Chương 7

Chương 7

 

Mãi về sau khi đã thân quen với An Diệc, Khương Tầm mới biết, sở dĩ hôm đó An Diệc không làm tới cùng với hắn là vì biểu hiện của Khương Tầm quá ngây thơ, kiểu hôn trông có vẻ thiếu kinh nghiệm kia giống hệt trai tân.

 

Nếu thật sự là trai tân, lần đầu chắc chắn sẽ rất nhanh, An Diệc sợ đến lúc đó hắn mất mặt, nên không nỡ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu em trẻ tuổi, bèn dùng tay giúp hắn một lần để làm bước đệm trước.

 

Kinh nghiệm hôn của Khương Tầm không nhiều, nhưng không phải là không có. Chủ yếu vẫn là do An Diệc hôn quá giỏi, anh hôn quá mãnh liệt, Khương Tầm không đỡ nổi. Trong suốt tuần lễ sau đó, hai người gần như ngày nào cũng gặp nhau, những chuyến công tác đáng lẽ phải đi Khương Tầm đều hoãn lại.

 

Thực sự là mê muội rồi, cắm đầu rơi vào lưới tình rồi.

 

“Sao mặt mũi Khương tổng dạo này cứ phơi phới như gió xuân thế?”

 

Có người quen đến công ty bàn việc, Khương Tầm rót trà mời người ta, bị hỏi như vậy, hắn còn trơ trẽn nói: “Có hả? Thế để tôi tém tém lại chút nhé?”

 

“Khương tổng của chúng tôi khóa cửa trái tim khóa tình cảm bao năm nay rồi, Hồ tổng đừng nói lung tung nhé.” Người trong công ty cũng hùa theo trêu chọc, “Sếp Khương nhà chúng tôi có bạch nguyệt quang rồi đấy.”

 

Khương Tầm hắng giọng một cái, hất cằm: “Đi ra ngoài, đừng có đứng đây nói nhảm.”

 

Bình thường quan hệ của mọi người rất tốt, Khương Tầm cũng không có cái vẻ bề trên, cấp dưới cũng chẳng sợ hắn, mọi người cười hi hi ha ha đi ra ngoài.

 

Bạch nguyệt quang thì không đến mức đó, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi, Khương Tầm sớm đã chẳng còn nhớ nhung gì chuyện của Thẩm Phàm nữa. Hắn cũng đâu đến nỗi giờ này đêm hôm khuya khoắt còn nằm mơ giấc mộng nối lại tình xưa. Nhưng Thẩm Phàm đã xuất hiện trong những năm tháng rực rỡ và nồng nhiệt nhất cuộc đời Khương Tầm, mười bảy mười tám tuổi là độ tuổi có thể vì tình yêu mà hy sinh tất cả, cũng là độ tuổi tin vào tình yêu nhất. Đoạn hồi ức đó gắn liền với một bối cảnh đặc biệt. Ngôi trường cấp ba tồi tàn ở một vùng quê, ký túc xá cũ nát, tại một góc bị thế giới bỏ quên, hai người họ đã lén lút sở hữu bí mật của riêng mình.

 

Nó sẽ không bao giờ bị lãng quên.

 

Khương Tầm cũng chưa từng cố ý muốn quên nó đi, bất luận kết quả cuối cùng có ra sao, thì ít nhất vào lúc đó, Thẩm Phàm đã từng vì hắn mà đến ngôi trường quê mùa ấy làm giáo viên, ở cái góc tù túng ấy, Thẩm Phàm đã không từ bỏ hắn. Đối với Khương Tầm của hiện tại, Thẩm Phàm là một đoạn ký ức thật xa xôi.

 

Nói hận thì cũng không phải là hận, nói nhớ cũng không phải là nhớ, có lẽ nói hoài niệm cũng chẳng còn hoài niệm nữa, nhưng trải nghiệm đó và khoảng thời gian ấy là thứ cả đời này Khương Tầm cũng không thể nào quên được, nó là một tồn tại khách quan.

 

Chỉ là, thỉnh thoảng khi nhớ lại đoạn tình cảm đó, Khương Tầm rất muốn hỏi Thẩm Phàm rằng, rốt cuộc thì tại sao lúc đó anh ấy lại từ bỏ. Là vì lúc đó bản thân hắn còn quá nhỏ, không gánh vác nổi một đoạn tình cảm kia, hay là chuyện đó vốn dĩ chỉ là tạm bợ cho qua ngày, cũng chưa từng được kỳ vọng sẽ có tương lai.

 

Khương Tầm mang tiếng làm công việc có liên quan đến mạng xã hội, xung quanh trai xinh gái đẹp đầy rẫy, bình thường cứ ra vẻ ta đây sành sỏi, giờ phút này lại như một cậu nhóc mới lớn bị người ta câu hồn đến mức suýt mất cả vía.

 

An Diệc nhắn tin cho hắn: Cuối tuần có việc gì không?

 

Khương Tầm trả lời: Có lịch rồi.

 

An Diệc: Ok.

 

Khương Tầm: Có thể hoãn.

 

An Diệc: Haha, thế thì thôi không cần phiền đâu.

 

Nửa tiếng sau, Khương Tầm chủ động nhắn: Hoãn xong rồi, giờ rảnh rồi.

 

Lúc đó An Diệc đang chuẩn bị đi lên lớp, đứng ở hành lang gửi một tin: Ok, vậy tuần này ở bên tôi nhé.

 

Thứ bảy tuần đó là sinh nhật An Diệc, Khương Tầm định đặt nhà hàng, nhưng An Diệc lại không cho, bảo có chỗ cần đi rồi.

 

Nhóm người từng gọi điện rủ An Diệc đi chơi lần trước đã chốt lịch từ sớm, bọn họ thường tụ tập ở một căn biệt thự vùng ngoại ô, lần này An Diệc dẫn theo Khương Tầm đi cùng.

 

Trên đường đi, An Diệc bảo Khương Tầm: “E là hôm nay em phải uống chút rượu đấy.”

 

“Uống được mà.” Khương Tầm nói, “Không vấn đề gì.”

 

“Tửu lượng em thế nào? Bọn họ uống kinh lắm đấy.” An Diệc nói.

 

Khương Tầm đáp: “Tửu lượng cũng tạm, không đến nỗi quá tệ.”

 

“Lần trước em uống thành ra như thế là uống bao nhiêu?” An Diệc cười, “Cái lần tôi đi đón em ấy.”

 

Khương Tầm cười, nhìn về phía trước nói: “Em chả bảo với anh rồi còn gì? Lần đó em giả vờ đấy.”

 

An Diệc lại bật cười, đưa tay sang xoa gáy hắn.

 

Nhóm người này đều là bạn nối khố của An Diệc, đã quen biết nhau rất nhiều năm rồi. Về xu hướng tính dục của An Diệc mọi người đều rõ, cũng biết quá khứ anh từng quen vài người, thỉnh thoảng có gặp qua, nhưng An Diệc chưa từng dẫn ai đến những dịp đông người thế này.

 

Hai người họ vừa đến nơi, chủ căn biệt thự đã đứng trên ban công tầng lầu vẫy tay chào.

 

An Diệc nói: “Lăn xuống đây.”

 

“Uầy, lăn ngay đây.” Người kia hô một tiếng.

 

Người đi xuống trông chừng khoảng bốn mươi tuổi, An Diệc bảo Khương Tầm: “Em gọi là anh Bì.”

 

Sau đó giới thiệu với lão Bì: “Khương Tầm.”

 

Khương Tầm chào hỏi một tiếng, bắt tay, rồi được An Diệc khoác vai dẫn đi. Khương Tầm là kiểu cậu em đẹp trai dẫn đi đâu cũng nở mày nở mặt, dáng người ngoại hình khí chất gì cũng đều miễn chê, cộng thêm việc đã ra ngoài xã hội lăn lộn từ sớm, trên người không còn vẻ rụt rè của người trẻ, là người rất biết cách cư xử.

 

Cả buổi chiều Khương Tầm hòa nhập với mấy ông anh này rất nhanh, trong nhóm làm đủ mọi ngành nghề, chuyện gì Khương Tầm cũng có thể góp vui vài câu.

 

An Diệc không đặc biệt giới thiệu thân phận của Khương Tầm, không nói là bạn bè hay là gì, nhưng thái độ mặc nhiên của anh đã nói lên tất cả, cộng thêm thỉnh thoảng lại khoác vai bá cổ. An Diệc rất ít khi bộc lộ ra ngoài như vậy, lần này rõ ràng là khá cưng chiều, từ ánh mắt và biểu cảm cũng có thể nhìn ra được.

 

Tối đến lúc ăn cơm, An Diệc xếp Khương Tầm ngồi phía trong mình, không cho ngồi sang phía cánh đàn ông uống rượu, lấy thân mình chắn lại.

 

“Tiếp một chút thôi, không tiếp từ đầu đến cuối được.” An Diệc cúi đầu tự rót trà cho mình, nói, “Mấy người uống rượu kinh quá, đừng có làm hư người của tôi.”

 

“Tiểu Khương, sang đây ngồi này, lại đây.” Lão Bì vẫy tay với hắn, vỗ vỗ cái ghế bên cạnh mình, “Sang chỗ anh này, anh em mình mới quen, giao lưu tình cảm tí.”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Thôi em xin.” Khương Tầm cười nói, “Em nghe lời anh An, anh ấy bảo em ngồi đâu em ngồi đó.”

 

An Diệc nhún vai.

 

“Được, cho nó ngồi đấy đi, An Diệc không nỡ thả ra đâu.” Người bên cạnh đùa, “Ngồi đấy cũng không ảnh hưởng gì.”

 

An Diệc không uống rượu, cứ ngồi bên cạnh nhâm nhi từng chén trà nhỏ. Thỉnh thoảng rót cho Khương Tầm một chén, Khương Tầm tranh thủ lúc nghỉ uống rượu thì uống trà. Có lúc cả hội lại ép rượu tập thể, An Diệc sẽ lạnh nhạt buông một câu: “Không theo.”

 

Khương Tầm bèn uống trà.

 

Nhưng dù sao đây cũng là sinh nhật An Diệc, anh không uống, Khương Tầm mà cũng không uống thì không phải phép, cho nên sau một bữa cơm, dù An Diệc ngồi cạnh canh chừng cản được một nửa, nhưng Khương Tầm vẫn hơi quá chén.

 

Lần này không phải giả vờ, đầu óc bắt đầu quay cuồng. Giữa chừng Miêu Gia Nhan nhắn tin, hỏi hắn đang ở đâu. Khương Tầm trả lời tin nhắn mà thấy chữ bé tí, ngón tay gõ mãi không chuẩn. Về sau An Diệc dứt khoát không cho uống nữa, ai mời thì bảo người đó cút.

 

“Cậu quản rộng thế? Tiểu Khương người ta còn chưa nói gì.” Lão Bì nói.

 

An Diệc bảo: “Cút cút cút.”

 

“Cơ mà nói thật, Tiểu Khương trông đáng tin hơn nhiều, ngon hơn hẳn cái thằng cha cơ bắp lần trước.” Lão Bì cũng say rồi, giọng oang oang, “Anh tưởng cái thằng hãm kia làm cậu sợ không dám tìm mấy đứa nhỏ tuổi nữa chứ.”

 

Khương Tầm ngẩng đầu lên, nhìn về phía An Diệc, hỏi: “Hắn ta hãm như thế nào?”

 

An Diệc không trả lời, chỉ cười nói: “Ai bảo bọn tôi nhỏ.”

 

Lúc An Diệc nói câu này tay vẫn đặt sau gáy Khương Tầm: “Bọn tôi cũng chẳng nhỏ đâu.”

 

“Cái thằng hãm tài ấy uống say vào chê cậu già.” Lão Bì lại chửi thề thêm hai câu khó nghe, bảo, “Còn lén lút qua lại với người khác.”

 

Đầu óc Khương Tầm khẽ phựt một cái, cau mày định nói gì đó.

 

Lão Bì lại nói: “Cậu còn tìm đứa trẻ thế này, đúng là không biết chừa.”

 

An Diệc vuốt vuốt gáy Khương Tầm, mang theo nụ cười hờ hững, nói: “…Cậu ta thì tính là cái thá gì.”

 

Khương Tầm cũng say rồi, cộng thêm cảm xúc nhất thời dâng lên. Lúc An Diệc đứng dậy đi vệ sinh, Khương Tầm cũng đi theo. Cửa nhà vệ sinh vừa đóng, Khương Tầm ôm chầm lấy An Diệc, nhắm ngay môi anh mà hôn xuống.

 

Tuy chỉ là môi chạm môi thật mạnh, nhưng khí thế chắc chắn là có thừa.

 

“Anh chẳng già tí nào.” Khương Tầm tì trán lên vai An Diệc, lầm bầm nói, “Cái loại ngu ngốc gì không biết.”

 

An Diệc hơi cúi đầu nhìn hắn, mỉm cười, hỏi: “Khó chịu không? Khó chịu thì tôi đưa em về.”

 

“Không khó chịu.” Khương Tầm đứng thẳng người dậy, ánh mắt có vẻ không bắt được tiêu cự, hắn nhíu mày nhìn An Diệc, nói: “Hắn lớn hay em lớn?”

 

“Em lớn.” An Diệc cười nói.

 

Khương Tầm vẫn nhíu mày: “Em hỏi tuổi tác cơ.”

 

“Thế thì vẫn là em lớn.” An Diệc nói, “Em lớn hơn một tuổi.”

 

Khương Tầm chửi một câu khá thô tục: “Thằng chó con này.”

 

An Diệc bật cười thành tiếng, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy lời như vậy từ miệng Khương Tầm, liền hôn cái chụt lên môi hắn, nói: “Mình không chửi bậy nhé.”

 

Hôm đó, An Diệc lái xe đưa Khương Tầm về, đưa thẳng về nhà mình.

 

Lúc hai người hôn nhau trên giường trong phòng ngủ, An Diệc đè Khương Tầm dưới thân, cúi đầu hỏi hắn: “Em là kiểu rượu vào rất sung, hay là rượu vào thì ỉu xìu?”

 

Khương Tầm thở dốc nói: “Không biết, thử xem.”

 

An Diệc lại cười rộ lên giống như lần trước, lần này Khương Tầm không cho cười nữa, lật người đè An Diệc xuống, giữ lấy cổ anh cắn môi, hôn cực kỳ hung dữ.

 

Lần này Khương Tầm không bị An Diệc dẫn dắt giống như lần trước, lần này đến sau cùng An Diệc cũng có chút chống đỡ không nổi, Khương Tầm hôn đến mức khiến người ta không còn khe hở để thở.

 

Hai con mèo bị nhốt bên ngoài, ngồi xổm đợi một lúc, con mèo Nga mắt xanh còn cào cửa mấy cái, không cào ra được cả hai mới sóng đôi bỏ đi.

 

Hai người trong phòng đều đã trần trụi, Okamoto và dầu bôi trơn cũng đã được lấy từ trong ngăn kéo ra ném lên giường. Khương Tầm đưa tay mò lấy, trước khi mở nắp, An Diệc sờ sờ mặt hắn, mổ nhẹ lên môi hắn một cái, nói: “Đợi một chút.”

 

An Diệc kéo đống quần áo Khương Tầm vừa cởi ra vứt dưới đất lại gần, sau đó quỳ xuống, vỗ vỗ mép giường, nói: “Lại đây.”

 

Lúc ấy mắt Khương Tầm sắp đỏ rực lên rồi, chỉ cảm thấy dây thần kinh trong đầu mình cứ giật tưng tưng. An Diệc cực kỳ chiều hắn. Lần trước dùng tay giúp hắn còn nhớ tay dính dầu. Lần này trước khi hai người chính thức làm, An Diệc dùng miệng giúp cho hắn một lần trước.

 

Khương Tầm ở trong miệng anh, cảm thấy từng tấc da thịt của mình đều được bao bọc, cái lưỡi mềm mại của An Diệc như muốn rút cạn linh hồn hắn.

 

Trước khi ra, Khương Tầm định rút ra, nhưng An Diệc không cho, tay đặt bên hông hắn, một cú thật sâu đã trực tiếp ép kiệt sức Khương Tầm. Trong cổ họng Khương Tầm phát ra tiếng rên rỉ sung sướng tột độ, tay hắn đặt trên đầu An Diệc, gọi “Anh An”.

 

An Diệc đứng dậy, cúi người xuống, sờ sờ mặt hắn, nói: “Rượu vào cũng được đấy chứ, tôi thử rồi.”

 

Hôm đó là lần đầu tiên hai người thật sự ở bên nhau, suốt cả quá trình hắn được An Diệc dẫn dắt, vì Khương Tầm đã ra một lần, về sau dù có cao trào thế nào cũng không đến mức không kìm được, đó là một lần thân mật vô cùng hòa hợp.

 

Khương Tầm quả thực rất được, lần đầu tiên An Diệc thân mật với hắn đã có thể ra. Làm đến lúc sau men rượu và dục vọng cùng cuộn trào, khiến tầm mắt Khương Tầm mờ đi, thậm chí còn không nhìn rõ An Diệc, chỉ biết ôm lấy anh hôn không ngừng, một khắc cũng không muốn tách rời.

 

Khương Tầm là một chàng trai chỉ mới hơn hai mươi tuổi đầu, xung quanh hoa thơm cỏ lạ vây quanh, có đôi khi vì ăn nói quá tùy tiện mà thậm chí còn có vẻ hơi dầu mỡ. Nhưng từ trong xương tủy của hắn thực ra vẫn còn khá thuần khiết, qua bao năm sau Thẩm Phàm, đây là lần đầu tiên hắn nhen nhóm ý định muốn yêu đương nghiêm túc.

 

Ý niệm vừa động đã không thể vãn hồi, trong lúc thân mật tột cùng với An Diệc trên giường, Khương Tầm cảm thấy trong lòng mình thật trống rỗng, dường như có lấp thế nào cũng không đầy, hắn chỉ muốn nhét cả người An Diệc vào trong tim mình.

 

Hết chương 7.

 

Chương 7

Ngày đăng: 19 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên