Chương 6: Có Nhận Nuôi Làm Thú Cưng Không?

Chương 6: Có Nhận Nuôi Làm Thú Cưng Không?

 

Bây giờ đã là khoảng hơn ba giờ chiều, gần bốn giờ, trời vẫn chưa tối hẳn.

 

Chu Khởi lượn vài vòng quanh đây, không phát hiện thêm dấu vết của ai khác nên quyết định quay về.

 

Nhưng mà, vì đã có la bàn nên anh không đi theo lối cũ có đánh dấu, mà cứ thế áng chừng phương hướng rồi đi về, tiện thể tiếp tục khám phá thêm nhiều khu vực trên đường.

 

Nếu may mắn hoàn thành thêm một giao dịch nữa, An An sẽ có thể đổi được thuốc đặc trị rồi.

 

Mang theo suy nghĩ đó, Chu Khởi quan sát cảnh vật ven đường, cố gắng tìm kiếm những manh mối do hoạt động của con người để lại như lần trước.

Thế nhưng, vận may của anh dường như đã dùng hết cả rồi –

Khi nghe thấy tiếng động lạ, anh vui mừng mon men lại gần, để rồi lúc vừa rẽ qua góc ngoặt, một bóng đen xám từ xa đập vào mắt, sắc mặt Chu Khởi lập tức tái mét.

 

Đó là một con chó khổng lồ dài ít nhất hai mét, dù đứng bằng bốn chân nhưng chiều cao của nó ước chừng cũng phải đến ngực anh. Nó đang nhe hàm răng sắc nhọn, gặm nhấm một con vật không rõ tên, miệng và lông trên mặt cũng dính đầy máu.

 

Vì gió thổi từ sau lưng nên Chu Khởi không ngửi thấy mùi máu tanh kịp thời.

 

Anh nín thở, cẩn thận lùi lại, hy vọng có thể thuận lợi rút lui mà không bị con chó khổng lồ này chú ý.

 

Thế nhưng, hy vọng của anh cuối cùng vẫn tan thành mây khói.

 

Khi tiếng bước chân ‘cộp cộp’ vang lên từ phía sau, Chu Khởi không chút do dự mà cắm đầu cắm cổ bỏ chạy.

 

Sau khi anh chạy được hai ba mươi mét, con chó biến dị xuất hiện ở góc ngoặt ban nãy. Nó thò cái đầu khổng lồ ra, khóa chặt bóng dáng Chu Khởi lại, rồi đôi mắt thú đỏ ngầu lóe lên tia sáng, nó hưng phấn đuổi theo anh.

 

“Gâu! Gâu!”

 

Chu Khởi lắng nghe động tĩnh sau lưng, tim đập như trống dồn mà không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

 

Lúc thi chạy năm mươi mét trong kỳ thi lên cấp ba anh cũng chưa từng chạy nhanh như thế này, cả người gần như muốn bay lên, vậy mà tiếng bước chân sau lưng vẫn bám riết lấy không tha, còn mỗi lúc một gần.

 

Cứ thế này không phải là cách!

 

Sau khi chạy thục mạng một lúc, cuối cùng Chu Khởi cũng đổi hướng, chạy về phía những đống đổ nát của các tòa nhà sụp đổ.

 

“Gâu gâu gâu!”

 

Con chó khổng lồ gầm gừ, dường như đã mất kiên nhẫn vì mãi không bắt được con mồi.

 

Chu Khởi vờ như không nghe thấy, dồn sức tăng tốc lần cuối rồi chui vào khe hở giữa mấy tảng đá vụn, sau đó không ngừng bò về phía trước.

Tốc độ của anh chậm lại, nhưng con chó biến dị khổng lồ cũng bị chướng ngại vật cản trở nghiêm trọng.

 

Nó liên tục cố gắng thò miệng và chân trước vào khe đá, nhưng dù có dùng sức thế nào cũng không thể với tới Chu Khởi được, điều này khiến nó trở nên vô cùng tức giận.

 

Con chó biến dị khổng lồ nhanh chóng dừng hành động cào cấu vô nghĩa này lại, thay vào đó nó vung chân trước, giống như đang đào bới, không ngừng đập nát và bới những tảng đá khổng lồ ra từng mảnh, sức mạnh lớn đến kinh người.

 

Chu Khởi hoàn toàn không dám nhìn lại phía sau.

 

Anh không ngừng bò về phía trước, trong lòng chỉ có một suy nghĩ: Anh phải sống sót, An An vẫn đang đợi anh, anh không thể chết ở đây được…

 

Lòng bàn tay bị vật sắc nhọn đâm phải, máu tươi chảy ròng ròng, anh quên cả đau đớn, gắng gượng bò đi giữa những mảnh đá vụn.

 

Thế nhưng, cuối cùng anh vẫn phải dừng lại.

 

Con đường phía trước đã bị một tảng đá lớn chặn kín, dù anh có dùng sức thế nào cũng không đẩy ra được…

 

Tiếng con chó khổng lồ cào đá vụn vẫn vọng tới từ phía sau, Chu Khởi thở hổn hển, một lúc sau, anh lấy con dao găm mà Đường Vũ An đã bỏ vào Kho Hàng Tùy Thân trước đó ra.

 

Anh điều chỉnh lại nhịp thở, giữa tiếng đá vỡ như tiếng chuông của tử thần, Chu Khởi nắm chặt con dao găm, im lặng tích tụ sức lực.

 

Nhìn chiếc điện thoại hiển thị trong Kho Hàng Tùy Thân, anh do dự không biết có nên để lại lời trăn trối gì không, nhưng cuối cùng anh cũng chỉ lặng lẽ nằm đó, mặc cho nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng động phía sau đột nhiên dừng lại.

 

Ngay khi hy vọng lại nhen nhóm trong lòng Chu Khởi, tảng đá lớn đè trên đầu anh đột nhiên bị hất tung, con chó biến dị với bộ mặt hung tợn, nước dãi chảy ròng ròng xuất hiện ngay trước mắt anh.

 

Khi nhận ra con chó khổng lồ lao tới, Chu Khởi nhanh chóng lăn sang một bên.

 

Anh liên tục vung dao găm, dưới ánh sáng lấp loáng của lưỡi dao sắc bén, con chó khổng lồ nhất thời e dè, không tiếp tục tấn công mà chỉ nhìn chằm chằm vào anh, đi vòng quanh rình mò chờ thời cơ.

 

Thể lực của Chu Khởi đang nhanh chóng suy giảm.

 

Anh biết, một khi anh để lộ sơ hở, con chó khổng lồ này sẽ lao tới cắn chết anh.

 

Chu Khởi cắn răng, đột nhiên hung hăng lao về phía con chó, muốn dùng dao găm đâm vào mắt nó, thế nhưng con chó khổng lồ có kinh nghiệm săn mồi dày dạn chỉ cần né một cái rồi vồ một phát là đã hất văng anh ra xa.

 

Dao găm văng khỏi tay, Chu Khởi cũng bị hất ngã xuống đất.

 

Trong lòng Chu Khởi không khỏi tuyệt vọng, mắt thấy con chó há miệng lao tới cắn, anh bất giác giơ tay lên định đỡ, thì đúng lúc này—

 

“Vút—”

 

Một viên sỏi từ bên cạnh bay vèo tới, trúng vào đầu con chó biến dị, khiến nó tức giận quay đầu nhìn.

 

Cùng lúc đó—

 

“Anh Tiểu Khởi, mau chạy đi!”

 

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này, Chu Khởi kinh hãi tột độ.

Anh hoảng hốt nhìn theo hướng giọng nói, thì thấy Đường Vũ An không biết đã tìm đến từ lúc nào, cậu đang cầm ná cao su và sỏi đá, tấn công con chó biến dị.

 

“An An!”

 

“Anh Tiểu Khởi, mau chạy đi!”

 

Chu Khởi sợ đến mức hồn bay phách lạc, nhưng cũng không dám chần chừ, anh cắn răng bò dậy chạy về hướng ngược lại.

 

May mắn là, con chó biến dị không thèm để ý đến Đường Vũ An, sau khi nhận thấy cậu không phải là mối đe dọa lớn, nó liền tiếp tục đuổi theo Chu Khởi không buông.

 

“Anh Tiểu Khởi!”

 

Đường Vũ An vô cùng sốt ruột, cổ họng cậu vốn đã đau, hét mấy tiếng liền khản đặc, còn những viên sỏi bắn ra từ ná cao su cũng không thể gây sát thương cho con chó khổng lồ vì cậu không đủ sức.

 

Thấy Chu Khởi lại bị vồ ngã, cậu sợ đến thất kinh.

 

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Đường Vũ An vội vàng lấy cây cần trêu mèo đã rút được trước đó từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, cậu nghĩ đây là đạo cụ đặc biệt nên đã cất vào ngay khi Kho Hàng Tùy Thân được mở khóa.

 

“Leng keng leng keng—”

 

“Leng keng leng keng—”

 

Tiếng chuông trong trẻo vang lên, vào thời khắc kinh hoàng này, nó đột ngột vang lên giữa đống phế tích tĩnh lặng, vang vọng đi thật xa.

 

Con chó khổng lồ vốn đang vồ cắn Chu Khởi, tai khẽ động, rồi vểnh ra sau. Cùng lúc đó, cơ thể nó cũng dừng lại, quay đầu nhìn về phía Đường Vũ An.

 

“Leng keng leng keng—”

 

“Leng keng leng keng—”

 

Đường Vũ An vẫn đang vung cây trêu mèo, thấy tiếng chuông có tác dụng, cậu bất giác vung mạnh hơn nữa.

 

Tiếp theo, con chó biến dị vậy mà lại bỏ mặc Chu Khởi, hùng hổ chạy về phía Đường Vũ An.

 

Chu Khởi thấy vậy, vội vàng lao tới ôm lấy đuôi con chó khổng lồ.

“An An— Mau chạy đi!!!”

 

Anh ấy lớn tiếng la hét, dù bị kéo lê trên đất cũng không chịu buông tay.

 

Đường Vũ An lúc này cũng biết sợ rồi, cậu vội vàng quay người bỏ chạy.

 

Chỉ là khoảng cách giữa họ chỉ chừng trăm mét, con chó biến dị nhanh chóng hất văng Chu Khởi, nó hưng phấn chạy như bay, gần như trong chớp mắt đã đuổi kịp Đường Vũ An, vồ cậu ngã xuống đất.

 

“An An!!!”

 

Mắt Chu Khởi trợn to như muốn nứt cả tròng mắt, anh vơ vội con dao găm trên đất, cắm đầu chạy, trong lòng chỉ có một suy nghĩ là chạy đến đồng quy vu tận với con chó khổng lồ kia.

 

Chỉ là, trong lúc anh đang chạy, một chuyện thần kỳ đã xảy ra—

 

Con chó biến dị đã vồ ngã Đường Vũ An, cơ thể khổng lồ của nó vậy mà lại đang từ từ nhỏ lại.

 

Đợi đến khi Chu Khởi chạy tới bên cạnh Đường Vũ An, con chó khổng lồ đã biến thành một con… mèo… toàn thân bẩn thỉu?

 

Con mèo đó có kích thước cỡ cánh tay người lớn, hai chân trước ôm lấy cây que trêu mèo, nằm trên đất vừa kéo vừa cắn món đồ chơi, hoàn toàn làm lơ Đường Vũ An và Chu Khởi.

 

Chu Khởi ngây người nhìn cảnh này, lồng ngực phập phồng, thở hổn hển.

 

Đường Vũ An không hề bị cắn, cũng kinh ngạc ngồi từ dưới đất dậy, cậu nhìn con chó khổng lồ đã biến thành mèo, bất giác nhớ lại mô tả của cây que trêu mèo.

 

Không có bé mèo nào có thể từ chối một cây trêu mèo như thế này!

 

Vậy nên, biến động vật khác thành mèo thì nó sẽ không từ chối được ư? Đường Vũ An gãi đầu, cảm thấy đạo cụ này thật sự quá thần kỳ, chỉ là phần mô tả hơi qua loa có lệ một chút.

 

May mà nguy cơ đã được giải quyết ổn thỏa, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

 

Cậu bất giác nhìn sang Chu Khởi, vừa định nói gì đó thì bắt gặp đôi mắt đỏ hoe của anh, anh đang hung dữ trừng mắt nhìn cậu, dùng giọng điệu hung dữ chưa từng có mà quát lên:

 

“Tại sao em lại ở đây? Không phải anh đã bảo em ở yên trong nhà không được ra ngoài sao?!”

 

Đường Vũ An sững người, “Em… em thấy anh gặp nguy hiểm…”

Cậu còn chưa nói hết lời, Chu Khởi đã như quả bóng xì hơi, ngồi phịch xuống đất, con dao găm trong tay cũng rơi loảng xoảng xuống đất.

 

“Anh Tiểu Khởi…”

 

Đường Vũ An giật mình, định qua xem vết thương của anh, nhưng vừa lại gần đã bị anh kéo vào lòng, ôm chặt lấy.

 

“Đường Vũ An, em doạ chết anh rồi… Em thật sự sắp doạ chết anh rồi…” Chu Khởi vùi đầu vào đôi vai nhỏ gầy của cậu, nức nở khóc.

Giữa đống phế tích tĩnh lặng hoang vắng, vang lên tiếng khóc kìm nén của thiếu niên.

 

Đường Vũ An ngẩn người.

 

Cậu chưa bao giờ thấy anh Tiểu Khởi khóc như vậy… Nước mắt cậu cũng không kìm được mà trào ra.

 

“Anh Tiểu Khởi, anh chảy nhiều máu quá… hu hu…”

 

Hai thiếu niên vừa thoát chết trở về ôm chầm lấy nhau, họ cố kìm nén nước mắt, trút bỏ nỗi sợ hãi và kinh hoàng trong lòng. Trong thế giới xa lạ và hoang tàn này, họ cũng chỉ có nhau là chỗ dựa thực sự.

 

——–

 

“Anh Tiểu Khởi, con mèo chó kia cứ đi theo chúng ta mãi.”

 

Trên con đường nhỏ đầy cỏ dại, Đường Vũ An ngoảnh lại nhìn con mèo bẩn thỉu, rồi nhỏ giọng nói với Chu Khởi.

 

“Kệ nó đi.” Chu Khởi lắc đầu.

 

Không phải anh không muốn xử lý con mèo biến từ con chó khổng lồ này, mà là —

 

Vừa rồi giải tỏa xong cảm xúc, anh đã nhặt con dao găm dưới đất lên, chuẩn bị nhân cơ hội tiêu diệt con chó khổng lồ có tính uy hiếp cực lớn này.

 

Nào ngờ con dao của anh vừa đâm ra, con mèo vốn không có tính công kích bỗng nhe răng trợn mắt, cơ thể đột nhiên phình to, vậy mà lại biến trở về hình dạng chó biến dị khổng lồ.

 

Nếu không phải An An nhanh tay lẹ mắt, lần nữa kích hoạt cây trêu mèo, biến nó thành mèo, thì họ đã gặp nguy hiểm rồi.

 

Sau vài lần thử nghiệm, Chu Khởi đành bất lực nhận ra, một khi bị tấn công, con chó biến dị sẽ trở lại nguyên hình, đây có lẽ là giới hạn của cây trêu mèo.

 

Vì vậy, tạm thời họ cũng không làm gì được con chó biến dị này.

May mà sắp sáu giờ rồi, đợi về đến tiệm tạp hóa, có màn chắn bảo vệ an toàn, hẳn là có thể ngăn nó ở bên ngoài, không cần lo nó giở trò gì nữa.

 

Mặc dù lúc nãy Chu Khởi chạy trốn đã hoảng loạn không chọn đường, không tìm lại được dấu vết đã để lại, nhưng bây giờ họ đã có bản đồ nên không cần lo lắng về việc bị lạc đường nữa.

 

Vừa rồi Đường Vũ An đã dựa vào bản đồ đó để tìm được Chu Khởi.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Nơi này cũng không xa tiệm tạp hóa, khoảng cách đường thẳng chỉ mất 30 phút, nếu không đi đường vòng thì chẳng mấy chốc họ đã thấy những tảng đá quen thuộc trước cửa tiệm.

 

Chu Khởi vội vàng kéo Đường Vũ An vào trong nhà.

 

Quả nhiên, khi màn chắn bảo vệ an toàn được kích hoạt, con mèo kia không thể đi theo vào trong, chỉ có thể lượn lờ ở ngoài cửa.

 

Chu Khởi hoàn toàn thả lỏng, anh trượt người ngồi xuống ngay cửa, cơ bắp ở hai chân có lẽ vì vận động quá sức mà hơi run rẩy, hai tay cũng có chút không nghe lời.

 

Đường Vũ An muốn kéo anh vào nhà nhưng bị anh ngăn lại: “Người anh bẩn lắm.”

 

Nhìn bộ quần áo rách nát, dính đầy vết máu của anh, mắt Đường Vũ An lại đỏ hoe.

 

Cậu sụt sịt mũi, đưa tay giúp Chu Khởi cởi áo, giày và quần ra, thấy anh thật sự không cử động nổi, cậu bèn chạy vào phòng tắm lấy một chậu nước ấm, dùng khăn lau người cho anh.

 

“Có đau lắm không anh?” Đường Vũ An lại không kìm được mà rơi nước mắt.

 

“Không sao, toàn là vết thương ngoài da thôi.”

 

Trên người Chu Khởi có rất nhiều vết trầy xước và bầm tím, nhưng đúng như lời anh nói, tất cả đều chỉ là vết thương ngoài da, cũng coi như là trong cái rủi có cái may.

 

Dù vậy, khi Đường Vũ An giúp anh lau tay, cơ thể cậu vẫn không kìm được mà run lên.

 

Vết thương nặng nhất trên người Chu Khởi chính là đôi tay này, là do lúc bò trong đống đá vụn gây ra, thậm chí có hai cái móng tay còn bị lật lên.

 

Đường Vũ An đau lòng muốn chết, lúc rửa vết thương cho anh lại càng cẩn thận hơn.

 

Chu Khởi nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cậu, cũng lo lắng không kém, “Em lấy thuốc Vân Nam Bạch Dược và băng gạc ra đây, anh tự làm được rồi, em cũng mau đi tắm rửa đi, rồi kiểm tra xem có vết thương nào không.”

 

“Vâng…” Đường Vũ An ngoan ngoãn đáp.

 

Nhìn Đường Vũ An bưng chậu nước bẩn đi, Chu Khởi cầm lấy thuốc Vân Nam Bạch Dược, vừa định xịt lên vết thương thì…

 

“Xì—”

 

Một cảm giác đau nhói kỳ lạ truyền đến, Chu Khởi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay trái của mình, cảm giác vừa rồi như có một tia sáng đỏ lóe lên, có thứ gì đó đã chui vào vết thương, đi vào cơ thể anh.

 

Là anh nhìn nhầm sao?

 

Chu Khởi nắm lấy cổ tay mình, cảm nhận cơn đau nhói đột ngột xuất hiện này, xác định đó không phải là ảo giác.

 

Mà điều kỳ lạ hơn nữa là, anh càng nhìn càng phát hiện vết thương trên tay mình vậy mà lại đang lành lại!

 

Tuy tốc độ không quá nhanh, nhưng vẫn có thể thấy rõ bằng mắt thường, đầu tiên là từ lòng bàn tay, sau đó lan đến các ngón tay, vết thương vốn đang rỉ máu, giờ máu từ từ rút lại.

 

Chưa đầy mười phút, vết thương trên tay anh đã kết vảy!

 

Sắc mặt Chu Khởi trở nên nghiêm trọng.

 

“Anh Tiểu Khởi.”

 

Giọng của Đường Vũ An vang lên, Chu Khởi vội vàng xé băng gạc, nhanh chóng quấn quanh tay mình.

 

“Anh Tiểu Khởi, sao thế?”

 

Đường Vũ An đã tắm rửa sạch sẽ, nghiêng đầu nhìn anh, rõ ràng đã nhận ra sự khác thường của anh.

 

Chu Khởi mím môi, đắn đo một lúc, cuối cùng vừa tháo băng gạc ra vừa giải thích cho cậu nghe chuyện bất thường xảy ra với mình.

 

“Oa, lành thật rồi này!”

 

Rõ ràng nhất là hai cái móng tay bị lật lên, vậy mà đã phục hồi được hơn một nửa.

 

“Anh Tiểu Khởi, đây là chuyện tốt mà.” Đường Vũ An nâng tay Chu Khởi lên, mày mắt đều mang theo ý cười vui vẻ, “Anh cũng có siêu năng lực rồi!”

 

Chu Khởi đã kể hết cho cậu nghe chuyện gặp gỡ Quả bà bà, nên Đường Vũ An cũng biết con người ở thế giới này sở hữu những năng lực thần kỳ.

 

Chu Khởi gật đầu, nhưng lông mày vẫn chưa giãn ra.

 

Chẳng có lợi ích nào mà không cần trả giá, thứ vừa chui vào cơ thể anh khiến anh vô cùng để tâm…

 

Có điều, chuyện này không cần để An An biết.

 

——-

 

Chu Khởi quấn lại băng gạc, rồi dùng đầu ngón tay sờ lên má Đường Vũ An, hỏi: “Em sao rồi?”

 

“Em ổn mà.”

 

Đường Vũ An lấy một chiếc áo của ba cậu ra đưa cho Chu Khởi mặc.

 

Chu Khởi vừa mặc áo vừa nghi ngờ nhìn cậu, “Thật không? Lại đây anh xem nào.”

 

“Chỉ… chỉ là khuỷu tay bị trầy da một chút thôi…”

 

“Còn trên mặt thì sao?”

 

Chu Khởi chạm vào bên má của cậu, Đường Vũ An lập tức nhăn mặt, ấm ức nói: “Đau quá QAQ.”

 

Chu Khởi khựng lại, vội vàng rụt tay về, “Xin lỗi.”

 

Anh kéo Đường Vũ An lại gần, bôi thuốc cho cậu, cuối cùng dán một miếng băng y tế lên mặt cậu, lúc này mới xoa đầu cậu, từ từ thở phào một hơi.

 

Đường Vũ An nép vào lòng anh, có chút ỉu xìu không muốn động đậy.

Cậu vốn đang bị bệnh, lúc này cổ họng đau rát, người nóng ran, lại có chút mơ màng.

 

Chu Khởi nhìn cậu, lại bắt đầu lo lắng.

 

Vừa định hỏi có phải thuốc trong nhà đã hết rồi không thì nghe Đường Vũ An hỏi: “Con mèo bên ngoài còn ở đó không anh?”

 

Chu Khởi bèn đứng dậy, mở cửa sổ nhìn ra ngoài.

 

“Vẫn còn.”

 

“Anh Tiểu Khởi, anh nói xem em có thể biến nó thành thú cưng không?”

 

Đường Vũ An kể cho anh nghe về nhiệm vụ đặc biệt 【Mèo Chiêu Tài】, cậu cảm thấy cây que trêu mèo là một đạo cụ đặc biệt, đã có hiệu quả thần kỳ như vậy, thì có lẽ nhiệm vụ đặc biệt này cũng có điểm đặc biệt nào đó chăng?

 

Chưa nói đến những thứ khác, cái “Đĩa Bay Siêu Ngầu Cho Chó” kia có lẽ cũng có tác dụng giống như cây que trêu mèo thì sao?

 

“Đĩa bay có thể ném ra xa, em cảm thấy còn an toàn hơn là cầm cây que trêu mèo.”

 

Lúc nãy khi con chó biến dị khổng lồ lao về phía mình, Đường Vũ An đã bị một cú sốc lớn, cậu thật sự sợ hãi vô cùng, còn chưa kịp phản ứng đã bị vồ ngã xuống đất.

 

Tuy cuối cùng không bị thương, nhưng cũng đủ dọa người rồi.

 

Chu Khởi gật đầu, “Vậy chúng ta thử xem?”

 

Có điều con mèo ngoài cửa này, bản chất vẫn là một con chó, anh cảm thấy khả năng thành công chắc không lớn lắm.

 

Nghĩ là làm, họ lập tức hành động.

 

Hai thiếu niên đỡ nhau đứng dậy, cùng nhau đẩy cửa tiệm tạp hóa đi ra ngoài. Con mèo vốn đang nằm ở góc tường lập tức cảnh giác nhìn sang.

 

Đường Vũ An nhìn nó thì lấy cây que trêu mèo ra.

 

“Leng keng leng keng—”

 

“Leng keng leng keng—”

 

Tiếng chuông trong trẻo vui tai vang lên, ánh mắt con mèo lập tức bị cây trêu mèo thu hút, cái đuôi đằng sau cũng hưng phấn vẫy lia lịa.

 

Chẳng mấy chốc nó đã không kìm được mà chạy về phía Đường Vũ An.

 

Đường Vũ An nắm chặt cây que trêu mèo không buông, sau đó làm theo hướng dẫn của hệ thống, cẩn thận đặt tay lên đầu con mèo.

 

Chu Khởi căng thẳng nhìn theo, sẵn sàng kéo Đường Vũ An vào trong màn chắn bất cứ lúc nào.

 

Thế nhưng, mỗi lần anh lại gần con mèo đều biến về nguyên hình, giờ phút này lại ngoan ngoãn lạ thường, mặc cho Đường Vũ An vuốt ve đầu nó.

 

【Có nhận nuôi làm thú cưng không?】

 

【Có.】【Không.】

 

Khi Đường Vũ An chọn 【Có.】, thông báo của hệ thống lại thay đổi.

【Nhận nuôi thú cưng thành công, vui lòng đặt tên cho nó.】

 

Đường Vũ An suy nghĩ một lúc, rồi nhập vào ô tên: Vượng Tài.

 

Cũng không biết trong phán định của hệ thống, đây rốt cuộc là một con mèo hay một con chó, cũng không biết nhiệm vụ có thể hoàn thành được hay không…

 

Khi Đường Vũ An nhập xong tên và nhấn xác nhận, thông báo của hệ thống liền hiện ra—

 

【Chúc mừng bạn, đã thành công nhận nuôi một con mèo cho tiệm tạp hóa, hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt “Mèo Chiêu Tài”, nhận được Đĩa Bay Siêu Ngầu Cho Chó +1.】

 

【Vui lòng chọn địa chỉ nhận hàng.】

 

【1. Kho hàng tiệm tạp hóa Bình An.】

 

【2. Kho Hàng Tùy Thân.】

 

【Nuôi Mèo Chiêu Tài “Vượng Tài” thành công, có thể vào bảng thú cưng để đổi tên cho nó bất cứ lúc nào.】

 

【Mỗi ngày sau 8:00 sáng, cho Mèo Chiêu Tài “Vượng Tài” ăn món nó thích, sẽ có xác suất mang về cho bạn điểm tích lũy ngẫu nhiên.】

 

Oa! Mèo Chiêu Tài thật sự có thể chiêu tài!

 

Mắt Đường Vũ An sáng lên, cậu nén lại xúc động muốn ôm ngay con mèo về, chọn địa chỉ nhận “Đĩa Bay Siêu Ngầu Cho Chó”, sau đó lấy đĩa bay từ không gian tùy thân ra.

 

Đây là một chiếc đĩa bay nhiều màu sắc, trông quả thực ngầu hơn cây trêu mèo một chút, và khi cậu cầm nó lên nghịch, một loạt thông báo của hệ thống đã nhấn chìm cậu.

 

【Chúc mừng! Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt: “Chó Canh Cửa”】

 

【Chó Canh Cửa.】

 

Mô tả nhiệm vụ: Chó là người bạn trung thành của con người, là người trợ giúp đáng tin cậy nhất để bảo vệ an toàn cho tiệm tạp hóa, hỗ trợ chủ nhân đuổi trộm và khách xấu.

 

Nội dung nhiệm vụ: Hãy nuôi một con chó cho tiệm tạp hóa (1/1)

 

Phần thưởng: Bẫy Chuột Siêu Cấp.

 

【Chúc mừng bạn đã thành công nuôi một con chó cho tiệm tạp hóa, hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt “Chó Canh Cửa”, nhận được Bẫy Chuột Siêu Cấp +1.】

 

【Vui lòng chọn địa chỉ nhận hàng.】

 

【1. Kho hàng tiệm tạp hóa Bình An.】

 

【2. Kho Hàng Tùy Thân.】

 

【Nuôi Chó Canh Cửa “Vượng Tài” thành công, có thể vào bảng thú cưng để đổi tên cho nó bất cứ lúc nào.】

 

【Dưới trinh sát của Chó Canh Cửa “Vượng Tài”, chức năng phát hiện nguy hiểm của bản đồ thương mại đã được mở khóa toàn diện, bạn có thể nhìn thấy tất cả sinh vật nguy hiểm trong phạm vi khu vực đã được thắp sáng.】

 

!!!

 

Hóa ra trong phán định của hệ thống, Vượng Tài vừa là mèo, lại vừa là chó!

 

Đường Vũ An: ⊙▽⊙

 

Hết chương 6.

 

Chương 6: Có Nhận Nuôi Làm Thú Cưng Không?

Ngày đăng: 13 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên