Chương 63: Người Tiên Phong
Âm thanh thông báo của hệ thống vẫn tiếp tục:
【Bạn có hai lựa chọn】
【Lựa chọn thứ nhất: Nghe bảo vệ kể chuyện xưa.
Lựa chọn hai: Đặt cho bảo vệ hai câu hỏi.
Lưu ý: Bảo vệ đã ký thỏa thuận bảo mật với nhà trường, có quyền từ chối trả lời các câu hỏi liên quan đến bí mật. Việc bị từ chối vẫn được tính vào số lần đặt câu hỏi.】
Lần này có thêm một lựa chọn so với những gì bảo vệ nói trước đó, nhưng người trưởng thành ai lại đi lựa chọn, tất nhiên là phải “All in” rồi.
Dù sao người chiến thắng còn lại là Bạch Thiền Y, bọn họ có thể trao đổi thông tin với nhau.
Bạch Thiền Y đưa mắt nhìn cậu, nói: “Cậu đi hỏi đi.”
Chu Kỳ An liếc xéo về hướng khác, biểu tình cười mà như không cười.
“Cút.”
Câu nói này là nhắm vào người chơi thuộc đội Vikas, mặt dày đến mức nào mới có thể đứng đây nghe lén.
Người chơi kia theo bản năng nhìn về phía những người gần đó: “Không phải chỉ có mình tôi ở đây.”
Cậu sinh viên đại học: “Tôi và anh ấy là một nhóm.”
“…”
Thực ra, không phải người chơi này không biết xấu hổ, mà là từ lúc bảo vệ công bố kết quả, hắn ta đã âm thầm sử dụng đạo cụ nghe lén. Trong lúc thu hút sự chú ý, một con bọ cánh cứng không mấy thu hút đã bò dọc theo khe hở của gạch lát nền đến gần Chu Kỳ An.
Đây chính là máy nghe lén chất lượng cao.
Người chơi bình thường căn bản không thể nhận ra.
Xoẹt——
Thẩm Tri Ngật tình cờ tiến lại gần Chu Kỳ An một bước, khoảnh khắc đế giày dẫm qua, con bọ cánh cứng đã trình diễn một màn tự bạo ngay tại chỗ.
Tiên sư nhà cậu!
Trên mặt người chơi thoáng hiện lên vẻ đau xót, nhưng không dám biểu hiện ra ngoài.
Dọn dẹp xong, Thẩm Tri Ngật thấp giọng nói: “Nhanh chóng hỏi đi.”
Trò chơi hai người ba chân của bọn họ cũng sắp kết thúc.
Chu Kỳ An gật đầu, đi đến trước mặt bảo vệ, bảo vệ cao hơn cậu ít nhất một cái đầu, thân hình như núi thịt tạo cảm giác áp bức mạnh mẽ.
Bị ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm, Chu Kỳ An trầm ngâm một lát rồi lên tiếng, trong giọng nói toát lên vẻ lo lắng về tương lai của một học sinh: “Ngài có thể cho tôi biết, các anh chị khóa trước sau khi tốt nghiệp thường làm những công việc gì không?”
Trường nào thành lập ra cũng phải có mục đích.
Để tìm hiểu bối cảnh câu chuyện một cách hoàn chỉnh, đây sẽ là một điểm đột phá rất tốt.
Bảo vệ im lặng vài giây, từ kẽ răng lọt ra ba chữ: “Bao phân phối.”
Ngay khi ông ta vừa dứt lời, âm thanh thông báo của hệ thống vang lên:
【Bạn đã thành công mở khóa thêm 9% tiến độ khám phá bối cảnh câu chuyện.】
【Tiến độ khám phá bối cảnh câu chuyện hiện tại là: 30%.】
Từ hai mươi mốt vọt lên ba mươi, chứng tỏ đã hỏi đúng chỗ.
Chu Kỳ An suy nghĩ một chút về ba chữ này, cố gắng giữ vững vẻ mặt, hỏi câu hỏi thứ hai: “Nơi nguy hiểm nhất trong trường học là chỗ nào?”
Câu hỏi này chủ yếu phục vụ cho thông tin được đưa ra trong manh mối đền bù.
Đối mặt với ánh mắt nghi ngờ của bảo vệ, Chu Kỳ An tỏ vẻ vô tội: “Tôi mới đến chưa lâu, sợ lạc vào cấm địa nào đó.”
Bảo vệ lạnh lùng nói: “Cấm địa gì chứ? Trường học là nơi đào tạo các cậu thành tài.”
Rõ ràng câu hỏi này có liên quan đến bí mật.
Chu Kỳ An không hề thất vọng, nhanh chóng tiếp lời: “Là phòng y tế sao?”
Tuy chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng vẻ mặt thay đổi đột ngột của bảo vệ đã giúp cậu hiểu rõ.
Bảo vệ sắp bùng nổ rồi!
Bạch Thiền Y kịp thời bước tới, hóa giải bằng cách tiếp lời: “Ngài có thể kể cho tôi nghe về những câu chuyện xưa ở trường chúng ta được không?”
Chu Kỳ An vội vàng lui lại.
Chỉ một buổi kiểm tra thể chất đã cướp đi sinh mạng của năm sáu người chơi.
Kết quả của trò chơi hai người ba chân có chút ngoài dự đoán, hai người chiến thắng không phải đều là người chơi, mà là Ứng Vũ và cô gái đi khập khiễng.
Lúc này Chu Kỳ An mới biết bên đó là bốc thăm chia nhóm, người chơi nào cũng có xác suất nhất định phải cùng nhóm với NPC.
“Cơ chế trò chơi cũng đủ hố.”
Tương đương với việc nuốt mất một lần lựa chọn của người chơi.
Chu Kỳ An nheo mắt: “Chắc chắn Ứng Vũ sẽ chọn đặt câu hỏi, lát nữa sẽ tổng hợp và trao đổi thông tin với anh ta, như vậy tiến độ khám phá câu chuyện sẽ tăng lên.”
Bảo vệ kéo ống nước màu đen từ bãi cỏ ra, xối thẳng vào vết máu trên mặt đất.
Thịt nát dính vào xi măng, lẫn với đá vụn, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng. Vài cái đầu rơi rải rác không bị quản lý ký túc xá mang đi, bảo vệ cầm tóc túm lấy, tiện tay ném vào thùng rác.
Dọn dẹp xong bãi đất trống, ông ta hét lớn: “Tan học!”
……….
Buổi trưa ở căn tin.
Trên tấm biển ở cửa có thông báo: Do đầu bếp căn tin đánh nhau gây rối, thiếu nhân lực, hôm nay lượng thức ăn cung cấp giảm.
Bạch Thiền Y: “Tôi vẫn luôn cảm thấy sau khi cậu đến, những tấm biển thông báo tạm thời như thế này trong trường học ngày càng nhiều.”
Sáng nay nghe nói tượng Thần Thi Cử cũng treo biển tạm dừng sử dụng.
Chu Kỳ An cười gượng gạo.
Trong lòng thầm nghĩ, chẳng lẽ đám đầu bếp căn tin này vì tranh giành tiền âm phủ, cuối cùng đánh nhau đến mức đầu rơi máu chảy?
Hành vi rải tiền đêm hôm đó, giờ đây quả báo đã đến, đánh trúng ngay mi tâm kẻ gây chuyện.
Thực phẩm mỗi ngày vốn đã ít ỏi đến đáng thương, hiếm khi Chu Kỳ An có thành tích tốt một lần, vậy mà phúc lợi còn bị cắt giảm. Cuối cùng mỗi người chỉ được ba cây rau và hai miếng đậu phụ, món chính là chiếc bánh bao nhỏ hơn nắm tay trẻ con.
Trong căn tin đúng là có món canh thịt miễn phí, nhưng người bình thường không dám ăn.
Một người chơi cao to lực lưỡng có lẽ là quá đói, vì muốn bổ sung thể lực nên không quan tâm nhiều, ăn cơm được một nửa thì đi múc một bát.
Thấy anh ta uống không sao, nhiều người khác cũng do dự có nên thử hay không.
Cậu sinh viên đại học nhớ lại lời Chu Kỳ An từng nói, nếu thi thể được dùng làm nguyên liệu, sẽ không được đưa đến tòa nhà phức hợp, cho rằng bát canh thịt này có lẽ có thể ăn được.
Bạch Thiền Y nhắc nhở: “Thịt trong phó bản đa phần đều chứa một lượng nhỏ độc tố, có thể không ăn thì đừng nên ăn.”
Lời còn chưa dứt, đã nghe thấy tiếng rột rột rột.
Cô ngẩng đầu lên, Chu Kỳ An đang uống nước.
Lạ thật, uống nước sao lại phát ra âm thanh như vậy? Giống như đang nhai thứ gì đó.
Tuy nhiên, trước khi cô kịp hỏi, Chu Kỳ An đã đi tìm Ứng Vũ.
“Bạn học Ứng.”
Ứng Vũ đang im lặng ăn cơm bèn quay đầu lại.
Chu Kỳ An cầm theo cốc giữ nhiệt đi tới: “Muốn làm một cuộc giao dịch.”
Lúc nào Ứng Vũ cũng toát ra khí chất của người chính trực, chỉ cần ngồi yên ở đó không nhúc nhích cũng đã tạo ra cảm giác trầm ổn. Khi Chu Kỳ An nói chuyện với anh ta không tiện đùa giỡn, lần nào cũng đi thẳng vào vấn đề.
Nói chuyện mà nhìn xuống người khác thì rất bất lịch sự, Chu Kỳ An ngồi xuống đối diện Ứng Vũ, định chờ đối phương ăn xong rồi hãy nói.
Vừa hay bản thân cậu cũng còn vài miếng.
Ứng Vũ: “Cậu cứ nói thẳng.”
Thấy anh ta dễ tính như vậy, Chu Kỳ An bèn vừa ăn vừa nói: “Lần này không phải chuyện lợi dụng lỗi trò chơi gì đâu.”
Một cây nấm màu vàng chui vào miệng.
【Tính kháng độc +1】
【Đại Lang, hôm nay bọn chúng vẫn không thể đầu độc cậu được.】
Chu Kỳ An ăn ngon lành: “Tôi muốn trao đổi thông tin mà bảo vệ cho.”
Lại một cây nấm màu xanh chui vào miệng.
【Tính kháng độc +1】.
Không sai, trong cốc giữ nhiệt của Chu Kỳ An đang ngâm những cây nấm hái được lúc trước, lúc này nấm đủ màu sắc cũng chui vào miệng: “Anh thấy sao?”
Ứng Vũ nhìn cậu ăn đầy miệng nấm độc đủ loại, im lặng một lúc, hỏi: “Nếu tôi không đồng ý, cậu định chết trước mặt tôi sao?”
“…”
Câu trả lời của Chu Kỳ An là: Dĩ nhiên là không!
Người có chí tiến thủ tuyệt đối không ăn vạ.
Ứng Vũ thản nhiên nói: “Câu hỏi tôi hỏi là, trước đây bảo vệ từng học ở đâu? Sau khi tốt nghiệp tôi cũng muốn làm bảo vệ, cần điều kiện gì?”
“Cả hai câu hỏi đều thuộc loại bí mật, bảo vệ từ chối trả lời.”
Chu Kỳ An sửng sốt, đột nhiên vỗ tay cười nói: “Thật là câu hỏi tuyệt vời.”
Nghe thì như không hỏi gì, nhưng hai câu hỏi này kết hợp với nhau lại rất thú vị.
Bản thân câu hỏi chính là câu trả lời.
Trường học bình thường cho dù bảo vệ có nói thì bọn họ cũng không biết, trừ phi… ngôi trường này bọn họ có lẽ đã từng nghe nói, thậm chí là đã từng đến.
Hoặc chính là nơi này.
Chu Kỳ An cười híp mắt lắc lư cốc giữ nhiệt, dường như đã hiểu ra vấn đề gì đó khiến bản thân băn khoăn.
Có qua có lại, cậu rất hào phóng chia sẻ câu hỏi của mình. Trên đường đến căn tin, Bạch Thiền Y đã thuật lại câu chuyện xưa mà bảo vệ kể, lúc này Chu Kỳ An cũng kể lại nguyên văn.
“Học sinh của trường đều rất ham học, thường xuyên đi bái Thần Thi Cử, sau đó nhà trường vì muốn giúp bọn họ học tập tốt hơn, đã chi rất nhiều tiền tài trợ cho phòng y tế, phòng y tế đã nghiên cứu thành công một số loại thuốc bổ rất tốt. Học sinh có thể nộp đơn xin ở chỗ quản lý ký túc xá, bảo quản lý ký túc xá đi nhận, mỗi học kỳ được nhận một lần.”
Rõ ràng, đây là một con đường khác để đạt điểm cao.
Ứng Vũ nghe vậy khẽ gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Anh ta nhìn Chu Kỳ An: “Cậu không muốn đi uống thuốc à?”
“…” Câu hỏi này…
Chu Kỳ An chẳng thèm ngó tới: “Không uống.”
Lúc xoay người mang theo cốc giữ nhiệt rời đi, cậu che ngực, trong lòng chua xót. Thuốc bổ cho dù có tốt đến đâu thì cũng chỉ có thể tăng cường trí nhớ,… đối với bài thi tự luận thì không giúp được gì nhiều.
Độ hảo cảm của giáo viên chủ nhiệm đối với cậu sắp về mo rồi.
Bạch Thiền Y và Cậu sinh viên đại học ăn cơm xong thì đi tìm quản lý ký túc xá nộp đơn xin thuốc bổ, trên bàn chỉ còn lại Thẩm Tri Ngật.
Khí chất của hắn trông có vẻ không hợp với căn tin ồn ào, mặc dù đã ăn xong, nhưng vẫn ngồi đó, rõ ràng là đang đợi người.
Chu Kỳ An suy nghĩ một chút, đi tới nhẹ giọng gọi: “Thầy Thẩm…”
Cả mạng này cho anh luôn.
Thẩm Tri Ngật mỉm cười ôn hòa, nhìn về phía cậu.
“Giúp tôi một việc.” Chu Kỳ An hạ giọng, ánh mắt lướt qua những học sinh đang ăn cơm, cuối cùng dừng lại trên người một người, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Giúp tôi xác nhận một chuyện…”
Cậu nhét một đạo cụ liên lạc vào tay đối phương, nói xong thì lặng lẽ rời khỏi căn tin.
Đứng ở cửa ra vào, Chu Kỳ An nhịn không được ngẩng đầu nhìn trời, đột nhiên nảy ra ý nghĩ: Lúc này trong hòm thư tố cáo không biết đã có bao nhiêu lá thư tố cáo mình rồi.
…….
Câu trả lời là, con số này vẫn đang tăng lên.
Sau khi biết được Chu Kỳ An giành chiến thắng trong hạng mục kiểm tra thể chất, lại có người chơi đến tố cáo. Suy cho cùng thì, nếu sau này cậu vượt lên, trong kỳ thi tiếp theo lại tiếp tục đột phá, chẳng phải sẽ cướp mất suất học bổng của bọn họ sao?
Có hai ba người chơi tìm đến Vikas, trên mặt lộ rõ vẻ bồn chồn lo lắng.
Đương nhiên là Vikas hiểu rõ nguyên nhân khiến bọn họ lo lắng.
Ngày đầu tiên toàn là câu hỏi trắc nghiệm mới là hố nhất, kết quả của việc bái Thần Thi Cử chính là phần lớn học sinh đều đạt được thành tích rất ưu tú, mà trong tiêu chuẩn đánh giá học bổng có ghi rõ, ngoài việc đạt điểm tuyệt đối, điểm thi lần sau phải không được thấp hơn lần trước.
Rất nhiều người chơi đã nghĩ đến điểm này.
Chẳng hạn như hai người chơi vi phạm quy chế bị lôi ra ngoài trong kỳ thi, khi gần kết thúc kỳ thi, bọn họ đã sử dụng đạo cụ.
Có một số đạo cụ sau khi sử dụng sẽ có tác dụng phụ, phổ biến là biểu hiện xui xẻo,…
Hiển nhiên, bọn họ muốn kiểm soát điểm số.
Mang theo vận xui đi làm mấy câu cuối cùng, triệt tiêu vận may mà Thần Thi Cử mang lại, chừa chút đường lui cho kỳ thi sau.
Nhưng mà vận xui loại này… đôi khi sẽ hại chết người.
Nếu Chu Kỳ An ở đây, không chừng sẽ còn rất tự hào, nhìn xem, tôi đã không làm như vậy, vẫn là người xui xẻo nhất.
Trong lúc thi, giáo viên chủ nhiệm là người đầu tiên đến tìm cậu gây chuyện.
“Cậu là người có thể Thông linh, ít nhiều gì cũng biết được chút nội tình.” Một người chơi nôn nóng nói: “Chỉ cần cậu giúp chúng tôi lần này, đạo cụ hay điểm tích lũy gì chúng tôi cũng đều có thể giao dịch.”
Thần Thi Cử lại bị hỏng không thể sử dụng, bọn họ chỉ có thể nghĩ cách khác để vượt ải.
Vikas lộ ra nụ cười đầy ẩn ý: “Chỉ cần giúp tôi một việc nhỏ là được.”
Kỳ thi buổi chiều của Chu Kỳ An gần như là kiếp nạn không thể tránh khỏi, nếu muốn giành được thánh vật vào thời khắc nó rơi xuống, có người khác yểm trợ là tốt nhất, ít nhất phải đề phòng Ứng Vũ.
Sau khi sử dụng đạo cụ khế ước, Vikas đưa ra đường sống:
“Kiểm tra thể chất còn có một tác dụng, giúp chúng ta quan sát và phân biệt học sinh và người chơi. Những học sinh này ở trong trường lâu hơn chúng ta nhiều, biết đâu trong số đó có người có nhiệm vụ manh mối.”
“Làm nhiệm vụ manh mối có thể khai quật con đường khác để đạt điểm cao.”
Gã dừng lại một chút: “Nếu không được, chúng ta còn có thể tổ chức nghi lễ chiêu hồn, đi hỏi những người chết trong trường trước đây.”
Những người xung quanh nghe vậy thì hai mắt sáng rực.
………..
Nhờ buổi kiểm tra thể chất kết thúc sớm vào buổi sáng, người chơi có rất nhiều thời gian tự do.
Trên đường đi đâu đâu cũng nghe thấy người ta than thở về việc tượng Thần Thi Cử bị nứt.
“Rốt cuộc khi nào mới sửa xong?” Khiến bọn họ phải liên tục tìm đường khác.
Kỳ thực, nói một cách khác, cho dù tượng Thần Thi Cử bị nứt thì bọn họ cũng không dám tùy tiện bái lạy, ai biết được Thần Thi Cử có đưa ra yêu cầu quá đáng nào hay không.
Đến buổi chiều, thời tiết còn tệ hơn hai ngày trước.
Vài người chơi vừa hoàn thành nhiệm vụ suýt chút nữa thì đã về đến lớp vào giây cuối cùng. Dưới áp lực của ánh mắt giáo viên chủ nhiệm trên bục giảng, mấy người bọn họ cố gắng trở về chỗ ngồi của mình nhanh nhất có thể.
Ngay khi tiếng chuông vang lên, ánh mắt mong đợi của giáo viên chủ nhiệm trừng trừng, như muốn lồi cả ra ngoài: “Cô đã xem qua tất cả các lá thư tố cáo, trong lòng cô đã rõ ai là người phá hoại tài sản công cộng.”
Bà ta cười đến mức khiến người ta sởn cả gai ốc: “Bài thi tự luận hôm nay, cô nhất định sẽ chấm bài thật kỹ.”
Vừa nói, ánh mắt đáng sợ đó đột nhiên liếc về một hướng, trong giông bão, giáo viên chủ nhiệm nhìn sang, nơi đó…..
Nơi đó trống không?!
Giáo viên chủ nhiệm sững sờ.
Một giây sau, nụ cười méo mó của bà ta biến thành tức giận: “Người đâu?”
Người đâu!
Vikas và những người chơi khác cũng sững sờ, ban đầu nghĩ rằng Chu Kỳ An làm nhiệm vụ bị trễ, không ngờ giờ vẫn chưa đến.
Không biết ai lẩm bẩm một câu: “Chẳng lẽ muốn trốn thoát?”
Bất cứ ai cũng có thể đoán trước được ai sẽ là người đứng cuối cùng trong kỳ thi lần này, bỏ trốn là bản năng của con người, đương nhiên thường là thiêu thân lao đầu vào lửa.
Giữa những lời suy đoán không mấy tốt đẹp, Cậu sinh viên đại học đột nhiên giơ tay lên, yếu ớt nói: “Báo cáo cô, anh ấy vừa đến phòng y tế vừa học vừa làm rồi.”
Bất ngờ không, ngạc nhiên không.
Anh Chu không chơi với các người nữa.
Lớp học lập tức trở nên im lặng.
Biết được Chu Kỳ An đã đến phòng y tế, lớp trưởng đột nhiên nhếch mép, trong mắt lóe lên một tia cảm xúc kỳ lạ.
Cô ta biết rằng, cơ hội mà mình chờ đợi đã đến.
Phần lớn mọi người đều đang kinh ngạc khi nghe đến việc này, không ai để ý đến sự thay đổi cảm xúc của lớp trưởng.
Ra khỏi cửa chính là hành lang, từ cửa sổ có thể nhìn thấy tòa nhà tổng hợp.
Những hạt mưa lạnh lẽo đập vào mặt, giáo viên chủ nhiệm đứng trên tầng bốn, nheo mắt nhìn ra ngoài trời gió lớn.
Trước cửa tòa nhà tổng hợp, cậu thanh niên ngược gió chạy như bay, giống như một chú chim non tự do bay vào bên trong——
Phòng y tế, tôi đến đây.
“!!!”
…………
【Tiến độ khám phá bối cảnh câu chuyện: 44%.】
Đây là con số mới nhất sau khi tổng hợp thông tin mà Bạch Thiền Y và Ứng Vũ cung cấp.
“Đã vào lớp mấy phút rồi, cũng không có quy tắc tử vong nào giáng xuống, quả nhiên phán đoán của tôi là chính xác.”
Đi làm bao nhiêu năm như vậy, năng lực thi cử đã sớm bị mai một rồi.
Biết bản thân không có năng khiếu này, Chu Kỳ An đã từng thử thăm dò một lần, lúc đó cậu đưa ra lý do về việc cha mẹ biến mất là – đã đến phòng y tế.
Học sinh cũng giống như người chơi, đều cần phải học hành thi cử.
Nghe được câu nói này, giáo viên chủ nhiệm không những không truy cứu mà còn ngắt lời câu hỏi của cậu, còn đang che giấu sự thật, chứng tỏ đây là một kênh thoát hiểm hữu hiệu.
Khi bất đắc dĩ, có thể lấy lý do đến phòng y tế để trốn học.
“Tôi có chút thích loại phó bản khám phá này rồi.” Độ tự do cao hơn rất nhiều.
Nhưng mà, có lợi thì cũng có hại, như vậy sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt con đường học bổng. Hiện tại mọi người đã nắm rõ rất nhiều quy tắc về việc thi cử, nhưng phòng y tế vẫn là một khu vực bí ẩn.
Nơi nào nguy hiểm hơn, rõ như ban ngày.
Bảng nhiệm vụ không cho cậu thời gian thở dốc lấy một lát, lạnh lùng hạ lệnh:
【Yêu cầu đến phòng y tế trong vòng ba phút, nếu không sẽ bị xử lý vi phạm kỷ luật trốn học.】
Tòa nhà tổng hợp có ngoại hình giống như cái đầu cá chết, bên trong cũng giống như nội tạng của cá chết. Ban ngày trong tòa nhà vẫn âm u, tầng một là văn phòng hành chính, không thể xác định bên trong có người hay không, biển chỉ dẫn cho biết phòng y tế ở tầng bốn, Chu Kỳ An từng giẫm phải con mắt người sống ở gần đó, vẫn còn nhớ rõ.
Quá yên tĩnh, mỗi bước đi đều có thể nghe thấy tiếng bước chân và tiếng thở của chính mình.
“Trong thời gian ngắn, ước chừng sẽ không có người sống nào vào nữa.”
Phó bản mới bắt đầu hai ngày, phần lớn người chơi trước đây đều có thành tích khá, không thể nào nhanh như vậy đã đến mạo hiểm.
Cũng tốt, cậu không cần phải lo lắng bị đâm sau lưng.
Phòng y tế chắc chắn là một điểm check-in, sau khi hoàn thành sẽ tiến gần hơn một bước để kích hoạt kênh thoát hiểm màu xanh lá cây.
Chu Kỳ An một mình đi về phía tầng bốn, thời gian đếm ngược còn rất nhiều, không cần phải chạy. Trên đường đi không gặp bất kỳ giáo viên nào, đến tầng bốn, ánh sáng càng kém, tán cây xum xuê bên ngoài che khuất mặt trời, trong tầng không thấy ánh nắng.
Phía trước, có một cánh cửa đang hé mở.
Chu Kỳ An đi qua, hơi lạnh tỏa ra từ gạch lát nền thấm qua đế giày, đột nhiên cậu cảm thấy rất khó chịu, có cảm giác muốn bỏ chạy.
Dự cảm bất an này khiến động tác của cậu khẽ chậm lại, giơ tay gõ cửa.
【Thời gian đếm ngược một phút】
Biết rõ núi có hổ, Chu Kỳ An không còn cách nào khác ngoài đẩy cửa bước vào.
Phòng y tế rất rộng, gần giống với cảnh tượng cậu đã nhìn thấy trong ác mộng, công việc vệ sinh bàn mổ không được sạch sẽ, có thể nhìn thấy vết máu đen kịt ở phần kim loại xung quanh.
Rèm cửa dày cộm che khuất phần lớn ánh sáng, trên bàn làm việc có một người mặc trang phục phẫu thuật đang nằm ú úp mặt, không nhìn rõ mặt.
Nhưng nhìn kiểu tóc thì là đàn ông.
Dáng người gã ta chỉ gầy hơn quản lý ký túc xá một chút, lưng rất dày, dường như đang ngủ.
Đi làm lại còn ngủ gật?
Chuyện này tôi giỏi lắm đấy.
【Bạn đã đến phòng y tế thành công.】
【Chú ý, nhiệm vụ lần này là nhập vai, bạn đã tạm thời thoát khỏi thân phận học sinh.】
Nhiệm vụ nhập vai?
Chu Kỳ An nhớ rõ trong sổ tay học sinh có ghi, phòng y tế có cung cấp vị trí trợ lý.
【Sắp kiểm tra xem bạn có đủ điều kiện làm trợ lý bác sĩ hay không】
【Mời nghe đề, trong 《Y điển》 từng ghi chép, não người được chia thành…】
Cùng lúc đó, trên bàn xuất hiện một tờ giấy thi.
Khóe miệng Chu Kỳ An giật giật, cuốn sách này đã từng phát, nhưng cậu chưa từng xem qua, nghĩ theo hướng tích cực, cho dù có xem qua cũng không nhớ được.
Không lỗ.
“Chấn thương sọ não mở là gì?”
“Não úng nước.”
“Não người trưởng thành nặng khoảng bao nhiêu gram?”
“Hai trăm năm mươi (Đồ ngốc).”
………….
Sau khoảng mười câu hỏi, hệ thống kết thúc, không đặt câu hỏi nữa.
Trên giấy ngoài việc không được sao chép thì không có yêu cầu thi cử nào khác, Chu Kỳ An vừa làm vừa trả lời, thuận lợi như thể biết trước đáp án vậy.
Bác sĩ giả vờ ngủ phía trước dường như không thể giả vờ được nữa, muốn bò dậy tát cho cậu một bạt tai.
Chu Kỳ An tự lẩm bẩm với không khí: “Tạm thời sẽ không có ai đến đây vừa học vừa làm đâu.”
“Để tạo cơ hội việc làm cho tôi, bạn tôi đang canh giữ ở lớp học, ai dám đến thì sẽ chặt đầu.”
Lời này cũng giống như đáp án trên giấy, hoàn toàn là nói nhảm.
Đáng tiếc bác sĩ không biết chuyện.
Bác sĩ tức đến mức toàn thân run rẩy.
Chu Kỳ An khinh thường liếc nhìn, ở nơi âm u như vậy mà cậu còn chưa run, gã ta run cái gì?
Trả lời xong, Chu Kỳ An không giả vờ nữa, tiến đến bên cạnh bác sĩ đang nằm ú úp mặt, nhẹ giọng nói bên tai anh ta: “Chọn tôi, chọn tôi đi.”
Nhanh chọn tôi làm trợ lý của ông đi.
Âm thanh cơ khí lạnh lùng vang lên:
【Kiểm tra kết thúc, bạn không đủ điều kiện làm trợ lý】
“…” Ánh mắt Chu Kỳ An chuyển động, cũng không vội, cậu không tin bác sĩ không lo lắng thực sự không có trợ lý đến nữa.
Khoảng nửa phút sau, trong bầu không khí ngột ngạt, âm thanh thông báo lại vang lên:
【Bạn đã trở thành trợ lý của bác sĩ với thành tích phỏng vấn xuất sắc nhất.】
Hết chương 63.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: Anh cũng không thèm mở mắt ra nhìn tôi lấy một cái, làm sao lại là phỏng vấn xuất sắc nhất?
Bác sĩ: … Câm miệng!
