Chương 65: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 3) Ngăn Cản Tống Hề Đào Tham Gia Gói Trợ Giá Chục Tỷ
Mạnh Xế Chử đang ngồi ăn sáng cùng Thời Lưu, bình thường hắn ta sẽ không bàn chuyện công ty với Thời Lưu, bởi vì Thời Lưu chẳng có hứng thú gì. Ngoại trừ công việc ra thì bất cứ chuyện gì Mạnh Xế Chử cũng đều buôn chuyện với vợ mình.
“Em trai anh ôm một đống tài sản khổng lồ rồi biến mất tăm rồi.” Mạnh Xế Chử vừa bóc óc chó tẩm bổ não cho bà xã biên kịch vừa nói.
“Khụ khụ.” Thời Lưu phun cả miếng bánh mì đang ăn dở ra, từ lúc yêu đương với mình, Mạnh Xế Chử nói chuyện càng ngày càng giống biên tập viên báo lá cải.
Mạnh Xế Chử khẳng định: “Thật đấy, từ sau khi ra tòa là nó lặn mất tăm luôn, không liên lạc được nữa.”
Thời Lưu nói: “Chắc là giải quyết xong tâm nguyện rồi nên muốn ra ngoài đi đây đi đó cho khuây khỏa thôi.”
Mạnh Xế Chử tặc lưỡi: “Chậc, em bảo liệu nó có bị người ta lừa sang Ma Cao đánh bạc không nhỉ? Hai mươi tuổi, gia đình gặp biến cố lớn, tâm trạng chán chường, trong tay lại cầm một đống tiền, có mấy thành phần bất hảo chuyên đi rình rập mấy cậu ấm cô chiêu kiểu này lắm.”
Thời Lưu: “…”
Mạnh Xế Chử ra sức bôi đen em trai: “Không khéo ít bữa nữa nó thua sạch cả một nửa giang sơn Mạnh Nguyên, anh lại còn phải sang tận Ma Cao vớt nó về cũng nên.”
Thời Lưu không nhịn được nữa: “Em trai anh giỏi toán, chơi mấy trò xác suất đó chắc chắn sẽ không bị lừa đâu.”
Mạnh Xế Chử lập tức tự hào: “Nhà anh ai cũng giỏi toán cả.”
Thời Lưu: “Anh đúng là biết leo cây thật đấy.”
Mạnh Xế Chử: “Thật mà, ông nội anh toán học đỉnh lắm. Nhưng mà, rốt cuộc thì Mạnh Tư Trình đi đâu rồi nhỉ?”
Đầu vẫn còn đang bị thương kia kìa.
Đúng lúc này, trợ lý gọi điện cho Mạnh Xế Chử.
“Mạnh tổng, tôi tra ra rồi, tiểu Mạnh tổng đang làm bảo mẫu ở nhà bạn học cậu ấy.”
Mạnh Xế Chử ngớ người: “Hả? Cậu không nhìn nhầm đấy chứ?”
Trợ lý đã phục kích suốt năm ngày trời, hôm nay dậy sớm, cuối cùng cũng bắt gặp Mạnh Tư Trình đi chợ về, Mạnh Tư Trình sờ sờ ra đấy thôi, nhầm thế nào được. Cậu ta bèn chụp trộm một tấm ảnh gửi cho sếp: “Nghe nói là đến đó ở được nửa tháng rồi.”
Mạnh Xế Chử nhìn tấm ảnh thằng em trai mình tay trái xách gà tay phải xách vịt, trên đầu vẫn còn vết thương to đùng như thế, lập tức cảm thấy tức giận đến sôi máu, hận rèn sắt không thành thép. Trước tiên phải nói rõ là hắn ta không phải xót Mạnh Tư Trình, chỉ là hắn ta không hiểu nổi, tranh giành cổ phần với hắn ta bao lâu như thế, quay đi quay lại cũng chẳng thèm đến công ty, sắp khai giảng rồi mà lại chạy đi làm bảo mẫu á??
“Có phải nó bị đâm cho hỏng não luôn rồi không? Không học toán được nữa hả?”
Thời Lưu cảm thấy khung cảnh khu chung cư này trông quen quen, bèn lạnh lùng bồi thêm một câu: “Anh giận cái gì chứ? Làm bảo mẫu thì vẫn tốt hơn là đi đánh bạc mà, anh thấy có đúng không.”
Mạnh Xế Chử: “…”
Thời Lưu: “Đào Tử hẹn em trưa nay đi ăn cơm, trưa nay anh tự túc nhé.”
Mạnh Xế Chử: “Đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt mà lại không ăn trưa cùng nhau á? Sau này thành vợ chồng già rồi thì còn thế nào nữa.”
Thời Lưu nhếch môi cười: “Lần sau sẽ dẫn anh theo.”
Thời Lưu nhắn tin cho Tống Hề Đào: [Uống trà sữa không? Anh mua cho cậu.]
Thời Lưu lớn hơn Tống Hề Đào hai tuổi, trong lòng Giang Mộng Lệ cũng có chút uy tín, nếu anh ta đến chơi nhà mà mang theo trà sữa thì trong bất kỳ tình huống nào cũng đều được uống hết. Tống Hề Đào giơ điện thoại lên hỏi Mạnh Tư Trình: “Thời Lưu mua trà sữa cho tôi, có được uống không?”
Cái nhà này bây giờ người có tiếng nói nhất chính là Mạnh Tư Trình. Tống Nhạn Lý hỏi Tống Quắc hôm nay không làm bài tập mà đi chơi có được không, Tống Quắc bảo đi mà hỏi thầy Mạnh. Tống Hề Đào hỏi Giang Mộng Lệ xem có được mua thùng kem to về ăn chung không, Giang Mộng Lệ bảo đi mà hỏi Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình rũ mắt nhìn cậu: “Cậu uống 30% đường thôi.”
Tống Hề Đào reo lên: “Tôi thích nhất là 30% đường!”
Mạnh Tư Trình im lặng tiếp tục nhặt rau, trưa nay hắn định làm bò hầm, cá nấu dưa chua, rau muống luộc, dạo này Tống Hề Đào thích ăn cá dưa chua, thích kiểu dưa chua muối nguyên cây ấy.
Thời Lưu sắp tới rồi, anh ta đã từng gặp hắn, chuyện lừa gạt Tống Hề Đào chắc chắn là không giấu được nữa. Thời Lưu không đời nào nhận phí bịt miệng của hắn đâu. Bây giờ bày ra trước mắt hắn có hai con đường: Thú nhận ngay lập tức, hoặc để chuyện vỡ lở rồi mới thú nhận sau.
Đương nhiên là hắn sẽ chọn cái trước rồi, hắn không thể nói thẳng với Tống Hề Đào là do trực giác kỳ quặc mách bảo, vì lo lắng cho sức khỏe của cậu nên muốn ở bên cạnh chăm sóc, nghe thế thì đáng sợ quá, sẽ làm Tống Hề Đào thêm căng thẳng. Phải nghĩ ra một lý do hợp lý hơn mới được. Mà thú nhận xong rồi, liệu mình có còn được ở lại đây nữa không?
Tống Hề Đào liếc nhìn biểu cảm của Mạnh Tư Trình, phát hiện ra từ lúc cậu bảo muốn uống trà sữa, sắc mặt Mạnh Tư Trình bỗng trở nên rất thất vọng. Không muốn cậu uống à? Cũng phải thôi, nếu đổi lại là cậu, cậu vất vả nấu một bàn đồ ăn thịnh soạn, kết quả là mọi người trong nhà cứ uống trà sữa đẫy bụng rồi không ăn cơm nổi, thế thì cậu cũng sẽ thất vọng lắm cho coi.
Tống Hề Đào mím môi, nhắn lại cho Thời Lưu: [Nhà tôi đang ép nước trái cây, anh đừng mua đồ uống nhé.]
Vậy mà Thời Lưu lại trả lời cậu là “Thế thì tốt quá, vì bận quá chưa kịp mua”.
Mạnh Tư Trình mở lời: “Tôi có một chuyện….”
Tống Hề Đào ngắt lời: “Cậu đừng giận mà, tôi không uống trà sữa nữa là được chứ gì.”
Mạnh Tư Trình sững sờ, hắn thực sự không nỡ rời xa nơi này.
Ting tong ting tong, chuông cửa vang lên, cắt ngang cuộc nói chuyện của hai người. Tống Hề Đào chạy ra mở cửa: “Thời Lưu! Sao anh đến nhanh thế!”
Thời Lưu nhận ra khu chung cư Mạnh Tư Trình đang ở chính là nhà Tống Hề Đào, nên cũng lờ mờ đoán được Mạnh Tư Trình đang làm bảo mẫu ở nhà Tống Hề Đào. Thứ nhất, tuổi tác của “bạn học” là khớp rồi, Tống Hề Đào lại bảo nhà cậu mới có đầu bếp xịn xò. Thứ hai, Mạnh Tư Trình vác cái mặt này đi làm bảo mẫu thì chỉ có mỗi Tống Hề Đào là tin sái cổ thôi, đổi sang chủ nhà khác là người ta nghi ngờ mục đích thực sự của hắn ngay. Thế là anh ta lập tức bám theo xe của Mạnh Xế Chử đi làm mà phi thẳng đến đây.
Cửa vừa mở, ánh mắt Thời Lưu xuyên qua phòng khách chạm trúng Mạnh Tư Trình đang ở trong bếp.
Quả nhiên là hắn.
Đeo tạp dề vào suýt chút nữa thì anh ta nhận không ra.
Thời Lưu không có sở thích vạch trần người khác ngay tại trận, anh ta chỉ muốn thì thầm to nhỏ với Tống Hề Đào lúc riêng tư thôi.
Tống Hề Đào chỉ vào Mạnh Tư Trình, nói: “Đây chính là đầu bếp xịn xò mà tôi kể với anh đấy, cậu ấy còn là sinh viên đại học Kinh Đô nữa cơ.”
Nụ cười của Thời Lưu không hề có chút sơ hở nào: “Thế thì đúng là nhân tài cao cấp rồi!”
Mạnh Tư Trình: “…”
Tống Hề Đào: “Trưa nay anh muốn ăn gì thì cứ bảo với cậu ấy.”
Thời Lưu: “Anh ăn theo cậu là được rồi, món cậu chọn thì đầu bếp mới phát huy hết công lực được.”
Tống Hề Đào: “Ăn cá dưa chua với tôi nhé.”
Tống Nhạn Lý đang ngồi làm bài tập ở bàn ăn, quay đầu lại nhìn Thời Lưu một cái. Trời ơi, Thời Lưu cũng bị “chị dâu” mua chuộc rồi, đây là lần đầu tiên anh ấy đến chơi mà không mang theo trà sữa.
Trong lúc nấu ăn, Mạnh Tư Trình tranh thủ đứng sau lưng Tống Nhạn Lý xem cô bé làm bài: “Lãi suất là ba phần nghìn, không phải ba phần trăm.”
Tống Nhạn Lý: “Dạ vâng.”
Đúng là một dáng vẻ người chồng đảm đang, hơn nữa Mạnh Tư Trình thực sự đã nuôi gia đình trái cây này rất tốt, Tống Nhạn Lý và Tống Hề Đào ít nhất cũng phải tăng lên ba cân rồi. Thời Lưu chợt hiểu ra ý đồ của Mạnh Tư Trình, anh ta vội vàng kéo Tống Hề Đào vào phòng: “Để anh xem cảnh ám sát mà cậu vẽ nào.”
Tống Hề Đào: “Được.”
“Tống Hề Đào.” Mạnh Tư Trình bỗng nhiên gọi cậu, bàn tay buông thõng bên người chùi chùi vào tạp dề. So với việc bị Thời Lưu nói ra, chi bằng tự mình thành khẩn khai báo thì hơn.
Tống Hề Đào dừng lại: “Có chuyện gì thế?”
Thời Lưu chen vào: “Chuyện của hai người để lát nữa hẵng nói.” Anh ta muốn nhìn thấy biểu cảm kinh ngạc của Tống Hề Đào, để Mạnh Tư Trình nói ra rồi thì còn xem cái gì nữa.
Tống Hề Đào bảo Mạnh Tư Trình: “Bọn tôi nói chuyện một lát nhé.”
Tống Hề Đào không có phòng làm việc riêng để vẽ, cậu vẽ ngay trong phòng ngủ của mình. Trên bàn có thêm mấy quyển sách toán không thuộc về Tống Hề Đào, trên giường có hai cái gối và hai cái chăn.
Thời Lưu thán phục sát đất, khả năng hành động của Mạnh Tư Trình đúng là đỉnh của chóp. Anh ta đóng cửa lại: “Đào Tử này, cậu có biết Mạnh Tư Trình là nhị thiếu gia của tập đoàn Mạnh Nguyên không?”
Tống Hề Đào gật đầu: “Tôi biết mà, cậu ấy đoạn tuyệt với gia đình rồi.”
Thời Lưu hỏi: “Đoạn tuyệt kiểu gì?”
Tống Hề Đào: “Ông nội, bác cả, anh cả của cậu ấy hợp sức đuổi cậu ấy đi, bây giờ cậu ấy không có nhà để về nữa.”
Thời Lưu nhướng mày, Mạnh Tư Trình cầm cái kịch bản này á?
Tống Hề Đào tiếp tục: “Anh cả của cậu ấy là xấu tính nhất, huynh đệ tương tàn, y hệt như cái tên đại hoàng tử phản diện mà anh viết ấy.”
Thời Lưu: “Cậu bị Mạnh Tư Trình lừa rồi, anh cả cậu ta không hề đuổi cậu ta đi, trong tay Mạnh Tư Trình nắm giữ cổ phần của Mạnh Nguyên mà, số tiền mặt có thể rút ra thì với trình độ toán học của cậu có đếm cũng không xuể đâu.”
Tống Hề Đào nghi hoặc: “Sao anh biết?”
Thời Lưu gia tăng độ tin cậy: “Anh là bạn trai của anh cả cậu ta mà.”
Tống Hề Đào trố mắt: “Sao anh lại ở bên cạnh kẻ xấu xa đó? Có phải hắn ta ép buộc anh không?”
Thời Lưu: “Mạnh Xế Chử không phải người xấu.”
Tống Hề Đào suy nghĩ một chút rồi nói nhỏ: “Làm sao anh chứng minh được là Mạnh Tư Trình lừa tôi, mà không phải là Mạnh Xế Chử lừa anh?”
“Có khả năng nào là vì muốn theo đuổi anh nên Mạnh Xế Chử đã giả vờ làm người tốt không, vì anh đâu có thích người xấu.”
Thời Lưu: “…” Cũng phải ha, đứng ở lập trường của mỗi người thì ai cũng muốn bảo vệ bạn trai của mình cả.
Thời Lưu khẳng định: “Anh dám cá là Mạnh Tư Trình muốn nước ấm nấu ếch để theo đuổi cậu đấy.”
Tống Hề Đào: “Cái này thì tôi biết.”
Thời Lưu cứng họng, cậu biết mà hai người còn ngủ chung một giường á?
“Mạnh Tư Trình rất giàu, về điểm này thì cậu có thể tin anh.”
Tống Hề Đào mím môi ngồi xuống giường: “Tôi tin anh.”
Bởi vì những lúc họ đi chợ cùng nhau, thỉnh thoảng hóa đơn lại không khớp. Giang Mộng Lệ đưa định mức chi tiêu là sáu trăm, Tống Hề Đào thường xuyên thấy Mạnh Tư Trình lấy một hộp yến sào nhỏ xíu hay đông trùng hạ thảo mà giá đã hai nghìn tệ rồi. Lúc thanh toán thì Mạnh Tư Trình lại thanh toán riêng. Cậu hỏi thì Mạnh Tư Trình bảo là giá niêm yết ảo thôi, thực tế giảm giá còn 1.6 phần trăm, cậu cứ tính xem có vượt quá sáu trăm không. Thời Lưu nói thế này thì Tống Hề Đào biết ngay là Mạnh Tư Trình mua với giá gốc rồi.
Thời Lưu bồi thêm: “Cậu ta còn bôi đen anh trai mình nữa.”
“Xin lỗi, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi anh.” Tống Hề Đào thuận miệng xin lỗi, ngẫm nghĩ một lát rồi nói, “Chắc là cậu ấy vì muốn tốt cho tôi nên mới lừa tôi thôi.”
Ba năm trước Mạnh Tư Trình cũng lừa cậu là học sinh nghèo vượt khó, là để khích lệ cậu làm thêm nhiều đề thi để trả lương cho hắn.
Thời Lưu: “…” Cái não yêu đương này ngấm sâu vào máu rồi, lần sau phải viết một cái kịch bản nhân vật chính tỉnh táo, lý trí, không yêu ai hết cho Tống Hề Đào vẽ mới được.
Tống Hề Đào cúi đầu xem điện thoại, phát hiện có một tin nhắn của Mạnh Tư Trình, gửi ngay lúc cậu vừa bước vào phòng.
[Tôi đã lừa cậu, tôi không phải đến để kiếm học phí hay sinh hoạt phí đâu. Tôi chỉ muốn…. trải nghiệm không khí gia đình ấm áp thôi.]
Hốc mắt Tống Hề Đào đỏ lên, trí tuệ cô độc thì tinh thần cũng cô đơn, từ nhỏ Mạnh Tư Trình đã không được cha thương mẹ yêu, chỉ muốn sống một cuộc sống gia đình bình thường thôi mà, cậu ấy có lỗi gì đâu cơ chứ.
[Không sao đâu.]
Tống Hề Đào nhếch khóe miệng, nói với Thời Lưu: “Anh xem này, cậu ấy không cố ý đâu.”
Thời Lưu: “Đúng là thế thật, cậu ta muốn gia nhập vào cái nhà này.”
Cả gia đình trái cây đều có mặt, ngoại trừ Giang Mộng Lệ đang trực ở bệnh viện. Thời Lưu tận mắt nhìn Mạnh Tư Trình dùng hộp giữ nhiệt ba tầng chia cơm, cá nấu dưa chua, rau muống luộc, còn có một ly nước ép cần tây thêm đá, đóng gói cẩn thận xong xuôi thì gọi shipper giao đến bệnh viện cho Giang Mộng Lệ. Những người khác trong nhà họ Tống đều rất bình thản, rõ ràng đây không phải là lần đầu tiên.
???
Thủ đoạn cao tay thật, dì Giang ơi, dì có đỡ nổi không? Cháu là cháu không đỡ nổi rồi đấy. Mạnh Xế Chử chưa bao giờ nói là Mạnh Tư Trình nấu ăn ngon thế này cả.
Thời Lưu hỏi: “Tôi có thể đóng gói một phần mang về cho anh trai cậu ăn không?”
Mạnh Tư Trình: “Được, nhưng chỉ có hộp dùng một lần thôi.”
Thời Lưu: “Không sao, tôi chỉ muốn cho anh ấy được nếm trải cái cảm giác bị đả kích giống mình thôi.” Để anh ta biết em trai mình làm bảo mẫu chuyên nghiệp lắm rồi đấy.
Ngày khai giảng đến gần, sự nghiệp làm bảo mẫu của Mạnh Tư Trình đành phải tạm dừng. Hắn và Tống Hề Đào buộc phải yêu xa, hôm khai giảng đó sắc mặt Mạnh Tư Trình khó coi vô cùng, cứ như thể đại học Kinh Đô có lỗi với hắn lắm vậy.
Lúc tiễn Tống Hề Đào lên máy bay, Mạnh Tư Trình còn dặn đi dặn lại: “Đừng có ăn đồ ăn gọi bên ngoài, ăn ở căn tin ấy, nếu không thì tôi tìm một dì giúp việc, ngày nào cũng mang cơm đến cho cậu nhé.”
Tống Hề Đào sợ mấy chiêu trò của Mạnh Tư Trình lắm rồi: “Đừng có làm đặc biệt quá, chắc chắn là tôi sẽ ăn cơm ở căn tin mà.”
……….
Khi ba ông lớn lần lượt tuyên bố tham gia vào cuộc chiến giao đồ ăn, Mạnh Tư Trình đang tham dự đại hội cổ đông của tập đoàn Mạnh Nguyên. Nghe thấy tin tức này, sắc mặt hắn biến đổi, nhìn chằm chằm vào giao diện tin tức một hồi lâu.
“Anh.”
“Sao thế?”
“Anh có cách nào ngăn cản không?”
Mạnh Xế Chử hỏi lại: “Sao cơ? Sợ nó ảnh hưởng đến bố cục bán lẻ của Mạnh Nguyên à? Cái trò đốt tiền chiếm thị phần này cũng chỉ là nhất thời thôi mà.”
Mạnh Tư Trình đáp: “Không phải, nhưng nó sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của vợ em.” Làm sao hắn có thể tin được Tống Hề Đào sẽ không đi săn mấy cái mã giảm giá trà sữa chỉ có 0.99 tệ mỗi ngày cơ chứ?
“Cuộc họp sau em không tham gia nữa đâu, em phải đi Nam Thành đây.”
Mạnh Xế Chử: “Ơ, cái thằng này….”
Chưa kịp nói hết một từ thì bóng lưng lạnh lùng của Mạnh Tư Trình đã biến mất khỏi cửa phòng họp. Một quản lý cấp cao đi vệ sinh quay lại, vừa khéo nhìn thấy Mạnh Tư Trình đi ra, bèn lịch sự hỏi thăm Mạnh Xế Chử xem vì sao tiểu Mạnh Tổng lại vội vàng rời đi như vậy.
Mạnh Xế Chử nghiến răng: “Ba ông lớn đại chiến giao đồ ăn, tôi phái nó đi công tác để đối phó.”
Vị quản lý nọ khâm phục: “Sự việc đột ngột quá, tiểu Mạnh tổng vất vả rồi.”
Hết chương 65.
Tác giả có lời muốn nói:
Tống Hề Đào lún sâu vào cuộc chiến thương mại, Mạnh Tư Trình vượt ngàn dặm xa xôi đi cứu vợ.
