Chương 61: Lương Một Tháng 3500 Tệ, Cuộc Đời Còn Đắng Hơn Cả Cà Phê

 

Chương 61: Lương Một Tháng 3500 Tệ, Cuộc Đời Còn Đắng Hơn Cả Cà Phê

 

Ninh Lạc còn chưa kịp phản ứng, đã bị xách cổ áo lên, hai chân rời khỏi mặt đất, mặt mày kinh hãi.

 

Phương Lộc Dã kéo cậu ra sau lưng, giang tay bảo vệ: “Ninh Lạc, lui về phía sau tôi!”

 

【… Tôi thật sự cảm ơn cậu, suýt chút nữa thì chết trong tay lão luyện như cậu rồi.】

 

Phương Lộc Dã lười để ý đến cậu, ai bảo cậu lùn như vậy làm chi?

 

Cậu ta cảnh giác nhìn cuộn sushi rong biển đen sì, chất vấn: “Anh là ai?”

 

“Đúng vậy, anh là ai?!” Ninh Lạc từ phía sau lưng cậu ta ló đầu ra, chống nạnh hùa theo chất vấn.

 

[Mặc dù bây giờ mà cười thì thật sự rất không có đạo đức, nhưng Ninh Lạc thực sự đáng yêu quá đi mất, tôi cắn tôi cắn tôi cắn.]

 

[Giống hệt như mấy đứa nhát gan cáo mượn oai hùm.]

 

[Có Dã Tử ở đây bỗng dưng yên tâm hẳn ra, ít nhất cậu ấy có thể đấm cho tên mắt hí kia bay xa năm mét.]

 

Ninh Lạc cũng biết thực lực của Phương Lộc Dã, trong lòng cũng yên tâm hơn nhiều, cậu kéo kéo áo Phương Lộc Dã, hai người vừa âm thầm lùi lại, vừa hỏi: “Anh bạn, anh không cẩn thận đi vào đây à? Bây giờ ra ngoài còn kịp, chúng tôi sẽ không nói với tổ chương trình đâu.”

 

Anh bạn gì chứ, ai là anh em bạn bè với nhà cậu.

 

Trần Dưa Vương khinh thường: “Đừng có mà nhận vu nhận vơ với tôi, tôi dị ứng với anh em bạn bè. Tôi là anh Lôi”

 

Ninh Lạc gật đầu, liên tục trấn an: “Được rồi được rồi, anh Lôi, anh đừng kích động. Đừng nói là anh Lôi, tôi gọi anh là mẹ Điện cũng được. Anh đi nhầm đường rồi đúng không? Rẽ trái đi thẳng là ra ngoài được.”

 

【Đi mau đi mau, ăn mặc đáng sợ như vậy, đừng nói là cuộn sushi tự mang theo cả dao dĩa nhé.】

 

Phương Lộc Dã quay mặt đi, coi như mình bị điếc.

 

Lại bắt đầu rồi, miệng bay phía trước, não lả lướt theo sau.

 

Trần Dưa Vương sửng sốt, nhìn bình luận nhanh chóng lướt qua toàn là hahaha, hắn ta giận dữ: “Lôi Công Điện Mẫu gì chứ, đừng có đùa với tôi. Tôi cảnh cáo các người, đừng có tùy tiện ăn nói lung tung, tôi đang livestream đấy!”

 

“Hả? Livestream?” Ninh Lạc kinh ngạc.

 

Cậu nhanh chóng giấu bàn tay vẽ đầy hình người ra sau lưng, nở nụ cười tiêu chuẩn chuyên nghiệp, ánh nắng xuyên qua tán lá in bóng lên mặt cậu, cậu điều chỉnh giọng nói, hướng về ống kính ‘Say hi’: “Xin chào, xin chào các bạn đang xem livestream, rất vui khi bất ngờ gặp được các bạn vào một buổi trưa hè như thế này, hy vọng chương trình chúng tôi đang ghi hình có thể mang đến cho các bạn một chút niềm vui.”

 

Bây giờ là lúc nói mấy chuyện này sao? Phương Lộc Dã sắp bị đồng đội ngốc nghếch của mình làm cho tức chết rồi.

 

【Có nghe tôi nói chương trình không? Mau gọi điện cho tổ chương trình bảo bảo vệ đến cứu mạng hai chúng tôi đi!】

 

Phương Lộc Dã im lặng một giây, cảm thấy cũng không tức giận đến thế nữa.

 

[Tin nóng đây! Ninh Lạc và Phương Lộc Dã đã lên hot search rồi, tổ chương trình chắc chắn sẽ biết tin.]

 

[Tôi đã báo cảnh sát rồi, hy vọng cảnh sát sẽ đến nhanh một chút.]

 

[Tin tốt! Đã gọi điện thoại được cho tổ chương trình rồi, bọn họ nói sẽ cử người đến ngay.]

 

[Ôi chao mẹ ơi, mải cười quá quên cả báo cảnh sát, vẫn là các cậu đáng tin cậy.]

 

Trần Dưa Vương cũng biết không thể kéo dài thời gian thêm được nữa, lần này chắc chắn đã bỏ lỡ tin tức lớn của Hướng Bặc Ngôn và Ninh Tịch Bạch, chỉ có thể cố gắng moi móc tin tức từ chỗ Ninh Lạc.

 

“Ninh Lạc, trước đây cậu lừa dối mọi người, xây dựng hình tượng chàng trai ngây thơ trong sáng, nhưng liên tục bị lật tẩy bóc phốt, có phải là bây giờ đã đổi chiến lược rồi không, lại muốn thay đổi thành hình tượng người điên để thu hút fan, lừa dối công chúng?”

 

Phương Lộc Dã không thể tin nổi, túm lấy bàn tay Ninh Lạc đang giấu sau lưng: “Cậu ấy đã như thế này rồi mà anh vẫn cho rằng cậu ấy là người bình thường giả điên hả? Rốt cuộc thì ai trong hai người mới là người điên?”

 

Ninh Lạc ngượng ngùng rút tay về.

 

[Có thể thấy, Dã Tử đã bị tổn thương vô cùng sâu sắc.]

 

[Ha ha ha ha ha, Lạc Bảo, cậu nói gì đi chứ Lạc Bảo.]

 

[Dã Tử: Các người không ai hiểu tôi cả, các người chỉ muốn niềm vui của riêng mình thôi!]

 

Ninh Lạc dùng sức như kéo co rút tay về, nụ cười trên mặt không thay đổi, tố chất chuyên nghiệp cực kỳ tốt: “Lừa dối gì chứ, trên đời này ai cũng có thể lừa cậu, chỉ có pizza và toán học là không.”

 

Trần Dưa Vương: “Cái gì cơ?”

 

Ninh Lạc: “Vì pizza chỉ có 6 miếng, 8 miếng, 10 miếng, 12 miếng, vĩnh viễn không bao giờ có 7 miếng.”

 

Phương Lộc Dã nói: “Còn toán học ấy hả, nó không biết thì chính là không biết.”

 

Cư dân mạng nhìn thấy màn hình livestream rung lắc dữ dội.

 

Là Trần Dưa Vương bị chọc tức.

 

Hai người này kẻ tung người hứng, trực tiếp làm hắn ta tức đến phát run như bị Parkinson.

 

Hắn ta cúi đầu, sờ soạng khắp người tìm đồ.

 

Phương Lộc Dã cau mày, kéo Ninh Lạc lùi nhanh về phía sau.

 

Quả nhiên Trần Dưa Vương lấy ra một thứ gì đó sắc lạnh trắng toát, ngực phập phồng: “Tôi thật sự chán ghét cái thế giới chết tiệt này rồi, tôi muốn giết các người rồi tự sát!”

 

Ninh Lạc nhìn con dao rọc giấy nhỏ xíu, loại ấn một cái là lưỡi dao 1cm lại thụt vào, rơi vào trầm mặc.

 

【Anh Lôi này, hình như tinh thần cũng không được bình thường lắm nhỉ?】

 

Phương Lộc Dã cảm thấy cuối cùng thì miệng chó của cậu cũng phun ra được một câu tiếng người.

 

Quan trọng là ban ngày ban mặt mặc một thân đồ đen, lén la lén lút đánh lén người khác, còn có thể xem là bình thường được sao?

 

Tay áo bị người ta kéo kéo, Ninh Lạc ra hiệu cho cậu ta nhìn về phía sau cái cây, quả nhiên nhìn thấy các chú cảnh sát đang ra hiệu cho bọn họ.

 

Cảnh sát cố gắng ra hiệu bằng khẩu hình: Kéo dài thời gian.

 

Kéo dài thời gian? Kéo dài thời gian bằng cách nào?

 

Trong đầu Ninh Lạc lóe lên một ý tưởng, cậu hỏi một câu hỏi cực kỳ sâu sắc: “Anh Lôi, anh đã từng có ước mơ không?”

 

Cảnh sát: “…”

 

Trần Dưa Vương sửng sốt.

 

Thật sự có hiệu quả? Ninh Lạc thừa thắng xông lên: “Lúc nhỏ anh có ước mơ gì không, ví dụ như biến thành siêu nhân giải cứu thế giới?”

 

Trần Dưa Vương cười lạnh: “Cậu đừng nói, tôi thật sự đã thực hiện được rồi.”

 

Ninh Lạc: “Hả?”

 

Trần Dưa Vương ấm ức bao nhiêu năm nay, bây giờ được giải tỏa, khí thế ngút trời: “Lúc tôi đi làm, một mình tôi làm việc của mười người, sao không phải là siêu nhân, hả?”

 

“Tôi đúng là kiếp trước tạo nghiệt nên kiếp này mới phải đi làm, lương tháng ba ngàn năm, cuộc đời này còn đắng hơn cả cà phê!”

 

[Mắt hí, anh phát điên thì cứ phát điên đi, sao lại đá tôi một cái? Chúng tôi chỉ là bạn bè trên mạng thôi, anh vượt quá giới hạn rồi đấy!]

 

[Có người nghe chuyện cười, có người soi gương, tôi không nói là ai đâu.]

 

[Mịa nó chứ, tôi cũng muốn phát điên! Tôi muốn làm việc như trâu như bò như lịch 007, 0 còn chút kiên nhẫn, 0 còn chút khí lực nào, một tuần 7 ngày không còn là người nữa!]

 

[Tôi bắt đầu hiểu Ninh Lạc rồi, trên đời này còn ai bình thường nữa không? Điên hết rồi, điên một chút cũng tốt.]

 

Lần đầu tiên trong đời Trần Dưa Vương cảm nhận được cảm giác sảng khoái khi phát điên, còn chưa kịp hét ra hết những cảm xúc tiêu cực của mình, đã bị một đòn khóa tay quật ngã xuống đất, gặm đầy một miệng bùn.

 

Ninh Lạc thấy người đã bị khống chế, thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực: “Đáng sợ quá, ở đây còn có người nào bình thường không? Sao lại là một tên điên thế này.”

 

Nói xong cậu ngẩng đầu lên, phát hiện Phương Lộc Dã đang nhìn mình với vẻ mặt thật khó tả, cậu chớp mắt: “Nhìn tôi làm gì?”

 

【Thầm mến tôi? Thích tôi?】

 

Phương Lộc Dã nghe mà muốn ói, cậu ta quay đầu đi, nhìn thấy các khách mời khác vội vàng chạy đến.

 

Cậu ta liếc mắt một cái đã thấy Lộ Đình Châu đang sải bước đi về phía này.

 

Đi nhanh như vậy, chắc chắn là rất lo lắng cho mình.

 

Phương Lộc Dã dang rộng hai tay, chuẩn bị đón nhận sự trách móc, lo lắng, yêu thương quan tâm của Lộ Đình Châu: “Anh ~”

 

Lộ Đình Châu đi nhanh tới, nắm lấy vai Ninh Lạc, xoay cậu một vòng: “Không sao chứ?”

 

Ninh Lạc bị xoay vòng vòng đến chóng mặt, nhìn thấy sự lo lắng hiện lên rõ ràng trong mắt anh, cậu giơ tay gãi gãi má, ngẩng đầu nói: “Em không sao đâu, thật ra chỉ là một tên paparazzi muốn chụp trộm kiếm chút tiền thôi. Nói vài câu xong đột nhiên phát điên, nhưng cảnh sát đã ở đây rồi, không có chuyện gì xảy ra cả.”

 

Mặt Trần Dưa Vương bị ép xuống đất đến biến dạng, nghe thấy câu này thì tức giận mắng chửi, nhưng chỉ có thể phát ra những tiếng ú ớ.

 

Cái gì mà đột nhiên phát điên? Không phải là bị cậu chọc tức sao!

 

“Không sao là tốt rồi.”

 

Lộ Đình Châu buông vai Ninh Lạc ra, ánh mắt di chuyển xuống dưới, dừng lại ở đầu ngón tay Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc nhìn khuôn mặt nhỏ trên đầu ngón tay mình: “Ờ, cái này, cái đó…” Cậu thăm dò giơ ngón tay vẽ Lỗ Đại Hải đang cười ngây ngô ra, “Để cậu ấy chào hỏi anh nhé?”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“…”

 

Lộ Đình Châu nắm lấy tay cậu, đè xuống: “Cảm ơn, không cần đâu.”

 

Phía sau có bốn ánh mắt oán hận gần như hóa thành thực thể , Lộ Đình Châu quay đầu, đối diện với ánh mắt của Ninh Dương và Phương Lộc Dã.

 

Ánh mắt Ninh Dương gắt gao nhìn vào bàn tay anh vừa nãy đặt lên vai Ninh Lạc, không lập tức ngăn cản là để cảm ơn bữa cơm trưa của Lộ Đình Châu.

 

Nhưng anh mà còn ở gần như vậy nữa là không lịch sự đâu nhé! Ninh Dương cố gắng dùng ánh mắt ép Lộ Đình Châu lùi lại.

 

Phương Lộc Dã thì thẳng thắn hơn nhiều, u oán nhìn anh: “Anh, anh không nhìn thấy người sống sờ sờ là em đây sao? Em cũng là người bị hại mà.”

 

Lộ Đình Châu nhìn cậu ta, im lặng một giây rồi hỏi: “Phòng vệ chính đáng, không cần anh phải trả tiền thuốc men cho cậu nữa chứ?”

 

Phương Lộc Dã: “Hả?”

 

Cậu ta phản ứng lại: “Trong lòng anh, em rốt cuộc là hình tượng gì vậy! Người kia không phải do em đánh, em không ra tay, cũng không cần bồi thường tiền thuốc men, càng không cần tổ chức họp báo thanh minh xin lỗi rồi đăng weibo bày tỏ sau này sẽ làm người tốt.”

 

【Quy trình quen thuộc như vậy, quỳ xuống nhanh như vậy, chắc chắn bình thường không ít lần làm chuyện này rồi nhỉ?】

 

Phương Lộc Dã phát hiện mình không thể phản bác.

 

Đáng ghét thật!

 

Tiền Đa Đa đang ở bên kia thương lượng với cảnh sát, cũng mặt mày ủ rũ, cảm thấy mình thật sự nên đi chùa thắp hương xả xui, hết chuyện này đến chuyện khác, rốt cuộc là chuyện gì thế này.

 

Các cảnh sát biết được lúc đó Trần Dưa Vương đang livestream, hơn nữa còn có thói quen tự động ghi hình, vậy nên đã bắt đầu xem lại nội dung đã ghi.

 

Sau đó vừa xem vừa cười, vừa cười vừa len lén nhìn Ninh Lạc, xì xào bàn tán với những người xung quanh.

 

Ninh Lạc giật mình, đột nhiên nhớ ra lúc Trần Dưa Vương đi vào mình đang làm gì: “Trong video đã quay lại những gì vậy?”

 

Một nữ cảnh sát ho khan, nói: “Chỉ là cuộc đối thoại của ba người các cậu thôi, không có gì khác. À đúng rồi, ghi lại lời khai của hai cậu, người này chúng tôi sẽ đưa về đồn.”

 

Sự chú ý của Ninh Lạc nhanh chóng bị dời đi, ngoan ngoãn đi theo một cảnh sát khác để ghi lời khai.

 

Cậu thì không sao rồi, Hứa Linh đang làm đẹp thì thấy tên tuổi của nghệ sĩ mình dẫn dắt đang lên như diều gặp gió trên bảng hot search.

 

Bộp một tiếng.

 

Điện thoại rơi trúng mũi.

 

Nỗi đau thể xác còn không bằng ham muốn chết đi cho rồi trong lòng cô.

 

Chuyên viên làm đẹp có quen biết cô, nhìn thấy trên màn hình điện thoại #Ninh Lạc diễn “Lôi Vũ”#, #Nghi ngờ Ninh Lạc bị tâm thần phân liệt#, #Ninh Lạc ép paparazzi phát điên# vân vân và mây mây, cô ta cười, hỏi: “Chị Linh, đây là nghệ sĩ mà chị trực tiếp dẫn dắt à?”

 

“Không phải, là hàng fake đó.” Hứa Linh bình thản nói.

 

Chuyên viên làm đẹp: “Hả? Nghệ sĩ này còn có hàng fake nữa à?”

 

Hứa Linh giận tím mặt: “Hỏi nữa là chết với tôi!”

 

…………….

 

Sau khi Tiền Đa Đa xử lý xong vụ việc của Trần Dưa Vương, lập tức thông báo trên weibo chính thức, cho biết sau này sẽ tăng cường hệ thống an ninh, vì đã quỳ xuống xin lỗi kịp thời và đưa ra các biện pháp cụ thể, nên cư dân mạng mắng hắn có phần nhẹ nhàng hơn một chút xíu xiu xiu.

 

Hắn mệt mỏi rã rời, niềm an ủi duy nhất là Ninh Lạc lại mang đến cho hắn một làn sóng traffic, bây giờ độ hot của chương trình đang ở mức cao ngất ngưởng, số liệu vượt xa tất cả các chương trình cùng thời kỳ.

 

“Đại sư chính là phúc tinh của tôi, tôi muốn in mặt đại sư ra dán lên đầu giường để trừ tà.” Tiền Đa Đa ngồi trên ghế tựa, yếu ớt cảm thán.

 

Nhân viên công tác đi ngang qua tưởng tượng cảnh nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, bốn mắt nhìn nhau với khuôn mặt của Ninh Lạc, lập tức trầm mặc.

 

Chắc chắn là trừ tà chứ không phải chiêu tà chứ?

 

Thôi kệ, đạo diễn Tiền vui là được.

 

Tiền Đa Đa cũng không vui được lâu, vì bệnh viện đã gọi điện cho hắn, nói Hướng Bặc Ngôn nhân lúc mọi người không chú ý lại đánh Ninh Tịch Bạch một trận, miệng liên tục hét lên đòi báo thù cho Cốc Tử đã chết của mình.

 

Người ở bệnh viện nói: “Đạo diễn Tiền, tôi cảm thấy khuôn mặt của Ninh Tịch Bạch không thể lên hình được nữa rồi.”

 

Tiền Đa Đa nhảy dựng lên, mặt mày dữ tợn: “Nhưng chúng ta không thể bồi thường tiền vi phạm hợp đồng, anh có biết đó là một khoản tiền lớn đến mức nào không?”

 

Bảo hắn nhả tiền ra á? Trừ khi bước qua xác hắn!

 

Đối phương nói: “Tin tốt là, Ninh Tịch Bạch không chịu nổi Hướng Bặc Ngôn nữa, chủ động đề nghị hủy hợp đồng.”

 

Tiền Đa Đa lại ngồi xuống: “Tốt, tốt lắm. Vừa hay có thể đóng gói Đinh Dục Kiệt mang đi luôn, bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng.”

 

Trong mắt hắn lóe lên tia sáng, bàn tính nhảy đến tận bệnh viện, đập thẳng vào mặt người ở bên kia đầu dây.

 

Thiếu mất một cặp khách mời cố định, lại là ngày đầu tiên phát sóng, theo lý mà nói thì không phải là chuyện lớn gì, thậm chí còn có thể nhân cơ hội xào nấu một phen.

 

Nhưng vấn đề là, tổ chương trình đã chia các tiết mục của buổi hòa nhạc rồi, bây giờ ai sẽ diễn vở nhạc kịch mà Ninh Tịch Bạch đã bốc thăm trúng đây?

 

Các ngôi sao rất ngại chuyện thế chỗ cứu nguy này, người có địa vị cao hơn Ninh Tịch Bạch sẽ không đến, sợ bị mắng. Người có địa vị thấp hơn Ninh Tịch Bạch càng không dám đến, cũng sợ bị mắng.

 

Tiền Đa Đa tự mình không nghĩ ra, hắn vung tay lên, triệu tập cuộc họp toàn thể nhân viên, để những bộ não bên ngoài giúp mình nghĩ.

 

Có người nói: “Hay là để bạn bè của các khách mời đến tham gia, khuấy động bầu không khí. Cũng không nói là thế chỗ, chỉ là đến chơi thôi.”

 

Tiền Đa Đa nghe xong, cảm thấy rất khả thi: “Vậy phải chọn người cho kỹ, ít nhất cũng phải tạo được hiệu ứng show thực tế, đủ hài hước thú vị, có phản ứng hóa học thì cư dân mạng mới mua lưu lượng truy cập.”

 

Người lên kế hoạch nhanh trí, nói: “Vậy trực tiếp đi tìm Ninh Lạc không phải là được sao? Bạn bè của cậu ấy chắc chắn đều là người thú vị.”

 

Dù sao thì những kẻ ngốc nghếch thường tụ tập thành một ổ, thiểu năng thì vui vẻ gấp bội mà.

 

“Thông minh!” Tiền Đa Đa vỗ tay, “Toàn là ý tưởng hay!”

 

Hắn lập tức đi tìm Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc nói mình phải hỏi ý kiến của mọi người xem sao đã.

 

Cậu tìm Vương Lâm và những người khác trước, gửi qua một tin nhắn: “Gần đây mọi người có bận không, có muốn tham gia chương trình tạp kỹ không?”

 

Tin nhắn trước đó vẫn còn đang hỏi tối nay ăn gì, Thẩm Văn Dục trả lời ngay: 【Có phải là chương trình ngày đầu tiên phát sóng đã bị dừng vì đánh nhau không?】

 

Vương Lâm theo sát phía sau: 【Các cậu muốn thay đổi khách mời đúng không? Tôi đi tôi đi! Tôi rảnh.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Hả? Sao mọi người đều biết hết vậy?】

 

【Tôn Thiệu Nghi: Vừa phát sóng đã thấy trên hot search rồi.】

 

【Tôn Thiệu Nghi: Người dùng đã thu hồi một tin nhắn.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Hot search gì? Tổ chương trình còn mua hot search nữa à?】

 

【Vương Lâm: Đó không phải là thao tác cơ bản bình thường nhất sao.】

 

【Vương Lâm: Khi nào? Tôi có bóp thời gian cũng phải đến!】

 

Chuyện xem náo nhiệt này, sao có thể thiếu bọn họ, những kẻ thích hóng hớt này chứ?

 

Vương Lâm và những người khác cho biết, gần đây không có Ninh Lạc, cuộc sống thật đúng là chẳng có gì vui.

 

Rốt cuộc có ai kiểm tra nghiêm túc một chút không, không khí xung quanh Ninh Lạc có phải là rắc thuốc kích thích không?

 

Bên này không có vấn đề gì, Ninh Lạc quay sang hỏi Tô Vạn Đồng và Tống Nam có đi không, đi thì bấm số 1.

 

【Tống Nam: 11111】

 

【Tống Nam: Tôi còn nghĩ ra một khẩu hiệu siêu vang dội cho chương trình của các cậu!】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: Gọi là gì?】

 

【Tống Nam: Sân khấu lớn của chương trình tạp kỹ, có bệnh thì cứ đến.】

 

Phương Lộc Dã nổi lên: 【Hay đấy, đáng khen.】

 

【Phì Trạch Khoái Lạc Thủy: … Đồ điêu dân, lui ra.】

 

Tô Vạn Đồng còn tích cực hơn: 【1111, tôi đến học múa mì sợi với cậu!】

 

【Người dùng đã thu hồi một tin nhắn.】

 

【Gõ nhầm, hehe, là đến học hát nhạc dân gian với cậu.】

 

Hai từ này có điểm nào giống nhau mà có thể gõ nhầm chứ? Ninh Lạc nghi hoặc nhìn bàn phím 26 chữ của mình.

 

“Cảm giác cứ có gì đó không đúng lắm… có phải là đám người này có chuyện gì đó giấu mình không?”

 

Tiền Đa Đa ở bên cạnh lập tức cảnh giác: “Giấu diếm cái gì, giấu ở đâu? Cậu đừng có mở mắt nói lung tung. Bạn bè của cậu nói chuyện vẫn luôn như vậy, thỉnh thoảng phải tự xem lại mình coi, bao nhiêu năm rồi có phải là quá nhạy cảm không? Có thật lòng quan tâm đến bạn bè không?”

 

Hết chương 61.

 

Chú thích:

 

  • Tôi là anh Lôi: Ở chỗ này tác giả chơi chữ: “Lôi” () nghĩa là sấm, đồng âm với từ “đụng, chạm” ())

  • Lịch 007: Là một thuật ngữ dân mạng TQ hay dùng, chỉ lịch làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 7 ngày một tuần.

  • Không phải, là hàng fake. Ở chỗ này tác giả chơi chữ: “biểu” () nghĩa là “hàng fake”, đồng âm với “biểu” () trong “biểu ca”, “biểu muội”.

 

Chương 61: Lương Một Tháng 3500 Tệ, Cuộc Đời Còn Đắng Hơn Cả Cà Phê

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên