Chương 71: Ngũ Cô Thôn (Tiếp theo)

 

Chương 71: Ngũ Cô Thôn (Tiếp theo)

 

Sau khi ra khỏi trò chơi, Hạ Bạch lại quay trở lại căn nhà sàn kia.

 

Lần này, ngoài Đào Bảo Bảo biến thành bà lão, không ai bị thương nặng.

 

Phù Vũ Tình lạnh lùng nhìn chằm chằm Đào Bảo Bảo, Đào Bảo Bảo nép sát vào người Hạ Bạch, ánh mắt tránh né, không dám nhìn cô ta.

 

Những người khác thì giả vờ không để ý đến biểu cảm và hành động của hai người. Bởi vì Đào Bảo Bảo biết chuyện của Phù Vũ Tình nên có lẽ bọn họ đã quen biết nhau từ trước, thậm chí rất có thể đã hẹn nhau cùng vào phó bản này, người người đó tự giải quyết là được, không liên quan gì đến bọn hắn.

 

Nhưng mà, tò mò là bản chất của con người, Tỉnh Duyên không nhịn được đã đọc suy nghĩ trong lòng của hai người.

 

Đào Bảo Bảo: “Tôi chỉ muốn sống thôi mà.”

 

Phù Vũ Tình: “Cô chết chắc rồi.”

 

Tỉnh Duyên: “. . . . . .”

 

Lăng Trường Dạ đưa mắt nhìn mọi người, nói: “Chúng ta đi thôi.”

 

Chỉ có Đào Bảo Bảo là bị trò chơi ảnh hưởng, nhưng những người không quen biết sẽ không cảm thấy có gì kỳ lạ, chỉ nghĩ rằng cô là một người già, vậy nên bọn hắn có thể rời đi mà không cần phải chờ nhân viên công tác đến.

 

Nhìn thấy bọn hắn bước ra, nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi đang canh gác ở bên ngoài cũng thở phào nhẹ nhõm, nhân viên của Bộ Hậu Cần đang chờ phía sau cũng vậy.

 

Trò chơi này đã tổn thất hai đợt người chơi, giờ đã được phá giải, còn có rất nhiều người chơi thoát ra ngoài, kết quả tốt hơn bọn họ dự đoán rất nhiều.

 

“Cảm ơn mọi người, mọi người đã vất vả rồi, cảm ơn mọi người đã thông quan được địa đồ Ngũ Cô Thôn, bây giờ chúng tôi sẽ đưa mọi người về nghỉ ngơi.”

 

Chiếc xe buýt vẫn đậu cách đó không xa, nhân viên nhìn thấy Đào Bảo Bảo không già thêm nữa, cũng không có bất kỳ thương tổn nào ngoài việc già đi, vậy nên đã cho cô lên xe buýt cùng họ về chi nhánh của Cục Quản Lý Trò Chơi ở Đại Thái để trị liệu.

 

Vưu Nguyệt không đi cùng bọn hắn, nhân viên nhìn cô, không chắc chắn lắm, nói: “Cô… có muốn…..”

 

“Tôi vốn định đến đây, không đi cùng mọi người.”

 

Nhân viên lập tức nói: “Vâng.”

 

Hạ Bạch ngồi lên xe buýt, nghe Vưu Nguyệt không đi cùng cũng không nói gì thêm, chỉ đứng chỗ cửa sổ xe vẫy tay với cô.

 

“Cô ấy thật kỳ quái, nhưng lại rất may mắn, chỉ “cọ” qua một trò chơi đã kiếm đủ điểm tích lũy cho mình ăn sung mặc sướng cả đời rồi.” Kiều Hữu Lâm nhìn Vưu Nguyệt đi một mình vào núi, nói.

 

“Cô ấy không “cọ”, phương pháp phá giải lời nguyền là do cô ấy suy luận ra.” Đào Bảo Bảo nói, chính nhờ phương pháp này mà cô mới giữ được mạng sống vào phút cuối, nghe Kiều Hữu Lâm nói vậy, cô đã lên tiếng bênh vực cho Vưu Nguyệt, “Nếu nói cô ấy là “cọ”, thì anh và tôi còn “cọ” nhiều hơn nữa? Anh đã đóng góp được cái gì?”

 

Kiều Hữu Lâm bị cô nói cho mặt đỏ bừng, “Cũng đúng, cô ấy đã cứu mạng cô, cô dựa vào việc nói xấu người khác để giữ mạng.”

 

“. . . . . .”

 

Bầu không khí bên trong xe bỗng nhiên yên tĩnh lạ thường.

 

Tỉnh Duyên đi đến hàng ghế cuối cùng, cũng là hàng ghế phía trước Hạ Bạch, cùng bọn hắn ăn dưa. Lận Tường đưa cho cậu ta một túi hạt dưa, cậu ta cũng không nghĩ ngợi gì lấy hạt dưa ra cắn.

 

“Rốp!”

 

“. . . . . .”

 

Chiếc xe bắt đầu chuyển động trong trầm mặc, chạy trên con đường đất ở Ngũ Cô Thôn.

 

Bọn hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ngôi làng càng lúc càng xa, mặc dù không giống như trong trò chơi, nhưng vẫn có cảm giác bồi hồi thổn thức.

 

Câu chuyện về Ngũ Cô Thôn trong trò chơi đã kết thúc, Ngũ Cô Thôn ngoài đời cũng đã an toàn, thôn dân ở đó đã không còn bị trò chơi quấy rầy nữa.

 

Con đường trở về vẫn gập ghềnh như vậy, nhưng lần này không có người chơi nào phàn nàn, trong chiếc xe buýt của Cục Quản Lý Trò Chơi an toàn tuyệt đối này, có mấy người đã nhắm mắt ngủ. Đối với những người ở bên ngoài, có thể trò chơi chỉ diễn ra trong một thời gian ngắn, nhưng đối với bọn hắn, đó là mấy ngày mệt mỏi, thức trắng đêm, lúc này bọn hắn vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi.

 

Hạ Bạch nhìn cảnh vật bên ngoài một lúc, sau đó cũng từ từ nhắm mắt đi vào giấc ngủ trong chiếc xe đang lắc lư chòng chành.

 

Khi cậu mở mắt ra thì đã gần đến chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái.

 

Chi nhánh Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái lớn hơn nhiều so với thành phố Giang Kỳ, bởi vì Đại Thái là một thành phố rất phức tạp, rất nhiều người chơi cũng thích đến đây, giống như Bán Nguyệt Đoàn, vậy nên cần rất nhiều nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi để quản lý.

 

Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái không chỉ lớn hơn thành phố Giang Kỳ, mà còn rất độc đáo, nơi này giống như một công ty du lịch, bên ngoài có rất nhiều xe buýt, chiếc xe của bọn hắn chạy đến đó cũng không hề lạc lõng.

 

Vừa xuống xe, bọn hắn đã nhìn thấy một vài người đang đứng đợi mình ở cửa.

 

Lăng Trường Dạ nói với Hạ Bạch: “Người đàn ông trung niên đứng đầu là cục trưởng Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái, Nghiêm Kính Nghiệp.”

 

Ở các thành phố, chi nhánh của Cục Quản Lý Trò Chơi không có bốn bộ, hai viện, một trạm như ở tổng bộ, được cục trưởng phân cục quản lý thống nhất, đồng thời được tổng cục quản lý theo chiều thẳng đứng, cùng phối hợp làm việc với trụ sở chính.

 

Nghiêm Kính Nghiệp vừa nhìn thấy bọn hắn xuống xe thì nhiệt tình bước đến đón: “Đội trưởng Lăng, chào mừng cậu đến đây, đúng là khách quý đến thăm. Đây là tiểu minh tinh Nhị Oa của chúng ta đúng không? À, còn đây là Hạ Bạch.”

 

Hạ Bạch đơn giản chào một tiếng: “Cục trưởng Nghiêm.”

 

“Đừng gọi như vậy, tôi không xứng đáng đâu, chỉ có cục trưởng Vương ở tổng bộ mới xứng đáng được gọi là cục trưởng.” Nghiêm Kính Nghiệp nói: “Nếu các cậu không ngại thì cứ gọi tôi là anh Nghiêm đi.”

 

Lận Tường, bậc thầy giao tiếp trong nhóm lập tức bước đến, thân mật gọi một tiếng anh.

 

Lăng Trường Dạ: “Đừng đứng ngoài trời nữa, vào trong trước đã.”

 

“À! Được, chúng ta vào thôi, còn việc khác phải làm.” Nghiêm Kính Nghiệp vội vàng dẫn bọn hắn vào.

 

Hạ Bạch đã phá giải bốn địa đồ trò chơi, sau khi thông quan hai phó bản thì vào Cục Quản Lý Trò Chơi, đã rất quen thuộc với quy trình làm việc, nhưng nhiệm vụ trò chơi lần này lại có chút khác so với trước đây.

 

Đầu tiên, là nhận phần thưởng nhiệm vụ, không phải phần thưởng trò chơi do hệ thống trao, mà là phần thưởng được hứa hẹn khi Cục Quản Lý Trò Chơi đưa ra nhiệm vụ treo thưởng, điểm số và tiền mặt là mỗi người đều có, điều này không cần phải bàn cãi, điều quan trọng là phần thưởng vật phẩm.

 

Phần thưởng Cục Quản Lý Trò Chơi trao cho nhiệm vụ lần này là một đạo cụ không gian, chỉ có một, dành cho người chơi không phải là người của Cục Quản Lý Trò Chơi, trong số những người chơi nhận nhiệm vụ treo thưởng lần này phải là người chơi thể hiện tốt nhất.

 

Lúc đó Hạ Bạch đã rất tò mò, thể hiện tốt nhất được đánh giá như thế nào.

 

Tống Thạch nói: “Đầu tiên là do người của Đội Tấn Công cùng vào trò chơi đánh giá.”

 

Như vậy, chắc chắn sẽ bị nói là ngầm thao túng, ngay cả việc Cục Quản Lý Trò Chơi tự lựa chọn người chơi để nhận nhiệm vụ treo thưởng cũng bị nói, huống chi là phát phần thưởng đạo cụ.

 

Tống Thạch tiếp tục nói: “Nếu người khác có ý kiến thì có thể đưa ra điểm số mà họ đã đạt được trong trò chơi này, điểm số sẽ không tiết lộ với bất kỳ thông tin riêng tư nào, và đó là dữ liệu trực quan nhất mà trò chơi đánh giá hiệu suất của người chơi, nếu điểm số của họ cao hơn người mà Đội Tấn Công chọn, thì vật phẩm sẽ được trao cho họ.”

 

Trong trò chơi này, Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ đã bàn bạc với nhau, tất nhiên cũng cho Nhị Oa tham gia, dựa theo hình thức tham gia thì cuối cùng bọn hắn chọn Tỉnh Duyên.

 

Lận Tường đã nỗ lực rất nhiều, nhưng kỹ năng của Tỉnh Duyên thực sự đã giúp bọn hắn rất nhiều trong quá trình phá giải trò chơi.

 

Đối với quyết định của họ, những người chơi khác cũng không có ý kiến gì, thậm chí ngay cả Phù Vũ Tình cũng không nói gì.

 

Vì vậy, Tỉnh Duyên đã nhận được phần thưởng đạo cụ không gian do Cục Quản Lý Trò Chơi trao tặng.

 

Tỉnh Duyên vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cậu ta thực sự không nghĩ đến phần thưởng đạo cụ này, liên tục cảm ơn, đặc biệt là cảm ơn Lăng Trường Dạ rất nhiều lần.

 

Trong trò chơi, cậu ta có hiểu lầm Lăng Trường Dạ, nghĩ rằng anh không tin tưởng mình, thực tế đã chứng minh là cậu ta nghĩ nhiều rồi, Lăng Trường Dạ không chỉ không phòng bị cậu ta, mà còn chỉ ra cho cậu ta thấy một sai lầm có thể gây chết người trong trò chơi.

 

Không thể quá dựa dẫm vào những suy nghĩ trong lòng người khác, những điều người khác nghĩ trong lòng chưa chắc gì đã là sự thật.

 

Lăng Trường Dạ nói: “Tôi còn một vài ý khác, chúng ta có thể nói chuyện thêm một chút.”

 

Tỉnh Duyên lập tức nói: “Vâng, đội trưởng!”

 

Đào Bảo Bảo đã được đưa lên tầng hai để tìm người chơi hệ trị liệu chữa trị, Lận Tường cũng đi theo, kỹ năng thanh tẩy của cậu ta cũng có tác dụng nhất định đối với căn bệnh kỳ quái do mèo quỷ gây ra trong trò chơi, cậu ta muốn thử, đồng thời cũng muốn xem các người chơi hệ trị liệu khác chữa trị như thế nào.

 

Vậy nên bọn hắn phải chờ Đào Bảo Bảo điều trị xong, sau đó cùng nhau thuật lại trò chơi cho Viện nghiên cứu nghe.

 

Lăng Trường Dạ và Tỉnh Duyên đã thêm bạn tốt và đang trò chuyện.

 

Hạ Bạch có chút tò mò, không biết hai người đó đang nói những gì, chủ yếu là cậu tò mò về kỹ năng của Tỉnh Duyên, còn gì cần lưu ý, hoặc có gì đáng khai thác không.

 

Cậu nhìn về phía điện thoại của Lăng Trường Dạ, dường như Lăng Trường Dạ đã chú ý thấy, anh ngồi gần Hạ Bạch hơn một chút, hạ thấp điện thoại xuống để nói chuyện với Tỉnh Duyên, giống như muốn cho Hạ Bạch nhìn thấy rõ hơn.

 

Đã thế rồi thì Hạ Bạch còn ngại gì nữa, cậu nhìn, khi thấy nội dung cuộc trò chuyện của hai người thì cậu có chút ngạc nhiên.

 

Hạ Bạch: “Anh muốn Tỉnh Duyên gia nhập Đội Tấn Công?”

 

“Ừ.” Lăng Trường Dạ nói: “Kỹ năng của cậu ta, chỉ cần kết hợp với một người cộng tác phù hợp thì sẽ rất hữu dụng.”

 

“Hơn nữa, cậu không phát hiện ra kỹ năng của cậu ta còn có một công dụng nữa rất tuyệt sao?” Lăng Trường Dạ hỏi.

 

Hạ Bạch nghĩ nghĩ, không hiểu sao lại nghĩ đến phó viện trưởng Viện nghiên cứu, Dương Nghi, kỹ năng của hắn ta là, những gì hắn ta suy nghĩ, mong muốn trong lòng sẽ trở thành hiện thực ở một mức độ và xác suất nào đó, có thể tóm tắt lại là như thế này 【 Như tôi suy nghĩ 】, mà kỹ năng của Tỉnh Duyên lại là【 Nghĩ những gì bạn nghĩ 】, hình như có hơi khắc chế kỹ năng của Dương Nghi.

 

Ý nghĩ này xuất hiện rất bất ngờ, vậy nên Hạ Bạch cũng không chắc chắn lắm, “Dương Nghi?”

 

Sau đó, cậu nhìn thấy Lăng Trường Dạ mỉm cười nhìn mình, nụ cười khiến đôi mắt anh lóe lên một màu xanh biếc.

 

Thật sự là vậy.

 

Bọn hắn cần thêm một thành viên chuyên khắc chế Dương Nghi, xem ra mối quan hệ giữa Đội Tấn Công và Viện nghiên cứu còn tệ hơn cậu nghĩ.

 

Lăng Trường Dạ nhìn cậu, “Dương Nghi là nhà nghiên cứu đạt được những thành tựu xuất sắc trong quá trình nghiên cứu trò chơi, tất nhiên chúng ta sẽ không chủ động nhắm đến hắn ta, chỉ là để bảo vệ các thành viên trong đội thôi mà.”

 

Hạ Bạch gật đầu, “Ừ!”

 

Cậu đần mặt nói: “Suýt chút nữa tôi đã bị ông ta lôi ra nghiên cứu rồi.”

 

Giọng điệu còn có chút tủi thân không dễ nhận thấy.

 

Lăng Trường Dạ lại nhìn cậu rồi “Ừ” một tiếng.

 

Tất nhiên, Tỉnh Duyên rất vui vẻ đồng ý. Không phải là cậu ta không muốn hợp tác với người khác, chỉ là đã từng bị xa lánh và phòng bị, vậy nên không muốn tự chuốc lấy thêm phiền phức, nhưng nếu người đó biết kỹ năng của cậu ta mà vẫn sẵn lòng trở thành đồng đội với cậu ta, còn là đồng đội xuất sắc như vậy, đương nhiên là cậu ta rất muốn rồi.

 

Tỉnh Duyên: [Yes! I do! 【 Cực kỳ lớn 】]

 

Tỉnh Duyên: [Sau này có thể gọi Lăng đội trưởng quang minh chính đại rồi! ]

 

Vừa gọi xong, đội trưởng đã đưa ra câu hỏi muốn mạng.

 

Lăng Trường Dạ: [Cậu đã nhìn thấy gì thú vị trong suy nghĩ của tôi? ]

 

Tỉnh Duyên: [. . . . . . ]

 

Lăng Trường Dạ: [Đừng căng thẳng, tôi không ngại bị nhìn, chỉ cần cậu đừng nói bậy bạ ra ngoài là được. Tôi chỉ tò mò, đôi khi bản thân người đó cũng không biết suy nghĩ từ sâu trong lòng mình là gì.]

 

Tỉnh Duyên: [Tôi thực sự không nhìn thấy gì, chỉ biết Hạ Bạch đã từng dùng tử thi để uy hiếp anh.]

 

Còn về suy nghĩ lúc chia phòng, cậu ta cho rằng không liên quan gì, thông tin quan trọng cậu ta biết được từ Lăng Trường Dạ cũng chỉ có vậy.

 

Lăng Trường Dạ: [Ừ, đúng vậy. Không ngờ tôi lại nhớ dai như vậy, nhớ đến tận bây giờ.]

 

Tỉnh Duyên: [. . . . . . ]

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

Quả thật Tỉnh Duyên không biết phải nói gì.

 

Ngay lúc đó, trước cửa phòng của mỗi người đều có người gọi bọn hắn.

 

Đào Bảo Bảo từ tầng hai đi xuống, việc điều trị của cô ta cũng có hiệu quả, nhưng không hoàn toàn. Giờ cô ấy không còn như bà già giống lúc mới ra khỏi trò chơi, nhưng lại trông giống một phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi.

 

Cô ấy vốn chưa đến hai mươi tuổi, lần này đã già đi hơn mười mấy tuổi.

 

Phù Vũ Tình đầy vẻ giễu cợt, hả hê: “Ha!”

 

“. . . . . .”

 

Những người khác không dám nói gì, dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, bọn hắn đi vào một phòng họp.

 

Họ vừa ngồi xuống, màn hình liền sáng lên.

 

Không có gì bất ngờ, lần này Dương Nghi vẫn xuất hiện.

 

Trợ lý nữ bên cạnh Dương Nghi nói: “Cảm ơn mọi người đã phá giải địa đồ Ngũ Cô Thôn, mọi người đều là người chơi kỳ cựu, tôi tin rằng mọi người đã rất quen thuộc với quy trình này. Vậy xin mọi người hãy thuật lại địa đồ Ngũ Cô Thôn một lần nữa cho chúng tôi nghe.”

 

Người nói chính vẫn là Lận Tường, Lận Tường cũng rất quen thuộc, cậu ta nói hết sức lưu loát.

 

“Bối cảnh của Ngũ Cô Thôn là một ngôi làng nhỏ lạc hậu, có hơn một trăm ngôi nhà sàn, nhưng trên thực tế thì còn chưa tới bảy mươi hộ gia đình, nhiều thanh niên đã đi vào các thành phố lớn, ở đó không có những người trẻ tuổi và có văn hóa, Ngũ Cô Thôn càng thêm lạc hậu và nghèo khó.”

 

Nhiệm vụ chính của trò chơi là tìm kiếm nguyên nhân gây ra căn bệnh kỳ lạ của người dân Ngũ Cô Thôn. Rất nhiều dân làng ở Ngũ Cô Thôn đột nhiên mắc phải căn bệnh thoạt nhìn không có gì xa lạ, nhưng khi phát bệnh lại rất đáng sợ, bọn họ gọi đó là những căn bệnh kỳ lạ, nói là bị người ta nguyền rủa.

 

“Chúng tôi ở lại nhà trưởng thôn, đêm đầu tiên đã cảm nhận được có một con mèo đen trong làng, rồi sáng hôm sau thì nghe thấy có dân làng mắc bệnh kỳ lạ, trong số chúng tôi cũng có một người chơi bị bệnh tương tự, chúng tôi đã so sánh hai người, nhưng tạm thời không tìm ra được nguyên nhân. Ngày đầu tiên, người chơi đầu tiên bị bệnh kỳ lạ giống dân làng, từ những biểu hiện bên ngoài của bệnh, từ những lời tự thuật của hắn ta, cùng với những manh mối tìm hiểu từ người dân trong làng, chúng tôi biết được hắn ta từng vu oan nói xấu người khác nên bị nguyền rủa.”

 

“Những việc làm sai trái của hắn ta với người khác đã bị báo ứng lên người hắn ta bằng căn bệnh kỳ lạ. Cụ thể là hắn ta đã vu oan cho người khác có rận, dẫn đến người đó bị bạo lực học đường, nên cảm thấy có vô số con rận đang cắn mình, toàn bộ da đều bị anh ta cào rách.”

 

“Đồng thời, chúng tôi cũng điều tra ra được hai nhân vật quan trọng, đó là bác sĩ Hà và Tiết Lệ Cốc.”

 

Đến đây, nữ trợ lý ngắt lời Lận Tường: “Làm sao các anh điều tra được?”

 

Dương Nghi nhìn Hạ Bạch: “Hạ Bạch, cậu nói đi, các cậu đã điều tra như thế nào, cậu sẽ nói thật với tôi phải không?”

 

Tỉnh Duyên cảm thấy câu nói này có hơi kỳ lạ, vậy nên đã nhìn vào suy nghĩ của Dương Nghi, nhìn rồi cậu ta không khỏi sững sờ.

 

“Hạ Bạch sẽ thành thật trả lời những câu hỏi của tôi.”

 

Suy nghĩ này là suy nghĩ kỳ lạ nhất mà cậu ta từng thấy, rất khẳng định.

 

Nếu người khác tự hỏi thì phải là, Hạ Bạch sẽ thành thật trả lời những câu hỏi của mình chứ? Anh ta có suy nghĩ này là điều rất bình thường.

 

Khi anh ta hỏi người khác, trong lòng lại nghĩ chắc chắn như vậy, giống như đang hướng dẫn hoặc ra lệnh hơn.

 

Tỉnh Duyên vội vàng nói: “Lừa đảo! Lừa đảo! Chúng tôi đã dùng cách lừa đảo để điều tra dân làng, chúng tôi giả làm thầy bói, nói rằng chúng tôi có thể phá giải lời nguyền, lừa họ nói ra cái tên Tiết Lệ Cốc và bác sĩ Hà.”

 

Cậu ta cũng không nói sai.

 

Dương Nghi liếc nhìn cậu ta một cái, sau đó nói với Lận Tường: “Mời tiếp tục.”

 

“Ồ, được.” Lận Tường tiếp tục nói: “Dân làng xác định Tiết Lệ Cốc là người đã hại chết bác Lưu, hạ cổ khiến bọn họ gặp bất hạnh, bọn họ đã phơi nắng cô ấy đến chết, còn đánh chết con mèo của cô ấy. Tiết Lệ Cốc là điều cấm kỵ ở Ngũ Cô Thôn, khi chúng tôi hỏi thăm đã bị dân làng đuổi đi, chạy đến nơi ở của Tiết Lệ Cốc trốn, rồi phát hiện thư tình bác sĩ Hà đã viết cho Tiết Lệ Cốc.”

 

“Sau đó chúng tôi chia ra hành động, ở nhà sàn của Tiết Lệ Cốc, nơi cô ấy chôn con của con mèo đen đã chết kia, phát hiện ra một hàng búp bê vải, trong những con búp bê đó đều có tóc, những sợi tóc đó không có sợi nào giống nhau. Đồng thời, chúng tôi cũng đã bắt được con mèo quỷ, con mèo bị quỷ hồn nhập vào ở ám lâu của Ngũ Cô Thôn, cũng phát hiện ra căn phòng nuôi cổ trùng dưới tầng hầm của ám lâu, có rất nhiều cô gái đã chết ở đó.”

 

“Đến đó, thông qua chất vấn của bác sĩ Hà và lời kể của trưởng thôn, chúng tôi đã tìm được chân tướng.”

 

“Tiết Lệ Cốc là người được bác Lưu, tức là Lưu Văn Phong, cha của trưởng thôn mua về, ông ta mua cô ấy về để dùng cô ấy và một vài cô gái khác để nuôi cổ, những cô gái khác đều chết, chỉ còn lại một mình cô ấy, sau này bị trưởng thôn phát hiện và đưa ra ngoài. Trưởng thôn là một người con ngu muội vì chữ hiếu, không vạch trần tội ác của cha mình, chỉ đưa cô ấy ra ngoài sống.”

 

“Sau đó, bác sĩ Hà đến làng, yêu Tiết Lệ Cốc, khi chữa bệnh cho Lưu Văn Phong, anh ta phát hiện ra trong người ông ta có cổ trùng, từ đó dân làng mới nghi ngờ Tiết Lệ Cốc là bà đồng hại người, bọn họ đã vu oan, xa lánh và hãm hại cô ấy, cuối cùng đã phơi nắng cô ấy đến chết. Sau khi cô ấy chết, nhập vào xác con mèo đen, biến thành quỷ mèo, báo ứng những việc dân làng vu oan mình lên người họ, đó chính là nguồn gốc của căn bệnh kỳ lạ trong làng. Chỉ cần dân làng phủ nhận việc mình đã vu oan cho cô ấy, căn bệnh kỳ lạ kia sẽ chấm dứt.”

 

Lận Tường nói: “Như vậy đó, tiền căn hậu quả tôi đã nói rõ rồi. Còn câu hỏi nào nữa không?”

 

Dương Nghi hỏi: “Tổng cộng có bao nhiêu người trong các cậu bị bệnh kỳ lạ? Có ai chết không?”

 

Lận Tường nói: “Ba người, hai người chết ở trong trò chơi, một người còn sống thoát ra ngoài.”

 

Dương Nghi lại quét mắt qua mọi người, hỏi: “Là ai?”

 

Lăng Trường Dạ vừa định lên tiếng, Phù Vũ Tình đã lên tiếng trước, cô ta đưa cằm về phía Đào Bảo Bảo, “Là người này đó, không biết đã làm gì bất lương, tổn thọ mười năm.”

 

“. . . . . .”

 

Dương Nghi nhìn thấy là Đào Bảo Bảo, cũng không hỏi thêm nữa, chỉ nói: “Mọi người đã vất vả rồi, cảm ơn mọi người đã hợp tác.”

 

Đã trình bày trò chơi xong, phần thưởng cũng đã nhận được, bọn hắn có thể tự do làm việc của mình.

 

Trời đã tối, Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái đã bố trí khách sạn cho mọi người, nếu không vội đi thì có thể ở lại đây một đêm.

 

Hạ Bạch và vài người nữa ở lại, định ngủ một giấc thật ngon, đợi đến ngày mai mới rời đi.

 

Tối hôm đó, Nghiêm Kính Nghiệp mời Lăng Trường Dạ, Hạ Bạch và Nhị Oa ăn tối, Lăng Trường Dạ đã từ chối.

 

Nghiêm Kính Nghiệp suy nghĩ một chút, vẫn đến khách sạn để nói ra yêu cầu của mình.

 

Ông ta nói, nếu có thể, muốn bọn hắn ở lại thành phố Đại Thái thêm vài ngày.

 

“Các cậu cũng biết đó, Đại Thái là một thành phố phức tạp, thường xuyên có những người chơi sở hữu kỹ năng xuất hiện.” Ông ta thở dài, “Không phải sao, chúng tôi vừa nhận được tin tức, nói hội trưởng và phu nhân của Bán Nguyệt Đoàn, dẫn theo một vài người chơi nữa đến, đồng thời, mấy người chơi của Thánh Du Công Hội cũng tới.”

 

“Cục Quản Lý Trò Chơi ở thành phố Đại Thái chúng tôi có nhiều nhân viên hơn so với các thành phố khác, nhưng những người chơi giỏi có kỹ năng thì lại không nhiều, bọn họ đột nhiên đến Đại Thái như vậy, tôi sợ lại xảy ra chuyện gì, chúng tôi không thể kiểm soát được.”

 

Vì thành phố Đại Thái nằm trên đường biên giới, từ xưa đến nay chưa bao giờ yên bình như nội địa, sau khi trò chơi xuất hiện lại càng thêm hỗn loạn.

 

Nơi này vốn là nơi khởi nguồn của Bán Nguyệt Đoàn, có một Bán Nguyệt Đoàn và rất nhiều người chơi thần bí đã đủ đau đầu rồi, bây giờ còn thêm cả người chơi của Thánh Du Công Hội cũng đến, ông ta thực sự lo lắng, giống như là nhờ vả bọn hắn ở lại thêm vài ngày. Có bọn hắn ở đây, những người chơi khác muốn gây chuyện cũng phải cân nhắc lại.

 

Lăng Trường Dạ suy nghĩ một chút rồi nói: “Hạ Bạch còn phải đi học, cậu ấy phải về, tôi và Nhị Oa có thể ở lại đây thêm hai ngày.”

 

Lần này, Nhị Oa đột nhiên lên tiếng: “Em cũng phải đi mà.”

 

“. . . . . .”

 

Nghiêm Kính Nghiệp nghĩ thầm, đi học còn quan trọng hơn cả an nguy của một thành phố sao? Lại nghĩ, Nhị Oa muốn đi đâu? Nó có biết đường không?

 

Nhưng, đây là ông nhờ bọn hắn mà, Lăng Trường Dạ có thể ở lại là ông đã biết ơn lắm rồi, càng không có quyền quản lý người khác đi đâu làm gì.

 

Ông ta vội vàng bày tỏ lòng biết ơn với Lăng Trường Dạ, “Cảm ơn! Cảm ơn đội trưởng Lăng! Có anh ở đây tôi mới có thể yên tâm ngủ được.”

 

Trong khi họ đang nói chuyện, Nghiêm Kính Nghiệp nhận được một cuộc điện thoại, nhìn vào màn hình, hình như là nhân viên của Cục Quản Lý Trò Chơi Đại Thái, vốn định cúp máy, nhưng Lăng Trường Dạ đã giơ tay lên, nói: “Cục trưởng Nghiêm cứ nghe đi, không cần quan tâm chúng tôi đâu, có thể là việc gì đó quan trọng.”

 

Anh thực sự là một người rất khiêm tốn, khiến người ta cảm thấy rất dễ gần, Nghiêm Kính Nghiệp lập tức yên tâm nghe điện thoại.

 

Vốn dĩ khi nghe điện thoại ông ta đang cười, nhưng càng nghe, biểu cảm trên khuôn mặt càng nghiêm trọng, “Đã tìm ra nguyên nhân chưa?”

 

Bên kia lại nói vài câu rồi kết thúc cuộc gọi.

 

Bọn hắn không biết đây có phải là điều nên hỏi hay không, đang do dự có nên lên tiếng hỏi hay không thì Nghiêm Kính Nghiệp đã tự nói: “Ngũ Cô Thôn bị đốt.”

 

Cả hai đều sững sờ, Bọn hắn vừa mới phá giải địa đồ Ngũ Cô Thôn vào buổi chiều, vừa mới rời khỏi Ngũ Cô Thôn thì buổi tối ở đó đã bị hỏa hoạn, như thế có phải là trùng hợp quá không?

 

Lăng Trường Dạ hỏi: “Đã tìm ra nguyên nhân chưa?”

 

“Đã tìm ra rồi, là một thôn dân đã phóng hỏa, có vẻ như anh ta đã phát điên, miệng cứ lẩm bẩm những lời như ‘Tất cả đều phải chết’ gì đó, trước tiên là đốt khu rừng xung quanh làng, sau đó chạy khắp làng phóng hỏa.” Hai hàng chân mày của Nghiêm Kính Nghiệp nhíu chặt, “Xung quanh Ngũ Cô Thôn toàn là rừng, trong làng cũng có rất nhiều cây, lửa nhanh chóng cháy lan khắp cả làng, đã phát hiện rất nhiều dân làng đã chết, hiện đang cứu hộ và tìm kiếm.”

 

Hạ Bạch lập tức nhắn tin cho Vưu Nguyệt: [Vưu Nguyệt, bây giờ chị đang ở đâu? ]

 

Vưu Nguyệt đã có điện thoại mới nên cũng nhanh chóng trả lời tin nhắn của cậu, [Ở Đại Thái, đang đi tìm bố mẹ.]

 

Hạ Bạch thở phào nhẹ nhõm, [Chị rời khỏi Ngũ Cô Thôn khi nào? ]

 

Vưu Nguyệt đứng giữa thành phố đèn đuốc sáng trưng, dưới bóng cây đa bên đường, ngước nhìn con đường rộng lớn tấp nập xe cộ, đôi mắt trống rỗng thu lại rất nhiều ánh sáng, hai tay cầm điện thoại trả lời tin nhắn của Hạ Bạch: [Khoảng một giờ sau khi các cậu đi, tôi cũng theo xe của nhân viên Cục Quản Lý Trò Chơi rời đi.]

 

Sau khi những người chơi khác rời đi, một mình cô đi về phía sau núi, nhân viên công tác đã hỏi cô đến đó làm gì, cô nói mình đi thăm người thân đã khuất.

 

Trong khi đi lên con đường núi gập ghềnh, từ khi rời khỏi trò chơi đến bây giờ, trong đầu cô vẫn không ngừng nhớ lại câu nói đó.

 

【 Sau khi phẫu thuật, có phải vẫn cần phải uống thuốc liên tục không? Chị trở về như vậy, có thuốc uống không? 】

 

【 Đây là bằng chứng thực chất à? Một cô gái nuôi mèo nuôi tằm thì là yêu nữ hại người à? 】

 

【 Vưu Nguyệt, chúng ta nên rời đi rồi. 】

 

Sau khi hệ thống thông báo phần thưởng tự động kết thúc, xuất hiện một giọng nói rất nhân hóa, so với giọng nói vô cảm trước đó, hai câu này được nói ra ngập tràn cảm xúc.

 

Lúc đó, cô nắm chặt tay mình, hàng mi dài khẽ rung.

 

【 Đây là hai câu nói sâu sắc nhất mà địa đồ Ngũ Cô Thôn để lại trong lòng cậu, tất cả đều là của Hạ Bạch. 】

 

【 Hệ thống phát hiện, thời gian cậu nhìn Hạ Bạch lâu hơn tổng thời gian nhìn những người khác gấp mười lần. 】

 

【 Hạ Bạch có ý nghĩa đặc biệt với cậu, cậu muốn ở bên Hạ Bạch mãi mãi, phải không? 】

 

Hai tay cô đột nhiên nắm chặt, không biết là căng thẳng hay là do cảm xúc nào khác, căng thẳng chờ đợi câu tiếp theo của hệ thống, nhưng tiếng nói đó đã biến mất.

 

Mãi cho đến khi cô đi đến trước một ngôi mộ hoang vắng, cúi đầu lặng lẽ nhìn ngôi mộ đầy cỏ dại, không ai thăm nom chăm sóc.

 

【 Cậu là con trai của Tiết Lệ Cốc. 】

 

【 Năm đó, kẻ buôn người bắt cóc hai đứa trẻ, trốn vào Ngũ Cô Thôn, một đứa là con trai, một đứa là con gái. Bình thường, dân làng sẽ mua con trai, nhưng vì con gái dễ luyện cổ, vậy nên người được giữ lại là Tiết Lệ Cốc, lần đầu tiên cô ấy bị đẩy vào địa ngục là vì giới tính. 】

 

【 Cô ấy bị coi là người cổ, xóa nhòa ý thức con người, người duy nhất bầu bạn là một con mèo đen, con mèo đen vì là mèo cái nên đã mang thai, sinh con ra nhưng không một con nào sống được. Lần thứ hai, cô ấy biết được làm phụ nữ cay đắng đến cỡ nào. 】

 

【 Cô ấy bị vu oan là yêu nữ, lại một lần nữa bị đẩy vào địa ngục vì sinh ra là phụ nữ. 】

 

【 Cô ấy bị dân làng hãm hại, khi bị dân làng đuổi đánh và đe dọa một thời gian, lại bị thôn dân hãm hiếp đến mang thai, một lần nữa phải chịu đựng nỗi đau tuyệt vọng vì là phụ nữ. 】

 

【 Cả đời cô ấy phải chịu đựng đủ loại đau khổ cùng cực khi là một người phụ nữ, niềm an ủi duy nhất trong đời là con trai của cô ấy, cô ấy đã cố gắng hết sức để đưa con trai mình ra khỏi địa ngục, không ngờ, nhiều năm sau, con trai của cô ấy trở về cũng trở thành phụ nữ. 】

 

Trên mặt Vưu Nguyệt không buồn không vui, đôi mắt trống rỗng, không có chút thần thái nào.

 

【 Người ta nói trò chơi đáng sợ, nhưng hiện thực còn đáng sợ hơn cả trò chơi, ở hiện thực không có Hà Xuân Huy, không có mèo quỷ báo thù, chỉ có con người đã mục nát, còn đáng sợ hơn. 】

 

【 Kỹ năng và linh hồn của cậu như trời sinh một cặp, hãy đi làm những gì cậu muốn, Thẩm phán Vu Sư Vưu Nguyệt. 】

 

Có lẽ là do đã đi qua vách đá cheo leo, đi qua những cột trụ dưới chân những ngôi nhà sàn, gió ở Ngũ Cô Thôn như bị xé toạc, đi qua khu rừng sâu thẳm, đi qua ngôi mộ đất như bị bỏ hoang, lại bị kẹt giữa hai ngọn núi, rít lên khe khẽ, như tiếng khóc thương của lịch sử.

 

Vưu Nguyệt quay đầu nhìn lại ngôi làng, đôi mắt khô cằn không lộ ra bất kỳ cảm xúc gì.

 

Hết chương 71.

 

Chương 71: Ngũ Cô Thôn (Tiếp theo)

Ngày đăng: 10 Tháng 8, 2024

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên