Chương 59: Ngũ Cô Thôn ( Phần 2 )
Diệp Cát Nguyệt – Đội Tấn Công: [ Chào mọi người, chúng ta sẽ tập trung tại khách sạn Đằng Việt ở thành phố Đại Thái vào lúc 10 giờ sáng mai, cùng nhau đi xe đến Ngũ Cô Thôn. Nếu người chơi nào gặp khó khăn trong vấn đề di chuyển thì vui lòng liên hệ với tôi. ]
Hà Sam – Bộ phận Thông tin: [ Mọi người có thể làm quen với nhau ở trong nhóm trước, khi vào trò chơi sẽ dễ phối hợp hơn. Nếu muốn, mọi người có thể sửa tên nhóm trước cũng được. ]
Vương Sương – Bộ phận Hậu cần: [ Xe cứu thương đã sẵn sàng, mọi người có bất kỳ vấn đề gì về sức khoẻ, hoặc có nhu cầu sinh hoạt khác cũng có thể liên hệ với tôi. ]
Tỉnh Duyên: [ Xin chào mọi người, tôi tên là Tỉnh Duyên. ]
Lận Tường: [ Xin chào mọi người, tôi tên là Lận Tường, người chơi hệ trị liệu. ]
Người chơi hệ trị liệu nếu hạ phó bản thì thường sẽ chủ động tiết lộ kỹ năng của mình. Trong trò chơi, bọn họ không có tính uy hiếp nên rất được chào đón, ở một số phó bản như Ngũ Cô Thôn, rất cần người chơi hệ trị liệu, những người chơi khác sẽ chủ động bảo vệ họ. Vì vậy nên Lận Tường mới trực tiếp tiết lộ kỹ năng của mình trong nhóm.
Tỉnh Duyên: [ Ôi trời ơi! Thật sự có người chơi hệ trị liệu! Mong các cao thủ sẽ bảo vệ anh khi vào trò chơi. ]
Lận Tường: [ Kỹ năng của tôi chủ yếu là thanh tẩy, bị chém, bị đâm, mất máu, những thứ đó thì tôi bất lực. ]
Tỉnh Duyên: [ Thanh tẩy rất tốt mà, quá hợp với phó bản Ngũ Cô Thôn này rồi. ]
Những người khác trong nhóm cũng chỉ chào hỏi đơn giản, thậm chí có người còn không chào hỏi gì cả, toàn bộ quá trình trò chuyện chỉ có hai người này, một người thích nói chuyện, một người chuyên phụ họa.
Bốn giờ chiều thứ sáu Lận Tường tan học xong là chạy đến tìm Hạ Bạch ngay, Hạ Bạch thì mãi đến bốn giờ bốn mươi mới xong tiết cuối cùng, hai người cùng nhau chạy đến sân bay, khoảng hơn chín giờ tối thứ sáu bọn họ đã đến khách sạn Đằng Việt.
Lúc này Lận Tường vẫn còn đang ăn tối, cậu ta vừa ăn vừa chat với Tỉnh Duyên ở trong nhóm.
Hạ Bạch nhận được thông tin người chơi trong phó bản lần này từ chỗ Tống Thạch.
Lần này có tổng cộng có 11 người chơi, 8 người đăng ký thông tin chỗ nhận nhiệm vụ treo thưởng cũng đều ở đây.
Có người rất chi tiết, thậm chí còn báo cáo cả kỹ năng, rõ ràng là rất muốn tham gia nhiệm vụ treo thưởng lần này, và còn là người chơi chưa lâu.
Có người thông tin rất ngắn gọn, chỉ có tên, nói đơn giản mình có loại kỹ năng nào, thậm chí còn không có cả địa chỉ, có vẻ là một số người chơi cộm cán, hoặc cũng có thể là một số người chơi đến phó bản này với mục đích khác.
Nhân viên của bộ phận thông tin đã bổ sung và tổng hợp thông tin dựa trên thông tin nội bộ của Cục Quản Lý Trò Chơi, thành tài liệu mà Hạ Bạch đang cầm trên tay.
Hạ Bạch cũng từng tò mò, tại sao nhiệm vụ treo thưởng là tuyển người đăng ký trước chứ không phải tuyển người ưu tú. Nếu là tuyển người ưu tú thì chắc chắn họ sẽ điền đầy đủ thông tin chi tiết về kỹ năng.
Tống Thạch: [ Tuyển người ưu tú đương nhiên là tốt, nhưng “ưu tú” ở đây là theo quan điểm của ai? Ban đầu là tuyển người ưu tú, nhưng bên ngoài có nhiều người nói là Cục Quản Lý Trò Chơi có hành động mờ ám, chỉ sử dụng người chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi, những người chơi thuộc nhóm khác, bất kể là phe nào, đều không được sử dụng. ]
Tống Thạch: [ Chúng ta cần rất nhiều người chơi, nếu cứ có tin đồn như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc đăng ký của người chơi, khi cần nhiều người chơi, có thể sẽ không tìm được ai. Sau đó, nhiệm vụ treo thưởng trở thành tuyển người đăng ký trước, ai đến trước được trước. ]
Vì vậy, kỳ thật trong này cũng có thể có người chơi mang ý đồ khác trà trộn vào.
Vào sáng hôm sau Lăng Trường Dạ mới đến khách sạn Đằng Việt. Sau khi vào phòng tắm rửa, thay đồ, anh trực tiếp đến xe buýt đậu ở cổng khách sạn.
Hạ Bạch và Lận Tường đã ngồi trong xe, hai người ngồi cạnh nhau ở hàng ghế cuối cùng.
Toàn bộ các hàng ghế phía trước xe đều là ghế đôi, chỉ có hàng ghế cuối cùng có thể ngồi năm người. Lận Tường dậy sớm đến đây xem, thấy tình hình trong xe, lập tức tranh thủ chiếm chỗ hàng ghế cuối cùng để họ ngồi cùng nhau.
Dù sao thời gian di chuyển dự kiến cũng ba tiếng, thời gian dài như vậy, đương nhiên là phải ngồi cùng nhau, còn có thể cùng nhau ăn uống, nói chuyện.
Vừa nhìn thấy Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch liền vẫy tay với anh.
Khi Lăng Trường Dạ lên xe, mọi người trong xe đều nhìn về phía anh, anh cũng nhìn quanh xe một vòng, cười gật đầu chào hỏi hai người đang nhìn anh, đi đến hàng ghế cuối cùng ngồi xuống.
“Uống cà phê không?” Một tay Hạ Bạch cầm trà sữa đậu đỏ khoai môn của mình, một tay cầm cốc cà phê đưa cho anh, cậu cứ có cảm thấy Lăng Trường Dạ sẽ không thích uống trà sữa, vậy nên khi Lận Tường đi mua trà sữa, cậu đã bảo cậu ta mua cho mình một cốc cà phê.
Hạ Bạch và Lận Tường mỗi người một cốc trà sữa, thậm chí cả Nhị Oa ngồi ở một góc cạnh cửa sổ cũng ôm một cốc trà sữa, nó đang dùng muỗng múc khoai môn ăn.
Bên cạnh bọn họ còn có hai túi đồ ăn vặt, nhìn qua giống như bọn họ đang đi du lịch ở ngoại ô vậy.
“Cảm ơn.” Lăng Trường Dạ nhận lấy cà phê rồi ngồi xuống.
Hạ Bạch nói: “Là Lận Tường mua, cậu ấy còn mua rất nhiều đồ ăn vặt, chúng ta có thể ăn trên đường.”
“Chào đội trưởng Lăng! Tôi là Lận Tường, là bạn thân nhất của Hạ Bạch.” Lận Tường lập tức chào hỏi Lăng Trường Dạ, mắt cậu ta sáng rực nhìn Lăng Trường Dạ.
Mặc dù cậu ta đã gặp Hoa Hạo Minh, thậm chí còn gặp cả Nhị Oa, tiểu thần tượng của Đội Tấn Công, nhưng khi gặp được Lăng Trường Dạ cậu ta vẫn rất kích động, đây chính là đội trưởng đó, hơn nữa, “Lúc nhỏ tôi đã từng gặp anh, trong một bữa tiệc tối. Không ngờ, mấy năm sau anh đã trở thành đội trưởng của Đội Tấn Công rồi!”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu quên mất, cả hai đều là con nhà giàu.
Bữa tiệc tối, nghe có vẻ rất giống tiểu thuyết, quả nhiên là có chút kỳ diệu.
Lăng Trường Dạ quay đầu nhìn Lận Tường, Lận Tường rất cao, vóc dáng cũng không phải loại gầy yếu bình thường của thiếu niên mười mấy tuổi, có cảm giác rất khỏe khoắn, trên tay tùy ý đeo một chiếc đồng hồ cơ giá tầm trung, mày rậm, mắt to, rất rạng rỡ.
Lăng Trường Dạ không nhớ nổi trong ký ức mình có gặp người này, anh cười nói: “Chào cậu, tôi là đội trưởng của Hạ Bạch, không ngờ lại trùng hợp như vậy.”
“Ừm ừm! Tôi đã nghe Hạ Bạch và Hoa ca nhắc đến anh.” Lận Tường trò chuyện với anh rất tự nhiên, “Tôi và Hạ Bạch và Hoa ca đã cùng hạ phó bản trường đại học y Hòa Bình, hôm đó tôi và Hoa ca đưa Hạ Bạch nhập học, đột nhiên tôi lại mở ra cánh cửa thế giới trò chơi.”
“Hoa Hạo Minh?” Thỉnh thoảng Lăng Trường Dạ trông có vẻ không dễ gần, nhưng phần lớn thời gian thì anh trông rất lịch sự lễ phép và hòa đồng, bất cứ lúc nào cũng có thể ngồi xuống cười nói với người khác, “Cậu ta nói gì về tôi với hai người?”
“. . . . . .”
Lận Tường: “Tôi đột nhiên nhớ ra, kỳ thật Hoa ca cũng không nói gì nhiều về anh, chỉ là trong lúc trò chuyện có nhắc đến, để cho chúng tôi âm thầm công nhận rằng đội trưởng Lăng là người rất giỏi.”
Hạ Bạch rất muốn cho Lận Tường một cái like.
Thật sự là rất biết cách nói chuyện.
“Ừm.” Lăng Trường Dạ nói: “Tôi có thể hình dung được cảnh tượng lúc đó, chắc là giống như khi cậu ta đi ăn lẩu ở nhà Hạ Bạch.”
Hạ Bạch lập tức cúi đầu, hớp một ngụm trà sữa, một viên khoai môn thật to còn đang nở, kẹt trong ống hút.
“Ể? Tôi cũng muốn cùng ăn lẩu, tôi chưa bao giờ ăn lẩu cùng Hạ Bạch hết á, mấy năm nay toàn nhìn Hạ Bạch ăn cơm trắng.” Lận Tường nói.
Lăng Trường Dạ: “Nhìn thấy suốt ngày, xem ra hai người thật sự rất thân.”
“Ừm ừm! Đội trưởng Lăng, tôi nói cho anh biết, Hạ Bạch rất tốt với tôi, chuyện này phải kể từ lúc bắt đầu, lúc ấy tôi bị mộng du. . . . . .”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Cậu dùng sức hút viên khoai môn đó ra, nhai thật mạnh.
Lận Tường dùng hai mươi phút, kể ngắn gọn lại hết những nét đậm nét nhạt trong tình bạn của cậu ta và Hạ Bạch, cuối cùng cảm khái tóm tắt lại một câu: “Hạ Bạch thật sự rất tốt, nếu cậu ấy là con gái, nhất định tôi sẽ cưới cậu ấy về làm vợ ngay.”
Hạ Bạch: “. . . . . .”
Lăng Trường Dạ cười nhìn Hạ Bạch, không nói gì.
Đến mười giờ sáng thì tất cả người chơi đều đã đến đông đủ.
Diệp Cát Nguyệt của Đội Tấn Công đứng bên cạnh tài xế, nói: “Chào mọi người, tôi là Diệp Cát Nguyệt, tôi là người phục vụ mọi người trong lần hạ phó bản này, bây giờ chúng ta sẽ đến Ngũ Cô Thôn. Vị trí của Ngũ Cô Thôn khá xa, hành trình này có thể mất ba tiếng, trong đó có một đoạn đường rất gồ ghề, nếu có ai khó chịu thì cứ nói với tôi, phía sau chúng ta có xe cứu thương của Cục Quản Lý Trò Chơi.”
“Nếu không có vấn đề gì, bây giờ chúng ta sẽ xuất phát.”
Bọn họ đi xe buýt cỡ trung bình nhìn rất bình thường, xe buýt lặng lẽ rời khỏi khách sạn Đằng Việt, hướng về phía Tây Nam thành phố Đại Thái.
Khi xe bắt đầu chạy, những người chơi tập trung trong xe cũng không trò chuyện rôm rả, chỉ giới thiệu tên với nhau rồi im lặng.
Mọi người đều từ khắp nơi trên đất nước đến đây, có người vừa xuống máy bay, mệt mỏi vì đi lại nhiều, vừa ngồi xuống một lúc đã ngủ.
Thấy vậy, Lận Tường cũng không tiếp tục kể về tình bạn của mình với Hạ Bạch cho Lăng Trường Dạ nghe nữa. Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, thoải mái nhìn ra ngoài cửa sổ.
Một tiếng đầu tiên, mọi người vẫn chưa cảm thấy gì, trong xe khá thoải mái, có người ngủ, có người đeo tai nghe nghe nhạc. Sau một tiếng, xe buýt rời khỏi thành phố, lúc này bọn họ mới cảm nhận được đây thực sự là vùng đất chướng khí mịt mù đúng như lời đồn.
Núi non trùng điệp, sương mù bao phủ, cây xanh che kín cả bầu trời, dọc hai bên đường chỉ thấy những cánh rừng nguyên sinh.
Nửa tiếng sau, đường bắt đầu gồ ghề.
“Đường này xóc nảy ghê quá, tôi sắp nôn luôn rồi.”
“Ngũ Cô Thôn ở nơi rất hẻo lánh, cũng không thể đi bộ xuống được, chịu khó thêm chút nữa đi.”
“Tại sao không dùng trực thăng?”
“Vậy cũng khoa trương quá, không cẩn thận mai sẽ lên hot search ngồi.”
Người chơi đang ngủ cũng bị rung lắc cho tỉnh giấc.
Hạ Bạch và những người khác thì không cảm thấy gì, họ cứ ăn uống, ngắm cảnh, thậm chí Nhị Oa cũng không thấy khó chịu, nó còn ôm em gái Tuyết Mộc trong cốc giấy cà phê một lúc, để em gái có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài.
Lại rung lắc xóc nảy thêm một tiếng nữa, cuối cùng xe buýt cũng đến được Ngũ Cô Thôn.
Ngũ Cô Thôn là một ngôi làng nhỏ, được xây dựa vào núi, bốn bề đều là núi, chỉ có một con đường đất nối với bên ngoài.
Xe buýt hất tung một đám bụi trên con đường đất, cuối cùng dừng lại ở phía Tây Ngũ Cô Thôn.
Diệp Cát Nguyệt nói: “Bây giờ về cơ bản thì chúng ta có thể khẳng định được, địa đồ trò chơi Ngũ Cô Thôn nằm ở phía Tây Bắc ngôi làng, hiện tại nơi đó tạm thời bị phong tỏa, mọi người đi theo con đường này vào trong là có thể vào được trò chơi.”
Mười một người xuống xe, nghênh đón một luồng không khí ẩm ướt tấp thẳng vào mặt, bây giờ đã là cuối tháng mười một rồi mà vẫn không lạnh.
Ngũ Cô Thôn toàn là nhà sàn bằng gỗ được xây dựng ở lưng chừng núi, một con sông chảy từ trên núi xuống chia ngôi làng thành hai phần, hiện tại họ đang ở bờ phía Tây con sông.
Có mấy thôn dân đang nhìn bọn hắn, không biết Cục Quản Lý Trò Chơi dùng lý do gì để phong tỏa, bọn họ trông có vẻ đề phòng, nhưng không quá sợ hãi, thậm chí còn có người đến để xem náo nhiệt.
Phía trước không xa chính là đường ranh giới, có mấy người đang nói chuyện gì đó.
Hạ Bạch tiến lại gần, ngoài dự liệu nhìn thấy một người, “Chị Vưu Nguyệt?”
Vưu Nguyệt lập tức quay đầu lại, ngẩn ngơ nhìn cậu một lúc, rồi nhanh chóng lảng tránh ánh mắt cậu.
Quả nhiên là chị ấy.
“Hai người quen biết à?” Người canh gác chỗ đường ranh giới là nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi, hắn ta nhận ra Hạ Bạch và những người khác là người của Đội Tấn Công, thấy Hạ Bạch quen biết người này, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, “Cô ấy nói là người chơi, muốn vào, nhưng cô ấy không đưa ra được bằng chứng.”
Theo quy định của Cục Quản Lý Trò Chơi, những nơi bị phong tỏa do trò chơi xuất hiện thì người thường không được phép vào, nhưng không cấm người chơi. Những người chơi biết về trò chơi, biết nơi này có địa đồ trò chơi, muốn vào thì vẫn có thể vào.
Người này nói cô ấy là người chơi, lại không đưa ra được bằng chứng, làm sao lại không có bằng chứng chứ, dù không đăng ký với Cục Quản Lý Trò Chơi, nhưng chỉ cần cho họ xem ứng dụng trò chơi trong điện thoại là được rồi?
Nhưng cô ấy lại nói điện thoại của mình bị mất.
“. . . . . .”
Hạ Bạch nghe lời của nhân viên công tác nói thì hiểu tại sao Vưu Nguyệt lại không trả lời tin nhắn của cậu.
Đện thoại của cô ấy bị mất, cũng không biết làm sao đến được đây, Hạ Bạch nhìn thấy giày của cô ấy cũng bị mòn, ngón chân cũng bị lộ ra ngoài, dính đầy máu.
“Chị ấy là người chơi, tôi có thể chứng minh, tôi và chị ấy đã cùng vào một trò chơi, còn có đội trưởng Lăng nữa.” Hạ Bạch không hỏi gì cô ấy mà trực tiếp nói với nhân viên đang canh gác ở đó.
“Được được được.” Nhân viên rất tin cậu, nói chính xác hơn là rất tin Lăng Trường Dạ, hắn ta thu dây kẻ vạch lại, cho phép Vưu Nguyệt vào cùng với nhóm người chơi này.
Nhân viên đã nói với cô ấy rồi, Hạ Bạch cũng không nhắc lại việc có thể sẽ bị cuốn vào trò chơi, chỉ hỏi cô ấy: “Vưu Nguyệt tỷ, tại sao chị lại ở đây?”
Vưu Nguyệt chỉ vào một ngôi nhà sàn cũ nát phía trước, nói: “Tôi đã từng sống ở đây, muốn quay lại xem một chút.”
Có người chơi khác ở đây, Hạ Bạch cũng không hỏi cô ấy có phải là người đã từng ở cùng Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng không, chỉ gật đầu.
Lần đầu tiên Hạ Bạch tìm kiếm trò chơi, không biết bọn hắn phải làm như thế nào.
Lăng Trường Dạ thì có kinh nghiệm hơn, anh dời tầm mắt mình ra khỏi người Vưu Nguyệt, nói: “Thường thì trò chơi sẽ bị khóa ở nơi kín đáo, tất cả chúng ta cùng nhau vào từng ngôi nhà sàn ở đây xem thế nào.”
Phía Tây Bắc Ngũ Cô Thôn bị dây kẻ vạch bao lại, chỉ có năm ngôi nhà sàn, bọn hắn vào từng cái cũng không phiền phức gì, lúc đi vào đến ngôi nhà thứ ba thì bọn hắn không thể ra ngoài được nữa.
Vì họ chủ động vào trò chơi, vậy nên không có chuyện lo lắng bất an khi vô tình bị cuốn vào trò chơi không mong muốn, mọi người cứ lặng lẽ chờ đợi trạng thái bị khóa kết thúc.
【Kết thúc quá trình khởi động lại trò chơi, địa đồ bình thường Ngũ Cô Thôn đã được làm mới, chào mừng các vị đã đến Ngũ Cô Thôn.】
【Gần nửa năm nay, Ngũ Cô Thôn liên tục có người bị bệnh, nguyên nhân chưa rõ, người dân trong làng ai nấy đều hoảng sợ. Các y bác sĩ lần này vào làng là để điều tra cho rõ nguyên nhân căn bệnh, chúc các vị mọi chuyện suôn sẻ thuận lợi.】
【Chào mừng ngài, Người Nhặt thi Hạ Bạch.】
Trò chơi giải thích hết sức ngắn gọn súc tích, chỉ giới thiệu đơn giản tình hình hiện tại ở Ngũ Cô Thôn, cho bọn hắn thân phận trong trò chơi, đó là các y bác sĩ được phái đến từ đâu đó, nhiệm vụ của trò chơi cũng rất rõ ràng, “Tìm kiếm sự thật” lần này là tìm ra nguyên nhân gây bệnh cho người dân trong làng.
Tất cả người chơi ở đây ai cũng đều hiểu, cũng không cần bàn luận gì thêm.
Lận Tường: “Vậy tôi mở cửa trước?”
Cậu ta vừa dứt lời, cánh cửa bỗng bị mở ra từ bên ngoài, “Các vị chuyên gia vất vả rồi, từ bệnh viện trực thuộc Hòa Bình xa xôi đến thôn nhỏ của chúng tôi, giúp chúng tôi chữa bệnh.”
Người đến là một người đàn ông trung niên khoảng năm mươi tuổi, vừa gầy gò lại vừa lùn, ông bước nhanh về phía họ, đôi chân lắc lư trong quần, ông ta cười cảm kích vô cùng, cười một cái là đôi mắt nhỏ cũng biến mất, chỉ còn lại hai nếp nhăn chỗ đuôi mắt, “Tôi là trưởng thôn ở Ngũ Cô Thôn, các vị chuyên gia cứ gọi tôi lão Lưu là được.”
“Chào trưởng thôn Lưu.” Một người chơi khoảng hai mươi tuổi bước lên, cậu ta có một đầu tóc xoăn màu nâu đất, mặc một chiếc áo len trắng xù xù, lúc cười lên đôi mắt cong cong, rất giống một con cún nhỏ nào đó, “Khoảng thời gian này làm phiền anh rồi, mong anh giúp đỡ.”
Lúc ở trên xe mọi người đã giới thiệu đơn giản với nhau rồi, Hạ Bạch biết đây chính là Tỉnh Duyên đã chat rất sôi nổi với Lận Tường trong nhóm.
Cậu ta nhìn trưởng thôn, không biết vì sao, nụ cười trên môi bỗng có chút cứng đờ, sau đó lại tiếp tục cười vui vẻ và rất ngoan ngoãn.
“Nào có gì đâu chứ, trời cũng không còn sớm, mọi người đi đường đã vất vả rồi, nếu không ngại thì theo tôi về nhà ăn tối trước đi.”
Lúc này bọn hắn mới phát hiện, mặt trời đã sắp lặn rồi.
Khi bọn hắn vào Ngũ Cô Thôn là khoảng hơn một giờ chiều, nhưng trong trò chơi thì có vẻ như đã năm giờ rồi.
“Vậy làm phiền trưởng thôn.” Tỉnh Duyên cười híp mắt nói, ánh mắt cậu ta nhìn trưởng thôn như nhìn người thân.
Trưởng thôn được ánh mắt như vậy nhìn, trong lòng cũng vui vẻ, “Không ngờ chuyên gia các cậu không hề kiêu căng, thật tốt quá, mau theo tôi đi.”
Hạ Bạch dẫn theo Nhị Oa đi theo, trưởng thôn nhìn thấy Nhị Oa thì giật mình, “Sao lại có cả con nít ở đây?”
Hạ Bạch không biết nên nói sao, nếu nói là con trai của mình thì liệu trưởng thôn có dùng ánh mắt khác thường nhìn cậu không? Dù sao thì cũng có rất nhiều người nói cậu trông rất giống trẻ vị thành niên, vậy nên Hạ Bạch đã chỉ vào Lăng Trường Dạ, “Đây là con trai của anh ấy, ở nhà không ai trông nên đành phải dẫn theo.”
“. . . . . .”
Trưởng thôn nhìn Hạ Bạch nắm tay đứa nhỏ, trông đứa nhỏ còn thân thiết với cậu hơn cả ba nó, “Vậy cậu là? Em rể của cậu ấy à?”
Hạ Bạch: “. . . . . . Đúng.”
“Ồ ồ ồ, được, chỗ chúng tôi có nhiều côn trùng, phải chú ý một chút.” Trưởng thôn nói: “Chúng ta đi thôi.”
Bước ra khỏi cánh cửa này bọn hắn mới thực sự bước vào trò chơi.
Lúc này họ đang ở bên bờ sông, vừa đi qua một cây cầu, trông giống như lối vào làng. Có hàng trăm ngôi nhà sàn ở trên núi phía trước họ, nhà này sát nhà kia, nhìn từ dưới lên, giống như một mảnh da cá bị bong tróc, không biết bị bỏ rơi bao lâu, xếp chồng lên nhau, nhưng chật hẹp, mơ hồ có thể thấy được cả những chỗ mục nát.
Dọc đường đi có thể nhìn thấy rất nhiều cây cầu đá trên sông.
Lăng Trường Dạ nói: “Ngũ Cô Thôn được xây dựng rất tốt, nhiều cầu như vậy, thôn dân đi lại cũng thuận tiện.”
Đôi mắt nhỏ của trưởng thôn chuyển sang Lăng Trường Dạ, cười nói: “Đây là cầu Phong Vũ, không ngại các bác sĩ thành phố các cậu chê cười, làng chúng tôi rất tin vào phong thủy, cầu Phong Vũ dùng để ngăn cản tài lộc chảy ra ngoài, chúng sẽ giúp chúng tôi giữ lại hết tài lộc lại trong làng.”
Lăng Trường Dạ có vẻ giật mình, “Đúng là làm cho tôi mở mang tầm mắt. Nhà tôi cũng tin phong thủy, đất tốt dưỡng người.”
Đường lên núi rất dài, đi được một đoạn thì các người chơi tốp năm tốp ba vừa nhìn ngôi làng vừa bàn luận.
Tỉnh Duyên đi đến chỗ bọn hắn, trước tiên chào hỏi Lận Tường, người đã chat rất sôi nổi với cậu ta trên mạng, rồi sau đó mới nhìn về phía Hạ Bạch, nói: “Chào cậu, cậu là Hạ Bạch của Đội Tấn Công phải không, tôi có thể gia nhập nhóm của cậu không? Tôi không tranh giành đạo cụ không gian, tôi chỉ muốn an toàn thông quan trò chơi, lấy điểm rồi đi.”
Hạ Bạch nhìn cậu ta, vẻ mặt không có biểu cảm gì.
“Đương nhiên, tôi cũng không phải là ăn bám, kỹ năng của tôi không thể đánh nhau, nhưng trong phó bản giải mã tìm bí mật bình thường thì vẫn rất hữu dụng.” Tỉnh Duyên nói.
Hạ Bạch hỏi: “Cậu có kỹ năng gì?”
Tỉnh Duyên: “Cậu đang nghĩ trong lòng, tôi giống một con cún.”
“. . . . . .”
Thực ra Hạ Bạch biết kỹ năng của Tỉnh Duyên là gì, cậu ta chính là cái người khi đăng ký đã ghi rõ kỹ năng của mình lên, vì sợ Cục Quản Lý Trò Chơi không nhận cậu ta vào nhiệm vụ lần này.
Kỹ năng của cậu ta là 【Nghĩ điều bạn nghĩ】.
Nghe cái tên kỹ năng thôi chắc cũng đã biết là kỹ năng gì rồi, Hạ Bạch có chút đề phòng, nhưng không ngờ lại bị cậu ta bắt được.
Tỉnh Duyên không lừa, cậu ta nói: “Kỹ năng của tôi là 【Nghĩ điều bạn nghĩ】, có thể nhìn thấy mục tiêu, bao gồm cả người chơi và NPC, suy nghĩ hiện tại trong lòng, câu nói này nhất định là vừa thật lại vừa cô đọng, trong vòng ba tiếng đồng hồ, mỗi mục tiêu chỉ có thể xem một lần.”
“Đỉnh quá người anh em!” Lận Tường kinh ngạc.
Tỉnh Duyên: “Trong lòng cậu đúng là đang nghĩ như vậy.”
“. . . . . .”
Kỹ năng này thực sự rất hữu dụng trong những địa đồ phổ thông bình thường, về bản chất của những địa đồ bình thường là tìm kiếm sự thật, nhiều lúc giống như giải mã, có thể nhìn thấy suy nghĩ trong lòng NPC, vậy chẳng khác nào như có bàn tay vàng nhìn ra chân tướng vậy, mặc dù có giới hạn thời gian, nhưng vẫn rất hữu dụng.
Tỉnh Duyên: “Tôi tin rằng các cậu cũng đã nhìn ra rồi, kỹ năng của tôi giải mã thì rất hữu dụng, nhưng không có giá trị vũ lực, cần phải có người bảo vệ, tôi thật sự cần bạn đồng hành.”
Lận Tường: “Người anh em, chúng ta đúng là anh em cùng hội cùng thuyền, có thể lập một đội anh em vô dụng được đó.”
“. . . . . .”
Tỉnh Duyên không có lời nào để nói nữa.
Quả thực cậu ta cũng có lúc rất vô dụng. Vậy cho nên không muốn gia nhập bất kỳ câu lạc bộ nào, dù rất thèm những vật phẩm ở thương thành trong app trò chơi, muốn lấy điểm tích lủy thì cậu ta cũng chỉ có thể xem nhiệm vụ treo thưởng để nhận đơn, nếu nhiệm vụ treo thưởng trông giống phó bản giải mã tìm sự thật bình thường, còn có cao thủ đi cùng, cậu ta có thể ôm đùi thì mới đăng ký.
Cậu ta nhận nhiệm vụ này một phần là do cậu ta đoán trò chơi xảy ra ở vùng nông thôn, rất có thể là phó bản giải mã tìm sự thật. Mặt khác, là do cậu ta nhìn thấy danh sách Đội Tấn Công có Lăng Trường Dạ và Nhị Oa.
Nhị Oa không cần phải nói, người chơi nào cũng đều biết kỹ năng của cậu nhóc mạnh mẽ như thế nào. Còn Lăng Trường Dạ, bên ngoài có rất nhiều lời đồn về anh ta, nhưng cậu ta biết, anh ta rất trâu bò.
Ngoài lần đầu tiên bị cuốn vào trò chơi không mong muốn, hai lần sau cậu ta đều nhận nhiệm vụ treo thưởng của Cục Quản Lý Trò Chơi, cùng với những người của Đội Tấn Công hạ phó bản, thông qua việc nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của các thành viên Đội Tấn Công, cậu ta biết Lăng Trường Dạ không phải như những lời đồn đại bên ngoài, chỉ là nhân viên hành chính.
Cậu ta nhớ rất rõ, có một thành viên Đội Tấn Công đã suy nghĩ trong lòng rằng: Đỉnh cái gì chứ, tôi vẫn bị Lăng đội trưởng ấn xuống đất đánh cho một trận đấy thôi!
Thành viên Đội Tấn Công đó là một người chơi kiểu bạo lực, Lăng Trường Dạ có thể ấn anh ta xuống đất đánh, làm sao có thể là người đơn giản cho được?
Ban đầu cậu ta nghĩ Lăng Trường Dạ và Nhị Oa chính là cánh tay phải, không ngờ lúc ở trên xe lại nhìn thấy thứ đáng sợ hơn.
Khi Lận Tường nói chuyện với Lăng Trường Dạ, Lăng Trường Dạ nhìn về phía Hạ Bạch. Cậu ta đã nhìn thấy suy nghĩ trong lòng của Lăng Trường Dạ: Lúc đó cậu dùng thi thể để uy hiếp tôi cũng chính là biểu cảm này.
Xe đi được nửa đường, cậu ta nhìn thấy Hạ Bạch đưa cho Nhị Oa một hộp sữa, Nhị Oa nhận lấy sữa rồi cúi đầu uống, cậu ta nhìn thấy suy nghĩ trong lòng Nhị Oa: Hôm nay hình như anh ấy thích mình hơn một chút rồi, phải không?
Lúc này Tỉnh Duyên mới biết, người tên Hạ Bạch vừa xuất hiện này không chỉ dám uy hiếp đội trưởng thần bí của Đội Tấn Công, mà còn là người mà Nhị Oa rất để ý, tóm lại, chính là người rất có quyền lực, vậy nên cậu ta đã đến gần Hạ Bạch, nói xin được vào chung nhóm.
Hạ Bạch hỏi: “Vừa nhìn cậu thấy trưởng thôn, sắc mặt bỗng dưng cứng đờ một chút, cậu nhìn thấy gì đó à?”
Tỉnh Duyên vội vàng thể hiện giá trị của mình, “Đúng vậy, quả nhiên là cao thủ, vậy mà lại nhìn ra được.”
Trước tiên nịnh một chút, sau đó cậu ta mới nói: “Tôi chào trưởng thôn, không phải là nói mong ông ấy giúp đỡ sao? Suy nghĩ trong lòng của trưởng thôn lúc đó là: Chiếu cố mẹ mày, mau cút đi!”
“. . . . . .”
Tỉnh Duyên: “Cậu thấy tôi có hữu dụng không? Có thể nhận tôi vào nhóm không?”
Hạ Bạch nhìn về phía Lăng Trường Dạ đang đi bên cạnh trưởng thôn, khoảng cách xa như vậy, cậu còn tưởng là Lăng Trường Dạ nghe không được những lời bọn họ nói, không ngờ Lăng Trường Dạ lại quay đầu, gật đầu với cậu.
Sao tai anh ấy tốt vậy nhỉ?
Hạ Bạch nói với Tỉnh Duyên: “Chào mừng cậu gia nhập đội chúng ta. Tôi, Lận Tường, đội trưởng, Nhị Oa, còn có cô gái kia nữa, chị ấy tên là Vưu Nguyệt, chúng ta là một nhóm.”
Tỉnh Duyên nhìn về phía người mà cậu ta vẫn không chú ý, là một người phụ nữ luôn cúi đầu, mái tóc cô che mất nửa khuôn mặt, không có cảm giác tồn tại gì.
Đây cũng là một cao thủ hả?
Nhớ lại thì hình như mình chưa xem suy nghĩ trong lòng của cô ấy, Tỉnh Duyên nhìn kỹ: Nếu tất cả bọn họ đều chết đi thì tốt rồi.
Tỉnh Duyên vội vàng lùi lại một bước, “. . . . . .”
Hết chương 59.
