Chương 7: Thần Thú Sphinx
Mùa đông năm nay ở Hải Kinh lạnh hơn mọi năm, một trận mưa tuyết đêm qua khiến nhiệt độ toàn thành phố giảm xuống âm độ, sáng sớm mới miễn cưỡng ấm lên một chút, nhưng bầu trời vẫn âm u, gió lạnh đến thấu xương, gió quất vào mặt như kim châm.
Lúc Chung Thận đến Minh Hồ thì đã hơn một giờ sáng. Trăng non đầu tiên của năm 2024 ẩn mình sau đám mây đen, sân nhà tối om, dường như mọi người đã yên giấc, tối nay Hề Vi không tiếp khách.
Vừa rồi vội vàng nên Chung Thận chưa kịp thay bộ lễ phục dự tiệc rượu ra, trên người chỉ khoác một chiếc áo choàng mỏng manh, phong độ ngời ngời nhưng chẳng đủ ấm, gió lạnh luồn vào từ cổ tay áo, thổi bay hơi ấm trong cơ thể cậu từng chút một. Đầu ngón tay hơi tê cứng, cậu dừng lại trước cửa bấm mật mã, do dự một chút rồi thôi không bấm.
Rõ ràng là Hề Vi không muốn cậu vào. Vậy thì cậu không nên vào. Bất kể mật mã có thay đổi hay không, cho dù không có cánh cửa này, cậu cũng không thể bước nửa bước.
Chung Thận không suy nghĩ xem hiện tại Hề Vi đang tức giận đến mức nào, phản ứng đầu tiên của cậu là: Có lẽ phải ba tháng nữa mới được gặp lại.
Hề Vi không phải là người thích giận dỗi, nhưng mỗi lần xảy ra mâu thuẫn, dù lớn hay nhỏ, thời gian bọn họ xa cách cũng sẽ bị kéo dài. Chung Thận không cho rằng Hề Vi cố ý, nhưng cũng khó nói là không phải trừng phạt.
Mà khi Hề Vi cố ý hay vô ý trừng phạt cậu, cậu vẫn không có tư cách phản kháng, chỉ có thể chờ đợi. Giống như thời tiết biến đổi khôn lường, người thường chỉ có thể cầu mưa chứ không thể can thiệp mưa khi nào rơi, càng không thể khiến nó ngừng lại.
Chung Thận đứng đợi ngoài cửa mười mấy phút, đột nhiên, ngọn đèn bên hiên nhà sáng lên. Người đi ra là quản gia, vẻ mặt ông vẫn còn ngái ngủ, dường như chỉ vừa chợp mắt một lát, vì có nhiệm vụ nên mới miễn cưỡng thức dậy, ra ngoài xem xét.
Thấy Chung Thận quả nhiên đã đến, quản gia khách sáo hỏi: “Chung tiên sinh, cậu có mang chìa khóa không?”
“Không mang, sao vậy?” Chung Thận không hiểu.
Quản gia nói: “À, là thế này, Hề tổng hy vọng cậu trả chìa khóa lại cho tôi. Nhưng không sao, lần sau mang đến cũng được.”
“…..”
Người bên cạnh Hề Vi đều không phải dạng vừa, ngày thường đối xử với Chung Thận đều giữ lễ phép, nhưng dưới thái độ lễ phép đó cũng có sự phân biệt lạnh nhạt hoặc nhiệt tình. Khi nào nên lạnh nhạt, khi nào nên nhiệt tình, đều thay đổi theo thái độ của Hề Vi, giống như miệng lưỡi của anh ta vậy.
Hôm nay hiển nhiên là quản gia lạnh nhạt hơn ngày thường, dặn dò xong thì quay người vào nhà, tiện tay tắt đèn.
Ông ta không mời Chung Thận vào, cũng mặc kệ Chung Thận có rời đi hay không. Môi trường xung quanh lại chìm vào bóng tối, mây đen trên đỉnh đầu ngày càng dày đặc, dần dần, tiếng gió bỗng nhiên nhỏ đi, cho đến khi ngừng hẳn.
Khoảng ba giờ sáng, bầu trời âm u đến cực điểm, bỗng nhiên lại đổ mưa.
Chung Thận là người Hải Kinh, rất quen với khí hậu ẩm ướt lạnh lẽo của mùa đông ở Hải Kinh. Nhưng mỗi khi trời mưa, cậu cũng cảm thấy hơi khó chịu.
Có lẽ cậu bị phong thấp – nói “Có lẽ” là vì cậu chưa đi khám bác sĩ bao giờ. Mà bệnh này là do cậu đóng phim mấy năm trước để lại.
Bộ phim đó tên là 《 Đêm cuối cùng 》, được quay vào năm thứ tư Chung Thận và Hề Vi ở bên nhau.
Chung Thận là diễn viên có tác phẩm, phim điện ảnh và phim truyền hình cậu đóng chính đều có chất lượng trên mức trung bình, không có phim rác. Nhưng phần lớn thì Hề Vi không hứng thú,《 Đêm cuối cùng》 là bộ phim duy nhất Hề Vi xem hết.
Bộ phim này có vô số cảnh quay về màn đêm và mưa: Đêm quang đãng, đêm mưa, đêm huyên náo rực rỡ, đêm tĩnh mịch; mưa to, mưa nhỏ, mưa rơi xuống đất bẩn thỉu, mưa trong ký ức của nam chính làm ướt mái tóc dài thơm ngát của người yêu…..
Đạo diễn là Tôn Hưng Lệ, trong những năm gần đây vị đạo diễn này rất nổi tiếng, từng đoạt giải thưởng lớn quốc tế, nổi tiếng là người u ám, nhạy cảm và kiêu ngạo, là “Kẻ điên” được công nhận trong giới, tính cách cực kỳ tệ.
Lúc đó 《 Đêm cuối cùng 》đang trong giai đoạn chuẩn bị, với tư cách nam chính, Chung Thận đầu tư vào đoàn làm phim, Tôn Hưng Lệ rất bất mãn. Ông ta vừa ghét nhà đầu tư can thiệp vào sáng tác nghệ thuật, vừa coi thường Chung Thận, cho rằng Chung Thận hoàn toàn dựa vào những đạo diễn giỏi trước kia tận tâm chỉ bảo mới “Miễn cưỡng coi được”, là bình hoa di động.
Nhưng trước đó Tôn Hưng Lệ vừa lấy tiền của nhà đầu tư khác còn mỉa mai người ta “Không có văn hóa” “Hiểu cái quái gì về điện ảnh”, đắc tội hết đám kim chủ, bây giờ không nhận đầu tư của Hoa Vận, phim của ông ta sẽ không thể quay, chỉ đành nhịn Chung Thận.
Nhịn thì nhịn, nhưng không triệt để. Có một cảnh quay nam chính nhảy sông tự tử dưới mưa, Tôn đạo diễn đã kéo Chung Thận lên cầu vượt sông, bảo cậu thật sự nhảy xuống.
Lẽ ra, cảnh nhảy sông thường quay bằng cách lấy góc quay, đều là giả vờ, tệ nhất cũng phải treo dây cáp, nhưng Tôn Hưng Lệ lại nói không được, ông ta muốn quay một cảnh dài nhiều góc quay hoàn chỉnh, một lần quay xong, lấy góc quay hoặc treo dây cáp sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả cuối cùng, nhất định phải thật sự nhảy. Còn nói gì mà chỉ có thật sự nhảy xuống từ trên cầu, Chung Thận mới có thể đồng cảm với nam chính, cảm xúc mới đúng, mới có thể quay những cảnh sau.
Chung Thận còn chưa kịp phản ứng, Đường Du đã nổi đóa, cãi nhau với Tôn Hưng Lệ trước mặt bao nhiêu người, chỉ trích ông ta kiếm cớ cố ý gây khó dễ cho Chung Thận, không để ý đến sự an toàn của diễn viên để trút giận cá nhân.
Tôn Hưng Lệ nói Chung Thận biết bơi, hơn nữa dưới nước đã bố trí nhân viên cứu hộ, “Yên tâm, không chết đuối được đâu.”
Đường Du lấy thế ép người, buột miệng mắng: “Lỡ như cậu ấy có mệnh hệ gì, tôi ăn nói thế nào với Hề tổng?!”
Tôn Hưng Lệ cũng nổi giận: “Vậy thì cô gọi Hề Vi đến nói chuyện với tôi!”
“…..” Cả trường quay im phăng phắc.
Kỳ thực Tôn Hưng Lệ không nhất thiết phải quay như vậy, ông ta chỉ cố ý chọc tức Chung Thận vài câu mà thôi, đợi Chung Thận từ chối, ông ta sẽ thuận lý thành chương phê bình: “Không có chút chuyên nghiệp nào, haiz, đúng là dựa hơi quan hệ.”
Nhưng ông ta không ngờ, Chung Thận vậy mà không phản bác một câu, bình tĩnh khác thường nói: “Có thể nhảy.”
Tôn đạo diễn nhất thời cứng họng, thầm nghĩ, thằng nhóc này trông lạnh nhạt, cảm xúc ổn định, bên trong hình như còn điên hơn mình.
Đó là mùa thu ở phương Bắc, thành phố nơi quay phim gió rất to, mưa được tạo bằng phương pháp nhân tạo. Cây cầu dưới chân Chung Thận cách mặt nước gần hai mươi lăm mét, cao bằng bảy tám tầng lầu.
Chung Thận không cần bất kỳ nhân viên công tác nào giúp đỡ, tự mình trèo lên lan can cầu, điều chỉnh tư thế, thả người nhảy xuống, rơi vào dòng sông cuồn cuộn chảy xiết.
Gió to sóng lớn, cậu bị một con sóng đánh bật ra xa mấy chục mét. Lúc được nhân viên cứu hộ vớt lên, đã bị sặc nước ngạt thở. Đường Du sợ đến mức tay chân lạnh ngắt, sắc mặt trắng bệch, Tôn Hưng Lệ lại còn đuổi theo quay Chung Thận, mãi cho đến khi cậu được đưa vào bệnh viện.
Người bình thường sau khi được cứu tỉnh lại, biểu cảm phần lớn là may mắn thoát chết. Nhưng không biết hôm đó Chung Thận bị sao, vừa mở mắt ra, trong mắt lại tràn đầy vẻ “Sao mình còn chưa chết”, như thể rất tiếc nuối.
Từ đó về sau, Tôn đạo diễn bị khuất phục, không bao giờ gây khó dễ cho cậu nữa. Còn sau khi phim đóng máy gặp ai cũng khen, nói Chung Thận khiến ông ta rất bất ngờ, bộ phim này quay vượt ngoài mong đợi, cực kỳ hài lòng.
Sau đó quả nhiên đoạt giải, tiếc là đạo diễn đoạt giải, Chung Thận bị dòng sông lạnh giá mùa thu đông năm đó làm cho mắc bệnh phong thấp, chỉ nhận được một đề cử, không thể lên ngôi Ảnh đế.
Mà Hề Vi đối với những chuyện này không hề hay biết, có lẽ chỉ khi Chung Thận thật sự chết đuối, anh ta mới biết được.
Sau này khi xem bộ phim đó cùng Chung Thận, hiếm khi Hề Vi nói với Chung Thận một câu “Thích”. Nhưng mà, nguyên văn câu nói đó không phải là thích Chung Thận, mà là: “Trong phim cậu giống như quỷ nước vậy, tôi rất thích.”
Chung Thận vẫn luôn lạnh lẽo, ẩm ướt, mái tóc đen ướt sũng dán vào cần cổ trắng bợt, như thể trên đỉnh đầu có cơn mưa chẳng bao giờ dứt. Mây đen bén rễ nảy mầm trong võng mạc của cậu, che khuất mặt trời mãi mãi. Quả thật rất giống quỷ nước.
Tối nay trời lại mưa, Chung Thận từ ngoài hiên đi đến trước cửa sổ phòng Hề Vi.
Rèm cửa sổ phòng ngủ trên lầu hai đóng kín mít, không nhìn thấy một tia sáng nào, có lẽ vốn dĩ đã không có ánh sáng.
Nước mưa rơi lộp bộp trên mặt kính và khuôn mặt lạnh lùng của Chung Thận, lạnh thì cực kỳ lạnh, nhưng lạnh quá mất đi cảm giác, cơ thể tê dại, ngược lại không còn khó chịu như vậy.
Cũng không biết là do kiên nhẫn, hay là do cậu biết rõ mình nên làm như vậy. Trời chưa sáng, mưa không ngớt, cậu vẫn sẽ mãi mãi đợi ở đó.
******
Khoảng năm giờ sáng, mưa bên ngoài vẫn rơi, Hề Vi đột nhiên tỉnh giấc.
Trước khi ngủ, đèn đọc sách bên đầu giường không tắt, vẫn luôn có ánh sáng chiếu vào, anh ngủ không ngon. Quyển sách bên cạnh đã trượt xuống lúc nào không hay, anh không nhớ mình vừa đọc đến trang nào.
Vì linh cảm mách bảo, Hề Vi bật đèn chính, đi đến bên cửa sổ, một tay kéo rèm cửa sổ ra.
Chung Thận đứng quay lưng về phía cửa sổ, cả người ướt đẫm trong mưa, góc áo vest choàng bên ngoài ướt sũng nhỏ nước, bóng lưng cậu thẳng tắp, dáng người cao ngất, nhưng không hiểu sao lại nhìn có chút đáng thương.
Ánh đèn xuyên qua tấm kính lớn chiếu rọi, rọi vào làn da trên gáy không chút huyết sắc của cậu, Chung Thận lập tức bị kinh động, quay đầu nhìn lên lầu.
Hề Vi kéo rèm cửa sổ lại, cầm điện thoại di động gửi cho cậu một dãy số: “Vào đi.”
*****
Có lẽ là do đứng dưới lầu lâu quá, suýt chút nữa đã biến thành tượng đá, phải mất một lúc sau Chung Thận mới nhúc nhích bước chân được, cậu đứng ở cửa vắt khô nước trên người, cố gắng giữ sạch sẽ rồi mới lên lầu.
Hề Vi có tật xấu khi ngủ dậy, ngủ không ngon thì sắc mặt càng kém. Lúc Chung Thận vừa bước vào cửa đã bị anh đuổi vào phòng tắm tắm rửa, sau khi tắm sạch sẽ mùi nước mưa, mùi đêm đông và mùi rượu, cuối cùng mới được phép đến trước giường của anh.
Tóc vẫn còn ướt, Chung Thận khoác áo choàng tắm, cúi đầu nói: “Xin lỗi.”
Hề Vi ngồi, cậu đứng, xin lỗi không nên có tư thế cao như vậy, vì thế Chung Thận hạ thấp người xuống, quỳ một gối trước đầu gối Hề Vi, im lặng, thân mật, ngoan ngoãn.
Mặc dù đã tắm rửa, nhưng người cậu vẫn rất lạnh, chạm vào làn da nóng bỏng của Hề Vi, như thể rất khát vọng muốn lại gần thêm chút nữa. Nhưng trong mắt Hề Vi, khát vọng này cũng là cố tình sắp đặt, là một phần của việc lấy lòng, anh không hề nghi ngờ Chung Thận có thật lòng xin lỗi hay không, đương nhiên là có, trên đời này không ai chuyên nghiệp hơn Chung Thận.
“Xin lỗi cái gì?” Hề Vi thản nhiên nói, “Cậu nói đi, tôi nghe.”
“…..”
Chung Thận ngẩng đầu nhìn anh, đường nét từ cằm đến cổ hơi căng cứng, một giây cũng không do dự: “Tôi không nên không nghe điện thoại của anh, không nên không dành thời gian ở bên cạnh anh, không nên đến buổi tiệc rượu đó.” Trôi chảy như thể lúc nãy dầm mưa cậu đã suy nghĩ vô số lần rồi.
Vẻ lạnh lùng trên mặt Hề Vi không hề giảm bớt, anh im lặng không nói.
Hình như đáp án không đúng.
Cổ họng Chung Thận khô khốc, lại nói: “Khiến tâm trạng anh không tốt là lỗi của tôi, tôi không xử lý tốt mối quan hệ giữa công việc và chuyện riêng tư…..” Nói được một nửa thì cậu đột nhiên im bặt, có lẽ nhận ra có gì đó không đúng: Tiệc rượu là công việc? Hề Vi là chuyện riêng tư? Hay ngược lại?
Nhưng không thể giải thích, giải thích chính là chột dạ.
Bất quá Hề Vi không suy nghĩ nhiều, đương nhiên Hề Vi không cho rằng mình là chuyện riêng tư của Chung Thận, bọn họ công khai đến mức không thể công khai hơn được nữa. Nhưng đây không phải là câu trả lời anh muốn nghe. Phải thừa nhận rằng, bất kể Chung Thận nói thế nào, anh cũng không muốn nghe. Có những cảm xúc không thể xoa dịu bằng lời xin lỗi, chỉ có thể trút giận.
“Có phải cậu cảm thấy tôi tốt tính quá không?” Anh ấn gáy Chung Thận, hơi cúi người, “Không tìm chỗ trú mưa, cố ý để ướt cho ai xem?”
Cả người Chung Thận cứng đờ.
Hề Vi dùng sức siết chặt tay, buộc cậu phải ngẩng đầu lên, “Đã có đầu óc như vậy, chắc chắn biết mình sai ở đâu rồi chứ? Nói tiếp đi, tôi muốn nghe.”
“…”
Hề Vi nhìn xuống từ trên cao, đôi mắt anh toát ra vẻ uy hiếp khó tả. Không phải anh cố ý uy hiếp Chung Thận, mà bản thân sự tồn tại của anh đã là một sự uy hiếp rất lớn rồi.
Anh đang đợi câu trả lời của Chung Thận. Giống như con Sphinx tượng trưng cho nỗi sợ hãi và cám dỗ trong thần thoại, nếu Chung Thận dám trả lời sai câu đố của anh, kết cục chỉ có một, là cái chết.
“Tôi…” Chung Thận nhỏ giọng nói, “Bất kể lúc nào, ở đâu, gặp khó khăn gì, tôi đều nên đặt nhu cầu và cảm nhận của anh lên hàng đầu. Không làm được chính là lỗi của tôi, xin lỗi.”
Hề Vi nói: “Lời sáo rỗng.”
Vẻ mặt Chung Thận trống rỗng: “Sau này tôi không đi nữa được không? Ngoại trừ anh ra, tôi sẽ không bao giờ tham gia những buổi giao tiếp không cần thiết nữa—”
“Lời này nói ra chính bản thân cậu có tin không? Hoàng Khải Chinh là ‘Giao tiếp không cần thiết’? Cậu hận không thể sớm ngày bái sư dưới trướng ông ta còn gì?” Hề Vi lạnh lùng nói, “Ngay cả chuyên nghiệp cũng không biết diễn thế nào, học thuộc lời thoại để nói với tôi à? – Không biết nhận lỗi thế nào thì cút, ngày mai tìm Phương Trữ thanh toán, muốn bao nhiêu phí chia tay cứ tùy ý nói, nuôi cậu nhiều năm như vậy, tôi cũng không ngại cho thêm vài con số 0 đâu.”
“……”
Anh buông tay, đẩy Chung Thận ra, nhưng lại không đẩy được.
Chung Thận nắm lấy cổ tay anh, men theo đùi hướng lên trên, đột nhiên đẩy anh ta ngã xuống giường.
Tầm nhìn của Hề Vi đột ngột chao đảo, còn chưa kịp nhìn rõ thì đã tối sầm. Chung Thận rất quen thuộc với công tắc đèn trong phòng anh, dễ dàng tắt đèn, phòng ngủ chìm trong bóng tối.
Môi bị một sức nặng đè lên, Chung Thận hôn anh. Nhưng không có động tác nào quá đáng hơn, Chung Thận dường như hơi run rẩy, nói là cưỡng hôn anh, chi bằng nói là không khống chế được bản thân, phải dựa vào nụ hôn của anh để duy trì cảm xúc ổn định. Cho nên dù thế nào, tuyệt đối không thể rời đi, cho dù có nguy cơ bị anh dạy dỗ, trừng phạt, cũng phải hôn xong đã.
Một ngày Hề Vi có thể tắm ba lần, không xịt nước hoa trên người cũng có mùi sữa tắm. Mùi hương này dường như cũng trở thành liều thuốc giải độc có thể xoa dịu chứng phát cuồng nào đó, cổ anh bị người ta dùng sức đè lại, Chung Thận áp sát vào động mạch cảnh của anh, kiềm chế mà ngửi, hôn, đột nhiên lại nói một câu “Xin lỗi”.
… Lần này mới coi như khôi phục lại trình độ bình thường, biểu hiện có chút thành ý.
Ít nhất cũng là diễn xuất khi quay phim của Tôn Hưng Lệ, không được giải “Nam diễn viên chính xuất sắc nhất” là tổn thất của ban giám khảo, không phải vấn đề của Chung Thận.
Trong bóng tối, Hề Vi lạnh lùng nhìn cậu. Cho dù biết cậu đang diễn, cũng không thể không thừa nhận, đến bây giờ Chung Thận vẫn có cơ hội biểu diễn trước mặt mình, là bởi vì so với loại người như Quý Tinh Văn, ở phương diện nào cậu cũng cao hơn một bậc.
Những minh tinh này bình thường sau khi quen với ống kính, sẽ vô thức hình thành thói quen phô bày bản thân ra bên ngoài, lúc nào cũng tỏa ra sức hấp dẫn, khiến người ta cảm thấy thật rẻ tiền.
Sức hấp dẫn của Chung Thận lại bắt nguồn từ việc cả người cậu toát ra một loại khí chất “Muốn xem thì xem, không xem thì thôi”, như thể rất không muốn chủ động thu hút ai, thà bị mưa dội ướt, mục nát trong bùn đất cũng được.
“Không sai biệt lắm là được rồi.”
Con Sphinx đầy uy hiếp cuối cùng cũng nới lỏng, miễn cưỡng coi như Chung Thận trả lời đúng.
Mà phần thưởng sau khi trả lời đúng, cũng chỉ là không bị bóp chết mà thôi.
Môi Hề Vi bị mút cho hơi sưng một chút, anh đẩy Chung Thận đang hôn say đắm ra, lạnh lùng nói: “Trước khi tôi vứt bỏ cậu, anh không được đến cửa nhà người khác xin ăn, hiểu chưa?”
“Vậy anh có thể…..” Giọng Chung Thận có hơi khàn, “Đừng vứt bỏ em được không?”
Hết chương 7.
