Chương 64: Ngũ Cô Thôn (Phần 7)

 

Chương 64: Ngũ Cô Thôn (Phần 7)

 

Đột nhiên Tô Mậu nhớ lại cảnh tượng lần đó gặp gỡ Tôn Trân ở quán net thật rõ ràng.

Đêm mùa thu gió nhẹ, sau cơn mưa, mặt đất xi măng ẩm ướt, những chiếc lá vàng rơi rụng bay bay. Cô ấy mặc một chiếc áo len mỏng màu nâu sẫm, tay cầm một chiếc túi trắng, cô cao hơn thùng rác một chút, nhưng vẫn quen chân nâng lên nâng xuống để nhặt chai lọ trong thùng rác.

Quán net ồn ào náo nhiệt, đầy mùi khói thuốc, mùi mì ăn liền, tiếng chửi rủa khó nghe và cả những tiếng đập bàn phím, nóng bức và bồn chồn.

Anh ta ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, nhìn thấy một luồng không khí mát lành sau cơn mưa thu, từ con người cho đến cảnh vật.

Anh ta nhìn Tôn Trân nhặt rác, động tác ném chai lọ ban đầu không biết bắt nguồn từ đâu, khi nhận ra thì cái chai đã lăn đến chân Tôn Trân rồi.

Tôn Trân sững sờ một lúc, nhìn chằm chằm vào cái chai vài giây, sau đó ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt cô như bầu trời thu, không rực rỡ lắm, nhưng trong veo và sạch sẽ.

Có thứ gì đó như đang bắt đầu chuyển động.

Sau đó, cảnh tượng này thường xuyên xuất hiện trong cuộc đời anh ta, hết lần này lại đến lần khác, anh ta bị dày vò đến mức gần như tê liệt.

Nhưng lần này thì khác, Tôn Trân đứng đó, trên người mọc đầy rận, cô ấy cũng biến thành rận, bầy rận như một dòng nước đen, tràn qua mặt đất xi măng ẩm ướt, xuyên qua cửa sổ, nhấn chìm hoàn toàn anh ta.

Tô Mậu ngứa ngáy đến nỗi muốn xé nát trái tim mình.

Anh ta hối hận, sau đó anh ta không làm điều gì xấu nữa, chỉ có một việc này thôi, nhưng lại phải trả giá bằng mạng sống sao?

“Cứu, cứu tôi! Cứu tôi!” Anh ta cố gắng hét lên, “Rận, rất nhiều rận! Cô ấy đến… báo thù tôi.”

Hạ Bạch ấn mạnh vào thái dương anh ta, “Anh biết chuyện gì rồi, cụ thể là gì?”

“Bạo lực học đường, tôi nói cô ấy nhặt rác, nói, nói trên người cô ấy có rận, khiến cô ấy bị bạo lực học đường, chết, chết rồi… cứu tôi, cứu tôi!”

Lận Tường đã mồ hôi đầm đìa, “Hạ Bạch, tôi không chịu nổi nữa!”

Lăng Trường Dạ đưa tay đánh ngất Tô Mậu.

Mấy người chơi đứng bên cạnh cũng không hiểu sao vừa rồi mình lại không dám thở, đến bây giờ mới thở hổn hển rồi thả lỏng cơ thể một chút.

“Hóa ra thực sự là lời nguyền!” Đào Bảo Bảo nói: “Dân làng đã đoán đúng, bọn họ bị nguyền rủa, Tề Ngạn và Tô Mậu cũng bị nguyền rủa theo. Nhưng dân làng bị một người nào đó nguyền rủa, còn họ bị những người khác nhau trong quá khứ của họ nguyền rủa, ứng nghiệm trong trò chơi này?”

Phù Vũ Tình: “Các cậu có chắc mình không bị nguyền rủa không? Ai cũng bị nguyền rủa, tại sao chỉ có hai người họ bị nguyền rủa?”

Lận Tường lập tức nói: “Tôi cảm thấy Hạ Bạch không bị nguyền rủa, cậu ấy còn nhỏ, trải nghiệm cuộc sống rất trong sáng, không tham lam, không có tranh chấp lợi ích với người khác, sẽ không ai nguyền rủa cậu ấy cả.”

“……”

Gân xanh trên trán Phù Vũ Tình như sắp nhảy ra, “Cho dù cậu ấy không bị người khác nguyền rủa, vậy còn cậu thì sao? Cho dù cậu không bị người khác nguyền rủa, vậy chắc chắn đội trưởng Lăng đã bị người khác nguyền rủa rồi! Tại sao mấy người ở nhà trưởng thôn lại không sao?”

Lận Tường vội vàng nói: “Chị này, chị cũng đừng tức giận, tôi cũng chỉ ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của chị thôi. Tôi biết bây giờ chúng ta cần phải tìm mối liên hệ giữa lời nguyền của Tô Mậu và Lưu Phúc mà.”

“…..”

Phù Vũ Tình không muốn nói thêm gì nữa.

Lận Tường đành phải tiếp tục nói: “Có thể nhiều người trong chúng ta đều bị nguyền rủa, nhưng hôm nay chỉ có Tô Mậu bị lời nguyền ứng nghiệm. Lời nguyền của anh ta có thể giống với lời nguyền của Lưu Phúc, có liên quan đến ngứa và côn trùng, dẫn đến bạo lực học đường thì không thể, nhưng bạo lực thôn làng thì có khả năng.”

“Lưu Phúc rõ ràng là đã rất ngứa, tôi cảm thấy mối liên hệ sâu xa ở đây là côn trùng. Trưởng thôn cứ nhắc đi nhắc lại rằng nơi này có nhiều rắn độc và côn trùng, môi trường thực tế cũng rất phù hợp.”

Tỉnh Duyên: “Đúng vậy.”

Lần này Hạ Bạch cũng thấy Lận Tường nói có lý, gật đầu.

“Có thể là gì? Họ dùng côn trùng độc cắn chết người à?” Lận Tường tiếp tục suy đoán, “Cộng thêm việc bác sĩ Hà, là bọn họ dùng côn trùng độc cắn chết bác sĩ Hà à?”

Hạ Bạch lại nhắc nhở cậu ta: “Người nguyền rủa không nhất thiết là bác sĩ Hà.”

Lận Tường: “Có thể là người yêu của bác sĩ Hà, cô ấy thấy bác sĩ Hà bị cắn chết, nguyền rủa toàn bộ Ngũ Cô Thôn.”

Hạ Bạch: “…”

Phù Vũ Tình bắt lấy lời của Hạ Bạch, hỏi: “Nếu không phải bác sĩ Hà thì là ai?”

Hạ Bạch nhìn Tỉnh Duyên, họ đã quyết định không giấu giếm những manh mối ngoài đời tư, cho dù là muốn phần thưởng của trò chơi, chia sẻ ra cũng không sao, ai tìm ra trước thì là của người đó, cũng không thể thay đổi được gì.

Tỉnh Duyên nói: “Tôi moi được một cái tên khác từ dân làng, Tiết Lệ Cốc.”

“Nghe tên thì biết là tên phụ nữ rồi, thực sự có thể là người yêu của bác sĩ Hà!” Lận Tường lập tức nói.

“…….”

“Dường như chúng ta đã biết được một số manh mối, nhưng tiếp theo thì sao, chúng ta vẫn không thể ngăn chặn việc bị nguyền rủa, mỗi đêm vẫn phải chết một người chơi.” Đào Bảo Bảo có chút lo lắng, cô ấy mang theo chút hy vọng, hỏi: “Không phải bình thường tìm được manh mối là có thể tự cứu sao? Chúng ta vẫn chỉ có thể bị động chờ chết thôi à?”

Lận Tường gãi đầu, “Có thể manh mối của chúng ta vẫn chưa đủ.”

Đào Bảo Bảo: “Vậy phải làm sao? Manh mối lấy được từ chỗ Tô Mậu hình như vẫn vô dụng.”

“Sao lại vô dụng?” Lăng Trường Dạ nói: “Nghĩ ngược lại, chúng ta không nhất thiết phải tìm điểm chung giữa Tô Mậu và Lưu Phúc từ trên người Tô Mậu, cũng có thể thông qua anh ta để nhắm vào Lưu Phúc mà.”

Lận Tường: “Nghĩa là sao?”

Hạ Bạch: “Nghĩa là, bây giờ chúng ta vừa mới đào được manh mối côn trùng từ trên người Tô Mậu, là điểm mấu chốt của lời nguyền của hai người họ, cũng biết được Tiết Lệ Cốc, có thể đi ngược lại để moi thêm manh mối từ chỗ Lưu Phúc, anh ta đau đớn như vậy, không muốn được cứu sao? Chúng ta giả vờ nhìn ra căn bệnh của anh ta, để anh ta nói nhiều hơn.”

Lăng Trường Dạ: “Đây là cách tìm ra chân tướng phía sau, tương đối thiên về hướng tấn công.”

“Còn phòng thủ, chính là phá vỡ tuyến đường bị nguyền rủa của chúng ta, bảo vệ mạng sống của chúng ta. Manh mối mà Tô Mậu cung cấp không đủ, chúng ta có thể dùng cách này để thử lại trên người Tề Ngạn.”

Hạ Bạch gật đầu: “Còn có thể đi thăm lại những dân làng khác, nhất là người dân biết về bác sĩ Hà.”

Phù Vũ Tình: “Rất tốt, công thủ kết hợp. Hôm nay chúng ta có thể chia nhóm hành động làm những việc này, nếu vẫn không tìm được manh mối chính, ngày mai sẽ xông vào ám lâu.”

Lúc bọn hắn đang thảo luận ở đây, Tỉnh Duyên vừa tham gia thảo luận, vừa theo thói quen quan sát mọi người xung quanh.

Cậu ta thấy Vưu Nguyệt đứng cạnh cửa sổ, im lặng không nói gì, cô cứ đứng đó nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt bình tĩnh vô cùng, dường như bọn hắn có thảo luận chuyện gì thì cô cũng không quan tâm, lại giống như cô ấy biết hết mọi chuyện.

Tỉnh Duyên thực sự rất tò mò về cô, thế là cậu ta đã nhìn vào tâm tư của cô: “Ánh nắng chói chang quá, thật chướng mắt.”

Tỉnh Duyên: “…”

Cuộc thảo luận tạm kết thúc, bọn hắn lại đến ăn cơm ở nhà trưởng thôn, đến hơi muộn, nhà trưởng thôn đã ăn xong, mà trưởng thôn cũng không biết đã đi đâu rồi.

Lúc bọn hắn ăn xong đã là tám giờ sáng, không lãng phí thời gian thêm nữa, mọi người lập tức chia nhóm đi tìm manh mối.

Lận Tường không cần phải nói cũng biết phải đi hỏi Tề Ngạn, khi hỏi Tề Ngạn cần đến năng lực thanh tẩy của cậu ta, Kiều Hữu Lâm và Vưu Nguyệt cùng ở lại nhà sàn với cậu ta.

Người tương đối quý hiếm chính là Tỉnh Duyên, cho dù là đi đến chỗ Lưu Phúc bị bệnh vào sáng sớm, hay đến chỗ thôn dân biết bác sĩ Hà, dường như chỗ nào cũng đều rất cần cậu ta. Cuối cùng cậu ta đi cùng Hạ Bạch, ngoài ra còn có nhóc con Nhị Oa cố tình chen vào, ba người cùng nhau đi đến chỗ thôn dân đó. Lăng Trường Dạ, Phù Vũ Tình và Đào Bảo Bảo thì đến chỗ Lưu Phúc.

Lúc vào làng, Tỉnh Duyên đã nhìn thấy tâm tư của người dân làng biết về bác sĩ Hà, người đó tên là Điền Tuyền, ở nhà sàn số 8 Ngũ Cô Thôn.

Bọn hắn đã nghĩ ra rất nhiều cách, chẳng hạn như làm thế nào để diễn kịch chẳng hạn. Bên ngoài nhà sàn số 8, bọn hắn đã lớn tiếng nói rất nhiều lời dạo đầu, sau đó mới đề cập đến Hà Xuân Huy, cũng chính là tên bác sĩ Hà mà Tỉnh Duyên đã thăm dò được từ chỗ Đặng Gia Hào, không ngờ Điền Tuyền nghe xong liền bảo bọn hắn vào, hỏi bọn hắn có quen biết bác sĩ Hà không.

Biết dân làng không kiêng kỵ bác sĩ Hà như Tiết Lệ Cốc, cũng không ngờ ông ta lại chủ động lên tiếng.

 

Tỉnh Duyên nói: “Cũng không quá thân, chỉ quen biết nhau trong một hội thảo y học, đã thảo luận một chủ đề y học. Sao, anh cũng biết à?”

 

Đây là điều cậu ta và Hạ Bạch đã bàn bạc, ngoài cái tên họ chẳng biết gì về bác sĩ Hà, nếu nói quá thân thì dễ lộ sơ hở.

 

Cậu ta nói cái gì mà hội thảo y học, chủ đề y học…., Điền Tuyền hoàn toàn không hiểu, cũng không muốn đi sâu vào, chỉ nói: “Bác sĩ Hà đã đến làng chúng tôi, ông ấy rất giỏi, ông là người đã khám bệnh cho chúng tôi.”

 

“Ông ấy rất giỏi.” Hạ Bạch nói: “Khám bệnh lạ cho mọi người à?”

 

Điền Tuyền: “Tất nhiên là không phải, lúc đó còn chưa có những căn bệnh kỳ lạ này, ông ấy đã đi rồi.”

 

Cả hai người đều sững sờ, không ngờ bác sĩ Hà đã rời đi như vậy. Không biết Điền Tuyền có lừa họ không.

 

Có cần phải lừa họ như vậy không, nếu họ thực sự làm gì đó với bác sĩ Hà thì cứ trực tiếp không thèm để ý đến bọn hắn, hoặc nói mình không quen bác sĩ Hà là được mà.

 

Hạ Bạch hỏi: “Ông ấy đã chữa bệnh gì cho mọi người vậy?”

 

“Ông ấy giống như, à, giống như thầy giáo dạy học ở vùng sâu vùng xa vậy, ông ấy đến làng chúng tôi giúp chúng tôi khám bệnh, lúc đó ai trong thôn bị bệnh cũng đều đến tìm ông ấy, ông ấy chữa được thì sẽ chữa, người dân trong thôn chúng tôi ai cũng đều rất tôn trọng ông ấy.”

 

Không ngờ hỏi một hồi lại hỏi vào ngõ cụt.

 

Hạ Bạch không cam tâm tiếp tục hỏi: “Ông ấy đã đi lúc nào?”

 

Đồng thời Tỉnh Duyên cũng nhìn vào tâm tư của Điền Tuyền.

 

Tâm tư của ông ta giống như những gì ông ta nói, “Nửa năm trước, vào khoảng tháng năm.”

 

Hạ Bạch đưa mắt nhìn Tỉnh Duyên, Tỉnh Duyên gật đầu với cậu.

 

Hạ Bạch lại hỏi: “Dân làng đều hài lòng với ông ấy à? Có chỗ nào không hài lòng không, để chúng tôi chú ý một chút.”

 

Điền Tuyền im lặng vài giây, sau đó cúi đầu, nắm chặt nắm đấm, “Ông ấy…. không có gì không hài lòng cả, nếu có vấn đề gì thì đó cũng là thôn làng của chúng tôi có vấn đề.”

 

Bọn Lận Tường bên kia bước vào phòng của Tề Ngạn và Tô Mậu, Tề Ngạn vốn ngủ ở phòng kế bên phòng của Kiều Hữu Lâm và Tô Mậu, sau khi Tô Mậu ngất đi, bọn hắn đã chuyển hai người vào một phòng, để tiện cho việc quan sát cùng nhau.

 

Tề Ngạn vẫn đang hôn mê, hắn ta bất động nằm trên giường, hai hàng chân mày nhíu chặt.

 

Lận Tường sờ trán hắn ta, “Sốt cao quá, không biết anh ta còn trụ được bao lâu.”

 

Cậu ta rất bi quan, cảm thấy có thể Tề Ngạn sắp không chịu nổi nữa. Mặc dù vết thương của hắn ta đã được băng bó cưỡng chế lành lại, cũng có thuốc bổ máu mà Lăng Trường Dạ cho, nhưng cậu ta vẫn nhớ đến đoạn ruột bị mất của Tề Ngạn, không chỉ là ruột, mà có thể các cơ quan nội tạng khác của hắn ta cũng bị thương.

 

Thậm chí Lận Tường còn không dám ép anh ta tỉnh lại.

 

Kiều Hữu Lâm: “Cậu thử thanh tẩy cho anh ta trước đi.”

 

“Khả năng thanh tẩy của tôi không có tác dụng với sốt cao đâu.” Nói vậy, nhưng Lận Tường vẫn bắt đầu thanh tẩy cho Tề Ngạn, quả thực không khiến anh ta tỉnh lại được, nhưng chân mày anh ta không nhíu chặt như trước nữa.

 

Kiều Hữu Lâm nhân cơ hội bắt đầu cố gắng đánh thức Tề Ngạn, hắn ta đã thử gọi lớn, bấm mũi, bóp thái dương, nhưng vẫn không thể đánh thức được, thực sự không còn cách nào khác, Kiều Hữu Lâm đành ấn mạnh vào chỗ băng bó ở bụng Tề Ngạn.

 

“A! ——”

 

Tề Ngạn khàn giọng phát ra tiếng kêu rên rỉ đau đớn, trán hắn ta lập tức rịn ra một lớp mồ hôi, cuối cùng hắn ta cũng mơ mơ hồ hồ mở mắt.

 

Kiều Hữu Lâm kích động hỏi hắn ta: “Tề Ngạn! Anh có làm điều gì dễ bị nguyền rủa không? Có liên quan đến vết thương của anh, hoặc có liên quan đến tiền bạc và cờ bạc!”

 

Hai mắt Tề Ngạn mơ hồ, dù có mở ra cũng không có chút thần thái nào, như thể hoàn toàn không nghe thấy lời hắn ta hỏi mình, rất nhanh sau đó lại nhắm mắt ngất đi.

 

“…”

 

“Không được rồi Lận Tường, tôi cảm thấy cho dù anh ta có mở mắt thì ý thức cũng không tỉnh táo, chúng ta không thể hỏi được gì.” Kiều Hữu Lâm thất vọng nói: “Hay là cậu đến chỗ đội trưởng Lăng thử?”

 

Lúc Lăng Trường Dạ đi đã nói với họ, bên chỗ anh ấy cũng cần Lận Tường, nếu Lận Tường hỏi được gì ở đây thì lập tức đi tìm anh, nếu không hỏi được gì cũng đi tìm anh.

 

Lận Tường đang do dự thì Tô Mậu bên cạnh đột nhiên ngồi dậy.

 

Cho dù biết Tô Mậu còn sống, nhưng nhìn một người đầy máu thịt ngồi dậy cũng sẽ khiến bọn hắn giật cả mình, chính trong lúc bọn hắn giật mình đó, Lận Tường đã nghĩ ra một cách, “Chúng ta có thể hỏi Tô Mậu, không phải anh ta là người hiểu Tề Ngạn nhất sao!”

 

Tề Ngạn có đánh bạc không, lúc đó Phù Vũ Tình đã hỏi Tô Mậu như vậy, Tô Mậu cũng đã trả lời, rõ ràng là hai người họ quen biết nhau, chỉ là tạm thời không muốn cho người khác biết mà thôi.

 

Kiều Hữu Lâm: “Đúng! Chúng ta thử xem!”

 

Bọn hắn hoàn toàn không cần đánh thức Tô Mậu, vì anh ta đã tự mình tỉnh lại, có lẽ là do bị ngứa tỉnh, anh ta lại bắt đầu cào cấu điên cuồng, khác với lúc nửa đêm, lần này anh ta có cảm giác đau, vừa cào vừa kêu la thảm thiết, nghe rất đau đớn, nhưng anh ta hoàn toàn không thể dừng lại, quá ngứa, ngứa đến mức không thể chịu đựng được.

 

Dây buộc anh ta ở cạnh giường, Lận Tường và Kiều Hữu Lâm vội vàng ấn anh ta xuống rồi trói lại.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

“Ngứa! Ngứa quá! Buông tôi ra, buông tôi ra!”

 

“Tôi sẽ giúp anh hết ngứa ngay.” Lận Tường vừa nói vừa bắt đầu thanh tẩy cho anh ta từ trán xuống, “Tô Mậu, anh suy nghĩ kỹ xem, Tề Ngạn có làm những việc gì có thể bị nguyền rủa không, có liên quan đến tiền và vết thương của anh ấy nữa.”

 

“Anh nói mau đi, nếu không tôi sẽ dừng lại đó!”

 

Cũng giống như lúc trước, dù có được Lận Tường thanh tẩy thì cũng chỉ có hiệu quả giảm ngứa nhất định, lúc này mặt anh ta đã không còn ngứa nhiều như trước nữa, anh ta rất cần Lận Tường giúp mình hết ngứa ở những bộ phận khác trên cơ thể, vì vậy anh ta cố gắng nhớ lại, miệng thì hô thật to: “Có có có, tôi nói, tôi sẽ nói, đừng dừng lại!”

 

Đầu anh ta ong ong, anh ta cuống cuồng lật lại ký ức, thực sự đã tìm ra được một việc khiến Tề Ngạn có thể bị nguyền rủa, cũng có liên quan đến tiền bạc.

 

Anh ta và Tề Ngạn quả thực có quen biết nhau, họ là bạn học cấp 3 và đại học, nhưng hồi cấp 3 anh ta và Tề Ngạn không thân thiết lắm, bởi vì hồi cấp 3 Tề Ngạn đã làm điều mà lúc đó anh ta rất phản đối.

 

Sau khi tốt nghiệp cấp 2, anh ta đã chuyển sang thành phố khác để học cấp 3, để quên đi chuyện của Tôn Trân, nhưng không ngờ ở trường cấp 3 anh ta lại gặp phải chuyện tương tự.

 

Đương nhiên, lần này không liên quan gì đến anh ta, cả đời này anh ta không bao giờ làm chuyện đó nữa, nhân vật chính trong chuyện này là Tề Ngạn và một chàng trai tên là Đỗ Tân Hội.

 

Nói đơn giản là, vì một số lý do mà Tề Ngạn rất ghét Đỗ Tân Hội, nói cậu ta đã ăn trộm tiền của lớp, dẫn đầu mọi người lên án cậu ta, mắng chửi cậu ta, cũng kéo cậu ta vào nhà vệ sinh rồi bôi phân lên người cậu ta.

 

Sau đó Đỗ Tân Hội đã bù lại tiền cho lớp, cậu ta đã dùng tiền bán thận của mình bù vào.

 

Bọn họ biết đó là tiền bán thận, bởi vì có một ngày cậu ta bất tỉnh trong lớp.

 

Cậu ta không có con đường nào khác, không có bạn bè quen biết, vậy nên đã tìm đến một kẻ môi giới chợ đen qua mẩu giấy ghi trong nhà vệ sinh để bán thận, nói là bán một quả thận, nhưng cậu ta lại bị người ta lén lút lấy cả hai quả thận.

 

Cậu ta không còn thận nữa.

 

“Là thận, Tề Ngạn bị thương ở thận!” Tô Mậu kích động nói lớn: “Chắc chắn là thận, hồi cấp 3 anh ấy nói một chàng trai đã ăn trộm tiền của lớp, chàng trai đó đã bán thận để bù lại!”

 

Nói xong, Lận Tường bắt đầu thanh tẩy toàn thân cho anh ta.

 

Không biết có phải là do trút bỏ hết những bí mật tội lỗi của Tề Ngạn và bản thân hay không, nhưng bây giờ được Lận Tường thanh tẩy, Tô Mậu cảm thấy bản thân mình nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cũng không còn ngứa ngáy dai dẳng như trước nữa, nhưng mà vết thương thì vẫn còn vô cùng đau đớn.

 

“Cảm ơn, cảm ơn cậu.” Anh ta thở hổn hển nói với Lận Tường.

 

Kiều Hữu Lâm vui mừng nói: “Lận Tường, lần này hiệu quả điều trị tốt hơn lần trước nhiều đấy!”

 

Lận Tường sững sờ, hỏi Tô Mậu: “Tốt hơn buổi sáng à?”

 

Tô Mậu đã không còn điên cuồng phát điên nữa, tình hình của anh ta rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều so với buổi sáng, anh ta tỉnh táo nói: “Đúng vậy, vẫn rất ngứa, rất muốn cào cấu, nhưng tôi có thể chịu đựng được nhờ cơn đau kìm nén, chỉ là…. vẫn còn đau, rất đau.”

 

Ngón tay của Lận Tường đặt ở sau lưng khẽ run lên một cái.

 

Nhưng, nhưng, bây giờ cậu ta còn thanh tẩy ít hơn nhiều so với buổi sáng.

 

Kỹ năng thanh tẩy của cậu ta không phải là kiểu có thể sử dụng vô hạn, nó được liên kết với cơ thể và tinh thần của cậu ta.

 

Buổi sáng, để có được manh mối, gần như cậu ta đã tiêu hao hết khả năng bản thân mình để thanh tẩy cho anh ta, cậu ta không bao giờ lừa Hạ Bạch, cậu ta nói với Hạ Bạch là mình sắp không chịu nổi nữa thì đúng là sắp không chịu nổi nữa.

 

Cho dù như vậy thì cậu ta cũng chỉ có thể khiến Tô Mậu tỉnh dậy vài phút, mà trong vài phút đó, anh ta vẫn ngứa đến mức không thể chịu đựng được.

 

Thời gian quá ngắn, cậu ta còn chưa hồi phục lại đã thanh tẩy cho Tề Ngạn trước, lúc nãy thanh tẩy cho Tô Mậu, năng lượng kỹ năng cậu ta sử dụng có lẽ còn chưa bằng một phần năm của buổi sáng, nhưng Tô Mậu không chỉ tỉnh lại mà còn không ngứa nhiều như trước nữa.

 

Sao lại thế?

 

Lúc Lận Tường đang suy nghĩ thì Vưu Nguyệt vẫn luôn đứng cạnh cửa sổ đột nhiên đi tới.

 

Cô cúi đầu nhìn Tô Mậu đang nằm trên giường, mái tóc hai bên má theo động tác của cô trượt xuống, che đi ánh mắt của cô. Lận Tường và Kiều Hữu Lâm không nhìn thấy sắc mặt của cô, chỉ nghe thấy giọng cô khàn khàn hỏi.

 

“Bạn học nữ thời cấp 2 đó thực sự có chấy à?”

 

“Bạn học nam thời cấp 3 đó thực sự đã ăn trộm tiền của lớp à?”

 

Tô Mậu đầy máu me đáng ra là một người rất đáng sợ, nhưng anh ta ngửa đầu nhìn cô gái vẫn luôn không nói chuyện, tóc che đi nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra một phần mắt nhỏ, cùng đôi môi không một chút huyết sắc cứ liên tục mở ra khép lại, đột nhiên không hiểu sao lại cảm thấy nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng.

 

Giọng nói của cô như thể vang vọng từ một nơi nào đó rất xa xôi, như một lời phán xét.

 

“Bạn học nữ thời cấp 2 đó thực sự có chấy à?”

 

Từng giọt nước mắt rơi xuống trang nhật ký ghi đầy những niềm vui nhỏ bé, cô ấy viết: “Tô Mậu, là cậu đã bỏ con chấy đó lên người tôi.”

 

“Bạn học nam thời cấp 3 đó thực sự đã ăn trộm tiền lớp à?”

 

Hai tay cậu ta chống trên nền nhà vệ sinh bẩn thỉu, cậu ta liên tục lùi lại phía sau, lùi đến góc tường nhà vệ sinh, ngửa đầu nhìn mấy người đang đến gần mình, cậu ta đã nói: “Tề Ngạn, tiền đó là cậu lấy.”

 

Giọng nói đó như lời phán xét, làm mờ cả thời gian, ba giọng nói đó cùng hòa làm một, tiếng nước mắt rơi và tiếng khóc nức nở không ngừng phóng đại rồi lao về phía anh ta.

 

“Anh trả lời đi.” Lận Tường nói: “Anh trả lời câu hỏi của Vưu Nguyệt đi, anh cảm thấy tôi có thể chữa trị cho anh rồi đúng không? Trả lời nhanh đi tôi mới tiếp tục.”

 

Anh ta không biết tại sao đột nhiên Vưu Nguyệt lại hỏi câu này, nhưng Vưu Nguyệt là bạn của Hạ Bạch, anh ta nhất định phải đứng về phía Vưu Nguyệt và giúp cô.

 

“Không, không có.” Tô Mậu nói: “Cô ấy không có chấy, tôi là người đã để chấy lên người cô ấy, để được đổi chỗ ngồi, sau đó, không biết tại sao cô ấy lại thực sự có chấy. Cậu bạn học đó chắc chắn cũng không ăn trộm tiền của lớp, có thể là Tề Ngạn đã lấy đi, sợ bị nghi ngờ nên đã đổ lỗi cho cậu bạn không hòa đồng nhất!”

 

Anh ta nhìn Vưu Nguyệt đang cúi đầu, môi cô ấy động đậy, hiện lên một đường cong rất nhỏ, không biết có phải là cười hay không.

 

Nhưng Lận Tường bên này thì đã tức giận đến giậm chân, “Bà nó! Anh! Chính anh là người đã làm chuyện xấu! Là các người! Các người còn cố ý xúi giục bạo lực học đường! Đồ khốn!”

 

Nhất là khi nghe thấy anh ta nói “Cậu bạn không hòa đồng nhất”, Lận Tường tức đến mức muốn chửi thề.

 

Lúc đó, Hạ Bạch chính là cậu bạn không hòa đồng nhất trong lớp họ, cũng không phải là cậu ta không bị người ta trêu chọc, thậm chí Lận Tường còn nghĩ, nếu thời trung học của Hạ Bạch không có cậu ta, có thể cũng sẽ bị bắt nạt, dù sao cậu ấy cũng gầy gò và quái dị, nhìn qua là biết rất dễ bắt nạt.

 

“Không hòa đồng thì làm sao? Anh con bà nó, cứ thích bắt nạt bạn học yếu thế không hòa đồng đúng không? Có bản lĩnh thì đi bắt nạt mấy đứa có bạn bè đông đảo đi!”

 

Kiều Hữu Lâm cảm thấy chuyện mà Tô Mậu và Tề Ngạn làm quá tệ hại, nhưng cũng không ngờ Lận Tường lại tức giận như vậy, vội kéo cậu ta lại hỏi: “Tại sao Vưu Nguyệt lại hỏi như vậy?”

 

Lận Tường không phải là người dễ nổi nóng, cậu ta hít sâu một hơi, nhìn về phía Vưu Nguyệt, “Đây là nói, chính xác hơn là lời nguyền vu khống? Lời nguyền xuất phát từ người bị vu khống, bị hãm hại?”

 

Vưu Nguyệt lại cúi đầu, “Lúc nãy tôi chỉ tò mò nên mới hỏi, không ngờ đến chuyện này, hay là cậu đi hỏi Hạ Bạch đi.”

 

“Ừ ha!” Lận Tường kích động nói: “Có thể Vưu Nguyệt đã vô tình hỏi ra được một manh mối quan trọng, tôi đi nói với Hạ Bạch và đội trưởng Lăng ngay!”

 

Lúc Lận Tường đã chạy đến cầu thang, sắp đi rồi, Vưu Nguyệt lại nói: “Lận Tường, cậu xem, có phải Tô Mậu đã tốt hơn trước không?”

 

Lận Tường quay đầu nhìn lại, Tô Mậu cũng quay đầu lại nhìn cậu ta, nhìn vào mắt là có thể thấy được anh ta rất tỉnh táo, thực sự đã tốt hơn nhiều so với lúc trước.

 

Đây cũng là điều mà lúc nãy cậu ta nghi ngờ, “Sao lại thế nhỉ? Tề Ngạn còn chưa tốt lên được chút nào, nhưng anh ta lại tốt hơn nhiều, tôi cũng không thanh tẩy nhiều cho anh ta?”

 

Vưu Nguyệt: “Chuyện này cậu cũng có thể hỏi Hạ Bạch, nói cho Hạ Bạch những gì cậu đã làm, những gì anh ta đã làm, nói chi tiết cho Hạ Bạch biết.”

 

“A, à, ừ!” Lận Tường vừa đi vừa sắp xếp những gì cần nói với Hạ Bạch, đột nhiên cậu ta dừng bước, từ từ mở to mắt, “Anh ta đã nói chuyện của Tề Ngạn, chẳng lẽ, chẳng lẽ đây chính là cách phá giải lời nguyền?!”

 

Nói ra chuyện mà người khác làm có thể là nguồn cơn bị nguyền rủa, thì lời nguyền của bản thân sẽ nhẹ hơn.

 

Nếu nói, những người bị bệnh kỳ lạ ở Ngũ Cô Thôn đều là những người đã làm chuyện gì đó đáng bị nguyền rủa. Nhưng bọn họ lại ngậm miệng giấu giếm không nói ra, như vậy lời nguyền của bọn họ sẽ mãi mãi không được giải trừ, mãi cho đến khi bệnh càng ngày càng nặng hơn, cuối cùng là mất mạng.

 

Có lý!

 

Người nguyền rủa muốn để bọn họ, hoặc là bị bệnh lạ hành hạ cho đến chết, hoặc là vạch trần tội ác của nhau.

 

Nếu bọn họ muốn phá giải lời nguyền thì phải nói ra những việc mà người khác đã làm, những việc đáng bị nguyền rủa, bây giờ bọn họ còn đoàn kết im lặng không nói gì nữa sao?

 

Vậy Ngũ Cô Thôn sẽ biến thành cái dạng gì?

 

Lận Tường vừa nghĩ đến cảnh tượng đó, trái tim cậu ta đột nhiên nhảy lên, “Đây là manh mối rất hữu ích với bọn hắn, bên đội trưởng Lăng cũng vậy!”

 

“Vậy hai người các cậu đều đi đi, chia nhau đi nói manh mối này với mọi người.” Vưu Nguyệt nói: “Tôi ở đây trông chừng hai người này.”

 

Tô Mậu: “Đừng…”

 

“Được!” Lận Tường và Kiều Hữu Lâm đồng thanh nói, át đi lời của Tô Mậu, hai người lập tức kích động chia nhau đi tìm Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ.

 

Vưu Nguyệt đứng ở đầu cầu thang nhìn hai người chạy thật xa, cô không nhanh không chậm quay đầu lại, đối diện với đôi mắt vây quanh đầy máu của Tô Mậu.

 

Hết chương 64.

 

 

Chương 64: Ngũ Cô Thôn (Phần 7)

Ngày đăng: 10 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên