Chương 71: Con Ma Dối Trá

Chương 71: Con Ma Dối Trá

 

Chẳng thể nhìn cũng không thể nghe họ đang nói gì, Tiêu Dã bèn tranh thủ lúc bên kia đang thẩm vấn hồn ma mà đeo găng tay vào, kiểm tra người đang nằm trên mặt đất.

 

Lúc họ vào thì đã có một người phụ nữ nằm sẵn trên sàn, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Đầu cô ta có máu, e là đã bị vật cứng gì đó đập vào dẫn đến hôn mê.

 

Còn người đàn ông bị hồn ma nhập vào thì sắc mặt đã trắng bệch, hơi thở thoi thóp. Hắn lật xem một lượt, rồi tìm thấy một chiếc ví đựng chìa khóa và giấy tờ trên tủ đồ: “Hà Dũng, ba mươi lăm tuổi, người thành phố Quan, không phải người ở đây.”

 

Lý Tử Minh cũng ghé qua xem, đoạn quay đầu nhìn Trương Tịch: “Anh Trương, có cần gọi xe cứu thương không? Hai người này trông như sắp không trụ nổi nữa rồi.”

 

Trương Tịch gật đầu, đưa cho Lý Tử Minh số điện thoại bệnh viện riêng của Cục Quản lý, rồi lại gọi thêm một cuộc nữa cho viên cảnh sát đã hợp tác lần trước. Vụ án mạng thế này vốn thuộc phạm vi quản lý của Bằng Trình.

 

Thấy họ vậy mà lại gọi xe cứu thương cho Hà Dũng, vẻ mặt của ông lão họ Mai càng trở nên dữ tợn: “Các người còn muốn cứu gã? Gã chính là hung thủ giết người! Các người đến đây là để cứu người, chứ căn bản không phải muốn giúp tôi đòi lại công lý, giúp tôi báo thù! Đồ lừa đảo! Tất cả các người đều là một lũ lừa đảo!”

 

Trong nhà, theo làn quỷ khí cuồn cuộn, một trận âm phong bắt đầu nổi lên. Tiêu Dã không nhìn thấy, nhưng hắn có thể cảm nhận được cơn gió, thế là theo bản năng che chắn bên cạnh Quý Nam Tinh: “Tình hình sao rồi? Âm hồn kia không thỏa thuận được nên đang quậy à?”

 

Quý Nam Tinh đáp: “Ông ta muốn người nằm dưới đất kia chết.”

 

Nghe vậy, Tiêu Dã cũng có phần thấu hiểu: “Oán khí khó tan mà.”

 

Cũng phải thôi, người đã chết rồi, điều mong mỏi nhất tất nhiên là hung thủ giết mình phải chết ngay tức khắc. Mấy kiểu án này có bị kết án cũng chỉ là vài chục năm chứ đâu có tử hình ngay, thân là người bị hại thì tất nhiên sẽ không cam tâm rồi. Huống hồ chi, bản thân ông lão họ Mai này lại là một kẻ có tính cách cố chấp và cực đoan, lại càng không thể chấp nhận được việc hung thủ được họ cứu sống.

 

Quý Nam Tinh khẽ cười một tiếng: “Oán khí khó tan ư? Sao tôi lại thấy là có tật giật mình thì đúng hơn.”

 

Làn quỷ khí đang cuộn trào bỗng khựng lại trong giây lát. Ánh mắt của Trương Tịch và Lý Tử Minh hơi dừng lại rồi một chút rồi cùng đổ dồn về phía ông lão họ Mai.

 

Bị lá bùa trấn áp, Ông lão họ Mai phản ứng cực kỳ dữ dội, lập tức giãy giụa lên án: “Cậu nói vậy là có ý gì! Cậu nói ai có tật giật mình! Tôi là người bị hại, tôi bị gã đó giết chết! Tôi tự báo thù cho mình thì có gì sai! Đừng tưởng các người có chút bản lĩnh hơn người thường thì có thể đổi trắng thay đen!”

 

Quý Nam Tinh cũng chẳng buồn tranh cãi với ông ta. Có giết người hay không, cảnh sát điều tra là sẽ rõ, với trình độ điều tra hình sự bây giờ, một lão già bình thường như ông lão họ Mai này thì làm sao mà biết được. Chỉ cần không phải là tội phạm có IQ cao, độ khó của việc điều tra án cũng không lớn.

 

Trước đây mãi không tìm được hung thủ, chẳng qua cũng chỉ là bị che mắt tạm thời mà thôi.

 

Rất nhanh sau đó Bằng Trình đã dẫn người tới. Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn khắp sàn, anh ta cũng sững sờ một lúc: “Đây là đã có ẩu đả à?”

 

Trương Tịch chỉ vào người đàn ông đang ngã dưới đất: “Quỷ nhập vào người anh ta, quậy một trận.”

 

Vụ án giết người trong ngõ hẻm lần trước cũng do Bằng Trình phụ trách, anh ta cũng đã hợp tác với bên Huyền môn. Lần này coi như là lần hợp tác thứ hai, việc trao đổi thông tin không cần tốn quá nhiều thời gian giải thích, quả là tiết kiệm cả thời gian lẫn công sức.

 

Nhưng mà, khi Trương Tịch nói rằng cần phải điều tra kỹ lưỡng, ngụ ý rằng Hà Dũng này có lẽ không phải là hung thủ, Bằng Trình tỏ ra có chút nghi hoặc: “Người chết đích thân chỉ mặt điểm tên mà cũng sai được à?”

 

Không phải là âm hồn đích thân chỉ ai là hung thủ thì họ sẽ xác định người đó là hung thủ. Điều tra thì chắc chắn vẫn phải điều tra, luật pháp dương gian cần có bằng chứng, không có bằng chứng thì cũng chẳng thể khởi tố được.

 

Nhưng người chết đã đích thân chỉ mặt rồi, việc này chẳng khác nào đã có kết quả rồi lần ngược lại quá trình. Giờ lại bảo anh ta rằng kết quả này chưa chắc đã đúng, điều này khiến anh ta có chút khó hiểu.

 

Quý Nam Tinh nói: “Anh chưa nghe câu, miệng đàn ông là con ma dối trá à? Lời ma quỷ nói mà anh cũng tin sao?”

 

Hà Dũng cùng người phụ nữ bị đập đến ngất đi kia được đưa đến bệnh viện. Cảnh sát ở lại trong nhà để tiếp tục tìm kiếm, lúc này hàng xóm láng giềng mới nghe thấy động tĩnh mà mở cửa ra xem, thấy có người mặc đồng phục cảnh sát thì giật cả mình.

 

Bằng Trình đuổi họ về hết, đóng cửa nhà Hà Dũng lại rồi mới nói: “Lúc nãy các cậu đánh nhau to thế mà hàng xóm hai bên không ai nghe thấy à?”

 

Trương Tịch chỉ vào lá bùa dán trên cửa: “Để tránh gây động tĩnh quá lớn làm người khác chú ý, trước khi vào cửa tôi đã dán bùa rồi. May mà có dán bùa, không thì chuyện tối nay mà bị ai quay lại tung lên mạng thì đúng là khó giải thích.”

 

Tuy Cục Quản lý có một bộ phận quan hệ công chúng chuyên phụ trách những vấn đề đó, nhưng mỗi lần huy động bộ phận này đều sẽ bị phạt tiền. Bị phạt nhiều rồi, nên mỗi lần đi làm nhiệm vụ bên ngoài đều không tránh khỏi phải chú ý thêm một chút.

 

Cảnh sát đang lục soát nhà, còn ông lão họ Mai đã qua thời điểm hoàn hồn nhưng vẫn chưa rời đi, ông ta không hiểu, chỉ mơ hồ có cảm giác mình đã bỏ lỡ thời gian. Ông ta cứ ngỡ là do những lá bùa đang trấn áp trên người khiến mình không thể rời đi, bèn chửi rủa Trương Tịch và những người khác không ngớt, nói rằng họ đã làm lỡ việc ông ta đi đầu thai.

 

Người thường không nghe thấy tiếng của ông lão họ Mai, nhưng Quý Nam Tinh đang dùng Thiên Nhãn Phù và những người có Linh Nhãn bẩm sinh thì đều có thể nghe thấy. Nghe ông ta chửi đến cả mồ mả tổ tiên, Quý Nam Tinh cau mày: “Là do chính ông không rời đi được, liên quan gì đến chúng tôi. Thay vì đổ lỗi cho chúng tôi, chi bằng ông tự thành thật khai ra mình đang chột dạ chuyện gì, tại sao bây giờ đột nhiên lại có chấp niệm không thể về âm phủ.”

 

Ông lão họ Mai càng chột dạ thì càng gào to, căn bản chẳng trông mong gì ông ta sẽ tự mình thành thật khai báo. Trương Tịch bèn trực tiếp thu ông ta vào trong một cái hũ sành, thế giới tức thì trở nên yên tĩnh.

 

Quý Nam Tinh nhìn những người đang bận rộn ra vào, đoạn nói với Trương Tịch: “Không còn việc của em nữa thì em về trước đây.”

 

Trương Tịch giơ tay lên nhìn đồng hồ, đã hơn ba giờ sáng: “Em về đi, chuyện còn lại bên anh sẽ theo dõi tiếp.”

 

Tiêu Dã trao đổi WeChat với Lý Tử Minh: “Có kết quả thì báo tôi một tiếng nhé.”

 

Lý Tử Minh giơ tay làm dấu OK với hắn.

 

Đợi họ đi rồi, Bằng Trình mới hỏi Trương Tịch: “Sao có mỗi cậu thế, đội trưởng nhà cậu đâu?”

 

Trương Tịch: “Lên núi xử lý công việc rồi.”

 

Bằng Trình ồ một tiếng: “Cục Quản lý của các cậu đến cả trẻ con cũng nhận à?”

 

Hai người vừa rồi tuy vóc dáng không thấp, khí chất trông cũng rất chín chắn, nhưng chỉ cần nhìn là biết vẫn còn là trẻ vị thành niên. Chút nhãn lực này mà anh ta không có nữa thì đừng làm cảnh sát nữa.

 

Trương Tịch: “Người ta là truyền nhân môn phái, tuổi tuy còn nhỏ nhưng còn lợi hại hơn cả loại tay ngang nửa đường xuất gia như tôi. Hôm nay mà không có họ, e là ngày mai tôi đã phải lên trang nhất mạng xã hội với thân phận người chết rồi.”

 

Chẳng mấy chốc, cảnh sát đã tìm thấy một chiếc áo khoác gió màu đen dính máu trong nhà Hà Dũng. Tuy chưa tìm được hung khí, nhưng chiếc áo dính máu này cũng được coi là một trong những vật chứng. Dù vậy, nó cũng chỉ có thể chứng minh Hà Dũng có liên quan đến vụ việc, chứ không thể định tội.

 

———

 

Trong lúc cảnh sát đang bận rộn giữa đêm hôm khuya khoắt, Tiêu Dã theo Quý Nam Tinh về nhà. Đóng cửa lại rồi hắn mới nói ra thắc mắc của mình: “Cậu nghĩ hung thủ là ai?”

 

Quý Nam Tinh vừa cởi áo khoác vừa nói: “Tôi nghi là con trai ông ta.”

 

Không có bằng chứng, chỉ là trực giác thôi. Bởi vì cậu thấy tướng mạo của Hà Dũng có chút hung hãn, trên người có dính líu đến kiện tụng tiền bạc, nhưng không hề nhuốm sát khí của việc đoạt mạng người.

 

Dĩ nhiên, có phải hung thủ hay không cuối cùng vẫn phải xem bằng chứng. Nhưng thông qua tướng mạo của Hà Dũng và những lời cậu dùng để gài ông lão họ Mai, với tính khí của Ông lão họ Mai thì chắc chắn sẽ tranh cãi đến cùng, chứ không phải chỉ là hư trương thanh thế, ngoài mạnh trong yếu.

 

Người có thể khiến Ông lão họ Mai dù đã chết vẫn phải bảo vệ, cảm giác chỉ có thể là người nhà.

 

Tiêu Dã kéo tủ lạnh ra, mở một lon Coca lạnh uống hai ngụm: “Vậy chuyện này cứ chờ kết quả điều tra của cảnh sát là được rồi phải không?”

 

Quý Nam Tinh gật đầu, việc của họ đã làm xong cả rồi, phần còn lại là sự trừng phạt của luật pháp dương gian.

 

Vào đến phòng nhỏ, Quý Nam Tinh lại thắp hương cho tổ sư gia. Lần này, nén hương cắm vững vàng trong lư, không rơi tàn, cũng không tắt lịm. Lúc này Quý Nam Tinh mới yên tâm ra ngoài tắm rửa đi ngủ.

 

Nếu không có sự ngăn cản của tổ sư gia, e là đêm nay lại có thêm hai người nữa phải chết.

 

———–

Bốn giờ sáng, Mai Trình An bị đồng hồ báo thức đánh thức. Nhìn bầu trời bên ngoài đen kịt không một tia sáng, hắn ta xoa xoa khuôn mặt vẫn còn ngái ngủ. Lần cuối cùng rồi, chỉ cần lần cuối cùng này nữa là có thể kết thúc tất cả.

 

Tung chăn bước xuống giường, Mai Trình An kéo ngăn kéo, lấy ra tờ giấy phù màu vàng cuối cùng bên trong, nhét vào túi áo rồi quấn chặt áo khoác, mở cửa đi xuống lầu.

 

Bốn giờ sáng, khu chung cư tĩnh lặng như tờ, nhiệt độ lạnh lẽo đến mức không có cả tiếng côn trùng. Hắn ta men theo con đường nhỏ lát đá đến nơi cha mình qua đời. Còn chưa kịp đốt bùa chú, hắn ta đã ngay lập tức nhìn thấy một chiếc lư hương nhỏ đặt bên cạnh.

 

Nó chỉ lớn bằng bàn tay, nắp trên được chạm rỗng, trông rất tinh xảo. Bên trong vẫn còn khói hương đang lượn lờ bay lên.

 

Mai Trình An khẽ cau mày, có chút thắc mắc, không biết là ai đã đặt nó ở đây. Đây là nơi cha hắn ta qua đời, người trong khu chỉ có đi đường vòng để tránh, ai lại đến đây thắp hương?

 

Không biết đây là hương gì, Mai Trình An liền đá văng chiếc lư hương nhỏ đi. Ngay khi hắn ta ngồi xổm xuống chuẩn bị đốt giấy phù, hai người từ sau bụi cây nhỏ lao ra, đè chặt hắn ta xuống: “Liên quan đến vụ án mưu sát ông Mai Quốc Đống, bây giờ mời anh theo chúng tôi về đồn cảnh sát để hỗ trợ điều tra.”

 

Sắc mặt Mai Trình An tức thì trắng bệch. Trong buổi sáng lạnh giá đến độ hơi thở cũng hóa thành khói trắng này, trán hắn ta lại rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.

 

Sau khi ông lão họ Mai qua đời, Mai Trình An với tư cách là con trai của người bị hại, đương nhiên cũng đã bị thẩm vấn. Nhưng lúc đó, hắn ta dùng vẻ đau buồn để che giấu hoảng loạn, lại biết đó chỉ là thẩm vấn theo thủ tục, cộng thêm việc tự tin rằng mình đã tạo bằng chứng ngoại phạm về thời gian rất tốt, nên vẫn tỏ ra khá bình tĩnh.

 

Nhưng chuyện đã qua nhiều ngày như vậy, hung thủ vẫn chưa bị bắt, giờ hắn ta lại bị người khác bắt gặp đang đốt bùa chú. Trong lòng chột dạ nên quá hoảng loạn, khiến hắn ta không thể có phản ứng chính xác ngay lập tức được.

 

Đến khi lên xe cùng cảnh sát, trong đầu hắn ta mới nghĩ ra được lý do bao biện, nói rằng hôm nay là thất đầu của cha mình, nên đốt vài lá An Hồn Phù. Lời giải thích rõ ràng là bịa đặt này, cảnh sát căn bản không tin.

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Khi Mai Trình An bị đưa đến đồn cảnh sát, hắn ta mới phát hiện người thẩm vấn mình không phải là viên cảnh sát tiếp nhận vụ án trước đó, dường như đã đổi một nhóm người khác, trẻ hơn, nhưng ánh mắt dường như sắc bén hơn, nhìn hắn ta như có thể nhìn thấu tận linh hồn.

 

Viên cảnh sát đó không hỏi gì cả, chỉ nhốt hắn ta trong phòng thẩm vấn, hạn chế tự do của hắn ta.

 

Nhưng trong lòng Mai Trình An biết rõ, e là chuyện mình làm đã bị bại lộ rồi.

 

————–

 

Tiêu Dã nhận được tin nhắn của Lý Tử Minh là ba ngày sau đó. Kết quả điều tra khiến con trai của ông lão họ Mai không tài nào chối cãi được.

 

Người là do Mai Trình An giết. Đêm đó, hơn mười một giờ, hắn ta ra khỏi nhà, viện cớ đến quán net chơi game, không muốn nghe ông già nhà mình quậy ầm ĩ trong khu chung cư.

 

Quán net đó có một cửa sau. Cửa trước đi vào có camera giám sát quay được, còn cửa sau đi ra thì không có. Chỉ cần che chắn kỹ một chút là có thể đi đường vòng về lại khu chung cư.

 

Mai Trình An đã tính toán thời gian, lúc vào quán net cố tình để lộ mặt, sau đó lên máy chơi game. Chơi đến gần nửa đêm thì tìm một đứa nhóc đi cùng nhưng không lên máy, nói mình đói bụng ra ngoài mua chút đồ ăn, nhờ đứa nhóc đó chơi game tiếp giùm mình, rồi lẻn ra ngoài bằng cửa sau.

 

Bằng chứng ngoại phạm về thời gian được tạo ra từ camera giám sát và lịch sử chơi game đã giúp hắn ta tạm thời thoát khỏi diện tình nghi trong lần thẩm vấn đầu tiên. Nhưng không ngờ cảnh sát lại điều tra sâu thêm một lần nữa.

 

Tiêu Dã kể: “Mai Trình An đó là sinh viên y khoa, nhưng sau này vì vấn đề y đức nên bị sa thải. Hai mươi mốt nhát dao hắn ta đâm, thực ra nhát đầu tiên đã trúng điểm yếu hại, một đòn chí mạng rồi. Nhưng để che giấu, sau đó hắn ta lại đâm thêm hai mươi nhát nữa, ngụy tạo thành một vụ giết người do kích động trong lúc nóng giận.”

 

Nói rồi Tiêu Dã lắc đầu: “Độc ác thật, cha hắn ta chết rồi mà vẫn còn bao che cho hắn ta.”

 

Hai người đang ăn lẩu trong nhà, Quý Nam Tinh thả cả hộp thịt cừu non vào nồi lẩu cay đang sôi sùng sục: “Vậy giết người là vì cái gì, vì tiền à?”

 

Tiêu Dã ừ một tiếng: “Vợ của Hà Dũng ngoại tình với Mai Trình An, chính là người phụ nữ ngất trong nhà hôm đó. Cô ta và Mai Trình An còn có một đứa con, Hà Dũng không biết, cứ tưởng đó là con mình. Kết quả là một hôm, gã bắt gặp tại trận cảnh Mai Trình An ngoại tình với vợ mình, suýt nữa đã đánh chết Mai Trình An. Sau đó, vì nghi ngờ, gã ta đã đi xét nghiệm ADN, kết quả chứng minh đứa trẻ không phải con mình.”

 

Quý Nam Tinh lắc đầu: “Phức tạp thật, rồi sao nữa? Có giết thì cũng phải giết Hà Dũng chứ, sao Mai Trình An lại giết cha mình.”

 

Tiêu Dã: “Chắc là do oán hận tích tụ lâu ngày. Cậu đã gặp ông lão họ Mai rồi đó, cố chấp, bướng bỉnh, lại còn cực đoan, quanh năm áp dụng phương pháp giáo dục đè nén. Từ sau khi Mai Trình An bị bệnh viện sa thải, chắc ông lão họ Mai cũng nói không ít về chuyện này. Bên phía Hà Dũng lại nắm được bằng chứng vợ ngoại tình, một cái sừng to tướng như thế, gã ta đe dọa Mai Trình An đòi tiền, không đưa tiền thì sẽ phanh phui mọi chuyện, để cho vợ của Mai Trình An cũng biết. Mai Trình An này chẳng có bản lĩnh gì lớn, kinh tế trong nhà phần lớn đều dựa vào vợ hắn ta chống đỡ, hắn ta cũng sợ chuyện này bị vỡ lở ra thì mình không gánh nổi trách nhiệm. Vốn dĩ hắn ta đã rất sợ cha mình rồi.”

 

“Sau đó, ông lão họ Mai gây ồn ào làm phiền hàng xóm trong khu, Hà Dũng đối với nhà họ coi như là thù mới hận cũ, thế là trực tiếp tìm đến cửa cãi nhau một trận với ông lão họ Mai. Nói là cãi nhau, nhưng thực chất là đe dọa Mai Trình An, bảo hắn ta mau chóng đưa tiền ra, nếu không lần sau tìm đến cửa sẽ không phải vì chuyện vặt vãnh gây ồn ào này nữa đâu.”

 

Nói đến đây, Tiêu Dã cũng không nhịn được mà lắc đầu: “Chắc chính trận cãi vã đó đã khiến Mai Trình An nảy sinh ý đồ. Hắn ta không chịu nổi sự đè nén của cha, sau khi giết người thì đưa chiếc áo cho vợ của Hà Dũng, bảo cô ta giấu chiếc áo vào tủ quần áo của Hà Dũng. Hắn ta nghĩ rằng họ từng có mâu thuẫn, chỉ cần cảnh sát tìm đến, phát hiện ra chiếc áo dính máu đó, lại thêm lời cáo buộc không rõ thời gian của vợ Hà Dũng, chắc chắn có thể thành công đổ tội. Ông lão họ Mai còn mua bảo hiểm, ông ta vừa chết, nhà cửa tài sản trong nhà, cùng với khoản bảo hiểm kếch xù đều sẽ thuộc về Mai Trình An. Đến lúc đó Hà Dũng cũng vào tù, hai bên họ trực tiếp ly hôn là xong, rồi hai người họ có thể ở bên nhau.”

 

Quý Nam Tinh khẽ cười một tiếng: “Sau đó, ông lão họ Mai sau khi chết biết được những chuyện này, dẫu sao cũng là con trai mình, không nỡ để hắn ta bị bắt, liền nghĩ cách nhập vào người Hà Dũng, để lại video, thậm chí là bằng chứng nhận tội bằng văn bản để định tội giết người, rồi điều khiển cơ thể Hà Dũng nhảy lầu để tạo thành một cái chết không có đối chứng. Như vậy thì con trai ông ta sẽ chẳng có chuyện gì cả. Thậm chí ông ta còn muốn giết cả người phụ nữ kia, để cô ta không quấy rầy con trai mình, phá hoại hôn nhân của con trai mình.”

 

Tiêu Dã gật đầu: “Toàn bộ câu chuyện gần như là vậy. Tôi có hỏi Lý Tử Minh, khoản bảo hiểm đó là do ông lão họ Mai tự mua, con trai ông ta không phải người đứng tên mua, người thụ hưởng bảo hiểm ghi là cháu trai. Cho nên cuối cùng, e là Mai Trình An ngồi tù, mọi thứ trong nhà đều do con trai và vợ hắn ta thừa kế. Đến lúc đó vợ hắn ta lại ly hôn với hắn ta, đợi hắn ta ngồi tù xong ra ngoài, nửa đời sau của hắn ta coi như thảm rồi.”

 

“Còn lá bùa kia, trước đó Mai Trình An còn nói là An Hồn Phù gì đó, nói cha hắn ta chết bất đắc kỳ tử, nên phải đốt loại bùa này để ông ấy có thể yên lòng ra đi. Thực chất đó là Trấn Hồn Phù, phải đốt liên tục bảy ngày, đốt cho đến tận thất đầu, như vậy thì hồn phách người chết sẽ không dám về báo thù gây rối. Bùa thì dùng không sai, chỉ tiếc đó là một lá bùa giả rất bình thường, không có chút linh lực nào, nếu không thì đã đốt Trấn Hồn Phù mấy ngày liền, Ông lão họ Mai căn bản không thể về vào ngày thất đầu được.”

 

Quý Nam Tinh thả cả rau vào nồi: “Đây có lẽ chính là nhân quả báo ứng.”

 

————-

 

Vụ án này đã được điều tra rõ ràng, nhưng việc định tội và tuyên án còn cần một thời gian nữa. Dù sao thì sự thật đã được làm sáng tỏ, đối với tất cả mọi người mà nói đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Vợ của Mai Trình An không ngờ chồng mình không chỉ ngoại tình, có con với người phụ nữ khác mà còn mưu sát cả cha ruột của mình.

 

Điều may mắn là người thụ hưởng khoản bảo hiểm mà bố chồng mua là con trai cô, không phải chồng, nếu không thì theo luật pháp hiện nay con riêng cũng có quyền thừa kế, số tiền đó còn phải chia cho đứa con riêng kia.

 

Vợ của Mai Trình An đã tìm luật sư, nhanh chóng giải quyết xong xuôi mọi việc, ngay cả căn nhà cũng bán đi. Bằng chứng ngoại tình, các loại phí cấp dưỡng được thanh toán xong, Mai Trình An gần như ra đi tay trắng, còn lại chưa đến mười vạn tệ, cô đều gửi vào thẻ cho Mai Trình An. Hy vọng mấy chục năm sau khi Mai Trình An ra tù, chút tiền này vẫn đủ cho hắn ta ăn vài bữa cơm.

 

Tài sản thanh toán xong, cô lập tức nộp đơn ly hôn. Chỉ tiếc là con trai cô lại vướng phải một người cha như vậy, sau này việc xét duyệt lý lịch sẽ không dễ dàng gì, nhưng không sao, sớm thoát khỏi loại ác quỷ dám giết người này, đối với hai mẹ con họ mà nói đã là phúc báo lớn nhất rồi.

 

Sự việc đã có kết quả, Trương Tịch đương nhiên phải thông báo kết quả này cho ông lão họ Mai đang bị giam giữ tại Cục Quản lý.

 

Ai đã giết mình, đương nhiên là ông lão họ Mai biết rõ hơn ai hết. Lần này dù ông ta có la hét thế nào, có chối bay chối biến ra sao cũng vô dụng. Bằng chứng đã bày ra trước mắt, chính Mai Trình An cũng không chịu nổi thẩm vấn mà đã nhận tội rồi, ông ta có tiếp tục cứng miệng nữa thì có ích gì.

 

Trương Tịch nhìn ông lão họ Mai, nói: “Con người ta, dù là lúc sống hay sau khi chết gì cũng đừng mang lòng hại người. Dù sao thì hại người cuối cùng cũng sẽ thành hại mình mà thôi.”

 

Ông lão họ Mai co rúm trong chiếc hũ sành, lẩm bẩm câu nói, “Hại người cuối cùng cũng sẽ thành hại mình”.

 

Nếu ông ta không muốn giúp con trai thoát tội, không muốn giết người, thì có phải những việc con trai ông ta làm sẽ không bị phát hiện không.

 

Cho đến tận bây giờ, ông lão họ Mai vẫn không hề hận con trai mình, ông ta chỉ tự trách bản thân. Nếu ông ta không làm chuyện thừa thãi này, thì có phải bây giờ con trai ông ta vẫn đang yên ổn không. Tiếc là hối hận đã quá muộn, thời gian không phải là đồng hồ cát, có thể tùy ý đảo ngược trở lại.

 

———–

 

Mai Trình An đang chờ tuyên án đã hoàn toàn chết lặng, tê dại. Kể từ khi nhận tội, vợ hắn ta liền nộp đơn ly hôn, người tình ngoại tình với hắn ta cũng hận hắn ta đến tận xương tủy, vì giúp che giấu chiếc áo dính máu để vu oan giá họa mà cũng phải đối mặt với hình phạt.

 

Hà Dũng là người duy nhất vô tội trong chuyện này. Dù có tống tiền, nhưng vì chưa nhận được tiền bạc thực chất, nên tội danh này cũng không thành lập.

 

Nhưng khi biết người vợ ngoại tình này lại có ý định vu oan cho mình tội mưu sát, vốn đã hận cô ta ngoại tình, nay hận lại càng hận hơn, những ngày tháng sau này e là không có hồi kết. Vì vậy, người phụ nữ đó hận Mai Trình An muốn chết, hối hận vô cùng vì đã nghe lời hắn ta xúi giục.

 

Mai Trình An trắng tay chờ ngày tuyên án. Cố ý giết người, dù không phải tù chung thân, e là cũng không dưới vài chục năm.

 

Lúc Trương Tịch đến, anh ta nhìn thấy một Mai Trình An đã hoàn toàn tê dại. Nhìn người trước mặt, Trương Tịch hỏi: “Tự tay giết cha mình, anh có hối hận không?”

 

Mai Trình An khẽ bật cười một tiếng: “Tôi nói hối hận có được giảm án không?”

 

Trương Tịch im lặng một lúc, rồi kể cho anh ta nghe chuyện đã xảy ra đêm hôm đó: “Ngay cả khi hoàn hồn vào ngày đầu thất, điều ông ấy nghĩ đến vẫn là làm thế nào để che giấu tội ác cho anh, thậm chí còn muốn thuận theo ý anh để Hà Dũng làm kẻ thế tội.”

 

Mai Trình An sững sờ một lúc lâu, rồi nhìn Trương Tịch với vẻ như cười như không: “Nói mấy lời ma quỷ này có tác dụng gì, tôi có hối hận hay không thì liên quan gì đến các người?”

 

Trương Tịch: “Tôi là thiên sư, xử lý âm hồn là chức trách của tôi, hoàn thành những tâm nguyện, chấp niệm lúc sinh thời của họ cũng là chức trách của tôi. Tôi chỉ đến đây để thay người đã khuất thông báo sự thật. Tin hay không, hối hận hay không, đều không liên quan đến tôi.”

 

Trương Tịch nói xong liền rời đi. Mai Trình An ngồi đó như người mất hồn, cho đến khi bị nhân viên canh giữ kéo đi.

 

Mãi cho đến ngày tuyên án, trong trạng thái mơ màng, tội trạng của hắn ta được tuyên bố. Trên đường ngồi xe cảnh sát đưa đến nhà tù, Mai Trình An đột nhiên bật khóc nức nở.

 

Hắn ta đã hủy hoại chính mình, hủy hoại tất cả, tự tay giết cha mình. Hắn ta vậy mà lại tự tay giết cha mình.

 

Tiếc là người duy nhất trên thế gian này thực sự thương xót hắn ta đã không còn nữa, đã bị chính tay hắn ta giết chết rồi.

 

————–

 

Nhìn Tiêu Dã vẫn còn ăn vạ ở nhà mình, Quý Nam Tinh nói: “Hung thủ đã bắt được rồi, cậu còn chưa về nhà à?”

 

Tiêu Dã thăm dò: “Tinh Tinh, hay là cậu cho tôi thuê căn hộ bên cạnh đi. Tôi phát hiện ra đi bộ đến trường năm phút thật sự rất sướng.”

 

Ít nhất có thể ngủ thêm hai mươi phút. Trong buổi sáng mùa đông lạnh giá, hai mươi phút này quý giá biết nhường nào.

 

Quý Nam Tinh cũng không nhất quyết phải đuổi người đi, chỉ nói: “Nhà cậu có đồng ý không? Nếu nhà cậu đồng ý cho cậu ở bên ngoài thì cậu cứ ở. Nhưng nếu kết quả thi của cậu mà sa sút thì cậu phải về nhà đấy.”

 

Tiêu Dã ôm chầm lấy Quý Nam Tinh: “Náo Náo là tốt nhất! Nhà tôi có gì mà không đồng ý, họ chỉ mong tôi không về ấy chứ. Còn sớm, tôi qua tìm lão Mạc luyện tay một chút!”

 

Sau chuyện của ông lão họ Mai, Tiêu Dã cảm thấy thân thủ của mình cần phải luyện thêm. Sau này gặp phải người bị quỷ nhập, hắn ít nhiều gì cũng có thể đối phó được vài chiêu, chứ không đến nỗi bị đuổi chạy như lần trước.

 

Sau khi Tiêu Dã sang nhà bên cạnh, Tạ Phán Nhi đang nằm trong góc chơi máy tính bảng thở dài một tiếng: “Từ nay về sau, tiểu thiên sư không còn là tiểu thiên sư của riêng mình tôi nữa rồi, đau lòng quá, huhu.”

 

Quý Nam Tinh đang ngồi ở quầy bar trong bếp chọc hoa quả ăn, quay đầu lại liếc cô nàng một cái: “Nếu cô thật sự nặn ra được vài giọt nước mắt thì lời này của cô tôi cũng tin.”

 

Tạ Phán Nhi ngậm cây kẹo mút trong miệng: “Hi hi, khóc không ra.”

 

Bạn học nhỏ ở đây thì tốt quá rồi. Sợ dương khí trên người mình ảnh hưởng đến cô, Tiêu Dã còn đặc biệt học vẽ Tụ Âm Phù. Tiếc là dương khí trên người hắn quá mạnh, không vẽ ra được, thế là hắn bèn dùng Thiên Lôi Phù để đổi lấy Tụ Âm Phù của tiểu thiên sư, sau đó chất đống Tụ Âm Phù vào một góc cho cô, để mỗi ngày ngoài hương ra, cô còn có bùa để ổn định âm khí của bản thân.

 

Ngoài ra, ngày nào hắn cũng mua đồ ăn ngon cho cô, đồ ngọt, đồ cay, những món ăn vặt mà trước đây cô chưa từng được ăn. Cứ có phần của Quý Nam Tinh là sẽ có phần của cô. Tạ Phán Nhi cảm thấy bạn học Tiêu thực sự quá tốt, cô nhiệt liệt chào mừng bạn học Tiêu dọn đến đây ở!

 

Hết chương 71.

 

Chương 71: Con Ma Dối Trá

Ngày đăng: 26 Tháng mười một, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên