Chương 62: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 11)  – Mạnh Tư Trình Đi Họp Phụ Huynh Cho Qua Qua

Chương 62: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 11)  – Mạnh Tư Trình Đi Họp Phụ Huynh Cho Qua Qua

 

Thực ra thì Tống Mộc Qua cũng đâu phải là đứa trẻ hoàn toàn không biết nghịch ngợm là gì. Trong nhà có lắp cái quạt trần, bé con cứ thế đẩy cái ghế nhựa đi khắp nơi, bò đến tận góc tường, vịn ghế đứng dậy rồi “tách” một cái, ấn nút bật quạt.

 

Việc mà cậu bé thích nhất trên đời chính là bật quạt, nhìn cánh quạt quay vù vù thổi bay cả tóc tai của Qua Qua, thổi cả mấy thứ nhẹ hều trong phòng khách bay tứ tung loạn xạ. Tống Hề Đào cũng rất biết chiều theo sở thích của con trai, cậu thổi rất nhiều bong bóng rồi thả đầy ở phòng khách. Bong bóng đỏ, xanh lam, xanh lục cứ bay lượn vòng vèo như mấy quả bóng trong lồng xổ số kiến thiết đang được trộn đều vậy.

 

Tống Mộc Qua vui sướng như vừa trúng số độc đắc, rồi còn đội gió mà làm việc, cứ thế bò đuổi theo mấy quả bóng bay, thi thoảng cậu bé lại đẩy mấy món đồ bị gió thổi lệch về vị trí cũ.

 

Hôm nay xui xẻo thế nào, sức gió lại được bật đến mức to nhất, thổi bay luôn xấp đề thi toán mà Mạnh Tư Trình để trên bàn. Giấy trắng bay rợp trời, rồi rơi xuống lả tả vây kín xung quanh Tống Mộc Qua.

 

Ưm! Tống Mộc Qua đứng hình tại chỗ, trông cứ như một bé đu đủ thành tinh bị dán bùa định thân vậy. Nhóc con bò tới trước, bò sang trái hay sang phải gì cũng thấy toàn là đề thi. Cậu bé bị nhốt giữa trận đồ bát quái bằng giấy, bàn tay mũm mĩm ấn xuống sàn nhà, muốn phá vòng vây nhưng thất bại, chỉ biết run rẩy chống đỡ cơ thể, trông vừa nhỏ bé lại vừa đáng thương làm sao.

 

Cậu bé lùi lại phía sau một chút, lòng bàn chân lại dẫm phải tờ đề thi, thế là cậu bé đành bò lên phía trước một xíu. Tống Mộc Qua bị đống đề thi vây kín mít, bèn gào to gọi bố cầu cứu.

 

“Bố ơi! Bố ơi!”

 

Hồi tám tháng tuổi Tống Mộc Qua đã biết gọi bố rất rõ ràng rành mạch rồi, đôi môi đỏ hồng mấp máy, tiếng bố ngây ngô ngọng nghịu cứ thế bật ra. Mạnh Tư Trình bế con trai từ dưới đất lên, hắn cười cong cong hai mắt: “Chỉ cần nghe tiếng gọi bố này thôi, thì sau này con thi toán được bao nhiêu điểm bố cũng sẽ dung túng hết.”

 

Tống Hề Đào nghe vậy liền chen vào: “Chẳng lẽ lúc đầu anh định bắt con thi được điểm tối đa à?”

 

Cải thiện gen thì cũng chẳng thể nào một bước thành tiên như thế được đâu.

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Anh không có nghĩ thế.”

 

Tống Hề Đào nói: “Thi được 80 điểm là đủ rồi, anh đừng có ép con phải được điểm tối đa. Ít nhất thì con cũng có một điểm rất tốt, đấy là từ nhỏ đã biết không được xé đề toán, nó tỏ ra rất lịch sự với môn toán đấy nhé.”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Ừ, thế là đủ rồi.”

 

Năm ba tuổi, Qua Qua đi nhà trẻ, học cùng với cậu bạn trúc mã tốt bụng Hoắc Quyết. Tống Hề Đào dặn dò kỹ lưỡng: “Hai đứa phải biết bảo vệ lẫn nhau, tuyệt đối không được để các bạn khác bắt nạt đâu nhé.”

 

Tống Mộc Qua dõng dạc tuyên bố: “Ba yên tâm, con sẽ không để ai cướp đùi gà của Hoắc Quyết đâu!”

 

Nhưng mà thực tế phũ phàng là, Hoắc Quyết toàn nhường đùi gà cho cậu bé ăn. Có những bé đi học một tuần, chẳng những đã biết đếm số mà còn được cô giáo rèn cho thói quen sinh hoạt nề nếp. Cơ mà Tống Mộc Qua thì ngược lại hoàn toàn, cậu bé không những không biết đếm số mà còn mắc cái tật kén ăn, món nào thích thì cậu bé ăn hẳn hai phần, còn món nào không thích thì Hoắc Quyết sẽ ăn hộ. Người không biết nhìn vào còn tưởng Hoắc Quyết bị bắt nạt, nhưng thật ra cậu bé Hoắc Quyết hoàn toàn tự nguyện đấy chứ!

 

Tống Mộc Qua rất lanh lợi, lén lút thực hiện phi vụ này mà không để cô giáo phát hiện, về nhà vẫn tỏ ra ăn uống ngoan ngoãn như thường. Cho đến một hôm, Tống Hề Đào nấu một bát sườn hầm cà rốt, Tống Mộc Qua sống chết gì cũng không chịu ăn miếng cà rốt nào.

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Không phải ở trường con thích ăn món này lắm sao?”

 

Tống Mộc Qua lỡ miệng tự khai: “Ba ơi, ở trường con có bao giờ ăn đâu!”

 

Mạnh Tư Trình nhướng mày: “Hửm?”

 

Mạnh Tư Trình vội ngăn Tống Hề Đào lại: “Em khoan hẵng cho ăn”, sau đó hắn xách Tống Mộc Qua ra một góc tra hỏi: “Ở nhà trẻ con chưa từng ăn cà rốt à? Nhưng cô giáo bảo ngày nào con cũng lấy cà rốt mà.”

 

Tống Mộc Qua đáp: “Đấy là món Hoắc Quyết thích ăn.”

 

Mạnh Tư Trình đi dạy ba năm rồi, còn lạ gì mấy chiêu trò của học sinh nữa: “Nhưng bố nhớ rõ ràng là Hoắc Quyết thích ăn khoai tây chiên, rau trộn với bánh dứa nướng cơ mà, gu ăn uống của thằng bé tốt lắm.”

 

Tống Mộc Qua không nhịn được cãi lại: “Mấy món đấy là con thích ăn mà!”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hóa ra là hai đứa đổi đồ ăn cho nhau, thảo nào đi học mẫu giáo xong lại sụt mất 2 cân thịt. Hắn còn tưởng ngày nào Tống Mộc Qua cũng ăn uống lành mạnh, cân bằng dinh dưỡng, hóa ra trong quá trình ăn uống, thịt thà rau dưa đã bị hoán đổi vị trí hết cả rồi.

 

Mạnh Tư Trình lấy cái uy của người làm cha ra: “Tống Mộc, con làm thế là không tốt cho con, mà cũng không tốt cho bạn thân của con đâu.”

 

Tống Mộc Qua chắp tay sau lưng dựa vào tường cãi cố: “Bạn ấy tự nguyện mà.”

 

Nhóc con, mới tí tuổi đầu mà cũng hiểu thế nào là tự nguyện á?

 

Mạnh Tư Trình: “Thế thì con cũng phải tự nguyện tách ra ăn riêng, không được ngồi cùng Hoắc Tiểu Quyết nữa.”

 

Tống Mộc Qua chớp chớp mắt, cái này thì không tự nguyện đâu nhé!

 

Ở một diễn biến khác, sau khi Hoắc Tấn biết tin cũng nghiêm túc giáo dục con trai: Nếu còn giúp Tống Mộc Qua kén ăn một cách không có nguyên tắc như thế nữa, thì sau này hai đứa sẽ phải học khác trường đấy.

 

Thế là Hoắc Quyết ba tuổi lần đầu tiên học được hai chữ: Nguyên tắc.

 

———

 

Năm thứ sáu, Mạnh Tư Trình đã trở thành nhân vật lẫy lừng ở khối cấp ba, thành tích giảng dạy cực kỳ ấn tượng, phụ huynh biết con mình được phân vào lớp thầy Mạnh thì mừng như bắt được vàng. Cùng năm đó, Tống Mộc Qua sáu tuổi rưỡi lặng lẽ nhập học lớp Một. Mọi thủ tục nhập học đều do Tống Hề Đào đi làm, Mạnh Tư Trình hoàn toàn không ra mặt. Đây là quyết định sau khi Tống Hề Đào và Mạnh Tư Trình đã bàn bạc kỹ lưỡng với nhau.

 

Tống Quắc khá là thoải mái với chuyện học hành của con cái, vì ông đã chứng kiến nhiều con em giáo viên bị áp lực quá lớn dẫn đến trầm cảm, nên ông nghĩ rất thoáng, cứ nỗ lực là được rồi, còn thành tích thì tùy duyên đi.

 

Vì Tống Mộc Qua từ bé đã tỏ ra không có hứng thú với môn toán, ngay từ lúc còn bập bẹ đã thế rồi, nên Tống Hề Đào cũng dễ dàng tha thứ cho con. Quả nhiên, muốn làm một đứa học dốt cũng phải làm từ sớm, làm học dốt ở cái tuổi chỉ cần gọi một tiếng “bố ơi” là được khen thì phụ huynh sẽ dễ cưng chiều, dung túng hơn.

 

Mạnh Tư Trình ở trường rất nổi tiếng, nhưng đời tư thì lại giấu rất kỹ, chẳng ai biết đại sư luyện thi Olympic Toán lừng danh lại là bố của Tống Mộc Qua cả.

 

Tống Mộc Qua đi học kín tiếng một chút cũng tốt, tránh trường hợp nỗ lực thi được 90 điểm khá khẩm rồi mà vẫn bị hỏi, “Bố cháu là Mạnh Tư Trình, sao cháu không được điểm tối đa, có phải cháu chưa cố gắng không?” Trẻ con nghe mấy câu đấy áp lực lắm chứ chẳng đùa đâu. Đời học sinh còn dài, Tống Mộc Qua nhất định phải giữ vững tinh thần học tập vui vẻ mới được.

 

Thi giữa kỳ lớp Một, Tống Mộc Qua thi toán được 77 điểm, văn được 98 điểm. Tống Hề Đào rất lạc quan, lạc quan đến mức mù quáng: “77 điểm làm tròn lên là 80 điểm rồi, môn văn thi tốt đấy chứ.”

 

Cậu liếc nhìn Mạnh Tư Trình, tự hào nói: “Tuy môn toán của con không di truyền từ anh, nhưng môn văn thì di truyền từ em rồi. Chậc chậc, là em đã di truyền sở trường cho con trai đấy nhé, không như ai kia.”

 

Đúng là cái chiêu “tốt khoe xấu che” này hay tuyệt.

 

Mạnh Tư Trình phũ phàng vạch trần: “Hình như văn của anh cũng cao hơn em hai mươi điểm mà.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Hào quang môn toán của Mạnh Tư Trình lớn quá, làm cậu quên béng đi mất Mạnh Tư Trình học văn cũng rất giỏi.

 

Cô Hạ nhắn tin qua WeChat hỏi Tống Hề Đào có muốn lấy dữ liệu xếp hạng cả lớp không.

 

Tống Hề Đào: Không cần đâu ạ.

 

Mạnh Tư Trình: Cần.

 

Tống Hề Đào quay sang hỏi: “Xem cái đấy làm gì?”

 

Mạnh Tư Trình thở dài: “Em xem đi rồi biết.”

 

Thế là Tống Hề Đào nhắn lại cho cô Hạ, bảo muốn xem thứ hạng của Qua Qua. Cô Hạ gửi ngay lập tức, tốc độ gửi nhanh vô cùng, cứ như sợ cậu không biết tình hình thực tế vậy. Tống Hề Đào vừa nhìn vào một cái là cảm giác như trời sập luôn, Tống Mộc Qua thi toán được 77 điểm, thế mà lại là đội sổ trong lớp, sao các bạn khác toàn thi được điểm tối đa thế này?! Tư duy của cậu vẫn còn dừng lại ở hồi cấp ba, lúc đấy cậu thi 77 điểm đã là mức trung bình khá trong lớp rồi.

 

[Cô Hạ: 9 giờ sáng ngày thứ Bảy tuần này họp phụ huynh, mời các vị phụ huynh đến lớp tham dự đúng giờ.]

 

“Thôi xong rồi!”

 

Đúng là lúc không biết gì thì vẫn thấy vui vẻ nhất, giáo viên chủ nhiệm lại dạy đúng môn toán, Tống Mộc Qua thì thi đội sổ, lại còn học lệch, văn rất giỏi, thế này là không nể mặt giáo viên chủ nhiệm tí nào rồi.

 

Tống Hề Đào bắt đầu thấy rén hẳn, cậu bảo: “Mạnh Tư Trình, anh đi đi.”

 

Mạnh Tư Trình ngạc nhiên: “Anh á?”

 

Tống Hề Đào lý sự: “Trước đây còn lo con giáo viên mà thi 90 điểm thì áp lực lớn, giờ con anh thi đội sổ rồi thì thằng bé còn áp lực gì nữa, bây giờ người áp lực chính là anh đấy.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Khán giả bao giờ cũng yêu cầu cao hơn ở người tốt và hạ thấp tiêu chuẩn với kẻ xấu, tương tự thế, Tống Mộc Qua đã đội sổ rồi thì chẳng ai yêu cầu thằng bé phải thi 100 điểm nữa đâu.

 

Mạnh Tư Trình gật đầu: “Được thôi.”

 

Họp phụ huynh chứ không phải họp đại hội cổ đông, cái sau thì Mạnh Tư Trình có thể canh giờ xuất hiện vào phút chót cho ngầu, chứ cái trước thì không được phép.

 

Tống Hề Đào đích thân đưa Mạnh Tư Trình đến cổng trường, còn dặn dò: “Mạnh Tư Trình, sau này anh là trụ cột của cái gia đình trái cây này đấy.”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Đừng có mà nịnh nọt, lo cho cái mông của em trước đi.”

 

Tống Hề Đào cười: “Về nhà anh có thể đánh đòn Qua Qua mà.”

 

Mạnh Tư Trình: “Em cũng không thoát được đâu, anh vào đây.”

 

Tống Hề Đào với theo: “Em ngồi trong xe đợi anh nhé.”

 

Mạnh Tư Trình đến lớp sớm, bên trong đã có khá nhiều phụ huynh đang sốt sắng trao đổi về phương pháp giáo dục con cái. Hắn gặp Hoắc Tấn, bố của Hoắc Quyết ở cửa.

 

Hoắc Tấn vừa nhìn thấy Mạnh Tư Trình là đã muốn cười: “Mạnh Tư Trình, cậu cũng có ngày hôm nay cơ à.”

 

Mạnh Tư Trình hừ lạnh một tiếng: “Hừ.”

 

Bố của người đứng nhất Hoắc Quyết vừa xuất hiện, mấy phụ huynh tinh mắt lập tức xúm lại hàn huyên, hỏi han rối rít.

 

“Con trai anh thi tốt thật đấy, ở nhà cháu nó hay đọc sách ngoại khóa gì vậy?”

 

“Cháu nhà có đi học thêm không, học một kèm một hay học lớp nhỏ?”

 

Chỗ ngồi của phụ huynh chính là chỗ của con, Hoắc Tấn ngồi vào ghế của Hoắc Quyết, ngay bên cạnh là chỗ của Tống Mộc Qua. Mạnh Tư Trình không qua đó ngồi vội, bàn học lớp Một bé quá, hai người đàn ông to lớn ngồi chen chúc không tiện. Hắn đứng sang một bên, ngoại hình xuất sắc của hắn thu hút sự chú ý của các phụ huynh, nhưng vẻ mặt hắn lạnh lùng quá, mọi người không quen nên cũng chẳng dám bắt chuyện.

 

“Bố Hoắc Quyết này, Tiểu Thành nhà tôi đứng thứ hai, hay là mình xin cô Hạ đổi chỗ cho hai đứa ngồi cạnh nhau đi, để tụi nó cường cường liên thủ, trở thành đôi bạn cùng tiến.”

 

“Ngồi với con trai tôi đi, con tôi trong giờ học trật tự lắm, không ảnh hưởng gì đến việc học của Hoắc Quyết đâu.”

 

Hai vị phụ huynh này có vẻ đều không thích bạn cùng bàn hiện tại của con mình lắm, bèn công khai thuyết phục Hoắc Tấn ngay tại trận. Nhìn trái ngó phải không thấy Tống Hề Đào đâu, bọn họ thì thầm: “Nghe nói bé Tống Mộc thi đội sổ, anh không muốn đổi bạn cùng bàn cho con trai mình à?”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hoắc Tấn mỉm cười xã giao: “…Không cần đâu.”

 

Lúc này, lại có một người phụ nữ trung niên bước vào, tầm hơn bốn mươi tuổi, vừa ngẩng đầu lên nhìn thấy Mạnh Tư Trình dáng người cao ráo thì ngạc nhiên xác nhận lại biển lớp: “Thầy Mạnh, sao thầy lại ở đây?!”

 

Mạnh Tư Trình đáp gọn lỏn: “Đến họp phụ huynh cho con.”

 

“Thầy giáo ạ? Cô Hạ đến rồi hả?” Mấy phụ huynh đang vây quanh Hoắc Tấn quay sang nhìn.

 

Người phụ nữ trung niên giải thích: “Không phải, tôi đang nói thầy Mạnh cơ, thầy Mạnh là giáo viên toán khối cấp ba trường mình, giỏi cực kỳ luôn, con trai lớn của tôi học lớp thầy ấy đấy.”

 

“Thầy Mạnh bảo con tôi có năng khiếu thi Olympic, đích thân thầy huấn luyện, năm nay giật giải Nhất quốc gia, được xét tuyển thẳng vào trường Đại học Kinh đô đấy. Nếu không nhờ thầy Mạnh thì với cái trình độ văn với tiếng Anh của nó, không biết có đỗ nổi trường 985 không nữa.”

 

“Woa——”

 

Một lời nói ra gây xôn xao cả phòng, danh sư thế mà lại ở ngay bên cạnh! Chỗ Hoắc Tấn bỗng chốc vắng tanh, còn chỗ Mạnh Tư Trình thì đông nghịt người vây quanh.

 

“Thầy Mạnh ơi, tôi đăng ký cho con gái tôi học Olympic toán tiểu học, cái này rốt cuộc có tác dụng không thầy?”

 

“Con của thầy chắc chắn là học toán giỏi lắm nhỉ, ở nhà thầy cho cháu luyện những bài gì thế?”

 

“Tôi còn đứa con trai đang học lớp 10, cũng học lệch, liệu có tham gia được cái chương trình tuyển thẳng kia được không?”

 

“Con của thầy Mạnh có phải là Mạnh Tinh Tinh không ạ?”

 

“Tiểu Thành nhà tôi cũng thích toán lắm, tôi thấy cho hai đứa ngồi cùng bàn là hợp lý, tiện trao đổi mấy bài toán khó với nhau hơn.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Cô Hạ bước vào lớp: “Mời các vị phụ huynh trật tự, về đúng chỗ ngồi của con em mình, buổi họp phụ huynh của chúng ta sẽ bắt đầu ngay bây giờ.”

 

Mọi người im bặt, luyến tiếc rời khỏi vị danh sư, rồi bọn họ cùng trố mắt nhìn đại sư Olympic ngồi xuống chỗ của Tống Mộc.

 

Danh sư thế mà lại là bố của Tống Mộc!

 

Nhưng mà Tống Mộc thi toán đội sổ cơ mà!

 

Ôi vãi thật, hai vị phụ huynh vừa nãy còn vận động Hoắc Tấn đổi bạn cùng bàn bỗng nhiên im thin thít. Mạnh Tư Trình bị những ánh mắt không thể tin nổi quét qua người, nhưng vẻ mặt hắn vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì. Điểm con mình thi thì mình phải chịu thôi.

 

Mạnh Tư Trình từng tham gia họp phụ huynh với tư cách giáo viên, nhưng ngồi ở dưới nghe thì đây là lần đầu tiên. Cô Hạ tuyên dương mấy bạn học sinh, trong đó không có Tống Mộc Qua.

 

“Buổi họp phụ huynh đến đây là kết thúc, mời phụ huynh của các em có tên sau đây ở lại gặp tôi một chút.”

 

Trên màn hình hiện lên lù lù cái tên Tống Mộc Qua to đùng.

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hoắc Tấn vỗ vỗ vai hắn: “Tôi về trước đây.”

 

Nói xong thì nghênh ngang bỏ đi.

 

Các phụ huynh khác nhìn Mạnh Tư Trình có chút lưu luyến không nỡ. Nhưng cứ nghĩ đến thành tích của Tống Mộc, bọn họ lại có chút nghi ngờ nhân sinh.

 

Cô Hạ giữ phụ huynh của mấy em có thành tích kém ở lại là muốn nhắc nhở bọn họ cần kèm cặp sát sao điểm yếu của con. Nhưng khi cô nhìn thấy Mạnh Tư Trình, ừm, trình độ của người ta không biết cao hơn mình bao nhiêu bậc.

 

Cô Hạ đành bảo: “Thôi bỏ đi, thầy cũng có thể về được rồi ạ.”

 

Mạnh Tư Trình: “…”

 

Hắn bước ra khỏi cổng trường, nhìn thấy Tống Hề Đào liền nói: “Có khi anh không hợp làm giáo viên đâu.”

 

Tống Hề Đào tưởng hắn bị mắng đến mức tự kỷ rồi, đau lòng ôm chầm lấy hắn an ủi: “Đừng nói thế mà.”

 

Mạnh Tư Trình ôm lại cậu: “Anh đang nghĩ, vốn dĩ anh làm giáo viên cũng là để thấu hiểu học sinh, dạy dỗ Qua Qua tốt hơn, nhưng rõ ràng là đi sai đường rồi, chi bằng anh đến công ty đi làm để kiếm nhiều tiền hơn cho Qua Qua.”

 

Tống Hề Đào lấn cấn: “Thật sự không cứu vãn được nữa à? Dù sao con cũng mới có học lớp Một thôi mà.”

 

Mạnh Tư Trình bật cười: “Vừa nãy trêu em thôi, đương nhiên là không thể bỏ cuộc rồi.”

 

Tống Hề Đào nghe thấy giọng điệu quyết tâm phải đạt được mục đích của Mạnh Tư Trình, tự dưng cậu lại thấy lo lo cho Qua Qua: “Thế… thế anh định làm thế nào?”

 

Mạnh Tư Trình tính toán: “Cô Hạ sắp chuẩn bị mang thai rồi, đợi cô ấy nghỉ thai sản, anh sẽ tiếp quản lớp đó một học kỳ.”

 

Hắn không tin là mình không dạy nổi cái đu đủ này.

 

Tống Hề Đào cười tít mắt: “Anh thông minh thật đấy! Thế này thì chắc chắn con sẽ thi được 80 điểm cho mà xem!”

 

Hết chương 62.

 

Chương 62: Ngoại Truyện – Nếu Không Bị Mất Trí Nhớ (Phần 11)  – Mạnh Tư Trình Đi Họp Phụ Huynh Cho Qua Qua

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên