Chương 63: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 1) Bao Ăn Bao Ở.

Chương 63: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 1) Bao Ăn Bao Ở.

 

Năm ba đại học vừa kết thúc, đúng vào kỳ nghỉ hè tháng Tám nóng bức. Giang Mộng Lệ bảo Tống Hề Đào hỏi thử xem cậu bạn học sinh giỏi kia có nhận dạy thêm một kèm một hay không, để quản lý cô bé Tống Nhạn Lý, tính theo giá thị trường, hai tiếng sáu trăm tệ.

 

Tống Hề Đào nghĩ bụng, học sinh giỏi xuất sắc như thế, chắc chắn lên đại học đã kiếm bộn tiền rồi, ai mà thèm để ý đến sáu trăm tệ bèo bọt này chứ. Cơ mà, đây lại là một cái cớ hay.

 

Cậu mở tài khoản phụ lên, gửi tin nhắn.

 

[Học sinh giỏi, nghỉ hè cậu có về nhà không? Tôi mời cậu uống trà sữa nhé, hôm nay tôi đợi cậu ở quán trà sữa xx trên đường yy nha!]

 

“Mẹ ơi! Con có việc ra ngoài một chút!” Tống Hề Đào vừa đội mũ che nắng lên, quả nhiên đã bị Tống Nhạn Lý chặn lại ngay cửa. Cô bé Tống Nhạn Lý người còn chưa cao bằng cái tủ giày mà đã ra vẻ bà cụ non, lần nào cũng nhìn thấu mục đích ra ngoài của Tống Hề Đào: “Anh à, anh định lén đi uống trà sữa một mình chứ gì?”

 

Tống Hề Đào chối: “Không phải, anh đi tìm anh học sinh giỏi hồi cấp ba dạy kèm cho anh, mẹ bảo anh tìm anh ấy dạy kèm cho em đấy, hay là em cũng đi cùng luôn đi, để anh ấy xem tư chất của em thế nào.”

 

Tống Nhạn Lý nghe vậy thì buông khung cửa ra ngay: “Em không đi đâu.”

 

Tống Hề Đào kéo cô bé: “Đi đi mà.”

 

Tống Nhạn Lý sợ quá chạy biến về phòng: “Nắng lắm, đen da em mất.”

 

Tống Hề Đào ấn mũ xuống, cái cớ này đúng là hữu dụng, nếu không mỗi lần ra ngoài là Tống Nhạn Lý lại đòi đi theo uống ké trà sữa, về nhà lại bị Giang Mộng Lệ mắng là uống nhiều quá.

 

Cậu xem trên mạng thấy có một tiệm đồ ngọt mới mở, trang trí rất hợp gu cậu, đồ uống và tráng miệng cũng có hương vị rất mới lạ. Tống Hề Đào thích nhất là nếm thử món mới, bèn gọi một ly trà cam hoa hồng lạnh và một đĩa bánh tart vị đào, rồi hí hửng mở máy tính bảng ra ngồi vẽ.

 

Cậu cũng chẳng trông mong gì việc học sinh giỏi sẽ nhìn thấy tin nhắn rồi chạy đến đây, chỉ là tiện tay gửi đại một cái tin, tìm cái cớ để trốn Tống Nhạn Lý đi ăn đồ ngọt thôi.

 

…….

 

Mạnh Tư Trình vừa kết thúc phiên tòa, bước ra khỏi tòa án. Kẻ gây tai nạn bị tuyên án ba năm tù giam, cũng coi như là một kết quả chấp nhận được. Hắn ngồi lên xe, tạm biệt Mạnh Xế Chử. Vết bầm tím trên mặt do cú va đập mạnh ở sau gáy gây ra thì đến tận tháng này mới tan hết, nhưng vết thương chính thì vẫn đang trong thời gian hồi phục dài đằng đẵng.

 

Mạnh Tư Trình vốn chẳng mấy bận tâm đến hình tượng, để cho tiện, hắn cạo đầu đinh luôn, phần sau gáy gần cổ chỉ còn lại một lớp tóc lưa thưa lởm chởm, người gầy rộc đi, càng làm cho ngũ quan hắn trở nên sắc bén, sâu thẳm và lạnh lùng, còn khó gần hơn trước.

 

Mọi thứ diễn ra trên tòa khiến người ta mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, từ chối mọi đòn tâm lý tình cảm của luật sư đối phương, hắn phải chứng minh từ nhỏ đến lớn không hề có tình cha con, Mạnh Tả Lương lái xe tông người không phải xuất phát từ “tấm lòng người cha thương con” gì cả.

 

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh qua khu phố thương mại, phía trước đèn đỏ đang tắc đường, bên trái là các cửa hàng sầm uất náo nhiệt.

 

Tài xế là trợ lý sinh hoạt của Mạnh Tư Trình, là người mới tìm sau vụ tai nạn, tài xế lái xe cho hắn mới làm việc được hai tháng, đưa hắn đi tái khám, ra tòa. Cậu trai trẻ này mới hai mươi tuổi, cũng chỉ trạc tuổi con gái ông, thật không hiểu nổi sao lại có người cha lái xe tông con mình như thế được. Ông làm tài xế chỉ để lo cho con gái có cuộc sống tốt hơn, nếu con gái ông ta mà đỗ được vào Đại học Kinh Đô như Mạnh Tư Trình, thì con bé có tìm một người bạn gái cũng được.

 

“Quán bên cạnh hình như là quán đồ ngọt mới nổi trên mạng đấy, con gái tôi thích cách trang trí ở đấy lắm, cậu Mạnh, nếu rảnh cũng có thể hẹn bạn bè đến ngồi thử xem.” Tài xế thấy cuộc sống của Mạnh Tư Trình tẻ nhạt quá, cả kỳ nghỉ hè nếu không vào viện thì cũng là ra tòa, bèn nhiệt tình giới thiệu cho hắn mấy sở thích của giới trẻ.

 

“Cảm ơn chú.” Mạnh Tư Trình chống tay lên cái đầu đang đau nhức, hắn liếc mắt nhìn sang bên trái, trang trí cũng có nét đặc sắc riêng, có điều bên trong không đông lắm, chắc là do đắt quá. Lúc thu lại ánh mắt, hắn bất chợt nhìn thấy Tống Hề Đào phía sau bức tường kính, cậu đang nghiêng người cúi đầu vẽ tranh, đẹp đẽ cứ như búp bê trong tủ kính, người đi qua đường đều vì cậu mà dừng bước.

 

Tay của Mạnh Tư Trình còn nhanh hơn cả mệnh lệnh của não, hắn đã bấm vào nút mở cửa xe, nhưng nhìn thấy dung nhan tàn tạ của mình phản chiếu trong tấm kính, hắn lại bình tĩnh lại.

 

Tống Hề Đào thích quán này sao? Khách không đông, có phải vì đắt quá không nhỉ?

 

Mạnh Tư Trình nghĩ ngợi một lát, rồi lên mạng mua tất cả các combo của quán này mỗi thứ một phần, hắn lấy mã nhận hàng, đăng nhập vào cái tài khoản phụ đã lâu không online, định bụng lấy cớ “phúc lợi công ty, tôi không thích ăn đồ ngọt” để tặng cho Tống Hề Đào.

 

Vừa mới online thì tiếng ting ting ting đã không ngừng vang lên, tin nhắn của Tống Hề Đào nhảy ngay ra trước mắt. Mạnh Tư Trình không dám tin, thế mà Tống Hề Đào lại đang đợi hắn ở đây! Biết rõ là hắn không online nữa, vậy mà Tống Hề Đào vẫn kiên quyết mời hắn và ngồi đợi một mình. Tại sao chứ? Có phải có chuyện gì gấp gáp lắm muốn nói với hắn không?

 

Nếu hôm nay hắn không online, có phải Tống Hề Đào sẽ đợi đến tận đêm khuya không? Mạnh Tư Trình không quản được nhiều thế nữa, hắn bảo tài xế: “Tìm chỗ đậu xe đi chú.”

 

Trước khi xuống xe, ma xui quỷ khiến thế nào, Mạnh Tư Trình sờ lên đám tóc lởm chởm sau gáy rồi hỏi tài xế: “Bây giờ trông cháu có khó coi quá không?”

 

Biết thế không cạo nhiều tóc như vậy.

 

Mạnh Tư Trình trong ký ức của Tống Hề Đào là chàng trai nhiệt huyết năm lớp 12, chứ không phải bộ dạng gầy gò, trọng thương, lôi cả bố ruột ra tòa như bây giờ.

 

Tài xế là người từng trải, hiểu ngay Mạnh Tư Trình sắp đi gặp người trong mộng, ông liền bảo: “Bình thường cháu đã đẹp sẵn rồi, không cần lo đâu.”

 

Mạnh Tư Trình nhìn sang hộp y tế ở ghế sau, sáng nay luật sư khuyên hắn nên băng bó đầu lại khi ra tòa, sợ hắn kích động làm vết thương chảy máu, tiện thể tranh thủ sự đồng cảm của thẩm phán. Lúc đó hắn đã từ chối, hắn đã chẳng còn vì Mạnh Tả Lương mà dao động cảm xúc nữa rồi.

 

“Chú ơi, băng bó giúp cháu một chút nhé.” Vết khâu sau gáy xấu quá, sẽ làm Tống Hề Đào sợ mất.

 

Tài xế có kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân, ông từng tận mắt thấy bác sĩ băng bó đầu thế nào, bèn bắt chước làm theo, quấn mấy vòng quanh đầu Mạnh Tư Trình.

 

“Ổn rồi đấy, y như lúc mới xuất viện luôn.”

 

“Cảm ơn chú.”

 

Mạnh Tư Trình đi bộ ngược lại hai trăm mét, đến trước cửa quán đồ ngọt thì đẩy cửa bước vào, hắn liếc mắt nhìn về phía Tống Hề Đào, thấy cậu vẫn đang cắm cúi vẽ tranh.

 

Hắn đến quầy gọi món, gọi một cốc nước ép đào, nhân viên báo mức tiêu dùng tối thiểu là 298 tệ, thế là hắn gọi thêm một phần bánh quy kem. Chủ quán bảo: “Bánh quy là nướng tại chỗ, trong quán chỉ có mình tôi, phải đợi một lát nhé.”

 

Mạnh Tư Trình gật đầu, đi đến trước mặt Tống Hề Đào, kéo ghế ngồi xuống.

 

“Cậu tìm tôi có việc gì?”

 

“Hả?”

 

Tống Hề Đào giật mình ngẩng đầu lên, thấy một bệnh nhân đầu quấn băng trắng toát, mất ba giây cậu mới nhận ra đấy là Mạnh Tư Trình.

 

Mạnh Tư Trình!

 

Sao cậu ấy lại ở đây?

 

“Đầu, đầu cậu bị sao thế?”

 

Mạnh Tư Trình đáp: “Bị tai nạn xe.”

 

Tống Hề Đào há hốc mồm, chắc là nghiêm trọng lắm đây, Mạnh Tư Trình gầy đi bao nhiêu, “Cậu vẫn ổn chứ?”

 

Mạnh Tư Trình hỏi tiếp: “Cậu nhắn tin trên QQ tìm tôi là có chuyện gì?”

 

“Tôi có tìm cậu đâu.” Tống Hề Đào có chút hoảng, mấy cái chuyện tai nạn xe đập đầu này thường cẩu huyết lắm, nhỡ Mạnh Tư Trình mất trí nhớ, chỉ nhớ mỗi chuyện say rượu của hai người thì sao? Thế có khi nào cậu ấy tưởng hai người là một đôi không?

 

Mạnh Tư Trình nghiêm túc: “Tôi là gia sư có tính phí đấy.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Mạnh Tư Trình lấy điện thoại ra: “Tài khoản phụ của tôi đây, xin lỗi vì phải dạy kèm cho cậu theo cách này.”

 

Tống Hề Đào: “…” Cậu vẫn luôn không dám gán Mạnh Tư Trình vào trí tưởng tượng của mình, ai ngờ thực tế còn kinh khủng hơn cả tưởng tượng.

 

Mạnh Tư Trình: “Cậu bảo hôm nay đợi tôi ở đây, có chuyện gì không?”

 

Tống Hề Đào ngượng chín mặt, ngại không dám nói mình chỉ định đi uống trà sữa thôi, còn việc đợi cậu ấy chỉ là tiện thể. Đối phương trông như cần phải nhập viện đến nơi rồi, thế mà chỉ vì một câu nói của cậu đã quấn băng chạy đến chỗ hẹn, cái tình ý này… Đầu óc Tống Hề Đào muốn bốc khói, không nghĩ ra được lý do nào hợp lý, cứ thế nghẹn đến mức hai má đỏ bừng lên.

 

Mạnh Tư Trình nhìn mặt Tống Hề Đào cứ đỏ dần lên, trông như cậu thiếu niên đang ôm ấp tâm sự thầm kín, cái kiểu gửi một câu cho người bạn cũ đã offline rồi mù quáng ngồi chờ đợi ngốc nghếch thế này, chỉ có người đang yêu thầm mới làm thôi.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mạnh Tư Trình hỏi thẳng: “Tôi thích cậu, cậu có thích tôi không?”

 

Tống Hề Đào giật nảy: “Hả!”

 

“Tôi không….” Tống Hề Đào vừa định phủ nhận thì thấy Mạnh Tư Trình khẽ nhíu mày một cái, trông như cơn đau đầu lại tái phát, thế là cậu vội vàng đổi giọng, “Tôi muốn mời cậu uống trà sữa thật mà. Vì quán này có nhiều món mới lắm, tôi muốn dẫn cậu đi nếm thử.”

 

Hồi cấp ba Tống Hề Đào cũng thế, đi thám thính thấy quán nào có bánh ngon, kiểu gì cũng mua cho học sinh giỏi một phần. Đúng lúc này, chủ quán mang đồ uống của Mạnh Tư Trình lên, một ly nước ép đào màu hồng phấn chuyển màu dần dần, nhìn rất ngon miệng.

 

Tống Hề Đào đánh trống lảng: “Cậu nếm thử đi.”

 

Mạnh Tư Trình nếm thử một ngụm rồi im lặng luôn, chỉ có thể nói là chỉ được cái mẽ ngoài, không ai thèm đến cũng có lý do cả. Hắn thấy ly nước cam đẹp mắt của Tống Hề Đào cũng còn thừa rất nhiều, bèn âm thầm trả lại hết mấy combo vừa mua lúc nãy. Dở tệ, Tống Hề Đào không thể ăn mấy thứ này được.

 

Tống Hề Đào nuốt nước miếng, Mạnh Tư Trình đột ngột xuất hiện rồi tỏ tình, cả người cậu ngơ ngác luôn, rõ ràng cậu có rất nhiều chuyện muốn nói với học sinh giỏi, nhưng đối mặt với Mạnh Tư Trình thì lại rất khó mở lời. Để tránh việc hai đứa cứ trố mắt nhìn nhau, cậu chỉ còn cách cắm cúi ăn để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

 

Cái bánh tart đào này ngấy quá… Chủ quán lại bưng lên một đĩa bánh quy kem, Mạnh Tư Trình gọi à? Tống Hề Đào chuyển sang ăn bánh quy, cái này có bơ còn ngấy hơn nữa. Mạnh Tư Trình muốn nói lại thôi, định nhận xét hương vị một chút, nhưng lại sợ món mới của quán này đúng gu thẩm mỹ và vị giác của dân nghệ thuật, nhỡ mở miệng ra lại bị dán cái mác “cậu là kẻ phàm tục” thì chết.

 

Tống Hề Đào thấy Mạnh Tư Trình như sắp mở miệng tỏ tình tiếp, vội vàng cúi gằm mặt xuống, giả vờ ăn rất bận rộn, gặm nhấm từng tí bánh quy một, gặm nửa ngày mới được tí vỏ ngoài.

 

Nhưng mũi cậu cứ ngửi thấy mùi bơ, thật sự là bị tra tấn quá mức luôn.

 

Cái mùi bơ này đúng là——

 

“Oẹ——”

 

Dạ dày Tống Hề Đào bỗng cuộn lên, không nhịn được nôn khan.

 

Sắc mặt Mạnh Tư Trình thay đổi, vội vàng rút mấy tờ giấy ăn ấn vào cằm cậu, vỗ vỗ lưng cho cậu. Thấy Tống Hề Đào chỉ nôn khan, nôn ra một ít nước, nhưng sắc mặt lại cực kỳ khó chịu, Mạnh Tư Trình chỉ muốn báo cáo cái quán này lên Cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm ngay lập tức.

 

“Bơ bị hỏng à?”

 

“Không phải.” Tống Hề Đào lắc đầu, “Hình như là do tôi thôi, tôi về nhà nghỉ ngơi một chút là khỏi.”

 

Tống Hề Đào muốn nhân cơ hội này chuồn lẹ, nhưng đồ đạc đã bị Mạnh Tư Trình thu dọn lại, đối phương kiên quyết bắt cậu đi bệnh viện.

 

Mạnh Tư Trình: “Đi khám cái cho yên tâm.”

 

Tống Hề Đào không chịu, vừa bước ra khỏi cửa, hơi nóng ập tới, có người không biết xách túi rác gì đã bốc mùi đi ngang qua, Tống Hề Đào lại vịn tường muốn nôn tiếp. Mạnh Tư Trình thấy mặt cậu đã trắng bệch ra rồi, không nói không rằng nắm lấy tay cậu: “Đến bệnh viện ngay, xe tôi ở đằng kia.”

 

Tống Hề Đào không cãi lại được hắn, xe của Mạnh Tư Trình đỗ gần quá, thoáng cái đã bị hắn lôi lên xe, cậu đành bảo: “Đến bệnh viện mẹ tôi làm đi.”

 

Dù đã hai mươi tuổi đầu rồi, nhưng lần nào Giang Mộng Lệ cũng dặn cậu, nếu không phải trường hợp cấp cứu cần đi gấp thì cứ đến bệnh viện chỗ mẹ làm mà khám.

 

Mạnh Tư Trình: “Được, đến bệnh viện số 3.”

 

Tống Hề Đào: “Sao cậu biết?”

 

Mạnh Tư Trình: “Tình cờ biết thôi.”

 

Vào viện lấy máu xét nghiệm, kết quả bình thường. Mạnh Tư Trình nhìn chằm chằm tờ xét nghiệm, trực giác hắn có chút bất an, chắc chắn là kiểm tra sót ở chỗ nào đó rồi, cơ mà bác sĩ đã bảo không sao, vậy nên sự lo lắng của hắn trông có chút buồn cười. Nhưng hắn vẫn cảm thấy không yên tâm khi để Tống Hề Đào về nhà, hình như não hắn có biến đổi rồi, cứ nghĩ đến việc Tống Hề Đào nôn là hắn lại thấy khó chịu.

 

Phải nghĩ cách thôi.

 

Tống Hề Đào: “Thấy chưa, chắc là do trời nóng quá thôi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi nghĩ là do đồ ngọt đấy, dạ dày cậu dạo này chắc bị yếu, đừng ăn linh tinh ở ngoài.”

 

Tống Hề Đào: “Biết rồi.”

 

Mạnh Tư Trình: “Dạo này ba cậu có ở nhà không?”

 

Tống Hề Đào nhanh miệng: “Ông ấy đi tập huấn rồi.”

 

Mạnh Tư Trình thăm dò: “Thế bữa trưa cậu với em gái tha hồ gọi đồ ăn ngoài về nhỉ?”

 

Tống Hề Đào đắc ý: “Đương nhiên rồi!”

 

Mạnh Tư Trình nhắm mắt lại, cái câu bảo đừng ăn linh tinh ở ngoài vừa nãy Tống Hề Đào chẳng để vào tai tí nào: “Có phải cậu muốn mời tôi dạy kèm cho em gái cậu không?”

 

Tống Hề Đào: “Ờ….” Cậu không thể từ chối đề nghị này, không thể vì tình cảm cá nhân mà làm lỡ dở tương lai của em gái được.

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi đồng ý, lương ngày hai trăm, bao cơm trưa.”

 

“Cậu bảo bao cơm trưa ý là….” Tống Hề Đào đảo mắt, nếu ý Mạnh Tư Trình là bắt mình nấu cơm, cậu có thể lấy cớ nấu ăn dở tệ để từ chối ngay, thuộc diện bất khả kháng!

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi nấu.”

 

Tống Hề Đào: “Không được, cậu là bệnh nhân mà!”

 

Mạnh Tư Trình: “Tôi cũng cần phải tự kiếm chút tiền bồi bổ và đóng học phí nữa.”

 

Tống Hề Đào: “Nhà cậu giàu lắm cơ mà?”

 

Mạnh Tư Trình ngước mắt lên khỏi tờ xét nghiệm, nghiêm túc nói: “Thật ra, vụ tai nạn xe của tôi là do bố tôi lái xe đâm đấy, tôi từ mặt gia đình rồi, không còn nguồn thu nhập nào nữa, tôi vừa xuất viện, người ta cũng chẳng dám thuê tôi.”

 

Tống Hề Đào mềm lòng ngay tắp lự, quan tâm hỏi: “Bị đuổi ra khỏi nhà à? Thế cậu ở đâu?”

 

Mắt Mạnh Tư Trình sáng lên: “Có thể bao ở không?”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Muốn tự tát mình một cái ghê.

 

Phòng ốc nhà cậu đâu có đủ chỗ, bao ở thì chỉ có nước ở chung phòng với cậu thôi. Không được đâu nha! Cậu không muốn trong mơ toàn là toán học đâu! Nhưng mà chẳng lẽ để mặc bệnh nhân này lang thang ngoài đường à? Dù sao thì cậu ấy cũng là Mạnh Tư Trình kiêm học sinh giỏi mà!

 

Tống Hề Đào cảnh giác nhìn Mạnh Tư Trình, Mạnh Tư Trình là kẻ lừa đảo IQ cao, hồi cấp ba từng giả nghèo giả khổ đấy nhé, vừa nãy cậu ấy còn có tài xế riêng cơ mà.

 

Mạnh Tư Trình từ tốn móc trong túi ra một tờ giấy kết án, Tống Hề Đào nhìn mà sững sờ, Mạnh Tư Trình thật sự bị bố đẻ tông xe. Bố cậu ấy bị thần kinh à?

 

Mạnh Tư Trình để lộ ra vẻ bi thương đúng lúc: “Tôi quyết tâm tống ông ta vào tù, ông nội không nhận tôi nữa, anh họ với bác cả nhân cơ hội chèn ép, tài xế với nhà cửa chỉ được dùng đến khi có phán quyết thôi.”

 

Tống Hề Đào mềm lòng như quả đào chín rục rồi, hào môn tranh đấu đúng là một mất một còn thế đấy, anh họ xấu tính quá, Mạnh Tư Trình mới hai mươi tuổi, yêu ghét rõ ràng, còn chưa biết thỏa hiệp, sao mà chơi lại hắn ta được. Tội nghiệp quá, thiên tài mà lại lưu lạc đến mức này, về tình về lý gì cậu cũng nên thu nhận cậu ấy. Ít nhất thì cũng phải trả lại sòng phẳng công sức ba tháng trời cho cậu ấy chứ.

 

Hơn nữa, Giang Mộng Lệ làm việc ở khoa não, Mạnh Tư Trình ở nhà cậu thì đỡ phải đi bệnh viện. Mạnh Tư Trình chịu dạy kèm cho Tống Nhạn Lý, Giang Mộng Lệ cũng sẽ rất vui. Đôi bên cùng có lợi. Tống Hề Đào không nghĩ ra lý do gì để từ chối nữa, bèn nói: “Được rồi, tôi bao ăn bao ở cho cậu, nhưng nhà tôi không có phòng dư đâu, cậu phải ở chung với tôi đấy nhé.”

 

Mạnh Tư Trình: “Không thành vấn đề.”

 

Hết chương 63.

 

Chương 63: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 1) Bao Ăn Bao Ở.

Ngày đăng: 19 Tháng 2, 2026

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên