Chương 68: Long Ngạo Thiên Ta, Thề Sống Chết Bảo Vệ Lưu Ba Nhi
Ninh Lạc lập tức buông dụng cụ làm nông trong tay xuống: “Tôi buồn tiểu quá, đi vệ sinh một lát đã.”
Phương Lộc Dã: “Cậu không phải là buồn tiểu, mà là tiểu rắt đúng không? Không phải ba phút trước cậu vừa đi rồi à?”
Ninh Lạc ôm bụng, vẻ mặt đau khổ: “Trưa nay tôi ăn phải đồ gì đó nên bị đau bụng tiêu chảy rồi. Đáng ghét, chắc chắn là có kẻ muốn ngấm ngầm hãm hại tôi, cho tôi uống thuốc xổ rồi.”
“Thật sao, hóa ra cơm tôi nấu còn có thêm công dụng của thuốc nhuận tràng nữa à.”
Ninh Lạc ngẩng đầu, nhìn thấy Lộ Đình Châu vừa ra khỏi phòng, đối phương đang dựa vào khung cửa, nhìn cậu, ý bảo cậu cho một lời giải thích.
Lộ Đình Châu mỉm cười, giơ tay ra hiệu: “Tiểu Lạc, lại đây nào, nói trước ống kính xem, tôi đã bỏ thuốc vào món nào. Đưa bằng chứng của em ra đây.”
Ninh Lạc đối diện với nụ cười không chạm tới đáy mắt của anh, chuông báo động reo inh ỏi.
Cậu run rẩy giơ tay lên, làm động tác trái tim bé xíu trước ngực: “Anh bỏ bùa yêu, để cho em yêu anh đến mức vô phương cứu chữa.”
Lộ Đình Châu lập tức sững sờ tại chỗ.
Phải mất mấy giây anh mới nhận ra câu nói này của Ninh Lạc là nói ra khỏi miệng, chứ không phải là tiếng lòng của cậu.
Bình luận trên phòng livestream lướt qua một loạt dấu hỏi chấm và “aaaaaaaa”, thỉnh thoảng còn xen lẫn vài bình luận có nội dung châm biếm.
[Couple của tôi là quốc yến! Mẹ ơi, con gái mẹ có tương lai rồi, không cần phải ăn cơm nguội nữa.]
[Hai cậu nhóc kia, chương trình tạp kỹ này coi như bị hai người chơi thành chương trình hẹn hò luôn rồi, đúng không? Tốt tốt tốt, rất tốt.]
[Ninh Lạc, cho dù cậu có dùng khuôn mặt đẹp trai này để nói mấy lời sến súa đó, tôi cũng không thể chấp nhận được.]
[Tôi đã tra cung hoàng đạo của Lộ Đình Châu rồi, là người có cung hoàng đạo thuộc nguyên tố Thổ đó, anh ấy thích kiểu này!]
[Chính chủ phát đường là hành vi gì? Trực tiếp khiến tôi bị tiểu đường online luôn.]
[Nói trôi chảy như vậy, bình thường chắc chắn nói không ít lần rồi nhỉ?]
Lộ Đình Châu đứng thẳng dậy, mở miệng: “Em…”
Ninh Lạc: “Hả? Em? Em làm sao?”
Hướng Bặc Ngôn đột nhiên rùng mình một cái, độ phản xạ cực dài rốt cuộc cũng online: “Ninh Lạc, có thể thu bớt cái vẻ sến súa trên người cậu lại không?”
【Ngại quá, xin lỗi mọi người, gần đây tôi lại nhập thêm một ít hàng từ chỗ anh chàng đẹp trai tà mị kia.】
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn ống kính, kìm nén câu hỏi không đúng lúc, nói: “Trước mặt khán giả livestream mà em còn dám cưỡi vali đuổi theo, sao chỉ một cuộc phỏng vấn nhỏ mà lại sợ đến vậy?”
Ninh Lạc lý lẽ rất hùng hồn: “Giết người do kích động và giết người có chủ đích là cùng một chuyện sao?”
“…”
Lộ Đình Châu vừa định nói gì đó, ngoài cửa đã truyền đến tiếng động: “Xin hỏi, đây có phải là nhà của thiếu niên đuổi theo con lợn nái không?”
Ninh Lạc: “…”
【Không phải, không phải đâu, anh tìm nhầm rồi! Mau đi, mau đi đi! 】
Giây tiếp theo, giọng nói tràn đầy nhiệt tình của Tiền Đa Đa vang lên: “Đúng vậy đúng vậy, Ninh Lạc của chúng tôi đã đợi các vị rất lâu rồi, mời vào mời vào.”
【Tiền Đa Đa, tối nay sẽ trùm bao bố đánh anh thành Tiền Tịch Tịch Tịch Tịch! 】
Mãi một lúc sau Tiền Đa Đa phản ứng lại mới hiểu được ý tứ của câu này là, đánh cho mình bẹp dí.
Dấu chấm lửng của hắn dài thật dài: “…………”
Cảm ơn, thật sự là bị lạnh cóng rồi.
Phóng viên vừa vào, ánh mắt liền rơi vào nơi mấy người đang tụ tập ở phía Tây, đi thẳng tới hỏi: “Ai trong số các cậu là Ninh Lạc?”
Ninh Lạc kéo Hướng Bặc Ngôn đang đứng gần mình nhất: “Vị này.”
“Hả?”
Vẻ mặt của Hướng Bặc Ngôn trông như muốn hét lớn một tiếng “Bùng nổ đi hiện thực, tan vỡ đi tinh thần”, sau đó đấm cho Ninh Lạc thành sao băng.
Phóng viên nghi hoặc: “Nhưng mọi người đều nói Ninh Lạc tóc đen mà, sao nhanh như vậy đã biến thành tóc hồng rồi?”
Ninh Lạc trầm giọng: “Anh không hiểu đâu, Ninh Lạc thật ra là một người hói đầu, cậu ấy đội tóc giả đó, một ngày đổi một màu tóc.”
Mọi người: ??????
Có cần phải liều mạng như vậy để trốn tránh phỏng vấn không!
Bàn tính của Ninh Lạc có văng đến Siberia cũng vô dụng, Hướng Bặc Ngôn chính nghĩa đã lôi cậu ra, đẩy về phía phóng viên: “Cậu ấy mới là Ninh Lạc!”
Phóng viên: “Hả?”
Mặc dù hắn ta có nghi ngờ, nhưng tố chất nghề nghiệp vẫn online, rất nhanh đã hiểu rõ mọi chuyện trước mắt, vô cùng cảm động: “Thì ra thiếu niên đuổi theo con heo của chúng ta không chỉ có một trái tim lương thiện, mà còn vô cùng khiêm tốn, không muốn dễ dàng tiết lộ thân phận của mình, chỉ muốn làm việc tốt, không màng danh lợi.”
Ninh Lạc trầm mặc một lát, sau đó mỉm cười chuyên nghiệp: “Anh có thể nghĩ như vậy thì thật tốt quá.”
[Ai dạy anh nghĩ như vậy? Rốt cuộc là ai?]
[Tôi nói chứ, anh phóng viên này, đừng có quá đáng nhé.]
[Có phóng viên cho cậu ta bậc thang, vậy mà khóe miệng thằng nhóc này còn khó kìm nén hơn cả AK.]
[Ninh Lạc: Cảm ơn bậc thang của tự nhiên]
Trong lúc hai người nói chuyện, Tiền Đa Đa đã kêu gọi tất cả khách mời và nhân viên công tác đến nghe.
Phóng viên vừa quay người, Ninh Lạc đã nhìn thấy đám đông nghìn nghịt trong viện nhỏ.
“…” Ninh Lạc khó hiểu, hỏi Tiền Đa Đa, “Anh đang làm gì vậy?”
Tiền Đa Đa ngồi ở hàng ghế đầu, mỉm cười vỗ tay: “Chúng tôi đến để lắng nghe những hành động vẻ vang của thiếu niên đuổi theo con heo, được tắm mình trong ánh sáng thánh thiện dũng cảm, không sợ hiểm nguy của cậu.”
Phương Lộc Dã hạ giọng, nói với Ninh Lạc: “Để tôi phiên dịch lại cho cậu nghe, chính là đến xem trò cười của cậu đấy.”
Ninh Lạc nghiến răng: “Phiên dịch rất tốt, lần sau không được phép làm nữa.”
Phương Lộc Dã tặc lưỡi: “Ninh Lạc, cậu đây là không hiểu chuyện rồi, chúng tôi muốn có cơ hội như vậy còn không được đâu.”
Ninh Lạc nhìn nụ cười hả hê trên khóe miệng cậu ta, tức giận đến mức hừ một tiếng.
【Đợi đấy, tôi về nhà sẽ treo cổ trước cửa nhà cậu, dọa chết cậu. 】
Phương Lộc Dã: “…”
Nhìn chút bản lĩnh của cậu kìa.
Cuối cùng Ninh Lạc vẫn ngồi xuống trước mặt mấy trăm người trong sân, mặc dù ngượng ngùng, nhưng vẫn giữ nụ cười lịch sự nhìn phóng viên đối diện.
Phóng viên lấy ra bản thảo phỏng vấn đã chuẩn bị sẵn, cười nói: “Không sao, đừng căng thẳng, chúng ta cứ thoải mái trò chuyện là được.”
Ninh Lạc giơ tay hỏi: “Thưa ngài, cái thoải mái này là thoải mái đến mức nào?”
Lời này vừa nói ra, phía dưới có người không nhịn được cười.
Phóng viên ngớ người, nhưng vẫn phối hợp với cậu mà cổ vũ mấy câu: “Ờ, không cần giơ tay, cũng không cần gọi tôi là ngài, cứ gọi tôi là Tiểu Lưu là được. Đã là phỏng vấn thì chắc chắn phải càng thoải mái càng tốt, chúng ta cứ chân thành đối đãi với nhau là được.”
Ninh Lạc như có điều suy nghĩ: “Tôi hiểu rồi.”
Tiền Đa Đa đột nhiên có dự cảm không lành, lẩm bẩm: “Tôi cứ cảm thấy Ninh Lạc động não suy nghĩ còn đáng sợ hơn cả lúc cậu ấy không động não. Chắc chắn là tên này đang ấp ủ chuyện gì đó rất đáng sợ.”
Ninh Lạc nghe thấy vậy thì âm thầm liếc hắn một cái.
【Nhìn cái vẻ thiếu đòn của anh kìa… Đây là chương trình sẽ phát sóng trên kênh pháp luật đấy, sao tôi có thể nói lung tung được.】
Tiền Đa Đa nghi hoặc: Kênh pháp luật? Kênh pháp luật nào?
À, đúng rồi, phóng viên Tiểu Lưu liên lạc với mình có nói, chương trình phát thanh của thôn bọn họ đúng là có liên quan đến pháp luật.
Ninh Lạc hoàn toàn không biết chân tướng, vẫn đang tận tâm tận lực làm việc, thậm chí còn âm thầm xoay người một chút, để lộ khuôn mặt bên phải của mình ra trước ống kính.
【Đúng, cứ quay như vậy, quay mặt phải của tôi đi, mặt phải của tôi đẹp hơn, he-he, góc nghiêng thần thánh!】
Phương Lộc Dã: “…”
Không có ai thay trời hành đạo, đến thu phục Ninh Lạc sao?
Thật sự là, khiến người ta không chịu nổi mà.
Phóng viên Tiểu Lưu đang phỏng vấn trực tuyến: “Ninh Lạc, mặc dù cuối cùng cậu không thành công, nhưng cậu đã đuổi theo ngay khoảnh khắc lợn nái xổng chuồng, tinh thần dũng cảm không sợ hãi này rất đáng để tất cả dân làng chúng ta học tập, cậu có suy nghĩ gì trong khoảnh khắc đuổi theo đó không?”
Ninh Lạc mỉm cười: “Lúc đó trong đầu chỉ có cứu người, không có suy nghĩ gì khác.”
【Long Ngạo Thiên ta, thề sống chết bảo vệ Lưu Ba Nhi, mang theo hắn dũng cảm xông pha thiên hạ! 】
Khóe miệng Hướng Bặc Ngôn méo mó, quay đầu đi, không nhịn được cười.
Phóng viên lại hỏi: “Lần cứu người nguy hiểm này nghe nói cậu cũng bị thương, vậy lần sau cậu có đưa ra quyết định tương tự không?”
Ninh Lạc nghe nửa câu đầu của hắn thì nụ cười dần dần cứng đờ, thi thể lạnh băng. Nửa câu sau mới dần dần ấm lại.
【Sợ chết tôi rồi, may mà không hỏi tôi bị thương ở đâu, ừm, không tệ, chàng trai trẻ này rất có tiền đồ, câu hỏi này khiến vết thi ban trên cơ thể tôi cũng nhạt đi.】
Khóe miệng Tiền Đa Đa giật giật.
Sao cơ, hắn ta lén lút dùng tinh chất làm trắng da mờ vết thâm cho cậu à?
Ninh Lạc không nghe được tiếng lòng của Tiền Đa Đa, nếu không thì cao thấp gì cũng phải có một trận giao phong chính diện bằng đại mông của những người đàn ông.
Cậu nghiêm túc trả lời câu hỏi của phóng viên: “Lần sau tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng thực lực của bản thân mình trước, sau đó mới giúp đỡ người khác, làm việc trong khả năng của mình, không lỗ mãng như vậy nữa.”
Phóng viên cảm thán: “Thật là một thiếu niên đuổi heo dũng cảm, cậu có phẩm chất dũng cảm của thanh niên thời đại mới!”
Ninh Lạc ngượng ngùng: “Anh quá khen rồi.”
【Tôi không chỉ có phẩm chất dũng cảm, tôi còn đặc biệt biết ơn và lễ phép, lần sau gặp lại anh chàng đẹp trai ma mị kia, tôi sẽ nói một câu, “Tôi thật sự cảm ơn” và “Thật là thank you”.】
【Sau đó, khi anh ta trả lời tôi, tôi sẽ dùng phẩm chất giao tiếp tốt của mình để đáp lại một câu, “Anh đang sủa cái gì đấy?”】
Tiền Đa Đa vỗ tay: Đại sư thông tuệ quá!
Nếu đã nói như vậy thì mình cũng rất nhân ái, bây giờ rất muốn nói với đại sư một câu, “Cậu không sao chứ”.
Hắn vừa vỗ tay, tất cả mọi người cũng bắt đầu vỗ tay theo, hiện trường đột nhiên vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Hướng Bặc Ngôn ngồi xổm mỏi chân, đứng dậy giậm chân, tất cả mọi người phía sau như sóng biển hết lớp này đến lớp khác đứng dậy, không quên vỗ tay rầm rầm, vẻ mặt vô cùng kích động tán dương, như thể đã được khai sáng.
Tổ hậu cần là nơi hiểu rõ chỗ làm việc nhất, vừa vỗ tay rầm rầm, vừa hét lớn một tiếng: “Nói hay lắm! Nói đúng lắm!”
“Đúng vậy, quá đúng!”
“Ninh Lạc chính là tấm gương của chúng ta!”
“Học tập tấm gương sáng, nỗ lực đuổi heo!”
Ninh Lạc cầm micro, nhìn đám người đứng dậy vỗ tay, đột nhiên luống cuống tay chân không biết phải làm sao.
Một lát sau, cậu lại lặng lẽ đặt micro xuống, mờ mịt nhìn phóng viên: “Vậy… chúng ta phỏng vấn xong rồi sao?”
Phóng viên hai mắt tối sầm.
Không phải, ai nói kết thúc? Chưa kết thúc mà.
Sao các người lại đột nhiên tiến vào giai đoạn cuối của buổi phỏng vấn rồi?
Phóng viên mơ mơ hồ hồ kết thúc buổi phỏng vấn, lúc được mọi người tiễn ra ngoài vẫn còn có chút chưa phản ứng kịp, suýt chút nữa đã bị vấp ngã ở ngưỡng cửa.
Ninh Lạc đỡ hắn ta một cái, ghé sát lại nhỏ giọng hỏi: “Chương trình này của các anh khi nào thì phát sóng, kênh nào vậy? Cần phải biên tập lại trong bao lâu?”
【Mau nói ra, để tôi còn bảo ba mẹ tôi tránh xa ra! 】
Phóng viên càng hoang mang mờ mịt hơn: “Hả? Tối nay có thể phát rồi.”
Viết một bản thảo, phát lên loa phát thanh mà thôi, đâu cần phiền phức như vậy.
Ninh Lạc kính nể: “Hiệu suất như vậy!”
【Không hổ là kênh pháp luật! 】
Lúc này cậu vẫn không biết mình sẽ trải qua chuyện gì.
Cho đến 6 giờ tối.
Chiếc loa phóng thanh to tướng treo trên cột điện ở cổng sân viện đột nhiên vang lên, truyền đến giọng nói quen thuộc, bắt đầu đọc vô cùng diễn cảm: “Hôm nay, chúng ta hãy cùng nhau chứng kiến hành động anh dũng của một thiếu niên đuổi heo.”
“Cậu ấy, là người đã dũng cảm đuổi theo con heo không một chút sợ hãi, cậu ấy, chính là vị thần bảo vệ của dân làng. Cậu ấy đã dùng chiếc vali của mình, vì thôn Hoa Hoàng của chúng ta xây dựng nên một bức tường thành an toàn không thể vượt qua!”
“Cậu ấy, chính là chiến sĩ đuổi heo của chúng ta ngày hôm nay, người xông pha trên chiếc vali!”
“Ninh —— Lạc ——!”
Tiếng loa phát thanh rất lớn, vang vọng khắp thôn Hoa Hoàng, kéo dài một lúc rất lâu.
[Đệt, ha ha ha ha ha, cái này mới gọi là mất mặt nè!]
[Ninh Lạc, nhóc con cậu cũng có ngày hôm nay.]
[Bắt nạt Ninh Lạc đúng không? Hay lắm, tôi rất thích xem, làm nhiều thêm nữa đi!]
[Mịa nó, chương trình này không chỉ có khách mời điên, mà cả nhân viên công tác và dân làng cũng rất điên!]
Ninh Lạc bóp bóp huyệt nhân trung của mình.
Có một khoảnh khắc, cậu cảm thấy như mình lại xuyên không rồi.
Nếu không thì tại sao lại nghe thấy thứ hoang đường như vậy chứ?!
Tại sao những kẻ thần kinh trên thế giới này lại nhiều hơn cả tóc rụng của cậu vậy!
Không cần phải nghe kỹ, Ninh Lạc cũng đã nghe thấy tiếng cười ma quái của đám người trong viện, âm thanh vòm 3D, từng đợt sóng âm đang oanh tạc như bom.
Ngoài sân viện, đột nhiên vang lên tiếng động.
“Đại ca, chính là chỗ này!”
“Chúng ta đến rồi! Chính là đám người trong sân này đang khiêu khích địa vị giang hồ của đại ca đó!”
“Đại ca, đã đến lúc chúng ta hạ chiến thư rồi!”
Ninh Lạc nhìn kỹ, trong nháy mắt bị những mái tóc nhuộm đủ màu sắc lòe loẹt đâm mù mắt, muốn móc cả hai con mắt ra vứt đi luôn cho rồi.
Đại ca của đám người ăn mặc kỳ dị kia khập khiễng bước đi trên đôi giày đậu đậu, đánh giá Ninh Lạc một lượt từ trên xuống dưới: “Chỉ bằng các người? Dám công khai phát bài hát vang danh giang hồ của anh Hổ tôi đây, có phải muốn quyết chiến với tôi trên đỉnh Tử Cấm Thành không?”
Ninh Lạc ngây người: “Cái gì cơ?”
Anh Hổ hất cằm, hừ một tiếng, vẫy tay: “Các anh em, cho đám người này một chút chấn động giang hồ đi, để bọn chúng biết cái gì gọi là thế giới hoa lệ mê người, sau này làm người thì phải khiêm tốn một chút!”
“Quẩy lên nào!”
“Bụp” một tiếng, ánh sáng chói lòa xuất hiện ở cổng sân viện, đỏ cam vàng lục lam chàm tím.
Anh Hổ tự tin cất giọng: “Anh mày muốn hôn cô gái nóng bỏng nhất, làm con sói hoang dã nhất! DJ, lên nhạc!”
Hết chương 68.
Chú thích:
- 大屁股 (dà pì gǔ): “Đại mông”, đây là một cách nói lóng, nhấn mạnh sự thô lỗ, mạnh mẽ. Là một cách nói cường điệu và hài hước, nhấn mạnh sự thô lỗ và mạnh mẽ của cuộc xung đột.
- 栓Q (shuān Q): Xuyên Q, là một từ lóng trên mạng, có nghĩa là “cảm ơn” hoặc “cạn lời”, tùy vào ngữ cảnh. Trong tình huống này mình đoán là cảm ơn nên đã dùng Thank you để thay thế.
- Giày đậu đậu: là một loại giày lười.
