Chương 73: Kẻ Trộm
Người đàn ông mặt chữ điền kia cũng không tỏ ra bực bội vì bọn họ không hợp tác, lại bắt đầu nói cười rôm rả với người bên cạnh.
Không biết có phải vì câu nói “Ai biết được sống được bao lâu” của cậu hay không, mà bọn họ thực sự không thảo luận về tên tuổi, nghề nghiệp gì nữa.
Ngay khoảnh khắc người đàn ông mặt chữ điền quay người đi, nụ cười trên mặt Chu Kỳ An biến mất.
Trong phó bản, tùy tiện dò hỏi kỹ năng của người khác là rất bất lịch sự, người đàn ông mặt chữ điền là người chơi lâu năm, không thể nào không biết. Hành vi có vẻ lỗ mãng này, phần lớn là để thử xem trong đội có người mới thiếu kinh nghiệm hay không, đến lúc quan trọng thì tốt nhất là đẩy ra làm bia đỡ đạn.
Chậc, lòng người hiểm ác quá mà.
Rất nhiều bóng người khác nhau đứng chờ xe buýt trong sương mù.
Cuối cùng, Chu Kỳ An cũng nhìn thấy người chơi nữ kia, người thật và ảnh chụp cơ bản không có khác biệt gì, khí chất còn thêm phần lạnh lùng xa cách, nhưng dường như đối phương cũng không có ý định chủ động đến bắt chuyện.
Lúc này, Ứng Vũ đưa cho cậu một chiếc ba lô hai quai có dung tích lớn, bên trong trống rỗng.
“Gặp phải nguyên liệu thích hợp thì có thể cất vào ba lô, nó có thể tự động giảm áp suất, không gian chứa đồ cũng lớn hơn nhiều so với những gì cậu nhìn thấy. Sau khi thống kê, nếu có nguyên liệu tốt, có thể quy đổi thành điểm tích lũy hoặc đạo cụ cho cậu.”
Ứng Vũ không nhờ Thẩm Tri Ngật làm gì, theo một ý nghĩa nào đó, mối liên hệ giữa hai người không sâu.
Hơn nữa, trên người Thẩm Tri Ngật tỏa ra khí tức âm hàn không hề yếu hơn những con quái vật kia.
Viên đá nhỏ trên mặt đất bỗng nhiên run lên nhè nhẹ, mọi người tự động ngừng thảo luận, trong màn sương mù ở phía xa, một chiếc xe buýt khá tao nhã đang chạy đến.
Đúng vậy, tao nhã.
Mặc dù từ này dùng để miêu tả xe hơi thì nghe có chút kỳ quái, nhưng cảm nhận trực quan của mọi người đều giống nhau.
Xe buýt có đường cong mượt mà, kiểu dáng cổ điển, màu sắc cũng rất tinh tế, gần như không nhìn thấy một chút tì vết nào.
Một người lái xe nửa người nửa khỉ ngồi trên ghế lái, nó khẽ gật đầu ra hiệu với mỗi vị khách lên xe. Người lái xe đeo một đôi găng tay da màu đen, vẻ mặt tập trung, như thể thứ mà nó đang cầm không phải là vô lăng, mà đang làm một công việc rất tỉ mỉ.
Âm thanh nhắc nhở đến rất nhanh.
【Lối vào phó bản đã đóng】
【Phó bản: Thôn Phong Thủy.
Độ khó phó bản: Bốn sao ~ Bốn sao rưỡi.
Nhiệm vụ chính: Thôn Phong Thủy ba mặt giáp núi, sống nhờ vào trời, do nguồn nước khan hiếm nên sản lượng lương thực hàng năm không nhiều. Các bạn là những chuyên gia nổi tiếng trong thành phố, được trưởng thôn mời đến để nghiên cứu cách nâng cao sản lượng lương thực.
Thực ra cách đây không lâu cũng có một đoàn chuyên gia đến đây, nhưng lại mất tích một cách bí ẩn. Mục đích chuyến đi lần này của các bạn không chỉ là giúp thôn Phong Thủy giải quyết vấn đề nguồn nước, mà còn phải tìm hiểu tung tích của những chuyên gia mất tích kia.
Thời gian phó bản: Bảy ngày.
Số lượng người chơi tham gia: 10 (Mười đấu gạo thì có đến chín đấu trấu, mười lần chết mới có một lần sống)】
“Kỳ An,” Thẩm Tri Ngật nói, “Bây giờ tôi đã là chuyên gia rồi.”
“…”
Đừng có tự ý dát vàng lên mặt được không? Thân phận chuyên gia do phó bản ban cho, vậy mà cũng gọi là chuyên gia?
Một mảnh giấy mỏng đột nhiên xuất hiện.
Chu Kỳ An cúi đầu, không chút do dự viết phương hướng tiến hóa lên tấm vé xe buýt xuất hiện từ hư không: Đùi.
Mỗi bước đi đều để lại dấu chân, sớm muộn gì tứ chi cũng biến thành động cơ!
Viết xong, cậu định lén nhìn Thẩm Tri Ngật một cái, không ngờ đối phương còn điền xong nhanh hơn cậu, sau đó dùng lòng bàn tay che lại.
Chu Kỳ An không hỏi thêm nữa, mà tò mò đánh giá cảnh vật bên ngoài cửa sổ.
Lần vào đường hầm này khác với mọi khi, nói chính xác là bọn họ không hề vào đường hầm, xe chạy trong màn sương mù dày đặc. Ban đầu Chu Kỳ An nhận nhầm là đường hầm, bởi vì nhìn thấy xung quanh có những chấm đen kỳ lạ dày đặc, lúc ẩn lúc hiện trong màn sương.
Giọng nói của Thẩm Tri Ngật lại vang lên, lần này anh không còn nói đùa nữa: “Phó bản này có thể còn có rắc rối khác.”
Chu Kỳ An: “Cái gì?”
“Xác chết sẽ không vô duyên vô cớ chảy ra ngoài, không gian này đã xảy ra vấn đề, nói không chừng còn có oan hồn dã quỷ nhân cơ hội này chạy loạn vào.” Thẩm Tri Ngật thản nhiên nhắc nhở: “Mặc dù khả năng rất nhỏ, nhưng vẫn phải cảnh giác.”
Chu Kỳ An im lặng một lúc.
Ừm, lần này đúng là lời khuyên của chuyên gia, rất chuyên nghiệp.
————
Vài tiếng sau, xe chạy vào một thị trấn hẻo lánh.
Hai bên lạnh lẽo vắng vẻ, ngay cả bóng người cũng không có, giống như một vùng đất hoang bị bỏ hoang chết chóc.
Đường phố hoang tàn, nhìn đâu cũng thấy vải vóc rách nát, xe cút kít chất đầy bụi bặm và lá rụng,….
Cảnh tượng này, ít nhất cũng mười năm rồi không có người ở.
Mọi người nín thở, không ngờ chiếc xe lại chạy thẳng qua con phố, như thể không có ý định nán lại.
Xe buýt chạy về phía con đường núi xa hơn, có người thở phào nhẹ nhõm, bản đồ không mở ra trong thị trấn chết chóc này dù sao cũng là một điều may mắn.
Ánh mắt Chu Kỳ An trầm xuống.
Quần áo rách nát trên đường phố nhiều quá mức, một thị trấn bình thường bị bỏ hoang do người dân di cư tuyệt đối sẽ không có dáng vẻ này.
Cậu bỗng nhớ tới những thi thể cổ đại đã bốc hơi kia, trong lòng dâng lên cảm giác bất an vô cùng.
Gần như trong thị trấn không có sương mù, thị lực của Chu Kỳ An cực tốt, cậu nhìn thấy trên một số cánh cửa có những vết cào sâu hoắm.
Khoảnh khắc chiếc xe sắp chạy ra khỏi thị trấn, cậu to gan mở cửa sổ, thò đầu ra ngoài nhìn xuống mặt đất. Trên mặt đất cũng có những vết cào, còn có một số vết bẩn.
Đó là những vết bẩn hình người, xen lẫn những mảnh vỡ màu đỏ đen và trắng.
Chu Kỳ An không khỏi nuốt nước bọt, có người chơi chú ý đến động tác và sắc mặt của cậu, cũng lần lượt mở cửa sổ nhìn, tiếp theo đó, sắc mặt cũng trở nên khó coi vô cùng.
Cuối cùng, xe buýt dừng lại trên một con đường hẹp trong núi sâu.
Đường núi không thông suốt cũng là nguyên nhân khiến thôn Phong Thủy nghèo nàn lạc hậu, phía trước xe không thể đi vào, chỉ có thể đi bộ.
Một người chơi đi giày vải màu trắng nhảy xuống đầu tiên, nhìn lớp đất vàng dày cộp, không khỏi cạn lời: “Biết trước bản đồ mở ra trong thôn, đã đi ủng rồi.”
“Chào mọi người.”
Theo quy tắc tương ứng với thời gian, nhân viên công tác lần này nên được gọi là cô Thân hoặc chị Thân.
Kết luận về giới tính chủ yếu dựa trên phán đoán đường cong cơ thể.
Cô Thân mặc một bộ vest, cô rất tao nhã, cũng là nhân viên công tác đầu tiên cúi chào người chơi: “Tôi là người phụ trách nhóm chuyên gia lần này, họ Thân.”
Quá mức lịch sự khiến người chơi càng thêm cảnh giác.
Chu Kỳ An đứng trong đám đông, mặt không biểu cảm suy nghĩ.
Thân phận nhân viên công tác trước đây đều do NPC sắp xếp, lần này lại lập thành một đội với người chơi, tuyệt đối không phải chuyện tốt lành gì.
Trời trên núi tối sớm. Lúc này mặt trời đã có xu hướng ngã về Tây, người đàn ông mặt chữ điền lên tiếng: “Mọi người mau đi thôi, chúng ta phải vào thôn trước khi trời tối.”
Cô Thân có chút không vui khi bị ngắt lời, nhưng cô không hề can thiệp vào tiến độ trò chơi của người chơi, tiếp tục điềm tĩnh di chuyển. Vóc dáng cực kỳ linh hoạt, bước chân rơi xuống đất nhẹ nhàng như không có tiếng động.
Đường núi gập ghềnh, dọc đường đi mọi người đều không nói gì.
Thỉnh thoảng Chu Kỳ An lại ngẩng đầu nhìn lên, đề phòng hiện tượng đá lở. Đi được một lúc, bước chân của người đi đầu tiên đột nhiên chậm lại, Chu Kỳ An cũng dừng bước theo, nheo mắt nhìn về phía trước.
Ở cuối con đường nhỏ gập ghềnh, một ông lão khoảng sáu mươi tuổi đang đứng đó. Bầu trời mờ tối làm mờ đi những nếp nhăn trên khuôn mặt ông, đôi mắt trông có vẻ hiền từ kia lại lóe lên ánh sáng kỳ dị khi nhìn thấy mấy người nam nữ đang đi tới.
Ông đã già, nhưng thể lực rất tốt, ba bước thành hai bước chủ động đi tới, khom lưng nhiệt tình nói: “Hoan nghênh, hoan nghênh các chuyên gia đến thôn Phong Thủy.”
Người chơi đi đầu tránh cái bắt tay của ông, nhưng trưởng thôn cũng không để tâm: “Thôn nằm ở vị trí hẻo lánh, khó tìm, nào, tôi dẫn mọi người đi.”
Chu Kỳ An nghe thấy đồng đội nữ mà cậu tìm đến khẽ cười nhạo: “Dẫn mọi người đi chết sao?”
“…” Có vẻ như người đồng đội này cũng rất có cá tính.
Mãi đến khi trưởng thôn quay người lại, mọi người mới phát hiện sau lưng ông lão mọc một khối u thịt lồi lên, rất lớn, như thể sẽ phát nổ bất cứ lúc nào vậy.
Người đàn ông mặt chữ điền đi phía sau theo bản năng nới rộng khoảng cách, tránh bị khủng hoảng sinh học.
Trưởng thôn đột nhiên quay đầu lại.
Cảm giác chột dạ khi bị bắt quả tang khiến người đàn ông mặt chữ điền né tránh ánh mắt ông lão.
Trưởng thôn mỉm cười, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đi về phía trước.
Chu Kỳ An trong đội chứng kiến cảnh tượng này, mỉm cười nói với Thẩm Tri Ngật bên cạnh: “Ông cụ thật là hiếu khách, còn đích thân ra đón, như thể sợ chúng ta chạy mất vậy.”
Thẩm Tri Ngật gật đầu: “Rất hiếu khách.”
Những người chơi khác mỗi người một vẻ mặt, Chu Kỳ An lại chủ động bước đến bên cạnh trưởng thôn bắt chuyện: “Lát nữa ông phải dẫn chúng cháu đi dạo một vòng, giới thiệu cho chúng cháu biết phong tục tập quán của thôn đấy.”
Trưởng thôn vui vẻ đáp ứng.
Chu Kỳ An: “Nhưng mà tiệc tiếp đón gì đó thì khỏi cần, chúng cháu đến đây là để làm việc.”
Trưởng thôn sững sờ, ông ta có nói là sẽ mở tiệc tiếp đón à?
Là một thanh niên tứ chi phát triển, Chu Kỳ An nhanh chóng sải bước đi về phía trước, trưởng thôn đi theo bên cạnh, theo bản năng cũng tăng tốc độ bước chân.
Chu Kỳ An càng đi càng nhanh, nhanh đến mức chỉ còn lại một bóng lưng, như thể sẽ biến mất ngay tại khúc ngoặc nào đó vậy.
Đúng như dự liệu của cậu, trưởng thôn sợ những người này biến mất, nghiến răng nghiến lợi đuổi theo phía sau, còn phải thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn những người phía sau. Trong thời tiết giá rét và gió núi thổi mạnh như vậy, thế mà lại đi nhanh đến mức ra một thân mồ hôi lạnh.
“Hô…” Trưởng thôn thở hổn hển, “Chậm, chậm một chút.”
Giọng nói của ông ta bị Chu Kỳ An lấn át, quay đầu về phía sau lớn tiếng nói: “Trời cũng sắp tối rồi, mọi người đừng đi lạc, nào, đếm theo vòng tròn… Một!”
Người đàn ông mặt chữ điền ở phía sau giật giật khóe miệng, hắn ta là người thích cầu an, Chu Kỳ An màu mè lòe loẹt không lọt vào mắt hắn ta. Lúc này nghe thấy cậu lên tiếng thì lắc đầu, hành vi ngu ngốc như vậy ai mà làm theo chứ.
“Hai.” Giọng nói lạnh lùng của Thẩm Tri Ngật vang lên.
Ứng Vũ: “Ba.”
Nữ đồng đội mới: “Bốn.”
Người đàn ông mặt chữ điền: “…”
Con người đều có tâm lý bầy đàn, sau khi liên tiếp có bốn người báo số, rất nhanh đã có người thứ năm theo bản năng tiếp lời.
Thẩm Tri Ngật liếc nhìn người đàn ông mặt chữ điền: “Anh không sợ trong đội thiếu một người, hoặc là…”
Lời còn chưa dứt, nhưng mọi người đã theo bản năng bổ sung câu tiếp theo: Hoặc là thêm một người.
“…Sáu.” Người đàn ông mặt chữ điền nuốt nước bọt, không tình không nguyện phối hợp.
Theo thứ tự báo số, vừa vặn đến thứ mười, đương nhiên cô Thân không tham gia.
Chu Kỳ An ngẩng cao đầu sải bước đi ở phía trước, tiếp tục: “Một.”
Trưởng thôn giật giật mí mắt, cảm giác như gà trên núi gáy sớm vậy.
“Hai.”
“Ba.”
……
Âm thanh báo số quanh quẩn trong dãy núi đen kịt, vừa quỷ dị vừa kỳ quái.
Phải nói rằng, thao tác báo số kỳ quặc này quả thực đã xoa dịu phần nào tâm trạng bất an trong lòng mọi người.
Chỉ là hơi tốn sức.
“Một!”
Hoàn toàn không báo trước, âm thanh đột nhiên trở nên vang dội làm màng nhĩ của trưởng thôn đau nhức, ông ta ôm lấy tai phải, thở hổn hển nói: “Đừng một hai nữa, đã… đến, đến rồi.”
Dọc đường đi, ông ta suýt chút nữa thì bị làm phiền chết.
Cuối cùng Chu Kỳ An cũng ngừng hành vi quấy rối NPC bằng cách líu lo như thế này.
Từ xa vọng lại tiếng nước chảy róc rách đặc trưng của khe núi.
Phía trước, một tảng đá hình bầu dục vừa cao vừa lớn dựng ở đầu thôn, ánh sáng le lói lúc hoàng hôn chiếu lên bề mặt tảng đá, ba chữ “Thôn Phong Thủy” xiêu vẹo hiện ra trước mắt.
Màu sắc của tảng đá rất kỳ quái, hơi giống một loại lưu ly màu lam trong suốt. Thế nhưng, ngay trong khe hở của những chữ khắc đó, có những con côn trùng nhỏ li ti màu trắng sữa lúc ẩn lúc hiện bò lúc nhúc, như giòi bọ bò qua bò lại, thỉnh thoảng lại có ruồi nhặng đậu trên đó.
Ánh mắt của không ít người chơi trầm xuống, đá bình thường sẽ không có màu sắc này, càng không thu hút những thứ này.
Chu Kỳ An cảm nhận chiếc ba lô nhẹ như lông vũ, dùng khẩu hình hỏi Ứng Vũ: “Anh từng thấy chưa?”
Màu sắc của tảng đá này, thật là hiếm thấy!
Ứng Vũ trả lời: “Chưa từng.”
Chu Kỳ An hiểu ý, khi sải bước lần nữa, cậu bước chậm lại đi sau cùng đoàn người.
Nơi vùng núi hoang dã toát lên vẻ bất an khắp nơi, tất cả mọi người đều nín thở ngưng thần, lắng nghe trưởng thôn lải nhải về lịch sử của thôn.
“Thôn Phong Thủy đã tồn tại hơn mấy trăm năm, dân làng rất có tình cảm với thôn, rất ít người muốn rời khỏi đây…” Lúc trưởng thôn nói câu này, nhãn cầu không hề động đậy, miệng há rất nhỏ, khiến âm tiết rất khó nghe rõ ràng.
Dưới ánh sáng lờ mờ, cái miệng gần như không có nếp nhăn kia toát lên vẻ khủng bố khó tả.
“Điều kiện y tế trong thôn không tốt, các vị khách quý từ thành phố đến, thân thể quý giá, cẩn thận đừng va vào đâu đấy.”
Rầm!
Một tiếng nổ lớn khiến tất cả mọi người giật mình.
Trưởng thôn đang nói chuyện, không cẩn thận cắn rách miệng.
Người chơi suýt chút nữa thì lấy vũ khí ra, cho đến khi phát hiện ra trưởng thôn dường như còn sợ hãi hơn cả bọn họ, ông ta giật mình lùi lại một bước, khối u thịt trên lưng rung động như thể sắp vỡ tung.
“Tiếng gì vậy?”
Chu Kỳ An lập tức cất 【Cây búa nhỏ】 đi, đồng thời hô lên một tiếng, nhét một ít mảnh vỡ vừa đập xuống vào trong ba lô.
Ánh mắt nghi ngờ của trưởng thôn đảo qua một vòng, không phát hiện ra điều gì.
Ông ta lau vết máu trên miệng, vừa mới xoay người nói được vài câu, lại là một tiếng rầm.
Chu Kỳ An: “Có phải trong thôn có lò rèn nào đang hoạt động không?”
Thẩm Tri Ngật: “Hình như là âm thanh truyền đến từ phía sau xa hơn, người ta nói trong núi nhiều yêu quái, không phải là thứ gì không sạch sẽ…”
Lời còn chưa dứt, trưởng thôn đã vội vàng bước nhanh vào thôn, như thể chỉ có trong thôn mới có thể mang đến cảm giác an toàn cho ông ta.
Sau chuyện này, cái miệng thối của trưởng thôn cũng không còn lải nhải nữa, mặt mũi ông ta u ám đi đầu hàng ngũ.
Đi qua bia đá, vào thôn còn một đoạn đường nhỏ hoang vu, một người chơi mắt sắc phát hiện ra trong tay Chu Kỳ An đang nắm một chiếc nhẫn đầu lâu.
Người của Hắc Ma Hội?
Người chơi này là thành viên mới được Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ chiêu mộ, gần đây hội đang mở rộng quy mô thu nạp thành viên, Hắc Ma Hội bị thay thế đương nhiên là không cam lòng, hai bên đã xảy ra rất nhiều chuyện không vui.
Thấy vậy, cậu ta cố ý đi lên phía trước, tìm người đàn ông mặt chữ điền dễ nói chuyện bắt chuyện.
“Anh bạn, đã tham gia hội nào chưa? Tôi thấy anh rất cẩn thận tỉ mỉ, nếu chưa thì không bằng xem xét Hiệp hội Cô bé quàng khăn đỏ đi.”
Người chơi cười, nói: “Chắc anh cũng nghe nói đến tin đồn gần đây rồi chứ, hiện tại chúng tôi đang được chủ nhân của Kế hoạch Tàng Ốc ủng hộ.”
NPC không nghe thấy cuộc trò chuyện về những nội dung này, Cô Thân lại đi cùng trưởng thôn ở phía trước. Mọi người cũng không ngắt lời, tiếng nước chảy róc rách ở phía xa nghe lâu rất khó chịu, có thể trò chuyện phân tán sự chú ý cũng tốt.
“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu, nhưng mà tôi đã có tổ chức rồi.” Người đàn ông mặt chữ điền nói chuyện rất hòa đồng, khi nghe đến nửa câu sau thì nói: “Kỳ thực trước đây hội trưởng của chúng tôi còn được chủ nhân Kế hoạch Tàng Ốc đích thân tiếp kiến.”
Những người khác lập tức lộ vẻ hứng thú, nhao nhao dò hỏi về chuyện của chủ nhân Kế hoạc Tàng Ốc.
“Nghe nói còn khá trẻ, tính cách sao… Người tài giỏi chẳng phải đều như vậy sao? Kiêu ngạo, nhưng mà người ta có vốn liếng này.”
Không biết ai nói đùa: “Trên diễn đàn bây giờ so sánh lực lượng không phải rất hot sao, các người nói xem nếu bọn họ đối đầu nhau, thì Pháo Hủy Diệt Phó Bản lợi hại, hay là những đạo cụ kỳ quái của chủ nhân Kế hoạch Tàng Ốc lợi hại?”
Pháo… Pháo hủy diệt?
Chu Kỳ An giật giật khóe miệng, ánh mắt khẽ liếc nhìn Ứng Vũ, thấy anh ta đang cau mày vì đuổi theo một con chuột dị hình ở phía xa.
Không biết những người này nếu biết thân phận của Ứng Vũ thì có sụp đổ hình tượng hay không.
Đi qua một đoạn đường âm u, cuối cùng bọn họ cũng chính thức vào thôn.
Thôn Phong Thủy ba mặt giáp núi, những ngôi nhà đất san sát nhau mọc rễ trên mảnh đất cằn cỗi này. Có thể dễ dàng nhìn thấy mương nước ở khắp mọi nơi, nhưng nước trong mương lại trong đến mức có thể nhìn thấy đáy.
Bỏ qua cảnh quan nhân văn nghèo nàn, đây quả thực là một vùng non xanh nước biếc.
Thế nhưng mảnh đất này lại không màu mỡ.
Rau dưa trong ruộng mọc thưa thớt, loại gì cũng có trồng.
Trưởng thôn giải thích: “Rau trong thôn rất khó trồng, chúng tôi chỉ có thể trồng nhiều loại một chút, xem có loại nào có thể thích nghi được với mảnh đất này hay không.”
Thực ra, cho dù là rau sống sót cũng mọc rất kỳ dị, trông như thể đã bị tiêm một loại hormone tăng trưởng kỳ lạ nào đó, vỏ mỏng đến mức không bọc hết được phần thịt bên trong.
Đúng lúc này, sắc mặt một người chơi nữ đột nhiên thay đổi.
Không biết từ lúc nào, có một con chuột đang bám vào mép ống quần của cô ta.
Chuột thì không đáng sợ, nhưng đây lại là một con chuột gần như không có lông. Làn da của nó có một cảm giác bóng loáng kỳ dị, đồng tử màu trắng, lặng lẽ xuất hiện dưới chân, lộ ra hàm răng sắc nhọn.
Cơ thể người chơi theo bản năng cứng đờ lại.
Ngay khi cô ta chậm nửa nhịp, vừa định phản ứng lại thì một tia sáng lạnh lóe lên, con chuột màu trắng kỳ lạ kia trực tiếp bị cắt cổ.
Người ra tay là Ứng Vũ.
Người chơi nữ kia vẫn còn sợ hãi: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Nhân lúc trời tối, Ứng Vũ bình tĩnh ném con chuột vào trong túi.
Thôn Phong Thủy không chỉ non xanh nước biếc, mà tính đa dạng sinh học cũng rất phong phú. Mang đại một con ra ngoài, giá trị nghiên cứu tăng gấp đôi.
Không biết từ lúc nào Chu Kỳ An đã vòng về bên cạnh trưởng thôn, dưới sự kiên trì của cậu, trưởng thôn đành phải dẫn mọi người đi dạo một vòng quanh thôn.
Đi được nửa đường, người đàn ông mặt chữ điền hỏi: “Trời tối như vậy rồi, sao không thấy thắp đèn nhỉ?”
Chỉ có một vài ngôi nhà le lói ánh sáng bên trong.
Trưởng thôn thở dài nói: “Nghèo mà, rất nhiều nhà không dầu đốt đèn.”
Lúc nói chuyện, ông ta cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm. Mọi người chỉ có thể phán đoán dựa theo kinh nghiệm, bên ngoài nhà đất có giàn phơi quần áo, trong sân có giếng nước, có chỗ còn có thể nhìn thấy rác, ít nhất cũng có thể chứng tỏ, dân làng là người sống.
Suy nghĩ này khiến người chơi cảm thấy an ủi phần nào.
Thôn này lớn hơn so với tưởng tượng, cũng không phải toàn bộ đều là nhà đất, có mấy nhà xây bằng gạch, có lẽ là những nhà có điều kiện khá giả, bên ngoài còn treo thịt muối.
Mặt đất cũng không lầy lội như bên ngoài, con đường chính được lát bằng đá xanh, bề mặt rất nhẵn nhụi.
Giẫm lên một viên gạch lát nền đã cũ kỹ có phần lỏng lẻo, Chu Kỳ An lại quay trở lại đội ngũ người chơi, cậu đi phía sau, nhanh chóng cạy một viên ra.
Tốc độ của cậu quá nhanh.
Như một cơn gió từ Nam thổi ra Bắc, mấy giây trước còn ở dưới gốc cây, mấy giây sau đã ở chỗ giàn phơi quần áo, chớp mắt một cái, đã quay trở lại đội ngũ.
Ưu thế về tốc độ được phát huy một cách triệt để.
Sự chú ý của những người chơi cùng đội cơ bản đều dồn lên người trưởng thôn, không ai phát hiện ra cơn gió lốc phía sau.
Thỉnh thoảng trưởng thôn lại ngẩng đầu nhìn trời, tốc độ nói chuyện cũng càng lúc càng nhanh, đến cuối cùng gần như là qua loa lấy lệ cho xong.
“Thời gian không còn sớm nữa.” Không biết có phải vì đã đưa người vào thôn hay không, thái độ của ông ta dần trở nên cứng rắn: “Tôi đưa các vị khách quý đến chỗ ở.”
Chênh lệch nhiệt độ giữa ngày và đêm trên núi rất lớn.
Mọi người lần lượt dựng cổ áo, hoặc hà hơi vào lòng bàn tay, cũng muốn nhanh chóng vào trong nhà ấm áp nghỉ ngơi.
Trưởng thôn dẫn bọn họ đến một nơi, cười nói: “Đặc biệt dọn dẹp cho các vị khách quý đây.”
Dưới ánh trăng, những viên gạch màu đen phát ra ánh sáng kỳ dị, nơi dừng chân lại không phải là những ngôi nhà đất lọt gió kia.
Chu Kỳ An nghe rõ ràng tiếng cười lạnh của một người chơi nữ phía sau.
Đại khái cậu cũng hiểu được suy nghĩ của đối phương, nếu ở trong những ngôi nhà đất có vẻ như sắp sụp đổ kia, không cách âm chút nào, chỉ cần có chút động tĩnh là mọi người đều biết.
Ngôi nhà gạch được sửa sang kỹ lưỡng này thì khác, Chu Kỳ An đặc biệt lại gần quan sát một chút.
Bề mặt nhẵn nhụi còn có một chút cảm giác mềm mại kỳ dị.
Cảm giác khi chạm vào những viên gạch này thật tuyệt!
Ở một bên khác, Ứng Vũ tùy ý xoa lòng bàn tay lên viên gạch, trong mắt cũng lóe lên một tia vừa lòng.
Vốn dĩ Thẩm Tri Ngật không nói gì, khi nhìn thấy chiếc ba lô trống rỗng của hai người đã có dấu hiệu phồng lên, mí mắt không khỏi giật giật.
Trong đầu hắn bỗng nảy ra một câu——
Ngày nọ, ngôi làng yên bình bỗng nghênh đón hai tên trộm.
Hết chương 73.
Tác giả có lời muốn nói:
Chu Kỳ An: Không gì cả, chỉ là quen tay hay làm thôi.
