Chương 7: Con Có Thai Rồi

Chương 7: Con Có Thai Rồi

 

Lúc này quán gà rán chẳng có mống khách nào, ông chủ thì đang lúi húi chiên đồ trong bếp. Tống Hề Đào nhân lúc cơn buồn nôn tạm lắng, thấy Tống Nhạn Lý không để ý là mình chưa ăn được miếng nào, não bèn nảy số, nghĩ ra một ý hay, cậu lúng búng nói:

 

“Đi thôi, chúng ta về đi.”

 

Tống Nhạn Lý sợ xanh mặt, đâu dám ăn nữa, vội vàng dìu anh trai ra cửa. Gió nóng bên ngoài ập tới, Tống Hề Đào vịn tường ngồi xổm xuống, nghỉ một lúc mới lại sức. Thấy Tống Nhạn Lý cuống đến mức sắp khóc, cậu cười bảo: “Anh khỏe rồi, không sao đâu, sau này không ăn đồ bên ngoài nữa là được.”

 

Tống Nhạn Lý bị vụ ngộ độc thực phẩm này dọa cho khiếp vía, mấy ngày sau đó tuyệt nhiên không dám ho he đòi ăn gà rán nữa. Ông anh trai ruột bình thường nhảy nhót tưng bừng mà giờ nôn thốc nôn tháo như thế, đúng là gây chấn động không nhỏ cho tâm hồn non nớt của cô bé.

 

Tống Hề Đào vốn ăn được ngủ được, cả kỳ nghỉ hè chỉ nôn đúng một lần này, cậu thầm nghĩ trong bụng, thời điểm nôn quả là vi diệu.

 

Kỳ nghỉ hè kết thúc, Tống Hề Đào quay trở lại trường để tiếp tục việc học. Nhiệm vụ của sinh viên năm tư chủ yếu là tốt nghiệp, nên Tống Hề Đào đã hết sạch các môn học trên lớp rồi. Bạn cùng phòng thì người chạy đi xin việc, người bận ôn thi, có người thì đi thực tập luôn. Phần lớn thời gian Tống Hề Đào chỉ ở trong ký túc xá một mình vẽ tranh, hôm nào trời âm u mát mẻ thì mới đi đến thư viện một chút.

 

Mười giờ tối, cậu bạn cùng phòng đi thư viện trở về, vừa vào cửa đã thấy Tống Hề Đào đang ngồi ăn mì gói. Đó là một hộp mì vị dưa chua bò hầm, Tống Hề Đào ăn kỹ đến mức đến cả sợi mì cuối cùng dài chừng một xăng-ti-mét cũng phải vớt từ trong nước súp ra bằng được. Cậu rũ mắt xuống, vẻ mặt tập trung nghiêm túc y như lúc đang dùng cọ vẽ phác họa những đường nét tinh tế tỉ mỉ nhất vậy.

 

Lương Dịch lên tiếng: “Dạo này khẩu vị của mày tốt ghê nhỉ.”

 

Thời gian Lương Dịch về phòng rất cố định, cứ đúng mười giờ là có mặt, mà giờ ăn đêm của Tống Hề Đào cũng đều đặn không kém, tối nào Lương Dịch cũng thấy Tống Hề Đào đang ăn một món gì đó khác nhau.

 

Tống Hề Đào liếm liếm khóe miệng, đáp: “Đúng thế, tao cứ có cảm giác như ăn ít đi một miếng là sẽ lăn ra xỉu ngay được ấy.”

 

Lương Dịch nhìn Tống Hề Đào từ đầu đến chân một lượt, cứ cảm thấy cậu béo lên ở chỗ nào đó mà không sao nói rõ được, bèn hỏi: “Thế mày đã ăn no chưa? Tao đang định rủ mày gọi chung đơn trà sữa ship về đây.”

 

Tống Hề Đào gật đầu cái rụp: “Vẫn còn ăn được!”

 

Hút rột rột hết ly trà sữa xong, trước khi đi ngủ Tống Hề Đào còn nắm tay thề thốt rằng từ mai sẽ bắt đầu ăn ít lại, một ngày ba bữa là ba bữa, không được đẻ ra bữa thứ tư, càng không thể có bữa thứ năm.

 

Thế nhưng cậu chỉ khổ sở kiên trì được đúng hai ngày thì bỗng đâu sét đánh ngang tai, ba ông lớn trong ngành giao đồ ăn bắt đầu lao vào cuộc chiến giảm giá. Tống Hề Đào chính là người đầu tiên giương cờ trắng đầu hàng, hoàn toàn không có chút sức kháng cự nào. Ăn ít thì ăn ít, nhưng không ăn đồ rẻ thì phí của giời.

 

Mấy tay tư bản giăng bẫy suốt hai tháng trời, làm Tống Hề Đào sa chân vào vũng lầy, cậu cúi đầu nhìn vùng bụng dưới đang ngày càng tròn trịa của mình mà rơi vào trầm tư: “…”

 

Lương Dịch cũng trong tình cảnh y hệt, cậu ta đưa tay sờ cái bụng tròn vo của mình rồi than: “Đúng là vô lý hết sức mà, mày ăn nhiều hơn tao mà bụng tao lại to hơn bụng mày.”

 

Lương Dịch vốn có dáng người thô kệch, lưng hùm vai gấu, nên so với một Tống Hề Đào vốn có khung xương mảnh khảnh thì cậu ta dễ béo hơn nhiều.

 

Tống Hề Đào suy tư rồi phán: “Chắc tại tao hay động não nên tiêu hao bớt năng lượng rồi.”

 

Lương Dịch bĩu môi: “Thôi đi ông tướng, mày mà động não cái gì, tao thì ngày nào mà chả lên thư viện để dùi mài kinh sử.”

 

Tống Hề Đào chốt hạ: “Thế từ hôm nay nhịn nhé, tao sẽ cùng mày giảm cân, không thể để lỡ mất giai đoạn vàng kén vợ của mày được.”

 

Lương Dịch hóp bụng vào, đau đớn quyết tâm: “Giảm! Không thể sa vào cái bẫy của tư bản được nữa, tao phải khôi phục lại dáng vẻ ngọc thụ lâm phong ngày xưa.”

 

Hai người tuyệt đối không nhắc gì đến chuyện đặt đồ ăn ngoài nữa, cả trưa lẫn tối đều rủ nhau lết bộ ra nhà ăn xa tít tắp mù khơi để ăn cơm. Tống Hề Đào đi bộ mà nóng đến mức hai má đỏ hây hây, thắt lưng cũng bắt đầu thấy hơi mỏi.

 

Tối cuối tuần, Tống Hề Đào đang cắm cúi vẽ tranh bên bàn, còn Lương Dịch thì đang gõ phím tanh tách chơi game online.

 

Đến mười rưỡi tối, Tống Hề Đào bắt đầu thấy hơi đói, cậu lặng lẽ quay đầu nhìn Lương Dịch. Chỉ thấy bóng lưng Lương Dịch vững chãi như núi, mắng đồng đội trong game thì khí thế hừng hực, giọng nói vô cùng nội lực, trông chẳng có vẻ gì là đói cả. Nhưng Tống Hề Đào thì đói đến mức chẳng còn sức đâu mà cầm cọ vẽ nữa rồi. Cậu tắt máy tính, uống ừng ực một cốc nước lọc to đùng để lấp đầy cái bụng rỗng, nhưng trong đầu lại toàn hiện lên hình ảnh chiếc pizza bò phô mai kéo sợi dài ngoằng. Thèm quá đi mất, phải có thêm ly trà sữa nữa mới đúng bài, cậu muốn uống trà sữa đào kem cheese bỏ đá cơ.

 

Nếu chỉ có một mình mình giảm cân thì Tống Hề Đào đã thỏa hiệp với cái miệng từ lâu rồi, nhưng khổ nỗi cậu không phải đang giảm cân một mình. Phải là loại người xấu xa đến mức nào mới đi cám dỗ bạn cùng phòng trong lúc người ta đang nỗ lực giảm béo chứ. Lương Dịch không giống cậu, Lương Dịch thật sự rất muốn tìm bạn gái.

 

Tống Hề Đào xoa cái bụng toàn nước lọc, mang theo nỗi oán hận ngập trời leo lên giường. Một lát sau, Lương Dịch cũng tắt máy leo lên giường đi ngủ.

 

Ký túc xá chìm vào bóng tối, Tống Hề Đào nhắm mắt lại, trằn trọc lăn qua lộn lại, đói đến mức không tài nào ngủ nổi.

 

“Đào Tử.”

 

Không biết qua bao lâu, trong bóng đêm, Lương Dịch bỗng thở dài một tiếng yếu ớt.

 

“Phúc lợi của thời đại mà chúng ta nỡ lòng nào từ chối sao?”

 

Tống Hề Đào cố nhịn cơn đói, với tư cách là một người bạn cùng phòng tốt, cậu phải cổ vũ Lương Dịch trong lúc ý chí cậu ta đang lung lay mới phải: “Tao… tao…”

 

Lương Dịch bồi thêm một câu: “Cơ quan chức năng đã mời mấy nền tảng giao đồ ăn lên làm việc rồi đấy, có khi mai là hết khuyến mãi rồi.”

 

Thế á? Tống Hề Đào bật dậy nhanh như một cơn gió, ngồi khoanh chân trên giường tuyên bố dõng dạc: “Tao ăn.”

 

“Hê hê!” Lương Dịch và cậu tâm đầu ý hợp ngay, “Gọi một cái pizza, xong làm thêm hai cốc trà sữa bảy tệ nữa nhé.”

 

Thế là Tống Hề Đào lại vui vẻ tiếp tục sự nghiệp phát tướng của mình.

 

Đến cuối tháng mười, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, ra đường đã phải khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng. Chiếc áo khoác rộng rãi vừa khéo che đi cái bụng của cậu, ra đường Tống Hề Đào vẫn cứ là hotboy khoa Mỹ thuật như thường.

 

Sang tháng mười một, chị họ của Tống Hề Đào tổ chức đám cưới, mẹ gọi điện bảo nếu rảnh thì về nhà tham dự đám cưới.

 

Thấy ở trường cũng không có việc gì quan trọng, Tống Hề Đào bèn làm đơn xin phép giảng viên hướng dẫn để nghỉ một tuần.

 

Cậu không mang theo hành lý nên chẳng cần ký gửi, làm thủ tục check-in trên điện thoại xong là đi thẳng tới cửa kiểm tra an ninh. Tống Hề Đào dang hai tay ra để nhân viên an ninh kiểm tra. Thấy đối phương cứ nhìn chằm chằm vào bụng mình với ánh mắt nghi ngờ, lại còn dùng máy rà đi rà lại hai lần, Tống Hề Đào cười gượng gạo giải thích: “Chỉ là do béo lên thôi.”

 

Nghe vậy, nhân viên an ninh cũng hơi ngượng: “Được rồi, mời cậu qua.”

 

Lần đầu tiên Tống Hề Đào cảm thấy bụng mình hình như to thật rồi, cậu quyết định về nhà chỉ ăn một bữa no nê ở đám cưới chị họ thôi, sau đó sẽ bắt đầu nghiêm túc giảm cân.

 

…….

 

Xuống máy bay ở Hải Thị, nhiệt độ thấp hơn Nam Thành rõ rệt, phải lạnh hơn đến bảy tám độ. Tống Hề Đào mặc áo khoác dày vào, thong thả đi về nhà. Đám cưới là tiệc tối nên cậu vẫn còn kịp ngủ thêm hai tiếng nữa. Năm giờ rưỡi chiều, Tống Hề Đào tỉnh dậy, mở tủ quần áo tìm một chiếc quần bò để mặc. Ở Nam Thành cậu quen mặc quần thể thao rộng thùng thình, về ký túc xá thì thay ngay đồ ngủ cho thoải mái, nhưng quần rộng thì gió lùa, ra đường ở Hải Thị lúc này sẽ hơi lạnh.

 

Cậu mặc một chiếc áo hoodie có mũ, rồi tìm thấy một chiếc quần bò ống hơi bó, xỏ chân vào thử…. Tống Hề Đào vội rụt chân lại. Thôi xong, quần năm ngoái giờ chật ních rồi. Ở ký túc xá không có gương toàn thân, vậy nên Tống Hề Đào chưa bao giờ ngắm kỹ vóc dáng của mình, giờ đứng trước gương lớn ở nhà nhìn một cái cậu mới giật mình: Sao lại béo lên nhiều thế này cơ chứ?

 

Tống Hề Đào kém chị họ tận mười tuổi, có khoảng cách thế hệ nên cũng không thân thiết lắm, không cần đến quá sớm, chỉ cần đến đúng giờ ăn cỗ là được.

 

Giang Mộng Lệ là chị em ruột với mẹ cô dâu nên đã sang giúp đỡ từ lúc đón dâu rồi, phải đến tiệc cưới Tống Hề Đào mới gặp được cả nhà đang tất bật.

 

Cậu tìm chỗ ngồi cạnh Tống Nhạn Lý, vừa rót một cốc nước nho thì Tống Nhạn Lý đã sán lại hóng hớt: “Anh ơi, lúc nãy em nghe bác cả với mẹ nói chuyện, bảo là chị họ có bầu ba tháng rồi. Thế là em sắp được làm cô rồi hả?”

 

Tống Hề Đào nhẩm tính vai vế một chút rồi sửa: “Em sắp được làm dì nhỏ rồi.”

 

Tống Nhạn Lý bĩu môi: “Em muốn làm cô cơ.”

 

Nhờ tập múa cổ điển nên dáng người Tống Nhạn Lý rất đẹp, sau khi cai ăn vặt thì chỉ còn chút mũm mĩm trẻ con trên mặt, tổng thể vô cùng thon thả.

 

Cô bé liếc nhìn ông anh trai ba tháng không gặp, trố mắt lên tố cáo: “Anh cấm em ăn vặt, thế mà anh ở trường lại ăn vụng nhá!”

 

Tống Hề Đào đỏ mặt tía tai, láu cá chuyển chủ đề ngay tắp lự: “Tuần trước kiểm tra định kỳ, toán của em được bao nhiêu điểm?”

 

Tống Nhạn Lý đáp: “Ba bảo em thi được điểm cao hơn anh hồi lớp ba đấy, ba vui lắm.”

 

Tống Hề Đào: “…”

 

Trong lúc hai anh em đang đấu võ mồm thì một bàn bên nhà ngoại cũng dần ngồi kín chỗ. Đều là họ hàng bên đằng mẹ Tống Hề Đào, đa số làm kinh doanh nên ngồi với nhau là bắt đầu đàm đạo chuyện thế sự, nhấm nháp món khai vị và hạt dưa. Chẳng biết ai là người khơi mào chuyện tranh giành quyền lực ở tập đoàn Mạnh Nguyên.

 

“Mạnh Tư Trình tống cổ bố đẻ vào tù rồi đấy.”

 

“Mạnh Tư Trình là ai? Tôi chỉ nghe nói đến người thừa kế là Mạnh Xế Chử thôi mà?”

 

“Tình hình phức tạp lắm nha, là hai anh em nhà đấy đấu đá nhau, không hiểu đấu kiểu gì mà loanh quanh thế nào ông bố lại đi tù, án vừa tuyên xong, 3 năm đấy.”

 

“Nghe đồn là Mạnh Tư Trình mượn dao giết người, cố tình tuồn bằng chứng phạm tội của ông bố cho Mạnh Xế Chử, để Mạnh Xế Chử ra tay, thế là đúng như ý đồ của hắn.”

 

Vụ tai nạn xe hơi xảy ra ở Kinh Thị, tình tiết cụ thể thế nào thì người ngoài chẳng thể biết rõ được, nhưng dù sao thì người ta cũng rút ra được một kết luận: Một nhân vật tàn nhẫn, nghe đâu mới chỉ có hai mươi tuổi.

 

Tống Hề Đào vừa nghe đến cái tên Mạnh Tư Trình là đầu óc trống rỗng. Mạnh Tư Trình mà họ đang nhắc tới, có phải là người mà cậu quen không?

 

Mạnh Tư Trình mà cậu biết sẽ lặn lội xuống phía Nam tham gia thi Toán, say rượu cũng chỉ biết lôi người khác ra dạy giải toán… Sao hắn có thể là một nhân vật tàn nhẫn được chứ? Hắn chỉ là không bao che cho tội lỗi của bố mình thôi mà. Tống Hề Đào chống cằm ngẩn ngơ, nhưng nếu Mạnh Tư Trình không phải là người tàn nhẫn, thì tại sao lần nào gặp hắn cậu cũng sợ như chuột thấy mèo thế nhỉ?

 

“Nào nào nào, mọi người cùng nâng ly, Hề Đào cũng thành niên rồi, tập uống chút rượu đi, sau này ra đời còn dùng đến.”

 

Ông cậu họ định rót rượu vào cốc cho Tống Hề Đào.

 

Tống Hề Đào hoàn hồn, nhanh tay lẹ mắt bưng cốc nước nho đổ đầy vào cái cốc không của mình: “Cậu hai, cháu không biết uống rượu đâu, cháu uống nước ngọt thôi.”

 

Kể từ lần uống rượu rồi tự dâng mình vào phòng Mạnh Tư Trình dạo nọ, Tống Hề Đào nhìn bất cứ ly rượu nào trên đời cũng thấy có vấn đề, kiên quyết không uống.

 

Ép rượu là thú vui của mấy ông chú trung niên, ông cậu họ lại bảo: “Thanh niên trai tráng rồi, uống tí rượu thì có làm sao?”

 

Tống Nhạn Lý lớn tiếng bênh vực: “Cậu ơi, cháu muốn anh trai uống nước nho với cháu, cậu muốn uống rượu thì đi tìm anh của cậu mà uống ấy.”

 

Tống Nhạn Lý mới mười tuổi, người lớn có gia trưởng đến mấy gặp trẻ con cũng phải nhượng bộ, tránh để nó làm ầm ĩ giữa tiệc cưới thì mất mặt lắm, trẻ con mà ầm ĩ lên thì chẳng nói lý lẽ gì đâu.

 

“Trẻ con nhà họ Tống ngoan thật đấy, ha ha.”

 

Tống Hề Đào chạm cốc với em gái: “Mai anh dẫn đi ăn gà rán.”

 

Tống Nhạn Lý kiêu ngạo đáp: “Em không còn là trẻ con nữa rồi, em bỏ ăn gà rán từ lâu rồi nhé.”

 

Tống Hề Đào mím môi, thế giờ cậu muốn ăn thì phải làm thế nào bây giờ?

 

Trên bàn tiệc chủ yếu là hải sản, Tống Hề Đào thấy ngon miệng vô cùng, cắm cúi ăn lấy ăn để. Vị trí anh em đảo lộn, giờ đến lượt Tống Nhạn Lý chỉ trỏ: “Anh, anh ăn khỏe thật đấy.”

 

Tống Hề Đào: “Ăn nhiều hải sản cho thông minh.”

 

Ăn xong một bữa tiệc thịnh soạn, Tống Hề Đào thấy hơi đầy bụng. Đúng lúc bố mẹ cậu cũng uống chút rượu nên không tiện lái xe, cả nhà quyết định đi bộ ra ga tàu điện ngầm để bắt tàu về nhà.

 

Buổi tối có gió, Tống Hề Đào đeo khẩu trang và đội mũ lên. Trước khi bước vào hầm đi bộ, cậu ngẩng đầu nhìn thoáng qua, thấy một tòa nhà cao tầng đèn đuốc sáng trưng ở phía xa. Đó hình như là trụ sở chính của tập đoàn Mạnh Nguyên, không biết Mạnh Tư Trình hiện đang đi học ở Kinh Thị, hay là đang trực tiếp điều hành ở Hải Thị nhỉ?

 

Vào trong tàu điện ngầm thì không khí có chút ngột ngạt, Tống Hề Đào cởi áo khoác vắt lên tay.

 

Trên tàu không còn chỗ ngồi, một cô gái đứng gần Tống Hề Đào nhất đang mải mê đọc tiểu thuyết thì ngước mắt lên, thấy một bà bầu đang đứng ngay trước mặt mình.

 

“Chị có cần ngồi không?”

 

“Hả?”

 

Lúc Tống Hề Đào cụp mắt xuống nhìn thì cô gái kia cũng nhìn lên rõ hơn, ánh mắt chạm nhau, cô gái sững sờ rồi lại càng sững sờ hơn.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Xin, xin lỗi anh đẹp trai, em nhìn nhầm.”

 

Tống Hề Đào ngơ ngác: “Xin lỗi chuyện gì cơ?”

 

Cô gái ngại quá không dám giải thích, Tống Nhạn Lý thì bô bô cái miệng: “Chị ấy tưởng anh có bầu đấy.”

 

Người nói vô tình, nhưng Giang Mộng Lệ hờ hững liếc mắt nhìn xuống bụng dưới của con trai, lông mày bà lập tức nhíu chặt lại. Sao lại to thế kia?

 

Không phải do béo, bởi vì nhìn từ phía sau lưng thì dáng người Tống Hề Đào vẫn rất mảnh khảnh. Bỗng một suy đoán đáng sợ ập đến trong lòng, tay Giang Mộng Lệ bắt đầu run lên. Liệu có phải trong bụng mọc khối u gì không? Đầu óc bà như nổ tung, cả người lạnh toát, suýt chút nữa thì đứng không vững.

 

Đang ở chỗ công cộng nên Giang Mộng Lệ cố nén cảm xúc, không dám hỏi con trai ngay. Trong mười mấy phút ngắn ngủi ấy, thậm chí bà còn bắt đầu hối hận vì đã cho con học trường xa như thế, nếu học ở gần nhà, tuần nào cũng gặp thì chắc chắn bà đã phát hiện ra sớm hơn rồi.

 

“Mẹ, mẹ sao thế?” Tống Hề Đào nhạy cảm nhận ra sắc mặt Giang Mộng Lệ xấu đi.

 

“Không sao.” Giang Mộng Lệ gượng cười. Đợi ra khỏi ga tàu điện ngầm, xung quanh vắng người, bà mới chỉ vào bụng dưới của con trai hỏi: “Lạnh lắm à? Sao quấn bụng dày thế con?”

 

Tống Hề Đào đáp: “Là mỡ đấy mẹ…”

 

“Để mẹ xem nào.” Giang Mộng Lệ đưa tay sờ thử, cảm thấy một khối “mỡ” tròn vo rất đều đặn, không biết chắc là nội tạng nào có vấn đề. Bà đang định rụt tay về thì đột nhiên cảm nhận được trong lòng bàn tay có cái gì đó vừa động đậy.

 

Nếu Tống Hề Đào là con gái, Giang Mộng Lệ có thể khẳng định chắc chắn một trăm phần trăm đó là thai máy, nhưng Tống Hề Đào là con trai của bà mà!

 

Sắc mặt Tống Hề Đào hồng hào trắng trẻo hơn hẳn trước kia, thần thái tuy có hơi lười biếng nhưng không hề có vẻ khó chịu, ít nhất thì không giống dấu hiệu của bệnh nhân mắc bệnh nan y.

 

Giang Mộng Lệ đã làm bác sĩ hai mươi năm, gặp qua đủ loại bệnh hiếm gặp, bà cố giữ bình tĩnh nhìn con trai: “Vừa nãy bụng con có cảm giác gì không?”

 

Tống Hề Đào ngẫm nghĩ một lát: “Chắc là nhu động ruột à? Dạo này con ăn uống linh tinh quá nên chắc dạ dày không tốt lắm.”

 

Giang Mộng Lệ: “Dạo này à? Không phải lần đầu tiên cảm thấy thế hả?”

 

Tống Hề Đào: “Chắc cũng phải một tháng nay rồi.”

 

Giang Mộng Lệ: “Thế con ăn uống thế nào?”

 

Tống Nhạn Lý tranh lời: “Ăn khỏe lắm mẹ!”

 

Giang Mộng Lệ: “Đi vệ sinh có bình thường không?”

 

Tống Hề Đào gật đầu.

 

Giang Mộng Lệ: “Con có thấy chỗ nào khó chịu không?”

 

Tống Hề Đào: “Dạ không.”

 

Giang Mộng Lệ lập tức gọi điện hỏi đồng nghiệp ở phòng siêu âm xem đã tan làm chưa.

 

“Đợi tôi một chút, tôi qua ngay đây.”

 

Giang Mộng Lệ ra lệnh cho ông chồng Tống Quắc đưa con gái về nhà ngủ, còn bà thì đưa Tống Hề Đào vào bệnh viện kiểm tra. Hai người bắt taxi bên đường, chạy thẳng đến bệnh viện.

 

Giang Mộng Lệ bảo bác sĩ trực đi ra ngoài, rồi nói với Tống Hề Đào: “Nằm lên đó đi.”

 

Tống Hề Đào rụt rè hỏi: “Mẹ ơi, không phải là con chỉ bị béo lên thôi sao?”

 

Giang Mộng Lệ: “Mẹ cũng mong là con béo lên.”

 

Bụng Tống Hề Đào bị bôi đầy gel siêu âm, trong đầu cậu bắt đầu tua lại cuộc đời mình như đèn kéo quân. Biểu cảm của mẹ cho cậu biết tình hình rất tệ, có lẽ cậu chẳng còn sống được bao lâu nữa. Cậu nhớ lại nửa đời trước của mình, người thân, bạn bè, bạn học, và cả bộ truyện tranh vẫn còn đang vẽ dở nữa.

 

Tống Hề Đào từng hỏi Thời Lưu tại sao lại chọn hợp tác với cậu. Thời Lưu bảo là do cấp trên ở nhà xuất bản giới thiệu, sau đó anh ta xem qua tác phẩm của Tống Hề Đào, thấy phong cách vẽ rất phù hợp, mà quan trọng nhất là, kịch bản của Thời Lưu ra rất chậm, cần tìm một người kiên trì để cùng anh ta mài giũa trong vài năm, không thể là người hám danh hám lợi. Tống Hề Đào vừa hay đáp ứng đủ các tiêu chuẩn đó.

 

Haizzz, nếu cậu mắc bệnh nan y thì không thể hoàn thành bộ truyện được rồi. Nếu cuộc đời cậu dừng lại ở đây thì đúng là uổng công bao năm đau khổ học toán.

 

Mười phút sau, Giang Mộng Lệ gửi ảnh chụp màn hình siêu âm cho một bác sĩ sản khoa quen biết.

 

Đối phương nhắn lại cho bà một dòng: “Năm sáu tháng rồi, thai nhi phát triển rất tốt.”

 

Giang Mộng Lệ tối sầm mặt mũi.

 

Tống Hề Đào là con trai mà! Sao có thể mang thai được?

 

Nếu không phải hình ảnh siêu âm 4D sống động đang đập ngay vào mắt thì có ai nói một nghìn lần, một vạn lần bà cũng không tin. Tống Hề Đào nhìn thấy tay mẹ mình đang run rẩy, chẳng còn tâm trí đâu mà đau buồn cho bản thân nữa, vội ngồi dậy ôm lấy bà: “Mẹ, mẹ ơi, bây giờ y học phát triển lắm, bệnh gì cũng chữa được mà, mẹ đừng lo, con không chết được đâu.”

 

Giang Mộng Lệ bị cậu chọc cho tức đến bật cười: “Con không chết được, con còn có thêm một mạng nữa đây này.”

 

Tống Hề Đào: “?”

 

Bà mẹ già cố gắng trấn tĩnh lại, đối mặt với Tống Hề Đào thì biết làm sao bây giờ, đành phải nói toạc móng heo ra cho cậu hiểu. Bà nhìn thẳng vào mắt Tống Hề Đào: “Có mẹ ở đây, con sẽ không sao cả, nhớ kỹ câu này trước đã.”

 

Hốc mắt Tống Hề Đào đỏ hoe: “Vâng.”

 

Giang Mộng Lệ đứng dậy, xoa đầu con trai: “Con có thai rồi.”

 

Trong đầu Tống Hề Đào đang nghĩ, nếu là loại bệnh nan y cần cấy ghép tạng gì đó thì cậu thà chết chứ không muốn làm ảnh hưởng đến sức khỏe của người thân, nghe mẹ nói xong cậu ngớ người ra. Vừa nãy có từ gì bay ngang qua tai cậu thế nhỉ?

 

Giang Mộng Lệ biết thừa là cậu chưa nghe lọt tai, bèn nhấn mạnh từng từ như dạy trẻ đánh vần: “Mang – thai.”

 

Lần cuối cùng bà dạy con kiểu này là hồi Tống Hề Đào học tiểu học, dạy được một tuần thì quyết định thà ép mình còn hơn ép con.

 

Tống Hề Đào kinh hoàng tột độ: “Con là con trai mà! Với lại con còn đang độc thân!”

 

Giang Mộng Lệ: “Mẹ cũng không biết tại sao cơ thể con lại phù hợp cho phôi thai làm tổ, nhưng đứa bé đã biết đạp rồi, con đừng có chối nữa. Cha ruột của đứa bé là thằng nào?”

 

“…”

 

Tống Hề Đào từ từ, chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bụng mình. Trước kia thì vô tư không biết gì, giờ chỉ cần cử động nhẹ một cái, cậu thực sự cảm nhận được động tĩnh của một sinh linh bé nhỏ trong bụng mình.

 

Tin tốt là, cậu không phải chết. Tin xấu là, cậu phải đẻ.

 

Cậu đưa tay sờ sờ bụng, vừa khéo gặp đúng lúc thai máy. Cái thứ mà vì chuyển động quá nhỏ nên trước giờ toàn bị cậu coi là nhu động ruột – lần nào cậu cũng nghĩ do ăn đồ bên ngoài không vệ sinh nên bụng dạ khó chịu.

 

Tống Hề Đào ngẩng đầu: “Mẹ…”

 

Giang Mộng Lệ: “Con không nằm mơ đâu.”

 

Được rồi, Tống Hề Đào chỉ còn cách chấp nhận hiện thực này thôi.

 

Có lẽ vì đã vô thức đồng hành cùng sinh linh bé nhỏ này suốt sáu tháng qua, hành trình chung với sự sống mới cậu đã đi được một nửa, nên sau cú sốc ban đầu, Tống Hề Đào không cảm thấy quá bài xích, chỉ là cảm giác không chân thực vô cùng mạnh mẽ mà thôi.

 

Giang Mộng Lệ không để cho cậu giả ngơ: “Cha ruột đứa bé là ai?”

 

Tống Hề Đào bị lôi tuột ra khỏi cái vỏ ốc sên, đối diện với ánh mắt rực lửa giận dữ nhưng cũng vô cùng lo âu của mẹ.

 

Bố đứa trẻ là ai á?

 

Khó đoán thật đấy.

 

Tống Hề Đào cười gượng.

 

Giang Mộng Lệ thấy cậu vẫn còn cười được thì trong lòng ngổn ngang trăm mối. Không khí gia đình bà vốn rất thoải mái, không đặt nặng yêu cầu gì với con cái, cho chúng đi thi năng khiếu cũng chỉ để chúng có thêm con đường lựa chọn, nếu con không thích cũng không ép. Nuôi được một trai một gái, đứa nào đứa nấy đều vô tư lự, phổi bò như nhau.

 

Giang Mộng Lệ hỏi: “Mấy tháng rồi?”

 

Tống Hề Đào xòe ngón tay ra đếm từng cái một, Giang Mộng Lệ nhìn cậu đếm số mà đau cả đầu.

 

Tống Hề Đào: “…Dạ sáu tháng.”

 

Giang Mộng Lệ: “Cụ thể hơn.”

 

Tống Hề Đào: “Ngày 18 tháng 5.”

 

Giang Mộng Lệ: “Chuyện xảy ra thế nào có nói được không?”

 

Tống Hề Đào: “Đó là một chuyện ngoài ý muốn, mà chuyện ngoài ý muốn này trách nhiệm của con lớn hơn, con không có chịu thiệt thòi gì cả.”

 

Chuyện này biết nói thế nào đây. Nếu cậu thực sự gạo nấu thành cơm với bạn trai lúc tình cảm mặn nồng thì nhận cũng chẳng sao, dám làm dám chịu. Vấn đề là, cậu với Mạnh Tư Trình chỉ là quan hệ cọ xát bên ngoài thôi. Nói ra thì người ta lại bảo mình ngu, chuyện cọ cọ bên ngoài không cho vào trong mà cũng dám chủ quan.

 

Tất nhiên cậu không đời nào đi nói với Mạnh Tư Trình, rồi lại trói buộc cuộc đời hai người vào với nhau.

 

Giang Mộng Lệ không nhịn được, lấy ngón tay dí vào trán con trai: “Đã sáu tháng rồi! Não con để đâu thế hả? Con trai con mà giống con thì đúng là tiêu đời luôn!”

 

Tống Hề Đào kinh ngạc: “Mẹ, sao mẹ lại tiết lộ giới tính thai nhi cho con biết thế?”

 

Trên tường vẫn còn dán quy định cấm xác định giới tính thai nhi kia kìa.

 

Giang Mộng Lệ chỉ muốn nhét cậu lại vào bụng để nặn lại cái não khác.

 

Tống Hề Đào thắc mắc: “Trai chua gái cay chuẩn thế cơ hả mẹ? Có đợt con toàn ăn mì dưa chua thôi.”

 

Giang Mộng Lệ: “…Con của con nhìn ra cả giới tính rồi mà đầu óc con vẫn chỉ toàn chuyện ăn uống thôi hả!”

 

Tống Hề Đào chợt nghĩ ra điều gì, vớt vát chút lòng tự trọng: “Mẹ, nếu nó giống bố nó thì có khả năng sẽ cực kỳ cực kỳ thông minh đấy.”

 

“Con còn đắc ý được nữa cơ đấy.” Giang Mộng Lệ cạn lời, im lặng một lúc rồi không kìm được quan tâm hỏi, “Đằng nhà kia không có bệnh di truyền gì đấy chứ?”

 

“Không có đâu, người đó cao ráo, đẹp trai, học rất giỏi, là một người rất tốt…”

 

Tống Hề Đào thề thốt đảm bảo, nhưng đang nói dở thì bỗng nhớ tới tin đồn trên bàn tiệc lúc nãy.

 

Ngày Tống Hề Đào biết Mạnh Tư Trình đại nghĩa diệt thân tống cổ bố ruột vào tù, cũng là ngày cậu phát hiện mình mang thai con trai của hắn.

 

Tống Hề Đào chột dạ ôm lấy bụng mình.

 

Con trai à, cái nết này thì không được di truyền đâu đấy nhé.

 

Hết chương 7.

 

Chương 7: Con Có Thai Rồi

Ngày đăng: 31 Tháng 12, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên