Chương 66: Những Ngày Hoàng Đế Song Nhi Được Sủng Ái
“Từ bao giờ mà hạng đàn bà con gái cũng dám xưng đế rồi? Thế gian này đến một người đàn ông cũng không còn hay sao? Thật nực cười!”
Một giọng nói đầy vẻ mỉa mai châm biếm vang lên, trong nháy mắt nam đế đã ngồi xuống đối diện với nữ đế.
Cả hai người đều toát ra khí thế uy nghiêm của bậc đế vương, đều có vẻ mặt đường bệ, khí chất bức người. Rõ ràng dung mạo hoàn toàn khác nhau, nhưng khí chất lại hệt như một người. Khi hai người ngồi đối diện nhau, trông chẳng khác nào như đang soi gương.
Nữ đế cũng nhướng mày, cười khẩy, “Thế giới này chẳng lẽ không có nữ nhân? Thấy tiểu nam tử đây ở địa vị cao, ta cũng chỉ nghĩ là thế giới này khoan dung với đàn ông, cho phép họ được vào triều làm quan. Cớ sao lại có cả đàn ông làm hoàng đế? Thật đúng là đảo lộn thiên cương!”
“Chẳng lẽ lần này trẫm đến dị giới, là ý trời muốn trẫm đến chấn chỉnh loạn lạc, khôi phục chính đạo?”
Tư tưởng trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào xương tủy của nam đế. Hắn ta thấy bên cạnh tôi có thư ký nữ đã cảm thấy đại nghịch bất đạo lắm rồi, làm sao có thể dung thứ cho sự xuất hiện của một nữ hoàng đế.
Nam đế sa sầm mặt mày, vẻ giận dữ không hề che giấu, khí tức trầm xuống khiến cho người ta phải run sợ, “Nữ tử yếu đuối ngu dốt, không thể gánh vác được việc lớn. Dẹp loạn phản chính? Cái gì là phản? Cái gì là chính?”
Nữ đế đối mặt với khí thế của hắn ta mà vẫn không hề nao núng, cô ta cười như không cười, “Nam tử yếu ớt, lại bẩm sinh không giỏi bày binh bố trận, không rành thơ ca phú quý, để nam tử nắm quyền? Thật nực cười!”
Lúc này, cuối cùng bọn họ cũng nhận ra, trong những thông tin mà đối phương tiết lộ, có chút sai lệch.
Nam đế cau mày trước tiên, “Nam nhi tốt thân cao chín thước, nữ tử chỉ vừa đến ngực. Nước ta từ xưa đến nay đều là nam tử cầm quân đánh giặc, bảo vệ đất nước, nữ tử chăm chồng dạy con. Nữ tử ngu dốt không thể khai hóa, chỉ có nam tử mới có thiên phú đọc sách, làm quan. Sao lại yếu ớt như lời ngươi nói?”
Nữ đế ra vẻ suy tư, “Nước ta từ xưa đến nay đều là nữ tử làm quan, nữ tử chinh chiến biên cương. Nam nhi mềm yếu không thể dạy dỗ, ở nhà chăm vợ dạy con, đó mới là làm tròn bổn phận.”
“Xem ra ngươi và ta không cùng một thế giới.”
Nam đế tặc lưỡi một tiếng, vẫn cảm thấy có chút khó chịu, “Chỉ cần thế giới của ngươi có một nam tử vĩ đại…”
Nữ đế cười khẩy, “Trẫm còn muốn nói, chỉ cần thế giới của các ngươi có một nữ tử vĩ đại, cũng không đến nỗi để cho đàn ông lên ngôi.”
Hoàng đế tay nắm quyền lực thiên hạ, tự nhiên không thích có người phản bác mình, huống chi là một kẻ tự cao tự đại như nam đế.
“Đàn bà thì biết cái gì! Đàn ông là trời, đàn bà là đất, trời sinh đàn bà đã phải yếu hơn đàn ông.”
“Nực cười hết sức! Nữ tử thụ mệnh trời mà mang thai sinh linh, mới là kẻ thuận theo thiên mệnh!”
“Nữ tử chẳng qua chỉ là một cái vật chứa con cháu, nếu không có dương khí của nam tử, một mình sao có thể thụ thai?”
“Nói đùa! Nam tử chẳng qua chỉ là kẻ cung cấp dương khí, còn thai nhi mà nữ tử sinh ra mới là máu mủ ruột thịt. Nam tử sinh ra như bèo dạt mây trôi, không nơi nương tựa, chỉ có dựa vào nữ tử mới có được chốn nghỉ chân.”
“Đàn bà tình cảm ủy mị, mang thai chín tháng mười ngày yếu ớt, sinh con như qua quỷ môn quan, mong manh không chịu nổi, làm sao gánh vác được trọng trách!”
“Đàn ông không có gì trong tay, lại luôn cuồng vọng tự đại, tự cho rằng mình có thể thoát khỏi sự che chở của nữ tử, nhưng thường thì sự việc lại trái với ý muốn.”
“Đàn bà cũng chỉ giỏi múa mép khua môi thôi.”
“Đến cả việc múa mép với trẫm cũng không lại, lẽ nào còn trông mong ngươi làm được việc lớn gì?”
Hai người nói qua nói lại, dần dà sắp nói ra lửa thật.
Bên này nam đế da dẻ tỏa ra ánh vàng nhàn nhạt, tựa như Phật Đà giáng thế, lòng bàn tay đỏ rực như lửa.
Bên kia nữ đế cũng không hề kém cạnh, long bào không gió mà bay, trong mắt lóe lên tinh quang. Cô ta vậy mà cũng biết thuật luyện thể. Ánh mắt hai người như sấm như sét, chỉ chực chờ bùng nổ.
“Đủ rồi!”
Mặt tôi lạnh như nước, cắt ngang cuộc tỷ thí của hai người, “Muốn đánh thì ra ngoài mà đánh!”
Đồ trang trí và sàn nhà tôi mới thay, không phải để cho họ đập phá thêm một lần nữa.
Nam đế nghe thấy tiếng quát của tôi, vì bị điện giật nhiều lần nên theo phản xạ liền thu nội lực lại.
Nữ đế thấy vậy, bèn liếc mắt nhìn tôi đầy ẩn ý, rồi cũng thu liễm nội lực.
Hai vị hoàng đế ngồi đối diện, nhìn nhau chỉ thấy chướng mắt.
Tôi liên lạc với đội trưởng, bảo anh ta đến lôi người đi.
Nam đế cũng tiện đường bị lôi đi luôn, để kiểm tra lại mấy cái vòng điện đang gắn trên người hắn ta.
Nữ đế mới đến, cần kiểm tra nhiều hạng mục hơn, nên nam đế được đưa về trước.
Mấy hôm nay tôi đang bận rộn chuẩn bị cho việc phát hành game “Thế Giới” phiên bản VR, hắn ta không tìm được cơ hội nói chuyện với tôi. Hôm nay sau bữa cơm, cuối cùng hắn ta cũng tìm được dịp chặn tôi lại.
Nam đế cau mày hỏi tôi, “Dù gì ngươi cũng là một đấng nam nhi, chúng ta đều là đàn ông, ngươi có thể chấp nhận để một người đàn bà giẫm lên đầu mình sao?”
“Không thể.”
Hắn ta mừng rỡ, “Vậy ngươi…”
“Đàn ông cũng không được.”
Tôi đường đường là một tổng tài, sao có thể chịu dưới trướng người khác?
Từ khi tôi tiếp quản công ty, bất cứ lĩnh vực nào mà công ty con của tôi tham gia, công ty dưới quyền tôi phải là đỉnh cao của ngành đó. Ngoài việc bái lạy trưởng bối và quốc kỳ, tôi chưa từng cúi đầu trước ai.
Nam đế không cam lòng nói, “Đàn bà kiến thức nông cạn, một mụ đàn bà như cô ta, sao có thể làm đế vương?”
Tôi nâng tách trà lên, “Anh vẫn chưa phát hiện ra sao? Trong thế giới của cô ta, nữ nhân làm chủ, nữ nhân mới có quyền vào học đường, giống như thế giới của các người, chỉ có nam nhân mới được tiếp xúc với triều đình.”
“Cho nên, trong thế giới của cô ta, người học thức uyên bác là phụ nữ, kẻ thực sự kiến thức nông cạn lại là đàn ông.”
Nam đế nghe vậy liền nổi giận, “Còn có lý lẽ này sao! Cô ta đang đảo lộn cương thường đạo lý! Nữ nhân sinh ra đã ngu dốt, nam nhân sinh ra đã thông minh, những tài nguyên này phải dành cho nam tử mới đúng!”
Giọng của nữ đế vừa lúc vang lên, “Nực cười! Nữ tử tư duy linh hoạt, không bao giờ bó buộc trong những khuôn khổ cũ kỹ. Mấy tên tiểu nam tử kia suốt ngày chỉ biết khóc lóc, một chút khổ cực học hành cũng không chịu nổi, giao tài nguyên cho nam tử mới là lãng phí!”
Hai người vừa gặp mặt đã sắp đánh nhau.
Tôi hỏi đội trưởng, “Chuyện gì vậy, sao người này cũng bị đưa về đây?”
Đội trưởng cười khổ, “Cũng là bất đắc dĩ thôi, muốn thương lượng với ngài một chút.”
Tình hình của nữ đế và nam đế cực kỳ giống nhau.
Cô ta cũng học thuật luyện thể, cũng biết công pháp, cô ta yêu cầu ăn mặc chi tiêu không được kém hơn nam đế, cho nên chỉ có thể hỏi xem bên tôi có thể nhận thêm một người nữa không.
“Được thôi, tôi sẽ xếp hai người ở hai trang viên khác nhau.”
Nụ cười trên mặt đội trưởng càng thêm cay đắng, “Nữ đế và nam đế đều yêu cầu được ở cùng với ngài.”
“… Lần trước anh đến cũng thấy rồi đấy, hai người họ gần như cứ gặp nhau là muốn đánh nhau.”
Đội trưởng vội vàng đưa ra một chiếc hộp, “Trên người hai người họ đều đã lắp vòng điện, hệ thống này có thể kết nối trực tiếp với Trí Não của ngài và liên kết với hệ thống cảnh báo nguy hiểm. Chỉ cần bọn họ uy hiếp đến sự an toàn của ngài, hoặc cố ý phá hoại tài sản của ngài, hệ thống sẽ tự động kích điện.”
“Họ đều tự nguyện cả.”
Cuối cùng tôi vẫn nhận lấy chiếc hộp.
Nguy hiểm và cơ hội luôn song hành với nhau, hai vị hoàng đế đến từ thế giới khác, dù thế nào cũng phải vắt kiệt được chút giá trị từ bọn họ chứ.
… Cùng lắm thì, đưa bọn họ đi cung cấp nhiệt năng bằng sức người vậy. Vừa hay bên cạnh nhà máy phát điện bằng quỷ lực vẫn còn đất trống, có thể xây thêm một nhà máy sưởi ấm bằng hoàng đế.
…………
Sau khi hai người bị tôi cho ăn điện giật vài lần, cuối cùng bọn họ cũng yên tĩnh lại, không đến nỗi cứ nhìn nhau một cái là lao vào đánh nhau. Cùng lúc đó, trong nhà cũng trở nên ồn ào hơn rất nhiều.
Nữ đế đến từ một thế giới nữ tôn, ở đó, nữ nhân là trên hết. Vóc dáng của nam và nữ ở đó cũng có sự khác biệt rất lớn so với thế giới của nam đế. Trong thế giới của cô ta, vóc dáng của nữ giới thường cao to hơn nam giới. Nữ tử vào học đường, tham gia khoa cử, là rường cột của quốc gia. Nam tử thì yếu ớt, vóc dáng nhỏ nhắn, đa số là ở nhà chăm vợ dạy con, thu xếp việc nhà.
Nếu gặp được nhà vợ tốt một chút, có thể sống thanh nhàn hơn, chưng diện bản thân, cùng các tiểu huynh đệ ra ngoài uống trà dạo phố. Nếu gặp phải những nhà vợ tàn bạo, thì vừa phải lo toan việc nhà, vừa phải ra ngoài bươn chải.
Trong thế giới của cô ta, địa vị của đàn ông, cũng giống như phụ nữ trong thế giới của nam đế, cực kỳ thấp kém. Nói là người thì không bằng nói là một con thú cưng nhỏ, thích thì trêu đùa một chút, không thích thì tiện tay đè một cái cho chết luôn.
Bởi vì trong thế giới nữ tôn, nam tử yếu ớt không chịu được khổ, cho nên sau khi gặp tôi, cô ta mới cảm thán về thành tựu của tôi như vậy.
Cũng vì thế mà nảy sinh dã tâm.
Theo cô ta thấy, một người đàn ông như tôi có thể ngồi lên vị trí này, thì cô ta tự nhiên cũng có thể ngồi được. Và còn có thể làm tốt hơn tôi.
Phải công nhận rằng, lối tư duy của hai vị hoàng đế này hoàn toàn giống hệt nhau. Hai người có lối tư duy tương tự, hoặc là tri kỷ, hoặc là tử địch, và rõ ràng, nam đế và nữ đế thuộc về vế sau.
Dù bọn họ đã biết tình hình thế giới của đối phương không giống nhau, nhưng vẫn ngày ngày tranh cãi về bất cứ chuyện gì, tìm mọi kẽ hở để hạ thấp giới tính của đối phương. Bởi vì cả hai đều cho rằng, những người cùng giới tính với bọn họ nên có được nhiều quyền lợi hơn, tình trạng “đảo ngược thiên cương” ở thế giới của đối phương hoàn toàn là do kẻ cầm quyền làm bậy. Nếu thay đổi thánh chỉ, để cho giới tính khác lên làm chủ, thì sẽ phát triển tốt hơn nhiều.
Hai người họ mà cãi nhau thì có thể địch lại cả vạn con vịt.
“Cái phim gì thế này, tại sao nữ nhân này lại tự hạ thấp mình như vậy, bị một thằng đàn ông vừa lừa gạt vừa lợi dụng, còn bị diệt cả cửu tộc, thế mà vẫn ở bên cạnh hắn ta?”
“Ngươi thì biết cái gì, nữ tử như vậy mới là thật sự tình cảm sâu nặng, chắc chắn là vì nàng ta đã nhìn ra được sự quyến rũ của nam chính.”
“Hắn ta có sức quyến rũ gì? Nữ chính bị đàn áp, bị lừa gạt, bị lợi dụng, cả bộ phim sáu mươi tập thì năm mươi tám tập chịu khổ, cuối cùng nam chính vì nữ chính mà bị thương một lần, vào viện một lần, thế là xem như hối cải rồi? Thế là nàng ta liền tha thứ cho cái thằng đàn ông thối nát đó sao?”
“Nam chính cũng có nỗi khổ riêng của mình mà, đúng là đồ đàn bà nông cạn, không có kiến thức!”
“Kẻ được lợi lúc nào cũng có lý do để bao biện cho mình!”
……..
“Con đàn bà này, lẳng lơ, không giữ đạo đức của người phụ nữ!”
“Không giữ đạo đức của người phụ nữ? Chẳng phải chỉ là qua lại với sáu người đàn ông cùng lúc thôi sao? Nữ tử có năng lực thì nên có tam phu tứ quân… Hừ! Một gã đàn ông vừa xấu xí vừa ngông cuồng như ngươi, ở thế giới của chúng ta chẳng có ma nào thèm lấy đâu!”
“Trẫm xấu? Ngươi mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ! Trẫm xấu ở chỗ nào?!”
“Nam tử ở thế giới của chúng ta lấy mảnh mai gầy yếu làm đẹp, eo càng nhỏ càng tốt, mông càng cong càng tốt, còn ngươi… chậc! Cuối năm xuất chuồng chắc được giá lắm đây.”
“Ha! Ở thế giới của chúng ta, một kẻ thô tục vũ phu cao chín thước như ngươi, cả đời này cũng không gả đi được! Dù có hạ giá lấy ăn mày, ăn mày còn sợ ngươi ăn cho sạt nghiệp!”
“Ăn được mới có sức, nữ tử ăn không nhiều sao có thể sinh con đẻ cái? Ngược lại là ngươi, đường đường là một nam tử, một bữa lại có thể ăn hết ba con tôm hùm Úc, tám con bào ngư, cùng vô số rau quả tươi, quả đúng là Thao Thiết chuyển thế.”
“Ngươi còn dám nói ta? Nữ tử ở thế giới chúng ta, ăn nửa miếng bánh, một cái chân cua là đã no rồi, còn ngươi, tối nay ngươi ăn hết cả tám con cua hoàng đế rồi!”
Họ nói rồi cùng nhau nhìn về phía tôi, “Ngươi nói xem, rốt cuộc là nên nữ tôn hay là nam tôn!”
Tôi day day thái dương, cạn lời nói, “Dĩ nhiên là năng giả vi tôn.”
“Đất nước của chúng tôi cho phép tất cả mọi người đều được giáo dục, để họ làm tốt công việc của mình trong lĩnh vực họ giỏi.”
“Nếu chỉ cho phép đàn ông hoặc phụ nữ được đi học, công ty của tôi sẽ mất đi một nửa nhân tài.”
Câu trả lời của tôi đồng thời chọc giận cả hai vị hoàng đế.
“Ai thèm ngang hàng với NÓ?!”
Tôi phiền đến cực điểm, trở tay tặng cho hai người một suất điện giật.
…………..
Những ngày ồn ào như vậy trôi qua khoảng một tháng, họ cũng đã chép lại không ít công pháp nội lực, bên nhà nước cũng đang cùng mấy thế gia cổ võ nghiên cứu.
Các thế gia cổ võ ở thế giới này chỉ có chiêu thức, không có tâm pháp nội công, chỉ có thể rèn luyện sức khỏe. Nay được thấy tâm pháp nội công, ai nấy đều vui mừng khôn xiết, đều có ý muốn xuất thế.
Nhìn chung thì, thu hoạch cũng khá là lớn.
Chỉ có điều, trước đây chỉ có nam đế thỉnh thoảng lên cơn như lên đồng mà khoe khoang thân hình với tôi, ám chỉ muốn thu tôi làm phi tần, bây giờ nữ đế cũng bắt đầu như vậy.
Tôi nghe những lời tỏ tình của họ mà thậm chí có chút hoài niệm về những công lược giả của ngày xưa. Ít nhất thì những người đó vì muốn lấy lòng tôi mà đã công lược rất nghiêm túc, chỉ sợ làm tôi không vui. Còn hai vị hoàng đế này thì chỉ cảm thấy việc muốn nạp tôi vào hậu cung đã là cho tôi ân huệ trời ban, chỉ hận không thể khiến tôi lập tức quỳ xuống hô một tiếng “Tạ chủ long ân”.
…….
Hôm nay có chút mệt mỏi, tôi tắm rửa xong xuôi, bước vào phòng ngủ, chuẩn bị đánh một giấc thật ngon.
Nhưng mà, ngay khoảnh khắc mở cửa, tôi đã cảm nhận được một luồng hương thơm ập tới. Tôi tưởng là nam đế tấn công bất ngờ, chuyện này hắn ta cũng không phải mới làm một hai lần, mà thậm chí còn coi đó là tình thú.
Vừa định kích hoạt điện giật, lại nhớ ra nam đế trước nay không thích xông hương, cho rằng thứ đó là “ẻo lả”. Chỉ một thoáng do dự, một người đã lao vào lòng tôi. Tôi bật đèn lên, trong lòng là một mỹ nhân tuyệt sắc khó phân nam nữ đang nước mắt lưng tròng, nép vào lòng tôi.
Tôi đưa người đó ra phòng khách.
Nam đế nổi giận, “Có chúng ta rồi mà ngươi vẫn thấy chưa đủ sao? Dám cả gan lén lút vụng trộm ngay dưới mí mắt của trẫm!”
Nữ đế mỉm cười, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, “Xem ra trẫm thật sự đã nuông chiều ngươi quá rồi.”
Tôi bảo người mới đến ngồi xuống sô pha, “Im miệng, người này cũng là hoàng đế.”
Đến dưới ánh đèn, hai người cuối cùng cũng nhìn rõ trang phục trên người người mới, đó cũng là một bộ long bào.
Nam đế đánh giá người đó, đặc biệt là nhìn vào phần ngực. Nữ đế quét mắt từ trên xuống dưới vài lần, trong mắt cả hai đều lóe lên một tia kinh ngạc.
“Ngươi là nam hay nữ?”
“Ngươi đến từ nước nữ tôn hay nam tôn?”
Vị hoàng đế mới rụt người lại một chút, như tìm kiếm sự giúp đỡ mà dựa vào tôi. Tôi không thích tiếp xúc với người khác nên đã tránh đi. Người đó liền như một con vật nhỏ yếu ớt bất lực, rụt rè ngồi xuống mép ghế sô pha.
Ánh mắt lướt qua nam đế và nữ đế, như thể đang tự cổ vũ bản thân mình, rồi người đó ưỡn ngực lên, “Ta là song nhi.”
Gương mặt người đó hơi ửng hồng, “Ở đất nước của chúng ta, song nhi là tôn quý nhất.”
“Hửm???”
“Hả???”
Hết chương 66.
