Chương 58: Sinh Hồn Không Muốn Quay Về

Chương 58: Sinh Hồn Không Muốn Quay Về

 

Đó là một đứa bé trông chừng mười tuổi. Quần áo nó mặc tinh tươm, dáng vẻ sạch sẽ, người hơi gầy. Vì là sinh hồn nên trên người nó không có vẻ chết chóc của âm hồn, thần thái linh động chẳng khác gì người sống.

 

Thằng bé biết chị gái ma kia muốn đưa nó về nhà, thế nên vừa phát hiện chị ta lại tìm đến là vội vàng lẩn đi. Nhưng nó chỉ lo tránh người chết mà chẳng để ý né người sống, lúc cố chui từ bụi cây ra thì “bộp” một tiếng, đâm sầm vào người ta rồi ngã dập mông.

 

Sau khi Mạnh Cẩn đâm phải người thì buột miệng nói một câu xin lỗi, nhưng đợi đến lúc nó bò dậy mới nhận ra, lẽ ra nó không thể đâm vào ai được mới phải, bởi giờ nó đâu còn là người sống nữa.

 

Nhìn anh trai nhỏ bị mình tông phải, Mạnh Cẩn nghi ngờ ngước lên, bắt gặp ánh mắt của người đó, nó đoán chắc rằng anh ấy cũng có thể nhìn thấy mình, bấy giờ mới kinh ngạc hỏi: “Anh trai ơi, anh cũng là ma à?”

 

Tạ Phán Nhi bay tới, tóm chặt lấy tay thằng bé: “Bắt được cậu rồi nhé, xem cậu còn chạy đi đâu!”

 

Mạnh Cẩn giãy giụa kịch liệt: “Chị bắt tôi làm gì, tôi có quen chị đâu! Chị đừng tưởng mình là ma thì buôn bán trẻ con không phạm pháp nhé!”

 

Tạ Phán Nhi quay đầu nhìn tiểu thiên sư: “Ma buôn trẻ con có phạm pháp không?”

 

Quý Nam Tinh: “Luật lệ cõi âm thì không biết, nhưng báo ứng hẳn là còn đáng sợ hơn cả phạm pháp.”

 

Mạnh Cẩn nghe vậy thì càng thêm hùng hồn: “Nghe thấy chưa! Sẽ có báo ứng đấy! Chị mau buông tôi ra, chị có là gì của tôi đâu mà đến lo chuyện bao đồng!”

 

Tạ Phán Nhi gắt lên: “Cái đồ quỷ nhỏ nhà cậu! Sao cậu không thể đợi người ta nói cho rõ ràng chứ, nếu cậu đã sắt đá quyết tâm muốn chết thì chúng tôi cũng đâu thể cưỡng ép cậu sống được!”

 

Mạnh Cẩn cũng nổi đóa: “Thế tôi không muốn về thì dựa vào đâu mà chị ép tôi về! Chuyện của tôi mà tôi không được tự quyết định à!”

 

Tiêu Dã thấy Quý Nam Tinh đứng bên cạnh thì có hơi mù mờ: “Tình hình gì đây?”

 

Quý Nam Tinh đưa tay quệt nhẹ lên mắt hắn, chẳng mấy chốc, một bóng lớn một bóng nhỏ liền hiện ra trước mắt.

 

Trước đó Tạ Phán Nhi đã đổi mạng với người khác nên bây giờ quỷ khí trên người khá yếu, vì vậy sắc mặt trông gần giống người sống hơn. Còn thằng bé kia vốn là sinh hồn, nhìn không có chút quỷ khí nào nên cũng bình thường.

 

Thế nên khi đột nhiên nhìn thấy hai người hiện ra trước mắt, Tiêu Dã chẳng những không sợ mà ngược lại còn rất bình tĩnh, hắn giơ tay cười với Tạ Phán Nhi đang nhìn mình: “Chào.”

 

Tạ Phán Nhi wao một tiếng: “Không hổ là thiếu niên trẻ trâu ôm mộng cứu thế giới, cậu cũng bình tĩnh quá rồi đấy, gặp ma mà không sợ chút nào hả?”

 

Tiêu Dã: “Có Náo Náo nhà tôi ở đây thì tôi sợ gì chứ. Mà giờ hai người đang tranh cãi chuyện gì thế?”

 

Tạ Phán Nhi nhìn thằng nhóc chỉ cao đến ngực mình, liền buông tay nó ra: “Lúc trước tôi tưởng cậu là hồn lạc nên mới muốn đưa cậu về. Nhưng nếu chính cậu không muốn về thì chắc chắn là chúng tôi cũng không miễn cưỡng. Chỉ có điều, mạng sống chỉ có một mà thôi, cậu phải suy nghĩ cho kỹ. Nếu cậu gặp khó khăn gì, ví dụ như bị bạo hành gia đình, hoặc bị bắt nạt ở trường, hay cậu cảm thấy có vấn đề gì trời sập đi nữa, cậu có thể nói ra, biết đâu chúng tôi giúp cậu giải quyết được thì sao. Còn nếu cậu thực sự cảm thấy sống tiếp cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, chúng tôi cũng sẽ không cản đường cậu đi chết. Cậu nghe hiểu chưa!”

 

Chính cô cũng là người tự sát. Nói thật, có những chuyện người ngoài thấy chỉ là hạt vừng hạt đậu, nhưng với bản thân người trong cuộc lại là bóng tối không thể phá tan được. Vì vậy, cô rất thấu hiểu cho cảm giác của thằng bé này.

 

Nhưng giờ đây, khi đã thoát khỏi hoàn cảnh của mình lúc đó, Tạ Phán Nhi cảm thấy, nếu năm xưa có người chìa tay ra kéo cô một cái, có người giúp cô một tay, cô đã không nhảy từ trên cao xuống để từ bỏ mạng sống của mình rồi.

 

Bây giờ gặp một người có lẽ cũng đang trong hoàn cảnh tương tự, cô muốn thử kéo một lần. Bất luận là sống hay chết, ít nhất đó cũng không còn là lựa chọn duy nhất trong bóng tối nữa.

 

Mạnh Cẩn cúi đầu nhìn bàn tay vừa được buông ra của mình, im lặng nghe hết những lời của chị gái ma rồi ồ một tiếng: “Không cần đâu, tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi không về. Cũng chẳng có gì cần người khác giúp cả. Chỉ cần hai người đừng bất chấp ý muốn của tôi mà đưa tôi về đã là giúp đỡ lớn nhất rồi.”

 

Quý Nam Tinh: “Chúng tôi sẽ tôn trọng ý muốn của cậu. Sinh khí của cậu đã rất yếu rồi, tôi hy vọng trước khi hối hận, cậu vẫn còn cơ hội để quay về.”

 

Tiêu Dã nói: “Nhóc con, hay là em kể xem đã gặp phải chuyện gì? Trời có sập cũng có người cao chống đỡ mà. Nếu em lo sau khi hoàn hồn sẽ tiếp tục bị bạo hành gia đình thì cứ yên tâm, nhà anh trai đây có cả một đội ngũ luật sư, bất kể bố mẹ em là loại vô lại thế nào cũng có thể cứu em thoát khỏi bể khổ.”

 

Mạnh Cẩn không chút cảm xúc mà nhếch môi với họ: “Cảm ơn, không cần.”

 

Quý Nam Tinh nghe vậy thì gật đầu, quay sang nói với Tiêu Dã: “Đi thôi.”

 

Tiêu Dã cũng không khuyên nữa, quay người đi theo Quý Nam Tinh.

 

Thấy hai anh trai lớn đã đi, Mạnh Cẩn nhìn cô gái ma: “Chị không đi à?”

 

Tạ Phán Nhi trốn trong bóng râm của cầu trượt: “Liên quan gì đến cậu.”

 

Bên ngoài trời nắng, Mạnh Cẩn tuy là sinh hồn, nhưng bị mặt trời chiếu vào cũng cảm thấy khó chịu, đành phải trốn trong bóng râm cùng cô.

 

Có lẽ vì thời tiết đẹp, chẳng mấy chốc đã có vài tốp trẻ con chạy đến chơi. Mấy đứa nhỏ bốn năm tuổi được bố mẹ trông chừng cứ leo trèo lên xuống, la hét cười đùa ầm ĩ.

 

Tạ Phán Nhi xoa xoa tai: “Ồn quá.”

 

Mạnh Cẩn nhìn cô: “Không thích trẻ con thì lúc trước còn chạy tới lo chuyện bao đồng làm gì.”

 

Tạ Phán Nhi: “Chẳng phải đây là lần đầu thấy sinh hồn nên tò mò sao. Dù gì cũng là rảnh rỗi mà, trước khi trời tối cũng không đi đâu được. Hay là cậu kể cho tôi nghe chuyện nhà cậu đi?”

 

Mạnh Cẩn trợn trắng mắt: “Chị nhiều chuyện thật, không biết là đừng có xát muối vào vết thương của người khác à.”

 

Tạ Phán Nhi thở dài: “Làm ma lâu ngày cô đơn lắm. Khó khăn lắm mới gặp được một người có thể nói chuyện. Cậu có biết không, trước khi gặp tiểu thiên sư, chính là cái anh trai lớn ban nãy ấy, mấy năm trời tôi không được nói chuyện với ai. Vì người sống không thấy tôi, mà ma thì cũng chẳng có nhiều, chán chết đi được.”

 

Mạnh Cẩn không thèm để ý đến cô, ngồi trong bóng râm nhìn đám trẻ đang chơi đùa, im lặng không biết đang nghĩ gì.

 

——-

 

Rời khỏi công viên nhỏ, Tiêu Dã quay đầu nhìn lại, không thấy một lớn một nhỏ đâu mới hỏi: “Thật sự không quản à?”

 

Quý Nam Tinh: “Nó không muốn về, tôi cũng đâu thể cưỡng ép đưa nó về. Thằng bé đó chắc cũng mười tuổi rồi, mười tuổi đã hiểu biết rất nhiều. Có những đứa trẻ mười tuổi thậm chí còn chín chắn hơn cả người lớn. Đừng cho rằng chúng còn nhỏ mà áp đặt ý muốn của mình lên chúng.”

 

Tiêu Dã gật đầu: “Cũng phải. Ban nãy cậu dùng cái gì để mở Thiên Nhãn cho tôi thế, có thể mở mãi được không?”

 

Quý Nam Tinh: “Đương nhiên là không. Tôi dùng linh lực của mình để mở cho cậu, mở càng lâu thì tôi càng hao tổn.”

 

Dù rất tò mò về thế giới mà hắn không nhìn thấy, nhưng Tiêu Dã nào muốn làm hao tổn Quý Nam Tinh, bèn vội nói: “Thế cậu mau đóng lại cho tôi đi.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Đóng rồi.”

 

Nhìn bầu trời trong xanh, Tiêu Dã nói: “Đói không, có muốn đi ăn gì đó không?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn bụng hắn: “Chẳng phải vừa mới ăn cơm xong à.”

 

Tiêu Dã choàng tay qua vai cậu: “Bữa chính là bữa chính, đồ ăn vặt là đồ ăn vặt. Đi, dạo siêu thị mua đồ ăn vặt cho cậu.”

 

Gần đó có một trung tâm thương mại phức hợp, bao gồm cả nhà hàng, khu mua sắm và rạp chiếu phim. Vì là cuối tuần nên người dắt díu cả nhà đến trung tâm thương mại mua sắm không hề ít chút nào.

 

Tiêu Dã đã đặt sẵn đồ uống trên ứng dụng từ trước, lúc vào đến nơi thì vừa hay đồ đã xong. Hắn vừa nhận được túi trà sữa thì bị hai cô gái trẻ trung xinh xắn chặn đường.

 

Nhìn túi trà sữa trên tay hắn, Tưởng Đường Đường “yô yô” hai tiếng: “Anh Dã hẹn hò à?”

 

Tiêu Dã nhìn Tưởng Đường Đường và Lâm Nghệ, cười một tiếng: “Ừ, hẹn hò đấy. Hai đứa tránh xa anh ra một chút, không thì sợ vợ anh hiểu lầm.”

 

Tưởng Đường Đường lập tức đảo mắt hóng chuyện, cố gắng nhận ra đối tượng hẹn hò của Tiêu Dã giữa đám đông.

 

Chưa kịp nhìn được bao lâu, hai cô đã thấy một sự tồn tại nổi bật nhất giữa dòng người. Tưởng Đường Đường khoác tay Lâm Nghệ, tựa đầu vào vai bạn mình, đôi mắt long lanh cảm thán: “Học sinh giỏi toàn diện đẹp trai quá đi mất, cậu ấy chẳng cần làm gì cả, chỉ đứng đó thôi cũng đã thu hút hết mọi ánh mắt của tôi rồi.”

 

Ai mà hiểu được sức sát thương của nam thần chứ, giữa đám đông tất cả mọi người đều là phông nền, chỉ có cậu ấy là nổi bật như được chiếu đèn sân khấu, ai mà hiểu được cơ chứ!

 

Lâm Nghệ đứng bên cạnh cười, cô không phải kiểu người hướng ngoại như Tưởng Đường Đường, không thể thẳng thắn và nồng nhiệt bày tỏ lời khen trong lòng, nhưng ánh mắt vẫn dừng lại ở phía đó thêm một lúc. Quý Nam Tinh mặc thường phục trông còn đẹp hơn.

 

Tiêu Dã thẳng thừng giơ túi trà sữa lên che tầm mắt hai cô: “Nhìn linh tinh cái gì, thu ánh mắt lại mau!”

 

Tưởng Đường Đường tặc lưỡi một tiếng: “Tôi nhìn thì sao nào, cậu đừng có cản tầm mắt của tôi!”

 

Quý Nam Tinh trả lời xong tin nhắn của Hạ Quân Ngạn, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tiêu Dã đang nói chuyện với ai đó, bèn cất điện thoại rồi bước tới: “Hai cậu cũng đến trung tâm thương mại à.”

 

Tiêu Dã đưa một ly đồ uống nóng cho cậu: “Cẩn thận bỏng.”

 

Tưởng Đường Đường liền mách tội với Quý Nam Tinh: “Ban nãy cậu ấy nói cậu là vợ cậu ấy đó! Còn bảo bọn tôi đừng có làm phiền cậu ấy hẹn hò!”

 

Tiêu Dã ê ê mấy tiếng, vội đưa tay bịt miệng cô nàng.

 

Trước nay Quý Nam Tinh vốn chẳng để tâm đến những lời đùa kiểu này, cậu cười nói: “Hai cậu có uống gì không, tôi mời.”

 

Tưởng Đường Đường lắc đầu: “Thôi thôi, nhìn thêm một cái mà anh Dã đã muốn giết người rồi, nếu uống trà sữa cậu mời, tôi sợ nửa đêm cậu ấy đến tìm tôi đòi mạng mất.”

 

Lâm Nghệ khẽ huých Tưởng Đường Đường một cái, ra hiệu cho cô đùa cũng phải có chừng mực: “Cảm ơn cậu, không cần đâu, bọn tôi vừa mới ăn cơm xong.”

 

Quý Nam Tinh cũng không phải người nhiệt tình, ra ngoài gặp bạn cùng lớp chào hỏi một câu là được rồi. Tiêu Dã thấy hai cô xách túi lớn túi nhỏ, bèn xua tay: “Không làm phiền hai cậu mua sắm nữa, bye.”

 

Tưởng Đường Đường nói: “Hôm nay ở đây có buổi ký tặng của một ngôi sao đấy, hai cậu có hứng thú thì lát nữa có thể qua xem.”

 

Tiêu Dã tò mò hỏi một câu: “Ai thế, ca sĩ hay vũ công?”

 

Tưởng Đường Đường: “Là Cảng Sinh! Nghệ sĩ toàn năng vừa hát hay vừa diễn giỏi đó!”

 

Một cái tên hoàn toàn xa lạ. Tiêu Dã liếc nhìn Quý Nam Tinh, thấy cậu cũng có vẻ mặt mờ mịt thì biết là không hứng thú rồi. Nhưng hắn cũng không muốn làm bạn học mất hứng, bèn nói: “Được thôi, bọn tôi đi dạo siêu thị một vòng trước, lát nữa sẽ qua xem.”

 

Họ đến trung tâm thương mại để mua đồ ăn vặt, nên đi thẳng đến siêu thị. Tiêu Dã cởi áo khoác treo lên xe đẩy, cảm thán: “Chẳng trách đông người thế, hóa ra là có buổi ký tặng của ngôi sao. Lát nữa có muốn ghé qua xem không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Chẳng quen biết thì có gì hay mà xem.”

 

Cậu không thích những nơi đông người, hơn nữa cũng không theo đuổi thần tượng.

 

Tiêu Dã lấy điện thoại ra tìm khu ẩm thực của trung tâm thương mại: “Đã ra ngoài rồi, hay là tối nay ăn ở đây luôn đi. Mua sắm xong thì gửi đồ, trên lầu còn có khu trò chơi, mình chơi một lúc rồi ăn tối xong hẵng về?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh lại lắc đầu: “Tốt nhất là về nhà trước bốn giờ, vì sắp mưa.”

 

Thời tiết trong xanh thế này trông chẳng giống sắp mưa chút nào, nhưng Tiêu Dã chọn tin tưởng cậu. Thế là hắn tăng tốc, thấy món gì ngon là quẳng vào xe đẩy.

 

Đủ các loại đồ ăn vặt, trái cây, chẳng mấy chốc chiếc xe đẩy đã đầy ắp. Hắn còn đặc biệt quan tâm đến con ma nữ nhà Quý Nam Tinh: “Tạ Phán Nhi kia thích ăn gì, mấy thứ này ma có ăn được không?”

 

Quý Nam Tinh nói: “Cúng cho cô ấy là được. Chắc là cô ấy thích đồ ngọt, kẹo, bánh kem nhỏ.”

 

Tạ Phán Nhi rất ít khi chủ động đòi cậu đồ ăn. Đôi khi cậu ăn đồ đặt ngoài ở nhà, Tạ Phán Nhi cũng chỉ cố gắng ngửi mùi, dù chẳng ngửi được gì nhưng chưa bao giờ mở miệng đòi, chỉ có một lần duy nhất xin một cái bánh kem.

 

Cô gái đó trông hoạt bát vui vẻ, nhưng thực chất là bị ảnh hưởng sâu sắc bởi hoàn cảnh gia đình. Có lẽ chỉ vì một câu nói của cha cô, con gái mà ham ăn thì rất mất mặt, nên đôi khi rõ ràng rất muốn ăn nhưng cũng phải kìm nén, càng không dám biểu lộ ra ngoài.

 

Có những bậc cha mẹ sẽ không bao giờ biết được, đôi khi một câu nói vô tình, thậm chí là vô tâm của họ có thể ảnh hưởng đến con cái cả một đời.

 

Tiêu Dã lại vòng về khu bánh kẹo, lấy mấy hộp kẹo và sô cô la: “Người bạn ma đầu tiên quen được, cậu đưa cho cô ấy giúp tôi nhé.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Được, tôi thay cô ấy cảm ơn cậu.”

 

Biết lát nữa trời sẽ mưa, Tiêu Dã gọi tài xế nhà mình đến. Nhưng cổng chính trung tâm thương mại không được đỗ xe, xe phải đỗ ở cổng phụ, ra khỏi siêu thị phải đi vòng qua nửa trung tâm thương mại mới đến được.

 

Càng đi vào giữa càng đông người. Ngôi sao thì họ chẳng thấy đâu, toàn thấy đầu người là đầu người. Tiêu Dã thấy bên kia người người chen chúc, bèn một tay đẩy xe, một tay kéo Quý Nam Tinh lại gần: “Đứng sát vào tôi, lỡ đi lạc thì làm sao.”

 

Quý Nam Tinh: “Có điện thoại, có tiền, có miệng, có chân, cậu nói xem có thể làm sao.”

 

Tiêu Dã: “Không, cậu nên đi thẳng đến phòng phát thanh, rồi cho phát đi phát lại: Phụ huynh của bạn nhỏ Quý Náo Náo, phụ huynh của bạn nhỏ Quý Náo Náo nghe thấy thông báo xin mời đến phòng phát thanh, bạn nhỏ Quý Náo Náo đang đợi ở phòng phát thanh. Sau đó ngoan ngoãn ở trong phòng phát thanh chờ tôi đến đón.”

 

Nghe giọng phát thanh viên nghiêm túc giả vờ của Tiêu Dã, Quý Nam Tinh bật cười, cậu khẽ nghiêng mặt đi, đôi mày cong cong nhuốm ý cười, trong khoảnh khắc ấy như đâm sầm vào trái tim người khác.

 

Tiêu Dã ngẩn người nhìn một lúc, xe đẩy suýt nữa thì đâm vào hàng trưng bày trước cửa một cửa hàng. Hoàn hồn lại, hắn vội thu hồi ánh mắt, nắm chặt tay cầm xe đẩy không dám nhìn lung tung nữa.

 

Lúc này, tiếng nhạc trong khu trung tâm thương mại đột nhiên lớn hơn, đám đông bỗng vang lên những tiếng hò reo dữ dội, ồn ào đến mức Quý Nam Tinh chỉ muốn bịt tai lại.

 

Trên sân khấu ở chính giữa trung tâm thương mại, một thanh niên ăn mặc rất sành điệu đang đứng dưới ánh đèn sân khấu, bắt đầu nhảy theo điệu nhạc.

 

Quý Nam Tinh ngẩng đầu liếc nhìn một cái, chỉ một cái nhìn này đã khiến cậu không khỏi nhíu mày.

 

Tiêu Dã sợ cậu bị đám đông xô đẩy làm lạc mất, một tay nắm chặt tay cậu đi ra ngoài, nhưng thấy cậu cứ nhìn chằm chằm lên sân khấu, hắn cũng dừng lại theo: “Nhảy trông cũng được đấy, có muốn ở lại xem biểu diễn rồi lát nữa xin chữ ký không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu, sau khi xác nhận mình không nhìn lầm, cậu cầm điện thoại lên chụp một tấm ảnh rồi đi.

 

Tài xế đã đợi sẵn ở cổng phụ. Tiêu Dã xách túi lớn túi nhỏ lên xe: “Đưa cậu về nhà trước, cậu đưa cho tôi một ít phù lục và chu sa, tôi về nhà thử lại.”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Được.”

 

Đợi xe khởi động, Tiêu Dã mới hỏi: “Ngôi sao ban nãy làm sao thế, cậu quen à?”

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn tài xế ở phía trước, nên không nói quá rõ ràng: “Trên người người đó có mang theo một tiểu tinh linh.”

 

Ban đầu Tiêu Dã ngẫm nghĩ một chút về “tiểu tinh linh”, phản ứng đầu tiên là tưởng trên đời này thật sự có thứ như tiểu tinh linh, dù sao thì ma cũng có rồi. Nhưng rất nhanh hắn đã nhận ra Quý Nam Tinh đang ám chỉ điều gì, có chút kinh ngạc: “Là cái đó à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu.

 

Tiêu Dã vội lấy điện thoại ra tìm kiếm. Hắn vẫn nhớ Tưởng Đường Đường nói ngôi sao đó tên là gì, Cảng Sinh?

 

Tìm kiếm hai chữ Cảng Sinh, Tiêu Dã nói: “Ra mắt từ show tuyển chọn, nam, hai mươi ba tuổi, ra mắt năm mười tám tuổi, ba năm trước nổi đình nổi đám nhờ một bộ phim thần tượng cổ trang. Cậu xem có phải anh ta không?”

 

Quý Nam Tinh cầm lấy điện thoại xem qua, thanh niên trên sân khấu ban nãy chính là người này. Chỉ không biết con ma đeo bám sau lưng anh ta là để báo thù hay vì tình yêu.

 

Nhưng dù là loại nào đi nữa, chắc chắn không thể bỏ mặc, vì con ma sau lưng ngôi sao đó mang theo sát khí. Ma đã mang sát khí tức là đã từng giết người, ma đã giết người mà không xử lý, nhỡ hại đến người vô tội thì không hay.

 

Về đến nhà, Quý Nam Tinh lấy một hộp giấy phù và chu sa đưa cho Tiêu Dã: “Cậu mau về đi, kẻo lát nữa mưa to đi đường bất tiện.”

 

Tiêu Dã: “Cái tiểu tinh linh kia cậu định xử lý thế nào? Đối phương là ngôi sao, có thể không dễ tiếp cận, nhưng vấn đề không lớn, để tôi nghĩ cách.”

 

Nhà hắn không có ai làm trong giới đó, nhưng không có nghĩa là hắn không quen biết người trong giới. Chỉ với thân phận của ông nội và anh trai hắn, có khối con ông cháu cha trong giới tư bản bám lấy hắn để chơi cùng, chỉ là hắn không thích, toàn đám lộn xộn, lông còn chưa mọc đủ đã học theo người ta ăn chơi trác táng, mặn nhạt không từ.

 

Nhưng không thích chơi là một chuyện, còn phương thức liên lạc thì vẫn có, thật sự muốn gặp ngôi sao nhỏ đó cũng không phải là chuyện gì khó khăn.

 

Quý Nam Tinh chẳng hề ngạc nhiên trước năng lực của Tiêu Dã. Dù trông hắn giống một học sinh trung học bình thường, nhưng với gia thế như vậy mà không có chút quan hệ nào trong tay thì rõ ràng là không thể.

 

Quý Nam Tinh nói: “Tôi đã chụp ảnh rồi, lát nữa xử lý một chút rồi gửi cho quản trị viên của Mạng Lưới Nhân Gian, đến lúc đó họ sẽ đăng nhiệm vụ hoặc trực tiếp thông qua kênh chính thức để xử lý việc này.”

 

Ảnh chụp có thể ghi lại được những thứ đó. Dù người thường không nhìn thấy, nhưng sau khi xử lý qua một số từ trường, ví dụ như gia trì thêm âm khí, là có thể khiến âm hồn trên ảnh hiện ra.

 

Bây giờ Huyền Môn đã được chính quy hóa, gặp phải âm hồn hoàn toàn có thể báo cáo trực tiếp lên trên. Điều này tương đương với một hình thức báo án khác. Báo án rồi, tự nhiên sẽ có thiên sư nhận nhiệm vụ. Còn nếu vì thân phận ngôi sao mà khó tiếp cận thì sẽ trực tiếp để Cục Quản lý nhờ cơ quan thực thi pháp luật triệu tập người đó đến.

 

Tiêu Dã: “Tại sao ở trung tâm thương mại không trực tiếp thu phục con ma đó luôn?”

 

Quý Nam Tinh phổ cập kiến thức cho hắn: “Bởi vì quá đông người, đối phương lại là ngôi sao. Nếu cậu trực tiếp đến nói với anh ta là sau lưng anh ta có ma, đối phương có tin hay không là một chuyện. Hơn nữa lúc đó người ta đang tổ chức sự kiện, cậu mà đến chỉ sợ sẽ bị đuổi đi như một fan cuồng. Quan trọng hơn là, bắt ma giữa công chúng, lại còn có bao nhiêu truyền thông, cậu nghĩ hậu quả sẽ là gì? Thà báo cáo lên trên trước còn hơn.”

 

Còn một điểm nữa, trong tình huống đông người, những người qua đường vô tội đều có thể trở thành con tin của ma, rất nguy hiểm. Gặp phải tình huống này, việc đầu tiên không phải là bắt ma, mà ngược lại là phải giả vờ không phát hiện để tránh chọc giận đối phương.

 

Tiêu Dã cảm thán: “Hóa ra Huyền Môn của các cậu đã phát triển lợi hại như vậy rồi, ấn tượng của tôi về ngành này vẫn còn dừng ở giai đoạn bài trừ mê tín dị đoan.”

 

Quý Nam Tinh cười nói: “Mê tín dị đoan tất nhiên vẫn phải bài trừ. Những thứ này chẳng có mấy ai nhìn nhận một cách lý trí được, nếu không nỗ lực bài trừ, ai cũng như dì của Mao Lộc thì thế giới này loạn cả lên. Thôi, cậu về sớm đi, đi đường cẩn thận.”

 

Tiêu Dã nhìn người đang đứng trong ánh đèn ấm áp trong nhà, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại đưa tay nhéo má cậu một cái. Đối diện với ánh mắt lập tức trở nên không mấy thiện cảm của Quý Nam Tinh, hắn cười một tiếng: “Thứ hai gặp.”

 

Chân trước Tiêu Dã vừa về đến nhà, sắc trời đã bắt đầu thay đổi. Bầu trời trong xanh vạn dặm bị mây đen thổi tan, mưa chưa kịp rơi nhưng gió đã bắt đầu nổi lên.

 

Ông nội đang ngồi trong phòng trà uống trà cùng mấy lão chiến hữu, thấy Tiêu Dã về thì cười ha hả: “Tiểu Dã à, cuối tuần đi đâu chơi thế cháu?”

 

Tiêu Dã bước vào phòng trà: “Chào ông Lý. Cháu đến nhà bạn học. Ông nội, cháu nhớ ông có một cây bút lông sói, cái cây có cán bằng tre xanh ấy, ở đâu rồi ông?”

 

Ông nội thong thả nhấp trà: “Cháu có thích viết chữ thư pháp đâu mà đòi bút lông làm gì. Muốn dùng bút lông thì lên phòng sách trên bàn tùy tiện lấy một cây là được rồi, đừng có phá hoại đồ tốt của ông.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Ở trong phòng sách à, vậy cháu đi tìm.”

 

Ông nội lập tức sốt ruột: “Thằng nhóc thối này! Cây bút đó của ông là đặt riêng nghệ nhân làm thủ công đấy, mày đừng có phá của ông!”

 

Đáp lại ông là tiếng bước chân “thình thịch thình thịch” chạy như bay lên lầu của Tiêu Dã.

 

Ông nội bị hắn chọc cho tức đến râu vểnh mắt trừng: “Thằng nhóc thối! Chỉ có anh nó mới trị được nó, đến cả ông nó cũng không sợ!”

 

Ông Lý bên cạnh rót trà cho ông: “Không sợ chẳng phải tốt sao. Mấy đứa cháu trai cháu gái nhà tôi sợ tôi đến mức không dám lại gần. Nhìn cháu nhà ông xem, ghen tị ghê.”

 

Mặt ông nội thì khinh bỉ hừ lạnh, nhưng trong lòng lại sướng rơm. Cháu trai nhà ông không nhiều, nhưng đứa nào cũng ưu tú. Tuổi già rồi chỉ thích có trẻ con quây quần bên cạnh, chứ thật sự mà cả nhà con cháu e dè sợ hãi không dám đến gần thì ông mới buồn lòng.

 

——

 

Mưa như trút nước, rất nhiều người thấy trời đẹp nên cố tình ra ngoài dạo chơi bị ướt như chuột lột, giữa mùa đông lạnh giá mà dầm mưa thì đúng là khổ sở.

 

Tạ Phán Nhi đang chờ mặt trời lặn, nhìn cơn mưa như trút nước thì a một tiếng: “Thời tiết này đúng là nói đổi liền đổi. Đi thôi, về với tôi trước đã, không thì tối trời mưa có sấm sét, sẽ sợ đến hồn bay phách tán đấy.”

 

Mạnh Cẩn vẫn ngồi xổm dưới gầm cầu trượt: “Đã nói là đừng quản tôi rồi mà, chị thích đi đâu thì cứ đi đi.”

 

Tạ Phán Nhi vỗ một cái vào đầu nó: “Đã bảo là tôi không quản sống chết của cậu, cậu thích hoàn hồn thì hoàn hồn, không thích thì thôi. Nhưng giờ trời đang mưa, tuy hồn phách chúng ta không bị ướt, nhưng thật sự mà có sấm sét, tôi nói cho cậu biết, hồn bay phách tán là cái chắc. Tôi không dọa cậu đâu, cậu xem ti vi đọc tiểu thuyết cũng thấy rồi đó, thiên lôi khắc vạn âm. Đi thôi đi thôi, theo tôi đến nhà thiên sư trú mưa trước đã.”

 

Mạnh Cẩn có chút do dự, tay bấu lấy đường may quần, nhìn cơn mưa lớn bên ngoài và bầu trời thấp thoáng sắp có sấm sét giáng xuống. Nói không sợ thì chắc chắn là không thể, nó chưa bao giờ ra khỏi nhà trong thời tiết thế này, bây giờ lại chỉ là một mảnh hồn phách, thật sự có thể bị gió mưa thổi cho tan tác.

 

Nhưng thiếu niên có chút sĩ diện, miệng thì la người ta đừng lo chuyện bao đồng, nhưng lại phải đến nhà người ta trú mưa, làm gì có chuyện vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia như thế.

 

Cảm nhận được nó đang lung lay, Tạ Phán Nhi một tay kéo nó dậy: “Đi thôi đi thôi, cậu không sợ chứ tôi sợ lắm, sét đánh xuống không phải chuyện đùa đâu. Tiểu thiên sư tốt tính lắm, cậu ấy mềm lòng cực kỳ, sẽ không đuổi cậu ra ngoài đâu.”

 

Hai con ma bay về, trước khi vào cửa Tạ Phán Nhi còn ra vẻ gõ cửa. Người thường không nghe thấy, nhưng Quý Nam Tinh chắc chắn có thể nghe thấy.

 

Bay vào từ cửa chính, Tạ Phán Nhi vui vẻ nói: “Chúng tôi về rồi đây!”

 

Mạnh Cẩn đi theo sau, có chút ngại ngùng cúi đầu.

 

Quý Nam Tinh bưng ly ca cao nóng nhìn họ một cái, rồi ra hiệu về phía bàn: “Tiêu Dã mua cho cô đó.”

 

Tạ Phán Nhi nhìn đủ loại kẹo và sô cô la trên bàn, mừng rỡ đến mức hai mắt sáng rực: “Oa! Bạn học của tiểu thiên sư sao mà tốt thế, lúc trước tôi còn khuyên cậu đổi chỗ, may mà cậu không đổi, đúng là người tốt mà!”

 

Quý Nam Tinh cười một tiếng: “Mua cho ít kẹo đã là người tốt rồi à?”

 

Tạ Phán Nhi ôm một đống kẹo cười hì hì. Có thể đối xử bình đẳng với cô như một người bình thường, đương nhiên là người tốt rồi.

 

Thấy thằng bé kia vẫn còn đứng ở cửa, Quý Nam Tinh nói: “Cô mang về thì tự cô chăm sóc.” Nói rồi cậu xoay người vào phòng, ngày mưa là thích hợp để xem phim kinh dị nhất.

 

Tạ Phán Nhi chiếm trọn phòng khách, còn vẫy tay với Mạnh Cẩn: “Lại đây, có chơi máy tính bảng không, biết chơi game không? Tôi đi mượn điện thoại của tiểu thiên sư, chúng ta cùng nhau leo rank.”

 

Ngoài trời mưa như trút nước, trong nhà hệ thống sưởi ấm áp. Trong phòng có một vị thiên sư chuyên bắt ma, ngoài phòng khách có một nữ quỷ rủ nó cùng leo rank. Mạnh Cẩn cảm thấy, từ khoảnh khắc nó ly hồn, thế giới này đã trở nên hoàn toàn khác lạ.

 

Hết chương 58.

 

Chương 58: Sinh Hồn Không Muốn Quay Về

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên