Chương 6

Chương 6

 

Khương Tầm bước ra khỏi phòng ngủ, An Diệc đang xào rau.

 

Ánh mắt hai người chạm nhau, không ai nói gì.

 

Khương Tầm thu dọn đống đồ linh tinh ở cửa, xếp gọn thùng giấy sang một bên rồi hỏi: “Em mang đi vứt nhé?”

 

“Cứ để đấy là được, nhân viên vệ sinh sẽ thu, bọn họ có thể lấy bán phế liệu.” An Diệc nói.

 

Khương Tầm lại bảo: “Thế để em về thay cái quần, vừa nãy ngồi đất bẩn hết rồi.”

 

“Sắp ăn cơm rồi.” An Diệc không ngẩng đầu, chỉ nói, “Đừng vẽ chuyện.”

 

Trông Khương Tầm có vẻ hơi lúng túng: “Thế em không dám ngồi đâu, quần bẩn.”

 

An Diệc múc đồ ăn ra đĩa, đặt sang một bên, bảo: “Vào đây, đóng cửa lại.”

 

Khương Tầm nghe lời, đóng cửa lại thật.

 

An Diệc đi vào phòng, lát sau đi ra, trên tay cầm một chiếc quần thể thao, đứng từ xa ném tới cho Khương Tầm, nói: “Thay đi, tiện thể rửa tay luôn.”

 

Khương Tầm cầm quần của An Diệc, nhìn anh một cái rồi cũng không nói thêm gì, đi vào nhà vệ sinh thay.

 

Bữa cơm này diễn ra vô cùng hòa hợp, ngoại trừ việc Khương Tầm phải nghe hai cuộc điện thoại ra thì thời gian còn lại hai người vừa ăn vừa trò chuyện, cười nói rất vui vẻ.

 

Điện thoại Khương Tầm cứ rung liên tục, cúp máy rồi tin nhắn vẫn tới tấp.

 

An Diệc hỏi: “Bận rộn thế?”

 

Khương Tầm đáp: “Bận linh tinh ấy mà.”

 

“Chiều nay có việc không?” An Diệc lại hỏi.

 

Khương Tầm trả lời: “Không có.”

 

“Thế chiều nay chúng ta xem phim nhé?” Trong mắt An Diệc ánh lên nét cười, khi anh cười như vậy có cảm giác cực kỳ gần gũi.

 

Khương Tầm gật đầu: “Không thành vấn đề.”

 

Nói xong lại bồi thêm một câu: “Vô cùng vinh hạnh.”

 

Khương Tầm vốn tưởng là ra ngoài xem phim, không ngờ ý An Diệc là xem ở nhà. Ăn cơm xong, An Diệc cắt một đĩa hoa quả rất đẹp mắt, bên trên cắm hai cái dĩa, đặt vào tay Khương Tầm, bảo: “Ăn đi.”

 

Khương Tầm hỏi: “Em có thể làm gì không?”

 

An Diệc nói: “Tìm phim đi.”

 

Khương Tầm hơi ngạc nhiên: “Xem ở nhà à?”

 

“Ừ, tiện.” An Diệc cười một tiếng.

 

Anh không nói tiện cái gì, Khương Tầm cũng không hỏi.

 

Khương Tầm tìm một bộ phim hài, hỏi An Diệc: “Phim này được không anh?”

 

“Được.” An Diệc rửa tay xong quay lại, rút hai tờ khăn giấy lau tay. Vì nãy giờ cứ dính nước nên bàn tay vốn rất trắng của anh ngâm đến hơi ửng đỏ, ngón tay thon dài, rất đẹp.

 

Khương Tầm ngồi trên sô pha, ngẩng đầu nhìn anh, hỏi: “Chiếu lên tivi à anh? Thế em phải kết nối wifi đã.”

 

An Diệc đứng bên cạnh hắn, đọc mật khẩu. Nhìn Khương Tầm kết nối xong, An Diệc nói: “Trong nhà còn có máy chiếu, em muốn xem ở đâu?”

 

Khương Tầm hỏi: “Máy chiếu ở đâu ạ?”

 

An Diệc đáp: “Phòng ngủ.”

 

Im lặng vài giây, hai người nhìn nhau. Bỗng nhiên Khương Tầm bật cười, gọi một tiếng “Anh An”.

 

An Diệc nhướng mày: “Làm gì?”

 

Khương Tầm có chút ý tứ xin tha, ngẩng đầu nói với An Diệc: “Anh muốn em xem ở đâu thì em xem ở đó, em hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của anh, đừng ra đề cho em nữa.”

 

An Diệc cũng cười, dường như cảm thấy hắn rất thú vị, anh đưa tay xoa xoa đỉnh đầu hắn, xoay người đi về phía phòng ngủ, nói: “Lại đây.”

 

Xem phim mà xem trong phòng ngủ thì chẳng thể nào xem một cách đàng hoàng được. Xem phim trong phòng ngủ dù có ngồi thì cũng là ngồi lên giường, dựa vào đầu giường, khoảng cách giữa hai người chưa đến nửa mét. Rèm cửa đều đã kéo lại, che đi phần lớn ánh sáng, hai con mèo mỗi đứa chiếm một tầng trên trụ cào móng, lim dim ngủ.

 

Khương Tầm ngồi phía trong, An Diệc ngồi phía ngoài, căn phòng lờ mờ tối, ánh sáng từ phim hắt ra lúc tỏ lúc mờ, phòng ngủ rất ấm áp dễ chịu.

 

Điểm cười của An Diệc không cao lắm, chỗ nào đáng cười là cười, có những miếng hài anh cười mãi không dứt. Xem phim với người như vậy rất thoải mái, xem phim hài sợ nhất là người bên cạnh mặt cứ lạnh tanh, có hai lần An Diệc cười ngặt nghẽo, Khương Tầm nghiêng đầu nhìn anh, vì khoảng cách gần nên có thể nhìn An Diệc rất rõ.

 

Cũng nhờ ở gần thế này mới thấy được, thực ra khi anh cười ở đuôi mắt có chút nếp nhăn, loáng thoáng nhìn ra được dấu vết tuổi tác, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác rất đỗi dịu dàng. Trong một khoảnh khắc màn hình bừng sáng, ánh sáng hắt thẳng lên mặt An Diệc, đôi mắt anh cũng theo đó mà sáng rực lên. Giây phút ấy, Khương Tầm đột nhiên khao khát được hôn anh vô cùng.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Nhìn tôi làm gì hả, cún con?” Mắt An Diệc vẫn dán vào màn hình, nụ cười trên mặt vẫn chưa tắt, mở miệng nói.

 

An Diệc đi chân trần, không mang tất. Lúc nói chuyện chân trái anh co lại rồi ngả sang bên, đầu gối chạm nhẹ vào chân Khương Tầm, một tư thế rất thả lỏng và tùy ý.

 

Dây thần kinh trên đùi Khương Tầm rất nhạy cảm, khẽ giật một cái.

 

An Diệc lại bật cười, không biết là cười nội dung phim, hay là cười cái gì nữa.

 

“Ăn trái cây không?” An Diệc cười hỏi.

 

Khương Tầm bưng đĩa hoa quả từ đầu giường qua, ăn một miếng dứa, rồi dùng một cái dĩa khác xiên một miếng đưa cho An Diệc.

 

An Diệc nghiêng đầu, trực tiếp cắn lấy miếng dứa từ tay hắn.

 

Một mình Khương Tầm ăn hết một phần ba đĩa dứa, cũng có mấy miếng bị An Diệc ăn mất.

 

“Còn ăn nữa không?” Khương Tầm hỏi.

 

“Không.” An Diệc nói.

 

Khương Tầm đặt đĩa hoa quả lại đầu giường, An Diệc gọi hắn: “Khương Tầm.”

 

Khương Tầm: “Hả?”

 

An Diệc ấn điều khiển từ xa, trên màn hình hiện lên thanh tiến trình, An Diệc nói: “Phim còn mười phút nữa là hết rồi, em còn mười…”

 

“—— Anh An.” Khương Tầm cắt ngang lời anh.

 

An Diệc không quay sang, chỉ cười hỏi hắn: “Làm gì?”

 

Khương Tầm nhìn anh, ánh mắt rơi trên đôi môi anh, nói: “Em muốn hôn anh.”

 

An Diệc không trả lời, rũ mắt cười.

 

Khương Tầm nhướng mày, hỏi: “Hôn được không?”

 

Con mèo mướp bên cạnh ngáp một cái thật to, nhảy xuống đi ra ngoài ăn hạt, chuyển động của nó làm vang lên tiếng lanh canh nghe thật vui tai. An Diệc bấm tạm dừng, khi xoay người lại ngồi lên đùi Khương Tầm, anh vẫn luôn cười.

 

“Ngoan.” An Diệc nói. Anh cười rồi hôn tới, một tay đỡ lấy mặt Khương Tầm, ngón áp út gảy gảy vành tai hắn. Khi hôn anh thường nhắm mắt, hai tay Khương Tầm hờ hững ôm lấy eo anh. An Diệc hôn rất điêu luyện, đầu lưỡi cuốn lấy, kéo Khương Tầm vào cơn lốc xoáy. Yết hầu Khương Tầm chuyển động, hơi thở dần trở nên nóng rực. Bình thường Khương Tầm trông có vẻ cà lơ phất phơ, mồm mép tép nhảy, thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhưng đến lúc này thì hoàn toàn không đỡ nổi sự trêu chọc của An Diệc.

 

An Diệc hôn hắn lúc sâu lúc nhẹ nhàng. Có khi Khương Tầm đang say sưa đuổi theo anh, anh lại lùi ra, Khương Tầm tưởng anh muốn dịu dàng một chút, nhưng rồi anh lại đột ngột cuốn lấy Khương Tầm kịch liệt hơn.

 

Suốt cả quá trình Khương Tầm bị An Diệc dẫn dắt, rơi vào thế bị động. An Diệc càng hôn càng muốn cười, đến lúc tách ra, ý cười trên mặt thậm chí còn đậm hơn lúc đầu.

 

“Cười cái gì?” Khương Tầm có chút không hài lòng, nhíu mày hỏi.

 

An Diệc sờ sờ mặt hắn, bảo: “Không cười gì cả.”

 

Khương Tầm cảm thấy toàn thân nóng ran, đầu óc cũng nóng bừng, hắn chủ động sáp tới cắn lấy môi An Diệc.

 

Sau đó, An Diệc một tay ôm Khương Tầm, nhoài người về phía đầu giường lấy đồ.

 

Anh lấy chai dầu bôi trơn qua.

 

Quần áo Khương Tầm đã cởi, nhưng quần dài vẫn còn.

 

An Diệc vẫn ngồi trên người hắn, đổ dầu ra đầy tay mình. Thế nhưng cuối cùng dầu bôi trơn lại không được dùng vào chỗ chính. An Diệc đưa tay xuống dưới, dùng bàn tay đầy dầu của mình, giúp Khương Tầm ra.

 

Dưới mắt anh, Khương Tầm hoàn toàn không có khả năng phản kháng, bàn tay An Diệc khống chế hắn, hơi thở Khương Tầm nặng nề, đầu cố sức tựa vào đầu giường mềm mại, cảm thấy bản thân mình chẳng dùng được chút sức lực nào.

 

Trong mắt An Diệc luôn đong đầy ý cười, là sự dịu dàng, dung túng, dường như có chút yêu thích hắn, cảm thấy cậu em này thật đáng yêu.

 

Lần đó Khương Tầm ra rất nhiều, An Diệc làm cậu quá đỗi sung sướng. Sảng khoái một lúc lâu, hắn ra từng đợt từng đợt trên tay An Diệc, còn dính cả vào quần, thậm chí còn vương một ít lên áo phông của anh. Lúc ra, tay Khương Tầm bấu chặt lấy đùi An Diệc, An Diệc bị hắn bóp hơi đau, anh cười dỗ dành hắn.

 

“Anh An.” Khương Tầm nhíu mày, lầm bầm gọi tên anh.

 

“Đây,” Tay An Diệc vẫn chưa rút ra, cúi người hôn lên môi hắn, dỗ dành, “Ngoan.”

 

Khoảng một phút đồng hồ sau đầu óc Khương Tầm hoàn toàn trống rỗng, đợi đến khi hắn hoàn hồn lại An Diệc mới rút bàn tay nãy giờ vẫn chậm rãi xoa nắn cho hắn ra, bàn tay này có thể nói là không nỡ nhìn thẳng. Khương Tầm chỉ nhìn một cái, yết hầu lại trượt lên trượt xuống.

 

Cuối cùng An Diệc mổ nhẹ lên môi hắn một cái, chân chạm xuống sàn, đứng dậy nói: “Em đi tắm đi.”

 

Chuyện hôm nay dừng lại ở đây, An Diệc rửa tay rồi quay lại, bảo Khương Tầm vào tắm, anh lấy cho hắn một chiếc quần lót mới, lại tìm thêm cho hắn một chiếc quần dài khác.

 

Đợi Khương Tầm tắm xong, An Diệc không có ý muốn tiếp tục, nói: “Lại đây ngủ một lát.”

 

Khương Tầm quay lại giường, lần này ở giữa không còn khoảng cách, họ trực tiếp ôm lấy nhau. Ánh sáng và mùi hương trong phòng đều quyến rũ, nhưng hai người chỉ cùng nhau ngủ một giấc thật dài.

 

Khi đó Khương Tầm ôm trọn An Diệc trong lòng, cảm thấy trái tim mình cũng được lấp đầy, dường như hắn lại chạm tay vào tình yêu một lần nữa rồi.

 

Hết chương 6.

 

Chương 6

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên