái phiếu giảm giá mệnh giá lớn của sàn thương mại.
Trời đất ơi, 9.9 tệ. Tống Hề Đào cảm thấy có chút mất mặt, vội vàng nhét điện thoại vào túi quần.
“Tìm không thấy nữa, chắc là sập tiệm rồi.”
Mạnh Tư Trình bế Tống Mộc Qua lên, giơ cao thằng bé lên nhìn chằm chằm vào thành quả của dự án trợ giá hàng tỷ đồng này mà phán: “Hai cha con các người chỉ trong sáu tháng mà đã ăn hết khẩu phần đồ ăn ngoài của sáu năm, xem ra từ giờ phải điều chỉnh lại một chút thôi.”
Tống Hề Đào tức anh ách mà không dám ho he gì, sợ Mạnh Tư Trình đi mách lẻo với bà Giang Mộng Lệ. Vốn dĩ dì Phượng đã soi xét chuyện ăn uống ba bữa của cậu, không cho cậu ăn đồ linh tinh bên ngoài rồi, giờ lại thêm một tên Mạnh Tư Trình nữa, muốn ăn vụng cũng không xong. Cho dù cậu có xóa lịch sử giao dịch Wechat đi cũng không được, chỉ cần Mạnh Tư Trình liếc qua một cái là sẽ phát hiện tổng số dư không khớp ngay. Người dốt toán như cậu thì tuyệt đối không thể làm sổ sách giả được đâu.
Mạnh Tư Trình bảo: “Thôi, vào ngủ trưa cùng Qua Qua đi.”
Tống Hề Đào ngoan ngoãn: “Được!”
Tống Hề Đào nằm xuống giường, Mạnh Tư Trình đặt Qua Qua nằm đối diện cậu. Hai cha con nằm mặt đối mặt với nhau, một phiên bản lớn, một phiên bản nhỏ y đúc. Đây chính là em bé Qua Qua đã lặn lội đường xa vạn dặm để đến tìm ba đây mà!
Tống Hề Đào đưa tay ra sau lưng thằng bé, vỗ nhẹ nhè: “Ngủ đi, ngủ đi nào, Qua Qua bé nhỏ của ba.”
Buổi chiều, trường có một tiết Hình Thế và Chính Sách, một tiết chỉ kéo dài 45 phút. Mạnh Tư Trình để Qua Qua ở nhà, có dì Phượng cộng thêm hai cô bảo mẫu, lại còn có camera giám sát lắp ở khắp nơi, trông chừng Qua Qua là dư sức rồi. Thế nhưng hắn vẫn quyết định đi cùng Tống Hề Đào đến trường, một người thì ngồi học, một người thì ngồi canh camera.
Lúc tan học, khi đi ngang qua tiệm trà sữa, Tống Hề Đào không kìm được cái nết thèm ăn mà dừng bước: “Mua cho tôi một ly trà sữa trân châu đường đen nóng đi, loại nguyên giá ấy nhé.”
Cậu lắc lắc cánh tay Mạnh Tư Trình làm nũng: “Cậu có tiền thì đừng có mua theo nhóm làm gì, giá gốc phải hai con số cơ.”
Một Tống Hề Đào biết làm nũng vì một ly trà sữa…. Mạnh Tư Trình im lặng mất một lúc, hắn đâu có nói là sẽ quản nghiêm đến mức đó đâu chứ. Nhưng mà, phàm là chuyện gì cũng nên để cho Tống Hề Đào tự phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình.
Mạnh Tư Trình đáp: “Về nguyên tắc thì một ly là không được.”
Tống Hề Đào mặc cả: “Nửa ly! Tôi chỉ uống nửa ly thôi, thề là không ảnh hưởng gì đến việc ăn bữa tối dinh dưỡng đâu mà.”
“Lấy một ly lớn, nóng, ba phần đường.” Mạnh Tư Trình đã đứng trước quầy gọi món xong xuôi.
Ly lớn! Tống Hề Đào vui muốn điên lên được, trông y hệt mấy đứa ngốc dễ bị mấy tay bad boy lừa đi chỉ bằng một ly trà sữa.
Tống Hề Đào hỏi nhân viên: “Cho tôi xin hai cái ống hút được không?”
Tâm trạng nhân viên bán hàng có chút phức tạp: “Cứ lấy tự nhiên ạ.”
Tống Hề Đào cực kỳ mưu mẹo rút thêm một cái ống hút nhỏ, cắm vào ly trà sữa. Làm thế này thì Mạnh Tư Trình sẽ không hút được trân châu, tất cả đều sẽ thuộc về cậu hết.
“Cái ống hút này là của cậu đấy.” Tống Hề Đào phân chia.
Mạnh Tư Trình ngạc nhiên: “Tôi uống trực tiếp luôn à?” Hắn cứ tưởng Tống Hề Đào uống thừa rồi mới đến lượt mình chứ.
Tống Hề Đào lý sự: “Trời lạnh thế này, đương nhiên là phải tranh thủ uống lúc còn nóng chứ!”
Cậu uống chậm rì rì, đợi đến lúc cậu chán rồi thì Mạnh Tư Trình chỉ còn nước uống trà lạnh ngắt. Tống Hề Đào chợt nhớ ra một chuyện cũ: “Lần trước tôi gửi sữa đậu nành cho cậu, lúc cậu uống nó có còn nóng không?”
Mạnh Tư Trình thật thà: “Lần nào tôi cũng đều tranh thủ uống lúc còn nóng.”
Tống Hề Đào thở phào: “Hồi đó nghe nói có người ăn đồ nguội bị đau bụng, tôi còn lo lắng một hồi, sợ người đó là cậu, cũng may là cậu thông minh.”
Uống ly sữa đậu nành thôi mà cũng liên quan đến thông minh, Mạnh Tư Trình đáp: “Tại vì tôi đi ngay sau lưng em mà.”
Tống Hề Đào: “….”
Thảo nào mà Mạnh Tư Trình biết thừa sữa đậu nành là do cậu tặng. Biết là cậu tặng mà Mạnh Tư Trình vẫn dám uống, có phải Mạnh Tư Trình đã có ý với cậu từ sớm rồi không hả?
Tống Hề Đào đánh trống lảng: “Sáng mai tôi có tiết chuyên ngành, hướng dẫn đồ án tốt nghiệp mỹ thuật, cậu đừng đi theo tôi nữa, ở nhà trông con đi nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi….”
Tống Hề Đào dọa hắn: “Cậu mà đi là thành người mẫu khỏa thân miễn phí cho sinh viên vẽ đấy.”
Mạnh Tư Trình đành chịu: “Được rồi, vậy em tự đi đi.”
Lát sau, Mạnh Tư Trình lại chốt thêm một câu: “Cho em vẽ thì được.”
Tống Hề Đào hút một ngụm trà sữa ngọt lịm, bĩu môi: “Tôi thèm vào.”
Buổi tối, Tống Hề Đào biết tin Qua Qua không được ngủ cùng mình, cậu khiếu nại vượt cấp lên tận chỗ Giang Mộng Lệ, nhưng đã bị bác bỏ không thương tiếc, lại còn bị đe dọa “Mai mẹ sang đón Qua Qua về đấy”.
Mạnh Tư Trình giải thích: “Hiện tại em cần ngủ đủ giấc, hoặc là đợi đến lúc Qua Qua có thể ngủ một mạch đến sáng đã.”
Tống Hề Đào ỉu xìu: “Thôi được rồi.” Dù sao Qua Qua cũng ở ngay phòng bên cạnh, gần xịt à.
Cậu ngủ một giấc ngon lành đến sáng hôm sau, lúc rửa mặt có hơi chột dạ một chút, chỉ lộ hai con mắt ra hỏi Mạnh Tư Trình: “Tối qua Mộc Qua có khóc không?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Không có.”
Tống Hề Đào nghi ngờ: “Có phải cậu lén nhét nút bịt tai cho tôi không đấy?”
Mạnh Tư Trình: “Không có đâu, vén áo lên nào.”
Tống Hề Đào kéo áo lên, để Mạnh Tư Trình bôi thuốc cho mình.
Ăn cơm xong, Mạnh Tư Trình giúp cậu xách dụng cụ vẽ: “Tôi đưa em đi.”
Tống Hề Đào: “Không phải đã nói là để tôi tự đi sao!”
Mạnh Tư Trình tỉnh bơ: “Tôi chỉ đồng ý để em tự vào lớp thôi.”
Tống Hề Đào có cảm giác như mình vừa quay lại thời tiểu học, bị ông ba Tống Quắc áp giải đi học vậy: “Sau này cậu cũng đưa con đi học kiểu này hả?”
Mạnh Tư Trình: “Ừm.”
Tống Hề Đào thắc mắc: “Thế cậu không đi làm à?”
Mạnh Tư Trình: “Đang cân nhắc chuyện vào trường học làm việc.”
Tống Hề Đào sững sờ, Mạnh Tư Trình định tự mình dạy con sao?
“Chẳng lẽ cậu định tốt nghiệp xong đi ứng tuyển vào trường học thật đấy à?”
Mạnh Tư Trình hỏi ngược lại: “Không được sao? Tiện thể tìm hiểu trước về trẻ con luôn.”
Tống Hề Đào: “Cậu giỏi toán như thế, chắc chắn là sẽ dạy Qua Qua học Toán cực giỏi luôn, có cậu đúng là tốt quá đi.”
Khóe môi Mạnh Tư Trình không kìm được mà cong lên: “Vẫn chưa kết luận được đâu.”
Tống Hề Đào bỗng nhìn thấy ánh hào quang tương lai của nhà họ Tống, hớn hở đi vào lớp. Thầy giáo cho tan học sớm, cậu không báo cho Mạnh Tư Trình mà tự mình về nhà, bắt gặp ngay một cảnh tượng ấm áp vô cùng —— Mạnh Tư Trình một tay bế Tống Mộc Qua, một tay viết luận văn tốt nghiệp môn toán, nhìn bóng lưng trông vô cùng nghiêm túc và đĩnh đạc.
Dáng vẻ Mạnh Tư Trình tập trung mày mò nghiên cứu học thuật ấy, tuy cậu nhìn không hiểu nhưng trông cao siêu thực sự, ngay cả thằng cu con nằm trên tay hắn trông cũng toát ra khí chất thần đồng toán học ngời ngời. Hai mắt Tống Hề Đào sáng lấp lánh như sao.
Mạnh Tư Trình nghe tiếng động thì quay đầu lại: “Em tan học sớm à?”
Tống Hề Đào lấy điện thoại ra chụp ảnh tanh tách: “Mưa dầm thấm lâu! Tôi phải chụp ảnh gửi cho ba mẹ xem cảnh này mới được!”
Để cho Giang Mộng Lệ và Tống Quắc biết rằng, gửi Qua Qua sang đây để được hun đúc tri thức là một quyết định đúng đắn nhường nào.
Mạnh Tư Trình liếc nhìn em bé trong lòng mình, nghiêm túc đính chính: “Chưa tính là mưa dầm thấm lâu được đâu, Qua Qua giống hệt em, đang nhắm tịt mắt lại kia kìa.”
Tống Hề Đào nhớ lại lần đầu tiên mình nhờ Mạnh Tư Trình giảng toán, vì nghe không hiểu nên cũng nhắm tịt mắt lại y chang.
Tống Hề Đào chống chế: “Nó nhắm mắt thì cậu có thể đọc thành tiếng mà, cậu vừa tính toán vừa đọc cho con nghe đi.”
Mạnh Tư Trình: “Dân làm toán bọn tôi thường không đọc thành tiếng đâu.”
Tốc độ miệng làm sao đuổi kịp tốc độ não được chứ.
Một người làm Toán mà cứ nhìn thấy con số là lại lẩm bẩm đọc ra miệng như Tống Hề Đào chỉ biết câm nín: “…”
Mạnh Tư Trình kiêu ngạo thế này liệu có dạy được toán sơ cấp không đây trời?
Mạnh Tư Trình giảng bài cao siêu quá, đến bản thân cậu năm 17 tuổi còn chẳng hiểu, thì một em bé Qua Qua miệng còn hôi sữa liệu có hiểu nổi không? Đừng nói đến cuối cùng vẫn phải để cậu đích thân dạy con 1+7=8 nhé?
Tống Hề Đào chân thành góp ý: “Nếu cậu muốn làm thầy giáo, tôi thật lòng khuyên anh một câu, anh nên dạy từ lớp một.”
Mạnh Tư Trình: “Tôi sẽ cân nhắc.”
Buổi tối, đến giờ tắm cho Tống Mộc Qua.
Người tắm chính: Cô bảo mẫu. Phụ tá: Mạnh Tư Trình. Giám sát viên: Tống Hề Đào.
Cái phòng vệ sinh vốn chẳng rộng rãi gì chen chúc bốn người, hai người lớn ngồi xổm, Tống Hề Đào chỉ có thể đứng ở cửa quan sát, không có cơ hội thực hành. Nhìn cái cổ núc ních của Qua Qua béo ú khó rửa, cậu chỉ hận không thể tự mình xắn tay vào làm ngay cho rồi.
Cái dáng cao lêu nghêu của Mạnh Tư Trình chắn hết cả tầm nhìn, Tống Hề Đào chỉ đạo Mạnh Tư Trình đổi chỗ với cô bảo mẫu.
Mạnh Tư Trình ngoan ngoãn: “Được, đổi chỗ.”
Đến lúc này cô bảo mẫu mới biết, trong cái nhà này người phát lương và người làm chủ không phải là cùng một người.
Tắm xong, Mạnh Tư Trình sát trùng rồi lau khô rốn cho em bé. Nơi này từng kết nối với Tống Hề Đào, sau khi tách ra sẽ để lại dấu vết chia lìa, làm bố rồi cảm xúc lại càng sâu đậm hơn.
Mạnh Tư Trình hỏi: “Vẫn còn muốn được tắm hả?”
Tống Hề Đào không cần suy nghĩ đã đáp ngay: “Ừm.”
Mạnh Tư Trình: “Thế để tôi tắm cho em, đối xử bình đẳng nhé.”
Ký ức liên quan ùa về, Tống Hề Đào chưa tắm mà người đã mềm nhũn: “Không, không cần đâu, tôi tự làm được mà.”
Lần trước Mạnh Tư Trình đã dám vươn tay dài như thế, lần này không khéo hắn sẽ thò hẳn vào trong mất? Nhỡ đến lúc đó Mạnh Tư Trình lại nói mấy câu kiểu “Chăm sóc Qua Qua vất vả lắm”, “Đêm chẳng ngủ được tí nào”, “Cần được thưởng một chút” để bán thảm thì cậu biết đối phó làm sao đây?
Mạnh Tư Trình dồn ép: “Em cứ cân nhắc nửa tiếng đi, nhưng mà kết quả cuối cùng thì vẫn là tôi tắm cho em thôi, tự hành hạ mình nửa tiếng làm gì cho khổ.”
Tống Hề Đào: “…” Hắn nói nghe cũng có lý thật.
…….
Tống Hề Đào phát hiện, hóa ra Mạnh Tư Trình cũng có giới hạn đàng hoàng. Chế độ tắm rửa lần này không hề bị lấn lướt thêm chút nào gọi là quá đáng, mà cũng có thể là do cậu không được ngâm nước lâu, không cho Mạnh Tư Trình cơ hội để làm càn. Tống Hề Đào cũng đã chuẩn bị tâm lý, kiềm chế bản thân rất tốt, không để xảy ra phản ứng ngượng ngùng như lần trước. Chỉ trừ lúc cuối cùng, khi Mạnh Tư Trình cởi chiếc áo bị nước bắn ướt ra, ném vào cùng một chậu quần áo bẩn, Tống Hề Đào cảm thấy hắn còn rực rỡ và quyến rũ hơn bất kỳ người mẫu thật nào mà cậu từng vẽ.
Cậu nhìn Mạnh Tư Trình vò chiếc quần lót cậu vừa thay ra, cảm giác bao nhiêu khí huyết tẩm bổ mấy ngày nay dồn hết lên mặt: “Tôi đi pha sữa đây!”
Mạnh Tư Trình cản lại: “Em cứ nghỉ ngơi đi.”
Tống Hề Đào: “Tôi biết làm mà!”
Mạnh Tư Trình chẳng thèm ngẩng đầu lên, tay vẫn vò quần: “Sữa bột và nước phải pha theo một tỷ lệ nghiêm ngặt, múc sữa không được để ngọn quá thìa, sai số trọng lượng trong khoảng 1.7%. Một thìa sữa phối với 30.12 ml nước, nhiệt độ nước thích hợp cứ tăng lên 0.1 độ C thì giảm số vòng lắc đi 0.2 vòng, nếu không sẽ dễ sinh bọt khí, uống vào bị đầy hơi đấy.”
“Qua Qua cần uống 135 ml sữa, em đi xem nhiệt độ nước trong bình thủy, rồi quay lại báo cho tôi biết cần bao nhiêu sữa bột, bao nhiêu nước, lắc bao nhiêu vòng.”
Tống Hề Đào: “…” Cái quái gì vừa bay vèo qua tai cậu thế nhỉ?
Phức tạp đến thế sao? Chẳng phải mỗi lần ba cậu pha sữa cứ xúc đại mấy thìa sữa, lắc lắc mấy cái, thử độ nóng là xong à? Bộ mấy người pha sữa này ai cũng lén làm toán trong đầu hả trời?
Tống Hề Đào đầu hàng: “Thôi vậy, tôi không pha nữa.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào lui ra khỏi nhà vệ sinh, đứng ở phòng khách ngẫm nghĩ một lúc. Không nhìn thấy mặt Mạnh Tư Trình, đầu óc cậu cũng trở nên tỉnh táo và sáng suốt hơn hẳn.
“Mạnh Tư Trình, cậu lừa tôi đúng không?”
Mạnh Tư Trình bưng chậu quần áo ra phơi, nghe vậy thì mỉm cười: “Cũng có một chút.”
Tống Hề Đào: “Hứ.”
……….
Thế là đôi chim ri cứ va vấp như vậy mà nuôi đu đủ, tháng Tư đến, hoa xuân đua nở, thi thoảng Mạnh Tư Trình cũng bế Mộc Qua đến trường đón Tống Hề Đào tan học.
Phong cảnh ở trường Đại học Sư phạm rất đẹp, có thể coi như công viên, rất thích hợp để đưa Mộc Qua ra ngoài đi dạo và tắm nắng.
Tống Hề Đào hỏi: “Hôm nay trời đẹp thế này mà cậu không bế Qua Qua ra à?”
Mạnh Tư Trình: “Thằng bé ngủ mất rồi.”
Tống Hề Đào đi theo Mạnh Tư Trình, những lúc không mang theo con trai, hai người sẽ đi đường tắt, ngang qua khu phố sinh viên đông đúc, coi như đi dạo phố, mua mấy món đồ linh tinh.
Mạnh Tư Trình chợt nhắc: “Hôm nay dì Phượng nấu món canh vịt tiềm thuốc bắc mà em ghét nhất đấy.”
Vẻ mặt Tống Hề Đào có hơi đơ ra, nước cốt vịt được chưng cất từ nguyên một con vịt thả vườn cộng thêm thuốc bắc, uống vào dở tệ. Mùi nồng khủng khiếp, thế mà dì Phượng cứ khen “ngọt lắm”.
Cậu lơ đãng một chút, không nhận ra Mạnh Tư Trình đã dừng lại, thế là đụng phải vai hắn: “Sao cậu dừng lại thế?”
Mạnh Tư Trình quay đầu nhìn biển hiệu quán “Lẩu xiên que cay Tiểu Mễ”: “Quán này xuất hiện trong đơn hàng của em năm lần, lần đầu tiên em tiêu hết 14.7 tệ.”
Tống Hề Đào kinh hãi, không ngờ Mạnh Tư Trình chỉ xem hóa đơn một lát mà đã nắm thóp hết toàn bộ quá khứ của cậu rồi: “Đã bảo là giá sau khi dùng mã giảm giá rồi mà! Người ta bán đắt lắm đấy! Không được lôi chuyện cũ ra nói nữa đâu——”
Mạnh Tư Trình nắm tay cậu kéo vào trong: “Chúng ta vào nếm thử xem.”
Cái gì?
Mạnh Tư Trình muốn đưa cậu đi ăn lẩu xiên que á?!!
Tống Hề Đào vui như mở cờ trong bụng, quên béng mất mình đang bị nắm tay, cậu vui vẻ đi theo.
“Tôi muốn gọi thêm quẩy, quẩy ở quán này ngon lắm đó.”
Hết chương 58.
Tác giả có lời muốn nói:
Đào Tử: Mẹ ơi, cậu ấy mời con uống trà sữa với ăn lẩu xiên que đó [Ngại ngùng]
Chú thích: Môn Hình Thế và Chính Sách – Môn này giống như một buổi cập nhật tin tức thời sự phiên bản chuyên sâu, chủ yếu là dạy về: Tình hình trong nước – Các kế hoạch phát triển kinh tế, chính sách mới của chính phủ, hoặc các sự kiện trọng đại đang diễn ra. Tình hình quốc tế – Quan hệ ngoại giao giữa các nước, các vấn đề nóng trên toàn cầu như biến đổi khí hậu, kinh tế thế giới, xung đột…. Và cuối cùng là phân tích góc nhìn: Giảng viên sẽ giúp sinh viên hiểu tại sao một chính sách lại ra đời và nó có tác động gì đến đời sống người dân.
