Chương 61: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 10)  Cuộc Sống Thường Ngày Sau Khi Kết Hôn

Chương 61: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 10)  Cuộc Sống Thường Ngày Sau Khi Kết Hôn

 

Tống Mộc Qua sáu tháng tuổi thì biết bò, đến khi bảy tháng rưỡi thì đã bò rất thạo rồi. Ban đầu là bụng dán xuống đất trườn về phía trước, trừ cái cằm ngóc lên thì toàn thân đều lau sàn, nước miếng vừa rớt xuống đất, giây sau đã tự dùng người mình lau khô luôn. Dần dần, cái bụng béo tròn cũng rời mặt đất, chuyển sang bò bằng bốn điểm chạm, tốc độ cũng tăng lên đáng kể.

 

Tháng chín, thời tiết vẫn còn oi bức, Mạnh Tư Trình dạy học ở trường, Tống Hề Đào và Thời Lưu bàn bạc một chút, quyết định tạm dừng sáng tác, chạy đến cùng một nhà xuất bản để đi làm. Bọn họ chỉ muốn đi làm công ăn lương bình thường thôi, ai dè đi làm chưa được mấy ngày đã biến thành ông chủ nhỏ rồi. Hết cách, ai bảo nhà xuất bản này lại nằm dưới quyền kiểm soát của hai anh em nhà Mạnh tổng chứ.

 

Mạnh Tư Trình dạy xong thì đi đón vợ tan làm, thi thoảng còn đón luôn cả Thời Lưu, vì Thời Lưu muốn đến nhà hắn thăm Mộc Qua. Mạnh tổng lớn đến chậm một bước, không đón được người liền nổi trận lôi đình, hắn ta ra lệnh một tiếng, mua ngay một căn biệt thự cạnh nhà Mạnh Tư Trình.

 

Về đến nhà vẫn còn việc phải làm, Mạnh Tư Trình phải chấm bài kiểm tra định kỳ, còn Tống Hề Đào thì phải vẽ truyện tranh dài kỳ. Mạnh Tư Trình thấy Thời Lưu vô cùng thảnh thơi, còn Tống Hề Đào tan làm rồi vẫn phải vẽ vời, thấy chuyện bất bình liền lên tiếng: “Anh ta đi làm thì lười biếng nghĩ cốt truyện, em cũng lười biếng vẽ đi chứ.”

 

Tống Hề Đào thật thà nói: “Lười biếng thì không vẽ được đâu.”

 

Thời Lưu cứ đi làm là cảm hứng dạt dào, sắp xếp xong cốt truyện là bắt cậu vẽ, Tống Hề Đào thì không có cách nào làm việc kiểu câu giờ để hoàn thành công việc của mình được.

 

Mạnh Tư Trình gợi ý: “Thế thì lười biếng luôn cả ngày đi.”

 

Tống Hề Đào xua tay: “Không được không được, lười biếng vẽ cả ngày thì bằng đi làm cả ngày rồi. Chỉ một chút nữa thôi, em vẽ một tiếng nữa là xong. Với lại, tuy Thời Lưu tan làm là rảnh rỗi, nhưng anh ta cũng giúp chúng ta trông con mà!”

 

Mạnh Tư Trình sửa lời: “… Là đến chơi với con chúng ta thì có.”

 

Dù sao thì Qua Qua cũng vừa đáng yêu lại không khóc nhè, bảy tháng rưỡi cũng chẳng bò thoát khỏi lòng bàn tay người lớn, cứ loanh quanh bên cạnh hai ông bố nhà mình thôi.

 

Để tương tác với Qua Qua tốt hơn, khi Mạnh Tư Trình và Tống Hề Đào làm việc ở nhà thì không ngồi ghế, mà kê bàn nhỏ ngồi bệt xuống đất, làm như vậy, từ góc nhìn của Qua Qua sẽ không còn là bốn cái chân ghế cao vút nữa, mà là hai ông bố trong tầm với.

 

Tống Mộc Qua thích sán lại gần Tống Hề Đào, vì công việc của ba là những nhân vật đầy màu sắc, còn công việc của thầy Mạnh toàn là những con số đen trắng, thích nhìn ai hơn còn phải nghĩ sao?

 

Nhưng cậu bé cứ lại gần Tống Hề Đào là muốn cướp bút vẽ của cậu, còn lại gần Mạnh Tư Trình thì không, đúng là cái đồ trông mặt mà bắt hình dong!

 

“Thời Lưu, đưa Qua Qua sang chỗ Mạnh Tư Trình đi.”

 

“Được thôi.” Thời Lưu xốc nách Qua Qua lên, di dời sang chỗ Mạnh Tư Trình, chỉnh lại tay chân cho thằng bé, hai tay xếp chồng lên nhau đặt lên bàn, cách bài thi của Mạnh Tư Trình một nắm đấm, anh ta bảo: “Ba cháu bảo cháu ngồi đây để được hun đúc cho thấm nhuần tư tưởng toán học đấy nhé.”

 

Tống Mộc Qua mím chặt môi, bị chú Thời Lưu khống chế cứng ngắt, cậu bé ngồi trong tư thế như vậy suốt ba mươi giây, thân hình nhỏ bé lọt thỏm trước xấp bài thi to đùng, đôi tay múp míp đặt trên bàn có đeo hai chiếc vòng bạc, lúc này trông như bị còng tay của chú cảnh sát khóa chặt vào cạnh bàn toán học. Trong đôi mắt đen láy to tròn của nhóc con phản chiếu rõ ràng sườn mặt của Mạnh Tư Trình, trông vừa ngoan ngoãn lại vừa vô tội, hoàn toàn không có ý định xé bài thi của bố, đúng thật là một quả đu đủ rất đáng tin cậy.

 

Thời Lưu buông tay ra.

 

Tống Mộc Qua lập tức rụt hai tay về, ấn xuống đất, sột soạt bò về phía ba Tống Hề Đào, giống như một chú heo rừng nhỏ, đến đích thì phanh gấp một cái, rồi từ từ cọ gương mặt mềm mại vào người ba mình.

 

Tống Hề Đào nhìn sang, Tống Mộc Qua liền nở một nụ cười sặc mùi sữa với ba mình. Tống Hề Đào nhanh tay lẹ mắt giữ chặt bức tranh, đè bàn tay nghịch ngợm của nhóc con xuống dưới.

 

“Thời Lưu!”

 

“Tới đây tới đây!”

 

Để bảo vệ năng suất của họa sĩ, biên kịch Thời Lưu đành phải làm một người vận chuyển, bê một quả đu đủ trắng trẻo mềm mại từ sạp đào sang sạp cam. Trong người Tống Mộc Qua như có cài sẵn lệnh quay đầu, cứ hăm hở bò về phía Tống Hề Đào, nửa đường bị Thời Lưu chặn lại thì cười khanh khách, giống như đang chơi mèo bắt chuột và bị bắt được vậy, rồi bị áp giải về ổ để bình tĩnh trong ba mươi giây.

 

Ba mươi giây sau lại xuất phát, rồi oan gia ngõ hẹp, rồi lại bị đưa về.

 

Thời Lưu trêu: “Qua Qua, cháu chơi trò chơi gà quá.”

 

Tống Mộc Qua dừng lại giữa đường, nghiêng đầu nhìn chú Thời Lưu, mau đến bắt đu đủ đi!

 

Đợi Tống Hề Đào vẽ xong, người chơi cùng Qua Qua lại đổi thành người khác. Tống Hề Đào bế Qua Qua lên, đứng sau lưng Mạnh Tư Trình xem hắn chấm bài. Tốc độ chấm bài của Mạnh Tư Trình cực nhanh, từng bước giải đều nằm trong đầu hắn, cho dù có bị Qua Qua quấy rầy liên tục cũng sẽ không chấm sai. Từ trên cao nhìn xuống hàng mi dài của Mạnh Tư Trình, thật sự là vừa dài vừa đen, lại nhìn sang Qua Qua, nhóc con cũng có hàng mi y hệt.

 

Tống Mộc Qua túm lấy khuỷu tay gãi gãi, rồi chỉ chỉ ra bên ngoài như muốn nói, ba ơi, ra ngoài đi! Ở đây chẳng có gì hay cả!

 

Tống Hề Đào dỗ dành: “Đợi chút, bố con sắp chấm bài xong rồi.”

 

Mạnh Tư Trình tăng tốc độ chấm bài, chấm xong câu cuối cùng liền viết luôn tổng số điểm, hoàn toàn không cần cộng từng câu một, cứ như tên lửa đang phô diễn kỹ thuật vậy. Mạnh Tư Trình đúng là lợi hại quá chừng! Tống Mộc Qua chẳng biết thưởng thức gì cả!

 

Năm phút sau, Mạnh Tư Trình gom bài thi lại, cất vào cặp táp, “Đi thôi, đi dạo nào.”

 

Tống Mộc Qua nghe hiểu câu này, bèn “Gâu” một tiếng. Ở trong khu chung cư có rất nhiều người nuôi chó, có to có nhỏ, Teddy, Phốc sóc, Samoyed, Golden, đi dạo một vòng là có thể thấy đủ cả.

 

“Anh có phát hiện ra không, Qua Qua đặc biệt thích chó, mà lại là chó to, chứ mấy con chó nhỏ như Teddy là thằng bé không có hứng thú đâu.” Tống Hề Đào tổng kết, gu thẩm mỹ của Qua Qua giống hệt cậu, thích kiểu chó ngầu lòi, gặp là nhìn chằm chằm như mèo nhìn bể cá vậy.

 

Mạnh Tư Trình nói: “Đợi con lớn hơn chút nữa, anh sẽ chọn cho con một chú chó Becgie Đức.”

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Lớn là bao giờ?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Là lúc mà năng lượng vận động của con và chó tương đương nhau ấy.”

 

Chắc là lúc sáu, bảy tuổi, cái tuổi mà đến chó cũng chê ấy hả? Tống Hề Đào nghĩ, cảm thấy rất có lý, như thế chúng mới có thể cùng nhau chạy nhảy, cùng nhau tiêu hao năng lượng được.

 

……..

 

Thứ sáu, Tống Hề Đào đi làm ở nhà xuất bản về, cậu ngồi trước bàn vò đầu bứt tai, hôm nay phải vẽ một đại cảnh chiến dịch thời xưa, phải làm nổi bật sự tài tình, giỏi bày binh bố trận, lấy ít thắng nhiều của nhân vật chính.

 

[Chỗ này vẽ một trận pháp có thể một chấp mười.]

 

???

 

Chỉ mỗi một câu này thôi á?

 

Tống Hề Đào dù có sống ở thời xưa thì cũng thuộc dạng thư sinh tạo phản mười năm không thành, cậu biết gì về trận pháp chứ. Tống Hề Đào vẽ nguệch ngoạc một đống phác thảo lên giấy nháp, nào là Cửu cung Bát quái trận, Uyên ương trận, Nhạn hình trận…. Cậu cắm đầu tra tài liệu, cố gắng tìm ra cách bày binh bố trận cụ thể từ mấy cuốn sách cổ viết lờ mờ khó hiểu. Trên giấy nháp toàn là đường kẻ, Tống Hề Đào cảm thấy mình đang làm một bài toán Olympic, kiểu như điền số thế nào để mỗi hàng ngang, hàng dọc, đường chéo cộng lại đều bằng nhau vậy.

 

Tống Mộc Qua hăm hở bò lại định phá phách, hai tay chống lên bàn định rướn người lên, đột nhiên liếc thấy thứ ba đang vẽ, cậu nhóc ngẩn người ra, lắc lắc đầu rồi chạy mất dép.

 

Tống Hề Đào: “…”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Cái đồ đào ngũ này!

 

Tống Hề Đào chợt lóe linh quang, gửi yêu cầu cho Mạnh Tư Trình: “Thầy Mạnh ơi, cứu em với.”

 

Gần đây tập đoàn sắp triển khai một nghiệp vụ mới, vốn đầu tư rất lớn, buổi chiều Mạnh Tư Trình ngồi ở văn phòng tổng tài của Mạnh Nguyên, để cùng nhau thảo luận đưa ra quyết sách. Hắn xuất hiện ở đây, một nửa là tham gia công việc, một nửa là để thể hiện sự ủng hộ của mình với anh trai Mạnh Xế Chử.

 

Nhà ăn mang cơm lên văn phòng tổng giám đốc, Mạnh Tư Trình vừa ăn vừa xem ảnh Tống Hề Đào gửi tới, giúp cậu hoàn thiện trận pháp.

 

[Tống Hề Đào: Anh tham khảo đoạn sách cổ này xem, em đọc không hiểu xếp quân thế nào mới đạt được hiệu quả một đánh mười.]

 

Mạnh Tư Trình tìm một tờ giấy A4 để tính toán, hắn hỏi: “Có được vẽ đường kẻ phụ không?”

 

[Tống Hề Đào: Hả? Ý là sao?]

 

Mạnh Tư Trình: “Vẽ thêm một con sông, lợi dụng địa hình để ăn gian đó.”

 

[Tống Hề Đào: Sao em không nghĩ ra nhỉ! Đúng là chẳng gì làm khó được anh! Sau này anh chính là cố vấn quân sự của em! Yêu anh.jpg]

 

Khóe miệng Mạnh Tư Trình khẽ nhếch lên, cơm cũng chẳng màng ăn nữa, một cái thước một cái bút chì, cắm cúi làm cố vấn quân sự cho họa sĩ đại tài.

 

“Ăn cơm xong chúng ta….” Mạnh Xế Chử bưng cơm đi tới, lúc đang định sắp xếp chuyện tăng ca tối nay, thấy Mạnh Tư Trình không lo làm việc chính mà đang vẽ bản đồ gì đó, hắn ta vừa định cà khịa hai câu thì nhìn rõ nội dung bản vẽ, thế là lập tức ngậm miệng lại.

 

Thư ký đi vào: “Mạnh tổng, đây là tài liệu ngài cần, còn hợp đồng này là Tiểu Mạnh tổng muốn xem qua…”

 

“Suỵt.” Mạnh Xế Chử ra hiệu cho thư ký im lặng, “Đừng có làm phiền em trai tôi.”

 

Thư ký: ???

 

Cô lén nhìn xem Tiểu Mạnh tổng đang làm gì? Vẽ tranh? Mạnh Xế Chử đi theo con đường cuồng em trai từ bao giờ thế? Nổi cả da gà rồi này!

 

Mạnh Tư Trình tra tài liệu cộng thêm thiết kế, mất một tiếng đồng hồ mới vẽ xong một bản phác thảo tác chiến. Nói cho cùng thì khả năng biểu đạt của truyện tranh cũng có hạn, chỉ cần dọa được người không chuyên là ổn rồi. Hắn gửi bản vẽ cho Tống Hề Đào, đương nhiên lại thu hoạch được cả một màn hình toàn lời tâng bốc của vợ.

 

[Tống Hề Đào: Mạnh Tư Trình, anh không hổ là NO.1! Sinh ra ở thời xưa chắc chắn cũng là đại tướng quân mở mang bờ cõi!]

 

[Mạnh Tư Trình: Thế thân phận của em là gì, công chúa à?]

 

[Tống Hề Đào: Sao lại là công chúa…]

 

[Mạnh Tư Trình: Đánh thắng trận về có thể cưới công chúa Đào Đào, tối nay có được động phòng không?]

 

[Tống Hề Đào: Ơ kìa? Đây chẳng phải là bàn việc binh trên giấy sao?]

 

[Mạnh Tư Trình: Có phải bàn việc binh trên giấy hay không thì về nhà em sẽ biết, dù sao thì mai cũng không phải đi làm mà.]

 

[Tống Hề Đào: Phẫn nộ.jpg]

 

Trêu Tống Hề Đào một lúc, công sức tìm tòi tra cứu tài liệu coi như không uổng phí, Mạnh Tư Trình hài lòng đặt điện thoại xuống, thấy Mạnh Xế Chử ra vẻ đạo mạo ngồi đối diện xem tài liệu, hết cuốn này đến cuốn khác, thế mà lại không chỉ trích em trai lười biếng.

 

Mạnh Tư Trình nhướng mày, coi như Mạnh Xế Chử biết điều.

 

Hai anh em cùng tăng ca đến chín giờ.

 

Tống Hề Đào gọi điện tới, Mạnh Tư Trình vừa lật tài liệu vừa lỡ tay bấm mở loa ngoài.

 

Tống Hề Đào nói: “Anh sắp về chưa? Có thể tiện đường mua chút trà sữa với bánh hành làm đồ ăn khuya được không?”

 

Giọng điệu Mạnh Tư Trình rất vui vẻ: “Ừ, sắp tan làm rồi, hôm nay uống trà sữa Đào hay Yakult Đào?”

 

Tống Hề Đào dặn: “Yakult không được bỏ đá!”

 

Mạnh Tư Trình: “Được.”

 

Mạnh Xế Chử hừ lạnh một tiếng: “Ấu trĩ.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Người nhà kiểm tra thôi, em đi trước đây.”

 

Giây tiếp theo, Thời Lưu gọi đến, Mạnh Xế Chử bắt máy ngay lập tức và cũng mở loa ngoài, hắn ta hồ hởi: “Vợ ơi, anh sắp về rồi.”

 

Thời Lưu nói: “Em đang đợi dưới lầu công ty anh nè.”

 

Mạnh Xế Chử vô cùng đắc ý: “Hôm nay rảnh rỗi thế?”

 

Thời Lưu cười hi hi: “Bởi vì em lén nhét công việc cho….”

 

Chưa đợi Thời Lưu nói ra từ khóa, Mạnh Xế Chử đã vội vàng bấm tắt tiếng. Nhưng đã muộn rồi, Mạnh Tư Trình gần như phản ứng lại ngay lập tức. Nếu không có hắn giúp, Tống Hề Đào căn bản không vẽ nổi bản đồ trận pháp đó. Dù sao thì khả năng tính toán của Tống Hề Đào ai cũng công nhận là kém. Trước đây Thời Lưu đều tự mình làm hết, Mạnh Tư Trình nghĩ đến phản ứng im như gà rù của Mạnh Xế Chử hôm nay là hiểu ngay, có khi trước đây toàn là Mạnh Xế Chử vẽ hộ cũng nên.

 

Thế mà hai người này lại dám bắt nạt vợ hắn cơ đấy. Tống Hề Đào ngốc nghếch, vậy mà chẳng phát hiện ra chỗ nào không đúng.

 

Không có lần sau đâu.

 

Mạnh Tư Trình cầm chìa khóa xe bỏ đi, còn không quên buông một câu: “Lần sau tự mà vẽ đi.”

 

Ở đầu dây bên kia, Thời Lưu bị giọng nói của Mạnh Tư Trình đột ngột xuất hiện dọa cho sững sờ. Một lát sau anh ta gào lên: “Mạnh Xế Chử, anh xong đời rồi, anh mở loa ngoài làm cái gì hả??”

 

Mạnh Xế Chử: “…”

 

Mạnh Tư Trình khiêu khích trước, hắn ta nhất thời không nhịn được thôi mà.

 

Hết chương 61.

 

Chương 61: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 10)  Cuộc Sống Thường Ngày Sau Khi Kết Hôn

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên