Chương 67: Song Điêu

 

Chương 67: Song Điêu

 

Chu Kỳ An nhớ lại đêm đi tìm cống phẩm, trước cửa nhà ăn vẫn còn treo thịt hong khô.

Độc tố trong canh thịt có lẽ bắt nguồn từ đây.

Đang bàn luận xem có gì độc hơn thì Thẩm Tri Ngật đột nhiên ngẩng đầu nhìn về một hướng nào đó, nhưng lúc Chu Kỳ An nhìn theo thì chỉ thấy một bụi cây rậm rạp trống rỗng.

“Sao thế?”

Thẩm Tri Ngật: “Saville.”

“… Là Vikas.”

Trí nhớ kém như vậy mà còn tự xưng không phải học dốt, hơn nữa âm cuối anh phát âm có phải là không đúng lắm không?

Bạch Thiền Y bỗng lên tiếng nhắc nhở: “Cẩn thận một chút, có thể gã ta sẽ ra tay với cậu trong bóng tối.”

Chu Kỳ An im lặng một lúc, không phải có thể, mà là nhất định. Chuyện xúi giục người chơi khác báo cáo mình, đối phương đã làm không ít.

Cuối cùng, Chu Kỳ An đột nhiên cười, nói: “Kệ gã đi.”

Giống như không để chuyện này trong lòng nữa: “Chúng ta tìm chỗ nào đó nói chuyện về bối cảnh phó bản trước đã.”

Nữ sinh thống nhất ở dãy nhà bên phải ký túc xá, muốn nói chuyện gì thì chỉ có thể tranh thủ lúc này.

Sảnh lớn không thích hợp để thảo luận, cuối cùng mọi người chọn tụ tập sau ký túc xá nói chuyện phiếm, Bạch Thiền Y còn cẩn thận sử dụng đạo cụ chống nghe lén.

Đêm khuya gió lạnh mưa sa, cậu sinh viên đại học liên tục hà hơi ấm vào tay, cầu mong vết thương trên người mau chóng lành lại.

Thẩm Tri Ngật đứng chắn gió cho Chu Kỳ An.

Giọng Chu Kỳ An hơi khàn: “Trường học là một cơ sở ấp trứng nhân viên công tác trò chơi…”

Chỉ mới nghe câu đầu tiên, Bạch Thiền Y đã hơi thay đổi sắc mặt.

Theo lời Chu Kỳ An kể lại, tiến độ khám phá bối cảnh câu chuyện của mọi người cũng đang tăng lên đều đặn, nhưng muốn cùng nhau đạt đến 92% là rất khó, ở giữa còn cần phải check-in phòng y tế.

Nhưng dù sao cũng có thêm một lối thoát, hơn nữa còn hé lộ bí mật về trò chơi.

Liệt kê từng đầu mối đã tổng kết được, không cần quá nhiều thời gian, cuối cùng ánh mắt Chu Kỳ An dừng lại trên người Thẩm Tri Ngật.

Theo thành tích thi của người này, chỉ có thể đi theo con đường hỗ trợ học phí hoặc lối thoát hiểm màu xanh lá cây. Mình đã đến phòng y tế thăm dò trước, Thẩm Tri Ngật nắm rõ đầy đủ thông tin đi check-in chắc không khó.

Sếp có thể giết quái bằng tay không, Thẩm Tri Ngật cho cậu cảm giác không yếu hơn ông ta, thậm chí còn mạnh hơn cả sếp.

Căn cứ phán đoán rất đơn giản, cả hai đều có chấp niệm, nhưng Thẩm Tri Ngật vẫn giữ được lý trí.

Chu Kỳ An sờ ngực: “Thế giới chỉ có người thường bị thương đã đạt thành.”

Có người đại sát tứ phương, có người thương gân động cốt lại còn chảy máu.

Người thường?

Mặc dù không biết cậu đang nói gì, nhưng nghe Chu Kỳ An dùng từ “Người thường” để chỉ mình, sắc mặt của mọi người cũng giống như thời tiết lúc này, âm u khó lường.

Chu Kỳ An bỗng nhiên duỗi thẳng lưng, kết quả động vào vết thương, khẽ hít một hơi.

“Về địa điểm check-in cuối cùng…”

Cậu không nói hết câu, ngữ khí kéo dài dường như là đã có ý tưởng: “Tôi sẽ thử đi trao đổi với người khác trước, nghe ngóng thông tin một chút.”

Tình trạng hiện tại của cậu rất nguy hiểm, thân thể không tốt, không thể gánh nổi việc sử dụng Thánh Khí thêm một lần nữa.

Nếu nhà vệ sinh lại xuất hiện biến cố không thể kiểm soát, e là không chống đỡ nổi.

Kênh an toàn nhất là thu thập thông tin trước, tìm hiểu những nguy hiểm tiềm ẩn trong nhà vệ sinh, sau đó mới kích hoạt.

Cậu sinh viên đại học vì chuyển dời buff mất máu lên người mình nên mắt gần như không mở nổi, trực tiếp quay về ký túc xá nghỉ ngơi, Bạch Thiền Y cũng không thể đi cùng Chu Kỳ An đến khu ký túc xá nam, đã phân chia ký túc xá thì tốt nhất đừng nên chạy lung tung.

Lúc lên lầu, bóng râm dưới mí mắt Thẩm Tri Ngật dường như càng thêm sâu: “Bất kể chuyện gì, tôi cũng đều có thể giúp em.”

Chỉ cần em lên tiếng.

Chu Kỳ An thở dài: “Chỉ là thu thập thông tin thôi mà, anh có thể giúp gì?”

Giúp tôi gõ cửa à?

“…” Thẩm Tri Ngật: “Gõ cánh cửa nào trước?”

Chu Kỳ An liếc mắt thấy cửa phòng Vikas không đóng kín, hai mắt híp lại, cậu đi vòng qua đó, đi thẳng đến trước cửa phòng Ứng Vũ.

“Có chuyện gì vậy?”

Vừa đúng lúc Ứng Vũ từ phòng đun nước bên kia đi tới.

Chu Kỳ An giật mình.

Người này đi đứng sao không có tiếng động vậy?

Nắp bình giữ nhiệt mở ra, bên trong pha loại trà không biết lấy từ đâu ra, trên người Ứng Vũ toát lên khí chất không phù hợp với độ tuổi.

Chu Kỳ An gật đầu: “Tôi muốn thảo luận một chút về manh mối bối cảnh.”

Cậu có linh cảm, nếu nói muốn giao dịch, chắc chắn Ứng Vũ sẽ đuổi mình đi.

Giao dịch lần trước, nói thật, tuyệt đối là mình kiếm lời, những đạo cụ kia của Ứng Vũ đều rất có giá trị, cho dù những người chơi khác cũng lấy ra một số đạo cụ để trao đổi, nhưng ngay cả đến mức độ miễn cưỡng cũng không bằng.

Nếu cậu tiếp tục trực tiếp yêu cầu điều gì đó, sẽ không ai thích một người tham lam vô độ.

Thoạt nhìn sắc mặt Ứng Vũ không có gì thay đổi, nhưng đôi lông mày sắc bén trời sinh so với lúc trước đã bớt đi vài phần lạnh lùng.

“Vào trong rồi nói.”

Sau khi vào cửa, Chu Kỳ An chủ động nói ra thông tin bối cảnh phó bản trước.

Cậu cố ý quan sát sắc mặt đối phương, ngoài việc hơi ngạc nhiên khi nghe thấy Tư tiên sinh cũng ở trong phó bản này, dường như Ứng Vũ không hề ngạc nhiên trước chuyện ngôi trường này là một cơ sở ấp trứng.

Cũng đúng, vấn đề bảo vệ tốt nghiệp trường học nào cũng là do anh ta nói cho mình biết.

So với cơ sở ấp trứng, dường như Ứng Vũ quan tâm đến Thẩm Tri Ngật hơn: “Khí tức trên người cậu có chút giống Thần Thi Cử.”

Vừa rồi Thẩm Tri Ngật mới hấp thụ nguyện lực của Thần Thi Cử, hắn đã bổ sung năng lượng cho Mắt cá năm sao của Chu Kỳ An, giọng điệu thờ ơ đáp: “Vậy sao?”

Đè nén nghi ngờ trong lòng, không cho Ứng Vũ cơ hội tìm hiểu Thẩm Tri Ngật.

Chu Kỳ An nói: “Tôi đến để xin học hỏi.”

Ứng Vũ hơi kinh ngạc.

Chu Kỳ An có chút ngượng ngùng mở miệng: “Tôi thừa nhận, thật ra ban đầu là vì điểm check-in mà đến, nhưng mà…” Đáy mắt cậu ẩn chứa ý cười ấm áp, như thể phủ một lớp băng: “…Bây giờ hình như không cần nữa.”

Chu Kỳ An nghiêm túc trình bày kế hoạch.

Tay Ứng Vũ cầm bình giữ nhiệt khẽ run lên.

Trà này, bỗng nhiên không còn thơm nữa.

Sau khi Chu Kỳ An và Ứng Vũ vào phòng, Vikas bên này chỉ có thể coi như nghe lén vô ích.

Nhưng mà, từ hành động đi khắp nơi hỏi han của Chu Kỳ An, gã ta đã có thể đoán được động cơ.

“Đã sắp hoàn thành khám phá rồi sao?”

Ánh mắt Vikas trầm xuống, nếu để Chu Kỳ An đạt 100% tiến độ khám phá trước, có thể đối phương sẽ thuận lợi thoát khỏi phó bản trước thời hạn, gã cũng không lấy được Thánh Khí.

Chu Kỳ An đã đến phòng y tế, chắc chắn hiểu rõ về nội dung câu chuyện hơn những người khác.

Điều cậu ta còn thiếu rất có thể là địa điểm check-in.

Bản thân Vikas cũng có hai điểm chưa check-in, như vậy xem ra địa điểm check-in còn lại hẳn là phòng y tế.

Ánh trăng sáng đến chói mắt, Vikas đứng bên cửa sổ, đầu ngón tay khẽ gõ lên bệ cửa sổ:

“Còn một chỗ nữa ở đâu nhỉ…”

——

Cả đêm nay, Chu Kỳ An giống như đang chạy show, từ phòng Ứng Vũ ra ngoài, lại chạy đến ký túc xá của người chơi từng hợp tác với Vikas.

Người chơi không hỏi là ai, dùng thứ gì đó giống ống nghe áp vào cửa, giây tiếp theo, một giọng nói quen thuộc truyền đến: “Mở cửa, tôi mang hơi ấm đến đây.”

“…”

Lòng tin giữa những người chơi rất mong manh, sau khi sử dụng đạo cụ khế ước để đảm bảo Chu Kỳ An sẽ không làm bất cứ điều gì bất lợi cho hắn ta, người đàn ông mới mở cửa.

“Làm gì?”

Nếu thật sự có ý đồ xấu, dù có mở cửa hay không thì sớm muộn gì cũng phải đối mặt, dưới tiền đề sử dụng đạo cụ khế ước, ít nhất có thể kiểm soát được tình hình.

“Mang ấm áp đến.” Chu Kỳ An lén lút nhìn về phía trước, xác định hiện tại trên hành lang không có ai.

Ấm áp cái quỷ gì.

Người chơi cười lạnh một tiếng.

Anh ta đã từng lan truyền tin đồn thất thiệt về đối phương, viết thư tố cáo, cho dù là kẻ ngốc cũng sẽ không lấy ơn báo oán.

Chu Kỳ An đi thẳng vào vấn đề: “Tôi biết một địa điểm check-in.”

Bạn cùng phòng của người chơi này đã chết trong phòng thi, không cần phải kiêng dè khi nói chuyện. Còn về Thẩm Tri Ngật, không đi theo cùng, hai người cùng nhau gõ cửa rất dễ khiến người khác cảnh giác.

“Tôi đến, là muốn nhờ anh chuyển lời này cho Vikas.”

Mí mắt người chơi giật mạnh.

Chu Kỳ An mỉm cười nói: “Đương nhiên, hãy nói là do anh tự mình phát hiện ra.”

Môi người chơi mấp máy, một bụng nghi vấn muốn tuôn ra.

Chu Kỳ An bỗng nhiên xua tay, giải thích với người không quan trọng rất lãng phí thời gian, thời gian chính là vàng bạc.

“Anh có thể sử dụng thêm một đạo cụ khế ước, tôi sẽ đảm bảo tính chân thực của tin tức tiếp theo, chỉ cần anh làm theo, những chuyện khó chịu trước đây giữa chúng ta sẽ xóa bỏ hết.”

Câu nói sau cùng khiến người chơi có chút động lòng.

Hắn ta dám khẳng định Chu Kỳ An không có ý tốt, nhưng ác ý này là nhắm vào Vikas, mình chỉ cần truyền đạt một tin tức, đồng thời cũng có thể moi được manh mối về trò chơi miễn phí, hà cớ gì không làm?

Từ đầu đến cuối không hề thúc giục, Chu Kỳ An biết rõ sẽ nhận được câu trả lời hài lòng.

Tính vụ lợi là một phần tính cách của đa số người chơi, một vụ giao dịch có lợi như vậy, đối phương không có lý do gì để từ chối.

Quả nhiên, người chơi nhìn thẳng vào Chu Kỳ An, nói: “Chỉ là truyền lời thôi, không phải chuyện gì khó.”

Cho dù không truyền, sớm muộn gì Vikas cũng sẽ tìm ra.

Sử dụng đạo cụ khế ước một lần nữa để đảm bảo tính chân thực của tin tức, người chơi gật đầu: “Cậu nói đi.”

“Ở nhà vệ sinh.” Chu Kỳ An nói thẳng vị trí, sau đó nói ra điều kiện kích hoạt có thể có.

“Khoảng 5 giờ sáng mai hãy thông báo cho gã ta.” Cậu dừng lại một chút: “Được rồi, anh có thể đóng cửa, tôi còn phải đi tìm người khác làm chút việc.”

Người chơi trơ mắt nhìn Chu Kỳ An lại gõ cửa phòng ngủ phía trước, cậu gõ rất cẩn thận, cách hai giây lại gõ nhẹ một cái: “Mở cửa, tôi mang ấm áp đến đây.”

“…”

Trống lắc à? Mỗi phòng lắc một cái!

………….

Những người ở các phòng khác có thể không nghe thấy, nhưng đối với người bị gõ cửa, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ cũng có thể khiến người bên trong chú ý.

Đã từng có chút tình nghĩa hợp tác ngắn ngủi, giao tiếp với Hách Nam thuận lợi hơn rất nhiều.

Chu Kỳ An còn chào hỏi bạn cùng phòng của anh ta: “Ồ, anh bạn còn sống à.”

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Bạn cùng phòng của Hách Nam cười hề hề.

Bây giờ phòng ngủ nguyên vẹn thực sự không nhiều, bọn họ có hai người, càng không sợ Chu Kỳ An giở trò quỷ, để mặc cho cậu đi vào.

Chu Kỳ An nói với Hách Nam: “Tôi muốn nhờ anh… ừm, còn có bạn cùng phòng của anh nữa, giúp tôi một việc, đương nhiên nếu có thể gọi thêm vài người thì càng tốt, có qua có lại mà, tôi có thể kể cho các anh nghe trải nghiệm của tôi ở phòng y tế.”

Đối với người ngoài đồng đội của mình, đương nhiên cậu không thể cho không toàn bộ thông tin.

Hách Nam không bị lợi ích làm mờ mắt, nhướng mày, hai chân bắt chéo: “Nói xem là việc gì trước đã?”

Chu Kỳ An nghiêm mặt nói: “Rất đơn giản.”

Cậu mới nói được hai câu, Hách Nam vì ngồi không ngay ngắn mà lắc lư ghế, suýt chút nữa lật người. Chu Kỳ An đột nhiên đứng dậy, hai tay nắm lấy cánh tay đối phương, cứu vớt xương cụt của đối phương: “Bạn à, nhờ anh đấy.”

Hách Nam nghiến răng: “Ai là bạn cậu?”

Chu Kỳ An: “Chuyện nhỏ như vậy mà anh cũng không giúp?”

“Chuyện nhỏ sao?!” Hách Nam suýt chút nữa không khống chế được âm lượng, nhưng dưới ánh mắt trong veo của Chu Kỳ An, lại tìm không ra lý do phản bác.

Chu Kỳ An nói: “Mau lên, thông tin tình báo ở phòng y tế là do tôi đánh đổi bằng mạng sống đấy.”

1 giờ sáng, 2 giờ sáng, 3 giờ sáng…

Kỳ thi ngày mai được sắp xếp vào buổi chiều, buổi sáng vẫn là kiểm tra thể chất, trong trường hợp bình thường, sau khi đêm xuống hầu như không có người chơi nào hoạt động.

Nhưng mà hôm nay lại có vài bóng người khả nghi xuất hiện trong chốc lát.

Gần 5 giờ sáng, bên ngoài trời đã có một tia sáng le lói, hành lang không có ánh sáng giống như một con đường hẹp dẫn đến địa ngục, từ vách tường đến gạch lát nền, tất cả đều méo mó vặn vẹo trong bóng tối.

Lúc này chỉ có một cánh cửa đang mở.

Vừa rồi, người chơi từng hợp tác với Vikas đã tìm thấy gã ta.

Vikas ngủ không ngon, nhược điểm của thể chất linh thông là mỗi khi vào giấc mơ, rất dễ bị từ trường của thứ bẩn thỉu quấn lấy, nếu may mắn có thể biết được một số thông tin vụn vặt, nhưng lại tiêu hao rất nhiều tinh lực.

“Anh nói là có phát hiện bất ngờ?”

Người chơi không trực tiếp nói rõ, mà là nói: “Sáng mai kiểm tra thể chất, anh phải giúp tôi.”

Có điều kiện trao đổi mới đáng tin.

Vikas liếc nhìn hắn ta một cái, gật đầu: “Điều kiện tiên quyết là tin tức của anh có giá trị.”

Người chơi lập tức nói: “Sử dụng đạo cụ khế ước trước đã.”

Sau khi hai bên hứa hẹn xong, trên mặt người chơi vẫn còn chút hoảng hốt, nhưng ngữ khí đã ổn định hơn: “Vừa rồi tôi bỗng nhiên đau bụng không chịu nổi, lúc đi đã phát hiện ra nhà vệ sinh lại là một địa điểm check-in. May là thứ đồ chơi như quỷ nhà vệ sinh chỉ có tác dụng dọa người mới…”

Hắn ta có chút nghi ngờ, nói: “Không biết vì sao, tối qua tôi cũng dậy giữa chừng, nhưng lại không gặp quỷ.”

Vikas hỏi thẳng vào vấn đề: “Lúc đó anh dậy một mình sao?”

“Đương nhiên là không.” Người chơi phủ nhận: “Lúc đó bạn cùng phòng của tôi vẫn còn sống.”

Ban đêm dù làm gì, tốt nhất nên tránh hành động một mình.

Có liên quan đến số lượng.

Vikas rất nhanh đã phán đoán ra không chỉ liên quan đến số lượng.

Bởi vì gã ta cũng đã từng đi vệ sinh, hơn nữa còn đi một mình.

“Đau bụng…” Gã ta nheo mắt, như có điều suy nghĩ: “Anh đã ăn gì ở nhà ăn?”

Người chơi sững sờ, hình như nghĩ tới điều gì đó bỗng nhiên hiểu ra, không trả lời mà hỏi lại: “Chẳng lẽ là do canh thịt?”

Vikas không lên tiếng ngay, tính cách hay nghi ngờ khiến gã ta cẩn thận cân nhắc tất cả những thứ được dâng tặng.

Thức ăn cung cấp ngày càng ít, cộng thêm các hạng mục kiểm tra thể lực khiến lượng vận động của người chơi ngày càng nhiều, đã có một số người chơi ăn canh thịt, đương nhiên không bao gồm gã ta.

Cho nên có thể gã ta đã bỏ lỡ địa điểm check-in này.

Ánh mắt người chơi trốn tránh: “Buổi chiều thi, nếu cậu còn biết cách lấy điểm cao mới, tôi có thể nói cho cậu biết tình hình cụ thể của quỷ nhà vệ sinh.”

Đáp lại hắn ta là một tiếng cười lạnh.

Sắc mặt người chơi có chút lúng túng.

Lời nói của Vikas như đang nói, kỳ thi mà hắn ta có thể sống sót bình an vô sự thì coi là khó khăn gì?

Bị làm nhục một trận, lúc hắn ta hoàn hồn lại, Vikas đã xuống lầu, dự định là đến nhà ăn.

Vốn dĩ còn bịa đặt một số câu chuyện về quỷ nhà vệ sinh, bây giờ không cần dùng đến nữa. Bỗng nhiên hắn ta nhớ tới Chu Kỳ An hoàn toàn không nhắc đến nội dung cụ thể về quỷ nhà vệ sinh, là vì không sợ mình bịa đặt bị lộ, hay là biết Vikas sẽ tự mình xác minh?

“Thôi kệ đi, liên quan gì đến mình.” Người chơi trở về phòng ngủ, dùng sức đóng sầm cửa lại.

Vikas đương nhiên phải đi xác minh.

Nhưng cũng không chỉ là xác minh, gã ta còn muốn phá hủy hoàn toàn điểm check-in này. Sức mạnh của quỷ nhà vệ sinh có hạn, nếu trực tiếp tiêu diệt nó, những người khác sẽ không thể hoàn thành việc check-in này nữa.

Triệt tiêu khả năng của người khác vẫn luôn là một mắt xích quan trọng trong cạnh tranh thực chất của trò chơi.

Không phải Chu Kỳ An muốn chạy trốn trước sao, không phải thích lợi dụng lỗi sao?

Gã sẽ cho cậu ta nếm thử cảm giác bị kẹt lại ở chút tiến độ cuối cùng là như thế nào.

“Không hoàn thành được việc check-in thì ngoan ngoãn đến phòng y tế đi.”

Nghĩ đến bộ dạng thảm hại của Chu Kỳ An vào buổi chiều, Vikas vui vẻ cười khẽ, theo tình trạng cơ thể hiện tại của đối phương, hoàn toàn không thể chịu nổi việc chăm chỉ học tập kiếm tiền lần nữa.

Chờ đến lúc kiểm tra thể chất vào buổi sáng, gã ta có đủ thời gian để đến phòng y tế một chuyến, giải quyết Chu Kỳ An, đồng thời lấy được Thánh Khí.

Bầu trời màu hồng phấn kỳ lạ treo cao trên trường học, giống như một chiếc lồng chim lộng lẫy, úp ngược lên cơ sở ấp trứng.

Vikas bình tĩnh đi về phía nhà ăn.

Thịt hong khô treo ở cửa vẫn còn, nếu người chơi có gan thì vẫn có thể tự mình cắt thịt nấu canh.

Canh thịt vẫn được đặt ở vị trí ban ngày, thậm chí không cần tiếp xúc với đầu bếp nhà ăn. Canh đã hơi chua, có vẻ như đầu bếp chuẩn bị ngày mai lấy phần còn lại cho người chơi ăn. Vikas chỉ uống một ngụm canh, cố ý ăn nhiều thịt xương sườn hơn một chút.

Ngay sau đó, gã ta rời khỏi nhà ăn.

Độc tố trong thịt không rõ nguồn gốc trong phó bản vẫn luôn phát tác rất nhanh.

Đến khi lên tầng ký túc xá, Vikas đã cảm thấy không khỏe.

Không phải đơn thuần là đau bụng, mà còn là dạ dày, có cảm giác đau đớn lạnh lẽo cuồn cuộn. Nội tạng giống như bị kéo mạnh, muốn duỗi thẳng người cũng khó khăn.

Vikas không uống thuốc giảm đau, đi thẳng đến nhà vệ sinh.

Giây phút đẩy cửa bước vào, bước chân Vikas dừng lại.

Vòi nước cũ kỹ tối nay không hề phát ra tiếng tí tách, gã ta vặn vòi nước.

Nước không chảy.

Hèn chi…

Vikas che miệng mũi, trong nhà vệ sinh bốc lên một mùi hôi thối.

Cửa sổ đóng kín mít, nhà vệ sinh hôm nay có chút kỳ lạ, rất khó hình dung, đó là cảm giác không khí bị thứ gì đó nén lại.

Đúng lúc gã ta cảnh giác có nên rời đi hay không, lớp vữa trên bức tường ố vàng cũ kỹ lại rơi xuống vài miếng, trong không khí đục ngầu dần dần lan ra một mùi hôi thối.

Cánh tay lộ ra bên ngoài của Vikas cảm nhận được cơn lạnh thấu xương.

Là quỷ đến rồi.

Khóe miệng gã ta nhếch lên, bình tĩnh triệu hồi vũ khí.

Quỷ xuất hiện trước mặt, dễ đối phó hơn nhiều so với những quy tắc chết chóc.

——

Cùng một đêm.

Cuối cùng Chu Kỳ An cũng đến ký túc xá của cậu sinh viên đại học, vừa kể chuyện của Tư tiên sinh, vừa tìm kéo:

“Nó còn nợ xăng nhà tôi! Nhớ nhắc nó đưa xăng cho cậu.” Cậu sinh viên đại học chỉ nghe thôi đã run lẩy bẩy như cầy sấy.

“Anh Chu, tiến độ khám phá của anh đã xong chưa?”

“Địa điểm check-in cuối cùng vẫn chưa đi.” Chu Kỳ An thản nhiên nói: “Bây giờ tôi thân tàn ma dại như vậy, quỷ bình thường cũng có thể giết chết tôi.”

Cậu sinh viên đại học sững sờ, vết thương không thể nói lành là lành trong nháy mắt được.

Chu Kỳ An đánh một cái hắt xì, ung dung cắt may vải vóc làm đồ handmade: “Không sao, đừng nói người đi sớm, vẫn còn người đi sớm hơn.”

Cậu cười nói: “Bây giờ Vikas chắc đang tốn công tốn sức muốn giết chết con quỷ đó, không cho tôi hoàn thành địa điểm check-in cuối cùng.”

Điều cậu chờ đợi chính là thời khắc đối phương làm người tiên phong tuyệt vời nhất, khiến sức mạnh của quỷ bị suy yếu.

Bản thân không thể trở nên mạnh mẽ, vậy thì hãy tiêu hao sức mạnh của quỷ.

Cậu sinh viên đại học vội vàng nói: “Lỡ như thật sự giết chết con quỷ đó…”

Chu Kỳ An nheo mắt: “Cho dù là đại lão lợi hại đến đâu cũng không thể giết chết quỷ một cách dễ dàng trong nháy mắt được.”

Chẳng lẽ ai cũng có Thánh Khí trong tay sao.

“… Hy vọng trong quá trình giao chiến, Vikas có thể gây ra động tĩnh lớn một chút, tốt nhất là gây ra ma sát gì đó. Nhưng nếu không gây ra được cũng không sao, tôi đã nhờ một thiên tài vật lý hóa học làm một cái bẫy hoàn hảo, Thẩm Tri Ngật cũng đang chú ý ở gần đó.”

“Anh ấy sẽ canh giờ chính xác.”

Khi Thẩm Tri Ngật không nói chuyện, sự hiện diện của hắn còn thấp hơn cả Mục Thiên Bạch, người bình thường hoàn toàn không thể phát hiện ra.

Cậu sinh viên đại học tò mò nhìn Chu Kỳ An làm đồ handmade, vẫn không hiểu lắm.

Nhưng nhà trường không cho phép phá hoại tài sản công cộng quan trọng, anh Chu của cậu chắc là sẽ không đánh bom trường học chứ.

Ầm!

Đúng lúc này, gạch lát nền đột nhiên rung lên dữ dội.

Cậu sinh viên đại học giật nảy mình, sau vài giây cậu ta bình tĩnh lại, nhìn về phía Chu Kỳ An.

Người sau chậm rãi đứng dậy, đeo chiếc khẩu trang vừa làm xong, nháy mắt ra hiệu.

Cậu sinh viên đại học cẩn thận mở cửa, một mùi hôi thối khó có thể diễn tả được bằng lời chui vào từ khe cửa.

“Ặc.” Cậu sinh viên đại học nín thở.

Người mở cửa không chỉ có một mình cậu ta, không biết là ai đã dùng dụng cụ chiếu sáng, mượn ánh sáng nhìn sang, Vikas bẩn thỉu xuất hiện trong tầm nhìn. Mái tóc vàng óng ả kia, lúc này đã lẫn lộn với vữa và thứ chất lỏng không rõ tên, đôi mắt như viên bảo thạch không còn thấy được vẻ ôn hoà giả tạo ngày thường.

Bịch.

Chất thải tanh hôi dính lên đôi giày bóng loáng.

Nhà vệ sinh ở cuối hành lang đen kịt một màu, mảnh sứ vỡ nát tung tỏa khắp nơi, nước bẩn không ngừng làm ô nhiễm hành lang.

Bên cạnh chân Vikas còn có một con búp bê bị cháy đen, đó là đạo cụ 【Búp bê thế mạng】 được sử dụng vào lúc nguy cấp.

Không chỉ có tầng này, người chơi ở tầng dưới cũng cẩn thận kết bạn đi ra ngoài xem xét tình hình, kết quả là ai nấy đều nhìn nhau, che miệng mũi nôn khan, miễn cưỡng đưa ra một khả năng:

… Nổ khí metan.

Hết chương 67.

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chu Kỳ An: Nổ bị thương quỷ, nổ bị thương Vikas, ừm, hoàn hảo.

Cậu sinh viên đại học: …

 

Chương 67: Song Điêu

Ngày đăng: 7 Tháng 10, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên