Chương 71: Thế Giới Thực
Làn sương mù dần dần tan đi, đã có thể lờ mờ nhìn thấy trạm xe buýt đã từng gặp trước khi vào phó bản.
Lúc này, Chu Kỳ An chỉ muốn được ngủ một giấc ngon lành.
“Về nhà?”
Nhưng cậu đã gạt bỏ ý nghĩ này ngay, ai mà biết được khi vừa bước vào nhà, có khi nào lại thấy thêm một cái xác ướp cô dâu cổ đại hay không.
Nhiệm vụ mà mẹ già giao phó vẫn chưa hoàn thành, bản thân không có thời gian chờ đợi Tư tiên sinh lén lút lấy xăng, nhưng trước khi vụ khí mê tan phát nổ, cậu đã đặc biệt dặn dò cậu sinh viên đại học rồi.
Bây giờ chỉ còn cách chờ đợi cậu ta chiến thắng trở về.
“Hy vọng cậu ta có chút bản lĩnh.”
Bài kiểm tra thể chất đã có Thẩm Tri Ngật và Bạch Thiền Y giúp đỡ, tổng cộng cũng không còn lại mấy kỳ thi, nếu trong tình huống này mà vẫn không thể sống sót trở ra, vậy thì cũng không còn gì để nói.
Thần tiên cũng khó cứu.
Đột nhiên Chu Kỳ An nhớ tới cái gì đó, cậu lục lọi trong túi, vào giây cuối cùng, lấy một phong thư rơi ra từ trong cặp sách.
“Cái thứ gì đây?”
Ban đầu tưởng là vật phẩm do trò chơi đưa ra, ai ngờ mở ra bên trong lại là một tấm thiếp nhỏ và một chiếc chìa khóa.
Trên thiếp có ghi địa chỉ, câu cuối cùng viết: Kỳ An, đến nhà tôi nghỉ ngơi đi.
Chu Kỳ An lập tức hiểu ra, đây là trò của Thẩm Tri Ngật.
Cũng giống như cậu, Thẩm Tri Ngật – một tên học tra chính hiệu lại có nét chữ rất đẹp, cứng cáp và ngay ngắn.
“Hình như cũng không còn nơi nào khác để đi.” Chu Kỳ An ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sương mù.
Trước tiên phải đề phòng mẹ ruột, tiếp theo là đề phòng những người chơi có ý đồ với Thánh Khí tìm đến, đổi chỗ ở cũng tốt.
Xe buýt vừa hay có thể đến được địa chỉ trên tấm thiếp: Trung tâm thành phố.
Lần này vào phó bản, người chơi trực tiếp được bố trí skin học sinh, khi ra ngoài lại khôi phục trang phục bình thường, tránh được việc giống như hai lần trước, người đầy máu bẩn thu hút sự chú ý.
Hơn bốn mươi phút sau, Chu Kỳ An đứng trước một căn biệt thự sang trọng.
Cậu nhướng mày, Thẩm Tri Ngật lại đổi nhà sao?!
Trong ký ức của cậu, trung tâm thành phố căn bản không có tòa nhà nào như thế này, rõ ràng kết cấu kiến trúc đặc biệt như vậy, nhưng những người qua lại như thể không nhìn thấy gì, thậm chí còn chẳng thèm liếc mắt.
Không biết có phải do đang cầm chìa khóa hay không, Chu Kỳ An có thể nhìn thấy thứ mà người khác không nhìn thấy.
Cậu nuốt nước bọt, chuyện này thật quá kỳ quái.
Lo lắng ở lâu sẽ càng thu hút sự chú ý, Chu Kỳ An sải bước đi thẳng về phía trước biệt thự, mở cửa bước vào.
Cánh cửa nặng nề khép lại, tiếng xe cộ ồn ào bên ngoài hoàn toàn bị ngăn cách.
Trên bàn đá cẩm thạch, những bông hoa được cắm trong bình thủy tinh trong suốt, e ấp xinh đẹp.
Dường như là được cắm vào đúng ngày hạ phó bản, nhìn độ nở rộ, lúc đó còn đang e ấp nụ, qua hai ngày, vừa hay có thể chiêm ngưỡng trạng thái hoàn mỹ nhất của nó.
Trong tủ lạnh có sẵn đồ ăn chế biến sẵn, chỉ cần sơ chế qua một chút là có thể dùng được.
“Xung quanh tôi vẫn còn người bình thường sao?”
Sự quan tâm chu đáo này khiến cậu rùng mình.
Mấy ngày liền không được ăn một bữa no, Chu Kỳ An đầu tiên là ăn qua loa một chút gì đó, sau đó tìm thấy phòng tắm, phát hiện ra ngay cả áo choàng tắm và quần áo ngủ sạch sẽ cũng đã được chuẩn bị đầy đủ.
Kích thước này rõ ràng là dành cho cậu.
Một chiếc quần lót mới rơi ra.
“…”
Vừa mới có chút cảm động, trong nháy mắt đã tan biến hết không còn sót lại gì.
Mặc dù vẫn muốn suy nghĩ thêm về căn biệt thự kỳ lạ này, nhưng năng lực của Thẩm Tri Ngật rõ ràng khác với hai người kia, mà Chu Kỳ An lại quá mệt mỏi.
Cậu tắm rửa sạch sẽ, trực tiếp mặc áo choàng tắm lên giường, vùi đầu vào chiếc gối mềm mại, cứ như vậy chìm vào giấc ngủ.
Ngủ một giấc đến tận ngày hôm sau.
Lần này đi phó bản rất nhanh, theo thời gian công tác mà cấp trên quy định, vẫn có thể thong dong thêm vài ngày.
Lúc ngủ quên chưa kéo rèm cửa sổ, bên ngoài ánh ban mai vừa ló, gió nhẹ lay động, thế giới thật tươi đẹp, ngoại trừ…
Cộp cộp cộp, cộp cộp cộp.
Trong biệt thự vang lên tiếng băm thịt.
Nhịp độ dồn dập, nghe có chút rợn người.
Chu Kỳ An nhìn chằm chằm trần nhà, mãi một lúc lâu sau, đoán chừng là Thẩm Tri Ngật đã trở về.
Cậu bò dậy, chuẩn bị sau khi cảm ơn thì rời đi.
Vừa mới đi ngang qua phòng khách, Thẩm Tri Ngật cũng vừa hay từ trong bếp đi ra.
Người sau mặc bộ đồ ở nhà màu nhạt, ánh mắt ung dung, trên tay còn bưng một nồi lẩu, tôm hùm đất bên trong được rưới dầu nóng kêu xèo xèo.
Chu Kỳ An nhìn chằm chằm nồi hải sản không chớp mắt.
Vật lộn trong lòng hai giây, cơ thể đã nhanh hơn một bước lựa chọn đi rửa mặt, sau đó thành thật ngồi xuống.
Chuyện tạm biệt hay là ăn cơm xong rồi nói sau.
Ở thế giới thực, hai người đều ngầm hiểu tránh nhắc đến chuyện trò chơi, nhất định là Thẩm Tri Ngật dựa vào việc kích hoạt kênh đặc biệt để trở về, hỏi hắn cũng vô dụng.
Chu Kỳ An âm thầm tính toán.
Tốc độ thời gian trong phó bản nhanh hơn so với thế giới thực, tổng cộng mười môn, cũng không còn lại mấy kỳ thi nữa.
Người chơi còn sống muộn nhất là ngày mai hoặc ngày kia sẽ ra khỏi phó bản.
“Sao lại chuyển đến trung tâm thành phố thế?” Chu Kỳ An thản nhiên hỏi.
Thẩm Tri Ngật không trả lời ngay, chỉ mỉm cười.
Sau bữa ăn, hắn đứng bên cửa sổ. Bên ngoài khung cửa sổ sát đất trong suốt, là một thế giới từng sở hữu nền văn minh lâu đời, giờ đây, kỷ nguyên này sắp đi đến hồi kết.
“Một kỷ nguyên mới sắp đến rồi.”
Câu nói này mang ý nghĩa rất rộng, không hẳn là đang thảo luận về trò chơi.
“Kỳ An.” Ánh mắt Thẩm Tri Ngật có thể nhìn thấy rõ ràng từng hạt bụi đang giãy giụa dưới ánh mặt trời, “Hãy nhìn kỹ những khoảnh khắc cuối cùng của thế giới này đi.”
…………
Một bữa cơm rồi lại một bữa cơm, cuối cùng cũng chỉ còn lại hai ngày.
Trong khoảng thời gian này, Chu Kỳ An chủ yếu chờ xăng, chờ cậu sinh viên đại học kia mang đồ về, như vậy cậu mới có thể khiến mẹ già vui lòng, lại có thể hưởng thụ thêm mấy ngày tốt đẹp.
Tin tốt cuối cùng cũng đến!
Tối hôm sau, Chu Kỳ An nhận được điện thoại của cậu sinh viên đại học đại học, giọng điệu không giấu được vẻ mệt mỏi: “Đồ mang về rồi, anh Chu, anh ở đâu, để em mang qua cho.”
Có một số việc không tiện nói qua điện thoại, ví dụ như Tư tiên sinh trực tiếp trộm xăng của xe buýt trường, hại bọn họ lái xe đến nửa đường thì hết xăng, phải đi bộ xuyên đường hầm để quay lại.
Suýt chút nữa thì đi chết!
“Nghỉ ngơi trước đi, lát nữa tôi liên lạc lại.”
Với trạng thái hiện tại của đối phương, nếu còn bê nặng đi lại, e rằng sẽ đột tử mất.
Chu Kỳ An vừa cúp máy, điện thoại lại vang lên.
“Lại có chuyện gì…”
“Bạn học Chu.” Một giọng nói điềm tĩnh và uy nghiêm vang lên từ đầu dây bên kia.
Nghe thấy cách xưng hô trong phó bản, Chu Kỳ An đầu tiên là sững sờ, sau đó nheo mắt, dựa người vào lưng ghế sofa.
“Ứng Vũ tiên sinh.” Cậu lịch sự chào hỏi.
Ứng Vũ còn sống sót ra khỏi phó bản, Chu Kỳ An cũng không lấy làm lạ, người không ra khỏi phó bản mới khiến người ta kinh ngạc.
Ứng Vũ vẫn giữ phong cách nói ngắn gọn: “Cần cậu đến một nơi.”
Không phải là yêu cầu, mà giống như một mệnh lệnh hơn.
Chu Kỳ An im lặng một lúc, chậm rãi nói: “Nếu Ứng tiên sinh muốn nghiên cứu, tôi sẽ quyết định địa điểm, anh tự mình đến.”
Đã hứa sẽ hợp tác nghiên cứu Thánh Khí, đương nhiên cậu sẽ không nuốt lời, nhưng cậu tuyệt đối sẽ không đến địa bàn của đối phương, bất trắc quá lớn.
Bên kia tạm thời im lặng.
Chu Kỳ An cố ý tăng âm lượng TV lên, dùng cách này ám chỉ Ứng Vũ nếu không đưa ra quyết định thì cúp máy đi.
Trong đó cũng bao hàm một chút thăm dò.
Ứng Vũ có bối cảnh liên quan đến chính phủ, nếu đối phương có thể có được số điện thoại của cậu, liệu có tiến thêm một bước nữa là trực tiếp tìm đến tận cửa hay không?
Một lúc sau, giọng nói của người đàn ông kia lại vang lên: “Đừng hiểu lầm, là mẹ của cậu đào mộ bị bắt rồi.”
Ánh mắt Chu Kỳ An đột nhiên trở nên sắc bén.
Ứng Vũ thản nhiên nói: “Có một số việc không thể nương tay, không thể làm ngơ được.”
Chu Kỳ An siết chặt tay đang cầm điều khiển từ xa.
Thẩm Tri Ngật cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của cậu, nhìn về phía này, dùng khẩu hình hỏi: “Gặp rắc rối sao?”
Gặp rắc rối… vậy thì đi giải quyết.
Đương nhiên, cách giải quyết tốt nhất là để rắc rối nhanh chóng biến mất.
Đối với Thẩm Tri Ngật mà nói, “Biến mất” mới là trọng điểm.
Trong phòng khách yên tĩnh, nhất thời không ai lên tiếng.
Ứng Vũ đang dùng người nhà để uy hiếp cậu?
Chu Kỳ An cau mày, có vẻ không giống phong cách của đối phương, hay là do sự kỳ quái của mẹ cậu đã thu hút sự chú ý của chính phủ?
Vì đã chú ý đến cậu, điều tra những người xung quanh cũng không phải là không thể.
Trong TV, người dẫn chương trình đang nghiêm túc đưa tin: “… Ngày thứ ba khai quật khu mộ cổ bí ẩn, đội khảo cổ tỉnh dậy và kinh ngạc phát hiện ra khu mộ cổ vốn chỉ có hai lối vào, qua một đêm đã bị khoét thêm tám mươi mốt cái lỗ…”
Chu Kỳ An và Thẩm Tri Ngật đồng thời sững người.
Tám, tám mươi mốt?
Dường như Chu Kỳ An đã nghĩ đến điều gì, trong nháy mắt tối sầm mặt mũi.
Cậu gần như có thể chắc chắn ai là người đã làm chuyện tốt này.
Đến lúc này, Chu Kỳ An rốt cuộc cũng hiểu vì sao Ứng Vũ lại nói không thể làm ngơ.
Tám mươi mốt cái lỗ! Trừ khi bị mù thì mới không nhìn thấy được?
Nói chuyện điện thoại thêm vài câu, Chu Kỳ An cầm áo khoác, mặt mày u ám đi ra ngoài.
Thẩm Tri Ngật: “Đi đâu vậy?”
Chu Kỳ An nghiêng đầu, u ám nói: “Đến đồn cảnh sát đón mẹ tôi.”
“…”
————
Biết được Chu Kỳ An đang ở gần trung tâm thành phố, Ứng Vũ bảo cậu đợi ở gần trung tâm thương mại.
Chưa đầy mười phút sau, một chiếc xe SUV màu đen dừng lại bên đường.
Cửa xe tự động mở ra, bên trong rất rộng rãi, chỉ là ghế ngồi hơi cứng, Chu Kỳ An không để ý, ngồi phịch xuống, đau đến nhăn mặt.
Lúc Thẩm Tri Ngật lên xe, tài xế theo bản năng muốn lên tiếng ngăn cản.
Nhưng ngay khi hắn ta mở miệng, lại kinh ngạc phát hiện lưỡi mình như bị đông cứng, thậm chí còn không cảm nhận được sự tồn tại của lưỡi. Người tài xế được huấn luyện bài bản kinh hoàng tìm kiếm lưỡi trong miệng, mãi đến khi Thẩm Tri Ngật ngồi xuống, miệng hắn ta mới có lại cảm giác.
Người tài xế sợ hãi thở hổn hển mấy hơi, lòng bàn tay nắm vô lăng đầy mồ hôi.
Ngoài tài xế ra, trong xe chỉ có một mình Ứng Vũ.
Khác với cậu sinh viên đại học đại học kia đến nói chuyện cũng không có sức, Ứng Vũ mặc bộ quần áo vừa vặn, sau cặp kính là đôi mắt lạnh lùng, nhìn qua vẫn rất tỉnh táo.
Anh ta khẽ gật đầu với hai người.
Chu Kỳ An: “Mẹ tôi…”
“Nhân viên khảo cổ không có chuyện gì, nhân viên sơ tán hiện trường không có chuyện gì, quần chúng nhân dân không có chuyện gì.” Ứng Vũ bình tĩnh nói.
“…”
Chu Kỳ An thật ra muốn hỏi là mẹ của mình có sao không, nhưng nghe thấy câu trả lời của Ứng Vũ, cổ họng nghẹn lại, nuốt những lời chưa nói ra vào bụng.
“Nói một cách nghiêm túc, nơi đó cũng không phải là khu mộ cổ, không tính là đào mộ.”
Chu Kỳ An xoa xoa thái dương, có phải đào mộ hay không thì chưa biết, nhưng tuyệt đối là cậu đã đen đủi tám đời rồi.
Ứng Vũ không giải thích vấn đề trên xe, sau đó trên đường đi, mọi người đều im lặng.
Rời khỏi khu vực thành phố náo nhiệt, xe một đường lao vào màn sương mù, tài xế cũng không biết làm sao mà vẫn nhìn thấy đường, tiếp tục lái xe về phía trước mà không hề giảm tốc độ.
Đến lúc này, Chu Kỳ An mới hỏi: “Bạch Thiền Y còn sống không?”
Ứng Vũ: “Rất ít người ra được, cô ấy là một trong số đó.”
Cạch cạch.
Chiếc xe lần đầu tiên bị xóc nảy, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người, sau đó giống như đang chạy trên đường ray, tiếng ma sát giữa lốp xe và kim loại vẫn không ngừng vang lên.
Sau khi lên xe, Chu Kỳ An đã cố tình mở hé cửa sổ xe, lúc này rõ ràng cảm thấy hướng gió đã thay đổi, ngay cả âm thanh cũng không đúng.
Chiếc xe dường như đã đi vào một đường hầm nào đó.
Chờ cho âm thanh leng keng này kết thúc, chiếc SUV dừng lại, Ứng Vũ đưa cho cậu một chiếc kính bảo hộ.
Thật ra không có cái này cũng được, nhưng đeo vào sẽ nhìn rõ hơn.
Trong không khí, màn sương mù thoang thoảng mùi tanh, Chu Kỳ An đột nhiên nhớ đến lời Cô gái mặc áo choàng đỏ đã nói, điều kiện tiên quyết để xây dựng căn cứ thí nghiệm Tàng Ốc là phải nghiên cứu thông qua việc chặn sương.
Cậu xuống xe trước, ngẩng đầu lên mà không hề báo trước, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì hơi sững sờ.
Phía trước là vô số hình lập phương được tạo thành từ thủy tinh, trên tấm kính trong suốt phản chiếu ánh sáng bén nhọn. Bên trong mỗi hình lập phương đều đặt đủ loại thiết bị quy mô lớn mà cậu chưa từng thấy, tiếng máy móc vận hành ồn ào bị cách ly trong một không gian khác.
Ngay cả sàn nhà dưới chân cũng không phải là gạch men sứ thông thường, mà gần giống với một loại cấu trúc tinh thể kỳ quái nào đó, phản chiếu bóng người méo mó.
Bên trong hình lập phương có không ít người mặc đồng phục thí nghiệm đi lại, tất cả đều mặc đồng phục màu trắng, khiến cậu hoa cả mắt.
Tuy nhiên, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi.
Ứng Vũ không dẫn bọn họ đi sâu vào bên trong, mà dẫn hai người vào một căn phòng đơn được bố trí đơn giản có kết cấu cứng rắn.
Là cứng rắn theo nghĩa đen.
Xung quanh tường đều là kim loại.
Ứng Vũ ngồi ngay ngắn, nhưng lại không cho người ta cảm giác gò bó, đợi Chu Kỳ An ngồi xuống, anh ta dùng đôi đồng tử màu nhạt nhìn qua, chậm rãi nói: “Trong số những người mới tôi từng gặp, cậu có thể nói là đặc biệt nhất, cũng là người thông minh nhất.”
Trong phòng cũng có sương mù, màu trắng quá mức tạo ra hiệu ứng phơi sáng chẳng khác gì bóng tối.
Trong màn sương, biểu cảm của ba người đều có chút khó lường.
Trong mắt Ứng Vũ quả thực có sự tán thưởng không hề giả dối, anh ta rất ít khi khen ngợi một người:
“… Can đảm là tố chất cần phải có khi vượt ải, đáng tiếc là can đảm quá mức sẽ biến thành ngông cuồng, chẳng hạn như tên ngốc Svika kia.”
Thẩm Tri Ngật thản nhiên sửa lại: “Là Sakavi.”
Mí mắt Chu Kỳ An giật giật.
Lúc này cậu có thể khẳng định hai người này là cố ý, không nói đến Thẩm Tri Ngật, với trí thông minh đỉnh cao như Ứng Vũ thì không thể nào nhớ nhầm tên người khác được.
Cậu xoa xoa huyệt thái dương, chờ đợi nghe chuyện chính.
Ban đầu tưởng sẽ liên quan đến Thánh Khí, nhưng khi nghe thấy câu nói tiếp theo của Ứng Vũ, ánh mắt Chu Kỳ An dừng lại.
Ứng Vũ: “Tôi không có hứng thú với biến số cá thể.”
Dịch ra, biến số ở đây ám chỉ Thánh Khí và những người biến dị kỳ lạ như mẹ cậu, thậm chí bao gồm cả Thẩm Tri Ngật.
Chu Kỳ An không vì thái độ rõ ràng của Ứng Vũ mà lơ là, ngược lại còn nheo mắt cảnh giác.
Không hứng thú thì tìm cậu làm gì?
Ngược lại Thẩm Tri Ngật dường như đã đoán được điều gì, đánh giá hoàn cảnh nơi này với vẻ hứng thú.
Trước mặt có một chiếc bàn không dễ gây chú ý, tay Ứng Vũ đặt nhẹ lên mép bàn, hỏi: “Trong phó bản trước, điều gì khiến cậu ấn tượng sâu sắc nhất?”
Chu Kỳ An gần như không cần suy nghĩ mà trả lời: “Thiết kế về phần người nhà của trò chơi.”
Có người chơi muốn liều lĩnh một phen, vì vậy đã thuận theo quy tắc của trò chơi để người thân vào phó bản.
Đối với người bình thường không có tài khoản trò chơi, trong tình thế đường cùng, đây không phải là một lựa chọn tồi.
Ứng Vũ gật đầu: “Nếu ngày mai là ngày tận thế, làm thế nào để sống sót qua đêm cuối cùng trước ngày tận thế, mỗi người ít nhất phải có quyền lựa chọn.”
Rõ ràng, hiện tại đa số mọi người không có quyền lợi này.
Cánh cửa nặng nề đẫm máu của trò chơi, vô hình chung đã cô lập người tiến hóa và người bình thường.
Ứng Vũ đột nhiên chuyển chủ đề: “Vì vậy, điều tôi cần hơn chính là thân phận của cậu, thân phận như một tấm ‘Thẻ ra vào’.”
“?”
“Người chơi xuống phó bản, giống như đẩy ra một cánh cửa chưa biết.”
Ứng Vũ nhìn cậu: “Là người sở hữu Thánh Khí, có thể cậu còn có một số nhân tố khác, thế giới phó bản mà cậu bước vào sẽ đặc biệt hơn so với người thường.”
Chu Kỳ An không phủ nhận.
Phó bản đầu tiên là trang viên cất giấu Thánh Khí, phó bản thứ hai có thể nhìn thấy đủ loại quỷ quái, phó bản thứ ba trực tiếp chạy đến căn cứ ấp trứng.
“Càng là phó bản có bối cảnh đặc biệt, thì vật liệu bên trong càng mới lạ.” Ứng Vũ nói: “Trong phó bản trước, tôi đã phát hiện ra một số thứ thú vị, nếu không phải hệ số nguy hiểm quá lớn, tôi thật sự muốn tận mắt xem thử thứ gọi là khoang đó.”
Giọng điệu của anh ta có chút tiếc nuối.
Khóe miệng Chu Kỳ An giật giật, nhấn mạnh: “Cho nên, anh chỉ muốn lập đội với tôi để xuống phó bản, dùng tấm thẻ ra vào của tôi để mở ra những cánh cửa khác nhau?”
Ứng Vũ không phủ nhận.
Chu Kỳ An hơi cau mày, vẫn nhịn không được lên tiếng: “Xin cho mạo muội hỏi một câu, làm như vậy thì có ý nghĩa gì?”
Giả sử là vì đạo cụ lợi hại, xuống phó bản chắc chắn sẽ hiệu quả hơn so với nghiên cứu.
Ứng Vũ nghe vậy thì nhướng mày, không trả lời ngay.
Ngược lại là Thẩm Tri Ngật, dưới hàng chân mày lạnh lùng, đôi con ngươi màu xám trắng mang theo vài phần thích thú: “Anh ta muốn kéo giá trị trung bình lên.”
Ứng Vũ ngước mắt nhìn sang.
Người đàn ông này chỉ đôi câu ba lời mà đã vạch trần cốt lõi của kế hoạch Tàng Ốc.
Thẩm Tri Ngật mặc kệ anh ta đánh giá, vẫn duy trì tư thế ngồi ung dung, như thể bất kỳ ánh sáng nào cũng không thể chiếu sáng được vực sâu vậy.
Nhưng mà, ngay sau đó, vị La Hán ngồi im như núi này đã bị đẩy một cái.
Chu Kỳ An thẳng thắn nói ra nghi hoặc: “Đừng có đánh đố nữa.”
Giá trị trung bình gì?
Thẩm Tri Ngật luôn kiên nhẫn với cậu, liếc mắt nhìn Ứng Vũ, nói: “Anh ta muốn nghiên cứu ra đạo cụ có thể sử dụng đồng thời trong thế giới thực và thế giới trò chơi.”
Chu Kỳ An sửng người, lập tức liên tưởng đến chiếc nhẫn đầu lâu.
Ở Cống Kỵ, vì Cô gái mặc áo choàng đỏ, cậu đã từng đích thân kiểm chứng, chiếc nhẫn đầu lâu có thể xuất hiện trong thế giới thực trong thời gian rất ngắn.
Thẩm Tri Ngật tiếp tục nói: “Để mượn nó tăng cường thực lực tổng hợp của một người.”
Chu Kỳ An bừng tỉnh đại ngộ.
Tài sản, sức khỏe, trí tuệ, tuổi tác, sức mạnh… Trò chơi sẽ cân nhắc toàn diện đến nhiều yếu tố khi sàng lọc người chơi, trong đó sức mạnh là dữ liệu chiếm tỷ lệ tương đối lớn. Anh em Hách Nam là một ví dụ, người chị thông minh hơn chỉ vì cánh tay có chút vấn đề nên đã bị loại khỏi hàng ngũ người chơi được lựa chọn.
Nhưng nếu người bình thường có thể sở hữu một đạo cụ trước khi vào trò chơi thì sao? Điều này tương đương với việc tăng cường giá trị sức mạnh một cách tự nhiên.
Xét cho cùng thì, đạo cụ là ‘Sức mạnh’ có thể mượn dùng trong phó bản.
Nghĩ đến đây, Chu Kỳ An không khỏi hít sâu một hơi.
Điều đó có nghĩa là, một lượng lớn người ban đầu bị trò chơi từ chối… có thể nhận được tấm vé mời đến thế giới mới.
Chẳng trách anh ta không có hứng thú với biến số cá thể, hóa ra là đang cân nhắc đến tỷ lệ sống sót chung.
Chu Kỳ An nhìn chằm chằm viên gạch tinh thể dưới chân, nhìn lâu có chút buồn ngủ, mí mắt hơi khép hờ, giẫm lên bóng dáng méo mó bên trong.
Ứng Vũ có phải là người tốt hay không thì chưa biết, nhưng chắc chắn anh ta là một người cao thượng.
Vậy cậu là người như thế nào?
Chu Kỳ An duỗi ngón tay gãi gãi, nắm lấy màn sương mù trong hư không, mỗi ngày khi tăng ca cậu đều nghĩ: Thế giới chết tiệt này sao còn chưa nổ tung?
Ứng Vũ và Thẩm Tri Ngật dường như đều muốn nói gì đó, nhưng Chu Kỳ An đột nhiên giơ tay lên: “Chớ có quấy rầy.”
“?”
“??”
Chu Kỳ An nhẹ nhàng thở ra: “Tôi đang tự lên án đạo đức của bản thân.”
Lên án hai giây, trong đôi mắt phản chiếu trên tinh thể đột nhiên tràn đầy vẻ tự hào: “Chăm chỉ làm việc và sống, tôi không biến thái đã là rất giỏi rồi.”
Nói xong còn vỗ nhẹ hai má, trên mặt lộ vẻ nghiêm túc.
Nhìn Chu Kỳ An hiếm khi bộc lộ vẻ trẻ con như vậy, Thẩm Tri Ngật không biết nghĩ đến điều gì, thu hồi nụ cười thích thú nơi khóe miệng, nhẹ giọng nói: “Rất giỏi.”
Ứng Vũ cũng không vì lời nói bừa bãi của cậu mà khó chịu, thậm chí còn gật đầu đồng tình.
Trong trò chơi, những người tự dằn vặt bản thân về cơ bản đều phát điên rồi.
Chu Kỳ An chủ động kéo chủ đề về chuyện chính: “Nếu chỉ là lập đội hạ phó bản, tôi không có ý kiến gì.”
Ứng Vũ nói rõ lợi và hại: “Tôi dễ bị trò chơi ghép vào phó bản có độ khó cao hơn, lập đội có nghĩa là độ khó phó bản của cậu cũng sẽ tăng lên.”
Chu Kỳ An bình tĩnh xua tay: “Không sao, tôi không chê.”
Về phương diện này, thật sự không thể nói ai liên lụy ai được.
Trong bầu không khí trầm mặc ngắn ngủi, Chu Kỳ An vẫn cứ có cảm giác như mình đã quên mất điều gì đó.
Thẩm Tri Ngật: “Mẹ em.”
Chu Kỳ An lập tức phản ứng lại: “… À đúng rồi, chuyện mẹ tôi với tám mươi mốt cái lỗ…”
Ứng Vũ dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, mặt bàn đột nhiên lóe sáng, hóa ra là màn hình cảm ứng.
Trên màn hình lớn xuất hiện những khuôn mặt trắng bệch, không biết là do truyền tải bị mờ hay do ảnh chụp tại hiện trường không rõ ràng, những khuôn mặt này dù nhìn thế nào cũng rất mơ hồ. Lần đầu tiên có thể nhìn rõ ngũ quan, nhưng sau đó muốn nhớ lại, hoàn toàn không nhớ nổi dung mạo được.
“Tổng cộng đã khai quật được hơn ba mươi thi thể hoàn chỉnh ở thành phố Đôn.” Ứng Vũ cho cậu xem những thi thể được khai quật: “Có lẽ là mẹ cậu không nỡ bỏ lại một thi thể nào, cho nên không kịp thời rời khỏi hiện trường vụ án.”
Chu Kỳ An nhớ lại căn nhà cũ rách nát của mình, phản ứng đầu tiên là: Nhiều thi thể như vậy, một căn nhà không chứa hết được.
Một bàn tay thon dài với xương khớp rõ ràng đột nhiên vươn tới.
Thẩm Tri Ngật phóng to ảnh chụp, thản nhiên nói: “Là thi thể chảy ra từ trong phó bản.”
Chu Kỳ An sững sờ: “Đồ trong phó bản không phải là không thể mang ra.…”
Nói được một nửa thì đột ngột dừng lại, cậu nhớ tới mình đã từng mang tro cốt của Kim Chi ra ngoài thành công.
Ứng Vũ dùng ánh mắt đầy ẩn ý nhìn Thẩm Tri Ngật: “Thẩm tiên sinh biết rất nhiều. Nếu chỉ là thi thể bình thường, khi cửa vào phó bản mới xuất hiện, có khả năng sẽ chảy vào thế giới thực.”
Chu Kỳ An thở dài một hơi: “Dù sao thì mẹ tôi cũng không phạm pháp là tốt rồi, đúng rồi, có thể giam bà ấy thêm hai ngày nữa không?”
“…”
“Giam đến tuần sau, như vậy cộng thêm cuối tuần, vừa hay tôi có thể hạ phó bản một chuyến, sáng thứ hai có thể kịp đến công ty đi làm.”
Chu Kỳ An tự lẩm bẩm tính toán.
Đột nhiên Ứng Vũ cảm thấy, cậu không biến thái trả thù xã hội quả thực là vô cùng khó khăn.
Nói chính xác, cậu đã hết lòng vì thế giới này rồi.
Hết chương 71.
Tác giả có lời muốn nói:
Ứng Vũ: Nếu để cậu tự đánh giá mối quan hệ giữa bản thân và những người xung quanh.
Chu Kỳ An: Ba mang một, nhưng hiệu quả đánh ra có thể mang theo uy lực của bom.
Ừm, bom là trọng điểm.
“…”
