Chương 64: Tiết Hàn Y

Chương 64: Tiết Hàn Y

 

Giữa đám người leo núi đến độ thở hồng hộc, hai thiếu niên vẫn còn sức để nô đùa đuổi bắt quả thực có hơi nổi bật.

 

Cả hai thoăn thoắt luồn lách qua dòng người đang lên núi, tốc độ chẳng hề chậm lại. Vài người chỉ đơn thuần là khách du lịch, số khác thì tay xách nách mang đồ cúng tế, rõ ràng là tín đồ của Ngọc Xuân Quán, đặc biệt đến để tham dự Tiết Hàn Y.

 

Ngồi trong đình nghỉ mát, một người đàn ông trung niên vừa đấm bóp đôi chân mỏi nhừ vừa nhìn hai bóng người trẻ trung tràn đầy sức sống chạy lên, không khỏi cảm thán: “Trẻ khỏe đúng là thích thật.”

 

Thấy trong đình vẫn còn chỗ trống, Tiêu Dã bèn kéo Quý Nam Tinh đang định một hơi leo thẳng lên Ngọc Xuân Quán lại: “Nghỉ một lát đi, trời lạnh thế này, đừng để leo đến vã mồ hôi rồi lát nữa gió thổi lại cảm lạnh.”

 

Toát mồ hôi thì đương nhiên là không thể nào, nhưng thời gian vẫn còn sớm, quả thực cũng không cần phải vội vàng như vậy.

 

Tiêu Dã mở ba lô, lấy hộp cơm ra: “Hộp thức ăn nặng quá nên tôi không mang, cậu ăn tạm cái bánh sandwich để bổ sung thể lực đi.”

 

Bản thân Quý Nam Tinh vốn ăn rất khỏe, leo được nửa sườn núi cũng đã tiêu hao chút ít. Cậu vừa định đưa tay ra nhận thì đã bị Tiêu Dã nắm lấy, dùng nước mang theo dội rửa tay cho cậu, lúc này hắn mới đưa cho cậu một cái bánh sandwich được bọc kỹ bằng màng bọc thực phẩm.

 

Người ngồi đối diện họ cười nói: “Tình cảm của hai anh em các cậu tốt thật đấy.”

 

Tiêu Dã vươn tay choàng vai Quý Nam Tinh: “Anh em ruột thì đương nhiên tình cảm phải tốt rồi ạ.”

 

Bác trai kia cười ha hả: “Cái này cũng phải xem duyên phận nữa, có những anh em ấy à, nhìn nhau chỉ thấy ngứa mắt, chẳng khác gì kẻ thù.”

 

Tiêu Dã vui vẻ bắt chuyện: “Đúng là thế thật, làm gì cũng phải nói đến duyên phận, duyên phận tới rồi thì tình cảm mới sâu đậm. Bác có muốn ăn sandwich không, bọn cháu mang nhiều lắm.”

 

Người đàn ông trung niên xua tay với họ: “Thôi không cần đâu, các cậu ăn đi. Bây giờ cuối tuần hiếm khi thấy người trẻ đi leo núi lắm, đa phần toàn ru rú ở nhà ngủ thôi. Hai cậu đến Ngọc Xuân Quán chơi à?”

 

Tiêu Dã: “Dạ vâng, bọn cháu đến Ngọc Xuân Quán dạo một vòng.”

 

Người đàn ông: “Hôm nay là Tiết Hàn Y, Ngọc Xuân Quán sẽ có pháp hội, các cậu có thể đến xem thử, cũng có thể mua ít đồ ở khu vực xung quanh để đốt cho người thân đã khuất trong nhà.”

 

Tiêu Dã vâng vâng dạ dạ gật đầu, cắn ba miếng đã giải quyết xong một cái bánh sandwich. Đợi Quý Nam Tinh thong thả ăn xong, hắn đưa cho cậu một tờ khăn giấy, lại lấy bình nước ra: “Uống chút nước đi, từ từ thôi, bên trong là nước nóng đấy.”

 

Nhìn hai người họ, ông bác trai đối diện có chút hâm mộ.

 

Đợi Quý Nam Tinh uống xong, Tiêu Dã mới thu dọn đồ đạc, rồi vẫy tay với ông bác trai: “Bác ngồi nghỉ ngơi rồi đi sau nhé, bọn cháu đi trước đây.”

 

Quý Nam Tinh chỉ liếc người nọ một cái rồi thu lại ánh mắt, cùng Tiêu Dã tiếp tục leo lên núi.

 

Tướng Đằng xà nhập khẩu, đây hẳn là lần thứ hai cậu nhìn thấy. Dân gian vẫn lưu truyền một câu, Đằng xà nhập khẩu, bất quá tứ cửu. Người có tướng mặt này, sống không quá bốn mươi chín tuổi.

 

———–

 

Nhìn những công trình kiến trúc của đạo quán ở phía xa, Tiêu Dã liếc nhìn thời gian: “Chúng ta leo lên đây mất nửa tiếng. Đạo quán này cũng đâu cần thanh tu, nói cho cùng cũng là một điểm du lịch, cậu nói xem họ xây đạo quán cao thế này để làm gì? Lỡ có người gặp ma muốn cứu mạng, chắc chưa kịp leo lên đã toi mạng rồi.”

 

Quý Nam Tinh đi bên cạnh: “Vì đất trên núi rẻ.”

 

Tiêu Dã: “Hả? Ngọc Xuân Quán đâu có nghèo đâu nhỉ.”

 

Đây là đạo quán lớn nhất trong thành phố của họ. Trước kia có lẽ hắn chỉ xem nơi này là một điểm du lịch bình thường, nhưng giờ biết được đạo quán này thật sự có bản lĩnh, dẫu sao cũng có thể thực sự làm pháp hội siêu độ, vậy thì sao có thể dính dáng gì đến chữ nghèo được.

 

Quý Nam Tinh: “Bây giờ không nghèo, nhưng trước đây thì nghèo. Phong trào bài trừ mê tín dị đoan đến nay cũng chưa được bao nhiêu năm, năm đó lại xảy ra một vài chuyện, cả giới Huyền Môn phải chịu tổn thất nặng nề, càng thêm đìu hiu vắng vẻ. Đất trên núi này, lại còn ở lưng chừng, rẻ hơn nhiều so với những khu có vị trí đẹp ở dưới kia, cho nên mới đặt đạo quán ở đây.”

 

Ngọc Xuân Quán đâu phải ngay từ đầu đã lớn thế này, cũng là mở rộng từng chút một, tu sửa từng chút một mà thành. Lại vì khá linh nghiệm, hương khói mới dần dần vượng lên được.

 

Tiêu Dã tò mò hỏi: “Năm đó đã xảy ra chuyện gì mà khiến giới Huyền Môn tổn thất nặng nề vậy? Chẳng lẽ có loại nghịch đồ thiên tài xuất chúng nào đó, muốn đảo lộn âm dương để xưng đế xưng vương à?”

 

Quý Nam Tinh liếc mắt nhìn hắn một cái: “Bớt xem mấy bộ phim truyền hình não tàn đi. Trên đời này tuy người tốt không nhiều, nhưng cũng chẳng có mấy đại phản diện nghịch thiên đến thế. Kẻ xấu xa nhất cũng chẳng qua là mưu tài, cùng lắm thì mưu tính thêm chút vinh hoa phú quý sau khi chết. Chứ muốn lật đổ quốc gia để xưng đế xưng vương, ai có được bản lĩnh đó.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Vậy sao giới Huyền Môn lại tổn thất nặng nề?”

 

Quý Nam Tinh: “Sau một trận đại nạn, thương vong thảm trọng, một số thế lực bên ngoài đã nhân cơ hội mở Quỷ môn, dẫn đến âm binh nhập cảnh. Mấy chục vạn âm binh tràn vào, thiết kỵ giày xéo dương gian, đi đến đâu là âm khí xâm nhiễm đến đó. Nếu tình hình không được khống chế, những nơi âm binh đi qua sẽ biến thành từng tòa thành ma một, đến lúc đó không có trăm năm tĩnh dưỡng hồi sức thì căn bản không gượng dậy nổi.”

 

Nhưng một đất nước đang trên đà phát triển, nào có nhiều thời gian để từ từ tĩnh dưỡng. Sự dòm ngó của các quốc gia khác, sao có thể cho bạn thời gian để hồi sức.

 

Cuối cùng, nhờ các thiên sư trốn tránh khắp nơi sau phong trào bài trừ mê tín, tập hợp sức mạnh của Đạo giáo và Phật môn, đã cùng nhau hợp lực đẩy âm binh trở về Quỷ môn, tránh được một hồi đại kiếp.

 

Nhưng những người tham gia sự kiện lần đó có thể nói là mười phần không còn một, thật sự là đã lấy máu thịt để bảo vệ non sông đất nước. Chuyện này cũng khiến quốc gia nhận ra hậu họa khôn lường khi sức mạnh ở phương diện này yếu kém. Từ đó mới có Cục Quản lý, mới có giới Huyền Môn ngày nay.

 

Năm đó cậu còn chưa ra đời, sư phụ cậu cũng chỉ là một thiếu niên thiên sư vừa mới trưởng thành, tay cầm một chiếc đỉnh báu chiến đấu tứ phương tắm máu, giữ vững một trong tứ phương bát môn.

 

Lúc nhỏ cậu từng hỏi sư phụ, khi đó ông có sợ không.

 

Âm binh đi qua, sinh linh đồ thán, vậy mà chỉ có một mình ông ở đó trấn giữ.

 

Cậu vẫn nhớ sư phụ đã cười và nói với cậu: Sợ chứ, chuyện sinh tử làm gì có ai không sợ.

 

Nhưng sợ thì sợ, vẫn phải giữ.

 

Phía sau ông không một bóng người, nên không thể lùi. Nhưng sau lưng cái không một bóng người ấy lại là vạn ngàn bá tánh, nên lại càng không thể lùi.

 

Vài lời ngắn gọn đã khái quát hết sự thảm khốc của năm xưa và sự bình yên khó có được của ngày hôm nay.

 

Tiêu Dã không nói gì, chỉ bước lên hai bước, nắm chặt lấy tay Quý Nam Tinh.

 

Lúc hai người đến Ngọc Xuân Quán, nơi làm pháp hội đã vây kín người. Tiêu Dã nhìn quanh quất: “Ông chủ Trì để đồ chúng ta cần đốt ở đâu rồi?”

 

Ông chủ Trì chính là chủ tiệm vàng mã, nói là sẽ gửi trước những thứ họ đặt làm đến Ngọc Xuân Quán.

 

Quý Nam Tinh trực tiếp dẫn hắn đi vào trong: “Ở bên trong. Pháp hội bên ngoài này là dành cho tín đồ của Ngọc Xuân Quán cúng tế, còn siêu độ thì ở trong núi. Đồ của chúng ta đều ở bên trong.”

 

Lúc dẫn Tiêu Dã đi vào, một tiểu đạo sĩ đi ngang qua không nhịn được mà ngoái đầu nhìn lại. Hai anh chàng đẹp trai này có phần quá nổi bật, cậu ta chợt nhận ra khu vực bên trong đạo quán không cho phép khách du lịch vào, liền vội vàng đuổi theo.

 

Chưa kịp để tiểu đạo sĩ lên tiếng ngăn cản, đã thấy đại sư huynh từ bên trong bước ra cười nói: “Anh bấm ngón tay tính một quẻ là biết chú cũng sắp đến rồi.”

 

Tiểu đạo sĩ thấy là người quen của đại sư huynh, bèn lui ra ngoài. Hôm nay có pháp hội, tín đồ đến đông, quả thực là bận rộn một phen.

 

Tiêu Dã nhìn thanh niên mặc đạo bào, nhỏ giọng hỏi Quý Nam Tinh: “Tính chuẩn thế thật à?”

 

Thạch Ngật nhìn về phía Tiêu Dã: “Bởi vì mọi năm Nam Tinh đều đến vào khoảng thời gian này, hôm nay ngược lại còn muộn hơn mọi năm mười phút.”

 

Tiêu Dã ồ một tiếng: “Mười phút bị muộn có lẽ đã bị bọn tôi ăn trong đình nghỉ mát rồi.”

 

Thạch Ngật: “???” Bị gì cơ?

 

Quý Nam Tinh nói: “Đây là bạn em, muốn đốt ít đồ cho người nhà, nên em dẫn cậu ấy đi cùng.”

 

Thạch Ngật: “Bảo sao năm nay đồ của chú lại nhiều thế, vừa xe vừa nhà lại còn cả đồng nam đồng nữ, cả cái bàn mạt chược to đùng. Thằng nhóc Trì Vân còn ca cẩm mãi, nó bảo mình khắc mạt chược đến hoa cả mắt, lại còn khắc hai bộ. Nó còn bảo phải theo kịp thời đại, hôm nào phải đi nghiên cứu cấu tạo bên trong của máy chơi mạt chược tự động, không thì lỡ có ngày người ta đặt làm, nó lại không làm ra được.”

 

Thạch Ngật vừa nói vừa dẫn họ vào bên trong. Bên trong tuy cũng không ít người, nhưng yên tĩnh hơn bên ngoài nhiều.

 

Trên bãi đất ở chính giữa, đặt đầy những hũ sứ màu trắng dán bùa vàng. Hũ sứ to chừng lòng bàn tay, nhìn sơ qua cũng phải gần một trăm cái.

 

Thấy Tiêu Dã lộ vẻ tò mò, Thạch Ngật nói: “Bên trong những hũ sứ này đều là âm hồn, hôm nay chính là ngày siêu độ cho họ.”

 

Tiêu Dã nghe vậy gật đầu, thì ra là siêu độ như thế này. Hắn nghĩ đến con ma mình đụng phải lần đầu, lại quay sang hỏi Quý Nam Tinh bên cạnh: “Con ma đó cũng ở đây à?”

 

Hắn vừa hỏi, Quý Nam Tinh đã biết hắn đang hỏi con nào, bèn gật đầu: “Ừ, có ở đây, sẽ siêu độ hết. Tội nghiệt của âm hồn nợ không do dương gian phán xét.”

 

Đối với âm hồn, họ nhiều nhất chỉ tương đương với cảnh sát, có nhiệm vụ bắt giữ, dẫn dắt, siêu độ, nhưng làm thế nào để chuộc tội, làm thế nào để phán xét, đó là chuyện của bên dưới.

 

Đưa họ đến bãi đất xong, Thạch Ngật lại ra ngoài tiếp những người khác.

 

Quý Nam Tinh đi thẳng về phía Cục Quản lý. Sư phụ cậu tuy thuộc dòng dõi Đạo gia, nhưng nói ra lại có chút phức tạp, hơi giống như tín ngưỡng Đạo tổ nhưng lại không gia nhập bất kỳ đạo phái nào.

 

Vì thế sư phụ cậu tuy có môn có phái nhưng lại tự do tự tại, không vào đạo quán cũng không phải đạo sĩ, ngày thường qua lại với người của Cục Quản lý nhiều hơn. Thành ra so với đạo quán, cậu lại quen thuộc với Cục Quản lý hơn.

 

Lần này người của Cục Quản lý đến là đội trưởng đội một, Mộ Xuân. Ngoài những âm hồn vốn đã được gửi gắm trong đạo quán, số âm hồn mà Cục Quản lý bắt được trong thời gian này cũng lên đến mấy chục. Lúc này, các đội viên đội một đang cẩn thận di chuyển chúng đến, đặt cùng với những âm hồn mà đạo quán sắp siêu độ.

 

Quý Nam Tinh qua chào hỏi họ xong thì dẫn Tiêu Dã đến nơi đặt đồ cúng tế. Đây là lần đầu tiên Tiêu Dã cúng Tiết Hàn Y, đồ đặt làm không ít, những thứ có thể nghĩ đến và dùng được gần như đều làm cả.

 

Nhỏ thì quần áo, lớn thì nhà cửa, xe cộ đi lại, đồng nam đồng nữ đi kèm với nhà, hắn còn chu đáo viết cả thư.

 

Chủ yếu là ngoài bà nội ra, họ hàng bên nội trở lên hắn đều không quen biết, còn có bên ông bà ngoại, họ hàng xa hơn nữa hắn cũng không quen. Những người đời sau thì vẫn còn đây cả, thế nên hắn đốt rất nhiều đồ, nếu có họ hàng nào khác cần, thì nhờ bà nội và ông bà ngoại tự chia cho nhau.

 

Nghe hắn lẩm bẩm bên cạnh, Quý Nam Tinh viết xong những món đồ đốt thay cho Trương Nguyên, không khỏi bật cười: “Người ta Tiết Hàn Y là nhận quà từ dương gian gửi xuống, nhà cậu Tiết Hàn Y lại là để các cụ bận rộn, tìm việc cho các cụ làm.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Nếu các cụ ở dưới đó cũng có thể ở cùng nhau thì náo nhiệt biết mấy, trên đường xuống hoàng tuyền có bạn đồng hành.”

 

Viết xong phần của Trương Nguyên, Quý Nam Tinh lại kiểm tra đồ cho trưởng bối nhà họ Quý. Hàng năm những thứ này đều do cậu đốt, trưởng bối nhà họ Quý cũng không nhiều, bên nhà mẹ Quý thì sớm đã chẳng còn mấy ai. Có điều, chắc đốt thêm vài năm nữa cũng không cần đốt nữa, cũng đến lúc họ phải đi đầu thai rồi.

 

Vốn cậu còn hỏi Trần Thập Nhất có muốn đi cùng không, nếu không có thời gian thì cậu có thể đốt thay, nhưng người thân thiết của nhà cậu ta đều vẫn còn, còn những người đã mất thì quan hệ cũng không thân đến mức phải chi bộn tiền để đốt đồ trong Tiết Hàn Y, cũng coi như đỡ việc.

 

Nhìn đống đồ lớn lớn nhỏ nhỏ của họ, Mộ Xuân đi tới liếc một cái: “Năm nào cũng phong phú thế này, tổ tiên nhà em ở dưới chắc sống sung túc lắm.”

 

Quý Nam Tinh nhìn những hũ sứ đã được bày ngay ngắn bên ngoài: “Quỷ Thai đâu anh?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Mộ Xuân chỉ vào một trong những chiếc hũ có vẽ hình Pikachu: “Cái đó đấy.”

 

Quý Nam Tinh lấy ra một đống đồ chơi đưa cho Mộ Xuân: “Anh mang cho đứa bé đó đi, giúp em đốt cho nó nhé.”

 

Đợi Mộ Xuân đi rồi, Tiêu Dã lại nhớ ra một chuyện trước đây: “Lần trước cậu nói mua đồ chơi cho trẻ con, là cho con ma nhí đó à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Là một cậu bé rất đáng yêu.”

 

Thân là Quỷ Thai nhưng bản tính lại không khát máu, có cơ hội báo thù nhưng lại chưa từng hại một mạng người, còn chưa kịp ra đời đã bị người ta nhẫn tâm dùng Đả Sinh Thung. Với ngần ấy chuyện, Quỷ Thai nhỏ bé đó khi tái sinh, nhất định sẽ có một cuộc đời vô cùng mỹ mãn, để bù đắp cho những thiếu sót của kiếp này.

 

Ngọn lửa lớn bùng lên, các đạo sĩ của đạo quán ngồi ngay ngắn ở các phương vị, miệng lẩm nhẩm kinh siêu độ. Tiếng chuông trong đạo quán khẽ khàng và đều đặn vang lên.

 

Tiêu Dã thấy mỗi khi tiếng chuông vang lên, ngọn lửa ở trung tâm bãi đất dường như lại vặn vẹo một cái. Hắn không nhìn thấy sự tồn tại của những thứ đó, cũng không nghe thấy, nhưng cảm giác ngọn gió lướt qua trong núi dường như mang theo cả tiếng khóc nức nở.

 

Hắn không chắc mình có nghe nhầm không, hay là do ảo giác của khung cảnh và không khí này gây ra. Hắn kéo thẳng Quý Nam Tinh vào lòng mình rồi dùng hai tay bịt tai cậu lại.

 

Hắn nghĩ mình là người thường, dù có chuyện gì hắn cũng không nghe thấy, không nhìn thấy, nhưng Quý Nam Tinh thì khác. Cậu trời sinh đã có thể nhìn thấy những âm vật đó, nếu lúc này thật sự có âm hồn đang khóc, vậy thì hắn sẽ bịt tai cho cậu, che chắn bớt âm thanh.

 

Bị hắn bịt tai, Quý Nam Tinh ngẩn người một lúc, định quay đầu lại thì bị hai tay của Tiêu Dã giữ chặt, hắn còn nói bên tai cậu: “Đừng động, tôi bịt tai cho cậu, như vậy cậu sẽ không nghe thấy những âm thanh đó nữa. Hoặc cậu nhắm mắt lại, tôi nhìn thay cậu.”

 

Quý Nam Tinh buồn cười nói: “Cậu lại chẳng nhìn thấy gì, cậu nhìn thay tôi cái gì.”

 

Tiêu Dã: “Tôi dùng cả tấm lòng để nhìn thay cậu.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười, một lát sau, cảm nhận được hơi ấm lan tỏa từ vành tai, cậu lại mỉm cười lần nữa.

 

Nghe thì cậu vẫn có thể nghe thấy. Những âm hồn ấy, hoặc là không cam lòng, hoặc là chống cự, hoặc là giãy giụa. Đương nhiên cũng có một số đã hoàn thành tâm nguyện, buông bỏ chấp niệm mà an lòng lên đường.

 

Từng chiếc hũ sứ vỡ tan, trong ngọn lửa hừng hực, từng âm hồn một tiêu tán. Quý Nam Tinh thấy Quỷ Thai vẫn mặc bộ đồ Pikachu nhỏ bé quay đầu lại nhìn về phía cậu.

 

Quý Nam Tinh vẫy tay với nó, kiếp sau, chúc em được viên mãn.

 

Quỷ Thai nhỏ bé ôm con búp bê mà Quý Nam Tinh tặng trước đó, quay đầu đi, biến mất trong biển lửa.

 

Cho đến khi tất cả hũ sứ trên mặt đất đều vỡ nát, tiếng chuông cũng ngừng lại, Quý Nam Tinh mới kéo tay Tiêu Dã ra: “Xong việc rồi, chúng ta đi đốt đồ thôi.”

 

Lưỡi lửa bao phủ lên những món đồ vàng mã tinh xảo, những thanh tre chống đỡ bên trong bị đốt kêu lách tách, từng túi vàng thỏi xếp gọn cũng tan chảy trong ánh lửa.

 

Tiêu Dã nhìn ngọn gió xoáy cuộn tro tàn bay lên trời, không nhịn được nói: “Sao tôi cứ có cảm giác như ngọn núi đã trong lành hơn mấy phần nhỉ.”

 

Giống như vừa qua một trận mưa, gột rửa đi hết bụi bặm trong núi rừng, khiến không khí trong trẻo hẳn lên.

 

Quý Nam Tinh: “Bởi vì tiếng chuông đó là vật dẫn để siêu độ, những oan hồn gần đây nghe thấy cũng sẽ được siêu độ. Nếu không muốn bị siêu độ thì sẽ trốn đi thật xa, cho nên bây giờ cả ngọn núi này đặc biệt sạch sẽ.”

 

Tiêu Dã: “Tạ Phán Nhi kia không muốn được siêu độ, vậy cô ấy thật sự sẽ hồn bay phách tán à?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Khó nói lắm. Biết đâu một sáng nào đó tỉnh dậy, nhìn thấy một tia nắng, cô ấy đột nhiên nghĩ thông suốt, không cần siêu độ cũng có thể tự tìm được đường đến âm phủ. Hoặc cũng có thể, không luân hồi đối với cô ấy chính là con đường mà cô ta mong muốn. Tất cả đều là lựa chọn của riêng cô ấy.”

 

Khi còn sống đã có quá nhiều điều thân bất do kỷ, vậy thì sau khi chết, chỉ cần không hại người, không làm ảnh hưởng đến người khác, thì muốn có một nơi chốn để về ra sao là tự do của họ.

 

Không phải sự tái sinh nào cũng được mong đợi, cũng như luân hồi không nhất định là điểm kết mà ai cũng khao khát.

 

Giữa đám người vẫn đang bận rộn, Tiêu Dã còn thấy cả Ngô Dạng, người đã tìm Quý Nam Tinh hôm nọ. Còn người đã bán bùa cho Quý Nam Tinh thì lại không thấy đâu.

 

Nhìn theo ánh mắt của hắn, Quý Nam Tinh nói: “Hôm nay đến giúp sẽ có tiền thưởng làm thêm giờ, cho nên anh ta có thời gian là sẽ đến. Hạ Quân Ngạn tuy nghèo, nhưng anh ta không phải kiểu túng thiếu. Chừng nào tiền chưa tiêu hết thì anh ta không đời nào nhúc nhích đâu.”

 

Một người thiếu tiền, một người tuy không có tiền nhưng không đến mức túng thiếu, thái độ sống của cả hai hoàn toàn khác nhau.

 

Tiêu Dã: “Nữ quỷ hôm nọ cũng được siêu độ rồi à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu: “Siêu độ rồi.”

 

Trong số những âm hồn vừa rồi, cô ta là người giãy giụa dữ dội nhất.

 

Tiêu Dã có chút tò mò về ngôi sao kia: “Nữ quỷ được siêu độ rồi, ngôi sao đó sẽ ra sao?”

 

Quý Nam Tinh: “Tất cả những thứ không nên thuộc về anh ta, cuối cùng đều sẽ phải trả lại. Cộng thêm việc bị âm hồn đeo bám nhiều năm như vậy, e rằng sau này sức khỏe cũng sẽ không tốt, cho nên tuổi thọ sẽ bị tổn hại đôi chút.”

 

Nhưng dẫu sao người cũng không phải do anh ta giết, anh ta cũng không có giao dịch gì với quỷ, phần lớn nợ tội nghiệt mẹ anh ta đã gánh thay rồi. Nhưng ảnh hưởng của nhân quả chắc chắn sẽ có, cho nên quãng đời còn lại của anh ta sẽ không tốt đẹp gì.

 

Thấy những thứ họ mang đến đều đã cháy hết, Quý Nam Tinh nói: “Đi thôi, xong việc rồi. Những thứ này sẽ có các đồng nghiệp nhận tiền thưởng làm thêm giờ dọn dẹp.”

 

Những chiếc hũ vỡ cần phải quét dọn, giấy tiền đã đốt cũng phải vun lại chôn đi. Âm hồn thì đã siêu độ xong, nhưng hiện trường cũng phải thu dọn cho sạch sẽ.

 

Tiêu Dã lập tức hớn hở nói: “Ok, đi thôi.”

 

Nhưng hắn không kéo Quý Nam Tinh xuống núi, mà ngược lại đi lên phía trên đạo quán.

 

Cậu còn tưởng Tiêu Dã chưa từng đến đạo quán, nghĩ rằng đã đến rồi thì tiện thể dạo một vòng, ai ngờ lại thấy Tiêu Dã kéo mình về phía cáp treo.

 

Cáp treo ở đây chỉ có một loại, loại một cabin đứng được mấy chục người, không có loại cabin nhỏ riêng tư để ngắm cảnh. Bởi vì nếu là loại ngắm cảnh đó, thì không biết phải xếp hàng đến bao giờ, lượng người lên xuống quá đông.

 

Vừa bước vào cabin cáp treo, Tiêu Dã đã chiếm ngay một vị trí có tầm nhìn đẹp nhất, rồi kéo Quý Nam Tinh ra trước mặt mình: “Mau nhìn đi! Chỗ này vừa vặn có thể bao quát toàn bộ ngọn núi đó!”

 

Quý Nam Tinh hơi nghiêng đầu rồi ngước mắt nhìn hắn: “Biết là cậu cao, nhưng chắc cũng chưa cao đến mức hơn tôi cả một cái đầu đâu nhỉ. Tôi đứng trước cậu, chắc cậu chỉ thấy được cái gáy của tôi chứ làm gì thấy được cảnh bên ngoài.”

 

Tiêu Dã vừa cúi đầu xuống đã thấy hàng mi dài thanh tú và con ngươi trong như lưu ly của cậu, đen láy như mực, sáng đến độ như có thể phát quang, khiến Tiêu Dã nhất thời ngẩn ngơ.

 

Không thấy hắn trả lời, Quý Nam Tinh lại nghiêng đầu thêm một chút.

 

Chưa kịp để cậu mở miệng lần nữa, Tiêu Dã đã xoay thẳng đầu cậu lại: “Nhìn phía trước đi. Núi lá phong lúc này chưa phải đẹp nhất đâu, đẹp nhất là lúc vàng rực vào cuối thu, hoặc là lúc tuyết trắng tinh khôi vào mùa đông giá rét. Bây giờ lá vẫn chưa vàng hẳn, đợi đến lúc đẹp nhất tôi lại đưa cậu đến xem.”

 

Quý Nam Tinh bị ép nhìn thẳng vào cảnh đẹp phía trước: “Rồi đi leo núi trong trời gió tuyết ngập trời à?”

 

Tiêu Dã cười nói: “Đến lúc đó chúng ta lái xe lên, trên núi còn có suối nước nóng, tối nay chúng ta có thể đi ngâm mình.”

 

Quý Nam Tinh: “Suối nước nóng nhân tạo thì có gì hay mà ngâm.”

 

Tiêu Dã vội bịt miệng cậu lại: “Đừng nói những lời làm mất hứng thế chứ!”

 

Quý Nam Tinh gạt tay hắn ra, rồi mỉm cười.

 

Khách sạn Phong Diệp rất lớn, gần như chiếm trọn cả đỉnh núi, là kiểu khách sạn resort, ở trong khách sạn gần như có đủ mọi thứ. Cộng thêm việc lưng chừng núi còn có một đạo quán rất nổi tiếng, nên bất kể lúc nào khách sạn cũng rất đông người.

 

Biết phải đến tham gia Tiết Hàn Y, Tiêu Dã đã đặt phòng khách sạn từ trước, rồi rất tâm cơ mà đặt một phòng giường lớn.

 

Dẫn Quý Náo Náo ra ngoài, hắn đương nhiên phải đảm bảo an toàn cho đối phương. Một phòng, vừa tiết kiệm lại vừa yên tâm, tốt biết bao.

——–

 

Tuy chưa đến Giáng sinh, nhưng sảnh khách sạn đã được trang trí theo chủ đề cảnh tuyết mùa đông. Tiêu Dã tìm một chỗ cho Quý Nam Tinh ngồi, rồi đặt ba lô bên cạnh cậu: “Tôi đi làm thủ tục nhận phòng, cậu ngồi đây đợi tôi nhé.”

 

Nói xong còn tiện tay nhét một cây kẹo mút vào miệng Quý Nam Tinh: “Nè, ăn kẹo rồi là không được đi theo người khác đâu đấy.”

 

Rồi lại ngứa tay xoa đầu cậu một cái, nói một câu “ngoan nhé”, ngay lúc Quý Nam Tinh giơ tay định đánh hắn thì đã nhanh chân chuồn mất.

 

Quý Nam Tinh nhìn bóng lưng vui vẻ đang lao về phía quầy lễ tân, xoay xoay cây kẹo trong miệng, rồi quay đầu nhìn ra khoảng không xanh mướt bên ngoài cửa sổ sát đất.

 

Ông bác trai gặp ở đình nghỉ mát lúc nãy tình cờ ngồi cách cậu không xa, cười chào hỏi: “Lại gặp cháu rồi, cậu nhóc.”

 

Hai cậu con trai trông không quá nhỏ, nhưng tuổi cũng không lớn, chắc là nhỏ hơn con trai ông khá nhiều, nên gọi một tiếng cậu nhóc cũng được, chứ không thể gọi thẳng là anh bạn nhỏ được.

 

Quý Nam Tinh nhìn về phía ông, ông bác trai cười nói: “Chỉ có hai anh em cháu đi chơi thôi à?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu.

 

Thấy cậu không hướng ngoại như cậu bạn kia, cũng không hay nói chuyện, ông bác trai cũng không tiện bắt chuyện quá nhiệt tình, chỉ cười với cậu một cái, dặn dò hai đứa ra ngoài phải chú ý an toàn.

 

Đầu lưỡi Quý Nam Tinh lướt một vòng trên cây kẹo mút, cậu lấy cây kẹo ra nói: “Bác ơi.”

 

Ông bác trai cười đáp: “Ừ, sao thế cháu?”

 

Quý Nam Tinh: “Bác đến đây du lịch thư giãn thì cứ thư giãn cho tốt. Trong ba ngày tới, bác cứ ở yên trong khách sạn, đừng đi đâu cả, có thể tránh được một kiếp nạn.”

 

Người đàn ông trung niên ngẩn ra, còn chưa kịp hiểu rõ ý nghĩa của câu nói đó, đã thấy cậu xách ba lô lên, đi về phía cậu bạn đang vẫy tay với mình ở quầy lễ tân.

 

Nhìn bóng người đang đi về phía thang máy khách sạn, Lý Dân An đột nhiên cảm thấy tóc gáy mình dựng đứng.

 

Cậu nhóc kia làm sao biết ông định ở khách sạn này ba ngày?

 

Hết chương 64.

 

Chú thích: Tướng Đằng xà nhập khẩu: một tướng mặt trong nhân tướng học, chỉ đường pháp lệnh (hai đường vân chạy từ hai bên cánh mũi xuống mép) chạy thẳng vào khóe miệng.

 

Chương 64: Tiết Hàn Y

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên