Chương 66: (Tuyến Thời Gian IF) Ngoại Truyện – Chăm Sóc Thai Kỳ (Phần 4) Sao Bụng Lại To Thế Này?
[Đừng có vì ham rẻ mà uống trà sữa đấy nhé.]
Lúc Tống Hề Đào nhận được lời cảnh báo vô cùng tâm huyết của Mạnh Tư Trình thì trên tay cậu đã cầm gọn hai ly trà sữa rồi, cậu và Lương Dịch mỗi người một ly.
“Có một tệ hai thôi.”
Lương Dịch cảm thán: “Hồi tao học mẫu giáo, ở thị trấn chỗ tao mới mở tiệm trà sữa tư nhân đầu tiên, ba tệ một ly mà còn không có trân châu đâu, lúc đó làm gì có tiền mà uống. Không ngờ lên đại học năm tư rồi lại được uống ly trà sữa một tệ hai, cái giá này làm tao hoài niệm thật sự.”
Tống Hề Đào đáp lại: “Thế thì ngày nào chúng ta cũng hoài niệm nhé.”
Tống Hề Đào vừa hút trân châu sùn sụt vừa nhắn tin trả lời Mạnh Tư Trình: Không có uống đâu, đơn hàng nổ tanh tách ấy, shipper còn chẳng nhận đơn thì lấy đâu ra mà uống.
Cái lợi của việc bị toán học đày ải đến phương Nam là đây chứ đâu, Đại đế Toán học có muốn quản cũng chẳng với tới được.
“Ly trà sữa này đợi tận hai tiếng đồng hồ mới có, đúng là không dễ dàng gì mà.” Lương Dịch cảm khái.
Tống Hề Đào gật gù: “Cái gì càng khó có được thì uống lại càng thấy ngon chứ sao.”
Trước khi Mạnh Tư Trình lên máy bay thì nhìn thấy tin nhắn trả lời của Tống Hề Đào, sao hắn cứ cảm thấy những lời này chẳng đáng tin chút nào thế nhỉ.
…….
Sáu giờ tối, Lương Dịch lại kích động gào lên: “Tao lại săn được đơn miễn phí rồi này, uống thôi!”
Tống Hề Đào đang rũ mắt tập trung vẽ tranh cũng hưởng ứng: “Uống!”
Mạnh Tư Trình phong trần mệt mỏi chạy đến trường học, hắn không mang theo bất kỳ hành lý nào, nhưng vì trời sắp trở lạnh rồi, hắn có mang cho Tống Hề Đào một cái chăn tơ tằm mỏng và một thùng bưởi làm quà gặp mặt cho cả ký túc xá.
Khi tay Mạnh Tư Trình vừa mới vươn tới tay nắm cửa kính dưới lầu ký túc xá, bỗng nhiên một đôi tay gầy guộc nhưng vô cùng mạnh mẽ của anh chàng shipper đã nhanh hơn một bước, người đó đẩy cửa ra, phi lên lầu nhanh như điện xẹt. Trong khoảnh khắc chớp nhoáng ấy, Mạnh Tư Trình liếc mắt thấy số đuôi điện thoại của Tống Hề Đào trên tờ hóa đơn đang bay phấp phới kia.
Chỉ cần chậm một bước thôi là Tống Hề Đào sẽ nốc hết nửa ly cho mà xem! Mạnh Tư Trình lập tức chạy theo anh chàng shipper kia. Anh shipper quả không hổ danh là người ăn cơm nghề này, dạo gần đây lại càng dốc hết sức lực, một bước phóng ba bậc thang, ôm cua cực khét. Trên tay Mạnh Tư Trình lại xách ba mươi cân hành lý, hơn nữa cơ thể hắn còn chưa hoàn toàn bình phục, dù đã cố hết sức bình sinh nhưng vẫn chậm hơn một bước.
Cốc cốc. “Đồ ăn tới rồi đây.”
“Tới liền.” Tống Hề Đào hớn hở ra mở cửa, nhìn thấy anh chàng shipper mồ hôi nhễ nhại thì vội nói, “Cảm ơn….”
Anh chàng shipper chẳng rảnh đâu mà nghe cậu nói lời cảm ơn, vội vàng lách người qua một cái đã biến mất tăm. Thay thế vào vị trí đó là một Mạnh Tư Trình trán ướt đẫm mồ hôi đang đứng sững sờ nhìn cậu.
Tống Hề Đào nói nốt câu còn dang dở: “…. anh đã vất vả rồi.”
Tống Hề Đào sững sờ, cậu đói đến mức sinh ra ảo giác rồi sao?
Mạnh Tư Trình chìa tay ra: “Đưa đồ đây cho tôi.”
Tống Hề Đào đóng sập cửa lại, dùng tốc độ tay nhanh nhất xé vỏ ống hút, cắm ống hút vào rồi hút mạnh một hơi.
Rột rột.
“Lương Dịch, ly này là của mày nè.” Tống Hề Đào đặt ly của Lương Dịch lên bàn của cậu ta. Tiếp đó, cậu lại mở cửa ra, cẩn thận từng li từng tí đặt ly trà sữa của mình vào tay Mạnh Tư Trình.
“Cho cậu uống nè.”
Mạnh Tư Trình cầm lấy ly trà sữa lạnh buốt, nhìn vệt nước trái cây đỏ đậm còn vương bên mép Tống Hề Đào vì uống quá vội vàng.
“Cậu không định mời tôi vào ngồi một chút à?”
Tống Hề Đào tránh đường: “Mời cậu vào.”
Hiện tại ký túc xá chỉ có Tống Hề Đào và Lương Dịch ở, khác hẳn với dáng vẻ rách nát chật chội trước kia, miễn cưỡng cũng coi như có thể tiếp khách được.
“Lương Dịch, đây là bạn học hồi cấp ba của tao, Mạnh Tư Trình.”
Lương Dịch quay đầu lại, nhìn thấy Mạnh Tư Trình thì giật nảy mình. Thần thái và tác phong của đối phương y hệt như cán bộ phòng công tác sinh viên đi kiểm tra đột xuất, khiến Lương Dịch run lẩy bẩy, theo bản năng muốn giấu máy sấy tóc và ổ cắm điện đi, rồi dọn dẹp cái mặt bàn bừa bộn để khỏi bị trừ điểm thi đua.
Khóe mắt liếc thấy trong thùng rác có hai cái vỏ ly trà sữa to đùng, đầy ắp, đầu óc Lương Dịch chập mạch, bèn nhặt một ly trà sữa kem phô mai hoa nhài trong đó ném sang thùng rác của Tống Hề Đào: “Cái này là mày uống hồi trưa đấy nhé.”
Thùng rác lập tức vơi đi một nửa, chắc là sẽ không bị trừ điểm nữa.
Tống Hề Đào phục cậu ta sát đất luôn, Lương Dịch mày bị bệnh à….
“Đây là ly thứ hai trong ngày rồi phải không?” Mạnh Tư Trình hút một ngụm, thế mà lại là nước ép dương mai chua ngọt. Hàm lượng đường trong trà hoa quả còn cao hơn cả trà sữa.
Tống Hề Đào chối quanh: “Ừm thì, thời tiết nóng quá, muốn uống chút gì đó chua chua giúp ăn ngon miệng hơn thôi mà.”
Mạnh Tư Trình đặt ly nước dương mai sang một bên: “Tôi mang theo bưởi đấy, để tôi bóc một quả cho cậu ăn.”
Tống Hề Đào hỏi: “Là loại ngọt lịm ấy hả?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Ngọt nhưng có chút chua nhẹ.”
Tống Hề Đào chăm chú nhìn Mạnh Tư Trình dùng đôi bàn tay đẹp có khớp xương rõ ràng kia bóc bưởi, cậu còn chưa nhìn đã mắt thì một múi bưởi trong veo mọng nước đã được đưa đến bên miệng rồi. Cánh môi hồng nhuận bị chạm nhẹ, Tống Hề Đào hé miệng ra, dòng nước trái cây ngọt thanh pha chút vị chua tràn ngập hương bưởi lập tức bùng nổ trong khoang miệng.
Tống Hề Đào khen: “Ngon quá.”
Trải qua một tháng quan sát trong kỳ nghỉ hè, Mạnh Tư Trình phát hiện Tống Hề Đào thích ăn trái cây có vị chua, ví dụ như nho mẫu đơn và nho Kyoho thì cậu thích loại sau hơn, bởi vì chính cái vị chua nhẹ ấy mới giữ được hương thơm tinh túy nhất của trái cây.
Mùa thu là mùa của các loại trái cây như cam, quýt, bưởi lên ngôi. Mạnh Tư Trình đã đích thân nếm thử và chọn lựa, ngoài bưởi ra còn mang theo rất nhiều loại quýt mẫu: “Cậu cũng nếm thử mấy loại này đi, muốn ăn loại nào tôi mua cho cậu.”
Tống Hề Đào chỉ vào một quả quýt vỏ xanh: “Cái này đi.”
Thế là Mạnh Tư Trình lại cặm cụi giúp cậu bóc vỏ.
Lương Dịch nhìn cảnh này mà cạn lời: “…”
Đúng là có mùi gian tình, cứ như thể chỗ này là chốn không người vậy.
Tống Hề Đào đưa nửa quả bưởi còn lại cho Lương Dịch: “Mày cũng nếm thử đi.”
Mạnh Tư Trình hỏi: “Các cậu ăn tối chưa? Tôi mời các cậu đi ăn…”
Lương Dịch nhanh nhảu đáp: “Thôi khỏi, tôi với Đào Tử vừa săn được mì dưa chua giá hai tệ rồi.”
Mạnh Tư Trình: “…”
Mức sống của Tống Hề Đào tụt dốc nhanh quá thể. Cậu đúng là chúa ham vui mà.
Tống Hề Đào đảo mắt tinh nghịch: “Đại thiếu gia, cậu chưa ăn mì hai tệ bao giờ phải không, cậu đợi đấy, tôi giúp cậu săn một suất nhé.”
Mạnh Tư Trình từ chối: “Không cần đâu…”
Tống Hề Đào nằng nặc bảo: “Nhập gia tùy tục, cậu coi thường chúng tôi à?”
Mạnh Tư Trình: “…”
Nói rồi Tống Hề Đào mở app ghép đơn ăn uống lên.
Mạnh Tư Trình ngăn cản: “Quán đó nổ đơn rồi, lúc nãy trên đường tới đây tôi thấy shipper than vãn là quán ra đồ chậm, hai tiếng đồng hồ còn chưa lấy được hàng đâu.”
“Ồ.” Tống Hề Đào đổi quán khác, bấm vào mục giá niêm yết.
Mạnh Tư Trình lại nói: “Quán đó thiếu shipper, không ai giao đâu.”
“A.” Tống Hề Đào lại đổi quán khác, nhận bao lì xì giá trị lớn.
Mạnh Tư Trình phán: “Quán này nhìn thấy số tiền thực trả thấp lè tè, chủ quán nhìn thấy là nhổ nước bọt vào đồ ăn đấy.”
Một mình Mạnh Tư Trình cân cả ba ông lớn ngành giao đồ ăn.
Tống Hề Đào cũng hết cách: “Thế thì cậu không được ăn cơm của cộng đồng mạng rồi.”
Mạnh Tư Trình cầm lấy điện thoại của cậu: “Để tôi.”
Tống Hề Đào trân trân nhìn hắn lọc ra một quán tư nhân trong chương trình nhỏ trên WeChat, chọn chế độ quán tự giao hàng, nhanh tay đặt một đống món, hết tận chín trăm tám mươi tệ tiền thức ăn, sau đó chọn “Nhờ bạn trả hộ”, rồi gửi đường link cho chính Mạnh Tư Trình.
Mạnh Tư Trình thanh toán trên máy mình xong rồi nói với cậu: “Nhà hàng này không đắt đâu, sau này cứ gọi nhà hàng này mà ăn.”
Bốn mươi phút sau, shipper đưa tới hai phần mì dưa chua lỏng bỏng nước, còn một nhân viên giao hàng mặc đồng phục khách sạn thì mang tới sơn hào hải vị, ba mặn một canh.
Lương Dịch quả quyết vứt bỏ bát mì dưa chua, sang ké cá thịt ê hề của Mạnh Tư Trình. Người anh em Mạnh Tư Trình này chơi được!
Còn Tống Hề Đào xoắn xuýt: “Mì đã gọi rồi, không ăn thì phí lắm.”
Mạnh Tư Trình bảo: “Để đó tôi ăn.”
Quả nhiên hắn mở hộp nhựa dùng một lần ra, gắp một đũa mì, mùi vị cũng bình thường, ăn được, cơ mà gần như chẳng có miếng thịt nào cả.
Tống Hề Đào mím môi hỏi: “Cậu tới đây làm gì? Bao giờ thì về?”
Mạnh Tư Trình đáp: “Tới nhắc nhở cậu đừng có tham gia vào ba cái chương trình trợ giá mười tỷ gì đó, trưa mai tôi bay rồi.”
Tống Hề Đào sợ hết hồn: “Cậu nhắc qua điện thoại là được rồi! Cần gì phải bay một chuyến cơ chứ!”
Mạnh Tư Trình hỏi ngược lại: “Nhắc qua điện thoại có tác dụng không?”
Tống Hề Đào ấp úng: “Tôi… tôi đi rửa tay cái đã.”
Tống Hề Đào vừa đi khỏi, Lương Dịch liền phát hiện ánh mắt soi mói của đối phương rơi lên người mình.
Mạnh Tư Trình nói thẳng: “Nhờ cậu một việc.”
Lương Dịch cảnh giác: “Việc bán đứng anh em là tôi không có làm đâu nhé!”
Mạnh Tư Trình ra giá: “Sau này ba bữa một ngày của Tống Hề Đào giao cho cậu, cậu chịu trách nhiệm gọi món ở nhà hàng tư nhân này, tôi thanh toán toàn bộ, không giới hạn ngân sách.”
Tâm hồn ăn uống của Lương Dịch đã bị vị tổng tài này làm cho đổ đứ đừ luôn rồi: “Tổng tài, ngài cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ giám sát cậu ấy ăn không sót bữa nào.”
Tống Hề Đào còn chưa biết đồng đội săn sale ăn uống của mình đã phản bội rồi, cậu rửa tay xong thì đi ra hỏi Mạnh Tư Trình: “Tối nay cậu ngủ ở đâu?”
Mạnh Tư Trình trầm ngâm: “Ở chỗ cậu ngủ tạm một đêm vậy.”
Lương Dịch lập tức lơ đễnh cầm tai nghe lên lắc lắc, biểu thị tối nay mình sẽ không nghe lén đôi uyên ương các người nói chuyện riêng tư đâu.
Giường tầng trên của Tống Hề Đào mà ngủ hai thằng con trai thì chật quá, nhưng gần đây không có khách sạn năm sao nào, Mạnh Tư Trình chịu ở đây tạm thì cứ tạm vậy. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu tiên. Nhưng Tống Hề Đào vẫn ước lượng sai độ nhỏ hẹp của giường ký túc xá, cánh tay cậu gối lên cánh tay Mạnh Tư Trình, chỉ cần hơi xoay người một cái là gần như đã nằm đè lên người hắn rồi. Mạnh Tư Trình vươn tay, ôm lấy Tống Hề Đào vào lòng: “Nằm thẳng không đủ chỗ, hay là cậu coi tôi như cái gối ôm, cứ đè lên tôi mà ngủ.”
Gò má Tống Hề Đào bỗng đỏ bừng, áp sát vào lồng ngực đang đập vô cùng mạnh mẽ của đối phương, bỗng nhiên, cậu nhận ra hai tay Mạnh Tư Trình đang bóp eo mình, giống như muốn nhấc bổng cậu lên để cưỡi lên người hắn vậy.
Mạnh Tư Trình nhíu mày nhận xét: “Hình như bụng cậu béo lên rồi thì phải.”
Hơi nóng trên mặt Tống Hề Đào vừa mới tản đi một chút đã ngay lập tức bùng lên mạnh mẽ hơn: “Cậu mới béo ấy.”
EQ của Mạnh Tư Trình không thấp đến mức này chứ? Chẳng lẽ mình béo lên rõ ràng đến thế?
Tống Hề Đào vội vàng ngồi dậy, nắn nắn vùng bụng trắng trẻo mềm mại của mình kiểm tra, không có mà nhỉ? Chỉ là mềm hơn một chút thôi, giống như một miếng bánh bao trắng vừa mới ra lò, nhưng đây là béo ảo, nguội đi là xẹp xuống ngay ấy mà.
Mạnh Tư Trình cũng ngồi dậy theo: “Để tôi kiểm tra một chút xem nào.”
Thế là tiếp theo đó, bắp tay, cẳng tay, đùi, bắp chân của Tống Hề Đào lần lượt bị Mạnh Tư Trình nắn bóp một lượt, cuối cùng hắn đưa ra kết luận: “Đúng là chỉ có bụng béo lên thôi.”
Tống Hề Đào: “Cậu cứ nhồi tôi ăn như thế thì có thể không béo lên được sao?”
Mạnh Tư Trình nghiêm túc nói: “Học kỳ này cậu ít tiết học, toàn ru rú trong ký túc xá ngồi lì một chỗ, như thế không tốt, tôi đã nhờ Lương Dịch rồi, mỗi bữa ăn cậu ấy sẽ cùng cậu leo cầu thang hai vòng nhé.”
Tống Hề Đào xua tay: “Lương Dịch không đồng ý đâu.”
Mạnh Tư Trình ra giá: “Một lượt tám mươi tệ.”
Lương Dịch đang trùm chăn kín mít bỗng phát ra tiếng: “Tao đồng ý!”
Tống Hề Đào cạn lời: “…” Mày đeo tai nghe rồi cơ mà? Sợ lỡ mất cơ hội kiếm tiền đến thế cơ à? Mạnh Tư Trình mà sai mày đi mua áo mưa chắc mày cũng đi quá!!
………
Ngày hôm sau, Mạnh Tư Trình vừa đi, Tống Hề Đào liền lướt thấy một phiếu giảm giá trà sữa mua 20 giảm 18 tệ.
“Lương Dịch, nhanh lên, đang có phiếu giảm giá khủng này.”
Lương Dịch từ chối thẳng thừng: “Tao thề có chết cũng phải bảo vệ sức khỏe của phu nhân tổng tài.”
Tống Hề Đào ngơ ra: “Ý gì đấy?”
Lương Dịch: “Mạnh Tư Trình trả nhiều quá.”
Ba phút sau, Tống Hề Đào chẳng những không uống được trà sữa mà còn phải hì hục leo cầu thang, Lương Dịch đi theo sau quay video hô “Tám mươi”, leo xong thì vừa khéo món ăn ở nhà hàng tư nhân kia cũng được giao tới, sơn hào hải vị cái gì cũng có dinh dưỡng phong phú vô cùng.
Cứ như vậy trôi qua được một tháng.
Tống Hề Đào đứng lên cân, kết quả chẳng những không gầy đi, mà bụng nhỏ còn ngày càng lộ rõ ra.
“Chuyện gì thế này?”
Lương Dịch xoa xoa cái bụng của mình: “Tại ăn ngon quá đấy, vận động leo cầu thang chút xíu đó thì thấm vào đâu.”
Tống Hề Đào hỏi: “Mày cũng to ra à?”
Lương Dịch gật đầu: “Đúng thế.”
Tống Hề Đào yên tâm rồi: “Hôm nay làm một ly đi người anh em, trời biết đất biết mày biết tao biết.”
Dưới sự dụ dỗ không ngừng của Tống Hề Đào, ý chí không kiên định của Lương Dịch đã nhanh chóng sụp đổ.
“Duyệt.”
Nửa tiếng sau, Mạnh Tư Trình đứng dưới lầu, đúng là oan gia ngõ hẹp, hắn gặp ngay đúng anh chàng shipper hôm nọ.
“Cậu định lên tầng 5 hả? Mang giúp tôi cái này cho…..” Mạnh Tư Trình hết cách, đành phải nói: “Được.”
Hắn xách túi đồ ăn lên, gõ cửa phòng.
Lương Dịch ra mở cửa, buột miệng: “Bà nó.” Anh chàng đẹp trai lại tới rồi.
Đúng lúc này Tống Hề Đào cũng vừa tắm xong đi ra: “Lương Dịch, sao mày không đóng cửa, lạnh chết tao rồi, quên mang quần áo vào trong…”
Ánh mắt Mạnh Tư Trình quét tới, nhìn thấy nửa thân trên trần trụi của Tống Hề Đào, bờ vai trắng nõn tròn trịa, còn vùng bụng dưới thì nhô lên một cách bất thường. Cái linh cảm bấy lâu nay bỗng chốc hệt như một làn sương mù bị xua tan, bộp một tiếng, ly trà sữa trên tay hắn rơi xuống đất.
Tống Hề Đào nhìn sang, đánh đòn phủ đầu trước: “Mạnh Tư Trình! Cậu dù có tức giận cũng không được đập trà sữa của tôi! Đây là bạo lực gia đình đấy!”
Mạnh Tư Trình đẩy Lương Dịch ra ngoài cửa, sải bước đi vào rồi đóng sầm cửa lại: “Tống Hề Đào, cho tôi sờ bụng cậu một cái.”
Lại định nói cậu béo lên nữa chứ gì? Cái tên Mạnh Tư Trình này sao EQ thấp thế không biết, hèn chi không tìm được bạn gái. Tống Hề Đào cáu kỉnh: “Còn không phải tại cậu à.”
Mạnh Tư Trình khoác áo cho cậu, lòng bàn tay ma sát thật mạnh vào quần để sinh nhiệt, sau đó nhẹ nhàng phủ lên da bụng Tống Hề Đào. Hắn không phải bác sĩ, nhưng hắn có kiến thức thường thức. Người béo bụng thường lớp mỡ sẽ dày, da bụng véo lên thấy cả một tầng dày cộp. Nhưng Tống Hề Đào lại không như vậy, dưới lớp da hồng hào ấm áp, lớp mỡ rất mỏng, là có thứ gì đó đã đội nó lên. Hắn sờ thấy một chút động tĩnh bên trong, vượt xa toàn bộ nhận thức vốn có của hắn.
“Mẹ cậu bảo tôi tới đón cậu về.” Mạnh Tư Trình cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất. Hắn không thể chẩn đoán được, hắn phải đưa Tống Hề Đào về gặp Giang Mộng Lệ.
Tống Hề Đào hỏi: “Tại sao?”
Mạnh Tư Trình bình tĩnh bịa chuyện: “Tống Nhạn Lý thi toán được một trăm điểm, nên tổ chức ăn mừng.”
Tống Hề Đào há hốc mồm: “Chuyện này còn lạ hơn cả gà trống đẻ trứng nữa đó.”
Hết chương 66
