Chương 64: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 2) Tôi Hơi Buồn Nôn
Tính ra thì Tống Hề Đào rất dễ lừa, nhưng mà lừa người khác là không đúng. Mạnh Tư Trình biết rất rõ điều này, nhưng hắn lại có một linh cảm rất mãnh liệt, mãnh liệt đến đáng sợ rằng, hắn phải ở bên cạnh chăm sóc Tống Hề Đào. Vì lý do này, hắn sẵn sàng gánh chịu mọi hậu quả, dù có chuyện gì xảy ra đi nữa cũng chấp nhận.
Tống Hề Đào gãi gãi đầu, ngây ngô hỏi: “Thế nghĩa là hôm nay cậu qua nhà tôi ở luôn à?”
Mạnh Tư Trình hỏi lại: “Có tiện không?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Tiện mà, thế hành lý của cậu đâu rồi?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Đã thu dọn xong xuôi cả rồi, chỉ cần tôi tìm được chỗ dừng chân là tài xế sẽ đưa tới ngay.”
Vừa nãy lúc đến bệnh viện, Tống Hề Đào không báo cho Giang Mộng Lệ biết vì sợ ảnh hưởng đến công việc của bà. Hơn nữa, kết quả xét nghiệm cũng không có vấn đề gì, thế thì càng chẳng cần phải nói làm gì cho mẹ lo.
“Tôi đi nói với mẹ tôi một tiếng đây, cậu cứ yên tâm, chắc chắn là mẹ tôi sẽ đồng ý thôi, bà coi cậu như con ruột ấy mà.”
Tống Hề Đào dẫn Mạnh Tư Trình đến khoa não, bảo hắn đứng ở chỗ vắng người đợi cậu: “Tôi vào một lát rồi ra ngay, cậu đứng ở đây, cẩn thận đừng để người ta đụng trúng đấy nhé.”
Rõ ràng là đi tìm gia sư dạy kèm tại nhà, thế mà Tống Hề Đào lại nhập vai người đi chăm bệnh nhân cực kỳ mượt mà. Lúc này bác sĩ Giang đang ngồi trong văn phòng ăn cơm hộp, Tống Hề Đào ló đầu vào: “Bác sĩ Giang, mẹ cũng ăn đồ ăn ngoài à? Đúng là chỉ cho quan phóng hỏa…”
Giang Mộng Lệ ngắt lời ngay: “Dừng…. Đồng nghiệp mua giúp mẹ ở căn tin đấy. Đồ ăn bên ngoài thì có cái gì ngon đâu cơ chứ, đầu bếp nhổ nước bọt vào đấy con cũng chẳng biết được đâu. Ngày nào mẹ cũng mua sẵn đồ ăn rồi, buổi trưa con chịu khó nấu một bữa thì có gì khó khăn đâu? Mà con đến bệnh viện làm gì thế?”
Bà nheo mắt quan sát gương mặt con trai một chút, môi hồng răng trắng, còn tơ tưởng đến đồ ăn ngoài, trông chẳng giống người bị bệnh gì cả.
Tống Hề Đào trình bày: “Mẹ, chẳng phải mẹ bảo con liên hệ với học sinh giỏi, hỏi xem cậu ấy có muốn dạy kèm cho Tống Nhạn Lý hay không sao? Đúng lúc cậu ấy cũng đang túng thiếu, thế nên con cứ tính theo mức giá mẹ nói trước đó nhé, một ngày sáu trăm tệ.”
“Cơ mà đi lại cũng vất vả, phiền phức, nên con định bảo cậu ấy đến ở nhà mình luôn, cậu ấy đồng ý phụ trách việc nấu cơm trưa để trừ vào tiền phòng rồi.”
Giang Mộng Lệ cau mày: “Ở lại nhà mình á?”
Tống Hề Đào hào hứng thuyết phục: “Một công đôi việc mà mẹ, con bé Nhạn Lý có người dạy học, bữa trưa lại có người nấu, vừa thúc đẩy việc học tập, lại vừa cải thiện ăn uống.”
Từ xưa đến nay, phàm là chuyện gì Tống Hề Đào ra sức thuyết phục thì Giang Mộng Lệ đều phải đặt một dấu chấm hỏi to đùng. Hồi trước trường quản lý không nghiêm, thường xuyên có mấy người danh không xứng với thực đi cửa sau vào trường tuyên truyền bán hàng. Tống Hề Đào bé nhỏ nhà bà luôn là đứa đầu tiên mắc bẫy, cái gì cũng đòi mua, mua bao nhiêu là sách phát triển trí tuệ nhưng về cũng có đọc đâu. Thậm chí có lần về nhà, cậu còn thề thốt bắt Giang Mộng Lệ đưa đi tiêm vắc-xin, bảo là loại vắc-xin này tiêm vào lợi ích lớn lắm. Chẳng biết người ta diễn thuyết kiểu gì, mà có thể khiến cho một đứa sợ tiêm như Tống Hề Đào cũng nằng nặc đòi đi tiêm cho bằng được.
Giang Mộng Lệ nói: “Cả mẹ với ba con đều không có ở nhà, sao có thể để người lạ vào ở trong nhà được.”
Tống Hề Đào đáp ngay: “Cậu ấy là Mạnh Tư Trình mà!”
Nói xong, cậu chắp tay sau lưng, đợi Giang Mộng Lệ phản ứng lại, hình như chỉ cần nói ra ba chữ “Mạnh Tư Trình” thì đi đến đâu cũng như có kim bài miễn tử vậy.
Giang Mộng Lệ hỏi lại: “Ai cơ… Cái cậu thủ khoa khóa con ấy hả?”
Tống Hề Đào gật đầu lia lịa: “Vâng vâng, chính cậu ấy đã kèm cặp con học đấy. Hồi trước con có hỏi bài cậu ấy một lần, nhưng mà con nghe không hiểu, thế là cậu ấy chuyển sang soạn tài liệu trên giấy hướng dẫn cho con luôn.”
Giang Mộng Lệ kinh ngạc. Thảo nào mà cậu nhóc đó còn dư sức kéo được Tống Hề Đào lên, lúc ấy bà đã thấy lạ rồi. Giai đoạn nước rút lớp 12 mà không bị Tống Hề Đào kéo tụt thành tích xuống thì chứng tỏ trình độ của cậu nhóc đó cực kỳ vững vàng. Nếu là Mạnh Tư Trình thì không có gì lạ nữa.
Giang Mộng Lệ thắc mắc: “Nhà cậu nhóc đó giàu lắm cơ mà?”
Tống Hề Đào phẫn nộ, tỏ vẻ bất bình thay: “Cậu ấy đoạn tuyệt quan hệ với gia đình rồi, bố cậu ấy lái xe tông cậu ấy đấy. Phạm pháp thì phải đi tù, thế mà ông ta lại còn đuổi nạn nhân ra khỏi nhà nữa chứ!”
Giang Mộng Lệ hỏi: “Cậu nhóc đang ở bên ngoài đúng không?”
Tống Hề Đào giật mình: “Sao mẹ biết hay thế?”
Giang Mộng Lệ: “Con cứ liếc mắt ra ngoài mấy lần rồi, mời cậu ấy vào đây đi.”
Tống Hề Đào: “Mẹ đồng ý thì con mới cho cậu ấy vào.”
Giang Mộng Lệ có cảm giác như mình đang đối mặt với Tống Hề Đào phiên bản bảy tuổi, cái kiểu “Mẹ mua gà con bảy màu cho con thì con mới lên xe” vậy, mà lỡ nuôi chết rồi thì lại ngồi khóc bù lu bù loa.
“Rồi, mẹ đồng ý với con.”
Thực ra thì Giang Mộng Lệ cũng hiểu được, con trai mà ở độ tuổi của Tống Hề Đào thì thích chơi với bạn bè đồng trang lứa. Vì bà và Tống Quắc đều vắng nhà, nên Tống Hề Đào phải gánh vác trách nhiệm trông em gái, nếu có một người bạn cùng tuổi đến ở cùng thì Tống Hề Đào sẽ vui vẻ hơn.
Tống Hề Đào nở một nụ cười tươi rói. Một khi mục tiêu của cậu chuyển sang việc thuyết phục Giang Mộng Lệ, cậu sẽ quên béng mất việc bản thân mình vốn dĩ mình cũng chẳng mặn mà gì với việc để Mạnh Tư Trình ở chung cho lắm.
“Mạnh Tư Trình, mau vào đi, mẹ tôi muốn xem vết thương của cậu.”
Giang Mộng Lệ tháo băng gạc cho Mạnh Tư Trình kiểm tra một chút. Vết thương không làm giả được, đúng là bị tông rất nghiêm trọng. Trong lòng bà nảy sinh lòng thương cảm, đều là mấy đứa trẻ mới lớn, cha không thương mẹ không yêu là đáng thương nhất.
“Ba cháu với cháu có mâu thuẫn gì thế?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Vì định hướng nghề nghiệp của cháu khác biệt, cháu không muốn liên hôn theo ý định của ông ấy.”
“Liên hôn á?” Tống Hề Đào há hốc mồm, từ ngữ này nghe xa lạ với đời thực quá.
Mạnh Tư Trình nhấn mạnh: “Tôi không đồng ý.”
Giang Mộng Lệ hỏi: “Vừa nãy Đào Tử bảo cháu nấu cơm hả?”
Mạnh Tư Trình nhanh nhảu: “Dạ vâng.”
Giang Mộng Lệ: “Cháu cứ dạy kèm cho Tiểu Lý là được rồi, chuyện cơm nước để Tiểu Đào nó nấu.”
Tống Hề Đào ngơ ngác: “Hả?”
Giang Mộng Lệ nhéo vai cậu một cái: “Nhìn vết thương của người ta kia kìa, con nỡ lòng nào ngồi chờ ăn sẵn à? Con có nấu không thì bảo?”
Tống Hề Đào như bị nắm thóp: “Nấu, con nấu mà.”
Mạnh Tư Trình không tranh cãi thêm, đằng nào thì đến lúc đó hắn vào nấu là được chứ gì.
Tống Nhạn Lý đi qua nhà bạn học chơi cả buổi chiều, lúc anh trai đến đón, bên cạnh còn có thêm một anh đẹp trai nữa đứng cùng, là người đẹp trai nhất trên thế giới này chỉ sau anh trai cô bé thôi.
“Anh này là ai thế anh?”
Tống Hề Đào giới thiệu: “Mạnh Tư Trình, gia sư của em đấy, gọi là thầy Mạnh.”
Mặt mày Tống Nhạn Lý xị xuống: “Em chào thầy Mạnh ạ.”
Ngay tối hôm Mạnh Tư Trình chuyển vào, hắn đã bắt tay vào kèm cặp Tống Nhạn Lý. Hắn nói chuyện từ tốn, giọng điệu vô cùng chắc chắn, không cho Tống Nhạn Lý bất kỳ cơ hội nào để lấp liếm qua loa.
Tống Nhạn Lý mặt mày ủ rũ như đám mây đen, sao thầy Mạnh lại là một bệnh nhân thế này, làm sao cô bé nỡ lòng bắt nạt người bệnh được cơ chứ. Trông có vẻ như vừa mới xuất viện xong, mình mà nói không một câu thì sắc mặt của Mạnh Tư Trình lại tái đi một chút, đối phương chỉ cần nhíu mày một cái là cảm giác như sắp tức đến mức phải nhập viện lại vậy.
Lại còn đưa thẳng đến khoa não của Giang Mộng Lệ nữa chứ, thế thì xong đời, mẹ cô bé sẽ đánh cô bé nhừ tử mất.
Tống Hề Đào ngồi bên cạnh chơi game tắt tiếng, biểu cảm của Tống Nhạn Lý làm cậu buồn cười muốn chết. Ai gặp phải Mạnh Tư Trình cũng đau khổ như nhau cả thôi, trong lòng cậu cũng thấy cân bằng hơn một chút rồi.
Ngày đầu tiên chỉ học có một tiếng đồng hồ.
Tống Hề Đào canh đúng lúc đóng vai người tốt: “Hôm nay thế là được rồi, đói chưa? Để anh gọi đồ ăn bên ngoài nhé.”
Tống Nhạn Lý reo lên: “Dạ được! Em muốn ăn hamburger gà với uống coca.”
Mạnh Tư Trình lên tiếng: “Tôi thấy trong tủ lạnh còn mì sợi với cà chua, không ăn nhanh là hỏng đấy, để tôi nấu mì cà chua cho hai người ăn nhé.”
Tống Hề Đào: “…” Quên mất, vị này đến đây là để nấu cơm mà.
Tống Nhạn Lý ngơ luôn. Bạn thân của cô bé cũng ở trong gia đình có anh trai và em gái, ông anh trai năm nay cưới một chị dâu làm giáo viên về, cả nhà bị quản cho đâu ra đấy, ngoan ngoãn răm rắp. Sao Mạnh Tư Trình lại giống chị dâu của bạn cô bé thế nhỉ?
Đúng lúc đó Giang Mộng Lệ gọi điện về, hỏi thăm Tống Hề Đào xem ở nhà vẫn ổn cả chứ, tối nay bà trực ban không về, hai anh em đừng có mà ăn đồ chiên rán lúc đêm hôm đấy.
Tống Hề Đào báo cáo tin mừng: “Mẹ ơi, tối nay bọn con ăn mì cà chua tốt cho sức khỏe lắm đó.”
Giang Mộng Lệ: “Thế thì tốt.”
Tống Nhạn Lý: “…” Chị dâu với mẹ đúng là cùng một phe rồi!
Mạnh Tư Trình đứng dậy định đi nấu mì, Tống Hề Đào ngăn hắn lại: “Để tôi.”
Mạnh Tư Trình: “Thế cậu giúp tôi đập tỏi đi.”
Tống Hề Đào đập tỏi ầm ầm, ngón tay vừa bóc vừa đập, tay cầm dao hạ xuống cứ như giây tiếp theo là phang vào tay mình đến nơi.
Mạnh Tư Trình nhắc: “Chậm thôi, chấn động làm tôi đau đầu quá.”
Tống Hề Đào lập tức rón rén đập tỏi thật nhẹ nhàng: “Tần số này có cộng hưởng đến não cậu không?”
Mạnh Tư Trình: “Không đâu.”
Tống Nhạn Lý thở dài, chị dâu nhìn thì mỏng manh như thủy tinh, nhưng cả nhà chẳng ai chơi lại được hắn cả.
Cơ mà nỗi sầu muộn của cô bé đã tan biến sạch sành sanh sau khi được ăn bát mì chị dâu nấu. Thơm thật đấy, ngon hơn hẳn mấy món mì mà anh trai cô bé hay gọi về, chẳng có mắt nhìn gì cả. Mì là phải ăn lúc mới làm xong, sợi mì vừa vớt ra còn dai, sốt thịt cà chua vừa rưới lên thơm nức mũi.
“Thầy Mạnh, thầy nấu ăn ngon thật đấy!”
Mạnh Tư Trình đáp: “Cảm ơn lời khen của em, ngày mai muốn ăn gì nào?”
Tống Nhạn Lý hỏi: “Thầy biết làm xíu mại không? Em muốn ăn xíu mại!”
Xíu mại phải là loại nhà làm, gạo nếp dùng loại thượng hạng, trong veo lấp lánh, nhân bỏ đầy đặn, cắn một miếng là ngập thịt.
Tống Hề Đào kêu lên: “Em còn gọi món khó thế á?”
Mạnh Tư Trình: “Không khó.”
Tống Hề Đào bĩu môi: “Cậu đang tra cứu cách làm kia kìa, thế mà còn bảo không khó?”
Mạnh Tư Trình bình thản đáp: “Có hướng dẫn thì sẽ không khó.”
Tống Hề Đào: “…” Được rồi, cùng là đáp án tham khảo nhưng học sinh giỏi với học dốt nhìn vào thì hiệu quả nó cũng khác nhau.
Tống Nhạn Lý chui tọt về phòng xem phim dài tập.
Mạnh Tư Trình thì đi ngâm gạo nếp trước.
Tống Hề Đào chẳng có việc gì làm, ánh mắt bất chợt liếc nhìn cái vali hành lý của Mạnh Tư Trình. Đúng rồi ha, tối nay Mạnh Tư Trình phải ngủ cùng giường với cậu. Tống Hề Đào căng thẳng mím môi, lẽo đẽo đi theo sau Mạnh Tư Trình: “Tôi chỉ cho cậu cách dùng nhà vệ sinh nhé.”
Mạnh Tư Trình: “Được.”
Tống Hề Đào: “Cậu cứ coi đây là nhà mình…. Nhưng mà cũng không được tự nhiên quá đâu đấy, vì cậu không được uống rượu ở nhà tôi, bị bác sĩ Giang phát hiện có mùi cồn là bị đuổi ra khỏi nhà đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Ừm, bác sĩ cũng không cho tôi uống.”
Tống Hề Đào yên tâm hẳn. Chỉ cần Mạnh Tư Trình không say rượu thì hắn sẽ rất lạnh lùng, sẽ không có mấy hành động đụng chạm tay chân kỳ quặc. Còn về chuyện Mạnh Tư Trình thích cậu… Mạnh Tư Trình đã không nói ra thì cứ coi như không có chuyện đó đi. Giường của Tống Hề Đào rộng hai mét, cậu lôi thêm một cái chăn nữa ra cho Mạnh Tư Trình: “Chăn sạch đấy.”
Mạnh Tư Trình: “Cảm ơn cậu.”
“Thế tôi tắt đèn đây.” Tống Hề Đào chui tọt vào trong chăn cái vèo, bé ngoan hay thức đêm nay bị ép thành bé ngoan ngủ sớm. Cậu tự thôi miên bản thân: Bạn cùng phòng…. Mạnh Tư Trình chỉ là bạn cùng phòng của mình mà thôi….
“Có thấy chỗ nào không thoải mái không?” Trong bóng tối, giọng nói của Mạnh Tư Trình vang lên, ôn hòa và cực kỳ nghiêm túc.
Tống Hề Đào cảm nhận kỹ một chút rồi trả lời: “Không có.”
Sáng sớm hôm sau, lúc sáu giờ, Giang Mộng Lệ tan ca trực đêm về nhà. Vừa mở cửa ra đã thấy có người đang gói xíu mại trong bếp, bà theo phản xạ cứ tưởng là Tống Hề Đào, nhưng nghĩ lại thì chắc chắn không phải thằng con mình.
“Tiểu Mạnh đấy à, dậy sớm thế? Trong tủ lạnh có sủi cảo với bánh bao đông lạnh đấy, cháu không cần vất vả thế đâu.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Không sao đâu dì, dì ăn sáng chưa? Cháu có nấu chút cháo đấy.”
Giang Mộng Lệ: “Thế để dì ăn một bát vậy.”
Giang Mộng Lệ vốn tưởng tài nấu nướng của Mạnh Tư Trình cũng sàn sàn như Tống Hề Đào, hoặc có khi còn tệ hơn, dù sao thì hắn sinh ra đã là cậu ấm con nhà giàu mà. Không ngờ học hành giỏi thì cái gì cũng giỏi, đúng là chẳng có gì làm khó được thủ khoa cả.
“Vết thương của cháu vẫn đang trong giai đoạn lành lại, phải nghỉ ngơi nhiều vào.” Giang Mộng Lệ dặn dò một câu rồi về phòng ngủ bù.
Lúc bà tỉnh dậy thì đã là hai giờ chiều, bụng đói cồn cào. Giang Mộng Lệ vừa bước ra khỏi phòng thì thấy hai đứa con chẳng được cái tích sự gì của nhà mình đang mải mê cày game, Tống Hề Đào và Tống Nhạn Lý đang chơi game liên quân, còn Mạnh Tư Trình thì đang lau nhà. Thấy bà ra, hắn nói: “Dì ơi, trưa nay cháu làm cơm thập cẩm, dì hâm nóng lại là ăn được ngay.”
Giang Mộng Lệ nhìn quanh một lượt, phát hiện nhà cửa sạch sẽ hơn hẳn so với lúc bà về buổi sáng. Bà đi tới đá vào mông mỗi đứa đang chơi game một cái, đúng là hai cái đứa chẳng có mắt quan sát gì cả.
“Tống Hề Đào, đi hâm nóng cơm cho mẹ.”
Tống Hề Đào: “Dạ được.”
Đợi lò vi sóng quay đều, Giang Mộng Lệ cau mày nhìn Tống Hề Đào: “Tiểu Mạnh là khách quý của nhà mình, chứ không phải là người ở nhờ ăn chực, sao con lại để cậu ấy làm việc nhà?”
Tống Hề Đào nói thật lòng: “Con tranh không lại cậu ấy mà.”
Giang Mộng Lệ: “…” Mạnh Tư Trình đúng là quá khách sáo, quá lễ phép rồi. Bà tính toán một chút, nhà bà cũng không thể để Mạnh Tư Trình chịu thiệt thòi được, thôi thì cứ nâng tiêu chuẩn ăn uống lên mức cao nhất, Mạnh Tư Trình cần dinh dưỡng, phải ăn nhiều hải sản vào.
Giang Mộng Lệ chuyển khoản cho Tống Hề Đào hai vạn tệ: “Tiền ăn tháng này đây, con chịu trách nhiệm đi chợ mỗi ngày, mua nhiều đồ đắt tiền, bổ dưỡng vào, tiền thức ăn mỗi ngày không được thấp hơn năm trăm tệ đâu đấy, hiểu chưa?”
Tống Hề Đào gật đầu, một ngày năm trăm thì ăn làm sao cho hết được cơ chứ, coi như là dẹp bỏ hoàn toàn chuyện ăn đồ ăn gọi bên ngoài rồi. Cậu nghĩ chẳng có sai tẹo nào, Mạnh Tư Trình ở nhà cậu điên cuồng làm bảo mẫu, Giang Mộng Lệ cũng xót ruột lắm, hễ có thời gian rảnh là lại hầm canh tẩm bổ cho hắn. Lần nào cũng là một nồi to đùng, Tống Hề Đào cũng phải uống theo.
Cậu nghi ngờ mẹ mình đang dùng kế đi đường vòng cứu nước, trước đây mấy loại canh hầm kiểu này, cả cậu và em gái đều không thích uống, không cho Giang Mộng Lệ nấu. Bây giờ Giang Mộng Lệ cứ lấy cớ tẩm bổ não cho Mạnh Tư Trình để nấu lấy nấu để, uống đến phát ngán luôn rồi.
Giang Mộng Lệ bưng lên một nồi canh ba ba: “Mạnh Tư Trình uống không hết đâu, hai đứa chia nhau mà uống đi.”
Tống Hề Đào: “…”
“Mạnh Tư Trình, cậu không uống thêm được chút nào nữa à? Thịt bên trong cậu còn chưa ăn miếng nào đâu! Cậu cố tình để lại cho tôi đấy à?”
Mạnh Tư Trình ngoại trừ lúc làm việc nhà thì khỏe như vâm, lúc này lại bắt đầu giở chứng yếu đuối, khẽ cau mày, như thể đau đầu lắm: “Tôi cố hết sức rồi, uống nữa là tôi sẽ cảm thấy buồn nôn đấy.”
Tống Hề Đào nghĩ thầm: Thế tôi không biết buồn nôn chắc? Tôi mới là người thực sự muốn nôn đây này.
Giữa tháng Tám, Tống Quắc trở về, suýt chút nữa thì tưởng nhà mình có ông Tiên Ốc đến ở. Ngày nào cũng có người nấu cơm, làm việc nhà, dạy kèm cho Tống Nhạn Lý, mà lại còn làm với tâm thế rất vui vẻ nữa chứ. Trên đời này sao lại có sinh viên đại học hoàn hảo như Mạnh Tư Trình được nhỉ?
Tống Hề Đào bảo: “Ba thích cậu ấy thế thì nhận cậu ấy làm con trai luôn đi.”
Tống Quắc: “Cũng không phải là không được.”
Tống Hề Đào: “Sao ba cứ thích nhận con trai thế nhỉ.”
Hồi trước Thời Lưu đến chơi, Tống Quắc cũng bảo cậu ta giống con trai mình.
À đúng rồi, Thời Lưu!
Mắt Tống Hề Đào sáng lên, dạo này dinh dưỡng trong nhà đang dư thừa, mẹ cậu cứ hay bảo Thời Lưu gầy, mời anh ta đến đây ăn cho béo tốt lên vậy.
[Thời Lưu, qua nhà tôi chơi đi, dạo này nhà tôi có đầu bếp xịn xò lắm, đảm bảo anh sẽ hài lòng.]
[Ok.]
Tống Hề Đào đi vào bếp, nói với Mạnh Tư Trình: “Trưa nay có người bạn của tôi đến chơi.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Ừ, tôi sẽ nấu cả phần của cậu ấy.”
Tống Hề Đào: “Anh ấy tên là Thời Lưu.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Hết chương 64.
