Chương 72: Flycam Chụp Lén
Trước khi giáo viên vào lớp, tiết tự học buổi sáng vẫn ồn ào náo nhiệt như thường lệ. Trời mỗi lúc một lạnh, cứ mỗi lần có ai từ ngoài bước vào là mấy đứa ngồi gần cửa lại la oai oái, giục mau đóng cửa lại. Những người có thể chất yếu thật sự không chịu nổi sự giày vò nóng lạnh thất thường này mỗi ngày.
Mấy cô bạn gái ngồi tụm lại ở phía sau, xúm quanh Tưởng Đường Đường ríu rít nói chuyện. Trên bàn họ bày la liệt một đống thẻ in hình người nổi tiếng, một vài tấm còn có hiệu ứng laser lấp lánh, trông óng a óng ánh.
Cả nhóm lúc thì “wow”, lúc lại “á” mà xuýt xoa. Tưởng Đường Đường đắc ý nói: “Tôi sưu tầm mãi mới đủ bộ đấy, tấm này là phiên bản giới hạn, kể cả có tự in cũng khó tìm được file gốc lắm. Tuần trước chị tôi đi du lịch nước ngoài, trong mấy món đồ mua cho tôi tình cờ trúng được đó!”
Viên Nhất Manh thán phục: “Cậu may mắn thật đấy, tôi còn thiếu nhiều lắm.”
Cách đó không xa, Tiêu Dã nghe họ trò chuyện sôi nổi bèn quay đầu lại liếc một cái, cười nói: “Đây là đổi thần tượng rồi à? Trước không phải còn thích cái người nào đó sao?”
Tưởng Đường Đường cười hì hì: “Khác nhau mà, có người là bias, có người là visual.”
Tiêu Dã chẳng hiểu gì về cái giới này, hỏi: “visual là cái gì?”
Viên Nhất Manh quay đầu giải thích: “Chính là cỏ dại ven đường về nhan sắc, ai đẹp thì ngả về bên đó!”
Tiêu Dã giơ ngón cái tán thưởng. Đây đúng là kiểu điển hình của việc chỉ cần đổi bias đủ nhanh thì dù sập nhà cũng không đuổi kịp mình.
Trần Thập Nhất từ ngoài chạy vào lớp, vừa xuýt xoa kêu lạnh vừa kéo Tiêu Dã ra khỏi ghế.
Nhìn cái tên nhỏ con mà lá gan càng ngày càng lớn này, Tiêu Dã nắm tay đấm nhẹ lên bàn: “Xem ra cậu đúng là ba ngày không bị đánh đã trèo lên mái nhà lật ngói rồi.”
Trần Thập Nhất chẳng thèm để ý đến hắn, kéo khóa túi áo rồi lấy từ trong túi ra một chiếc bánh nướng sốt tương thơm phức đưa cho Quý Nam Tinh: “Hôm nay may mắn lắm, giành được vị sốt thịt kim chi đấy, chắc là vẫn còn giòn.”
Quý Nam Tinh cầm lấy một miếng ăn thử, rồi cười với cậu ta: “Thảo nào vị này lần nào cũng bán hết nhanh nhất, đúng là ngon thật.”
Tiêu Dã chiếm nửa chiếc ghế của bạn học bàn trên để ngồi, cũng cầm một miếng bỏ vào miệng: “Ừm, cũng được. Náo Náo, nếu cậu thích, tôi sẽ bảo dì Vương học làm thử, bữa sáng kiểu này không phức tạp, chắc là dễ làm thôi.”
Khó khăn lắm mới mua được vị sốt thịt kim chi, Trần Thập Nhất bèn mua rất nhiều, đựng trong một cái túi lớn. Cậu ta chia cho các bạn ngồi trước sau trái phải mỗi người một ít, rồi liếc nhìn mấy cô bạn gái đằng kia, khẽ nói với Quý Nam Tinh: “Lúc nãy đi qua đây, tôi thấy lớp trưởng đang khóc trong phòng giáo viên.”
Lớp trưởng của họ là một cô bạn gái tên Tiêu Tiêu. Cô để kiểu tóc mái bằng dễ thương nhất, nhưng lại mang phong thái của một ngự tỷ ngầu nhất lớp. Mái tóc đuôi ngựa lúc nào cũng được buộc cao, ngày nào cũng lạnh lùng cool ngầu, trị cho mấy tên con trai cứng đầu trong lớp phải tâm phục khẩu phục. Thế nên khi Trần Thập Nhất thấy cô khóc mới có phần kinh ngạc.
Quý Nam Tinh hỏi: “Có phải thi không tốt không?”
Tuần trước họ vừa thi giữa kỳ, tuần này chắc là có điểm rồi.
Trần Thập Nhất lắc đầu, cậu ta cũng không biết, chỉ là tình cờ đi ngang qua thấy vậy, còn sợ bị phát hiện nên đã vội vàng chuồn đi.
Tiếng chuông đầu tiên vang lên, trong túi vẫn còn một nửa số bánh. Sợ để nguội sẽ không ngon, Trần Thập Nhất lại chia cho các bạn xung quanh, sau đó nhét thêm mấy miếng vào tay Quý Nam Tinh rồi mới vo tròn cái túi rỗng ném vào thùng rác, quay về chỗ của mình.
Tiêu Dã ngồi lại ngay ngắn vào ghế, khẽ tặc lưỡi một tiếng: “Sao cậu ta cứ thích cho cậu ăn thế nhỉ.”
Phiền phức thật, lại còn tranh việc với hắn.
Trong lòng không vui, Tiêu Dã bèn rướn người qua, ngoạm luôn một miếng bánh trên tay Quý Nam Tinh.
Quý Nam Tinh lườm hắn một cái, rồi từ tốn ăn miếng bánh còn lại trên tay kia, sau đó chìa bàn tay dính đầy dầu mỡ ra trước mặt Tiêu Dã.
Tiêu Dã vừa phồng má nhai bánh, vừa rút một tờ khăn ướt ra lau tay cho Quý Nam Tinh.
Ngồi ở bàn sau, Trương Nguyên cũng rút một tờ giấy ăn lau miệng, rồi nhìn cậu bạn cùng bàn, hất cằm về phía trước: “Cậu biết đây là gì không?”
Quách Xán ngơ ngác: “Gì là gì?”
Trương Nguyên cười khẽ: “Đây gọi là thuần hóa.”
Quách Xán bừng tỉnh ngộ: “Xem ra thuần hóa cũng khá thành công nhỉ?”
Tiêu Dã quay đầu lườm hai người họ: “Ngứa đòn phải không?!”
Tiếng chuông thứ hai vang lên, cô chủ nhiệm cầm sách giáo khoa bước vào, theo sau là lớp trưởng. Cô bạn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng cool ngầu, dù chóp mũi có hơi đỏ, nhưng ngoài trời lạnh như thế, gió thổi qua làm mũi đỏ lên cũng là chuyện bình thường.
Nếu không phải Trần Thập Nhất nói, họ thật sự không nhận ra lớp trưởng đã khóc.
Đợi cả lớp ngồi ổn định, cô chủ nhiệm nhìn Quý Nam Tinh rồi nói với lớp phó thể dục: “Em ra bàn làm việc của cô, thấy có một thùng giấy thì mang vào đây.”
Lớp phó thể dục nhận nhiệm vụ, nhanh như chớp chạy ra ngoài rồi lại nhanh như chớp chạy vào. Cô chủ nhiệm nói: “Đây là quà phụ huynh của em Quý Nam Tinh đi du lịch nước ngoài mang về cho cả lớp, mỗi bạn một chai dầu dưỡng tóc, các em phát đi nhé.”
Tiêu Dã nghi hoặc nhìn Quý Nam Tinh. Quý Nam Tinh ngẩn ra một lúc, rồi sực nhớ lại vài ký ức đã lãng quên, không nhịn được đưa tay lên che mặt, vẻ mặt có chút ngượng ngùng.
Đối với món đồ như dầu dưỡng tóc, các bạn nữ hiểu rõ hơn các bạn nam nhiều. Mấy cô bạn đã bắt đầu ồ lên, loại dầu này không hề rẻ, một chai bé bằng lòng bàn tay cũng phải mấy trăm tệ.
Khi các bạn học đều đã nhận được quà và đồng thanh hô to, “Cảm ơn bạn Quý Nam Tinh!”, cậu chỉ hận không thể chui xuống gầm bàn.
Rõ ràng cậu đã ra tay chặn hụt một lần, sớm tóm gọn lô dầu dưỡng tóc gửi đến trường rồi, không ngờ bố mẹ Quý lại hiểu cậu đến thế, cứ lẳng lặng mà đánh úp.
Tiêu Dã nhận lấy chai dầu dưỡng tóc, lật qua lật lại trong tay một lúc, rồi ghé vào tai cậu bạn cùng bàn nhỏ giọng nói: “Cảm ơn bạn học Quý nhé.”
Quý Nam Tinh liền đưa tay nhéo mạnh vào đùi hắn, nhéo đến mức ngũ quan của Tiêu Dã nhăn nhúm lại nhưng hắn vẫn không giãy giụa hay đẩy cậu ra.
———–
Đã đổi bản đồ từ Ma-rốc sang Iceland để ngâm mình trong suối nước nóng núi lửa, mẹ Quý vừa đắp mặt nạ vừa cảm thán: “Náo Náo nhà mình cái gì cũng tốt, chỉ là quá nhút nhát, không biết thể hiện tình cảm. Không biết con nó hòa đồng với bạn học mới thế nào rồi.”
Ba Quý đang nằm bên cạnh được chà lưng, nói: “Không phải thằng cả đã nói rồi sao, thằng bé nhà họ Tiêu học cùng lớp với Náo Náo nhà mình, tình cảm tốt vô cùng, vừa gặp đã dính lấy nhau rồi. Anh đã nói chuyện với nhà trường, ba năm này, kể cả sau này có phân ban tự nhiên hay xã hội, đều để hai đứa nó ngồi cùng bàn. Như vậy em không cần lo con trai mình nhút nhát không kết bạn được nữa nhé.”
Mẹ Quý cười nói: “Không ngờ hai đứa nó cũng có duyên thật. Hồi nhỏ thằng nhóc Tiểu Dã đó đã đặc biệt thích Náo Náo nhà mình, cứ bám riết không chịu đi. Giờ lớn rồi vẫn như hồi bé. Lần sau bảo thằng cả chụp vài tấm ảnh cho chúng ta xem, thằng bé đó từ nhỏ đã đẹp trai rồi, nét nào ra nét đó, không biết lớn lên có đẹp trai không.”
Nói rồi mẹ Quý lại nhớ con, bèn lấy điện thoại trong túi ra, gửi liên tiếp mấy cái bao lì xì trong nhóm gia đình. Thấy mấy đứa con mình nhận lì xì không thiếu một đứa nào, bà mới hài lòng tiếp tục ngâm mình trong suối nước nóng làm đẹp.
Ở một nơi khác, cậu cả nhà họ Quý đã ba mươi tuổi, đang nắm trong tay cả một tập đoàn, sau khi nhận xong phần tiền tiêu vặt hôm nay của mẹ mới đặt điện thoại xuống, rồi nói với cả phòng họp đang không dám thở mạnh: “Tiếp tục.”
———-
Tan học, rất nhiều người vây quanh Quý Nam Tinh để cảm ơn lần nữa, nhưng chủ yếu là các bạn nữ. Các bạn nam trong lớp không được cởi mở và giỏi thể hiện như các bạn nữ.
Đặc biệt là Quý Nam Tinh lại thuộc kiểu trông rất mong manh dễ vỡ, vẻ ngoài quá xinh đẹp cũng tạo ra một cảm giác xa cách, họ chỉ dám đứng nhìn từ xa. Hơn nữa lúc nãy đã hùa theo cả lớp cảm ơn rồi, giờ lại đặc biệt đến cảm ơn lần nữa có vẻ hơi kỳ cục.
Các bạn nữ thì không có nhiều e ngại như vậy, họ vây quanh Quý Nam Tinh nói không ngớt, từ chuyện chăm sóc tóc đến chăm sóc da, rồi lại lan sang đủ loại mỹ phẩm. Còn việc Quý Nam Tinh có tham gia vào cuộc trò chuyện hay không cũng chẳng sao, miễn là họ được đứng cạnh cậu nói chuyện vui vẻ là được.
Lớp họ không có nhiều nữ sinh, lúc cả đám con gái đang xúm lại tán gẫu thì lớp trưởng lại ngồi một mình ở chỗ của mình, cúi đầu làm bài tập. Nhưng cây bút trong tay cô mãi không nhúc nhích, trông có vẻ không ổn chút nào.
Quý Nam Tinh đã để ý thấy, vì lúc sáng Trần Thập Nhất có nói lớp trưởng đã khóc, nên giờ thấy cô ngồi như vậy, cậu tự nhiên chú ý đến phía đó.
Ngoài cậu ra, Lâm Nghệ cũng nhận thấy. Lâm Nghệ là một cô bạn rất dịu dàng và trầm tính, ngày thường không nói nhiều nhưng lại rất tinh tế, nên cô là người đầu tiên nhận ra sự bất thường của lớp trưởng. Cô bèn ngồi sang cạnh và nhẹ nhàng hỏi: “Tiêu Tiêu, cậu sao thế?”
Tiêu Tiêu lắc đầu: “Không có gì đâu, sao vậy?”
Lâm Nghệ nhìn cô một lúc rồi nói: “Có phải thi không tốt không? Không sao đâu, đây mới là thi giữa kỳ thôi, cuối kỳ cố gắng thi tốt, gỡ lại điểm là được.”
Tiêu Tiêu cười với cô: “Tôi thật sự không sao mà. Lần này đúng là thi không được tốt lắm, nhưng cũng không đến nỗi tệ, cũng ổn.”
Lúc này Lâm Nghệ mới nói: “Vậy có chuyện gì thì cứ nói ra, đừng giữ trong lòng một mình, có thêm một người biết đâu lại có thêm một ý kiến.”
Tiêu Tiêu ừ một tiếng, cúi đầu nhìn tập bài trước mặt, nhưng hốc mắt lại không kìm được mà đỏ lên.
Chiều hôm đó, kết quả thi được công bố. Quý Nam Tinh vẫn đứng nhất toàn khối. Tiêu Dã sau khi xác nhận điểm và thứ hạng của cậu bạn cùng bàn thì kéo xuống tìm tên mình, rồi thấy mình ở hạng sáu mươi mấy toàn khối.
Hắn thở dài thườn thượt trở về lớp, ngồi vào chỗ, vừa xoay bút vừa hỏi cậu bạn cùng bàn: “Cậu nói xem, so với việc làm học sinh giỏi, có phải tôi có thiên phú làm trùm trường hơn không?”
Hắn cảm thấy mình đã rất nghiêm túc rồi, lúc nhận đề thi cảm giác bài nào cũng biết làm, sao điểm số vẫn lẹt đẹt thế này.
Trương Nguyên thi được hạng tám mươi mấy toàn khối, trong lớp miễn cưỡng lọt vào top mười, nghe vậy không nhịn được mà đá vào ghế hắn một cái: “Làm người đi được không? Nhìn điểm của tôi rồi nhìn lại của cậu xem.”
Không lâu sau, Trần Thập Nhất cũng ủ rũ bước vào lớp, rồi với một vầng mây đen bao phủ trên đầu, cậu ta gục xuống bàn Quý Nam Tinh: “Cả lớp có ba mươi sáu học sinh, tôi xếp thứ ba mươi hai, về nhà chắc bị đánh chết mất.”
Quách Xán nhìn cậu ta an ủi: “Dù sao cũng không phải cuối cùng, vẫn còn người đội sổ mà.”
Nhưng Trần Thập Nhất lại chẳng thấy được an ủi chút nào: “Hạng bét là Vương Ngạn Đồng, áp chót là Dương Phàm, cậu ấy là học sinh thể thao, hạng ba từ dưới lên là Từ Duệ, nhưng hôm đó cậu ấy bị viêm dạ dày, bỏ thi hai môn. Thành tích này của tôi thì có khác gì hạng bét đâu!”
Không hiểu vì sao, mỗi lớp học dường như đều có một hai học sinh không được bình thường cho lắm. Không phải chỉ số thông minh không theo kịp thì cũng là hành vi lập dị, mái tóc rối bù, bộ đồng phục không bao giờ mặc chỉnh tề, thành tích luôn kém nhất, lúc nào cũng ngồi ở một góc khuất. Mà những người này thường là đối tượng bị bắt nạt trong lớp.
Lớp họ cũng có một học sinh như vậy, chính là Vương Ngạn Đồng, người đứng hạng bét.
Vương Ngạn Đồng hơi mập, môi dày, mũi to, mặt trông như cái bánh bao hấp, tóc khô cứng như dây thép, lại còn bị bạc sớm. Cậu ta học không phải không chăm chỉ, nhưng chỉ số thông minh có chút vấn đề, nghe giảng thế nào cũng không hiểu. Chỗ ngồi cố định của cậu ta là góc lớp bên cạnh thùng rác.
Hồi mới khai giảng, mùa hè còn mặc ít quần áo, mùi cơ thể của cậu ta khá rõ rệt. Mấy bạn nam ngồi bàn cuối rất ghét cậu ta, không đá ghế thì cũng ném sách của cậu ta đi, bảo cậu ta cút ra xa.
Sau đó, có một lần bị Tiêu Dã bắt gặp, hắn thẳng tay đá lật bàn của cái đứa đã đá ghế Vương Ngạn Đồng. Cả lớp học đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.
Lúc đó mới đầu năm học, truyền thuyết về Tiêu Dã vẫn còn lan truyền khắp trường, tính tình của hắn thế nào mọi người vẫn chưa nắm rõ. Cậu học sinh đá Vương Ngạn Đồng cũng là một kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, mặt đỏ bừng, rõ ràng là sợ chết khiếp nhưng vì sĩ diện nên không chịu lùi bước.
Khi ấy, Tiêu Dã đã đạp lên chiếc bàn bị đổ dưới đất, chỉ vào đống sách của Vương Ngạn Đồng vương vãi khắp nơi và nói: “Nhặt lên. Không nhặt thì đừng trách tao không khách sáo.”
Những người bên cạnh sợ Tiêu Dã đánh nhau với họ, đến cả huấn luyện viên quân sự mà hắn còn dễ dàng hạ gục, bọn họ làm sao là đối thủ. Thế là họ vội vàng nhặt sách dưới đất lên, chỉ còn Vạn Hào, tức là người bị Tiêu Dã đá bàn, vẫn đứng trơ ra, ra vẻ mạnh mẽ nhưng trong lòng thì nhát gan.
Tiêu Dã cũng không thèm để ý đến cậu ta, chỉ lên tiếng: “Không hài lòng chỗ ngồi thì đi tìm giáo viên. Bắt nạt bạn cùng lớp thì là cái thá gì? Lời này hôm nay tao chỉ nói một lần, lớp có tao ở đây, không cho phép có chuyện bắt nạt. Hôm nay mày bắt nạt người khác, thì đừng trách ngày mai tao bắt nạt mày.”
Có một vị đại thần như vậy bảo kê, lớp họ mới được hòa thuận đến thế. Dù cũng có vài học sinh thể thao khá quậy, cũng có những học sinh thành tích kém, nhưng không ai dám làm càn. Đến mấy tên cứng đầu khối 12 mà còn bị Tiêu Dã dẹp yên, thấy hắn là phải đi đường vòng.
Trần Thập Nhất tuy là học sinh kém, nhưng cậu ta chỉ kém về thành tích, còn tính tình thì khá ngoan ngoãn. Cộng thêm việc quan hệ tốt với Quý Nam Tinh, mà Tiêu Dã lại hay bám dính Quý Nam Tinh, nên nhờ tiếp xúc gián tiếp nhiều, Trần Thập Nhất mới không bị cô lập vì lý do thể chất và các phương diện khác như hồi tiểu học và trung học cơ sở.
Môi trường kết bạn đã được cải thiện, nhưng chuyện thành tích thì đúng là lực bất tòng tâm.
Quý Nam Tinh thông minh, đầu óc linh hoạt, nhưng cậu không có kinh nghiệm dạy kèm cho người khác. Cậu chỉ biết tự học chứ không biết cách dạy, giống như một bài toán, cậu nhìn vào là biết ngay một cộng một bằng hai, nhưng tại sao lại bằng hai, quá trình tính ra số hai đối với cậu chỉ là từng lớp công thức chồng lên nhau, đơn giản không thể tả.
Nhưng đối với người khác, những lớp công thức đó, tại sao lại áp dụng công thức này, từ bước này đến bước kia tại sao lại là công thức kia, khó như đọc thiên thư vậy.
Thế nên về mặt thành tích, cậu cũng đành bó tay với Trần Thập Nhất.
Trương Nguyên nhìn Trần Thập Nhất: “Vậy cậu đã nghĩ sau này sẽ phát triển theo hướng nào chưa? Không nhất thiết phải học đại học, chỉ cần có mục tiêu, học cao đẳng cũng được.”
Trần Thập Nhất thở dài: “Tạm thời thì chưa, tôi sẽ thử thêm nhiều thứ nữa xem sao.”
Vì buổi sáng đã bắt gặp lớp trưởng có vẻ như đang khóc vì thành tích, nên sau khi có điểm, Trần Thập Nhất đặc biệt chú ý, rồi phát hiện ra thành tích của lớp trưởng từ top 3 của lớp đã tụt xuống hạng tám, còn sau cả Tiêu Dã. Sự chênh lệch này đối với một học sinh giỏi quả thật có hơi lớn.
Nhưng cậu ta còn lo cho bản thân chưa xong, cũng không có hơi sức đâu mà quan tâm đến người khác.
Mãi cho đến buổi tổng vệ sinh của lớp, cậu ta và Quý Nam Tinh được phân công dọn dẹp hành lang. Dọn dẹp hành lang thì cần phải đổ cái thùng rác lớn ở đầu hành lang.
Tiêu Dã tuy biết Quý Nam Tinh không phải là người yếu ớt gió thổi là bay, nhưng hắn luôn coi cậu như người sức khỏe không tốt, dặn cậu đừng động vào thùng rác, đợi hắn quét xong sân thể dục sẽ đến đổ giúp.
Nhưng hành lang khá sạch sẽ, dọn dẹp rất nhanh. Quý Nam Tinh không đợi Tiêu Dã, mà cùng Trần Thập Nhất mỗi người kéo một thùng rác ra bãi rác phía sau trường để đổ.
Lúc kéo thùng rác rỗng trở về, Quý Nam Tinh nhạy bén nghe thấy tiếng khóc của con gái. Cậu vốn không phải người thích xen vào chuyện của người khác, nhưng đã nghe thấy thì đi qua xem một chút cũng không mất thời gian.
Gần bãi rác của trường có một tòa nhà bỏ hoang bán lộ thiên, không cao lắm, chỉ bốn tầng, trông giống như một tòa nhà hành chính cũ. Bình thường không có ai đến đây vì trông nó rất không an toàn, cũ nát như sắp sập, cũng không biết có phải do vấn đề kinh phí hay không mà trường vẫn chưa xử lý.
Tiếng khóc phát ra từ bên trong. Khi đến gần hơn thì nghe càng rõ, ngoài tiếng khóc còn có tiếng an ủi, rõ ràng bên trong không chỉ có một người.
Quý Nam Tinh nghĩ rằng đã không phải một mình thì cậu cũng không cần phải phá vỡ chuyện riêng của người khác. Trần Thập Nhất đi cùng lại không nhịn được nói: “Giọng nói nghe hơi giống bạn Lâm Nghệ lớp mình nhỉ?”
Quý Nam Tinh vốn định quay về liền dừng bước, quay đầu nhìn tòa nhà bỏ hoang. Trần Thập Nhất đã không kìm được, đặt thùng rác xuống và đi vào trong: “Tôi vào đó xem thử.”
Quý Nam Tinh đành phải đi theo sau, rồi họ bắt gặp lớp trưởng đang trốn trong tòa nhà khóc và Lâm Nghệ đang ở bên cạnh an ủi.
Trần Thập Nhất nhìn quanh hỏi: “Hai cậu sao vậy?”
Chẳng lẽ là thi không tốt bị gia đình mắng à?
Tiêu Tiêu lau nước mắt, có vẻ cảm thấy bị các bạn nam bắt gặp hơi mất mặt, lại trở về vẻ mặt vô cảm: “Không có gì, không sao đâu.”
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Tiêu, thấy khí tức trên người cô không có gì bất thường, nghĩ chắc cũng không có chuyện gì to tát, nên không hỏi thêm: “Trời khá lạnh, về lớp sớm đi.”
Nói xong, cậu kéo Trần Thập Nhất chuẩn bị rời đi.
Nhưng Lâm Nghệ đột nhiên gọi cậu lại: “Quý Nam Tinh!”
Quý Nam Tinh quay đầu: “Sao vậy?”
Tiêu Tiêu kéo tay Lâm Nghệ, dường như muốn ngăn cô lại, nhưng Lâm Nghệ lại vỗ nhẹ tay Tiêu Tiêu để trấn an: “Nhà cậu có phải có đội ngũ luật sư không? Tôi muốn hỏi một chút, nếu thuê một luật sư để kiện thì mất khoảng bao nhiêu tiền?”
Trần Thập Nhất nhìn họ: “Hai cậu muốn kiện tụng?”
Lâm Nghệ gật đầu, nhìn Tiêu Tiêu rồi nói với Quý Nam Tinh và Trần Thập Nhất: “Chuyện này làm phiền hai cậu nhất định phải giữ bí mật nhé.”
Trần Thập Nhất vội làm động tác kéo khóa miệng: “Yên tâm, bọn tôi đảm bảo sẽ không nói, rốt cuộc là chuyện gì mà nghiêm trọng đến mức phải kiện tụng vậy?”
Lâm Nghệ nói: “Tiêu Tiêu bị chụp lén. Chuyện này bọn tôi không dám nói với gia đình, cũng không dám báo cảnh sát, một khi báo cảnh sát thì người nhà chắc chắn sẽ biết. Bọn tôi chỉ muốn biết liệu có thể tìm luật sư mà không để gia đình biết được không? Bọn tôi muốn đi kiện cái kẻ chụp lén đó, kiện đến mức tên đó không bao giờ dám chụp lén nữa!”
Lâm Nghệ nắm chặt tay Tiêu Tiêu: “Chuyện này tốt nhất là giải quyết trong im lặng, không để ai biết, nếu không, chẳng biết sẽ có những lời đồn đại khó nghe đến mức nào.”
Trần Thập Nhất kinh ngạc đến nỗi mắt trợn tròn, chụp lén, chuyện này cũng nghiêm trọng quá rồi. Cậu ta nhìn lớp trưởng, không nhịn được hỏi: “Chụp lén nghiêm trọng đến mức nào? Chụp trong hoàn cảnh nào, chuyện lớn như vậy, không nói cho bố mẹ thì tự mình giải quyết được sao?”
Lâm Nghệ cau mày: “Thì đang tìm cách đây.”
Quý Nam Tinh bước vào trong: “Hai cậu kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đi, chụp lén đến mức độ nào.”
Tiêu Tiêu nhìn thấy vẻ mặt Quý Nam Tinh rất điềm tĩnh, không hề tỏ ra kinh ngạc chút nào khi nghe chuyện này, lòng cô cũng dần trở nên bình ổn hơn: “Nhà tôi ở tầng khá cao, tầng hai mươi mốt. Ban đầu tôi không phát hiện có người chụp lén, sau này tôi vô tình lướt thấy một đoạn video ngắn.”
Nói rồi, Tiêu Tiêu tìm đoạn video mà cô đã lưu lại đưa cho Quý Nam Tinh xem.
Quý Nam Tinh mở ra xem. Vật quay phim hẳn là một chiếc flycam. Cảnh quay là cảnh một cô gái đang tắm. Phòng tắm lắp rèm sáo, loại rèm này khi nhìn thẳng có thể che khuất tầm nhìn, nhưng nếu nhìn từ trên xuống hoặc từ dưới lên, có thể nhìn thấy bên trong qua các kẽ hở.
Chiếc flycam đó đã tìm đúng góc độ như vậy, quay được bóng người đang tắm trong phòng. Nhưng vì kẽ hở của rèm sáo không lớn lắm, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ, cộng thêm là góc quay từ phía sau nên trong video không thấy mặt.
Suốt thời gian qua, Tiêu Tiêu đã xem đi xem lại đoạn video đó không biết bao nhiêu lần. Nghe thứ nhạc nền mà đối với cô chẳng khác nào ác mộng, Tiêu Tiêu lại không kìm được mà bật khóc: “Không thấy mặt, người khác không biết, nhưng phòng tắm nhà tôi thì tôi nhìn là nhận ra ngay. Tôi không biết ngoài video này ra còn có cái nào khác nữa không, có cái nào quay rõ mặt tôi không. Tôi đã xem tài khoản của người này, tên đó có rất nhiều video quay bằng flycam, đa số là cảnh phong cảnh. Tôi muốn tìm tên đó, nhưng lại không dám, tớ sợ làm lộ bản thân mình.”
Suốt thời gian qua cô ngày nào cũng sống trong hoang mang và sợ hãi, lo rằng một ngày nào đó những đoạn video lộ liễu hơn sẽ bị tung lên mạng. Mỗi ngày cô đều kéo rèm cửa trong nhà kín mít, cô cảm thấy lớp rèm voan bình thường không đủ, còn dán thêm cả phim chống nhìn trộm, rồi còn mua cả loại rèm cản sáng rất dày.
Nhưng như vậy cô vẫn cảm thấy chưa đủ, vẫn luôn có cảm giác như có thứ gì đó đang ẩn nấp trong góc tối rình mò, chụp lén cô.
Ngày nào cô cũng bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, nghe giảng không vào, cũng không có tâm trí làm bài tập. Đêm nào cũng mơ thấy mình trần truồng chạy trên đường phố bị người ta chỉ trỏ, rồi sợ hãi đến mức tỉnh dậy giữa đêm, người ướt đẫm mồ hôi.
Quý Nam Tinh nhìn Tiêu Tiêu đang có chút hoảng loạn, nói: “Cậu đừng lo, chuyện này để tôi tìm cách giải quyết. Yên tâm đi, sẽ không có thêm video nào bị tuồn ra ngoài nữa đâu, tôi sẽ cố gắng hết sức để gia đình cậu không biết.”
Cậu không rõ hoàn cảnh gia đình Tiêu Tiêu ra sao, không khí gia đình thế nào, nhưng với một cô gái mười mấy tuổi, gặp phải chuyện này mà sợ gia đình biết là điều rất bình thường. Nếu cậu có thể giải quyết êm đẹp chuyện này thì cũng không cần phải gây thêm rắc rối.
Nghe cậu nói vậy, Tiêu Tiêu và Lâm Nghệ đều cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, như thể trời có sập xuống cũng có người chống đỡ. Chưa kịp hỏi kỹ Quý Nam Tinh định giải quyết thế nào thì bên ngoài lại có tiếng bước chân.
Nhìn thấy bốn người đang đứng trong tòa nhà bỏ hoang, Tiêu Dã khoanh tay trước ngực, vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Mới không thấy một lúc mà suýt nữa tìm không ra người. Nếu không phải thấy hai cái thùng rác lớn ở ngoài kia, tôi đã báo cảnh sát rồi.”
Nhìn hắn, Quý Nam Tinh bật cười một tiếng: “Vừa hay, tay đấm đến rồi.”
Tiêu Dã đầu đầy dấu hỏi, tay đấm, tay đấm gì cơ?
Hết chương 72.
