Chương 7: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi (Thượng)

Chương 7: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi (Thượng)

 

Có điều gì đó đã thay đổi ở một nơi mà tôi không hề hay biết.

 

Tôi bắt đầu quản lý công ty và tiếp xúc với công việc từ năm 3 tuổi; 5 tuổi lên làm tổng tài, trở thành người đàn ông nắm giữ huyết mạch kinh tế toàn cầu; 7 tuổi đã mở rộng doanh nghiệp của mình ra khắp hành tinh.

 

Kể từ đó, trên thế giới này, chẳng còn điều gì có thể khiến tôi cảm thấy hứng thú vì có tính thử thách nữa.

 

Bây giờ, mọi chuyện đã trở nên thú vị hơn rồi.

 

Đặc biệt là một tháng sau đó, khi viện nghiên cứu dược phẩm và viện nghiên cứu trí tuệ nhân tạo thuộc công ty công nghệ cao của tôi liên tiếp đạt được những đột phá về kỹ thuật, tôi càng cảm thấy mọi chuyện ngày một thú vị.

 

Thứ trong tay tôi đây được đặt tên là 【Trí Não】, một khái niệm rất phổ biến trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng và du hành giữa các vì sao.

 

Chức năng của nó cũng tương tự như Trí Não trong tiểu thuyết, không chỉ có thể thay thế điện thoại để liên lạc, mà còn có thể kết nối ý thức con người vào mạng lưới ý thức, hiện thực hóa mục tiêu mua sắm và trò chuyện trực tuyến thông qua hình ảnh ảo, đồng thời còn kiêm luôn chức năng định vị và bảo vệ. Khi phát hiện các chỉ số sinh tồn của người đeo giảm mạnh, nó sẽ gửi câu hỏi xác nhận có cần hỗ trợ y tế hay không. Nếu sau ba lần hỏi mà không có phản hồi, nó sẽ trực tiếp gọi đến số điện thoại cấp cứu của bệnh viện gần nhất.

 

Tuy nhiên, theo tiến trình nghiên cứu thông thường, việc phát minh ra Trí Não phải mất ít nhất 50 năm nữa, tuyệt đối không thể nghiên cứu ra chỉ trong vòng một tháng.

 

Thế nhưng mọi chuyện lại kỳ diệu như vậy đấy. Sau khi hai người phụ nữ mang theo hệ thống kia xuất hiện, sự phát triển của Trí Não đã tiến nhanh như vũ bão.

 

Đây dường như là một điềm báo, cũng chẳng biết là phúc hay họa nữa.

 

Nhưng đối với tôi mà nói, gặp may không phải là bản lĩnh, biến họa thành phúc mới là bản lĩnh. Dù cho đó thật sự là tai họa, tôi cũng có thừa tự tin để biến nó thành tin vui.

 

Người phụ nữ định chuốc thuốc mê tôi đã biến mất không dấu vết, còn mỹ nhân chim hoàng yến kia thì sức khỏe không tốt – thân phận là con gái cưng của cha không chỉ là một sự bảo vệ, mà còn là một sự ràng buộc. Vì sức khỏe yếu, cô ta bị cả gia đình trông chừng rất nghiêm ngặt, không được phép bước ra khỏi vườn hoa nửa bước. Cô ta bị giam cầm trong khu vườn hoa lệ đó, cho đến nay vẫn chưa đến làm phiền tôi.

 

Trong khoảng thời gian này, tôi đã giao công nghệ chế tạo Trí Não cho nhà nước. Sau khi viện nghiên cứu khoa học quốc gia nhận định rằng lợi ích của nó lớn hơn tác hại, Trí Não đã được quảng bá trên toàn quốc. Thông tin cá nhân cũng được nhập vào Trí Não, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đã thực hiện được một bước nhảy vọt lớn về phương thức liên lạc. Đi trên đường cũng có thể nghe thấy ai đó thốt lên những câu cảm thán như không biết mình đang ở thời nào.

 

“Ôi mẹ ơi! Sao ngủ một giấc dậy đã bước vào xã hội Tinh tế rồi? Giờ ông có nói sắp tới có Trùng tộc xâm lược tôi cũng tin!”

 

Ngoài ra, Trí Não còn được bổ sung thêm chức năng báo động tự động và hệ thống định vị ứng phó khủng hoảng. Khi gặp nguy hiểm, nó sẽ trực tiếp gửi định vị đến sở cảnh sát, nhờ vậy có thể kịp thời xin cứu viện. Việc này đã làm tăng đáng kể cái giá phải trả cho hành vi phạm tội, đồng thời cũng giúp việc bắt giữ tội phạm trở nên thuận tiện hơn. Trong quá trình thay đổi này, một số lượng lớn dân cư không có hộ khẩu và tội phạm đã bị bắt giữ.

 

Loại thuốc huấn luyện tăng cường độ nhạy cảm mà tôi mới nghiên cứu ra cũng đã được giao cho quân đội, hiện đã bắt đầu được đưa vào sử dụng.

 

Để đáp lại, nhà nước đã trả cho tôi một khoản thù lao vô cùng hậu hĩnh. Đặc biệt là trong quá trình quảng bá ra nước ngoài, nếu tôi tự mình đàm phán thì cũng có thể nhận được lợi ích tương tự, nhưng chắc chắn sẽ không dễ dàng như bây giờ.

 

Hợp tác với nhà nước có cái lợi lớn nhất là không cần phải nghĩ cách tiếp thị, có thể tiết kiệm được hàng trăm triệu chi phí quảng cáo.

 

Sau khi giao toàn bộ việc này cho các chuyên gia của nhà nước, tôi nhìn vào báo cáo của công ty mà nhếch mép cười tà mị.

 

Thế là trong cuộc họp tổng kết phương án gần đây nhất, tôi đã thông báo tin tăng lương cho tất cả nhân viên tham gia vào hai dự án này. Niềm vui của các nhân viên hiện rõ trên mặt, tôi nhìn những nhân viên mặt mày hớn hở ở từng vị trí làm việc mà thầm gật gù hài lòng.

 

Tốt lắm, tinh thần rất tốt, xem ra trong hai tháng tới, tinh thần làm việc của họ sẽ cực kỳ dâng cao.

 

Ngay khi tôi đang cân nhắc cho mình một kỳ nghỉ thì trợ lý toàn năng của tôi, người vừa kết thúc một tháng nghỉ phép đã đến báo cáo những tin tức mới nhất như thường lệ cho tôi.

 

Trong số những tin tức đó, tôi nhạy bén phát hiện ra một mối nguy tiềm ẩn.

 

Có một công ty mới nổi lên như một thế lực mới. Chỉ trong một quý ngắn ngủi khi tôi đang bận xử lý việc kinh doanh Trí Não, công ty này đã vươn lên mạnh mẽ, trở thành công ty chỉ đứng sau công ty của tôi.

 

Công ty này trước đây chỉ là một công ty nhỏ vô danh, sống lay lắt qua ngày, nhưng sau khi đổi chủ thì đã phát triển vượt bậc, tiền vào như nước, nhanh chóng lọt vào mắt xanh của các công ty khác.

 

Tôi nhíu mày, cây bút máy lạnh lẽo trong tay khẽ gõ lên mặt bàn.

 

Có vấn đề.

 

Trong vòng một quý, công ty này đã thâu tóm gần một trăm doanh nghiệp lớn nhỏ, trong đó không thiếu những công ty vốn đang kinh doanh rất tốt nhưng lại đột ngột suy tàn.

 

Nó giống như trò rắn săn mồi, không ngừng nuốt chửng các doanh nghiệp vừa và nhỏ để lớn mạnh. Chỉ trong ba tháng ngắn ngủi, nó đã trở thành một gã khổng lồ.

 

Tất nhiên, nếu muốn cạnh tranh với tôi thì nó vẫn chưa đủ tư cách. Vì vậy, nó đã rất thông minh khi tập trung toàn bộ sức lực vào một lĩnh vực duy nhất.

 

Sản phẩm công nghệ thông minh.

 

 

Tại buổi ra mắt sản phẩm một tuần sau đó, tôi đã gặp được vị tổng tài đã vực dậy cả doanh nghiệp.

 

Phải công nhận rằng, hắn ta trông rất tuấn tú, gương mặt góc cạnh như tạc, vai rộng chân dài. Tôi nhướng mày, đột nhiên cảm thấy cách miêu tả này có chút quen tai.

 

Nhưng so với dung mạo khí phách hiên ngang, phong thái như ngọc, hào hoa phong nhã, ngang tàng bất kham… của tôi thì hắn ta còn kém xa lắm.

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

 

Trong buổi họp báo, ánh mắt của hắn ta cứ dán chặt vào tôi, như thể đang nhìn một con mồi.

 

Hừ, thú vị đấy.

 

Sau khi buổi họp báo kết thúc, tôi chạm mặt hắn ta ở cửa nhà vệ sinh.

 

Hắn ta chìa tay về phía tôi. “Tổng tài, hân hạnh.”

 

Động tác rửa tay của tôi khựng lại một giây.

 

Tôi không hề nghe thấy tiếng nước chảy, vậy rốt cuộc vừa rồi hắn ta có rửa tay không?

 

Tôi khoan thai lau khô tay, nhưng không đưa tay ra bắt. “Hân hạnh.”

 

Hắn ta cố chấp nhìn tôi, không rút tay về mà còn nhếch mép cười. “Tổng tài, tôi nghĩ chúng ta nên chào hỏi nhau một tiếng, phải không?”

 

Hắn ta lại chìa tay về phía trước, trông chẳng khác gì một cái giá phơi đồ hình người.

 

Tôi đành phải nhắc nhở: “Vừa rồi anh đã rửa tay chưa?”

 

Cơ thể hắn ta cứng đờ.

 

Chết tiệt, hắn ta thật sự không rửa tay!

 

Nhưng hắn ta không hề có ý định “rửa tay gột sạch tội lỗi”, ngược lại còn tiến lên một bước, chống một tay lên tường, dồn tôi vào giữa bức tường và cơ thể hắn ta.

 

Thế nhưng, hắn ta cao gần bằng tôi, nên tư thế này trông khá là vất vả.

 

Tôi cúi đầu nhìn xuống.

 

Hắn ta bèn hạ gót chân đang nhón xuống.

 

Hắn ta tức quá hóa cười, cúi xuống ghé vào tai tôi, dùng giọng trầm thấp nói: “Tốt lắm, chàng trai, cậu là người đầu tiên dám nói với tôi những lời như vậy, cậu đã thành công thu hút sự chú ý của tôi rồi đấy.”

 

“Muốn hợp tác không?”

 

“Không.” Tôi sẽ không hợp tác với một kẻ bị bệnh thần kinh.

 

Dù sao thì, nếu có hợp tác thì cũng sẽ không chọn nhà vệ sinh.

 

Bị từ chối, hắn ta cũng không hề tức giận, khóe môi khẽ cong lên, trông giống hệt một nhãn hiệu nào đó. “Cậu sẽ phải hối hận, bé con ạ.”

 

Tôi liếc nhìn thân hình đang nghiêng về phía trước vì động tác Kabedon của hắn ta, khiến hắn ta trông lùn hơn tôi nửa cái đầu.

 

Bị tôi nhìn hai lần như thế, hắn ta lại có chút tức giận. “Ban đầu tôi còn thấy cậu có chút thú vị, mềm lòng muốn hợp tác để cậu khỏi phải mất mặt, nhưng nếu cậu đã không biết điều thì đừng có hối hận.”

 

Tôi nhướng mày, xoay chuyển tình thế, đè ngược hắn ta vào tường.

 

“Anh bạn, người phải hối hận là anh mới đúng.”

 

……..

 

Khi trợ lý đến tìm tôi, tôi đang rửa tay.

 

Chết tiệt, vừa rồi vì một phút bốc đồng mà đè hắn ta lên tường, đây là nhà vệ sinh nam, ai mà biết bức tường đó có sạch hay không chứ.

 

Trợ lý lặng lẽ đưa cho tôi một chai nước rửa tay diệt khuẩn mạnh, rồi bóp một ít vào tay tôi.

 

Tôi xoa tay tạo bọt, thở phào nhẹ nhõm.

 

“Làm tốt lắm.”

 

Loại nước rửa tay diệt khuẩn mạnh này do một công ty con của tôi nghiên cứu và phát triển, khả năng diệt khuẩn cực mạnh.

 

Trợ lý cất chai nước rửa tay đi rồi nói: “Tổng tài, vừa rồi tập đoàn Tâm Hưng đã ra thông báo, họ cũng sắp tổ chức một buổi họp báo.”

 

“Sản phẩm mà họ công bố lần này là, Trí Não.”

 

Hết chương 7.

 

Chương 7: Bá Đạo Tổng Tài Yêu Tôi (Thượng)

Ngày đăng: 26 Tháng 7, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên