Chương 59: Thành Tâm Thì Calo Bằng Không

 

Chương 59: Thành Tâm Thì Calo Bằng Không

 

Phòng livestream bị lag một chút.

 

Giây tiếp theo, tiếng la hét “aaaa” như sấm dậy đất bằng chiếm cứ toàn bộ màn hình, chẳng khác nào như hiện trường tiến hóa ngược quy mô lớn của loài vượn, chỉ cần nhìn chữ viết thôi cũng đủ thấy mức độ ồn ào rồi.

 

[Tối nay hai người có thể lên giường luôn được không, điều này rất quan trọng đối với tôi!]

 

[Tuyệt quá, vừa mới lên thuyền của cặp này đã được ăn quốc yến liên tục, u mê quên lối về.]

 

[Xin phép, bây giờ tôi chỉ là một kẻ vô dụng há miệng chờ cẩu lương thôi!]

 

[Hôm nay cho dù Ngọc Hoàng Đại Đế có đến thì hai người họ cũng đang yêu đương!]

 

[Lộ Đình Châu, sao anh lại hạnh phúc nữa rồi? Mau buông bảo bối nhà tôi ra, cậu ấy vẫn còn là một đứa ngốc, khụ, tôi nhầm, một đứa trẻ!]

 

Thậm chí Ninh Lạc còn không cần xem bình luận trên mạng đâu, chỉ cần nhìn biểu cảm của mọi người ở hiện trường cũng biết mình xong đời rồi.

 

Cậu nhắm mắt lại.

 

【Tiền đồ của mình, đúng là toang rồi, u ám như một màu tím than!】

 

Ninh Dương nghiến răng.

 

Biết là toang rồi sao còn không mau buông tay ra, bớt để cho cái tên Lộ Đình Châu kia được lợi!

 

Không phải là Ninh Lạc không muốn buông, mà là không muốn rời khỏi vòng tay của Lộ Đình Châu để đối mặt với cuộc đời ảm đạm của mình, cho nên động tác lùi lại cực kỳ chậm chạp, ánh mắt không biết nên nhìn đi đâu, cúi xuống nhìn chằm chằm vào cúc áo sơ mi của Lộ Đình Châu, khuôn mặt nóng bừng như lửa đốt.

 

【Đớp trai đẹp thật sự có thể trường thọ, về điều này thì tôi đã đã hoàn toàn chứng minh được, tôi cảm giác như thời gian đã trôi qua một đời rồi, nhưng thực sự thì mới có 30 giây thôi!】

 

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng cười rất khẽ, vang lên bên tai.

 

Rất quyến rũ, trực tiếp khiến cho Ninh Lạc xù lông vì thẹn quá hóa giận.

 

【Anh còn cười, không được cười! Nếu không phải anh đứng sau lưng em, em sao có thể ngã được, tất cả là lỗi của anh.】

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, đổ lỗi à? Anh còn chưa nói mình bị giẫm một cái đau đến mức nào đâu.

 

Nhưng anh cũng không muốn ép người quá đáng, nhận lấy cái nồi này, vỗ vỗ Ninh Lạc bảo cậu đứng cho vững, giải thích với mọi người: “Em ấy không biết tôi đứng sau lưng, lúc quay người lại không chú ý, vấp phải suýt chút nữa thì ngã.”

 

Chủ yếu là giải thích cho cư dân mạng trong phòng livestream nghe.

 

Cư dân mạng đều đã nghe rồi, nhưng có hiểu hay không thì chưa biết.

 

[Ừ ừ ừ, được rồi được rồi.]

 

[Biết rồi, đừng giải thích nữa, hai người chỉ là muốn ôm nhau thôi.]

 

“Ngay cả trên mặt đất bằng phẳng cũng có thể ngã?” Ninh Dương nhìn hai người đã tách ra, cuối cùng cũng thấy thoải mái, đánh giá Ninh Lạc, “Bảo sao mãi không cao lên được, về nhà nhớ uống thêm canxi vào.”

 

Ninh Lạc bị chọc vào chỗ đau: “Em cao 1m79,56 đó!”

 

Phương Lộc Dã kinh ngạc: “Sao cậu lại khai gian chiều cao thế? Lần trước không phải mới có 1m78 à?”

 

“… Giày của tôi lần này cao hơn,” Ninh Lạc nghiến răng, “Cậu có ý kiến gì không?”

 

Dưới cái nhìn của anh trai, Phương Lộc Dã không dám có bất kỳ ý kiến gì.

 

“Ninh Lạc với thầy Lộ có quan hệ tốt như vậy sao? Mới quen không lâu mà đã trở thành bạn bè thân thiết rồi,” Ninh Tịch Bạch nhìn hai người, cười nói, “Thật đáng ngưỡng mộ, nếu em có thể học lỏm được một chút kỹ năng kết bạn của anh thì tốt rồi.”

 

[Ninh Tịch Bạch quả nhiên biết gì đó, đã bắt đầu bóc phốt rồi sao?]

 

[Kỹ năng kết bạn gì chứ, toàn là diễn xuất, không có chút tình cảm nào.]

 

[Đại diện tóm tắt trọng điểm: Quen biết không lâu, bạn bè, thân thiết. Ai mà mới quen biết đã có quan hệ tốt như vậy chứ, chắc chắn có giao dịch khác.]

 

Ninh Tịch Bạch nói xong, vẫn luôn mỉm cười nhìn Ninh Lạc, chờ cậu trả lời.

 

Nhưng cậu ta lại đối diện với ánh mắt của Lộ Đình Châu.

 

Đôi mắt sâu thẳm kia, ẩn chứa ý cười như có như không, giống như nhìn thấu cả con người cậu ta, khiến Ninh Tịch Bạch không còn chỗ trốn.

 

Ninh Tịch Bạch vội vàng dời mắt đi, tim đập lỡ vài nhịp, nhưng vẫn không cam tâm.

 

Vốn dĩ chỉ là diễn kịch, là lợi dụng fan couple để kiếm chút lợi ích, dựa vào cái gì mà không cho nói?

 

Lộ Đình Châu mở miệng: “Sao có thể là—”

 

Ninh Lạc ngắt lời anh, nhìn Ninh Tịch Bạch nghiêm túc nói: “Bạn bè gì chứ, không tin lời đồn nhảm, không lan truyền lời đồn.”

 

Lời vừa nói ra, đừng nói là người khác, ngay cả Lộ Đình Châu cũng ngây ngẩn, ngơ ngác, cúi xuống nhìn sườn mặt của cậu.

 

Phòng livestream cũng tràn ngập dấu chấm hỏi.

 

[Đây là lật mặt không nhận người ngay tại hiện trường sao?]

 

Ninh Tịch Bạch không ngờ cậu lại tự cắt đứt đường lui của mình, cười nói: “Vậy hai người có quan hệ gì?”

 

Ninh Lạc trượng nghĩa, vỗ ngực rất hào sảng: “Chúng tôi là tình đồng chí cách mạng xã hội chủ nghĩa thuần khiết, là đồng chí tốt của thời đại mới, hai chữ bạn bè không thể diễn tả hết được tình cảm sâu đậm giữa những người đồng chí như chúng tôi.”

 

【Chúng tôi có chung một kẻ thù, cùng nhau chống lại thế lực thù địch bên ngoài, chung tay kháng địch, sao không tính là tình nghĩa cách mạng chứ?】

 

Lộ Đình Châu quay mặt đi: “…”

 

Lãng phí cảm tình vừa rồi.

 

Bình luận trên màn hình im lặng như tờ.

 

[Ninh Lạc… cậu thật sự thắng rồi.]

 

[Không ai có thể thắng nổi cậu, không ai có thể theo kịp mạch não này của cậu, cậu là vô địch.]

 

[Mịa nó, sao trước đây không ai nói cho tôi biết Ninh Lạc hài hước như vậy chứ, hahaha!]

 

Biểu cảm của Phương Lộc Dã thật phức tạp: “Ninh Lạc, tôi không còn lời nào để nói với cậu cả.”

 

【Không còn lời nào để nói với tôi? Vậy là muốn hát cho tôi nghe đúng không? Anh đây hiểu mà, anh đây hiểu hết, đừng ngại ngần gì mà hãy thoải mái bày tỏ lời khen ngợi của các cậu đi!】

 

Tay Ninh Dương ngứa ngáy vô cùng: Em trai lầy lội phát rồ, muốn cho cậu ta một đấm thì phải làm sao? Gấp, đang online chờ, rất gấp.

 

Anh ta liếc mắt, thấy Ninh Tịch Bạch lại chuẩn bị mở miệng, bèn lạnh giọng nói: “Ba mươi triệu.”

 

Ba chữ đó đã thành công kích hoạt từ khóa, Ninh Tịch Bạch lập tức giống như mèo sắp bị thiến, toàn thân xù lông, cậu ta quay phắt đầu lại nhìn Ninh Dương, tinh thần đã bắt đầu có dấu hiệu biến dạng.

 

Ninh Dương liếc mắt nhìn cậu ta một cái rồi thu hồi, biểu cảm vẫn không đổi, thấp giọng cảnh cáo: “Không muốn biến tất cả những thứ tôi cho cậu thành ba mươi triệu, thì im lặng một chút.”

 

Mặt Ninh Tịch Bạch tối sầm.

 

Từ khi nào mà Ninh Dương cũng trở nên giống Ninh Lạc như vậy rồi? Trước đây rõ ràng anh ta là một người thật thà mà!

 

Thế giới này còn có thể tốt đẹp hơn được nữa không!

 

Đinh Dục Kiệt nhận ra cảm xúc của cậu ta thay đổi, nhân lúc mấy người tản ra làm việc, anh ta hỏi Ninh Tịch Bạch: “Sao vậy? Ba mươi triệu gì?”

 

Ninh Tịch Bạch nhớ tới “Lời chúc phúc” của Ninh Lạc dành cho mình, liền nghiến răng nghiến lợi nói: “Không có gì.”

 

Đinh Dục Kiệt: “Em không thích Ninh Lạc à?”

 

Đương nhiên là tôi không thích! Ninh Tịch Bạch buồn bực.

 

Dựa vào cái gì mà bây giờ cậu ta sắp bị đóng băng, rút khỏi giới giải trí, còn Ninh Lạc lại một đường thăng tiến, có Ninh Dương làm hậu thuẫn cho còn không nói, ngay cả Lộ Đình Châu cũng hết mực chăm sóc.

 

Còn cậu ta thì lại đã trở thành bàn đạp bị giẫm dưới chân.

 

Thất bại của bản thân đương nhiên là đáng tiếc, nhưng thành công của người khác lại càng đáng hận hơn.

 

Ninh Tịch Bạch đối diện với ánh mắt nghi hoặc của Đinh Dục Kiệt, gượng cười nói: “Thích chứ, em thích anh ấy nhất, haha.”

 

Ninh Tịch Bạch vừa nói xong, đột nhiên nhớ ra một chuyện.

 

Người ghét Ninh Lạc không chỉ có mình cậu ta, cái con chim đầu hồng kia đi đâu rồi?

 

Ninh Tịch Bạch bắt đầu tìm Hướng Bặc Ngôn, kết quả tìm một vòng quanh nhà cũng không thấy người, lúc gọi mọi người vào nhà ăn cơm, phát hiện người cũng không có ở đó.

 

Cậu ta ngồi xuống, hỏi: “Hướng Bặc Ngôn không ăn cơm à?”

 

Mọi người nhìn về phía Hướng Tư Kỳ. Hướng Tư Kỳ chân thành đề nghị: “Tôi khuyên các cậu đừng đi tìm em trai tôi khi nó đang tức giận.”

 

Phương Lộc Dã: “Sao vậy, cậu ta còn đánh người à?”

 

“Không,” Vẻ mặt Hướng Tư Kỳ đau khổ, “Em ấy sẽ túm lấy cậu, điên cuồng nhồi nhét quan điểm ‘thế giới này đã không còn tốt đẹp nữa, tại sao chúng ta không quay đầu hướng về với thế giới 2D’, nó sẽ tẩy não cậu liên tục tối đa 5 tiếng đồng hồ.”

 

Bước chân Ninh Tịch Bạch vừa bước ra liền thu lại, do dự một lúc vẫn bước ra: “Tôi vẫn nên đi tìm cậu ta, tâm trạng cậu ta không tốt, cần có người ở bên cạnh để trút giận. Mọi người không cần đợi tôi, cứ ăn cơm trước đi.”

 

Nói xong lời này, trong lòng Ninh Tịch Bạch âm thầm khen ngợi bản thân mình, lấy đức báo oán, rất phù hợp với hình tượng của mình.

 

Phương Lộc Dã nghe vậy thì liếc nhìn cậu ta một cái.

 

Ninh Tịch Bạch đã chuẩn bị tinh thần sẵn sàng đón nhận lời khen ngợi.

 

Nhưng Phương Lộc Dã lại mở cái miệng độc địa của mình ra: “Ồ, chúng tôi vừa mới thông qua một đạo luật, không làm thì không được ăn. Bữa cơm này quả thật cậu không nên ăn.”

 

Ninh Tịch Bạch: ?

 

Phương Lộc Dã nói: “Cậu đi bây giờ đi, vừa hay bớt phải rửa một bộ bát đũa, đưa phần của cậu cho Hướng Tư Kỳ là được.”

 

Ninh Tịch Bạch: ???

 

Phương Lộc Dã giục: “Nhanh lên.”

 

Ninh Tịch Bạch nghiến răng nghiến lợi nhịn xuống, đưa bát đũa cho Hướng Tư Kỳ rồi chạy ra ngoài.

 

Phương Lộc Dã nhìn bóng lưng cậu ta, trong lòng khinh bỉ chậc một tiếng, sau đó quay vào bếp nịnh nọt Ninh Lạc: “Ninh Lạc, nhận tôi làm bố đi, đảm bảo cậu không bị thiệt đâu, tôi sẽ bảo kê cho cậu, con trai ngoan.”

 

?

 

Ninh Lạc nhìn cậu ta như nhìn bệnh nhân tâm thần, sau đó hỏi Lộ Đình Châu: “Tình trạng này của em trai anh kéo dài bao lâu rồi?”

 

Lộ Đình Châu: “Bẩm sinh, không chữa được.”

 

Phương Lộc Dã: “…”

 

Phương Lộc Dã hét lớn: “Anh, anh học hư nhanh thế!”

 

Còn có thể tốt đẹp hơn chút nào không? Tương lai toàn một màu xanh của lá chuối!

 

Lộ Đình Châu chê cậu ta ồn ào, nhét một miếng cà chua vào miệng cậu ta để bịt miệng lại, sau đó đưa đĩa cho cậu ta: “Mang ra ngoài, ăn cơm.”

 

Bởi vì ban đầu không biết chương trình không phụ trách đồ ăn, bữa trưa này có chút qua loa, chủ yếu là món nguội và món chay, món mặn Lộ Đình Châu chỉ làm tôm luộc, bò hầm cà chua và canh cá diếc đậu phụ, bởi vì mấy món này là dễ làm nhất.

 

Qua loa chỉ là suy nghĩ chủ quan của anh, thực tế mọi người nhìn thấy một bàn đầy thức ăn thì chỉ muốn quỳ xuống lạy anh.

 

Lộ Đình Châu muốn múc cơm, Hướng Tư Kỳ lập tức giành lấy: “Anh, để em để em.”

 

Lộ Đình Châu muốn lấy đồ uống, Đinh Dục Kiệt trực tiếp chạy đến trước tủ lạnh hỏi anh: “Anh Lộ, anh muốn uống loại nào? Anh ngồi xuống đi, anh ngồi xuống, để em lấy cho.”

 

Một bữa cơm, Lộ Đình Châu nghiễm nhiên trở thành bậc bề trên.

 

Chết cười mất, đây là người duy nhất trong số tất cả các khách mời biết nấu ăn đấy, chẳng phải là nên được cung phụng cho tốt sao?

 

Ngay cả Ninh Dương cũng vậy, khi Lộ Đình Châu muốn rút một tờ khăn giấy, anh ta đã trực tiếp bưng cả hộp giấy ăn đưa đến, còn nói năng rất hùng hồn: “Thầy Lộ, thầy đừng để mỏi tay.”

 

[Anh cả, anh cũng hoang đường lắm đó nha.]

 

[Anh với Ninh Lạc không hổ là anh em.]

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

[Trước bữa ăn: Tôi có chết cũng không để Ninh Lạc chơi với Lộ Đình Châu! Sau bữa ăn: thơm quá!]

 

Bọn họ đã đói bụng cả buổi sáng, lúc này ngồi xuống liền cắm đầu ăn ngấu nghiến, không ngừng phát ra những lời khen ngợi siêu ngon, cảm động đến rơi nước mắt.

 

Thật sự là rất ngon!

 

Nửa đầu bữa ăn Ninh Lạc gần như không ngẩng đầu lên, chỉ lo vùi đầu vào ăn, ăn đến mức hai má phồng lên.

 

Đợi đến nửa sau bữa ăn gần no rồi, mới nhớ ra mình đang ghi hình chương trình tạp kỹ, lấy lại chút hình tượng, gắp từng cọng khoai tây một, ăn hết mấy cọng khoai tây to như cột nhà của mình để phi tang chứng cứ.

 

Ăn một lúc, phát hiện Hướng Tư Kỳ cứ nhìn chằm chằm vào món địa tam tiên, không ngừng nuốt nước bọt, nhưng lại không dám gắp, cậu hỏi: “Sao anh không ăn?”

 

Hướng Tư Kỳ buồn bã, nói: “Tôi đang tăng cơ, không thể ăn những thứ nhiều dầu mỡ như vậy.”

 

“Nhiều dầu mỡ? Sao có thể?” Ninh Lạc kinh ngạc, chỉ vào món ăn đó, nói, “Địa tam tiên là dùng dầu đậu phộng để xào, dầu đậu phộng từ đâu ra? Chính là ép từ loại chất béo có lợi trong đậu phộng đấy.”

 

Cậu gắp một miếng khoai tây: “Khoai tây là gì? Là loại carbs chất lượng cao có chỉ số đường huyết cực kỳ thấp, tiêu hóa chậm, hơn nữa còn là ngũ cốc thô.”

 

“Cà tím, ít béo ít đường, hơn nữa còn chống lão hóa. Ớt chuông là rau xanh, bổ sung chất xơ.”

 

Ninh Lạc chốt hạ: “Món này chính là món ăn giảm cân đấy.”

 

[Tôi cạn lời.]

 

[Hơi bị mê sảng rồi đó, cậu là chuyên gia dinh dưỡng chắc?]

 

[Ninh Lạc, cậu bớt lừa người đi!]

 

[Địa tam tiên: Các bạn ơi, có ai hiểu cho tôi không, hôm nay tôi trở thành món ăn giảm cân rồi, hehe.]

 

[Đừng nói, các cậu đừng nói nữa, không lâu trước đây Lạc bảo đã giảm cân như vậy đó, đã thành công giảm từ 109 cân xuống còn 126 cân đó.]

 

[Thằng nhóc này gầy thế sao??! Miếng pizza sầu riêng trên tay tôi không còn thơm nữa rồi.]

 

Lý trí của Hướng Tư Kỳ mách bảo anh ta rằng, đừng nghe Ninh Lạc nói nhảm. Nhưng nà cảm tính của anh ta lại bảo rằng, những gì Ninh Lạc nói đều đúng!

 

Hướng Tư Kỳ bị cảm tính chi phối, trực tiếp gắp một đũa thật to: “Tôi thấy cậu nói rất có lý!”

 

Ninh Lạc nhìn anh ta với ánh mắt tán thưởng: “Đúng vậy, chính là như vậy, thành tâm thì calo bằng không.”

 

“Cậu nói đúng, quả nhiên vẫn là người có học thức nói chuyện dễ nghe.” Hướng Tư Kỳ cảm thấy lời này nói quá hay, lập tức xem Ninh Lạc là tri kỷ.

 

Vì tình bạn hiếm có này, sao có thể không ăn kèm thêm ba bát cơm chứ?

 

Không quá đáng mà, phải không?

 

Ninh Lạc cực kỳ thích ăn tôm, có thể ăn hết một đĩa chỉ trong nháy mắt, vừa nhìn thấy đĩa tôm là cậu ăn ngấu nghiến, rất nhanh trong đĩa chỉ còn lại một con, cậu và một đôi đũa khác đồng thời gắp con tôm đó.

 

Theo đôi đũa, Ninh Lạc đối diện với Phương Lộc Dã, trong mắt hai người toàn là tia lửa điện, ai cũng không nhường ai.

 

【Hây! Tên trộm tôm kia, ngươi đã bị ta bao vây rồi, mau mau buông vũ khí đầu hàng rồi thành thật khai báo đi! 】

 

Thần kinh à, đưa đây!

 

Đôi đũa trong tay Phương Lộc Dã ngấm ngầm dùng sức, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười: “Ninh Lạc, cậu có biết thế nào là dĩ hòa vi quý không? Hôm nay cậu nhường tôi một con tôm, tôi sẽ nhớ ơn cậu cả đời, làm bạn tốt với cậu.”

 

Ninh Lạc cũng đồng thời dùng sức, không hề nhượng bộ: “Cậu làm như vậy với tôi có quá tàn nhẫn không?”

 

【Tôi kết bạn nhiều như vậy để làm gì, vậy thì khi tôi già đi sẽ phải đi bao nhiêu đám tang? Nhưng nếu tôi kết nhiều thù oán, thì khi về già sẽ nhận được những tin vui, hehe.】

 

Mịa nó, thằng nhóc này cứng đầu thật!

 

Phương Lộc Dã thấy không tranh nổi, cậu ta vội vàng nói: “Cậu có biết tên gọi khác của gói hút ẩm là gì không?”

 

Ninh Lạc ngẩn ra: “Là gì?”

 

Chỉ trong chớp mắt cậu ngây người, Phương Lộc Dã đã cướp con tôm đi, cắn một cái hết sạch thịt, còn chẳng thèm nhả cả vỏ, nuốt vào bụng, giơ đầu tôm lên trước mặt Ninh Lạc, rất đắc ý: “Nó là chất khử ẩm đó.”

 

【Ngày ngày tôi tự kiểm điểm bản thân ba lần: Có thể đánh Phương Lộc Dã một quyền không? Có thể đánh cho cậu ta xuống đất luôn không? Có thể đánh ngay bây giờ không?】

 

Ninh Lạc âm u, muốn tiến hóa thành rắn tám đầu, quật Phương Lộc Dã biến thành con quay.

 

Trong đĩa đột nhiên có thêm một con tôm.

 

Lộ Đình Châu đặt một đĩa tôm mới xuống, nói: “Trong nồi còn rất nhiều, tôi luộc hết rồi.”

 

Ninh Lạc cảm thấy lúc này anh chính là thiên thần hạ phàm, sau lưng còn có hiệu ứng hoa nở biu biu, hào quang chiếu rọi, tiếng nhạc du dương, âm vang như tiếng trời.

 

【Anh ơi, em yêu anh quá, anh có thể hô biến ra cho em một chiếc pizza phô mai, bò bít tết nướng hương thẻo, tôm sú sốt kem và khoai tây chiên lượn sóng không?】

 

Lộ Đình Châu giật giật khóe miệng.

 

Anh chỉ là một người nấu ăn, chứ không phải là con rùa trong hồ ước nguyện, muốn gì được nấy.

 

Ninh Dương cảm thấy rất mất mặt, cho nên tạm thời nhắm mắt lại, trong bóng tối là hình ảnh cổ phiếu công ty nhà mình liên tục giảm.

 

Tương lai của anh ta, tối đen như cái hủ nút.

 

Hướng Tư Kỳ căn bản không nghe thấy mấy người này nói chuyện gì, cứ cắm cúi ăn cơm, ngay cả giọng địa phương cũng lộ ra: “Ôi mẹ ơi ngon quá, cho thêm một bát nữa.”

 

Tội nghiệp em trai anh ta, không được ăn cơm thầy Lộ nấu, tiếc thật (nhai nhóp nhép).

 

Mà lúc này, Hướng Bặc Ngôn đang đói meo, ngồi khoanh chân trên sân thượng, phía trước bày binh bố trận thành một khối vuông 1,5*1,5 mét, toàn bộ đều là những món đồ liên quan mà cậu ta mang theo, huy hiệu cài áo, thẻ ảnh, thẻ vuông, thẻ trong suốt, thẻ lấp lánh, vé laser,… cái gì cũng có.

 

Lúc gã ta lấy ra, cameraman đi cùng gã ta cũng suýt teo não.

 

Không phải chứ anh bạn, cậu ra ngoài ghi hình chương trình tạp kỹ còn mang theo nhiều đồ như vậy sao?

 

Hướng Bặc Ngôn cầm thẻ trong, đau lòng không thôi: “Yamashita Takuma, bọn họ đều không hiểu cậu, không hiểu được những điều tốt đẹp ở cậu.”

 

[Chào mừng đến với: Hiện trường vỡ mộng của fan cuồng 2D]

 

[Nói lại lần nữa, bệnh phản nghịch tuổi dậy thì cũng là bệnh, mau đi chữa đi!]

 

[Anh bạn, tôi phục cậu rồi đấy, tôi cứ tưởng việc cậu theo đuổi Lộ Đình Châu là chương trình tình yêu dành cho người trưởng thành, ai ngờ cậu là một con chuột lang nước Capybara đang hát Makka Pakka.]

 

Hướng Bặc Ngôn càng nghĩ càng đói, càng đói càng tức giận: “Người khác thì thôi đi, sao Lộ Đình Châu cũng bị ma quỷ ám ảnh rồi? Anh có biết em đã đặt bao nhiêu kỳ vọng vào anh, ấp ủ bao nhiêu hy vọng vào anh hay không? Em đã chi rất nhiều tiền mua cho anh cả một tủ quần áo cosplay, bây giờ em có treo lên Xianyu bán cũng không thu hồi vốn lại được!”

 

Ninh Tịch Bạch vừa lên đã nghe thấy câu này. Mặc dù không hiểu cosplay là gì, nhưng cậu ta dựa vào trí tưởng tượng của mình, cho rằng Hướng Bặc Ngôn yêu Lộ Đình Châu sâu đậm, yêu đến mức ngay cả đối phương còn chưa đồng ý ở bên cạnh gã ta, mà gã ta đã luôn nghĩ đến anh, ngay cả mua quần áo cũng không quên anh.

 

Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn, Hướng Bặc Ngôn đã thích Lộ Đình Châu như vậy, thế thì nên cùng phe với mình.

 

Có thể lôi kéo.

 

Ninh Tịch Bạch vẫy tay với cameraman, ý bảo anh ta lại gần, nhỏ giọng nói: “Bây giờ đừng quay nữa, tâm trạng Hướng Bặc Ngôn không tốt, tôi đi khuyên nhủ cậu ấy một chút, anh cũng xuống dưới nghỉ ngơi đi.”

 

“Nhưng mà…”

 

“Không sao, tôi sẽ giúp cậu ấy phấn chấn trở lại.” Ninh Tịch Bạch đối diện với ống kính, nở nụ cười đã luyện tập kỹ càng, nhe ra tám cái răng, tràn đầy năng lượng.

 

[Ăn nấm nhiều quá, thấy người da đen đang quay quảng cáo kem đánh răng.]

 

[Nụ cười này không thể nói là gian xảo được, nhưng ít nhất cũng có chút gì đó rất kỳ quái.]

 

[Ha ha ha ha! Mỗi ngày đều thu hoạch được niềm vui trong phòng livestream.]

 

[Đừng có quá đáng như vậy, lấy nhiều như vậy Phúc bảo của chúng ta ăn gì (tức muốn hộc máu).]

 

Thấy cameraman bị mình lừa xuống dưới, Ninh Tịch Bạch đặt chân lên cầu thang bước lên sân thượng.

 

Lên được một nửa, Hướng Bặc Ngôn nghe thấy động tĩnh phía sau, cuối cùng cũng thoát ra khỏi nỗi buồn một chút, từ cải bó xôi đầu hồng trên đất biến thành củ cải trắng đầu hồng.

 

“Cậu lên đây làm gì?”

 

Ninh Tịch Bạch: “Thấy cậu buồn nên lên an ủi cậu một chút, giúp cậu giải tỏa cảm xúc.”

 

Hướng Bặc Ngôn cảm thấy cậu ta không có ý gì tốt, cảnh giác nói: “Cảm ơn, không cần.”

 

Ninh Tịch Bạch bước nhanh đến, giẫm phải thứ gì đó cũng không nhìn kỹ, đá một cái rớt xuống dưới luôn, cậu ta nhìn Hướng Bặc Ngôn dẫn dụ, nói: “Tôi thấy cậu thích Lộ Đình Châu như vậy, nhưng cầu mà không được, thấy buồn thay cho cậu.”

 

Thật đúng là, cái hay không nói, toàn nói cái dở! Hướng Bặc Ngôn ác ý nói: “Bây giờ không thích như vậy nữa.”

 

Không những không thích, gã ta còn phải về nhà xóa hết tất cả nội dung liên quan đến Lộ Đình Châu trên Weibo, “block” anh ta, cho vào danh sách đen, không bao giờ qua lại nữa!

 

Ninh Tịch Bạch cho rằng gã ta đang giả vờ mạnh mẽ, khuyên vài câu, nhưng thấy Hướng Bặc Ngôn vẫn dầu muối không ăn, trực tiếp nói rõ mục đích của mình: “Cho dù không có được trái tim của anh ta, cậu cũng có thể có được thân thể của anh ta.”

 

Đến lúc đó mình đi bắt gian, cả đời này Ninh Lạc cũng đừng hòng gắn bó cùng Lộ Đình Châu hưởng lợi nữa.

 

Còn Lộ Đình Châu, chỉ có thể xem như anh ta xui xẻo, ai bảo lại có quan hệ tốt với Ninh Lạc làm chi?

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Ninh Tịch Bạch cũng tốt lên.

 

Hướng Bặc Ngôn thấy cậu ta nói xong thì dừng lại, đột nhiên bắt đầu cười, nụ cười càng ngày càng sâu, lập tức rùng mình một cái.

 

Mịa nó, người này không phải là biến thái đấy chứ!

 

Gã ta cảnh giác kéo dài khoảng cách, vừa lùi vừa nói: “Cảm ơn, xin được phép từ chối, Lộ Đình Châu bây giờ cả người lẫn tâm hồn đều bị vấy bẩn hoàn toàn… rồi…”

 

Hướng Bặc Ngôn cúi đầu, hoàn toàn không dám tin vào những gì mình nhìn thấy.

 

Gã ta nhìn thấy huy hiệu thiếc phiên bản giới hạn mà mình trân trọng bị giẫm bẹp!

 

Bị giẫm bẹp rồi, a a a a a!!

 

Hướng Bặc Ngôn tức phát điên, toàn thân run rẩy chỉ vào huy hiệu thương vong nằm bẹp dí trên đất, lớn tiếng chất vấn: “Ninh Tịch Bạch, thứ đó! Cậu giẫm?”

 

“Cái gì?” Ninh Tịch Bạch thoát ra khỏi suy nghĩ của mình, nhìn miếng sắt vụn kia, nói, “Ồ, hình như là vậy, lúc lên không chú ý ở đây có rác, nên giẫm xuống luôn.”

 

Cậu ta ngồi xổm xuống nhìn, “Trên miếng sắt vụn này sao còn vẽ hình người nữa vậy?”

 

Hướng Bặc Ngôn: ?????

 

“A a a a a, cậu đi chết đi!!” Gã ta nhào tới túm lấy cổ áo Ninh Tịch Bạch, “Hai chúng ta hôm nay chỉ có thể sống một mà thôi!!”

 

…………

 

Tiền Đa Đa vừa mới đi dạo một vòng trong nhà, lúc ra đến cửa thì bị chặn lại.

 

“Đạo diễn Tiền! Không xong rồi!”

 

Tiền Đa Đa: “Có chuyện gì thì từ từ nói, hốt hoảng cái gì.”

 

Cameraman chạy xuống chỉ lên sân thượng, hét lớn: “Ninh Tịch Bạch và Hướng Bặc Ngôn đánh nhau rồi!”

 

Tiền Đa Đa thét lên: “Cái gì?!”

 

“Đạo diễn Tiền, cấp trên nói loại sự cố livestream này phải dừng phát sóng ngay lập tức, không thể mang lại ảnh hưởng xấu, chương trình của chúng ta phải dừng phát sóng khẩn cấp!” Một người khác hét lên.

 

Sao lại đúng như những lời thằng nhóc Ninh Lạc nói vậy!

 

Tiền Đa Đa trợn trắng mắt, suýt chút nữa thì ngất xỉu.

 

Nhưng không thật sự ngất xỉu là vì nhân viên công tác xúm lại đỡ hắn lên, rồi nhanh chóng chạy lên sân thượng.

 

Hết chương 59

 

Chú thích:

 

  • Còn có thể tốt đẹp hơn chút nào không? Tương lai toàn một màu xanh của lá chuối!: Đây là một cách chơi chữ, kết hợp giữa tiếng Trung và tiếng Anh.

 “前途” (qiántú) có nghĩa là “tiền đồ”, “tương lai”.

          “一片” (yīpiàn) có nghĩa là “một mảnh”, “một vùng”.

          “绿” (jiāolǜ) là sự kết hợp giữa “” (jiāo) trong “香蕉” (xiāngjiāo) nghĩa là “chuối” và “绿” (lǜ) nghĩa là “xanh lá cây”.

          Ở đây, “绿” (jiāolǜ) được dùng để thay thế cho từ “焦慮” (jiāolǜ) có nghĩa là “lo lắng”, “bồn chồn”.

Ngoài ra, “绿” (jiāolǜ) khi đọc cũng gần giống với “chill” trong tiếng anh, mà từ “chill” trong giới trẻ hiện nay được dùng khá phổ biến, nhưng ở đây lại sử dụng từ mang nghĩa tiêu cực.

 

Chương 59: Thành Tâm Thì Calo Bằng Không

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên