Chương 60: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 9) Đêm Nay Ở Lại

Chương 60: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 9) Đêm Nay Ở Lại

 

Trên gương mặt Tống Hề Đào thoáng hiện lên chút sắc hồng nhàn nhạt, cậu lí nhí nói: “Bây giờ không thể làm chuyện ‘trẻ con không được nhìn’ đâu đấy nhé.”

 

Mạnh Tư Trình biết rõ còn cố hỏi: “Tại sao lại không?”

 

Tống Hề Đào đưa tay chọc chọc vào cái mông tròn lẳn núc ních của con trai hắn, chọc cho cậu bé lật nghiêng người qua. Chỉ vài giây sau, tiểu Mộc Qua đã tự mình lật lại, vừa cười khanh khách đáng yêu vừa nhìn chằm chằm vào bố mình.

 

Tống Hề Đào nói: “Thằng bé có ngủ được đâu, cho dù cậu có trùm chăn kín mít thì động tác lớn một chút, nó lại tưởng cậu đang trêu nó đấy.”

 

Cứ thử tưởng tượng mà xem, cái chăn vừa rung một cái, Tống Mộc Qua lại cười một tiếng, cảnh tượng đó liệu có còn tâm trạng mà làm ăn gì nữa không cơ chứ?

 

Mạnh Tư Trình khẳng định: “Động tác của anh không mạnh đâu.”

 

Tống Hề Đào nhăn mũi: “Đừng có nói mấy lời người lớn trước mặt trẻ con.”

 

Mạnh Tư Trình cứ khăng khăng: “Với tình trạng sức khỏe của em bây giờ, chắc chắn là anh sẽ làm thật nhẹ nhàng, không có động tác mạnh bạo gì đâu. Chỉ cần em thả lỏng ra, chúng ta hoàn toàn có thể phối hợp nhịp nhàng, anh làm Tống Hề Đào, còn em cứ việc làm bài tập Toán.”

 

Tống Hề Đào tức đến mức vung hai tay đấm thùm thụp vào vai Mạnh Tư Trình: “Anh đang nói cái quái gì thế hả?!”

 

Tống Mộc Qua cũng đá đá đôi chân nhỏ hùa theo: “Ha ha ha!”

 

Tống Hề Đào thu tay về, nghiêm giọng nói: “Qua Qua, không được hóng hớt.”

 

Mạnh Tư Trình cười nói: “Nói sai chủ đề rồi, làm lại nhé.”

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình cúi người xuống lấy tấm bằng tốt nghiệp ra, hắn hỏi: “Có muốn xem không?”

 

Ba ngày trước Tống Hề Đào từng nghĩ, Qua Qua đi học đại học cùng mình, lại cùng tốt nghiệp với mình, vậy nên muốn để Qua Qua ôm bằng tốt nghiệp trên giường để chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm. Ai ngờ lúc cậu đang chỉnh thông số máy ảnh thì cái vỏ bằng tốt nghiệp đã bị nhóc con lột sạch, còn tờ giấy chứng nhận bên trong cũng suýt chút nữa thì bị thằng con trai cưng vò cho nát bươm. Có vết xe đổ đó, Tống Hề Đào vội vàng đứng dậy xem, dù sao thì hàm lượng vàng trong tấm bằng tốt nghiệp của Mạnh Tư Trình cũng cao hơn hẳn của cậu mà.

 

Hắn mở ra, đập vào mắt là dòng chữ Đại học Kinh Đô, khoa Toán, ảnh thẻ của Mạnh Tư Trình, dấu nổi, thứ nào thứ nấy đều toát lên vẻ cao cấp và nghiêm túc vô cùng.

 

Mạnh Tư Trình đưa tay dựng đứng tấm bằng lên, Tống Hề Đào bỗng cảm giác có vật gì đó lành lạnh trượt ra khỏi tấm bằng, rơi tọt vào lòng bàn tay cậu. Tống Hề Đào xòe tay ra nhìn, hóa ra là hai chiếc nhẫn.

 

Bỗng nhiên cậu có linh cảm, lời thật lòng mà Mạnh Tư Trình muốn nói là tỏ tình, chứ không phải chuyện lên giường, là do cậu tự nghĩ bậy bạ rồi. Tất cả đều tại Thời Lưu cả, cái bộ truyện tranh mà anh ta viết kịch bản ấy, cái tên công trong đó ngày nào cũng tìm đủ mọi cách để làm khó vợ mình, khiến tư duy của cậu cũng bị đồng hóa theo luôn.

 

Mạnh Tư Trình nhìn sâu vào mắt cậu: “Anh yêu em, yêu con của chúng ta, yêu từng ngày chúng ta được ở bên nhau.”

 

Bàn tay Tống Hề Đào run lên một cái, suýt chút nữa thì chiếc nhẫn trượt qua kẽ tay rơi xuống đất. Nếu mà lăn vào gầm giường thì lại phải gọi lễ tân nhờ mấy anh to cao đến khiêng giường, thế thì mất mặt lắm.

 

Mạnh Tư Trình hỏi tiếp: “Tốt nghiệp rồi, anh có thể dùng thân phận đã kết hôn và có con để đi làm được không?”

 

Lòng bàn tay Tống Hề Đào nâng chiếc nhẫn, run run như thể đang nâng vật nặng ngàn cân, cậu giục: “Mau đeo vào đi, sắp rơi xuống gầm giường rồi đấy.”

 

Mắt Mạnh Tư Trình cong cong, hắn cầm lấy hai chiếc nhẫn, đeo vào cho Tống Hề Đào, cúi đầu hôn lên ngón tay trắng nõn của cậu, sau đó tự mình đeo chiếc còn lại. Mới đeo được một nửa thì bị kẹt ở khớp tay, hắn bảo: “Đẩy vào giúp anh đi.”

 

Mặt Tống Hề Đào đỏ bừng như hoa đào, ngón tay vừa được hôn chẳng còn chút sức lực nào, công việc đẩy nhẫn vào một đoạn ngắn mà cảm giác như tốn rất nhiều sức của cậu, mãi mới đẩy được chiếc nhẫn xuống tận cùng ngón giữa.

 

“Anh không tự đeo vào được à?”

 

Mạnh Tư Trình thản nhiên đáp: “Em tập cho quen đi, áo mưa cũng đeo kiểu này đấy.”

 

Mặt Tống Hề Đào nóng bừng như sắp bốc cháy, cậu cầm tấm bằng tốt nghiệp của Mạnh Tư Trình lật qua lật lại để lảng tránh: “Sao lại rơi ra nhẫn được thế?”

 

Cậu kéo tờ giấy chứng nhận tốt nghiệp ra, phát hiện Mạnh Tư Trình đã khoét hai cái lỗ tròn ở mặt trong lớp vỏ bìa để lồng nhẫn vào.

 

“…”

 

Hai bố con nhà này đều có thù với bằng tốt nghiệp à? Thi đại học khó lắm chứ có đùa đâu!

 

Buổi tối, Qua Qua hạnh phúc nằm ngủ ở giữa hai ông bố, tạo thành một tổ hợp ngủ nghỉ hoàn toàn mới. Tống Hề Đào chưa từng thử kiểu này bao giờ, sợ mình ngủ say sẽ lật người đè vào con, nên cứ trừng mắt nhìn nhóc con, chẳng ai chịu ngủ cả.

 

Mạnh Tư Trình trấn an: “Yên tâm ngủ đi, chỉ là cho em trải nghiệm cảm giác ngủ cùng con chút thôi, lát con ngủ rồi anh sẽ bế nó đi, có thể kê thêm giường cũi mà.”

 

Tống Hề Đào chép miệng: “Thế thì em lại chẳng nỡ ngủ nữa rồi.”

 

Một lớn một nhỏ cứ thế tiêu hao năng lượng của nhau, đến khi hết pin mới chịu đi ngủ.

 

Qua Qua bốn tháng tuổi đã có thể ngủ thẳng giấc, ban đêm không cần dậy uống sữa, chỉ là dậy khá sớm thôi. Tống Hề Đào vừa mở mắt ra thì Qua Qua đã bú sữa no nê rồi.

 

Mạnh Tư Trình bảo: “Dậy rồi à? Đánh răng rồi ăn sáng thôi em.”

 

Lúc Tống Hề Đào đánh răng rửa mặt, Mạnh Tư Trình rảnh rỗi bèn bế quả đu đủ nhàn rỗi lên đứng bên cạnh nhìn, ánh mắt của hai cha con cùng tập trung vào cái miệng đầy bọt của cậu.

 

Có gì mà nhìn chứ?

 

Tống Mộc Qua cười tít mắt, cứ như việc đánh răng thú vị lắm vậy. Mạnh Tư Trình cũng nhìn, nhìn đến mức Tống Hề Đào chẳng biết phải đánh răng thế nào nữa.

 

“Anh đừng có nhìn.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn chiếc nhẫn trên tay cậu rồi đáp: “Anh nhìn vợ mới cưới của anh mà.”

 

Tống Hề Đào ngượng ngùng: “Đừng nhìn nữa.”

 

“Được rồi.” Mạnh Tư Trình nghe lời vô cùng, “Thế để anh đưa Qua Qua đi quan sát học tập cách đánh răng rửa mặt sao cho đúng nhé.”

 

Tống Hề Đào đánh răng đủ ba phút, sau đó cùng Mạnh Tư Trình ăn sáng tại khách sạn. Tống Hề Đào đưa cho con một món đồ chơi để cầm chơi, nhóc con liền ngoan ngoãn không quấy rầy hai ông bố ăn cơm nữa. Gặp phải đứa trẻ quấy khóc thì họ phải thay phiên nhau, một người ăn thật nhanh cho no bụng rồi đổi người bế con, người kia lại ăn vội vàng, phiền phức hơn nữa là hai người ăn xong còn phải cùng nhau cho con ăn. Như thế thì mất vui, vẫn là Qua Qua ngoan nhất quả đất.

 

Cả nhà ba người bắt chuyến bay chiều trở về Hải Thị, giao Qua Qua cho bà nội Giang Mộng Lệ chăm sóc. Mạnh Tư Trình đã mua một căn biệt thự gần trường học, sau đó mời Tống Hề Đào cùng đi xem đồ nội thất. Chọn ghế sofa, chọn giường cũi, Tống Hề Đào còn tự tay phối màu rèm cửa. Bận rộn đến tận bảy giờ tối, Mạnh Tư Trình đích thân khai bếp ở nhà mới, làm một bát cơm rang trứng cho Tống Hề Đào ăn.

 

“Anh nấu ăn ngon thế này sao!” Tống Hề Đào bị hương vị của bát cơm làm cho kinh ngạc, trước đây Mạnh Tư Trình toàn tâm toàn ý chăm con, cơm dinh dưỡng đều giao cho dì Phượng, không có thời gian nấu nướng, lần đầu tiên trổ tài mà đã xuất sắc thế này rồi!

 

Mạnh Tư Trình gợi ý: “Ngon thì tối nay ở lại đây luôn nhé, em thấy có được không?”

 

Tống Hề Đào ngậm một miếng cơm rang trứng, ấp úng, thế này không hay lắm đâu, rèm cửa đặt làm còn chưa lắp, bị người ta nhìn thấy thì làm sao?

 

Mạnh Tư Trình làm ra vẻ tiếc nuối: “Cơm rang trứng bao no, ăn xong mà không vận động thì phí quá.”

 

Tống Hề Đào nuốt cơm rang xuống, uống một ngụm nước cam rồi phản đối: “Nhưng mà không có rèm cửa.”

 

Mạnh Tư Trình giải thích: “Là kính một chiều mà, bên ngoài không nhìn thấy bên trong đâu.”

 

Tống Hề Đào lắc đầu quầy quậy: “Thế cũng không được! Không có cảm giác an toàn gì cả!”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mạnh Tư Trình hỏi dồn: “Tức là có rèm cửa thì được chứ gì?”

 

Tống Hề Đào lấp liếm: “Đợi có rèm cửa rồi hẵng nói.”

 

“Được.” Mạnh Tư Trình xoay người đi thẳng lên lầu, một lát sau lại đi xuống, “Có rèm cửa rồi.”

 

Tống Hề Đào vừa vặn ăn hết bát cơm rang, cậu hơi nhướng mày, không phải là dùng ga trải giường treo lên đấy chứ? Thế thì đúng chất phòng trọ quá rồi còn gì. Mà phòng trọ thì cũng có cái phong cách riêng của phòng trọ chứ nhỉ.

 

Tống Hề Đào lén gửi tin nhắn cho mẹ: “Qua Qua ngủ chưa mẹ? Con mệt quá, muốn nằm bên này nghỉ một lát.”

 

Giang Mộng Lệ nhắn lại: “Nghỉ đi, đừng có nửa đêm mò về, mai hẵng về.”

 

Tống Hề Đào nhét điện thoại vào túi rồi hỏi: “Có ga trải giường chưa anh?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Có rồi.” Thực ra biệt thự đã có đầy đủ hầu hết đồ đạc, chỉ có rèm cửa là muốn để Tống Hề Đào chọn nên chưa lắp, bộ chăn ga gối đệm vừa nãy cũng mua theo phong cách hợp với rèm cửa. Trong tủ sớm đã có đồ dự phòng rồi.

 

Tống Hề Đào lại hỏi: “Thế…. phòng tắm dùng được chưa?”

 

Mạnh Tư Trình: “Được rồi.”

 

Tống Hề Đào ngập ngừng: “Thế….”

 

Mạnh Tư Trình giúp cậu hỏi vào trọng tâm: “Tất cả mọi thứ đã đầy đủ, áo mưa cũng có, gel bôi trơn cũng có rồi.”

 

Tống Hề Đào đỏ mặt: “Em không có hỏi cái này.”

 

Mạnh Tư Trình mang đĩa cơm rang đi rửa, lau khô tay, nhẹ nhàng ấn lên bụng Tống Hề Đào, nghiêm túc nói: “Anh sẽ làm rất nhẹ, quan trọng là em đừng căng thẳng, phối hợp với anh, muốn dừng lúc nào cũng được.”

 

Tống Hề Đào làm sao mà không căng thẳng cho được, não tưởng tượng và thực hành là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, cậu nhớ lần trước chỉ mới vào được một phần tư thôi mà đã cảm thấy đến giới hạn rồi. Chứng tỏ độ khó phía sau còn tăng lên gấp bội, nếu không thì tại sao lần trước Mạnh Tư Trình không thể làm đến cùng?

 

Tống Hề Đào hỏi vặn lại: “Anh định nghĩa thế nào là rất nhẹ?”

 

Mạnh Tư Trình cười bí hiểm: “Anh có tiêu chuẩn riêng mà.”

 

Tống Hề Đào ngờ vực đi theo Mạnh Tư Trình lên lầu, vào một phòng ngủ rất lớn, vừa bước vào cửa cậu đã ngẩn người, thế mà Mạnh Tư Trình lại dán báo lên kín mít cửa sổ! Căn biệt thự cao cấp bị biến thành cái nhà cấp bốn từ thế kỷ trước luôn rồi!

 

Mạnh Tư Trình hỏi: “Em hài lòng không? Che sáng không một kẽ hở luôn nhé.”

 

Tống Hề Đào lại gần nhìn thì nghẹn lời luôn, lại còn là Báo chuyên đề về Toán học nữa chứ, hèn gì cậu thắc mắc Mạnh Tư Trình lấy đâu ra báo, bình thường hắn có đọc báo đâu, không giống Tống Quắc, cứ thích cầm tờ báo làm màu.

 

Mạnh Tư Trình thế mà lại báng bổ toán học như thế này sao!

 

Tống Hề Đào lắc đầu: “Ở trong căn phòng này em không làm được đâu.”

 

Mạnh Tư Trình lại tỏ vẻ rất hài lòng với chỗ giấy mình đã dán: “Đừng thấy nó biến thành giấy dán cửa sổ, thật ra còn có tác dụng khác đấy.”

 

Tống Hề Đào tò mò: “Tác dụng gì chứ?”

 

Mạnh Tư Trình ôm lấy vai Tống Hề Đào, cố ý trêu cậu: “Ví dụ như em đứng ở đây này, có thể nhìn rõ đề bài trên đó, nếu lúc làm mà em rung lắc đến mức không nhìn rõ chữ nữa, chứng tỏ biên độ động tác của anh quá lớn.”

 

Chuyện cá nước vui vầy, trong mối quan hệ ôn hòa nhất, lẽ ra mặt nước không nên gợn chút sóng nào mới đúng.

 

Cả người Tống Hề Đào bị giữ chặt, ép phải đứng trước tờ báo, hóa ra đây chính là cái “tiêu chuẩn riêng” mà Mạnh Tư Trình nói đấy hả? Hắn phán đoán kiểu này á?

 

Tống Hề Đào bực mình nói: “Có phải anh còn định chọn ngẫu nhiên một đề bài bắt em đọc cho anh nghe, đọc trôi chảy chứng tỏ không vấn đề gì, không trôi chảy thì anh dừng lại không?”

 

Mạnh Tư Trình quả nhiên là tên biến thái mà! Vừa nghe đề vừa làm, rốt cuộc thì trong đầu nghĩ là đang làm gì đây?

 

Mạnh Tư Trình cười nhìn cậu: “Vợ à, em thông minh thật đấy, sao có thể nghĩ ra cách phản hồi trực tiếp và kịp thời đến vậy cơ chứ.”

 

Tống Hề Đào nghiến răng: “Nếu em mà giải ra được, có phải là càng tốt hơn không?”

 

Mạnh Tư Trình nói thật lòng: “Bình thường em cũng có giải ra được đâu, lúc như thế này mà giải ra được——”

 

Thế thì hỏng bét, lên giường vô hiệu, trở thành nỗi nhục nhã ê chề. Tống Hề Đào ở trên giường hắn mà còn có thể suy nghĩ đề toán, thế thì phải chán đến mức nào mới nghĩ đến chuyện giải toán chứ.

 

Tống Hề Đào không nhịn được tiếp lời: “Chứng tỏ tiếp xúc tốt, dữ liệu của anh truyền tải hiệu quả chứ gì?”

 

Mạnh Tư Trình bật cười: “….Em nói làm anh thấy rung động rồi đấy.”

 

Bây giờ Tống Hề Đào đã hoàn toàn hết căng thẳng, chỉ còn lại phê phán dành cho Mạnh Tư Trình, lúc bị cởi quần áo miệng vẫn không ngừng hỏi: “Anh là đồ biến thái à?”

 

Mạnh Tư Trình thừa nhận: “Phải, chúng ta đi tắm trước đã.”

 

Lúc tắm Mạnh Tư Trình không làm gì Tống Hề Đào cả, hắn vẫn như cũ, vẫn tắm rửa sạch sẽ cho người ta rồi nhanh chóng lau khô.

 

Tống Hề Đào thầm nghĩ: Chỉ thế thôi á?

 

Giây tiếp theo cậu bị Mạnh Tư Trình vây trên giường hôn từ đầu đến chân, cứ như thể quả đào hắn tự tay rửa sạch suốt ba tháng trời, giờ cuối cùng cũng có thể cắn một miếng vậy.

 

Vết sẹo sau phẫu thuật giờ đã chuyển từ màu hồng sang màu đỏ đậm hơn một chút, Mạnh Tư Trình cố ý tránh vết thương ra, không hề chạm vào, nhưng phần da thịt mới lành cứ ngứa ngáy, thà bị cào một cái còn hơn, cậu rên rỉ: “Mạnh… mạnh một chút.”

 

Mạnh Tư Trình cắn mạnh một cái lên chóp mông cậu, Tống Hề Đào nức nở một tiếng, cứ bắt nạt mông cậu nhiều thịt chứ gì.

 

Mạnh Tư Trình nhẹ nhàng lau nước mắt cho cậu: “Ngoan, sẽ không đau nữa đâu.”

 

Sao cứ như dỗ Qua Qua tiêm phòng thế này, hai má Tống Hề Đào đỏ bừng bừng, được Mạnh Tư Trình ôm vào lòng dỗ dành: “Không thoải mái thì cứ nói, anh sẽ nghe theo mọi ý kiến của em.”

 

…….

 

Tống Hề Đào được đối xử dịu dàng đến cực điểm, dịu dàng đến mức cậu nghi ngờ Mạnh Tư Trình mắc bệnh sạch sẽ, mặc dù vết thương ở bụng dưới của cậu đã lành, nhưng suốt quá trình Mạnh Tư Trình không để bất kỳ loại chất lỏng nào rớt vào đó. Bao gồm cả việc Tống Hề Đào cũng không toát nhiều mồ hôi, cậu gần như chẳng phải động đậy gì, ngoại trừ một chỗ nào đó ướt át hỗn độn. Hỏng rồi, thật sự để cậu nhìn rõ mấy dòng chữ trên tở báo dán ở cửa sổ rồi.

 

Nhưng mà, những động tác dịu dàng nhưng kéo dài đằng đẵng ấy, đồng thời cũng khiến Tống Hề Đào trong lần đầu tiên chân tay bủn rủn, không còn chỗ nào để trốn.

 

Tống Hề Đào lí nhí nói: “Hay là anh nghỉ một lát đi, em đọc cho anh nghe mấy đề toán để thư giãn nhé?”

 

Mạnh Tư Trình nghiêm khắc nói: “Ở trên giường đừng có mất tập trung.”

 

Tống Hề Đào: “…” Anh là giáo viên đấy hả!

 

Hết chương 60.

 

Chương 60: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 9) Đêm Nay Ở Lại

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên