Chương 63: Cái Giá Của Việc Cầu Được Ước Thấy

Chương 63: Cái Giá Của Việc Cầu Được Ước Thấy

 

Ngô Dạng nói xong bèn quay người rời đi. Anh chỉ đến để xác định xem anh chàng diễn viên này có vô tội hay không, và giờ xem ra, có lẽ chẳng vô tội chút nào. Vậy thì chuyện tiếp theo, anh chỉ cần điều tra xem nữ quỷ đã vì anh ta mà giết bao nhiêu người, sau đó kết thúc vụ án là được.

 

Sau khi người đàn ông kỳ quặc kia rời đi, người đại diện nhìn về phía Cảng Sinh, ánh mắt như dò xét: “Cậu nói thật cho tôi biết đi, chuyện người vừa rồi nói có liên quan gì đến cậu không?”

 

Trong giới giải trí, những chuyện như thế này không phải là hiếm. Để có thể leo lên, để được nổi danh, có kẻ còn nuôi cả tiểu quỷ. Dù phần lớn đều chẳng có tác dụng gì, bởi sức mạnh huyền bí chân chính đâu phải thứ muốn là có được, rất nhiều người cũng chỉ làm cho an tâm mà thôi.

 

Vì vậy, khi nghe những lời của người tự xưng là Thiên sư ban nãy, phản ứng đầu tiên của người đại diện không phải là thấy người đàn đông đó nói nhảm, mà là nghi ngờ liệu Cảng Sinh có thật sự đã làm chuyện gì mờ ám hay không.

 

Phản ứng bản năng của Cảng Sinh là ngơ ngác lắc đầu: “Sao có thể liên quan đến tôi được? Mẹ tôi mất đã bao nhiêu năm rồi, hơn nữa lúc còn sống bà cũng chỉ là một người bình thường, thậm chí còn bị ba tôi bạo hành đến chết. Dù sau khi mất có thành ma bảo vệ tôi, bà ấy làm sao có gan giết người được chứ.”

 

Cảng Sinh lấy điện thoại ra, đưa ảnh mẹ mình cho người đại diện xem. Đó là tấm ảnh chung duy nhất của anh ta và mẹ. Người phụ nữ trong ảnh trông rất trong sáng, xinh đẹp, đang ôm anh ta lúc khoảng năm sáu tuổi và cười rất hiền lành.

 

“Anh xem, đây là mẹ tôi. Bà là một người rất, rất tốt, chỉ tiếc là lấy nhầm chồng.”

 

Người đại diện liếc nhìn tấm ảnh trong điện thoại Cảng Sinh. Anh ta có thể nổi tiếng nhờ nhan sắc, có lẽ cũng là di truyền từ mẹ. Nghĩ lại dáng vẻ ngoan ngoãn thường ngày của Cảng Sinh, bất cứ quyết định nào cũng hỏi ý kiến mình, đầu óc không quá thông minh, gan cũng chẳng lớn, một người như vậy quả thật không giống kẻ có thể điều khiển quỷ giết người.

 

Người đại diện bèn nói: “Không phải cậu thì tốt. Chuẩn bị cho tốt đi, lát nữa là bắt đầu quay rồi.”

 

Sau khi rời khỏi phòng hóa trang, người đại diện nghĩ ngợi một lúc rồi liên lạc với vài người bạn, dò hỏi trước về các đại sư trong giới này.

 

Bởi vì vận may của Cảng Sinh quá tốt. Kể từ khi ra mắt, hễ có ai cản đường anh ta, kẻ đó nhất định sẽ gặp tai nạn ngoài ý muốn. Trước đây là Trịnh Nhất Hàng, lần này là Giả Nguyên Tự, điều này khiến người đại diện có chút bất an.

 

Nhưng Cảng Sinh đã được bồi dưỡng thành tài, mà đào tạo được một ngôi sao vụt sáng thì không hề dễ dàng. Nổi tiếng chút đỉnh thì nhờ lăng xê, chứ thật sự nổi tiếng thì phải nhờ vào số mệnh. Vì vậy, gã ta không muốn từ bỏ Cảng Sinh. Nếu sau này có xảy ra chuyện gì, cứu được thì cứu, không cứu được thì từ bỏ cũng chưa muộn.

 

Cảng Sinh không biết người đại diện nghĩ gì. Sau khi gã ta ra ngoài, anh ta cố gắng nắm lấy đôi tay đang run rẩy nhè nhẹ.

 

Khoảnh khắc này, anh ta thậm chí còn có cảm giác như trời sập.

 

Anh ta biết mình có phần đặc biệt, hay nói đúng hơn, trong lòng anh ta thực ra đã mơ hồ đoán được, bên cạnh mình chắc chắn có thứ gì đó, ví như người mẹ đã mất sớm của mình.

 

Mẹ anh ta qua đời vào năm anh ta học cấp hai, bị ba anh ta say rượu xuống tay quá nặng mà đánh chết. Ba anh ta phải ngồi tù, ông bà nội thì oán trách anh ta, ông bà ngoại thì căm ghét nửa dòng máu trong người anh ta nên cũng chẳng ưa. Dựa vào số tiền tiết kiệm ít ỏi của gia đình, anh ta chật vật lên được cấp ba.

 

Nhưng không ai quản, khiến cho cuộc sống cấp ba của anh ta chẳng hề dễ dàng chút nào, nhất là khi anh ta còn có một người cha đang ở tù vì tội bạo hành đánh chết người. Ở trường, ai cũng có thể bắt nạt anh ta, ai cũng có thể coi thường anh ta.

 

Cho đến một lần, anh ta bị người ta nhốt trong kho chứa dụng cụ thể dục của trường suốt cả một đêm. Dù anh ta có gào khóc thế nào cũng không ai đến. Bóng tối đặc quánh không thấy được năm ngón tay, nhà kho bẩn thỉu lộn xộn, ngôi trường vắng tanh trong đêm khuya, anh ta tuyệt vọng co mình trong góc.

 

Tại sao anh ta phải chịu đựng tất cả những điều này? Tại sao anh ta không thể như một người bình thường, có một người cha bình thường, một người mẹ hiền dịu, một cuộc đời không bị bắt nạt?

 

Đêm đó anh ta không biết mình đã vượt qua như thế nào. Sáng hôm sau, giáo viên trực buổi tập sớm đã phát hiện ra anh ta bị nhốt trong kho và lập tức báo cáo lên nhà trường.

 

Nhà trường cũng không làm ngơ, đã hỏi xem ai đã nhốt anh ta. Nhưng chưa đợi trường đưa ra hình thức xử lý, cậu bạn cầm đầu nhốt anh ta đã chết vì bị điện giật tại nhà.

 

Lúc đó, anh ta chỉ thấy kẻ đó chết rất đáng đời, chỉ nghĩ là do tên đó xui xẻo. Nhưng rất nhanh sau đó, những kẻ từng bắt nạt anh ta ít nhiều gì cũng đều gặp chuyện. Có kẻ đi xe bị ngã, mặt cày thẳng xuống đất trầy xước một mảng lớn, còn gãy cả răng.

 

Có kẻ xuống cầu thang thì hụt chân ngã gãy giò.

 

Còn có kẻ vào nhà vệ sinh thì khóa cửa bị hỏng, bị nhốt ba ngày suýt chết đói, cha mẹ đi du lịch về mới phát hiện.

 

Những sự việc lớn nhỏ cứ cách một khoảng thời gian lại xảy ra một lần, mà lại trùng hợp thay, tất cả đều là những kẻ từng bắt nạt anh ta. Ban đầu Cảng Sinh thấy đó là ngẫu nhiên, nhưng sau khi chuyện xảy ra đúng với những kẻ đó, anh ta lại cảm thấy có phần quá trùng hợp, song lúc ấy anh ta vẫn chưa nghĩ nhiều.

 

Cho đến khi anh ta được một tay săn tìm ngôi sao phát hiện rồi bỏ học, trong thời gian đào tạo ở công ty, những kẻ coi thường anh ta, tranh giành đồ với anh ta, cậy mình có gia thế cướp phòng tập, cướp giáo viên rồi cấu kết với người khác để bài xích anh ta, lại một lần nữa nối tiếp vận mệnh của những kẻ hồi cấp ba.

 

Không ngã thì cũng va đập, nhẹ thì hủy dung phải rời công ty điều trị thẩm mỹ, nặng thì gãy tay gãy chân không thể lên sân khấu.

 

Ngay cả lần đi tham gia cuộc thi tuyển chọn, cũng là có người gặp tai nạn, suất đó mới rơi vào tay anh ta.

 

Cảng Sinh biết chắc chắn là có người đang giúp mình. Anh ta đoán người đó hẳn là mẹ mình, vì trên đời này ngoài người mẹ đã khuất của anh ta ra, không ai lại giúp anh ta như vậy, cũng không ai có thể thần không biết quỷ không hay tạo ra hết tai nạn này đến tai nạn khác.

 

Trong lòng Cảng Sinh hiểu rõ, nhưng bề ngoài lại tỏ ra không biết gì cả. Anh ta chỉ khe khẽ cầu nguyện trước một vài cuộc thi, rằng ai đó mà không lên sân khấu được thì tốt biết mấy, người ta vừa thông minh hơn anh ta, gia thế lại tốt hơn anh ta, không giống anh ta từ nhỏ chẳng được học hành gì, nếu cạnh tranh thì chắc chắn anh ta sẽ không thắng nổi.

 

Sau đêm chung kết, vì chỉ giành được vị trí thứ hai, anh ta trốn trong phòng khóc lóc, khóc rằng sau này không biết phải làm sao, tài nguyên của vị trí thứ hai căn bản không được công ty bồi dưỡng, không giống như người thứ nhất, tài nguyên đĩa hát, tài nguyên phim ảnh gì cũng đều được dâng tận cửa.

 

Khi đóng vai phụ mờ nhạt trong đoàn phim, anh ta sẽ nhìn nam phụ có ngoại hình tương đương với mình mà ao ước, giá như mình cũng có cơ hội đóng vai nam phụ.

 

Khi tranh giành một vài tài nguyên show tạp kỹ, anh ta sẽ ghen tị mà tỏ bày rằng mình không có mối quan hệ mạnh mẽ như người ta, cơ hội này chắc chắn không đến lượt mình rồi.

 

Hoặc là khi nhận được điện thoại của ba từ trong tù gọi ra, anh ta sẽ hoảng loạn bất lực mà khóc nấc lên, tại sao mình lại có một người cha như vậy, đợi ông ta mãn hạn tù ra ngoài, chẳng phải mình sẽ bị ông ta đeo bám cả đời sao.

 

Ngoài những điều này ra, vào những đêm khuya không người, anh ta cũng sẽ cầm tấm ảnh cũ trong điện thoại lên nhìn mà rơi nước mắt nói nhớ mẹ, nói nếu mẹ còn ở đây thì tốt rồi, vậy thì anh ta đã không phải là đứa trẻ không mẹ, ai cũng có thể bắt nạt được.

 

Mọi chuyện đều diễn ra vô cùng thuận lợi. Anh ta có được cơ hội ra mắt, có được tài nguyên của nhà vô địch, có được vai diễn nam phụ, loại bỏ các đối thủ cạnh tranh khác để trở thành thành viên thường trú của một show tạp kỹ đình đám, chẳng mấy chốc, ngay cả hợp đồng đại diện cho thương hiệu xa xỉ cũng sắp rơi vào tay anh ta.

 

Thế nhưng đúng lúc này, có người đến báo cho anh ta biết, có Thiên sư đã thu phục mẹ anh ta rồi.

 

Tại sao lại thu phục mẹ anh ta? Anh ta chỉ còn lại mỗi mẹ mà thôi, tại sao lại bắt mẹ anh ta đi!

 

Nhưng anh ta không dám hỏi, không dám tranh cãi. Anh ta sợ bị bại lộ chuyện mình vẫn luôn biết mẹ ở bên cạnh, sợ những việc mẹ làm vì mình cuối cùng sẽ báo ứng lên người mình.

 

Nhưng những chuyện đó thì có liên quan gì đến anh ta đâu cơ chứ? Người đâu phải do anh ta bảo mẹ mình giết, những vụ ngã xe, tai nạn đó thì có liên quan gì đến anh ta, đâu phải do anh ta xô đẩy.

 

Nhìn sắc mặt người trong gương trắng bệch, Cảng Sinh không ngừng tự nhủ rằng, không sao cả, tất cả đều không liên quan gì đến mình, mình không biết gì hết. Dù sau này mẹ không thể giúp mình được nữa cũng không sao, vị thế của mình bây giờ đã vững rồi, sau này dựa vào bản thân cũng có thể từ từ phát triển tốt được.

 

Điều chỉnh lại cảm xúc, Cảng Sinh vừa bước ra khỏi phòng hóa trang thì có người đến mời anh ta qua chỗ nhà sản xuất một chuyến. Sau đó, anh ta và người đại diện được thông báo rằng, vai diễn này có thể sẽ phải đổi người. Bạn trai của một phú bà đã nhắm trúng vai này, bỏ thêm vốn đầu tư để giành lấy nó.

 

Công ty quản lý của họ cũng chẳng phải công ty giải trí lớn gì, có chút tài nguyên nhỏ, nhưng không thể đấu lại với tư bản lớn được. Không muốn đắc tội với đạo diễn và nhà sản xuất, họ chỉ đành cầm tiền bồi thường vi phạm hợp đồng rồi rời đi.

 

Trên đường mang hành lý về công ty, Cảng Sinh nghĩ, phải chi là trước đây, kẻ cướp vai diễn của anh ta chắc chắn sẽ không thấy được mặt trời ngày mai.

 

Nhưng không còn ai giúp anh ta nữa rồi. Mẹ của anh ta đã bị đám Thiên sư chết tiệt đó bắt đi mất rồi.

 

Giây phút này, trong lòng anh ta không còn là hoảng hốt vì bí mật bị phát hiện hay hoang mang nếu thất bại sẽ bại lộ, mà là nỗi sợ hãi đối với tương lai. Bởi vì đột nhiên anh ta nhận thức rõ ràng rằng, tương lai của anh ta sẽ không còn ai giúp đỡ nữa.

 

Trên đường đi, người đại diện cũng im lặng. Vận may của Cảng Sinh trước nay luôn rất tốt, thường chỉ có tài nguyên từ trên trời rơi xuống, chứ chưa bao giờ có chuyện đồ đã cầm chắc trong tay lại bị người khác cướp mất. Kết quả là, vừa mới có Thiên sư đến nói những chuyện đó, thì chiều nay vai diễn đã ký hợp đồng xong xuôi lại bị người ta cướp đi.

 

Bảo là trùng hợp thì cũng quá trùng hợp rồi.

 

Khi về đến công ty, người đại diện đưa Cảng Sinh vào văn phòng, hỏi lại một lần nữa: “Tôi hỏi cậu lại một lần nữa, những chuyện đó có thật không?”

 

Cảng Sinh hoảng loạn lắc đầu. Anh ta không dám nói cho bất kỳ ai, mà anh ta cũng vẫn luôn tự lừa mình dối người như vậy: không phải mình, không liên quan gì đến mình, mình vô tội.

 

Người đại diện không nói gì thêm, bảo anh ta về trước, rồi quay đi liên lạc với một vị đại sư. Gã ta phải xác nhận trước xem chuyện của Cảng Sinh có dễ xoay chuyển không. Nếu không, thế thì phải nhanh chóng chia những thứ Cảng Sinh đang có trong tay cho các nghệ sĩ khác, không thể vì một mình anh ta mà làm liên lụy đến cả công ty được.

 

————

 

Chuyện nữ quỷ giết người, dù nữ quỷ không mở miệng, cũng không khó điều tra lắm. Ngô Dạng chỉ cần sắp xếp lại dòng thời gian liên quan đến Cảng Sinh sau khi La Nhiễm chết, rồi đi thực địa điều tra những chuyện thời đi học của Cảng Sinh là ra.

 

Còn về mấy năm làm nghệ sĩ thì càng dễ tra hơn, rất nhiều thông tin có thể tìm thấy trên mạng. Thậm chí có người còn đặc biệt tổng hợp lại quá khứ may mắn của Cảng Sinh, tư liệu đều có sẵn cả.

 

Ngô Dạng mang những gì điều tra được đến gặp nữ quỷ La Nhiễm một lần nữa.

 

La Nhiễm bị phong ấn trong hũ sành, hồn thể đã có chút tan rã. Mấy năm nay cô ta đã giết không ít người, sát khí trên người rất nặng. Ở Cục Quản lý, mỗi ngày đều có Thiên sư tụng kinh siêu độ để hóa giải oán niệm và âm sát của những âm hồn này, vì vậy hồn thể của cô ta mới bất ổn như vậy.

 

Nhìn nữ quỷ, Ngô Dạng trải một đống tài liệu ghi tên người ra: “Sau khi chết, vì chấp niệm với con trai mà cô không vào luân hồi, ở lại nhân gian. Tổng cộng cô đã giết sáu người. Hai người là bạn học cấp ba của Cảng Sinh, một người chết vì điện giật, một người bị đẩy xuống nước chết đuối. Người bị điện giật là vì đã nhốt Cảng Sinh trong nhà kho, người chết đuối là vì đã chặn Cảng Sinh trong nhà vệ sinh, ấn đầu nó vào bồn cầu.”

 

Hận ý trên người La Nhiễm cuộn trào, cô ta nhìn Ngô Dạng chằm chằm.

 

Ngô Dạng nói tiếp: “Bốn người còn lại, một là quán quân của show tìm kiếm tài năng Trịnh Nhất Hàng, để cướp tài nguyên của cậu ta cho Cảng Sinh. Một là Trần Bân, diễn viên đóng thế cho Cảng Sinh. Diễn viên đóng thế này cũng là do cô giết đúng không? Tại sao lại giết cậu ta? Là diễn viên đóng thế cho con trai cô, cậu ta chắc không có vị thế gì để bắt nạt con trai cô đâu nhỉ?”

 

La Nhiễm căm hận nói: “Tên đó giở trò trên quần áo của con trai tôi, muốn con tôi ngã từ trên cao xuống để thay thế nó!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Ngô Dạng cầm bút bổ sung thông tin rồi lại nói: “Còn một người là Tần Vân, ngã lầu tử vong, để giành suất thường trú trong show tạp kỹ kia cho con trai cô, cũng là cô giết đúng không? Còn có người chồng chết đột ngột trong tù kia nữa, còn có cả Giả Nguyên Tự lần này, nếu không có Thiên sư kịp thời đến, thì đã là bảy mạng người.”

 

Ngô Dạng gấp tập tài liệu lại, nhìn nữ quỷ: “Khi xưa, cô chỉ cần có được một phần can đảm này để phản kháng, thế thì cô đã không bị bạo hành đến chết. Sau khi chết, cô có thể ở lại bên cạnh bảo vệ con trai, vậy mà cô lại không biết trân trọng. Nếu cô không giết người, không làm điều ác, chúng tôi cũng sẽ không cưỡng chế siêu độ cho cô. Cô xem, trong Cục Quản lý này có không ít âm hồn lỡ mất kỳ luân hồi nhưng vẫn đang nỗ lực làm việc, kiếm tiền tích phúc cho người thân ở dương gian. Còn cô thì sao? Cô đến âm gian không chỉ phải chịu phán xét, mà con trai cô cũng sẽ vì thế mà phải chịu báo ứng.”

 

La Nhiễm đột ngột lao tới, nhưng chưa kịp chạm vào Ngô Dạng đã bị kết giới do bùa chú dựng nên chặn lại. La Nhiễm ngã xuống đất, mặt lộ vẻ kinh hoàng: “Tất cả là do tôi làm, không liên quan gì đến con trai tôi! Tôi giết người thì cứ báo ứng tôi là được! Các người dựa vào đâu mà báo ứng con trai tôi!”

 

Ngô Dạng không nhịn được mà bật cười: “Cô cũng từng học đại học, báo ứng ai hay không đâu phải do chúng tôi quyết định. Trong lòng cô tự mình cũng rõ, con trai cô không có cái mệnh để gánh những thứ cô giành giật về cho. Giờ cô không thể gánh thay anh ta nữa, tất nhiên sẽ có phản phệ.”

 

La Nhiễm lòng đầy căm phẫn, cô ta không cam tâm, điên cuồng lao vào kết giới bùa chú hòng trốn thoát. Cô ta không thể bỏ lại Sinh Sinh một mình, sau này không có cô ta, Sinh Sinh của cô ta phải làm sao đây.

 

Ai cũng nói cô ta không chống lại bạo hành gia đình, nhưng đó là chuyện cô ta có thể chống lại được sao? Bạo hành không chỉ đánh cô ta, nếu chống lại sẽ là giết cả nhà cô ta, cô ta có thể làm gì được chứ!

 

Lúc sống không ai giúp cô ta, những người gọi là hòa giải viên đó đều khuyên hòa không khuyên ly. Người ngoài đánh người còn bị tạm giam bồi thường, còn bạo hành gia đình chỉ là chuyện vợ chồng cãi nhau. Thế gian này vốn dĩ đã bất công, vậy tại sao bây giờ cô ta nỗ lực tranh giành, lại có người đến đòi công đạo cho kẻ khác, mà chưa từng có ai đòi công đạo cho cô ta!

 

Hận thù trong lòng La Nhiễm càng lúc càng méo mó, nhưng dù cô ta có giãy giụa thế nào, cuối cùng cũng bị sức mạnh của bùa chú đè nén đến chết.

 

Cô ta không hối hận vì đã giết người, những kẻ đó đều đã bắt nạt con của cô ta. Cô ta chỉ hối hận mình không đủ mạnh mẽ, không thể tiếp tục ở bên cạnh bảo vệ con trai.

 

Ngô Dạng lắc đầu, thu La Nhiễm vào lại hũ sành. Cuối tuần là tiết Hàn Y, đến lúc đó những âm hồn này đều sẽ được đưa đi. Khi đến âm gian, kẻ nào cần đầu thai thì đầu thai, kẻ nào cần trả nợ thì trả nợ.

 

Vạn vật trên thế gian này làm sao có thể công bằng tuyệt đối được. May mà họ không phải là người thi hành án, cũng không phải phán quan, chỉ cần đưa âm hồn đến nơi họ cần đến là hoàn thành nhiệm vụ, nếu không thì người phán xử những chuyện này chắc phải đau đầu chết mất.

 

————–

 

Một ngày trước tiết Hàn Y, Tiêu Dã nhận được ảnh của ông chủ bán đồ vàng mã. Những món đồ hắn đặt làm đều đã xong. Tuy không đến mức sống động như thật, nhưng chắc chắn là tinh xảo, đúng với câu tiền nào của nấy.

 

Tiêu Dã đưa điện thoại cho Quý Nam Tinh: “Cậu xem, nhà lớn tôi đặt cho bà nội, bà cố và ông cố tôi này, có cả vườn hoa, chó mèo. Họ hàng xa hơn nữa thì tôi không nhớ, nhưng tôi có viết một mẩu giấy nhỏ, nếu còn người thân nào ở dưới đó thì nhờ bà nội tôi chia cho họ ít tiền, rồi báo mộng cho tôi, sau này tôi lại đốt thêm cho họ.”

 

Trương Nguyên thấy trong điện thoại hắn một đống đồ xanh xanh đỏ đỏ, bèn hỏi: “Cái quái gì thế?”

 

Tiêu Dã: “Tiết Hàn Y, ngày mai ở Ngọc Xuân Quan, cậu đi không?”

 

Trương Nguyên: “Tiết Hàn Y là đốt đồ cho người thân đã mất mà, hai cậu định đi à?”

 

Tiêu Dã cất điện thoại đi, gật đầu: “Đúng vậy, tôi đi cùng Nam Tinh. Cậu có đi không? Nếu đi thì tôi có thể tiện đường đón cậu. Mà nếu cậu đi thì phải hỏi trước tên người thân cần đốt đồ, lúc đó sẽ ghi lên vật phẩm cúng tế. À đúng rồi, đồ cúng tế hơi đắt đấy, nếu cậu đi thì cũng phải mất gần nghìn tệ.”

 

Trương Nguyên nghe vậy liền lắc đầu: “Thôi vậy, tôi dành dụm ít tiền tiêu vặt cũng không dễ dàng gì.”

 

Gia cảnh nhà cậu ta bình thường, không nghèo nhưng cũng chẳng giàu, tiền tiêu vặt một tuần năm trăm tệ bao gồm cả tiền ăn. Tiền dành dụm được cậu ta đều mua mô hình người, chẳng còn lại bao nhiêu.

 

Tiêu Dã cũng không ép: “Vậy thôi, bọn tôi tự đi.”

 

Trương Nguyên cười lạnh một tiếng: “Cậu vốn dĩ có muốn tôi đi đâu.”

 

Bao nhiêu năm làm anh em, ai mà không hiểu ai cơ chứ.

 

Tiêu Dã lập tức làm ra vẻ mặt kiểu: “Sao cậu có thể nói những lời mất hết lương tâm như vậy”: “Tôi là loại người đó sao? Chẳng phải chỉ là tiện đường qua đón cậu tốn chút xăng thôi à, cậu nói vậy không thấy cắn rứt lương tâm à!”

 

Trương Nguyên nói: “Tôi không đi, có thể đốt giùm được không? Đốt cho ông nội và bà ngoại tôi ít tiền giấy cũng được.”

 

Cuối tuần này cậu đã đăng ký được một buổi tọa đàm về tội phạm học, thật sự không có thời gian đến đạo quán tham gia tiết Hàn Y gì đó.

 

Tiêu Dã nhìn sang Quý Nam Tinh, Quý Nam Tinh gật đầu: “Có thể đốt giùm.”

 

Thông thường, việc cúng tế thế này đương nhiên người nhà tự mình đến sẽ thể hiện thành ý hơn, nhưng đốt giùm cũng không phải là không được. Đến lúc đó đưa cho cậu một lá bùa ghi tên và bát tự, nếu người nhà cậu ta vẫn còn ở dưới, chắc chắn sẽ nhận được.

 

Trương Nguyên vừa định nói vậy thì phiền hai người đốt giùm, thì thấy Tiêu Dã đột nhiên hét lên: “Đừng động đậy.”

 

Cậu ta còn tưởng Tiêu Dã bảo mình đừng động đậy, kết quả nhìn lại, Tiêu Dã đã trực tiếp nâng mặt Quý Nam Tinh lên, như thể phát hiện ra một châu lục mới: “Đừng động đậy, đừng động đậy.”

 

Quý Nam Tinh khó hiểu chớp mắt: “Sao thế?”

 

Tiêu Dã nhẹ nhàng khều một cái trên mắt cậu, rồi giơ một ngón tay ra nói: “Nhanh nhanh, lông mi rụng này, mau ước đi!”

 

Trương Nguyên: “…”

 

Cậu ta kéo mũ áo lên, nhìn tên ngốc ấu trĩ này thêm một giây cũng thấy đau mắt.

 

Quý Nam Tinh liếc nhìn sợi lông mi trên tay hắn, rồi lại nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Tiêu Dã, bất đắc dĩ quay người đi bắt đầu học thuộc bài.

 

Tiêu Dã vẫn còn lải nhải bên cạnh: “Cậu không ước à? Ước nguyện với lông mi rụng, cậu chưa nghe qua bao giờ sao?”

 

Quý Nam Tinh bịt tai lại: “Đừng ồn, để tôi học bài.”

 

Tiêu Dã tiếc nuối nói: “Thôi được rồi, tôi ước giúp cậu.”

 

Hắn giơ ngón tay có sợi lông mi lên, thầm ước một điều, cũng không ước gì to tát, chỉ ước cuối tuần này Quý Náo Náo có thể qua nhà hắn ngủ lại. Sau đó, hắn nhét sợi lông mi dài đến mức hơi quá đáng kia vào sau ốp điện thoại tạm cất đi.

 

Khóe mắt liếc thấy hành động của hắn, Quý Nam Tinh không khỏi day trán. Mỗi khi cậu cảm thấy Tiêu Dã đã trưởng thành đến mức có thể là một người đàn ông gánh vác được mọi chuyện, thì hắn lại để lộ ra bộ mặt ấu trĩ đến cạn lời.

 

————

 

Ngọc Xuân Quan là đạo quán lớn nhất ở địa phương họ, cũng được xem là một điểm du lịch khá nổi tiếng, tọa lạc trên núi Phong Diệp.

 

Một bên núi là khu vực leo bộ, còn bên kia, lưng chừng núi chính là Ngọc Xuân Quan. Trên đỉnh núi Phong Diệp còn có một khách sạn Phong Diệp, khách sạn này đã chi một khoản tiền khổng lồ để đào một con đường lên núi. Vì vậy, ngọn núi Phong Diệp này bao gồm cả đi bộ đường dài, cáp treo và đường bộ ven núi, đủ các loại hình thức lên núi.

 

Muốn lên Ngọc Xuân Quan, chỉ có thể đi bộ từ phía Ngọc Xuân Quan lên lưng chừng núi, phía này không có đường cho xe chạy. Nếu không muốn leo núi thì có thể lái xe lên khách sạn rồi đi cáp treo xuống Ngọc Xuân Quan cũng được.

 

Tiêu Dã thể lực tốt, trước đây không ít lần cùng ông nội đến đây leo núi. Tuy cũng là leo núi Phong Diệp này, nhưng Ngọc Xuân Quan ở chỗ này thì đây là lần đầu tiên hắn tới.

 

Thể lực của Quý Nam Tinh thì càng không cần phải nói, chuyện trèo đèo lội suối từ nhỏ đã làm không ít. Chỉ có điều, từ khi khai giảng đến nay, tuy cũng xử lý vài vụ tâm linh, nhưng đều là những vụ khá đơn giản dễ dàng, toàn là tự tìm đến cửa, cũng không khiến cậu tốn sức gì. Điều này dẫn đến việc dạo gần đây cậu có hơi lơ là rèn luyện.

 

Không như Tiêu Dã, giờ ra chơi mười phút cũng phải rủ người ta đi đánh một trận bóng. Để duy trì cái mà hắn tự cho là ưu thế vũ lực còn sót lại của một lão đại, mỗi sáng hắn còn tập lại thói quen chạy bộ.

 

Khi Quý Nam Tinh có hơi thở hổn hển, Tiêu Dã đã gần như leo lên rồi lại leo xuống một lượt, sau đó vạt áo đựng đầy một vốc quả màu vàng óng: “Náo Náo, cho cậu này. Tôi dùng nước khoáng rửa rồi, mấy quả này đều rất ngọt đấy.”

 

Quý Nam Tinh nhìn bộ dạng như dâng bảo của hắn, rồi liếc nhìn đống quả trong vạt áo hắn: “Biết là quả gì không mà đã ăn, cẩn thận trúng độc đó.”

 

Nơi này là điểm du lịch, nhưng cũng là núi, sẽ có một vài loại quả linh tinh không gọi được tên. Có những loại quả mang độc tính, thường ở bên ngoài, những thứ cậu không nhận ra thì sẽ không tùy tiện ăn.

 

Tiêu Dã cười hề hề: “Quả không quen biết sao tôi dám cho cậu ăn. Núi Phong Diệp này á, tôi với ông nội xem như leo từ nhỏ đến lớn. Đây là Kim Hải Đường, quả hải đường vàng, vừa là hoang dã mà cũng không hẳn là hoang dã, được trồng trên núi này nhiều năm rồi. Hồi nhỏ tôi leo núi với ông nội chuyên đi tìm loại quả này, ngọt hay không tôi liếc mắt một cái là biết liền.”

 

Tiêu Dã vừa nói vừa tự mình lấy một quả ra cắn một miếng: “Ngọt! Nhanh lên Náo Náo, nếm thử đi, không lừa cậu đâu, ngọt thật đấy.”

 

Lúc này Quý Nam Tinh mới thò tay vào vạt áo hắn lấy một quả, cắn một miếng nhỏ, quả nhiên rất giòn ngọt.

 

Tiêu Dã tìm một cái túi đựng chỗ quả đã rửa sạch, rồi buộc vào quai ba lô của mình.

 

Hai người xem như lên đường gọn nhẹ. Những thứ cần đốt, ông chủ cửa hàng vàng mã sẽ gửi đến Ngọc Xuân Quan trước, hoàn toàn không cần họ phải mang vác. Còn trong chiếc ba lô hắn đang đeo, ngoài một ít đồ ăn thức uống, còn có vài bộ quần áo sạch để thay.

 

Đã đến núi Phong Diệp này rồi thì sao lại không thể lên khách sạn trên đỉnh núi ở lại một đêm cơ chứ.

 

Tiêu Dã thu dọn đồ đạc xong, lại rút khăn giấy lau tay, lúc này mới chìa tay về phía Quý Nam Tinh: “Lại đây tôi dắt cậu, đi không nổi rồi chứ gì.”

 

Quý Nam Tinh đưa tay ra, ngay lúc Tiêu Dã định nắm lấy, cậu liền giơ tay đánh nhẹ vào lòng bàn tay hắn: “Cậu mới là đi không nổi ấy.”

 

Nói xong, cậu bước nhanh mấy bước lên núi.

 

Tiêu Dã hừ một tiếng, nhìn Quý Nam Tinh cười rồi chạy mất, lập tức đuổi theo: “Cậu được lắm nha Quý Náo Náo! Cậu đừng có chạy, bị tôi bắt được là cậu toi đời đấy!”

 

Hết chương 63.

 

Chương 63: Cái Giá Của Việc Cầu Được Ước Thấy

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên