Chương 65: Sóng Gió Ở Khách Sạn

Chương 65: Sóng Gió Ở Khách Sạn

 

Căn phòng giường đôi mà Tiêu Dã đặt là một phòng suite hạng sang, có cả phòng khách, phòng ngủ và ban công. Giường cũng rất lớn, rộng đến hai mét, hai nam sinh ở hoàn toàn thừa thãi.

 

Quý Nam Tinh ngó nghiêng một vòng trong ngoài. Vì ở tầng cao, lại nằm ngay trên đỉnh núi nên tầm nhìn từ ban công vô cùng thoáng đãng, có thể bao quát toàn bộ núi rừng. Hơn nữa, hôm nay lại vừa tổ chức pháp hội Hàn Y xong, không khí trong núi lúc này trong trẻo và thanh sạch, chỉ cần một làn gió núi mang theo hơi thở của cây cỏ xanh tươi thổi qua cũng đủ khiến người ta khoan khoái lạ thường.

 

Tiêu Dã đặt ba lô xuống, bước ra ban công đứng sóng vai với Quý Nam Tinh, cùng phóng tầm mắt ra xa: “Tiếc là đặt phòng hơi muộn, không đặt được loại có bể bơi ở ban công, nếu không thì tối đến có thể ra ngoài ngâm mình, thoải mái biết bao.”

 

Quý Nam Tinh lại một lần nữa phá vỡ bầu không khí: “Trời lạnh thế này mà ra ngoài ngâm mình, ở dưới nước thì không lạnh, chứ lúc đứng lên gió núi thổi cho một phát thì có mà chết cóng.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Vậy thì mùa hè chúng ta lại đến, lúc nghỉ hè ấy, vừa ngâm mình vừa ngắm cảnh núi non, đẹp biết mấy.”

 

Khách sạn Phong Diệp có không ít trò tiêu khiển, mùa hè có bể bơi ngoài trời, mùa đông có nhà tắm suối nước nóng trong nhà. Quý Nam Tinh vốn không khoái chơi với nước cho lắm, nhưng lại không chống đỡ nổi màn năn nỉ ỉ ôi của Tiêu Dã.

 

Quý Nam Tinh sớm đã biết Tiêu Dã có dáng người đẹp. Nhưng khi hắn cởi đồ, chỉ mặc độc một chiếc quần bơi, để lộ cơ bắp săn chắc, múi bụng rõ ràng, lại vẫn còn nét non nớt của tuổi thiếu niên, cộng thêm gương mặt kia nữa, quả thực là đi đến đâu cũng thu hút mọi ánh nhìn.

 

Quý Nam Tinh không cởi nhiều đến thế, cậu mặc một chiếc áo sơ mi và quần bơi, tay áo sơ mi xắn lên đến cánh tay. Dù vóc dáng có phần gầy gò, nhưng eo thon, chân dài, tư thế thẳng tắp, phần cổ áo hơi mở để lộ xương quai xanh quyến rũ, khiến Tiêu Dã nhìn đến ngây người, đột nhiên có chút hối hận vì đã rủ đi nghịch nước, ở trong phòng chơi game chẳng phải tốt hơn sao.

 

Quý Nam Tinh không để ý đến vẻ thất thần của hắn, cậu chỉ vuốt lại tóc rồi kéo vạt áo và quần bơi, đoạn quay sang cảnh cáo Tiêu Dã: “Cậu đừng có làm cái trò đột nhiên đẩy tôi xuống nước đấy, tôi giận thật đấy.”

 

Cậu biết bơi, nhưng không thích nước, học bơi cũng chỉ là môn bắt buộc của gia đình. Với gia cảnh như nhà cậu, bơi lội, vật lộn, cởi trói thoát thân, làm thế nào để tự bảo vệ mình tối đa khi gặp nguy hiểm đều là những môn bắt buộc, có thể cả đời không dùng đến, nhưng không thể không biết.

 

Tiêu Dã đi theo sau cậu, ừ một tiếng, rồi lấy một chiếc khăn tắm lớn khoác lên người cậu: “Cẩn thận kẻo cảm lạnh.”

 

Hai người thay đồ trong phòng thay đồ xong rồi mới bước vào khu trong. Hơi ấm bên trong phả vào mặt, hoàn toàn là hai thế giới so với bên ngoài.

 

Không ít người mặc đồ mát mẻ đi qua đi lại, phần lớn là những người trẻ tuổi đi theo nhóm. Có đủ các loại bể bơi lớn nhỏ, các loại cầu trượt và trò chơi dưới nước.

 

Nghĩ bụng đến thì cũng đã đến rồi, nằm ì một chỗ cũng phí tiền vé, thế là Quý Nam Tinh bèn đi theo Tiêu Dã chơi hết một lượt những trò ít người xếp hàng, sau đó mới tìm một chỗ có ghế dài rồi thoải mái nằm xuống.

 

Tiêu Dã đang lúc cao hứng, nghe Quý Nam Tinh nói mệt cũng không ép cậu, hắn gọi cho cậu một đống đồ ăn thức uống để bên cạnh, lại lấy khăn lau qua mái tóc ướt của cậu. Sau khi chắc chắn cậu không cần mình ở lại cùng, hắn liền cùng một đám người vừa mới quen biết xuống bể chơi bóng chuyền dưới nước.

 

Quý Nam Tinh đắp khăn lên người, lấy điện thoại ra, thấy anh cả nhắn tin cho mình, bèn chụp một tấm ảnh Tiêu Dã đang chơi bóng rồi gửi lại.

 

Rất nhanh, anh cả cậu đã nhắn lại, dặn cậu chơi vui vẻ và chú ý an toàn.

 

Quý Nam Tinh gửi lại một sticker gật đầu ngoan ngoãn, vừa đặt điện thoại xuống thì có người bưng hai ly cocktail đi tới, nhìn cậu cười nói: “Một mình à, uống một ly không?”

 

Quý Nam Tinh vẫn nằm trên ghế, không nhúc nhích, chỉ ngước mắt nhìn người kia. Gã ta trông không thể nói là xấu, trong đám người thường cũng coi như có chút nhan sắc, nhưng quầng mắt lại thâm, môi sạm màu, gò má xám ngoét, đôi mắt vẩn đục đầy sắc dục, ra cái vẻ bị tửu sắc rút cạn thân thể.

 

Thế là cậu thu lại ánh mắt, lạnh lùng đáp: “Mời người vị thành niên uống rượu, anh muốn đi tour một ngày trong đồn cảnh sát à?”

 

Hồng Hạo sững người một lúc, rồi cười nói: “Trẻ con bây giờ gen tốt thật đấy, anh còn tưởng em là sinh viên đại học. Xin lỗi nhé.”

 

Nói rồi, ánh mắt gã lộ vẻ tiếc nuối, người đẹp thế này không phải lúc nào cũng gặp được, cả ngoại hình lẫn khí chất đều chọc trúng mọi điểm chí mạng của gã.

 

Vì vậy, gã có chút không cam lòng mà ngồi xuống bên cạnh: “Vậy em trai năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Không uống rượu được thì anh mời em uống nước trái cây nhé?”

 

Quý Nam Tinh cúi đầu lướt điện thoại: “Quấy rối người vị thành niên, nếu anh không đi ngay, tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

 

Mặt Hồng Hạo cứng đờ, gã đã lựa lời nhỏ nhẹ nói chuyện, thế mà thằng nhóc này lại chẳng nể nang chút nào: “Anh chỉ thấy em ở đây một mình buồn chán, đi ngang qua bắt chuyện thôi mà. Em lớn thế này rồi, anh cũng không thể bắt cóc em đi được, có cần phải bất lịch sự thế không.”

 

Nhìn bộ dạng của nhóc con này là biết không phải loại có thể dỗ ngọt bằng vài ba câu. Hồng Hạo chỉ muốn tìm chút vui vẻ chứ không muốn rước lấy phiền phức, thế nên gã đứng dậy định rời đi, không muốn dây dưa thêm nữa.

 

Kết quả, gã vừa đứng lên thì một quả bóng từ xa đã bay thẳng về phía gã, trúng ngay mặt.

 

Lực bay của quả bóng cực mạnh, Hồng Hạo bị bóng đập cho lảo đảo, hai ly cocktail trên tay cũng rơi vỡ trên sàn.

 

Gã xoa xoa bên má đau rát, tức giận quay đầu lại thì thấy một chàng trai trẻ có vóc dáng cũng thuộc hàng cực phẩm đang hùng hổ bước tới: “Anh là ai thế! Làm cái gì vậy! Không biết đây là khu riêng chúng tôi đã trả tiền rồi à!”

 

Khu vực ghế ở đây được đặt thành từng cặp, bên trên có một mái che nhỏ, xem như một không gian riêng tư và có tính phí, chứ không phải ai đi ngang qua cũng có thể ngồi.

 

Tiêu Dã bước tới, thấy hai ly rượu vỡ trên đất, liền chắn ngay trước mặt Quý Nam Tinh: “Bưng rượu tới làm gì, anh muốn làm gì? Muốn dụ em tôi uống rượu hả? Chán sống rồi!”

 

Hồng Hạo cũng nổi điên: “Mày cố tình ném quả bóng đó đúng không? Sao nào, muốn đánh nhau à?”

 

Tiêu Dã vốn không phải là người bốc đồng, bình thường hắn vẫn rất biết điều, nhưng hễ dính dáng đến Quý Nam Tinh thì tình hình có lẽ sẽ hơi khác.

 

Tuy hắn không ăn chơi trác táng với đám con nhà giàu khác, nhưng cũng đã thấy không ít. Gã đàn ông này bưng rượu đến, mắt thì hau háu nhìn chằm chằm Quý Nam Tinh, đôi mắt bẩn thỉu đó không chỉ một lần liếc xuống eo, xuống chân cậu. Đứng cách một khoảng xa như vậy mà hắn còn thấy được.

 

Lúc này mà nhịn được thì mới có quỷ. Thế là không nói hai lời, hắn vung nắm đấm, đấm thẳng vào mặt lão dê xồm này.

 

Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn. Mấy cậu trai trẻ vừa mới chơi bóng vui vẻ với Tiêu Dã vội vàng chạy tới can ngăn, Quý Nam Tinh cũng từ trên ghế đứng dậy kéo Tiêu Dã: “Tiêu Dã, cậu dừng tay, đừng đánh nhau!”

 

Hồng Hạo căn bản không phải đối thủ của Tiêu Dã, vừa động tay động chân vài cái đã bị đè ra đánh. Tiêu Dã cũng không hoàn toàn mất trí, sau khi đạp mạnh cho gã ta hai cú rồi đấm thêm hai quyền nữa thì mới buông người ra.

 

Hồng Hạo ôm lấy những chỗ bị đánh đau, hung hăng nhìn Tiêu Dã: “Mày cứ đợi đấy! Chuyện này chúng ta chưa xong đâu!”

 

Nói xong, gã liền nhặt điện thoại dưới đất lên báo cảnh sát. Tự dưng bị đánh, món nợ này gã nhất định không nuốt trôi!

 

Tiêu Dã hừ lạnh một tiếng, cũng cầm điện thoại lên chụp lại mấy ly rượu vỡ trên đất. Hắn cũng chưa xong đâu, báo cảnh sát à, ai sợ ai chứ!

 

Quý Nam Tinh đau hết cả đầu, chỉ cảm thấy lẽ ra sáng nay trước khi ra khỏi cửa nên tự bói cho mình một quẻ.

 

Nơi này vừa có đạo quán, vừa có khách sạn nghỉ dưỡng, để phòng hờ những chuyện như tranh chấp giữa du khách, trên núi có một trạm cảnh sát nhỏ để phục vụ người dân. Rất nhanh, nhân viên khách sạn và cảnh sát trực ban đều đã có mặt.

 

Họ mời mấy người gây sự đến văn phòng.

 

Tiêu Dã kéo chặt chiếc khăn tắm khoác trên người Quý Nam Tinh: “Có lạnh không?”

 

Quý Nam Tinh gạt tay hắn ra: “Cậu bốc đồng quá rồi đấy.”

 

Cậu đã đuổi được gã kia đi rồi, nếu Tiêu Dã không ra tay thì đã chẳng có những chuyện này.

 

Tiêu Dã khẽ hừ: “Tôi bốc đồng chỗ nào, tôi ra tay biết nặng nhẹ mà, được chưa.”

 

Chỉ riêng ánh mắt của gã kia, không cho hai đấm thì chẳng lẽ coi như không có chuyện gì xảy ra ư? Cái thiệt này hắn không chịu nổi. Hắn đưa Quý Nam Tinh đi chơi chứ không phải để bị kẻ đáng ghê tởm đó nhìn thêm hai cái rồi chịu ấm ức!

 

Gã Hồng Hạo kia vẫn còn đang than thân trách phận, trước mặt cảnh sát tự đặt mình vào vị trí nạn nhân: “Cậu ta không chỉ ném bóng vào tôi mà còn tự dưng xông vào đánh tôi! Tôi căn bản không quen biết cậu ta, thậm chí còn chưa nói với cậu ta câu nào!”

 

Một viên cảnh sát lớn tuổi hơn nhìn về phía Tiêu Dã và Quý Nam Tinh. Tiêu Dã liền đưa điện thoại ra: “Em trai tôi đang yên đang lành nằm trên ghế mà chúng tôi đã thuê, gã ta cầm hai ly rượu đến không chịu đi. Em trai tôi chưa đủ tuổi vị thành niên, năm nay mới học lớp mười. Chú cảnh sát à, ý đồ của gã ta là gì thì ai cũng rõ cả. Nếu hôm nay người nằm đó là một bạn nữ, một gã đàn ông cầm hai ly rượu tới, ý tứ này chẳng phải quá rõ ràng rồi sao? Chẳng lẽ chỉ vì là con trai thì đáng bị quấy rối à?”

 

Tiêu Dã nói xong, liếc mắt nhìn gã Hồng Hạo kia, rồi nói thêm: “Năm nay tôi cũng vừa mười sáu tuổi, học sinh lớp mười. Nếu vị tiên sinh này muốn khởi tố, không vấn đề gì, đội ngũ luật sư nhà tôi luôn sẵn sàng tiếp đón.”

 

Ánh mắt Hồng Hạo lập tức thay đổi. Mẹ nó, học sinh lớp mười nhà ai mà không có vẻ trẻ con chứ, hai đứa này thì chỗ nào giống học sinh cấp ba, nhất là cái thằng vừa động thủ với gã, bảo nó là sinh viên đại học cũng có người tin!

 

Viên cảnh sát nhìn Hồng Hạo: “Người ta động thủ quả thực không đúng, nhưng anh cầm hai ly rượu đến bắt chuyện với trẻ vị thành niên thì càng quá đáng hơn. Nếu anh muốn khởi tố, chúng tôi sẽ giúp anh lập án. Nếu muốn hòa giải riêng, vậy thì xin lỗi họ đi, tôi sẽ bảo họ nhượng bộ một bước, chuyện này coi như xong.”

 

Hồng Hạo kinh ngạc tột độ nhìn viên cảnh sát: “Tôi còn phải xin lỗi bọn họ?”

 

Tiêu Dã khinh khỉnh cười một tiếng: “Hay là tôi cứ gọi điện hỏi đội ngũ luật sư nhà tôi xem, quấy rối vị thành niên, ép buộc uống rượu thì không biết sẽ bị tạm giam bao lâu nhỉ.”

 

Quý Nam Tinh đưa tay ngăn Tiêu Dã lại, nhìn hai viên cảnh sát nói: “Tuy người này quấy rối trước, nhưng động thủ đánh người cũng quả thực không đúng. Xin lỗi thì không cần đâu ạ, chuyện này cứ thế cho qua đi.”

 

Hồng Hạo tưởng Quý Nam Tinh sợ, dù gì cũng là học sinh, sợ nhất chẳng phải là cảnh sát và bị mời phụ huynh sao. Nghe cậu nói vậy, sắc mặt gã lại thay đổi: “Dựa vào đâu mà cho qua? Vị thành niên thì sao, vị thành niên là được đánh người à! Tôi đã nói chuyện này chưa xong là chưa xong đâu!”

 

Quý Nam Tinh thấy gã ta còn được đằng chân lân đằng đầu, bèn cười một tiếng: “Vậy được thôi, anh cứ khởi tố đi. Tôi họ Quý, tên Quý Nam Tinh, anh nhớ kỹ tên tôi vào. À phải rồi, chú cảnh sát, phiền các chú cho anh ta một bản địa chỉ trên chứng minh thư của cháu, cháu đợi nhận thư của luật sư anh ta. Tương tự, ngài Hồng Hạo phải không, về chuyện anh quấy rối tôi, luật sư nhà tôi sẽ sớm liên lạc với anh.”

 

Quý Nam Tinh nói rồi lại quay sang Hồng Hạo: “Nếu anh thấy phiền thì cũng có thể liên hệ thẳng với bộ phận pháp lý của tập đoàn Quý Thị. Tập đoàn Quý Thị rất dễ tìm, anh tự lên mạng tra trụ sở chính của Dược phẩm Tế Dân là biết địa chỉ ngay.”

 

Hồng Hạo chỉ là một người bình thường có chút điều kiện, ngay cả hàng ngũ nhà giàu cũng chưa được xếp vào. Gã không biết tập đoàn Quý Thị là gì, nhưng đã được gọi là tập đoàn, lại còn trụ sở chính dược phẩm gì đó, có ngu đến mấy cũng biết vị này e là một thiếu gia nhà có gia thế không tầm thường.

 

Thảo nào khí chất trên người cậu ta trông không giống một học sinh cấp ba. Giây phút này, gã hối hận vô cùng, biết thế vừa nãy đã mượn cớ thoái lui, nói cho qua chuyện.

 

Tiếc là Quý Nam Tinh đã cho gã một cơ hội, đó là còn nể mặt Tiêu Dã đã động thủ đánh người trước nên mới định cho qua. Nhưng gã đã không muốn cho qua, vậy thì cứ theo đúng trình tự mà làm.

 

“Chúng tôi còn ở lại khách sạn này một đêm nữa, lát nữa luật sư nhà tôi sẽ đến để theo dõi vụ việc. Có chuyện gì lúc đó các vị cứ liên hệ trực tiếp với luật sư của tôi.”

 

Quý Nam Tinh nói xong, xác định bên này không còn chuyện gì nữa thì kéo Tiêu Dã bỏ đi. Hồng Hạo không còn bận tâm đến thể diện gì nữa, vội vàng đuổi theo: “Quý, Quý Nam Tinh phải không, hay là chuyện này cứ thế cho qua đi, đừng phiền đến luật sư nhà cậu nữa. Tôi xin lỗi cậu được không?”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười với gã, rồi nói: “Muộn rồi.”

 

Cái loại người nhìn mặt mà đối xử này, đâu thể gã nói không tính là không tính, gã nói cho qua là cho qua được. Hậu quả tự mình gây ra thì phải tự mình gánh lấy.

 

Thấy họ định đi, Hồng Hạo còn muốn đuổi theo nhưng đã bị cảnh sát chặn lại.

 

Rời khỏi văn phòng đó, Tiêu Dã đi theo sau Quý Nam Tinh, thỉnh thoảng lại len lén liếc nhìn cậu một cái. Mãi đến khi về phòng, hắn mới hỏi: “Cậu giận rồi à?”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Quý Nam Tinh cầm quần áo định vào phòng tắm thay, nghe vậy bèn dừng bước nhìn hắn: “Tôi giận cái gì?”

 

Tiêu Dã: “Tôi lại đánh nhau với người ta rồi. Thật ra tôi không thích đánh nhau đâu, chỉ là gã đó ghê tởm quá, không cho hai đấm tôi không nhịn nổi.”

 

Cái ánh mắt đầy dục vọng dò xét đó, từng tấc từng tấc lướt trên người Quý Nam Tinh, chuyện này căn bản không thể nghĩ lại. Cứ nghĩ lại là hắn lại thấy mình ra tay còn nhẹ, lẽ ra phải cho thêm vài cú nữa.

 

Quý Nam Tinh nói: “Tôi không giận. Lúc cậu ra tay tôi biết cậu có chừng mực. Chỉ là tôi thấy không cần thiết phải dây dưa với loại người đó. Nhưng đã đánh rồi thì nói có cần thiết hay không cũng vô dụng. Chuyện còn lại luật sư nhà tôi sẽ xử lý, chúng ta không cần bận tâm nữa. Đã ra ngoài chơi thì cứ chơi cho vui, đừng để chuyện này trong lòng.”

 

Gã Hồng Hạo kia, nhìn tướng mạo thì vốn dĩ sắp gặp một vố ngã đau rồi, thế nên lúc đó Quý Nam Tinh mới lười tính toán với gã. Nhưng Tiêu Dã đã ra tay, vậy thì đánh cũng đã đánh rồi, chẳng phải chuyện gì to tát, cũng không đến mức khiến cậu phải tức giận.

 

Thấy cậu thật sự không có vẻ gì là giận, Tiêu Dã thở phào nhẹ nhõm, lại không quên tìm lời bào chữa: “Thật ra tôi là người rất văn minh, không thích động tay động chân đâu, nhưng với một số người thì không thể văn minh được, nên chuyện này phải tùy người, đúng không.”

 

Quý Nam Tinh cười, cậu ừ một tiếng rồi cầm quần áo vào phòng tắm.

 

Tuy cuộc vui ở khu suối nước nóng đã bị phá hỏng, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến hai người nhiều lắm. Chuyện nhỏ như vậy không đáng để họ phải bận tâm. Thấy trời không còn sớm, hai người đi thẳng đến nhà hàng.

 

Tiêu Dã còn nói: “Nghe nói Ngọc Xuân Quán có một loại điểm tâm rất nổi tiếng, gọi là bánh anh đào gì đó. Trước đây thỉnh thoảng ông nội tôi cùng đồng đội đến núi Phong Diệp leo núi, sẽ ghé qua Ngọc Xuân Quán mua một hai hộp. Vừa nãy tôi có hỏi đạo sĩ trong quán, đạo sĩ nói ngày Tiết Hàn Y không đủ nhân lực, hôm nay không làm.”

 

Quý Nam Tinh: “Cậu thích ăn thì có thể đặt qua app Mạng Lưới Nhân Gian.”

 

Tiêu Dã tức thì đầu đầy dấu hỏi: “Vậy cũng được à? Thế đặt xong là gọi shipper đến lấy hay họ giao hàng tận nơi?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Gọi shipper đến Cục Quản lý lấy. Họ sẽ giao thẳng đến Cục Quản lý, nhưng không phải ngày nào cũng giao, sẽ tích đủ một số lượng nhất định rồi giao một lần.”

 

Tiêu Dã cười nói: “Còn có thể như vậy nữa à, tôi còn tưởng mình đã tìm hiểu cái app Mạng Lưới Trần Gian đó kỹ lắm rồi. À mà hai hôm trước tôi thấy trên đó có một vụ án, có người mơ thấy một địa chỉ rất rõ ràng, lại còn mơ thấy giấc mơ y hệt mấy đêm liền. Sau đó người mơ không nén nổi tò mò nên đã đến nơi đó, kết quả là mất tích. Người nhà anh ta bèn báo cảnh sát. Rồi mẹ anh ta thấy chuyện này có chút kỳ lạ, ngoài việc báo cảnh sát còn đến chùa muốn tìm sư phụ xem có giải quyết được không. Trước đây tôi cũng từng đọc những tin tức tương tự trên mạng, vậy có thật là quỷ báo mộng không?”

 

Quý Nam Tinh: “Những giấc mơ kiểu này thường là muốn tìm quỷ chết thay, những nơi đó đã đi thì rất khó trở về.”

 

Tiêu Dã nghe vậy thì có chút tiếc nuối: “Vậy người đó chẳng phải lành ít dữ nhiều rồi sao?”

 

Nhiệm vụ cầu cứu đó Quý Nam Tinh cũng đã thấy, chỉ là ở tỉnh bên cạnh chứ không phải thành phố này, địa bàn của ai thì có thiên sư của nơi đó lo. Thấy Tiêu Dã có vẻ tò mò về chuyện này, cậu bèn nói: “Vậy cậu có thể theo dõi, thường thì sau khi xong việc sẽ có hồ sơ kết án để xem.”

 

Đây không phải lần đầu hai người ngủ qua đêm cùng nhau, chỉ là trước đây ở nhà cậu tuy ngủ chung giường nhưng có hai cái chăn. Lần này ở khách sạn, chỉ có một cái chăn. Chẳng biết là Tiêu Dã quên, hay là cố tình quên, không dặn trước khách sạn chuẩn bị hai cái.

 

Quý Nam Tinh nằm trong chăn nghịch điện thoại một lúc, thấy Tiêu Dã tắm xong đi ra, rồi lề mề leo lên giường từ phía bên kia, nhích từng chút một lại gần, rồi lại giữ một khoảng cách nhất định với cậu, y như một cô vợ nhỏ e thẹn.

 

Quý Nam Tinh bất lực nói: “Cũng đâu phải chưa từng ngủ chung. Cậu không muốn ngủ với tôi thì mở thêm phòng khác đi, cậu nằm xa thế, gió lùa vào giữa chăn rồi này.”

 

Tiêu Dã nghe vậy liền lăn nửa vòng, dán sát vào bên cạnh cậu: “Chẳng phải vừa tắm xong, sợ hơi nóng phả vào cậu thôi.”

 

Nhìn đồng hồ, Tiêu Dã kéo chăn nằm xuống: “Ngủ thôi, không còn sớm nữa.”

 

Quý Nam Tinh đưa mắt nhìn điện thoại, chưa đến mười giờ, nhưng thấy Tiêu Dã chuẩn bị ngủ, cậu cũng chỉ nghĩ là hôm nay hắn đã leo núi, chiều lại còn ngâm mình dưới nước lâu như vậy nên mệt rồi. Thế là cậu đặt điện thoại xuống, nằm thẳng người: “Ngủ thôi.”

 

Tiêu Dã vươn tay tắt đèn phòng.

 

Vì đang ở trên núi, không có đèn đường, chỉ có ánh trăng sáng vằng vặc bên ngoài. Tiết trời vào đông, tiếng côn trùng, tiếng chim hót cũng không còn, khiến cho màn đêm càng thêm tĩnh lặng.

 

Tiêu Dã len lén mò mẫm trong chăn một lúc, cho đến khi chạm được vào tay Quý Nam Tinh, nắm lấy tay cậu trong lòng bàn tay mình rồi mới khẽ nói: “Náo Náo.”

 

Quý Nam Tinh: “Hửm?”

 

Tiêu Dã: “Ngủ ngon.”

 

Quý Nam Tinh mỉm cười: “Ừm, ngủ ngon.”

 

Chất lượng giấc ngủ của Quý Nam Tinh rất tốt, đi vào giấc ngủ cũng nhanh, chẳng mấy chốc đã ngủ say.

 

Ngược lại, Tiêu Dã lại có chút không ngủ được. Hắn khẽ nghiêng người nhìn cậu, ánh trăng rọi một vài vệt sáng vào phòng, điều này khiến cho đôi mắt đã quen với bóng tối của Tiêu Dã càng nhìn rõ được đường nét của người bên cạnh.

 

Một Náo Náo xinh đẹp như vậy, sau này phải là cô gái ưu tú đến nhường nào mới xứng đôi đây. Vừa nghĩ đến ánh mắt ghê tởm của gã đàn ông hôm nay, Tiêu Dã không nhịn được mà đưa tay ôm trọn người kia vào lòng, nắm đấm lại thấy ngứa ngáy, lại muốn đấm người rồi.

 

Trời còn chưa sáng, Tiêu Dã đã duỗi ngón tay chọc nhẹ vào má Quý Nam Tinh: “Náo Náo, Quý Náo Náo? Dậy đi nào.”

 

Tuy Quý Nam Tinh ngủ rất ngon, nhưng lúc ngủ vẫn giữ một mức độ cảnh giác nhất định. Khi Tiêu Dã chọc vào má, cậu đã tỉnh lại ngay lập tức. Vừa mở mắt đã thấy gương mặt phóng đại của Tiêu Dã, suýt chút nữa đã tặng cho hắn một quyền.

 

Tiêu Dã thấy cậu tỉnh, liền cười hề hề đưa quần áo cho cậu: “Nhanh, nhanh, dậy thôi.”

 

Quý Nam Tinh nhìn về phía ban công, trời còn chưa sáng, cậu nhíu mày: “Sao thế, cậu chỉ trả nửa tiền phòng, nên nửa đêm canh ba người ta đuổi chúng ta ra ngoài trả phòng à?”

 

Tiêu Dã kéo cậu dậy khỏi giường: “Đến núi sao có thể không ngắm mặt trời mọc chứ, mau dậy đi, đi đón mặt trời nào!”

 

Lúc bị kéo đến đài quan sát trên đỉnh núi, Quý Nam Tinh thầm nghĩ, may mà mình không có chứng gắt ngủ, nếu không thì nhất định sẽ khiến Tiêu Dã không nhìn thấy được mặt trời hôm nay.

 

Trên đài quan sát đã có không ít người, một bên là khu đứng tự do ngắm cảnh, một bên là khu vực gần vị trí đẹp nhất, có đặt sẵn ghế sofa mềm mại.

 

Tiêu Dã đã sớm đặt chỗ, vừa ngồi xuống, bữa sáng đã đặt trước liền được mang ra.

 

Một bát cháo đậu đỏ mềm dẻo, một nồi bánh bao chiên vẫn còn xèo xèo mỡ, và một bát mì ống cay đỏ bốc khói nghi ngút.

 

Tiêu Dã rút một đôi đũa đưa cho cậu: “Vừa ngắm bình minh vừa ăn sáng, ăn no ngắm xong bình minh chúng ta còn có thể về ngủ bù.”

 

Quý Nam Tinh nhận lấy đũa, liếc nhìn những món trên bàn, rồi đặt bát mì ống trước mặt mình. Sáng sớm nhạt miệng, ăn chút cay cho tỉnh táo.

 

Tiêu Dã cười hề hề, hắn biết ngay Quý Nam Tinh sẽ chọn món mì này mà.

 

Những chỗ ngồi ngắm cảnh khác đều đang trò chuyện phiếm hoặc chờ đợi bình minh, một vài người lớn tuổi hơn thì pha một ấm trà nhâm nhi. Chỉ có chỗ của họ là đang ăn uống hăng say, khiến cho một số người vốn không định ăn sớm cũng cảm thấy đói bụng.

 

Nhất thời, số người gọi đồ ăn cũng nhiều lên. Sáng sớm ăn chút đồ nóng hổi chờ bình minh, cảm giác cũng khá tuyệt.

 

Mặt trời vừa ló dạng đúng như hẹn ước, tựa như lòng đỏ trứng non tơ, từ đường chân trời phía đông nhú lên từng chút một, dần dần xua tan bóng tối, xua tan cái lạnh tích tụ trong đêm.

 

Tiêu Dã ngồi sang bên cạnh Quý Nam Tinh, đưa tay ôm lấy cậu, gác đầu lên bờ vai không mấy rộng của cậu: “Nhìn kìa Náo Náo, là bình minh đấy.”

 

Nhìn ánh sáng đang dần lan tỏa, Quý Nam Tinh gật đầu: “Thấy rồi.”

 

Tiêu Dã có chút cảm thán: “Đẹp thật đấy, một vẻ đẹp của hy vọng.”

 

Nhất là hôm qua vừa chứng kiến một buổi siêu độ. Người khác coi ngày Tiết Hàn Y là một hoạt động tế lễ, nhưng hắn biết thật sự có âm hồn đã được luân hồi tái sinh. Vì vậy, hôm nay khi nhìn thấy bình minh này, hắn càng thêm xúc động.

 

Quý Nam Tinh khẽ ngẩng đầu, nheo mắt nhìn mặt trời vẫn đang từ từ lên cao ở phía xa: “Ừm, vẻ đẹp của hy vọng.”

 

Cậu không phải chưa từng xem mặt trời mọc, đôi khi bị cảm xúc của âm hồn ảnh hưởng sâu sắc, cậu cũng sẽ mất ngủ cả đêm rồi ngắm bình minh.

 

Nhưng bình minh hôm nay lại cho cậu một cảm giác có chút khác lạ, có lẽ là vì có người bên cạnh, trên vai có thêm sức nặng của một cái đầu.

 

Tiêu Dã ôm cậu chặt hơn một chút: “Có lạnh không?”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Không lạnh.”

 

Tiêu Dã cười khẽ: “Không lạnh là tốt rồi. Cậu còn muốn ăn gì không? Hay là chúng ta về ngủ bù, đợi ngủ dậy rồi ăn gì đó sau.”

 

Quý Nam Tinh đã ăn một bát mì, lại thêm mấy cái bánh bao chiên, lúc này không đói lắm, bèn nói: “Về ngủ trước đi.”

 

Vẫn còn sớm, có thể ngủ thêm vài tiếng nữa, đến lúc đó dậy ăn trưa là vừa.

 

Tiêu Dã cầm điện thoại chụp ảnh cho cậu, đủ mọi góc độ, lúc thì gọi cậu nhìn vào ống kính, lúc thì gọi cậu cười một cái, bận rộn như một nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp.

 

Nhưng Quý Nam Tinh coi như không nghe thấy gì, chỉ chống cằm nhìn ngắm cảnh đẹp ở xa. Còn về phần Tiêu Dã đang nhảy nhót lăng xăng tìm góc chụp bên cạnh, cậu không muốn để ý nên mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm.

 

Lúc này, điện thoại của ai đó reo lên, ở một đài quan sát không ít người, tiếng chuông có chút đột ngột nhưng cũng không quá lạc lõng.

 

Lý Dân An bắt máy, không biết đầu dây bên kia nói gì mà sắc mặt ông lập tức thay đổi, vội vàng nói một câu: “Tôi về ngay!”

 

Cúp máy xong, ông định rời đi, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại quay đầu nhìn về phía thiếu niên đang ngồi ở mép đài quan sát không xa.

 

Thiếu niên đó cũng vừa hay quay đầu nhìn lại, một tay chống cằm, dáng vẻ đó trông có chút nhàn nhã, đôi mắt trong trẻo và lạnh lùng mang theo sự sâu sắc và tĩnh lặng không hợp với tuổi của cậu.

 

Câu nói bảo ông ở yên trong khách sạn ba ngày đột nhiên như nổ tung bên tai.

 

Lần này, Lý Dân An thật sự toát mồ hôi lạnh. Trùng hợp thay lại là ba ngày, trùng hợp thay lúc này con trai ông lại gọi điện nói bị ngã, đang ở bệnh viện, bảo ông mau đến.

 

Đối diện với đôi mắt dường như có thể nhìn thấu mọi thứ kia, lòng bàn tay Lý Dân An ướt đẫm mồ hôi.

 

Hết chương 65.

 

Chương 65: Sóng Gió Ở Khách Sạn

Ngày đăng: 2 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên