Chương 61: Ngũ Cô Thôn ( Phần 4)
Kỹ năng của Tỉnh Duyên là có thể nhìn thấy một câu nói trong tâm trí của đối tượng mục tiêu trước mắt. Câu nói này không nhất thiết là suy nghĩ của họ trong khoảnh khắc mà cậu ta nhìn thấy, mà nó có thể là một bản tóm tắt về những gì mà họ đã suy nghĩ trong thời gian đó. Dựa vào câu đó, cậu ta có thể đoán được suy nghĩ của đối phương, vì vậy, kỹ năng này được gọi là 【Nghĩ điều bạn nghĩ】.
Bây giờ, Tỉnh Duyên phải suy nghĩ thật kỹ, vì thông tin quá nhiều.
Đội trưởng Lăng Trường Dạ vẫn giữ nụ cười hiền hòa thân thiết như thường lệ.
“Cậu ấy không phản đối gì cả.” “Cậu ấy” ở đây là ai? Câu này có nghĩa là gì?
Hạ Bạch trông có vẻ ngây ngô, không suy nghĩ gì, chỉ nghe theo sự sắp xếp của tổ chức.
Nhưng trong lòng cậu ấy lại không muốn ngủ cùng người bạn thân lâu năm của mình, mà muốn ngủ cùng đội trưởng. Phải chăng vì đội trưởng đang mang theo Nhị Oa?
Vưu Nguyệt luôn cúi đầu, từ khi vào làng, dường như cô ta không nói một lời nào, không muốn tham gia vào bất kỳ việc gì.
“Tôi cũng có thể là con trai.” Cái này thì có nghĩa là gì? Lúc thì muốn “Bọn họ” đều chết hết đi, lúc thì lại có thể là con trai, có thể bình thường một chút được không?
Lặng yên suy nghĩ chuyện đại sự.
Tỉnh Duyên lại nhìn về phía Lận Tường. Suy nghĩ trong lòng Lận Tường là: “Cuối cùng cũng có thể ngủ chung với Hạ Bạch rồi, hahaha….”
Tỉnh Duyên: “……”
Lận Tường: “Vì mọi người đều không có ý kiến gì, vậy bây giờ chúng ta đi ngủ? Hay là thảo luận thêm một chút nữa?”
Tỉnh Duyên không dám nói gì.
Lăng Trường Dạ chuyển ánh mắt về phía Lận Tường, “Cũng không còn manh mối nào để thảo luận nữa, nghỉ ngơi thôi.”
“Được.” Lận Tường nhìn hai căn phòng trước mặt, “Mọi người chọn trước đi.”
Phòng ở đây cái nào cũng đều tương tự như nhau, bọn hắn vui vẻ hòa thuận phân chia phòng, rồi cũng vui vẻ hòa thuận chọn giường.
Lăng Trường Dạ và Nhị Oa ngủ ở tầng ba, phòng bên cạnh là Tỉnh Duyên. Hạ Bạch và Lận Tường ngủ ở tầng hai, phòng bên cạnh là Vưu Nguyệt.
Khi Lận Tường xuống tầng dưới rửa mặt, Hạ Bạch đưa cho Vưu Nguyệt một chiếc điện thoại mới, “Mua bằng điểm trong thương thành của app trò chơi, rất rẻ, chỉ có 100 điểm thôi. App trò chơi được liên kết với chị, đổi điện thoại vẫn chơi được.”
Đây là điều mà Hạ Bạch đã thấy trong lớp học phổ cập kiến thức về trò chơi của Cục Quản Lý Trò Chơi. Lúc đó cậu cũng đã nghĩ nếu lỡ điện thoại cũ của mình không thể dùng được nữa thì phải làm sao, khi nhìn thấy điều này, cậu đã yên tâm hơn một chút, nhưng bây giờ cậu vẫn chưa đổi điện thoại.
Ở thương thành trong trò chơi hiếm khi bán những thứ phổ biến trong thế giới thực, nhưng điện thoại là ngoại lệ, vì nó được liên kết với app của trò chơi.
Vưu Nguyệt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại mới tinh một lúc, sau đó mới lau tay lên người mình rồi nhận lấy điện thoại, cô nói: “Cảm ơn.”
Sau đó lại nói thêm: “Tôi sẽ chuyển điểm tích lũy cho cậu.”
Hạ Bạch suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
App trò chơi có thể quét mã trực tiếp, Vưu Nguyệt mở điện thoại, trong điện thoại có một ứng dụng. Sau khi cô xác nhận app trò chơi đã được liên kết với mình thì quét mã của Hạ Bạch, chuyển cho cậu 100 điểm tích lũy.
Ngoài app trò chơi thì điện thoại của cô không có phần mềm nào khác, cũng không có thẻ SIM, tạm thời không thể sử dụng điện thoại để liên lạc lúc còn ở trong trò chơi. Hạ Bạch muốn hỏi chuyện của cô thì cũng chỉ có thể hỏi trực tiếp.
“Sau khi tôi ra khỏi rạp chiếu phim Hài Hòa thì có vào một trò chơi khác ở đài truyền hình Hoa Ninh. Trong trò chơi đó tôi đã gặp vợ chồng hội trưởng của Bán Nguyệt Đoàn là Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng.” Hạ Bạch cân nhắc nói.
Cơ thể Vưu Nguyệt cứng đờ, cô ngẩng đầu lên nhìn Hạ Bạch.
“Bọn họ đang đi tìm con, tôi đã nhìn thấy bức ảnh, trông có chút giống chị, nhưng đó chỉ là bức ảnh lúc còn nhỏ, tôi cũng không chắc chắn lắm, vậy nên tôi đã không nói gì cả.” Hạ Bạch nói xong, hỏi: “Chị có quen biết họ không?”
Thực ra thì trong lòng Hạ Bạch đã có câu trả lời rồi.
“Tôi có biết, người bọn họ muốn tìm chính là tôi, chỉ là, tôi không biết Bán Nguyệt Đoàn là gì.” Vưu Nguyệt không lừa Hạ Bạch, thành thật nói với cậu.
“Vậy chị cứ ghi thông tin liên lạc của họ vào điện thoại trước đi, nếu chị muốn gặp bọn họ thì đợi khi thoát khỏi trò chơi hãy liên lạc.” Hạ Bạch tìm thông tin liên lạc của Thạch Đan Phượng, đưa cho Vưu Nguyệt xem.
Nói không chừng, họ có thể đoàn tụ ngay khi bọn hắn thoát khỏi trò chơi, bởi vì khởi nguyên Bán Nguyệt Đoàn vốn nằm ở thành phố Đại Thái đông đúc này mà.
Vưu Nguyệt lưu lại thông tin liên lạc, lúc Hạ Bạch đang định đi thì lại nghe Vưu Nguyệt đột nhiên hỏi, “Họ nói là đang tìm con trai của mình, đúng không?”
Hạ Bạch gật đầu, “Đúng vậy.”
Cậu vốn không muốn đề cập đến vấn đề này, nhưng vì Vưu Nguyệt chủ động mở lời nên cậu cũng hỏi: “Vậy sau này tôi nên gọi là chị Vưu Nguyệt, hay là anh Vưu Nguyệt?”
“Gọi gì cũng được.” Vưu Nguyệt khẽ cúi đầu, nói: “Tôi là người chuyển giới.”
Hạ Bạch “Ừ” một tiếng, gật đầu.
Thực ra, cậu cũng đã nghĩ đến khả năng này.
Lúc ở trong trò chơi, cậu không biết diễn viên biểu diễn khí quan là gì, khi đó Trương Nhuận Nguyệt đã nói sơ cho cậu hiểu.
Sau khi thoát khỏi trò chơi, cậu đã cố ý đi tìm hiểu, nhưng cũng không dễ tìm được thông tin mình cần, bởi vì như Trương Nhuận Nguyệt đã nói, loại biểu diễn này ở trong nước bị cấm, nhưng dựa vào thân phận là thành viên của Đội Tấn Công, cậu vẫn tìm được một số tài liệu.
Loại biểu diễn này tồn tại ở quốc gia láng giềng bên kia thành phố Đại Thái, có thể nhiều người chưa từng nghe nói về loại hình biểu diễn này, nhưng chắc chắn đã từng nghe nói về một loại hình biểu diễn có liên quan khác, đó là show chuyển giới.
Show chuyển giới, show dị dạng, show biểu diễn khí quan. Trong ba loại biểu diễn này thì nổi tiếng nhất vẫn là show chuyển giới, bị cả thế giới phản đối ác liệt nhất là show dị dạng, bí mật nhất, không phù hợp với trẻ vị thành niên nhất chính là show biểu diễn khí quan.
Một số người đi xem show chuyển giới, thỉnh thoảng sẽ gặp những người đến gần họ, hoặc một số hướng dẫn viên du lịch nhỏ tuổi sẽ đến hỏi họ có muốn xem một chương trình biểu diễn kích thích hơn mà những nơi khác không có không, rất có thể là họ đang nói về show biểu diễn khí quan.
Vưu Mạc Hàn là diễn viên biểu diễn khí quan, cậu không biết Thạch Đan Phượng làm nghề gì, nhưng nhìn thái độ của cô, có lẽ cũng sống trong thế giới ngầm đó.
Họ nói con trai của họ bị bắt cóc.
Nhưng Vưu Nguyệt mà cậu gặp rõ ràng là con gái.
Cậu đã nghĩ đến khả năng này, liệu Vưu Nguyệt có bị đưa đi phẫu thuật chuyển giới không? Có phải bọn chúng cũng muốn Vưu Nguyệt kiếm tiền cho mình, để cả gia đình họ không ai thoát khỏi tay bọn chúng được?
Trong những tài liệu đó, Hạ Bạch đã nhìn thấy rất nhiều bức ảnh, cậu vẫn không thể tưởng tượng nổi họ đã sống trong một thế giới như thế nào.
Nhưng Vưu Mạc Hàn và Thạch Đan Phượng không thấy gì là bất thường, họ cho rằng cuộc sống của họ là bình thường, từ khi nhìn ra thái độ của họ, cậu cũng bắt đầu không nhìn họ bằng ánh mắt đồng cảm nữa.
Vưu Nguyệt đã ngẩng đầu, mái tóc cắt ngang trán che mất nửa con mắt, cô nhìn Hạ Bạch, ánh mắt ảm đạm.
Vì đã nghĩ đến khả năng này rồi nên Hạ Bạch cũng không cảm thấy có gì ngạc nhiên, trên mặt vẫn là vẻ ngây ngô mờ mịt, cậu hỏi: “Vậy chị muốn làm con trai, hay là muốn làm con gái?”
Vưu Nguyệt tránh ánh mắt của cậu, “Tôi vẫn chưa nghĩ ra.”
Hạ Bạch: “Vậy tôi gọi là Vưu Nguyệt trước nhé?”
Vưu Nguyệt “Ừ” một tiếng, “Cậu không có gì khác muốn hỏi à?”
Hạ Bạch: “Sau khi phẫu thuật, chị phải uống thuốc liên tục để duy trì à? Chị đã trở về, vậy chị có thuốc không?”
Tiếng bước chân “cộp cộp cộp” vang lên từ dưới lầu, cánh cửa trước mặt Hạ Bạch bị đóng lại, cậu không nhìn thấy phản ứng của Vưu Nguyệt, nhưng cậu biết Vưu Nguyệt vẫn đang đứng ở phía sau cánh cửa, vẫn chưa đi, nhà của trưởng thôn là nhà sàn, đi lại sẽ phát ra tiếng động.
“Hạ Bạch, cậu đứng đây làm gì?” Lận Tường xách chậu nước đi lên.
“Điện thoại của Vưu Nguyệt bị mất, tôi giúp chị ấy mua một cái trong cửa hàng trò chơi.” Hạ Bạch nói.
Lận Tường: “À, cậu xuống rửa mặt đi?”
Hạ Bạch “Ừ” một tiếng rồi đi mất.
Không còn ai ở cửa.
Vưu Nguyệt vẫn đứng phía sau cánh cửa, ngửa đầu dựa vào cửa, cô nắm chặt chiếc điện thoại mới tinh trong tay, cố gắng kiểm soát hơi thở của mình, run rẩy thoát ra khỏi khoang mũi.
Gió núi gào thét thổi qua nhà sàn treo lơ lửng, rồi lại len lỏi vào khu rừng rậm rạp phía sau, như tiếng khóc nỉ non truyền đến từ đâu đó.
Lận Tường nằm trên giường trở người lại, giường gỗ phát ra tiếng “kẽo kẹt”, cậu ta nhỏ giọng hỏi: “Hạ Bạch, cậu có nghe thấy tiếng gì không? Trong rừng có tiếng khóc phải không?”
Thời gian vẫn còn rất sớm, Hạ Bạch cũng chưa ngủ. Nhà sàn cách âm rất kém, giọng nói của Hạ Bạch cũng rất nhỏ: “Nghe thấy rồi, là tiếng gió đó.”
Lận Tường rất tin tưởng Hạ Bạch, nghe cậu nói như vậy thì yên tâm, cậu ta hỏi Hạ Bạch một chút về Vưu Nguyệt, Hạ Bạch chỉ nói là quen biết lúc vào trong trò chơi ở phó bản rạp chiếu phim.
Lận Tường: “Cô ấy nói trước đây cô ấy sống ở Ngũ Cô Thôn, thật trùng hợp. Có khi cô ấy biết được chuyện gì đó của Ngũ Cô Thôn?”
“Chẳng phải trò chơi và nơi nó xuất hiện không có nhiều mối liên quan mật thiết sao?” Hạ Bạch thì thầm: “Cho dù cô ấy có hiểu biết về Ngũ Cô Thôn, có lẽ cũng không liên quan gì đến trò chơi đâu, cô ấy không muốn nói thì thôi.”
Lận Tường: “Ừ ừ.”
Nói chuyện một lúc, hai người cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.
Không biết đã qua bao lâu, Lận Tường nhíu mày, đột nhiên mở mắt ra, trong phòng cũng không phải tối đen không thấy gì, có ánh trăng nhàn nhạt chiếu qua rèm cửa.
Nhà sàn độc lập không có hạn chế mở cửa sổ, để lấy sáng tốt hơn, căn phòng họ ở có hai cửa sổ lớn. Cửa sổ nhiều, ánh sáng tốt hơn, nhưng cảm giác an toàn cũng bị giảm bớt, đặc biệt là với một phòng ngủ trong trò chơi quỷ dị như thế này.
Lận Tường cảm giác như có thứ gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình.
Nhưng cậu ta thì chỉ dám nhìn chằm chằm vào một bức tường, không dám nhìn sang chỗ khác.
Cậu ta sợ nếu mình ngẩng đầu lên sẽ nhìn thấy một người nào đó đang nằm trên trần nhà nhìn mình. Cậu ta sợ nếu quay đầu lại sẽ nhìn thấy một cái đầu người đang nằm cạnh gối nhìn mình. Còn dưới gầm giường nữa, có thể sẽ có một bàn tay ma quái đang bò ra ngoài. Hai cái cửa sổ, sẽ có thứ gì đó trông giống người đang nằm đó nhìn vào.
Chờ đã, còn bên dưới người mình, một vài ký ức lúc ở trong phó bản trường đại học y Hòa Bình lại ùa về.
Lận Tường càng nghĩ càng cứng đờ, mồ hôi trên trán tuôn ra như mưa.
“Hạ Bạch, Hạ Bạch… …” Lận Tường khàn giọng gọi: “Hạ Bạch, là cậu à? Cậu có ở đó không? Cậu đang nhìn tôi à?”
Không có tiếng trả lời.
Lận Tường nuốt nước bọt, tiếp tục gọi: “Hạ Bạch, là cậu à?”
“Là tôi.”
Lận Tường: “Là cậu, cậu đang nhìn tôi hả, cậu nhìn tôi làm gì vậy?”
“…… Thì cậu gọi tôi dậy mà.”
“…… “
Lúc này Lận Tường mới quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Bạch nhô đầu ra khỏi chăn, cậu ấy đang nhíu mày nhìn mình, rõ ràng là vẫn ngây ngô như bình thường, nhưng không hiểu sao Lận Tường lại nhìn thấy vẻ bực bội trong đó.
“Hạ Bạch.” Giọng Lận Tường có chút nịnh nọt, “Là lỗi của tôi, tôi đã làm cậu tỉnh giấc. Nhưng mà, cậu có nghe thấy tiếng gì không?”
Hạ Bạch: “Chẳng phải là tiếng gió sao?”
“Không phải.” Lận Tường nói: “Lần này chắc chắn không chỉ là tiếng gió.”
Lận Tường có kỹ năng thanh tẩy, có khả năng cảm nhận được những thứ mà người khác không cảm nhận được. Hạ Bạch nghiêm túc hỏi cậu ta: “Cậu nghe thấy tiếng gì?”
“Tiếng mèo kêu.” Lận Tường nói.
“Tiếng mèo kêu?” Hạ Bạch lặp lại, mèo có liên quan gì đến bệnh lạ ở Ngũ Cô Thôn?
“Đôi khi tiếng mèo kêu rất giống tiếng trẻ con khóc, cũng có thể là tiếng trẻ con khóc.” Lận Tường nói: “Có lẽ là tiếng trẻ con khóc? Trẻ con phù hợp hơn với Ngũ Cô Thôn? Tôi còn cảm giác như có gì đó đang nhìn chằm chằm vào mình.”
Hạ Bạch lập tức xuống giường, kéo rèm cửa sổ hướng về phía núi.
“Xoẹt! ——”
Cậu nghe thấy tiếng rèm cửa sổ tầng trên cũng được kéo lên, nhưng cậu cũng không ngẩng đầu, trước tiên quan sát xung quanh, thấy khu rừng bên trái có động tĩnh, nhưng cũng chỉ có gió.
Sau khi quan sát một vòng, cậu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Lăng Trường Dạ đang nhìn xuống, dưới ánh trăng, khuôn mặt anh càng thêm trắng, trắng đến phát lạnh.
“Anh cũng nghe thấy tiếng động à?” Hạ Bạch thì thầm hỏi.
Lăng Trường Dạ: “Nhị Oa hơi bất an, bé con rất nhạy cảm.”
Hạ Bạch gật đầu, kỹ năng của Nhị Oa thuộc về kết nối giữa cơ thể và tự nhiên, sau khi có kỹ năng, nó trở nên nhạy cảm cũng là chuyện bình thường.
Vậy nên, lúc nãy chắc chắn là có gì đó.
Cửa sổ tầng trên lại nhô ra một cái đầu nhỏ, Nhị Oa nhìn Hạ Bạch chằm chằm, thấy Hạ Bạch nhìn qua thì vội vàng quay đầu đi.
Hạ Bạch hỏi: “Nhị Oa, vừa rồi em nghe thấy gì à? Là tiếng trẻ con khóc, hay là tiếng mèo kêu?”
Nhị Oa chỉ nói: “Bốn cái chân.”
Vậy có thể là mèo?
Lăng Trường Dạ: “Ngủ đi, mai tính tiếp.”
Hạ Bạch gật đầu.
Lận Tường nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, chứng thực cảm giác của mình, cậu ta càng không dám ngủ.
Hạ Bạch quay lại nằm xuống định ngủ tiếp, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt u oán của Lận Tường, cậu suy nghĩ một chút rồi lại nói: “Hay là tôi tìm cho cậu một vệ sĩ nhé?”
Lận Tường: “Vệ sĩ gì?”
Cậu ta vừa hỏi xong thì nhìn thấy cánh tay của Hạ Bạch càng ngày càng dài ra, mọc ra một vòng màu hồng, bao quanh mình.
“Cảm thấy an toàn hơn chưa?”
“…… Cảm ơn.”
Phải nói là, sau khi được bao lại như vậy, Lận Tường thực sự không còn cảm giác bị nhìn chằm chằm nữa, sau khi Hạ Bạch ngủ, cậu ta cũng từ từ chìm vào giấc ngủ, trong mơ toàn là màu hồng mà người đàn ông mạnh mẽ thích nhất.
Sáng hôm sau, người tỉnh dậy sớm nhất là Tỉnh Duyên, cậu ta dựa vào ban công gỗ ở tầng ba, nhìn xuống phía dưới.
Sáng sớm chưa có chuyện gì xảy ra, cậu ta không nhìn thấy suy nghĩ của bất kỳ ai.
Bây giờ cậu ta sử dụng kỹ năng của mình rất thành thạo, khi có sự kiện quan trọng xảy ra, cậu ta có thể nhìn thấy manh mối hiệu quả nhất, đương nhiên cũng không thể lãng phí thời gian, kéo dài mãi, một ngày có thể nhìn thấy năm sáu lần, giờ chỉ có thể nhìn thấy một lần, vì vậy nhất định phải chọn thời gian thích hợp.
Giống như bây giờ, mới sáng sớm, trong lòng mọi người trong nhà của trưởng thôn cùng lắm là chỉ than phiền về bọn hắn vài câu, chắc chắn không có gì đáng giá, không cần phải lãng phí thời gian nhìn. Nhưng những người chơi ở một nhà sàn khác thì nhất định phải nhìn ngay khi gặp mặt, nếu tối qua họ có phát hiện gì, lúc này là thời điểm tốt nhất để nhìn.
“Trưởng thôn! Trưởng thôn!” Tỉnh Duyên nhìn thấy một người dân chạy vội đến nhà trưởng thôn, “Có chuyện rồi! Vương Nhị cũng bị bệnh!”
Hai mắt Tỉnh Duyên sáng lên, lập tức nhìn về phía người dân.
Suy nghĩ trong lòng của người đó là: “Xong rồi xong rồi, nhất định là lời nguyền rồi!”
Cũng không có gì hữu ích.
Những người khác cũng bị tiếng gọi của thôn dân kia thu hút, vội vàng ra khỏi cửa, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đều nhìn về phía Tỉnh Duyên, Tỉnh Duyên lắc đầu.
Lận Tường dựa vào hàng rào, gọi xuống phía dưới: “Trưởng thôn, tôi vừa nghe nói có người bị bệnh? Hay là chúng ta đi xem thử.”
Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ của trưởng thôn: “Còn chưa chuẩn bị, xem cái rắm á!”
Tỉnh Duyên lập tức nói: “Trưởng thôn, bệnh mới phát tác, rất phù hợp để chúng ta đi xem.”
Những người khác đều hiểu ý cậu ta, đồng loạt nói muốn đi theo ông ta đến xem bệnh.
Trưởng thôn không có cách nào, đành phải để họ đi theo.
Mọi người vội vã chạy đến một nhà sàn đôi, từ xa đã nghe thấy tiếng khóc, khi đến gần thì nhìn thấy một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang nằm trên mặt đất, bên dưới là một vũng máu.
“Sao lại thế này?” Trưởng thôn lớn tiếng hỏi.
Người phụ nữ đang khóc ngẩng đầu lên, nói: “Trưởng thôn, anh ấy cũng bị bệnh điên, tự mình đuổi theo cái gì đó rồi ngã từ trên lầu xuống, không may rơi xuống chỗ cái cuốc nằm trên đất.”
Người phụ nữ trông cũng gần bằng tuổi người đàn ông, thân hình gầy gò, khuôn mặt vàng vọt, tóc thô ráp buộc lỏng ở phía sau, trên người cô mặc một cái áo khoác xám đã bạc màu. Có lẽ là vợ của người đàn ông.
Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ của cô: “Chắc chắn là lời nguyền, chúng ta sẽ chết hết!”
Cậu ta lại nhìn vào suy nghĩ của người đàn ông đang nằm trên đất: “Đó là của tôi! Của tôi!”
Lăng Trường Dạ nhìn thoáng qua chỗ người đàn ông ngã xuống ở trên lầu.
Trưởng thôn nói: “Nhiều máu quá, các chuyên gia, mọi người mau xem cho cậu ta thử đi!”
“…… “
Thật không dám giấu diếm, bọn hắn thực sự không biết xem như thế nào.
Lận Tường là người chơi hệ điều trị, nhưng kỹ năng của cậu ta chỉ là thanh tẩy, không phải bác sĩ thực sự, ngã như thế, còn chảy cả một vũng máu, trước tiên phải khâu vết thương, cầm máu, nhưng cậu ta không biết làm.
Vậy ở đây ai biết? Cuối cùng Lận Tường nhìn về phía Hạ Bạch.
Lăng Trường Dạ cũng nhìn về phía Hạ Bạch.
Cậu là người rất giỏi làm công việc khâu vá này.
Hạ Bạch: “……”
Cậu đần mặt tiến lên, nói: “Chúng tôi không mang theo dụng cụ y tế, trong làng có bác sĩ không? Lấy một ít chỉ khâu y tế và băng gạc đến đây, tôi sẽ băng bó cho anh ta trước rồi mới nắn xương.”
Vợ của người đàn ông nghi ngờ nhìn cậu, “Cậu là bác sĩ à? Trông giống học sinh cấp ba hơn, cậu có kinh nghiệm không?”
“Tôi rất giỏi khâu vá vết thương, cơ thể bị tai nạn xe hơi cũng có thể phục hồi.” Hạ Bạch nói.
“…… “
Vợ của Vương Nhị rất kinh ngạc trước khí thế của vị bác sĩ đến từ thành phố này, cô ta vô thức nhường chỗ cho cậu.
Người dân ở Ngũ Cô Thôn thường ở tầng hai của nhà sàn, tầng ba thông thoáng hơn, dùng để cất lương thực. Người từ tầng hai ngã xuống, thường không chết, đặc biệt là trên đất có nhiều lá cây, hẳn là không bị thương nặng.
Nhưng thật không may, đầu của thôn dân tên Vương Nhị này bị va vào cây cuốc, phần đầu rất phức tạp, Hạ Bạch cũng không thể nói trước được kết quả sẽ như thế nào
Người dân trong làng mang chỉ khâu y tế và băng gạc đến, nhưng không có bác sĩ nào đến.
Hạ Bạch vừa băng bó đầu cho Vương Nhị, vừa nói: “Chỉ khâu y tế này tốt đấy, lấy ở đâu vậy?”
Người dân trong làng nói: “À? Cái này…… Rất bình thường mà, làng nào cũng có hết?”
Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ của thôn dân đó: “Cậu ta nhiều chuyện thế?”
Tỉnh Duyên: “……”
Ông ta nhiều lời thế? Trong lòng có thể nghĩ cái gì đó có giá trị hơn không?
Sau khi cầm máu cho Vương Nhị xong, Hạ Bạch nói: “Ở đây chúng tôi không có thiết bị kiểm tra, tôi cũng không chắc tình trạng cụ thể của anh ta là như thế nào, tốt nhất là nên đưa anh ta đến bệnh viện chụp X-quang.”
Trưởng thôn liên tục gật đầu, “Được được được.”
Lăng Trường Dạ nói: “Chúng tôi có thể lên trên đó xem không? Xem chỗ anh ta đã ngã xuống ấy.”
Vợ của Vương Nhị có chút miễn cưỡng, trưởng thôn thấy vậy thì nói: “Đây là nhà của người ta, cái này tôi cũng…”
Lăng Trường Dạ nhìn thoáng qua cậu bé đang nấp sau cây cột lén nhìn bọn hắn, nói: “Xem thử có búp bê bị nguyền rủa, tóc người chết hay không, nếu những thứ này ở trong nhà thì cả nhà sẽ gặp xui xẻo.”
Người phụ nữ lập tức nói: “Được, được được, các anh cứ lên xem đi, chờ đã, tôi đi cùng mọi người.”
Đây là thời điểm tốt để xem suy nghĩ của cô ta, tiếc là lúc nãy đã xem rồi. Tỉnh Duyên quét mắt nhìn một vòng, nhìn về phía cậu bé đang trốn sau cột, nhìn chằm chằm vào suy nghĩ của cậu bé.
“Ông ta sẽ chết.”
Tỉnh Duyên lại nhìn vào đôi mắt bình tĩnh của cậu bé, sao cứ có cảm giác như nó rất mong Vương Nhị chết vậy nhỉ?
Lăng Trường Dạ và Lận Tường đi theo người phụ nữ lên căn phòng ở tầng hai.
Căn phòng rất bừa bộn, cửa tủ quần áo bị mở toang, đồ trong những ngăn kéo đó đều bị kéo ra hết, một số đồ vụn vặt cọn bị hất tung ra ngoài, trong đó còn có mấy đồng tiền lẻ, một tờ tiền năm đồng còn bị rách.
“Sao lại bừa bộn thế?” Lận Tường hỏi.
Có vẻ như người phụ nữ cũng vừa mới nhìn thấy, cô ta vội vã tiến lên kiểm tra tủ, rồi đột nhiên ngã quỵ xuống đất, vỗ sàn nhà kêu khóc, vừa khóc vừa mắng: “Vương Nhị, anh thật vô lương tâm, anh lại lấy hết tiền trong nhà đi đánh bạc! Đây là tiền học của con mà!”
Trưởng thôn nghe tiếng khóc thì vội vàng chạy lên, vừa vặn nghe được câu này
Lăng Trường Dạ hỏi: “Vương Nhị là dân cờ bạc?”
“Làng chúng tôi không đánh bạc!” Trưởng thôn lập tức phản bác.
Lận Tường bất lực nói: “Trưởng thôn, ông đừng căng thẳng, chúng tôi chỉ là bác sĩ đến chữa bệnh thôi.”
Trưởng thôn cười gượng gạo, cười đến mức không thấy con ngươi đâu, “Thực sự không có chuyện đánh bạc, cùng lắm là những người dân trong thôn nhàn rỗi quá chơi hai ba ván bài, số tiền cũng không lớn lắm. Không phải là nhà Vương Nhị rất khó khăn sao, thế nên vợ của Vương Nhị mới như vậy, một chút tiền nhỏ cũng tiếc như mạng.”
Lăng Trường Dạ cười cười, một bộ như đang trò chuyện với gia trưởng, “Nhìn nhà sàn của họ, hình như không giống nhà khó khăn.”
Trưởng thôn: “Lúc xây nhà thì vẫn còn ổn, nhưng giờ thì khó khăn.”
Lăng Trường Dạ: “Vì đánh bạc nên mới khó khăn à?”
Trưởng thôn: “…… “
Thấy trưởng thôn ngại ngùng không nói nên lời, Lăng Trường Dạ lại cười cười, nói: “Những chuyện nhỏ nhặt này không quan trọng, chúng ta chỉ kiểm tra xem có vật gì bị nguyền rủa không thôi.”
“À, phải phải phải!” Trưởng thôn vội nói, “Đúng vậy, đây mới là chuyện quan trọng.”
Lăng Trường Dạ và Lận Tường kiểm tra trong phòng một lượt, không phát hiện ra có gì lạ.
Dưới lầu, Hạ Bạch đã băng bó cho Vương Nhị xong, lại khuyên họ đưa Vương Nhị đến bệnh viện chụp X-quang một lần nữa, nhưng vợ của Vương Nhị lại muốn ở nhà dưỡng bệnh.
Vì cô ta đã nói như vậy, những người khác cũng không có cách nào, chỉ có thể giúp cô ta đưa Vương Nhị lên nhà.
Bận rộn một hồi, gần một tiếng đã trôi qua.
Lận Tường kỳ quái nói: “Trời đã sáng hẳn rồi, hơn nữa còn xảy ra chuyện này, sao mấy người ở nhà sàn kia chưa xuống nhỉ?”
Cái này quả thật có hơi kỳ lạ, cho dù họ không lo lắng, cũng không đến mức ngủ nướng trong trò chơi chứ.
Lăng Trường Dạ nói: “Chúng ta đi xem thử, có lẽ là đã xảy ra chuyện gì rồi.”
Chưa đi được mấy bước, hai người chơi trong nhà sàn kia đã vội vã chạy đến.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Tỉnh Duyên lập tức hỏi.
Cốc Học Quân thở hổn hển, nói: “Không biết vì sao Tề Ngạn lại ngã từ tầng hai xuống, dưới lầu còn có một cái liềm, vừa vặn cắt đứt bụng anh ấy, rất nhiều, rất nhiều máu, ruột cũng lòi ra ngoài.”
Mấy người chơi nghe vậy thì đều sững sờ.
Để chắc chắn là cô nói thật, Tỉnh Duyên đã nhìn vào suy nghĩ của cô: “Thật đáng sợ!”
Quả thật cô không nói dối.
Lúc này Tỉnh Duyên mới kể lại ngắn gọn chuyện bên này với hai người. Cốc Học Quân nghe xong cũng ngẩn người, da đầu cũng có chút tê dại, “Trùng hợp thế à? Đều là tầng hai, dưới lầu đều có nông cụ nguy hiểm?”
Lăng Trường Dạ hỏi: “Tề Ngạn đâu? Anh ta còn sống không?”
“Còn sống, chị Phù dùng băng gạc dính kết buộc anh ấy lại, nhưng anh ấy vẫn chưa tỉnh.” Cốc Học Quân nói: “Anh ấy mất máu quá nhiều, không biết còn có thể……”
Băng gạc dính kết là đạo cụ bán trong cửa hàng trò chơi, nhiều người chơi đều biết, vì nó thực sự là một đạo cụ cứu mạng hữu ích, có thể dính kết mọi vết thương ngay lập tức, bất kể là lớn hay nhỏ, nông hay sâu.
Nhưng đạo cụ này chỉ có thể dính kết vết thương, vừa mới bị thương thì dùng tốt nhất, nhưng nghe cô nói thì Tề Ngạn đã mất rất nhiều máu rồi.
“Chúng ta đi xem thử.” Lăng Trường Dạ nói.
Chẳng trách Cốc Học Quân lo lắng như vậy, lúc bọn hắn vừa đến nhà sàn kia đã nhìn thấy một vũng máu lớn, thậm chí còn nhìn thấy một đoạn ruột.
Không ai động vào Tề Ngạn, anh ấy vẫn nằm trên vũng máu, ba người chơi khác thì quỳ bên cạnh, có vẻ như đang cố gắng nói chuyện với anh ấy, thấy bọn hắn đến, tất cả đều ngẩng đầu lên.
Tỉnh Duyên lập tức nhìn vào suy nghĩ của họ, cậu ta không ngốc, cũng nhìn ra được người giỏi nhất trong số họ là Phù Vũ Tình, vì vậy cậu ta đã nhìn cô trước.
Phù Vũ Tình đang nhìn về phía họ, chính xác hơn là đang nhìn Vưu Nguyệt. Suy nghĩ trong lòng cô là: “Hóa ra cô ấy là người chuyển giới.”
Tỉnh Duyên: “…… “
Hết chương 61.
