Chương 69: Chồng Ơi, Anh Là Thần Của Em
Ninh Lạc nhìn màn biểu diễn trực tiếp của mấy người kia, như bị điểm huyệt đứng sững tại chỗ.
Giây tiếp theo, cậu hét lên một tiếng chói tai: “A a a a a, các người đang làm cái gì vậy!!”
Cậu sắp xấu hổ đến mức da đầu tê dại luôn rồi!
Tiếng hét thu hút những người khác, mọi người lần lượt xúm lại xem, rồi cũng đứng hình tại chỗ.
Đây là đang làm cái quái gì vậy!
Đây là tiếng lòng sụp đổ của tất cả mọi người.
Anh Hổ thấy càng ngày càng có nhiều người đến xem, sĩ khí tăng cao: “Nào, anh em, quẩy cho bọn họ xem một đoạn múa hoa tay đi!”
Đám anh em nghe lệnh, bắt đầu hai tay kết ấn, lắc lư theo điệu nhạc sôi động.
“Một mình ta uống rượu say, say đến mức nhìn một người đẹp thành hai.”
“Hai mắt tôi chỉ nhìn theo một người, tôi chỉ cầu ngày sau có thể cùng nhau trở về.”
Ninh Lạc lại bắt đầu bấm vào huyệt nhân trung, tay run rẩy không ngừng.
“Bụp” một tiếng.
Thế giới bỗng yên tĩnh trở lại.
Lộ Đình Châu đứng trước ánh mắt của mọi người, thu tay tắt công tắc loa về, nhíu mày: “Đừng làm ồn.”
Anh Hổ và đám anh em của cậu ta ngây người.
【A a a a a, chồng ơi, anh là thần của em!】
Tiền Đa Đa lúc này cũng muốn hét lên: A a a a a, chồng ơi, anh là… Khoan đã, hình như có gì đó không đúng!
Cái gì? Vừa rồi Ninh Lạc gọi cái gì? Chồng ơi?!
Tiền Đa Đa lập tức bịt miệng mình lại, cái này không thể gọi theo được.
Anh Hổ lập tức không vui, tiến lên hai bước chọc chọc vào vai Lộ Đình Châu: “Này, nhóc con, cậu là người ở đâu ra? Dám chỉ tay năm ngón ra lệnh với ông đây?”
Cậu ta chỉ chọc được một cái rồi không chọc được nữa, bởi vì Lộ Đình Châu đã nắm chặt lấy tay cậu ta.
Anh Hổ muốn rút tay ra, nhưng không rút được.
Lộ Đình Châu đứng đó, đưa tay kia ra, thản nhiên chỉ vào camera: “Cậu có biết bọn tôi đang livestream không?”
Một tên đàn em bên cạnh nói: “Đương nhiên là biết, đại ca của bọn tôi bảo rồi, đây là cơ hội tốt để anh ấy nổi tiếng đó!”
Anh Hổ quay đầu hét lớn: “Câm miệng!”
Ninh Lạc ôm mặt.
【Cậu nổi tiếng thật rồi, lát nữa trên mạng sẽ toàn là video cậu múa hoa tay thôi.】
Không thể không nói, Ninh Lạc thật sự rất hiểu đám cư dân mạng này.
[Đưa anh Hổ đi trên con đường hoa! ]
[Á á á á, tôi chịu hết nổi rồi, mọi người đang làm cái quái gì vậy!]
[Quần bó, giày đậu đậu, tôi tên là anh Hổ, các người nhớ kỹ đấy.]
[Vậy rốt cuộc thì tại sao đám người này lại đến đây, tôi thật sự không hiểu.]
[Còn nhớ lần trước đạo diễn Tiền đã làm rung động DNA của chúng ta bằng màn DJ gào thét không, tôi đoán là do quá phô trương nên đã gọi cả người dân địa phương đến.]
[Thế chẳng phải là gậy ông đập lưng ông à, đánh nhau đi đánh nhau đi, hay quá, tôi thích xem! ]
Quả thực là anh Hổ muốn thể hiện một chút, đây là cơ hội tốt để lên TV, không thể bỏ lỡ được.
Nhưng tay cậu ta lúc này đã bị Lộ Đình Châu giữ chặt, không cách nào rút ra được, phải dùng hết sức bình sinh để kéo.
“Mịa nó, bọn mày mù hết rồi à? Mau lên đây giúp tao coi! Buông tay, buông tay ra!”
“Cái này là cậu nói đấy.” Lộ Đình Châu đột nhiên buông tay.
Anh Hổ không kịp thu lực, lùi về sau mấy bước, được đám đàn em đỡ mới miễn cưỡng đứng vững được, cậu ta nhìn cổ tay mình, lại nhìn Lộ Đình Châu: “Cậu lấy đâu ra mà sức lực lớn như vậy!”
Tên đàn em nhìn kỹ mặt Lộ Đình Châu rồi hét lớn một tiếng: “Anh Hổ, đây không phải là A Trạch sao?”
Hướng Bặc Ngôn lập tức bị kích hoạt từ khóa, gật đầu lia lịa, đúng đúng đúng, chính là A Trạch! Các người nhìn kỹ lại xem, A Trạch này có giống hệt Yamashita Takuma không?
Anh Hổ ngây ngẩn cả người một lúc: “A Trạch?”
Cậu ta lập tức ghé sát đầu lại nhìn mặt Lộ Đình Châu, dí sát vào mặt anh để quan sát tỉ mỉ hơn. Đám đàn em cũng xúm lại, cả một đám người có phong cách lập dị vây quanh người bình thường duy nhất ở đây.
Ninh Lạc thấy tình hình không ổn, vội xông lên, giang hai tay bảo vệ Lộ Đình Châu: “Làm gì vậy, các người làm gì vậy, gần quá là không có phép lịch sự đâu đấy nhé.”
“Thật sự là A Trạch!”
“Trời ơi, A Trạch còn sống!”
“Anh Hổ, đây là thần tượng của anh mà!”
Âm thanh đột nhiên bùng nổ làm cho Ninh Lạc chấn động, cậu giật mình, ôm tai.
Cuối cùng cũng đến lượt nhóc con này bị chấn động rồi! Vẻ mặt hả hê của Phương Lộc Dã chưa kéo dài được bao lâu thì đã thấy Lộ Đình Châu lạnh mặt lên tiếng:
“Gần như vậy, hét cái gì.”
Phương Lộc Dã: ?
Ninh Lạc thấy có người ra mặt giúp mình, lập tức khí thế tăng cao, chống nạnh đứng trước mặt Lộ Đình Châu, hất cằm về phía anh Hổ: “Đúng vậy, hét cái gì mà hét, tối rồi còn làm ồn!”
[Cậu bây giờ đặc biệt giống cáo mượn oai hùm, hồ ly đội lốt hổ.]
[Cười chết mất, có người chống lưng một cái là lập tức hống hách ngay được nhỉ.]
Anh Hổ vừa định kêu oan cho mình, thì sau lưng bỗng truyền đến một tiếng hét lớn: “Thằng ranh con, lớn gan quá nhỉ, dám đến cả đây gây rối à!”
Mọi người đồng loạt quay đầu, nhìn thấy bí thư chi bộ cầm dép chạy tới, ném một phát, dép bay lên người anh Hổ: “Mày không lo học hành, trốn ra ngoài từ lúc nào? Còn nổi tiếng, tao thấy mày chỉ có nước làm trò cười cho thiên hạ thôi!”
Anh Hổ to con là thế mà tủi thân ôm đầu chịu đòn, không dám hé răng nói nửa lời.
Đám đàn em cũng run rẩy, ôm đầu ngồi xổm xuống theo.
Ninh Lạc kinh ngạc: “Cậu ta còn đang đi học?”
Bí thư xỏ dép vào, trừng mắt nhìn anh Hổ một cái, sau đó nói: “Đúng vậy, còn chưa tốt nghiệp trường nghề đâu.”
Ninh Lạc cảm thán: “Vẫn là bài tập quá ít rồi.”
Anh Hổ trừng mắt nhìn cậu, làm động tác cắt cổ với cậu, dùng ánh mắt hung dữ uy hiếp cậu.
Ninh Lạc sợ rồi, kéo Lộ Đình Châu ra chắn trước mặt mình, tay nắm lấy vạt áo bên hông anh, kéo cánh tay anh chỉ về phía anh Hổ: “Anh, cậu ta bắt nạt em.”
【Cậu ta trừng mắt với em, cậu ta thật xấu, anh mau giúp em trút giận đi.】
Ai mà không có chỗ dựa chứ.
“…”
Yết hầu của Lộ Đình Châu căng cứng.
Quần áo mùa hè vốn dĩ đã mỏng nhẹ, nơi lòng bàn tay Ninh Lạc áp vào người anh đặc biệt nóng bỏng.
Thấy anh không có phản ứng, đối phương còn được đà lấn tới, lắc lắc cánh tay anh, đầu thò ra từ sau vai anh, nhìn anh.
Tóc vô tình lướt qua làn da trên cổ Lộ Đình Châu, tạo nên cảm giác thật ngứa ngáy.
【Anh cai nghiện chưa, sao lại nhịn không lên tiếng nói chuyện với em vậy?】
Lộ Đình Châu liếc mắt nhìn cậu, đối diện với ánh mắt của cậu vài giây rồi giơ tay lên, ấn đầu cậu xuống trở lại, hắng giọng một cái, nói: “Bài tập đúng là hơi ít.”
Anh Hổ nước mắt lưng tròng.
Cả đời này cậu ta và bài tập chính là kẻ thù không đội trời chung.
Nhưng dưới sự uy hiếp kép của thần tượng và bí thư, cậu ta hừ hừ nói: “Tôi về nhà chắc chắn sẽ học hành chăm chỉ.”
【Nói miễn cưỡng như vậy, cái miệng và trái tim này phải đối chiếu sổ sách cả đêm ấy nhỉ?】
Lộ Đình Châu nhìn về phía bí thư: “Bí thư Lý, đối với học sinh thì việc học vẫn là quan trọng nhất, hay là để người của chương trình đưa bọn họ về đi.”
Đám đàn em kinh ngạc, sao còn liên quan đến bọn họ nữa?
Bí thư mừng rỡ: “Vậy thì làm phiền rồi, sáng mai đi sao?”
Lộ Đình Châu mở miệng: “Không, tối nay.”
【Anh thật tàn nhẫn, em càng ngày càng yêu anh hơn rồi.】
Anh phớt lờ ánh mắt như sụp đổ của đám nhóc có phong cách khác thường: “Vừa hay, để chương trình trông chừng bọn họ, để bọn họ làm hết bài tập rồi mới đưa về trường.”
Bí thư Lý mừng rỡ quá đỗi, vội vàng bắt tay anh: “Tổ chương trình của các anh toàn là người tốt!”
Ninh Lạc gật đầu lia lịa: 【Tâm địa như pizza! 】
Lộ Đình Châu mỉm cười đưa tay ra: “Vì những bông hoa của Tổ quốc.”
Những bông hoa loa kèn diêm dúa sặc sỡ của Tổ quốc giờ trông giống như cá muối phơi khô, mất hết ước mơ hi vọng.
Như vậy, chương trình tạp kỹ này từ phim trồng trọt ở nông thôn, chuyển mình thành phim giang hồ, cuối cùng lại biến thành phim giáo dục, chương trình đặc biệt dành ra một căn phòng để cho những bông hoa của Tổ quốc làm bài tập, còn mở cả livestream cho bọn họ.
Trước khi đi, Lộ Đình Châu ân cần dặn dò: “Hiện tại trên livestream có ba triệu cư dân mạng đang xem các em làm bài tập, các em cố lên. Nếu để tôi biết các em không làm, hoặc làm bừa, còn chép bài…”
Anh mỉm cười, “Có thể thử xem.”
Anh Hổ và những người khác đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của Lộ Đình Châu, đồng loạt im bặt.
Mẹ ơi, nhìn thấy A Trạch sống lại rồi.
Ánh mắt đáng sợ quá, giống như muốn vừa đánh vừa giết, vừa đánh vừa quẳng xuống biển làm thức ăn cho cá.
Ninh Lạc thấy bọn họ xui xẻo, tâm trạng rất tốt. Cậu là người đi cuối cùng, trước khi đi còn làm động tác cắt cổ với anh Hổ, nhân lúc anh Hổ chưa kịp phản kích đã chuồn lẹ.
Chưa chạy được mấy bước thì đã bị ai đó gọi tên.
Cậu quay đầu lại, nhìn thấy Lộ Đình Châu đứng dưới ánh trăng đêm hè đang mỉm cười với mình, anh làm động tác bảo cậu lại gần.
Ninh Lạc nhìn trái nhìn phải, rón rén bước lại gần, sau đó hạ thấp giọng nói: “Sao vậy sao vậy, có phải có chuyện gì động trời muốn nói với em không?”
Ban đầu Lộ Đình Châu có chút sửng sốt vì thái độ thận trọng của cậu, sau đó thì nụ cười trên môi càng sâu hơn, gật đầu: “Chuyện động trời? Ừm, cũng có thể coi là vậy.”
Hai mắt Ninh Lạc sáng lấp lánh: “Vậy là chuyện gì?”
“Có một hạng mục dịch vụ hậu mãi, muốn hỏi ý kiến em.” Lộ Đình Châu chỉ về phía những bông hoa tổ quốc đang cặm cụi làm bài tập ở đằng xa.
Giọng anh nhàn nhạt, hòa vào trong làn gió đêm mùa hè, nhuốm một chút men say mát lạnh, ủ thành loại rượu thanh khiết nhất, nhỏ xuống, từng giọt từng giọt thấm đẫm ý cười.
“Có giúp em trút giận thành công không?”
Hóa ra, thật sự là đang giúp cậu trút giận à.
Mặt Ninh Lạc nóng bừng, thề rằng mình tuyệt đối không phải là người cuồng giọng nói, nhưng mà, nhưng mà…
【Hu hu hu hu, sao lại có giọng nói hay như vậy, lúc thở gấp gáp chắc chắn sẽ càng quyến rũ hơn nhỉ.】
Lộ Đình Châu chớp mắt, giật mình cúi đầu, nhìn người nào đó ngoài mặt thì xấu hổ, nhưng trong lòng lại rất đen tối, cảm thấy giới hạn của mình đã bị Ninh Lạc kéo thấp xuống rồi.
Ví dụ như hiện tại, anh đang nghĩ, thở gấp gáp? Thở như thế nào?
Ninh Lạc thu lại ý nghĩ lung tung trong đầu, cười hì hì lắc lắc cánh tay Lộ Đình Châu: “Siêu hả giận, siêu hài lòng, cho anh đánh giá năm sao.”
Cậu nói xong, hai tay thu lại, tặng cho Lộ Đình Châu một trái tim nhỏ xíu.
Lộ Đình Châu nhìn trái tim trước ngực cậu, khẽ nói: “Sáng nay tôi đã muốn hỏi rồi.”
“Tiểu Lạc, em đã tặng trái tim của em cho bao nhiêu người rồi?”
Nói xong, anh nhìn chằm chằm Ninh Lạc, chờ đợi lời giải thích của cậu.
Ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung, Ninh Lạc luôn cảm thấy biểu cảm của Lộ Đình Châu khi nói lời này không đúng lắm, trong tích tắc đó, đại não của cậu đã kết nối thành công: “Chưa từng, anh là người đầu tiên!”
Lộ Đình Châu: “Thật sao.”
Suýt chút nữa thì Ninh Lạc đã giơ tay lên thề: “Đương nhiên, đương nhiên rồi.”
【Anh không tin em? Anh lại nghi ngờ em? Hai chúng ta không phải là bạn tốt nhất trần đời sao?】
Lộ Đình Châu nheo mắt.
Câu nói quen thuộc, tốc độ đổ vấy ngược lại rất nhanh.
Cuối cùng, khi đối diện với đôi mắt to tròn long lanh của Ninh Lạc, anh vẫn gật đầu: “Được, tin em.”
Lần này Ninh Lạc lại tặng cho anh hai trái tim: “Bắn tim.”
Lộ Đình Châu cười, còn chưa cười xong thì màn hình điện thoại trong tay anh sáng lên, anh cúi đầu nhìn.
Sự chú ý của Ninh Lạc cũng bị thu hút, nhìn theo: “Khoan đã, sao anh lại có điện thoại? Không phải điện thoại đều bị thu rồi sao?”
Lộ Đình Châu nói: “Kỳ này không thu. Có phải em chủ động đưa cho Tiền Đa Đa không?”
Ninh Lạc nghĩ lại, đúng là như vậy, lập tức đau lòng muốn chết: “Tiền Đa Đa đáng ghét, lại lừa em!”
【Nhưng mà, hình ảnh vừa lóe lên trên điện thoại sao trông giống tranh Q-version vậy nhỉ? Lộ Đình Châu cũng xem mấy cái thứ này sao?】
Lộ Đình Châu nhìn nhân vật Q-version trên điện thoại, cười một cái, hỏi: “Em có muốn xem không?”
Ninh Lạc: “Em có thể xem sao?”
Miệng còn đang hỏi, nhưng thân thể thì lại rất thành thật mà nhích lại gần.
Cậu nhìn thấy trên màn hình điện thoại của Lộ Đình Châu là một nhân vật chibi đang ngồi trong giỏ hàng màu xanh quân đội, vẻ mặt hưng phấn giơ tay hoan hô, lá cờ nhỏ trong tay giống như kèn hiệu tiến quân, nhất định phải xông pha chinh phục toàn bộ siêu thị.
“Đây là… em?” Ninh Lạc không chắc chắn lắm, hỏi.
“Đúng vậy, còn một tấm nữa.” Lộ Đình Châu lướt sang, cho cậu xem tấm tiếp theo.
Là cậu đang ngồi trên vali hành lý, vẻ mặt lo lắng không phanh lại được, mắt biến thành hình >-<, mồ hôi nhễ nhại.
“Vừa hay chính chủ ở đây, hỏi xem còn chỗ nào chưa hài lòng không, để bọn họ sửa xong rồi mới dựng mô hình.”
Mãi một lúc lâu Ninh Lạc vẫn không lên tiếng.
Lộ Đình Châu cũng không thúc giục, cầm điện thoại yên lặng chờ cậu mở miệng.
“Vậy, anh…” Giọng nói Ninh Lạc khàn khàn, “Tại sao lại nghĩ đến việc làm cái này?”
“Muốn làm thì làm thôi,” Lộ Đình Châu nói, “Tiểu Lạc, trên đời có rất nhiều chuyện không có lý do. Nếu là chuyện tốt thì hãy tận hưởng, chuyện xấu thì hãy quên đi, đừng để bụng bất cứ chuyện gì.”
Trong lòng Ninh Lạc mềm nhũn, cúi đầu, che đi hốc mắt hơi đỏ của mình, cậu lí nhí: “Em nghi ngờ chuyện anh nói không phải là chuyện tặng quà.”
Lộ Đình Châu hỏi: “Vậy là chuyện gì?”
“…Anh đừng có giả vờ không biết có được không.” Ninh Lạc lén lút trừng mắt nhìn anh, nhưng lại bị bắt gặp tại trận.
“Cho nên,” Lộ Đình Châu lắc lắc điện thoại, thu hút sự chú ý của cậu, “Rốt cuộc là muốn sửa chỗ nào?”
Giọng nói Ninh Lạc vừa nhỏ vừa nhanh, cậu vừa nói một câu gì đó. Nhưng Lộ Đình Châu không nghe rõ, anh cúi đầu lại gần cậu: “Cái gì?”
“Em nói, cái vali hành lý kia,” Ninh Lạc hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu lên, “Có thể thêm….” Anh.
Chữ cuối cùng nghẹn lại trong cổ họng.
Bởi vì Ninh Lạc cảm nhận rõ ràng, cánh môi mình vừa lướt qua làn da mát lạnh, còn ngửi thấy mùi hương thanh mát nhàn nhạt của nước giặt.
Là mùi hương trên người Lộ Đình Châu, nhưng nồng đậm hơn.
Hai người đồng thời ngây người, ngơ ngác nhìn nhau.
Khoảng cách giữa bọn họ, gần đến mức có thể nhìn rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình trong mắt đối phương.
Ngay cả khi có cơn gió lướt qua cũng có chút chật chội.
Ninh Lạc nhìn thấy Lộ Đình Châu chớp mắt, hàng mi rõ ràng từng sợi, thật dài, cong vút, hắt xuống một vùng bóng râm nho nhỏ.
Ánh sáng mạnh của đèn pin quét qua quét lại trong sân vài lần.
Phương Lộc Dã lớn tiếng gọi: “Anh, Ninh Lạc, hai người đi đâu rồi, có phải ở đó không?”
Cậu ta chiếu đèn pin chính xác vào góc mà hai người đang đứng.
Dòng bình luận: [A a a a a, tôi đã nhìn thấy cái gì! ]
Phương Lộc Dã lập tức phát động tấn công bằng sóng âm tần số cao: “A a a a a, hai người đang làm cái gì vậy!”
Ninh Lạc bị dọa đến run rẩy.
【A a a a a a a, tôi đang sàm sỡ anh trai của cậu đó!】
Phương Lộc Dã: ?!
“Anh,” Cậu ta nghẹn ngào, “Không phải anh thật sự bán mình đó chứ?”
Mình thật sự phải gọi Ninh Lạc là chị dâu sao? Mình không muốn!
Lộ Đình Châu chậm rãi đứng thẳng người, dưới ánh đèn pin sáng chói, anh yên lặng nhìn Ninh Lạc, nụ cười vừa rồi đã thu lại, đáy mắt tối tăm không rõ cảm xúc.
Sau đó, dưới sự quan sát của bốn con mắt và vô số cư dân mạng, anh giơ tay lên.
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua nơi bị cánh môi ai đó vô tình chạm vào.
Hết chương 69.
Chú thích:
- Tâm địa như pizza: Là từ lóng trên mạng, có thể hiểu theo nhiều cách khác nhau tùy vào ngữ cảnh. Pizza ở đây tượng trưng cho sự mềm mại, dễ tan chảy. Vì vậy có thể hiểu là người có lòng dạ mềm yếu, dễ bị cảm động, dễ mủi lòng. Khi nói “Tâm địa như pizza” có thể là chỉ người tốt bụng, dễ tha thứ cho người khác, nhưng cũng có thể là mang nghĩa tiêu cực, chỉ người có lòng dạ hai mặt, không kiên định, dễ thay đổi ý kiến. Điều này xuất phát từ việc pizza có nhiều loại topping khác nhau, tượng trưng cho sự thay đổi. (Trong tình huống trên mình nghĩ chắc là ý tốt.)
