Chương 59: Sức Nặng Của Sự Sống
Cơn mưa to tầm tã suốt cả một đêm, kèm theo sấm chớp rền vang, quả thực doạ cho ma sợ chết khiếp. Dù đang ở trong nhà, nhưng mỗi khi có một tia sét giáng xuống, Mạnh Cẩn vẫn cảm nhận được một luồng sức mạnh chấn nhiếp.
Cậu bé không dám tưởng tượng, nếu không đi theo chị gái ma này về đây, mà cứ trốn ở bên ngoài, thì có lẽ chỉ cần hai đạo sét đánh trúng là đã thật sự bị gió mưa thổi cho tan tác rồi.
Nhìn cơn mưa ngoài trời đang dần tạnh, mặt đường phủ đầy những chiếc lá bị gió mưa quật rụng, nhìn những người công nhân vệ sinh trong bộ quần áo lao động bằng bông dày cộp đang đội gió rét quét dọn, nhìn những người trời chưa sáng đã phải dậy sớm đi làm, nhìn ngôi trường vắng tanh không một bóng học sinh, nhìn thành phố tĩnh lặng như tờ vẫn chưa bừng tỉnh sau đêm dài.
Mạnh Cẩn nghĩ, nếu cuộc sống sau khi chết là thế này, thì dường như sống hay chết cũng chẳng có gì khác biệt.
Chẳng biết từ lúc nào, Quý Nam Tinh đã ra khỏi phòng và đi vào bếp. Cậu vừa hâm sữa vừa nói: “Sinh hồn không chịu quay về cũng thuộc dạng tự sát, sau này sẽ phải xuống Địa ngục Uổng Tử chịu hình phạt.”
Mạnh Cẩn còn chưa kịp lên tiếng, Tạ Phán Nhi đang vùi mình trong đống đồ chơi bỗng giật mình kinh hãi: “Cái gì! Tự sát phải xuống Địa ngục Uổng Tử á?!”
Rót sữa đã hâm nóng vào ly, Quý Nam Tinh uống một ngụm cho thấm giọng sau một đêm không uống một giọt nước: “Nếu không thì sao, cứ tùy tiện từ bỏ sinh mệnh mà không phải chịu bất kỳ sự phán xét trừng phạt nào, thế thì chẳng phải cả âm gian lẫn dương gian, cả sự sống và cái chết đều sẽ loạn hết cả lên à.”
Tạ Phán Nhi bất giác rụt người sâu hơn vào đống đồ chơi. Hay là cô cứ hồn bay phách tán luôn cho rồi.
Mạnh Cẩn mím môi, trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vừa nghĩ đến cái nhà kia, chút sợ hãi đó lại bị đè nén xuống: “Đi thì đi thôi, chắc kiếp trước tôi cũng chẳng phải người tốt lành gì, có lẽ đã là khách quen của địa ngục rồi.”
Nếu là người tốt, tại sao lại để cậu đến thế gian này chịu đựng những khổ sở đó chứ? Hay là cậu cũng chọn hồn bay phách tán như chị gái ma kia cho xong, luân hồi khổ quá rồi.
Nhìn bầu trời đang dần hửng sáng, Quý Nam Tinh khẽ thổi làn hơi sữa nóng bốc lên từ chiếc ly, hỏi: “Thật sự không về à? Sinh hồn của cậu đã lìa khỏi xác hai ngày, sinh khí đang dần cạn kiệt, mạng sống sắp hết rồi. Bây giờ quay về ít nhất còn kịp từ biệt người nhà một tiếng, đợi đến khi trời sáng hẳn, các người sẽ hoàn toàn âm dương cách biệt đấy.”
Tạ Phán Nhi rúc trong đống đồ chơi, im lặng không hó hé. Mạnh Cẩn thì bất giác siết chặt nắm đấm, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời sắp sáng rồi, cậu cũng sắp chết rồi. Người khác mong sống, cậu lại mong chết. Cuối cùng cũng đợi được đến giây phút này, nhưng trong lòng Mạnh Cẩn lại ngập tràn mông lung.
Từng đàn chim bay lượn trên trời, vỗ cánh lướt qua bầu trời ngày một sáng rõ. Người đi đường cũng dần đông hơn, ai nấy đều rụt cổ chống chọi với cái lạnh giá, tất bật vì cuộc sống.
Mạnh Cẩn không nhớ được chuyện hồi nhỏ. Kể từ khi có ký ức, cậu đã sống rất mệt mỏi. Có lẽ cậu cũng từng có những khoảng thời gian vui vẻ, nhưng phần lớn là mang gánh nặng của đủ thứ áp lực mà bước về phía trước.
Sau một hồi im lặng thật lâu, ngay trước khi trời sáng hẳn, Mạnh Cẩn nói với Quý Nam Tinh: “Thiên sư, có thể phiền anh đưa tôi về được không ạ?”
Ít nhất cũng nên về nói một lời từ biệt, coi như đã đến nhân gian này một chuyến, đặt một dấu chấm hết cho cuộc đời mười mấy năm ngắn ngủi của mình.
Quý Nam Tinh cong ngón tay búng nhẹ một cái, một vệt linh quang bắn vào người Mạnh Cẩn: “Trong lòng cậu nghĩ đến việc trở về là có thể về được rồi.”
Rất nhanh, Mạnh Cẩn đã biến mất khỏi căn phòng. Tạ Phán Nhi vội vàng bò dậy: “Cậu bé về rồi à?”
Quý Nam Tinh ừ một tiếng.
Tạ Phán Nhi thở dài: “Đơn giản vậy sao, tôi còn tưởng phải đến tận nhà cậu ta, rồi thắp hương niệm chú gọi hồn thì mới về được chứ.”
Quý Nam Tinh: “Đấy là quy trình làm việc của mấy ông thầy bà cốt nửa mùa thôi.”
Tạ Phán Nhi nhịn một lúc, cuối cùng vẫn không nén nổi sự tò mò trong lòng: “Cậu không tò mò nhà cậu ta xảy ra chuyện gì à, không cần đi theo xem cậu ta đã nhập hồn thành công chưa sao?”
Quý Nam Tinh cũng búng nhẹ một cái về phía Tạ Phán Nhi: “Cô tò mò thì tự đi mà xem.”
Rất nhanh sau đó, Tạ Phán Nhi cũng biến mất khỏi phòng.
Quý Nam Tinh đứng bên cửa sổ một lúc, kim đồng hồ đã chỉ sáu rưỡi. Chỉ là trời mùa đông sáng muộn, giờ này đèn đường vẫn chưa tắt.
Uống thêm một ngụm sữa, Quý Nam Tinh khẽ thở dài. Hận có thể đẩy con người đến điên cuồng, mà yêu cũng vậy.
——–
Trở về với cơ thể mình, Mạnh Cẩn từ từ mở mắt. Cảm giác nặng nề quen thuộc, bức tường trắng quen thuộc, bên tai là tiếng tít tít của máy móc, và loáng thoáng còn nghe thấy tiếng khóc của ai đó.
Cậu vừa cử động ngón tay, bàn tay đã bị ai đó nắm lấy. Một người phụ nữ trông còn khá trẻ, nhưng giữa hai hàng lông mày đã hằn sâu vẻ mệt mỏi, nhào đến bên giường, vừa khóc vừa đau lòng nhìn cậu: “Tiểu Cẩn, con tỉnh rồi à? Nhìn mẹ này, mẹ đây mà.”
Mạnh Cẩn nhẹ nhàng nắm lại tay người phụ nữ, hôn mê mấy ngày khiến giọng cậu trở nên khàn đặc khô khốc: “Mẹ…”
Người phụ nữ vội lau nước mắt trên mặt, ấn chuông gọi ở đầu giường. Rất nhanh đã có y tá đến, thấy người bệnh đã tỉnh liền vội đi tìm bác sĩ trưởng khoa đang trực.
Chẳng mấy chốc, phòng bệnh đã chật kín người. Bác sĩ kiểm tra cho Mạnh Cẩn, ba cậu cũng đã tới. Vẻ mặt hai vợ chồng hoảng hốt nhìn bác sĩ, sợ sẽ nghe phải những lời không hay.
Sau một lúc, Mạnh Cẩn gắng gượng được chút sức lực, cậu đẩy tay bác sĩ đang kiểm tra cho mình ra, cố gắng nhìn về phía ba mẹ.
Tình huống này bác sĩ cũng không lạ gì, ông khẽ thở dài rồi nhìn ba mẹ đứa trẻ: “Nói chuyện với cháu đi.”
Mẹ của Mạnh Cẩn điên cuồng lắc đầu, thậm chí còn níu lấy áo bác sĩ quỳ xuống: “Không! Cầu xin bác sĩ cứu nó! Cầu xin ông hãy cứu lấy nó! Cho nó thở máy, dùng cái máy tim gì đó, cái gì cũng được, bao nhiêu tiền cũng được! Bác sĩ, ông đừng bỏ cuộc, con trai tôi còn cứu được, vẫn còn cứu được mà! Bác sĩ, xin ông đừng bỏ cuộc, cứu nó thêm lần nữa, cứu nó đi mà!”
Ba của Mạnh Cẩn đỡ vợ dậy, cũng khóc không thành tiếng.
Trên giường bệnh, Mạnh Cẩn nhắm mắt lại. Mệt quá, thật sự mệt quá rồi. Bao nhiêu năm nay, những lời cầu xin này cậu đã nghe quá nhiều rồi, cầu xin bác sĩ đừng bỏ cuộc, cầu xin cậu đừng bỏ cuộc, nhưng chưa một ai hỏi cậu có muốn hay không, chưa một ai quan tâm cậu muốn sống trong đau đớn hay chết một cách thanh thản.
Ngay cả khoảng thời gian cuối cùng này, mẹ cậu cũng không muốn nghe cậu nói, chỉ một mực muốn cậu phải sống, phải tốn bao nhiêu tiền, đi bao nhiêu bệnh viện để cậu sống một cách đau đớn.
Mạnh Cẩn mệt rồi, cậu buông xuôi, nhắm mắt lại. Cậu biết lần này dù là bác sĩ cũng không thể giành lại người từ tay tử thần được nữa. Không muốn nghe cậu nói thì thôi vậy.
Mẹ của Mạnh Cẩn vẫn đang khóc lóc van xin, ba cậu nhận ra lần này thật sự không giữ được con trai nữa rồi, ông buông vợ ra, bước đến bên giường, đau xót vuốt ve khuôn mặt gầy gò của con: “Tiểu Cẩn, ba đây, Tiểu Cẩn nhìn ba đi con.”
Mạnh Cẩn mở mắt, mỉm cười với ông. Cậu vừa mở miệng, ba Mạnh đã cúi xuống, ghé sát tai lại: “Con muốn nói gì với ba?”
Giọng Mạnh Cẩn đứt quãng yếu ớt: “Sau này… ba mẹ phải đối xử tốt với em một chút… đem tình yêu dành cho con… chuyển sang cho em ấy… Những năm qua… ba mẹ đối với nó… không công bằng một chút nào… Ba, ba giúp con nói với nó… là anh trai xin lỗi nó… Sau này ba mẹ và cả nhà này… giao lại cho nó.”
Ba Mạnh Cẩn lau nước mắt: “Được, ba hứa với con, hứa với con.”
Mẹ Mạnh Cẩn không thể chấp nhận được hiện thực sắp mất con, vẫn muốn cầu xin bác sĩ cứu chữa. Bác sĩ nhìn người trên giường bệnh, nói với bà: “Không phải chúng tôi không cứu, mà chúng tôi thật sự đã cố gắng hết sức rồi.”
Mạnh Cẩn khẽ giơ tay, vươn về phía mẹ. Ba Mạnh thấy vợ vẫn còn đang hoảng loạn khóc lóc, không kìm được quát: “Con nó gọi cô kìa, còn không mau qua đây!”
Mẹ Mạnh Cẩn vội vàng đến bên giường: “Tiểu Cẩn đừng sợ, sẽ không sao đâu, mẹ sẽ không để con có chuyện gì đâu, bác sĩ nhất định sẽ chữa khỏi cho con.”
Mạnh Cẩn thở dài một hơi: “Mẹ, sau này chỉ còn Tiểu An ở bên mẹ thôi, mẹ đừng đẩy nó ra nữa được không, mẹ yêu thương nó nhiều hơn một chút được không? Vì có nó con mới sống được đến bây giờ, là nó đã cứu con. Ba mẹ hãy đối xử tốt với nó, ba mẹ nói với Tiểu An, những thứ mà cả đời này con không được hưởng, hãy để nó giúp con hưởng thụ thật trọn vẹn. Con muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài, con muốn đi đánh bóng, muốn chạy nhảy, con muốn được ngồi trong lớp học bài.”
Mẹ Mạnh Cẩn làm sao có thể đồng ý được, đây là sinh linh bé bỏng mà bà mong ngóng, là bảo bối bà mang thai chín tháng mười ngày vất vả sinh ra, là tình yêu độc nhất vô nhị của bà dành cho con, tình yêu sao có thể chuyển dời được chứ.
Trời đã sáng, những đám mây mù do mưa giăng cả đêm đã bị ánh ban mai xua tan.
Ngay khoảnh khắc ánh nắng chiếu vào, Mạnh Cẩn nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Thời tiết thật đẹp. Cậu sinh ra trong đêm tối, nhưng lại chết đi giữa ánh nắng chan hòa. Giây phút này, cậu cảm thấy một chuyến đến nhân gian, cũng không hoàn toàn là đau khổ, hình như cũng có một chút hạnh phúc.
Tiếng tít của máy móc kéo thành một đường thẳng, ngay sau đó là tiếng khóc vỡ oà vang lên trong phòng bệnh. Tạ Phán Nhi ngồi xổm ở cửa, trong lòng có chút hâm mộ.
Cô chờ mãi, chờ mãi, vẫn không thấy hồn phách của Mạnh Cẩn đâu. Mắt thấy mặt trời đã lên, nếu không về nữa sẽ lại bị kẹt ở ngoài thêm một ngày, thế là cô vội vàng bay về.
Nhìn vị tiểu thiên sư đang ăn sáng, Tạ Phán Nhi nhoài người lên bàn ăn: “Tiểu thiên sư, cậu bé kia chết rồi, nhưng tôi không thấy hồn phách của cậu ta đâu cả.”
Quý Nam Tinh: “Người chết rồi tự khắc sẽ đến nơi cần đến, trong tình huống bình thường sẽ không lưu lại dương gian.”
Tạ Phán Nhi ồ một tiếng: “Tôi còn tưởng có thể đưa hồn phách của cậu ta về đây chứ.”
Quý Nam Tinh: “Cậu ta không có chấp niệm, cô đưa về kiểu gì? Nếu người chết rồi mà hồn nào cũng giữ lại được, thì thế gian này làm gì có chuyện âm dương cách biệt nữa.”
Tạ Phán Nhi thở dài: “Tôi tưởng chấp niệm của cậu ta sâu đến mức có thể thành quỷ chứ.”
Cô định nói sau này có thể có thêm một con quỷ để trò chuyện, tuy cậu bé kia trông cũng không phải người hoạt bát thích nói nhiều, nhưng chỉ có một mình cô là quỷ, đôi lúc cũng thấy cô đơn lắm.
Nhìn Tạ Phán Nhi đang thở ngắn than dài, Quý Nam Tinh vừa xiên miếng trứng cuộn vừa nói: “Chấp niệm của cậu ta là cầu được chết, sau khi chết đã được toại nguyện, nên tất nhiên sẽ không ở lại.”
Tạ Phán Nhi đem những gì mình thấy ở bệnh viện kể cho Quý Nam Tinh nghe: “Nhà cậu ta không phải bị bạo hành gia đình như tôi nghĩ ban đầu đâu, hình như là cậu ta bị bệnh từ nhỏ, rồi nhà cậu ta vì cậu ta mà sinh thêm một đứa nữa, cái này tôi biết, là để lấy máu cuống rốn! Sau đó ba mẹ cậu ta những năm nay vẫn luôn chữa bệnh cho cậu ta, đối xử không tốt với đứa con sinh sau, thiên vị đến mức lệch lạc luôn.”
“Tôi nghe mấy cô y tá than thở, nói em trai cậu ta mới chín tuổi mà đã có thể tự lo cho cuộc sống của mình rồi. Thỉnh thoảng đến bệnh viện thăm anh, còn bị mẹ mắng, nói là nó mang mấy thứ đồ chơi linh tinh vớ vẩn gì cho anh nó, có phải là mong anh nó bị nhiễm khuẩn chết đi luôn hay không, đại loại thế. Sau này em trai cậu ta gần như không đến bệnh viện nữa, cũng không biết nó có hận anh nó không.”
“Cậu bé kia cũng không lớn lắm, mười hai tuổi, chắc do bệnh tật triền miên nên trông nhỏ con, tôi còn tưởng cậu ta chưa đến mười tuổi nữa. Cậu nói xem, đều là một mẹ sinh ra, tại sao lại coi con trai lớn là báu vật, còn con trai nhỏ chẳng khác gì ngọn cỏ vậy? Vì cứu mạng con lớn mới sinh con nhỏ, thế chẳng phải càng nên đối tốt với đứa nhỏ hơn sao?”
Tạ Phán Nhi nói rồi không nhịn được mà tự đặt mình vào hoàn cảnh đó: “Nghe nói mẹ cậu ta trước đây còn ép đứa nhỏ hiến tủy cho anh nó, vị thành niên cũng hiến được à? Rồi còn chưa kịp hiến tủy thì cậu bé kia đã rơi vào hôn mê, chắc là do chấp niệm kháng cự quá mạnh nên mới ly hồn. Giờ cậu ta chết rồi, không biết mẹ cậu ta có đổ lỗi cái chết của cậu ta lên đầu đứa con nhỏ không. Nếu tôi là đứa nhỏ đó, cả đời này tôi cũng mặc kệ họ sống chết thế nào!”
Em trai của Mạnh Cẩn tên là Mạnh An, chữ “An” này cũng là đặt tùy tiện, ý nghĩa không phải mong nó bình an, mà là hy vọng sự ra đời của nó có thể khiến anh nó khỏe mạnh bình an. Tiếc là lần đầu mắc bệnh bạch cầu nhờ máu cuống rốn mà khỏi, nhưng sau đó cơ thể vẫn liên tục suy yếu, các loại tạng phủ nhiễm trùng, cho đến năm nay bệnh bạch cầu lại tái phát.
Sáng sớm Mạnh An thức dậy, dùng đồ trong tủ lạnh tùy tiện làm bữa sáng. Nhà cửa vẫn vắng vẻ như mọi khi, nhưng cậu bé đã quen rồi. Ba mẹ không ở bệnh viện thì cũng đi làm kiếm tiền, có lúc trong nhà hết đồ ăn, ngay cả tiền sinh hoạt cũng quên cho cậu, cậu bèn đến nhà bạn học ăn ké một hai bữa.
Lâu dần, Mạnh An cũng biết rút kinh nghiệm. Cậu sẽ tiết kiệm tiền, để lần sau ba mẹ có quên, cậu cũng không đến nỗi chết đói.
Từ nhỏ, cậu đã là người thừa trong nhà này, thừa thải đến mức cậu bé chỉ khao khát một chút tình thương của cha mẹ cũng sẽ bị đẩy ra một cách phũ phàng.
Mẹ nói với cậu rằng, anh cậu sức khỏe yếu như vậy, cả ngày chỉ có thể ở trong bệnh viện, còn cậu thì khỏe mạnh bình thường, có thể đi học, có thể vui chơi, thế mà còn muốn tranh giành với anh.
Mạnh An muốn nói mình chưa bao giờ nghĩ đến việc tranh giành với anh, nhưng mẹ cậu không tin. Bất kỳ hành động cầu xin sự chú ý nào của cậu đối với mẹ cũng đều là muốn tranh giành với anh.
Có đôi lúc cậu cũng rất oán hận, tại sao anh cậu lại phải đổ bệnh, tại sao mẹ cậu vì anh mà phải sinh ra cậu. Cậu thà rằng mình chưa từng được sinh ra.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ áy náy của anh trai đối với mình, nhìn ánh mắt xót xa của anh, thấy anh vì mình mà cãi nhau với ba mẹ, và cũng là người duy nhất trong nhà nhớ sinh nhật cậu, thì cậu lại không thể hận nổi. Nếu Mạnh Cẩn khỏe mạnh thì tốt biết bao, dù anh khỏe mạnh thì sẽ không có sự tồn tại của cậu, nhưng Mạnh An vẫn hy vọng như vậy.
Nếu Mạnh Cẩn khỏe mạnh, có lẽ cậu đã có một người anh trai rất rất tốt.
Vừa ăn sáng xong, rửa sạch bát đĩa, Mạnh An chuẩn bị về phòng làm bài tập thì điện thoại reo, anh trai cậu mất rồi.
Cúp điện thoại, Mạnh An có chút ngẩn ngờ. Ý nghĩ đầu tiên lóe lên là, người đã trói buộc cậu, cuối cùng cũng không còn nữa. Nhưng ngay giây tiếp theo, một nỗi bi thương khổng lồ chợt ập đến, bởi vì có lẽ người duy nhất trên đời này thật sự yêu thương cậu, đã không còn nữa.
Ba mẹ không thể chấp nhận cái chết của con trai, những lời an ủi của họ hàng thân thích, đám tang với hai màu đen trắng, Mạnh An lạnh lùng đứng nhìn tất cả, cho đến khi ba nói với cậu lời xin lỗi, nói rằng những năm qua đã xem nhẹ cậu, và kể lại những lời trăng trối của anh trai trước khi mất.
Mạnh An nhốt mình trong phòng. Xin lỗi thì có ích gì chứ? Cậu còn nhỏ, thậm chí còn chưa tròn mười tuổi, nhưng môi trường gia đình dị dạng đã khiến cậu trưởng thành hơn bất kỳ ai.
Cậu chưa từng được uống một giọt sữa mẹ, bước đi đầu tiên trong đời cũng không phải do ba dìu dắt, ở cái tuổi mà những đứa trẻ khác khóc lóc mè nheo, cậu đã biết nước mắt không đổi lại được sự thương yêu của ba mẹ.
Cậu có thể một mình đi bộ qua hai con phố để đến trường mẫu giáo, có thể tự đi xe buýt đến trường tiểu học, chữ còn chưa nhận hết mặt đã biết dùng máy giặt, lò vi sóng. Trước kia cậu một mình, sau này cậu cũng không cần sự áy náy và bù đắp của bất kỳ ai.
Nhìn người trên bia mộ có năm phần giống mình, Mạnh An thầm nhủ, cậu sẽ thay anh đi ngắm nhìn thế gian này, nhưng còn cái nhà này, cậu không cần nữa.
Cú sốc mất đi con trai lớn khiến ba mẹ Mạnh Cẩn suy sụp một thời gian. Mãi mới vực dậy chuẩn bị bắt đầu cuộc sống mới, họ lại phát hiện ra đứa con trai nhỏ đối với họ vô cùng xa cách và khách sáo.
Họ luôn nghĩ rằng, đó là con ruột của mình, sau này đối tốt với nó hơn một chút, bù đắp cho sự thờ ơ những năm trước đây, cứ cho rằng trẻ con còn nhỏ, chưa chắc đã nhớ chuyện, mà có nhớ thì cũng không thật sự hận họ đến thế.
Tiếc rằng, hiện thực lại cho họ một cái tát trời giáng.
Lên cấp hai, Mạnh An trực tiếp chọn trường nội trú. Mãi cho đến khi lên đại học, Mạnh An không xin nhà một đồng nào nữa, cũng chưa từng trở về.
Vài năm sau, Mạnh An gửi về một tấm thẻ, đó là toàn bộ chi phí từ nhỏ đến lớn của cậu, cùng vài dòng chữ đơn giản: Nợ ba mẹ, con đã trả hết.
Ba mẹ Mạnh Cẩn không hiểu, một đứa trẻ nhỏ như vậy sao có thể hận sâu đến thế, sao có thể nhẫn tâm đến thế. Cũng như Mạnh An không hiểu, đều là con trai, tại sao có thể thiên vị đến mức đó.
Nhưng không hiểu cũng chẳng sao nữa, vì cậu đã có cuộc đời của riêng mình. Tình yêu không dành cho cậu, hay tình yêu muộn màng, cậu đều không cần nữa.
———-
Thời tiết đẹp của ngày Chủ nhật kéo dài đến tận thứ Hai. Tiếc là tâm trạng của đám học trò phải dậy sớm đến trường lại chẳng trong trẻo như thời tiết. Mỗi thứ Hai với chúng đều là một ngày đau khổ, ngoại trừ Tiêu Dã.
Xe còn chưa dừng hẳn, Tiêu Dã đã xách ba lô lao vút xuống. Bóng lưng vui vẻ của hắn nổi bật hẳn giữa một đám học sinh đang ủ rũ cúi đầu. Bác tài xế ngồi trong xe không nhịn được bật cười, cái dáng vẻ mong ngóng đi học này, chắc chắn trong trường có người thằng bé thích rồi.
Vào lớp, thấy Quý Nam Tinh đã đến, Tiêu Dã lách qua đám đông đang chen chúc chép bài tập, đi tới: “Chào buổi sáng, Náo Náo.”
Quý Nam Tinh dùng đầu lưỡi đẩy viên kẹo trong miệng từ bên trái qua bên phải: “Chào.”
Tiêu Dã đặt ba lô xuống, lấy bài tập ra: “Mới sáng sớm đã ăn kẹo à, ăn sáng gì rồi? No chưa?”
Quý Nam Tinh lười biếng dựa vào bàn: “Kẹo lớp trưởng cho, ăn no rồi.”
Tiêu Dã liếc nhìn đám đông đang vây quanh chép bài tập bên cạnh, ghé sát vào Quý Nam Tinh, nhỏ giọng hỏi: “Sinh hồn hôm đó sau này thế nào rồi?”
Hắn cảm thấy Quý Nam Tinh chắc sẽ không thật sự mặc kệ, không phải là ép người không muốn sống phải nhập hồn, mà là sẽ quan tâm đến động tĩnh của sinh hồn đó, không hoàn toàn bỏ mặc.
Quý Nam Tinh: “Nhập hồn rồi.”
Tiêu Dã cười một cái: “Vẫn là quay về à? Vậy cậu nhóc đó có cần giúp đỡ không, nếu bị bạo hành gia đình, tôi quen mấy luật sư chuyên xử lý mấy vụ này.”
Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không phải bạo hành, là cậu ta bị bệnh, bị bệnh tật hành hạ thời gian dài, lại không muốn tiếp tục làm gánh nặng cho gia đình. Nhưng người đã mất rồi, coi như là kịp về từ biệt người nhà lần cuối.”
Nụ cười trên mặt Tiêu Dã lập tức tắt ngấm: “À, vậy sao.”
Thấy vẻ mặt bình thản của Quý Nam Tinh, Tiêu Dã lại một lần nữa cảm nhận được một cách trực quan rằng, thân là thiên sư, những thứ cậu tiếp xúc hàng ngày khác với người thường bọn họ biết bao nhiêu. Tuổi còn nhỏ hơn cả hắn, không biết những năm qua đã trải qua bao nhiêu chuyện sinh tử mới có thể xem nhẹ mọi chuyện như bây giờ.
Tiêu Dã đặt tay Quý Nam Tinh vào lòng bàn tay mình, đau lòng mà nâng niu, nắm chặt. Đôi tay này không biết đã siêu độ cho bao nhiêu âm hồn, tiễn đưa bao nhiêu sinh mệnh vào vòng luân hồi rồi.
Trương Nguyên một tay xách ba lô đi tới, liếc nhìn hai người họ: “Hai cậu làm gì đấy, xem bói tay à.”
Tiêu Dã lườm Trương Nguyên một cái. Quý Nam Tinh định rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn, kết quả cậu vừa động, Tiêu Dã đã nắm chặt tay cậu lại, còn nhích lại gần hơn, che khuất tầm nhìn của người ngồi sau: “Anh cho cậu xem cái này hay lắm.”
Nói rồi, Tiêu Dã thò tay vào ba lô lục lọi, lấy ra một chiếc túi ép nhựa rất đẹp, bên trong là một xấp Lôi Phù.
Tiêu Dã đặt túi Lôi Phù vào tay Quý Nam Tinh: “Hôm qua tôi vẽ đấy, hai mươi tờ giấy bùa trắng cậu đưa, cuối cùng vẽ thành công được mười sáu tờ.”
Có bốn tờ hắn cũng đã vẽ xong hoàn chỉnh chú Thiên Lôi, nhưng bốn tờ đó rõ ràng cho hắn cảm giác như đã chết vậy. Tiêu Dã cũng không nói rõ được, chỉ là một loại trực giác mà thôi.
Bốn tờ đó hắn cũng mang theo, nhưng không được trân trọng cất trong túi ép nhựa như những lá bùa đã hoàn thành, mà bị hắn tùy tiện gấp lại nhét trong ba lô.
“Bốn tờ này tôi thấy không ổn lắm, cậu xem có phải vẽ hỏng rồi không.”
Quý Nam Tinh không cần xem, lúc bốn tờ giấy được đặt vào tay, cậu đã biết đó là phế phù, vì không có một chút sức mạnh ngũ hành nào.
Những lá bùa còn lại trong túi nhựa đều là Lôi Phù hoàn chỉnh. Nhìn số lượng này, Quý Nam Tinh có chút kinh ngạc: “Một ngày hôm qua cậu vẽ hết đấy à?”
Tiêu Dã lắc đầu: “Tối hôm kia tôi vẽ ở nhà được năm tờ, còn lại là vẽ sáng hôm qua. Hết giấy bùa rồi, không thì buổi chiều tôi còn vẽ thêm cho cậu được nữa.”
Hắn biết giấy bùa trắng mà Quý Nam Tinh đưa cũng là đồ tốt. Chiều hôm qua, hắn đã lên app “Mạng Lưới Nhân Gian” để bổ sung không ít kiến thức liên quan, cũng đã hiểu tại sao Quý Nam Tinh lại ngạc nhiên khi thấy hắn vẽ thành công một cách đơn giản như vậy.
Bản thân Tiêu Dã lại khá vui vẻ, coi như là đã mở khóa thêm một kỹ năng, sau này lại càng gần gũi với Quý Náo Náo hơn một chút.
“Mấy tờ giấy bùa trắng đó cậu mua ở đâu thế? Cho tôi xin WeChat của chủ tiệm đi, tôi sợ mình tự mua linh tinh lại bị lừa.”
Mấy thứ này hình như cũng phức tạp lắm. Hắn không ngại tốn thêm tiền, nhưng lỡ mua phải đồ kém chất lượng, để Quý Nam Tinh dùng lại mất đi uy lực vốn có của bùa chú, bị lệ quỷ bắt nạt thì phải làm sao? Ví dụ như lá bùa văng ra lại thành hàng tịt, thế mới là toi mạng. Cho nên cứ mua thẳng chỗ Quý Nam Tinh giới thiệu là tốt nhất.
Quý Nam Tinh nói: “Không cần mua, chỗ tôi có rất nhiều, hôm nay tan học cậu đến nhà tôi lấy, dùng hết thì cứ nói với tôi.”
Vẽ bùa cho cậu dùng, sao cậu có thể để Tiêu Dã tự bỏ tiền túi được. Chỉ là, Tiêu Dã không nhận tiền, cậu cũng không thể nhận đồ của người ta không công, vẫn phải tìm cách bù đắp lại.
Tiêu Dã đưa tay điểm thẳng vào trán cậu: “Tôi biết cậu đang nghĩ gì. Tôi đã nói với cậu rồi, tôi vẽ bùa một phần cho cậu dùng, phần còn lại bán đi kiếm tiền, tôi không lỗ đâu. Cậu không cần nghĩ đến chuyện bù đắp gì cho tôi cả, tôi chỉ hy vọng cậu có thể dùng lá bùa tôi vẽ, mỗi lần đều có thể bình an trở về.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc chân thành của Tiêu Dã, đầu ngón tay Quý Nam Tinh khẽ cong lại. Ở cái tuổi còn non nớt, hắn đã có dáng vẻ vững vàng và đáng tin cậy. Trong khoảnh khắc ấy, Quý Nam Tinh có cảm giác không nói nên lời.
Cậu đã cảm nhận quá nhiều sự chấn động của sinh tử, cái tuổi mười bảy mười tám đối với cậu vẫn chỉ là những đứa trẻ con ngây ngô. Nhưng bây giờ, hình như cậu không thể nào coi Tiêu Dã giống như những cậu con trai ngây ngô đó được nữa rồi. Dường như hắn còn trưởng thành hơn nhiều so với những gì cậu thấy.
Hết chương 59.
