Chương 72: Lộ Đình Châu: Làm Một Người Đàn Ông Vô Dụng Đứng Sau Lưng Ninh Lạc
Ninh Lạc ở phía xa vẫy tay, trông như một dải rong biển trôi dạt theo cơn sóng: “Lại đây ~~ mau lại đây chơi đi ~~”
Lộ Đình Châu đi về phía bãi cạn.
Hướng Bặc Ngôn và Chu Kiệu nhìn theo bóng lưng anh đi về phía bãi cạn.
Trong ống kính, mái tóc hồng của Hướng Bặc Ngôn cũng lộ rõ vẻ buồn bã: “Tôi cũng muốn đi bắt tôm hùm đất.”
Chu Kiệu đứng cạnh gã ta, do dự một chút rồi cũng kiên định gật đầu: “Tôi cũng muốn.”
Hướng Bặc Ngôn thở dài: “Lộ Đình Châu, đã không còn là Lộ Đình Châu mà tôi quen biết nữa rồi.”
Chu Kiệu tò mò, truy hỏi: “Thầy Lộ mà cậu quen biết là người như thế nào?”
Hướng Bặc Ngôn tóm tắt khái quát một cách rất chính xác: “Người bình thường.”
Chu Kiệu: “…”
Hình như gã ta đã nói cái gì đó, nhưng hình như cũng chẳng nói gì cả.
Hướng Bặc Ngôn thấy hai người kia đã hội họp thành công, trầm giọng nói: “Câu cá có niềm vui của câu cá, hai chúng ta vẫn có thể trò chuyện.”
Chu Kiệu nở nụ cười nhàn nhạt, ừ một tiếng: “Được, cậu muốn nói chuyện gì?”
Ánh mắt Hướng Bặc Ngôn sáng rực: “Ví dụ như chuyện tình cảm của cậu với Dầu… khụ, Tạ Kha?”
Tính toán hay ghê, bàn tính đập vô mặt cậu ta luôn rồi.
Chu Kiệu: “…”
Từ chối cho ý kiến nhé.
Bên này, Ninh Lạc xắn ống quần lên, xoa tay: “Kế hoạch quét sạch tôm hùm đất, khởi động!”
Lộ Đình Châu đặt lưới xuống, nhắc nhở: “Cẩn thận bọn chúng cắn chân em.”
Ninh Lạc kinh ngạc: “Cắn em á?”
【Em biết ngay mà, em là một chiếc bánh ngọt nhỏ ngon miệng, ai nhìn thấy cũng muốn cắn một miếng.】
… Có hơi sến sẩm rồi đấy.
Tay thả lưới của Lộ Đình Châu khựng lại, nghiêm túc nói: “Tiểu Lạc, sau này giữ khoảng cách với Tạ Kha một chút.”
“Sao thế, thấy em chơi với người khác không vui à?” Ninh Lạc tỏ vẻ mình hiểu, vỗ vai anh, “Tính chiếm hữu cao đúng không, em hiểu mà, em cũng sẽ như vậy.”
Bình luận trong livestream lại bắt đầu la hét.
Câu nói tiếp theo của Ninh Lạc vô cùng đanh thép, kiên cường bất khuất: “Lúc tính chiếm hữu của em mạnh nhất, em cảm thấy tiền của mọi người cũng đều là tiền của em!”
Tiếng la hét trong bình luận trên livestream dừng lại.
[…………]
[Ninh Lạc, cậu có một loại khí chất khiến người ta muốn bóp chết cậu.]
Lộ Đình Châu rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta đau lòng: “Giữa ước mơ và ảo tưởng vẫn có chút khác biệt.”
Ninh Lạc nghẹn lời: “Có phải anh đang nói là, chắc chắn em sẽ không có tiền?”
Lộ Đình Châu đưa cán vợt cho cậu, bảo cậu cầm giúp, nghe vậy thì bật cười: “Tôi không hề nói như vậy. Thầy Ninh à, em đừng có mà tung tin đồn về tôi.”
Ninh Lạc bị anh gọi một tiếng “thầy Ninh” mà tai nóng ran, muốn xoa một chút mới nhớ ra tay đang cầm đồ, khẽ nói: “Anh gọi thêm mấy tiếng nữa đi.”
“Gọi gì?” Lộ Đình Châu đang xắn ống quần, hôm nay anh không mặc quần áo riêng, mà là quần áo của nhãn hàng, nên hành động ít nhiều gì cũng có chút bất tiện.
Nói xong, anh dừng lại một chút mới nhận ra, cất cao giọng cười, gọi chậm rãi và rõ ràng, “Thầy Ninh, thầy Ninh, thầy Ninh.”
“Ừ ừ ừ.” Ninh Lạc liên tục đáp lời, sợ mình bỏ lỡ mất một câu nào đó.
【Hì hì, nghe đã ghê, bây giờ mình chính là đạp lên đầu ảnh đế, đứng trên đỉnh cao của giới giải trí, thầy Ninh!】
Khóe miệng Lộ Đình Châu cong lên, mang theo chút bất đắc dĩ, ý cười trong đáy mắt lại tràn đầy. Dưới ánh mặt trời, khuôn mặt tuấn tú dịu dàng đến dị thường.
Anh đưa tay xoa đầu Ninh Lạc, ngón tay luồn qua mái tóc, mang theo cả hơi ấm của ánh mặt trời.
Phía sau là bóng cây rậm rạp, ngày hè vẫn còn dài.
Fan couple điên cuồng chụp màn hình, liên tục bày tỏ mình đang quắn quéo muốn chết.
[Trời ạ, ai có thể từ chối một ảnh đế luôn mỉm cười đáp lại bất cứ điều gì đối phương nói chứ? Cậu nói có đúng không Ninh Tiểu Lạc @Ninh Lạc]
[Ban đầu tôi còn tưởng thầy Lộ là kiểu người dịu dàng, sau đó mới phát hiện có thể là kiểu phúc hắc bụng dạ khó lường, bây giờ cảm thấy anh ấy hẳn là kiểu bạn trai hệ baba, lúc nào cũng cưng chiều Ninh Lạc.]
[Sao thế, thầy Lộ nhà các cậu đổi sang thuộc họ Hành rồi à?]
[…… Bạn hiền ơi, cái bí mật này có nhất thiết phải nói ra không?]
[Tôi đoán cái người phá đám này chắc chắn là fan only của Lạc, dùng xe nâng hất ra ngoài!]
Tôm hùm đất ở đây quả thực rất nhiều, nhưng đợi chúng tự chui vào lưới thì quá chậm, Ninh Lạc không có kiên nhẫn chờ đợi, cậu xắn tay áo đẩy Lộ Đình Châu ra sau, vung cán vợt trực tiếp vớt luôn, quả nhiên, loay hoay một hồi cũng vớt được kha khá.
Chỉ là, có hơi tốn sức một chút.
Hôm nay trời vốn đã rất oi bức, chẳng mấy chốc Ninh Lạc đã đổ mồ hôi, trên trán cậu không ngừng có mồ hôi lăn xuống, đứng bên bờ ao, giày cũng ướt đẫm, trông khá chật vật.
Ấy vậy mà cậu vẫn hứng thú bừng bừng, nghĩ đến tối nay Lộ Đình Châu sẽ làm tôm hùm đất sốt cay, tôm hùm đất tỏi băm và tôm hùm đất sốt tương, liền không nhịn được mà nuốt nuốt nước miếng, tràn đầy khí thế, vớt hết giỏ này đến giỏ khác.
Lộ Đình Châu muốn giúp cũng không chen vào được, nhìn tôm hùm đất đầy ắp sắp tràn ra ngoài, anh nói: “Đủ rồi, nhiều quá ăn không hết.”
“Được, vậy lấy chừng này thôi!” Ninh Lạc lau mồ hôi trên cằm, lúc này mới nhớ ra Lộ Đình Châu không có trải nghiệm gì, đưa cán vợt cho anh, “Anh có muốn chơi thử một chút không?”
Lộ Đình Châu: “Nhiều quá rồi, vớt nữa lãng phí.”
Trong đầu Ninh Lạc toàn là ý tưởng: “Thả bớt ra rồi vớt lại, thu chi cân bằng.”
[?]
[Đúng là thu chi cân bằng, đúng là Ninh Lạc.]
[Anh bạn, cậu đúng là cao thủ (ngón tay cái).]
[Ninh Lạc, đừng cúi đầu, đầu cậu sẽ rơi mất đó.]
Lộ Đình Châu rút một tờ khăn giấy ra đưa cho cậu, bảo cậu lau mồ hôi, sau đó khẽ cười, nói: “Không cần đâu, tôi vẫn nên làm người đàn ông vô dụng đứng sau lưng thầy Ninh thôi.”
Vẻ mặt Ninh Lạc vô cùng tán thưởng, giơ ngón tay cái lên với anh: “Đi theo anh Lạc, ba ngày ăn chín bữa!”
Cameraman im lặng nãy giờ: “…”
Thầy Lộ, anh không thấy anh nói câu này rất OOC sao?
Anh sụp đổ hình tượng rồi!
Ninh Lạc ném cán vợt xuống đất, lại xin Lộ Đình Châu thêm mấy tờ khăn giấy nữa. Vừa rồi không cảm thấy gì, giờ dừng lại rồi mới thấy nóng.
Đuôi tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt thành từng lọn, Ninh Lạc lắc lắc đầu.
Cư dân mạng chụp màn hình, kèm theo dòng chú thích: Cún con rũ lông.
Ninh Lạc dùng tay quạt gió: “Nóng quá, em cảm thấy cả người như đang bốc cháy.”
“Về nhà tắm rửa đi.” Lộ Đình Châu thu dọn đồ đạc xong, vừa quay người lại liền ngây người.
Ninh Lạc thấy quá nóng, vén vạt áo lên quạt phành phạch, một đoạn eo thon gọn thấp thoáng qua vạt áo, đường nét mượt mà, một tay có thể nắm gọn. Làn da mượt mà như lụa, trắng đến chói mắt, giống như một nắm tuyết mới dưới ánh mặt trời, run run muốn tan chảy.
[!!!! Mẹ kiếp, mau chụp màn hình!]
[Đệch mợ, thằng nhóc này có cơ bụng á?? Dáng người của các nghệ sĩ đẹp thật đó.]
[Fan mama biến chất chỉ trong một giây, bây giờ tôi chỉ muốn ôm vợ gặm gặm gặm gặm.]
[A a a a a, Lộ Đình Châu, anh quản cậu ta đi! Đừng có tùy tiện vén áo như vậy chứ!]
[Vén! Vén mạnh vào! Tôi muốn nhìn lên trên xem thử có màu gì khác nữa không.]
Ninh Lạc còn muốn quạt thêm mấy cái nữa thì vạt áo đã bị người ta giữ chặt, kéo xuống, cậu khó hiểu chớp chớp mắt, tầm mắt nhìn lên trên, liền chạm phải đáy mắt đen sâu thẳm của Lộ Đình Châu, không hiểu sao, cậu có cảm giác nguy hiểm như bị thợ săn nhìn chằm chằm, radar của động vật nhỏ kêu inh ỏi.
Cậu theo bản năng nuốt nước bọt: “Em…”
Lộ Đình Châu ngắt lời cậu: “Về nhà trước đã.”
Lộ Đình Châu buông vạt áo của cậu ra, nắm lấy cổ tay cậu, dùng lực đạo không cho phép từ chối để Ninh Lạc cũng buông tay đang nắm lấy vạt áo ra.
Lộ Đình Châu nghiêng người chắn trước ống kính, che chắn cho Ninh Lạc, yết hầu lặng lẽ lên xuống vài lần, đường quai hàm căng chặt: “Không được quạt nữa.”
Nói xong mới cảm thấy giọng điệu của mình có chút cứng nhắc, anh dịu giọng lại: “Có ống kính ở đây, không thích hợp.”
Giọng nói hơi khàn, không rõ là tức giận hay gì khác.
Nhiệt độ cơ thể của anh thấp hơn Ninh Lạc rất nhiều, Ninh Lạc có chút tham luyến sự mát mẻ trong lòng bàn tay anh, không giãy giụa cũng thôi đi, thậm chí còn cọ cọ, ngoan ngoãn đáp: “Được, em nghe anh.”
[Ha ha ha ha, có người ghen rồi, tôi không nói là ai đâu.]
[A a a a a, chịu không nổi, ngọt chết mất, ngọt đến mức tôi muốn xé áo biến thành khỉ đột gầm rú hú hét.]
[Lạc bảo ngoan quá, bé con cậu là bánh kem dâu tây, sẽ bị biến thái nuốt chửng, hí hí hí.]
[Bàn tay đang tiêm insulin run rẩy, hai người thật sự muốn làm tôi ngọt đến ngất luôn!]
[Là không thích hợp hay là không vui? Thầy Lộ à, nói rõ ràng ra đi (cười nhếch mép).]
[Lộ Đình Châu, anh buông ra, tôi muốn ngắm vẻ đẹp của Lạc bảo!]
[Đừng hoảng, tôi quay màn hình lại rồi!]
[Lộ Đình Châu: Tốt nhất là tối nay các người hãy mở to mắt mà ngủ]
Hai hashtag #Ninh Lạc vén áo# và #Lộ Đình Châu ghen# lập tức leo lên top tìm kiếm, thu hút đông đảo cư dân mạng háo sắc, thanh thế to lớn thêm gạch thêm ngói cho siêu thoại CP của hai người.
[Tôi đã giết cá ở Đại Nhuận Phát mười năm, tưởng rằng trái tim mình đã lạnh như đá, từ nay chỉ chơi vàng nguyên chất không chơi tình yêu thuần khiết, không! Ngờ! Tới! Hai người không kết hôn thật sự rất khó kết thúc!]
Cư dân mạng muốn kết thúc thế nào thì không biết, dù sao thì Ninh sư phụ và Lộ sư phụ bận rộn cả buổi chiều cũng đã thu dọn xong.
Hướng Bặc Ngôn nhìn hai người kia, một người đỡ một người trèo lên con dốc nghiêng nghiêng trở lại đường lớn, cầm đồ về nhà, không thể tin nổi quay đầu lại, gã ta chỉ vào mình, hỏi Chu Kiệu: “Hai người họ cứ thế mà đi rồi? Còn chúng ta thì sao?!”
Không coi ai ra gì, quả thực là không coi ai ra gì mà!
“Đừng vội,” Chu Kiệu dịu dàng an ủi gã ta, “Những ngày như vậy sau này còn nhiều lắm, quen dần là được.”
Hướng Bặc Ngôn: “…”
Cậu thật là biết cách an ủi người khác.
Hướng Bặc Ngôn vô duyên vô cớ bị hai người kia chọc tức một trận, trở về căn nhà nhỏ, lại bị Ninh Lạc khinh bỉ.
Ninh Lạc nhìn thành quả cả buổi chiều của bọn họ, rất khinh thường, chắp tay sau lưng ngẩng đầu: ” Cả buổi chiều chỉ câu được hai con cá, hiệu suất thấp đến đáng thương. Rốt cuộc là loại cá gì mà khó câu đến vậy.”
Hướng Bặc Ngôn mắt cá chết: “Nói nữa tôi cho cậu một quả pháo, nổ chết cậu luôn.”
Ninh Lạc liếc gã: “Đừng có mà bạ đâu nổ đấy.”
“…”
Hướng Bặc Ngôn càng thêm tức giận, lập tức xắn tay áo lên muốn đánh nhau với Ninh Lạc, khí thế tăng lên 100%, còn hét lớn với Chu Kiệu: “Đừng có cản tôi, tôi muốn quyết một trận tử chiến với Ninh Lạc!”
Chu Kiệu khó hiểu: “Tôi có cản cậu đâu.”
Hướng Bặc Ngôn nghẹn họng, khí thế giảm xuống còn 50%.
Phương Lộc Dã đi ngang qua, để lại một câu: “Vì độ hot của chương trình chúng ta mà không tiếc tự làm mình bị thương, tinh thần cao thượng biết bao!”
Khí thế của Hướng Bặc Ngôn lại tăng lên 100%, có thể một chọi hai: “Phương Lộc Dã, cậu cũng đợi đấy cho tôi!”
【Phát ngôn như học sinh tiểu học, tan học đừng có chạy.】
Hướng Bặc Ngôn tức đến mức tóc hồng cũng đổi màu, giống như một nồi lẩu tự sôi đã chín, vừa gia tăng nhiệt độ vừa bốc khói nghi ngút.
Ninh Dương kịp thời gọi bọn họ lại: “Đừng có ồn ào nữa, lại đây giúp rửa tôm hùm đất đi.”
Vừa nhắc đến đồ ăn, mấy người bọn họ liền đoàn kết lại với nhau, lập tức bỏ qua thù hận, mỗi người một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi trong sân, đeo găng tay bắt đầu dùng bàn chải chà tôm hùm đất.
Chà một hồi mới phát hiện ra thiếu một người.
“Tạ Kha đâu?”
Phương Lộc Dã nói: “Ồ, chiều nay tôi ra ngoài vừa lúc đụng phải hắn ta trở về, hình như sắc mặt không được tốt lắm, về phòng nghỉ ngơi rồi.”
Hướng Tư Kỳ: “Đừng nói là bị cảm nắng nên bệnh rồi nhé?”
【Không, là cãi nhau với tên tóc hồng bị bệnh nổi loạn tuổi dậy thì, không cãi lại nên về phòng tức giận rồi.】
Ninh Dương nghe vậy, khóe miệng khẽ cong lên.
Thành công của mình thì đương nhiên là vui mừng rồi, nhưng xui xẻo của người khác lại càng khiến mình vui vẻ hơn.
Anh ta thì vui rồi, nhưng Tiền Đa Đa lại như nghe được tiếng nhạc tiên, tai tạm thời điếc luôn rồi, thần kinh mẫn cảm lại căng thẳng.
Hả? Cãi nhau rồi? Nghiêm trọng không? Không bị cấm livestream đấy chứ? Hắn không cần phải xin lỗi nữa chứ?
Đáng ghét, sao cameraman không nói với hắn một tiếng!
Tiền Đa Đa sốt ruột điên cuồng tua nhanh thanh tiến độ về sau, xem xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Mà Tạ Kha thì, sau khi nghe thấy trong sân lại náo nhiệt lên, biết là mọi người đã trở về, lập tức bày ra tư thế tao nhã ngồi trên ghế, chờ Chu Kiệu đến tìm hắn ta, hoặc là Hướng Bặc Ngôn đích thân đến xin lỗi hắn ta.
Kết quả, đợi mãi đợi mãi, không những không đợi được người, mà còn nghe thấy tiếng nói chuyện ngày càng rôm rả trong sân.
Tạ Kha nổi giận.
Vậy mà bọn họ lại dám hợp lại làm lơ hắn ta?
Lạnh lòng, lạnh lòng thật sự không phải là cãi nhau ầm ĩ.
Điện thoại vang lên.
Tạ Kha lấy ra xem, không ngờ lại là em họ gọi đến.
Hắn ta nhìn thấy tên đối phương, vẻ mặt cũng dịu dàng trở lại, bắt máy: “Sao thế A Lưu, có chuyện gì tìm anh à?”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói mang theo ý cười của em họ: “Không có chuyện gì thì không thể gọi điện cho anh à?”
Tạ Kha bất đắc dĩ: “Em biết mà, anh không có ý đó.”
“Em biết em biết,” Tào Cẩn Lưu nói, “Nghe nói anh và chị dâu tham gia một chương trình với tư cách là khách mời đặc biệt? Chơi vui không?”
Tạ Kha nhíu mày: “Cậu ta không phải chị dâu của em, đừng có gọi như vậy.”
Đầu bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng nói bỗng lớn hơn: “Hai người thật sự chia tay rồi?”
Tạ Kha nhớ lại những chuyện mấy ngày nay, rất không vui, kéo cà vạt: “Đúng, để cậu ta nhận rõ thân phận của mình, kiểm điểm lại bản thân cho tốt.”
“Vậy thì thật là… tốt quá rồi.” Ba chữ cuối cùng của Tào Cẩn Lưu bị nhấn chìm trong kẽ răng.
Tạ Kha: “Em nói gì? Anh không nghe rõ.”
Tào Cẩn Lưu nhìn cảnh sắc nông thôn ngoài cửa sổ xe, cười hì hì nói: “Không có gì. À đúng rồi, anh họ, nói với anh một chuyện, em cũng ký hợp đồng với chương trình này rồi, chuẩn bị đến tìm các anh chơi.”
“Em tham gia chương trình này? Vớ vẩn, em không tập trung học hành, đến giới giải trí làm gì?” Mặc dù nhà họ Tạ mở công ty giải trí, nhưng chính vì như vậy nên Tạ Kha mới càng xem thường những người trong giới này.
Hắn ta đã chứng kiến quá nhiều thủ đoạn bẩn thỉu đằng sau, em họ hắn ta đơn thuần như vậy, một khi dính vào chắc chắn sẽ bị mang tiếng xấu.
Hơn nữa, không phải Tạ Kha tự luyến, Tiểu Lưu thích hắn ta, Chu Kiệu cũng thích hắn ta, hai người ở chung một chỗ chắc chắn sẽ nảy sinh mâu thuẫn, vì hắn ta mà cãi nhau thì không hay.
Tạ Kha cố gắng dập tắt ý định của Tào Cẩn Lưu: “Nếu em muốn chơi, đợi nghỉ hè em muốn chơi thế nào thì chơi thế ấy, đừng có đến tham gia chương trình này, em tưởng trong giới sạch sẽ lắm sao, ở đây phức tạp hơn em nghĩ nhiều…”
Không thèm để ý lời dạy dỗ của Tạ Kha ở đầu dây bên kia, Tào Cẩn Lưu trực tiếp tắt tiếng, mặc kệ Tạ Kha lải nhải, cậu ta nhìn ảnh của Chu Kiệu trên điện thoại, hôn một cái thật mạnh: “Anh ơi, em đến đây!”
Cuối cùng cũng chia tay rồi!
Không uổng công cậu ta phí hết tâm tư ly gián chia rẽ hai người, để Chu Kiệu nhìn rõ bộ mặt thật của Tạ Kha!
Tào Cẩn Lưu cảm thấy mình có thể mở lớp được rồi, lớp học có tên là “Làm thế nào để nằm gai nếm mật giành được chị dâu (Bushi)”.
…………..
Trong đội rửa tôm hùm đất, mọi người cũng rất tò mò về mối quan hệ giữa Chu Kiệu, Tạ Kha và Bạch Nguyệt Quang chưa từng gặp mặt.
Hướng Bặc Ngôn vẫn không nhịn được, lại chọc chọc Chu Kiệu: “Nói đi, rốt cuộc hai người quen nhau như thế nào vậy, sao cậu lại quen với Tạ Kha?”
Trong lòng Ninh Lạc gật đầu: 【Đúng vậy đúng vậy, sao lại nhặt bạn trai trong thùng rác thế nhỉ? Thật khiến người ta tò mò… mới là lạ, còn không phải là vì ông nội của Tạ Kha sao.】
Mọi người: Thì ra cậu nhóc này biết chuyện gì xảy ra à!
Cậu thật sự có thể nhịn được à, cậu là rùa đen đầu thai à.
Chu Kiệu cảm thấy, chuyện đã đến nước này rồi, cũng không có gì là không thể nói, thế là nói: “Thật ra tôi quen ông nội của Tạ Kha trước. Trước kia Tạ lão tiên sinh từng tài trợ cho tôi, giúp tôi vượt qua thời kỳ khó khăn nhất, tôi rất cảm kích ông ấy.”
“Sau đó gặp Tạ Kha, hai người quen biết nhau, dần dần thân thiết, rồi ở bên nhau.”
【Cho nên cậu không có gì báo đáp, đành phải lấy thân báo đáp, lúc Tạ Kha đề nghị bao dưỡng cậu thì đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều mới đồng ý, sau đó trong quá trình chung sống dần dần thích đối phương, lại trải qua một loạt sóng gió, sau đó người có tiền cuối cùng cũng thành đôi, người không tiền tận mắt chứng kiến】
Làn da nhạy cảm của Tiền Đa Đa lại bị đâm một nhát.
Ai là người không tiền? Dù sao cũng không thể là hắn!
【Nhưng không phải tôi nói nhé anh bạn, con cóc ba chân khó tìm, chứ đàn ông hai chân không phải nhan nhản khắp nơi sao? Người này không được thì người tiếp theo ngoan hơn, thích một người mệt lắm, chi bằng một hơi thích mười người.】
Lộ Đình Châu dừng động tác trên tay lại.
Ninh Dương thầm tán thưởng.
Đúng vậy, nhà họ Ninh có tiền.
Mười người quá ít, còn có thể mỗi tháng thay một người theo chế độ luân phiên.
【Tốc độ tay chúng ta nhanh, chat không lại cũng không sao, cần gì phải treo cổ trên một cái cây. Chúng ta không cắm sừng, chúng ta chỉ là quên nói lời chia tay thôi.】
Lộ Đình Châu ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Ninh Lạc.
Phương Lộc Dã ho khan một tiếng: “Ninh Lạc.”
Im miệng đi đừng có nói lung tung nữa, anh trai cậu ta sắp tin là thật rồi kìa!
Ninh Lạc nhìn cậu ta: “Sao tự nhiên lại gọi tôi.”
【Ảnh hưởng đến tôi phát huy phong độ.】
Phương Lộc Dã nhìn thái độ không nhịn được của cậu, nghiến răng nghiến lợi: “Tôi cảm thấy tính cách của Chu Kiệu rất tốt, một lòng một dạ, thâm tình, biết ơn, cậu nói có đúng không?”
Chu Kiệu đỏ mặt: “Đừng có đột nhiên nói như vậy…”
Ninh Lạc nhìn qua nhìn lại giữa hai người, chợt hiểu ra, vội vàng đáp: “Ừ ừ, cậu nói đúng!”
【Dã Tử, cậu giỏi lắm, mùa xuân thứ hai đến rồi sao? Không ngờ lại nhìn trúng Chu Kiệu, không tồi không tồi, thì ra cậu còn thích thể loại cứu rỗi này.】
Não Phương Lộc Dã đơ luôn.
【Tôi tin tình yêu có thể làm cảm động đất trời, hai người có trùng số cũng không thành vấn đề, tự có người sẽ vì yêu mà cúi đầu.】
Phương Lộc Dã bắt đầu xắn tay áo.
Vừa rồi rốt cuộc tại sao cậu ta không cùng con chim tóc hồng kia đánh cho tên này một trận!
Kết quả quay đầu nhìn lại, thấy con chim tóc hồng kia cúi đầu, hai vai run rẩy như bị Parkinson.
Mẹ kiếp!
Bên cạnh truyền đến một tiếng suýt xoa, Phương Lộc Dã nhìn theo, phát hiện ngón tay của anh trai mình bị càng tôm hùm đất kẹp, anh đang hất nó xuống, Phương Lộc Dã nhìn thôi đã thấy đau.
Lộ Đình Châu hất con tôm hùm không có mắt kia xuống, hỏi Ninh Lạc: “Vậy quan điểm về tình yêu của em là như thế nào?”
Cư dân mạng sửng sốt, kêu lên một tiếng.
[Hả? Hỏi thẳng luôn à?]
[Không phải chứ anh, sao anh lại đột nhiên đánh thẳng vào vấn đề thế.]
[Có lẽ là sau khi ngẫm lại tỉnh ngộ rồi, cảm thấy vòng vo tam quốc Ninh Lạc không hiểu, thần kinh của cậu ấy còn thô hơn cả thùng nước.]
[Má ơi má ơi, sao tôi lại cảm thấy Lộ Đình Châu thật sự thích Lạc Bảo, chứ không phải đang xào couple?]
[…… Có câu nói fan giống thần tượng, tôi nói đến mệt rồi.]
[Fan only của Lạc đừng xem, là bình luận ác ý đó.]
Ninh Lạc cũng sững sờ, không hiểu sao đề tài lại đột nhiên chuyển sang mình: “Em á, rất đơn giản, chỉ cần đẹp trai là được.”
[Anh Lộ hỏi là quan điểm về tình yêu chứ không phải tiêu chuẩn chọn bạn đời đâu, đứa trẻ ngốc này, còn không hiểu rõ người ta hỏi gì à?]
[Nhưng biết đâu anh Lộ lại càng thích nghe câu này hơn.]
Lộ Đình Châu im lặng nhìn cậu: “Chỉ cần đẹp trai?”
Ninh Lạc cực kỳ thẳng thắn: “Đúng vậy, em là người mê trai đẹp mà.”
Chu Kiệu nhìn hai người bọn họ, khẽ cười trêu chọc: “Vậy Tiểu Lạc cảm thấy, trong số chúng ta ai đẹp trai nhất?”
Ninh Lạc nghiêm túc nói: “Chuyện này mà còn cần phải hỏi nữa sao? Đương nhiên là thầy Lộ mà tôi là fan only rồi. Gương mặt hoàn mỹ của anh chúng ta, chính là khởi đầu cho sự rung động của tôi đó.”
Cậu nói xong, còn nháy mắt với Lộ Đình Châu, “Đúng không anh?”
Lộ Đình Châu cười một tiếng, phụ họa theo ý của Ninh Lạc: “Thầy Ninh nói rất đúng.”
Anh nói xong thì cúi đầu, nhưng trong lòng lại luôn cảm thấy có chút không đúng.
Nếu chỉ xét về ngoại hình, cũng có không ít người đẹp trai hơn anh, trong giới giải trí chưa bao giờ thiếu người đẹp cả.
Chẳng lẽ Ninh Lạc cũng sẽ đối với người khác thấy sắc nảy lòng tham giống như đối với anh?
Ánh mắt Lộ Đình Châu lạnh xuống, hiếm khi cảm thấy thật phiền muộn, ngay cả nhìn con tôm hùm đất trên mặt đất cũng không vừa mắt, anh xách một con lên, hai ngón tay kẹp chặt.
Chính là con này vừa rồi kẹp anh, đúng không?
Phương Lộc Dã nhìn con tôm hùm đang giãy giụa trong tay anh trai mình, lặng lẽ dời ánh mắt.
Anh à, thích Ninh Lạc chính là khởi đầu bất hạnh của anh đấy.
Tự cầu phúc cho mình đi.
Đội quân rửa tôm hùm đất vẫn đang vùi đầu làm việc.
Cửa sân viện đột nhiên bị đẩy ra.
“Xin chào, chào mọi người.” Một giọng nói xa lạ nhưng vô cùng nhiệt tình vang lên.
Chu Kiệu nghe thấy giọng nói đó thì kinh ngạc quay đầu: “Tào Cẩn Lưu?”
Vừa dứt lời, trước mắt bỗng tối sầm, Tào Cẩn Lưu đã nhào tới ôm chặt lấy cậu ta, kích động không giống bình thường: “Anh ơi, có nhớ em không?”
Đồng thời, cửa phòng của Tạ Kha cũng bị đẩy ra, hắn ta kinh ngạc nhìn hai tình địch đang ôm nhau.
“Tiểu Lưu? Sao bây giờ em đã đến rồi?”
“Khoan đã, em đang ôm ai vậy?”
Ninh Lạc nhìn người này, rồi lại nhìn người kia.
【Hả? Không phải chứ, anh bạn à, có phải cậu ôm nhầm người rồi không?】
Mọi người: Hả? Không phải chứ? Còn có lúc cậu đưa tin tình báo sai nữa hả?
Hết chương 72.
Chú thích:
- Họ Hành: hành tây, ý chỉ hay chọc người khác khóc.
- OOC: Out of character – không đúng với tính cách nhân vật.
- Bushi: Không phải đâu, là một từ lóng trên mạng, dùng để phủ nhận hoặc làm giảm nhẹ ý nghĩa của câu nói trước đó.
