Chương 73: Lộ Đình Châu Theo Đuổi Vợ Phải Chịu Khổ Còn Nhiều Hơn Nửa Đời Trước Của Anh Ấy Cộng Lại

 

Chương 73: Lộ Đình Châu Theo Đuổi Vợ Phải Chịu Khổ Còn Nhiều Hơn Nửa Đời Trước Của Anh Ấy Cộng Lại

 

Đầu óc của Ninh Lạc đã bắt đầu hoạt động hết công suất, cố gắng nhớ lại xem mình đã bỏ sót những điểm nào.

 

【Chết tiệt, lâu quá không nhớ rõ chi tiết nữa, sớm biết thế đã ghi lại vào sổ tay rồi.】

 

Hướng Bặc Ngôn khinh bỉ ra mặt: Tuổi còn trẻ vậy mà trí nhớ đã kém như thế, cậu làm sao có thể ăn được tôm hùm đất chứ?

 

Lại còn dám báo cáo sai sự thật, theo luật phải chém đầu!

 

Những người khác thì hận không thể lắc vai Ninh Lạc thật mạnh, lắc cho ra hết chi tiết mà cậu ta đã nuốt vào bụng.

 

Ngoại trừ Tiền Đa Đa.

 

Hắn mang vẻ mặt tang thương từng trải, trên mặt viết đầy mấy chữ: Cuối cùng cũng đến rồi.

 

Không sao, mình quen rồi, ngay từ khi nhà sản xuất gọi điện thoại cho hắn nói muốn nhét người vào, hắn đã có dự cảm chẳng lành rồi.

 

Sợ gì chứ, sống thêm được một ngày đã là rất giỏi rồi, thật trâu bò!

 

Cùng lắm thì chương trình bị cấm, hắn sẽ từ chức đi livestream nhảy xuống biển!

 

Ha ha ha ha, nhảy lầu cũng được!

 

“Tiểu Lưu?”

 

Tạ Kha nhìn hai người vẫn chưa tách ra, lại gọi một tiếng.

 

Tào Cẩn Lưu nhìn thấy Tạ Kha, khóe miệng xị xuống, lại ôm chặt Chu Kiệu thêm một cái nữa, đầu vô thức dụi dụi vào hõm cổ của Chu Kiệu.

 

Anh trai đổi nước xả vải rồi, thơm quá, thích quá đi QAQ.

 

Hít hà.

 

Sau đó, dưới ánh mắt nóng rực của mọi người, đặc biệt là Tạ Kha, cậu ta buông tay, nhào tới ôm lấy Tạ Kha, lực đạo mạnh đến mức hận không thể khiến Tạ Kha gãy xương ngay lập tức, không thì làm hắn ta ngạt thở chết cũng được.

 

Giọng nói vui vẻ chào hỏi: “Anh họ, em nhớ anh lắm.”

 

Cậu ta cười hì hì, nói: “Không phải chứ không phải chứ, em ôm Anh Tiểu Kiệu một cái mà anh cũng ghen sao? Tính chiếm hữu mạnh quá vậy?”

 

Khi nói những lời này, cậu ta không che giấu được biểu cảm, chua lòm.

 

Trong mắt Tạ Kha, đó chính là vì chuyện của hắn ta với Chu Kiệu mà ghen.

 

Mặc dù hắn ta không có ý nghĩ gì khác với A Lưu, nhưng không thể phủ nhận, việc Tào Cẩn Lưu thích hắn ta sẽ khiến hắn ta có chút âm thầm tự đắc, có lẽ đó là do bản tính thích chinh phục của đàn ông.

 

Hơn nữa còn ôm hắn ta chặt như vậy, chắc chắn là nhớ hắn ta đến phát điên rồi.

 

Khi đối mặt với Tào Cẩn Lưu, thái độ của Tạ Kha tốt hơn rất nhiều: “Nói linh tinh gì vậy, ghen tuông gì chứ, để người khác nghe thấy lại cười cho.”

 

Hắn ta vỗ vỗ vai Tào Cẩn Lưu, khó khăn lên tiếng: “Biết em rất nhớ anh rồi, nhưng buông ra trước đã, anh sắp không thở nổi nữa rồi.”

 

Sao hắn ta không chết ngạt luôn đi. Tào Cẩn Lưu tiếc nuối buông tay ra.

 

Chuyện cười nào cũng chẳng bằng chuyện anh cưỡi lợn đâu, anh họ à, anh có biết mình nổi tiếng khắp nơi rồi không?

 

【A, tôi biết rồi!!】

 

Mọi người bị giọng nói phấn khích cao vút của Ninh Lạc dọa cho giật mình, Tiền Đa Đa gắng gượng thoát khỏi trạng thái chết lặng, nhìn về phía cậu.

 

【Tôi đột nhiên nhớ ra, ba người này sau đó không có thêm tình tiết nào nữa, không được nhắc đến nữa, vậy nên đây là mở khóa cốt truyện ẩn, trúng được một quả trứng Phục Sinh sao? Wuhu, tôi thích!】

 

【Vậy nên tiếp theo sẽ từ văn học cẩu huyết thế thân bạch nguyệt quang, tiến hóa thành văn học “Chị dâu thật thơm” phiên bản 2.0 à, kích thích gấp bội!】

 

【Đêm khuya vắng vẻ, người buồn thương, nước mắt lặng lẽ rơi, tất cả buồn phiền chỉ vì thiếu một chị dâu, hãy cùng xem cún con trà xanh dũng cảm xông pha giang hồ, làm thế nào để cướp đồ ăn từ miệng hổ!】

 

Ninh Lạc phấn khích như Cường Đầu Hói chặt được cây, bỗng dưng trước mắt xuất hiện một bóng đen.

 

Tào Cẩn Lưu chạy khắp nơi chào hỏi mọi người, lúc này đang đứng trước mặt cậu, vui vẻ nhìn cậu: “Ninh Lạc, cuối cùng tôi cũng được gặp cậu bằng xương bằng thịt rồi!”

 

Ninh Lạc: “Hả?”

 

Tào Cẩn Lưu lục lọi khắp người, cuối cùng lấy ra một tập giấy kẻ ngang có logo trường đại học từ trong balo, rút ra một cây bút lông, đưa cho Ninh Lạc: “Tôi là fan của cậu, cậu có thể ký tên cho tôi được không?”

 

【Gì cơ, đây là fan của tôi sao? Đây không phải là cún con trà xanh, đây là sứ giả chính nghĩa thay trời hành đạo à!】

 

Ninh Lạc vô cùng kích động, mở nắp bút ký tên: “Được được, rất vinh hạnh. Đúng rồi, cậu bắt đầu thích tôi từ bộ phim nào vậy?”

 

Tào Cẩn Lưu cũng rất kích động: “Chính là bài hát nổi tiếng của cậu, bài《Tất Cả Là Yêu》đó!”

 

“Tôi ở ký túc xá bật đi bật lại, hễ không vui là lại nghe. Cả ký túc xá của bọn tôi bây giờ ai cũng đều siêu thích cậu, có thể nói là thần khúc giải tỏa áp lực thi nghiên cứu sinh!”

 

Ninh Lạc: “…”

 

【Hủy diệt đi, cái thế giới đáng chết này =口=】

 

[Ha ha ha ha, em trai mới đến này là người phát ngôn của tôi!]

 

[Lạc Bảo, tôi cũng vậy đó! Ký túc xá của chúng tôi bây giờ cũng đang bật đi bật lại bài hát nổi tiếng của cậu và anh trai cậu, siêu giải tỏa áp lực đó.]

 

[Mỗi lần nghe xong thì ngay cả tro cốt cũng thấy ấm áp, hehe.]

 

[Tôi thích nhất đoạn Ninh Lạc hát lạc giọng ở đầu bài hát, ai hiểu cho tôi không?]

 

[Ninh Lạc, thời đại hoàng kim này, đúng như cậu mong muốn!]

 

Ninh Lạc cố gắng gượng ký tên cho Tào Cẩn Lưu, tiện thể viết cho cậu ta một câu “Thành công lên bờ ôm anh trai”, nhìn cậu ta lon ton chạy đến trước mặt Chu Kiệu, bi thương nghẹn ngào.

 

【Là một ngôi sao chính thống, tôi ở đâu cũng sẽ không thấp kém hơn người khác, tên của tôi nhất định phải được ghi vào gia phả giới giải trí, gia phả giới giải trí cũng phỉa dành một trang riêng biệt cho tôi.】

 

【Người ngoài nói gì tôi cũng dám đáp, duy chỉ có không dám đáp lại tình cảm của Tào Cẩn Lưu, đôi mắt sâu thẳm của cậu ta là thứ tôi sợ hãi nhất trong cuộc đời này, một câu “hát hay lắm” của cậu ta là mục tiêu phấn đấu cả đời này của tôi.】

 

Phương Lộc Dã cuộn tròn mình lại thành một quả bóng, cười thành chế độ rung, khịt khịt khịt, cậu ta phát ra tiếng giống hệt lợn kêu.

 

Ninh Lạc, cậu có thể đừng làm trò nữa được không!

 

Tào Cẩn Lưu lấy được chữ ký liền chạy đến trước mặt Chu Kiệu khoe khoang: “Anh trai, em lấy được chữ ký của thần tượng rồi, còn lấy được cả chữ ký riêng nữa!”

 

Cảm xúc của Chu Kiệu đối với Tào Cẩn Lưu rất phức tạp. Nhưng sau khi chia tay với Tạ Kha, dường như cậu ta cũng có thể đối xử bình thường với em ấy rồi.

 

Vì vậy, cậu ta nhẹ nhàng cười nói: “Chúc mừng em. Có thể cho tôi xem được không?”

 

Tào Cẩn Lưu cuộn cuốn sổ lại, sau đó giống như một con gấu túi treo trên cổ Chu Kiệu, nở nụ cười toe toét: “Anh trai, hôn em một cái em sẽ cho anh xem, thế nào?”

 

【? ? ? Dùng chữ ký của tôi để chơi trò tình thú sao? Fan nhỏ này, cậu đừng có quá đáng nhé!】

 

Ninh Lạc ở phía sau bất lực giận dữ.

 

Mặt Chu Kiệu đỏ bừng: “…Đừng nói bậy.”

 

Hôm nay thái độ của Tào Cẩn Lưu đối với mình, có phải là nhiệt tình quá rồi không?

 

Tạ Kha vừa đi tới thì nghe thấy câu này, nhẹ giọng trách mắng: “A Lưu, không được nói chuyện như vậy.”

 

Dù sao Chu Kiệu cũng là trưởng bối của em, sao có thể tùy tiện sỉ nhục đùa cợt như vậy? Ánh mắt của hắn ta thể hiện rõ ràng ý tứ này.

 

Từ nhỏ hai người bọn họ đã lớn lên cùng nhau, Tào Cẩn Lưu lập tức hiểu được ánh mắt này, trong lòng điên cuồng trợn mắt khinh bỉ. Thế nào là nghiêm khắc với người khác, khoan dung với bản thân chứ.

 

Cánh tay của cậu ta càng ôm chặt Chu Kiệu hơn: “Anh trai, anh xem anh họ kìa, sao lại hung dữ với em như vậy chứ? Rõ ràng anh không còn là gì của anh ấy nữa mà, em còn không thể nói vài câu sao?”

 

【Anh~ ơi~ anh~ nhìn~ anh~ ấy~ kìa~ Em chỉ nói có vài câu, sao lại có người tức giận rồi? Anh ta hung dữ với em như vậy, anh trai à, anh phải dỗ dành em đó~】

 

Tạ Kha sửng sốt, sau đó tức giận, ánh mắt nhìn về phía Chu Kiệu cũng không còn ấm áp nữa: “Em dạy em ấy nói như vậy sao?”

 

Khuôn mặt đỏ bừng của Chu Kiệu trắng bệch, mất đi huyết sắc. Cậu ta nhớ lại câu nói trước đó của Tạ Kha “Tránh xa A Lưu ra, em ấy đơn thuần như vậy, không giống em”.

 

Vài giây sau, Chu Kiệu kéo tay Tào Cẩn Lưu xuống, đẩy cậu ta ra.

 

Tào Cẩn Lưu ngơ ngác nhìn Chu Kiệu: “Anh trai…”

 

Chu Kiệu mím môi, thái độ lạnh nhạt: “Cậu nói đúng, tôi không phải là người gì của hai người cả, hai người cũng không cần phải tìm tôi nữa.”

 

Cậu ta đứng dậy, nói với Ninh Dương và những người khác: “Tôi hơi khó chịu, muốn về phòng nghỉ ngơi một chút.”

 

Hướng Tư Kỳ vội vàng nói: “Mau đi đi mau đi đi, sức khỏe là quan trọng nhất.”

 

“Anh trai!” Tào Cẩn Lưu đuổi theo.

 

Nhưng cánh cửa đã đóng sầm lại trước mặt cậu ta.

 

Tào Cẩn Lưu đụng phải cửa, mũi đau điếng.

 

【Tôi đoán Tào Cẩn Lưu sắp không nhịn được mà rút đại đao dài tám mươi mét trong tay ra rồi, anh trai dầu mỡ sau này đổi tên thành Tạ Thu Cao đi, anh xem, có người bị anh chọc cho tức đến sảng hồn rồi kìa.】

 

Tiền Đa Đa: “…”

 

Câu chuyện cười này thật cảm lạnh.

 

Trái tim tan vỡ của Ninh Lạc vừa bị Tào Cẩn Lưu làm tổn thương, bây giờ mới miễn cưỡng được vá lại một chút, quả nhiên, niềm vui của mình phải được xây dựng trên nỗi đau của người khác.

 

【Kẻ tơ tưởng đến chị dâu thì có thể là người tốt gì chứ? Đợi sau này tôi thống nhất vũ trụ, sẽ khai trừ văn học chị dâu ra khỏi sở thích của toàn nhân loại!】

 

【Sở thích của tôi vẫn là cao quý nhất】

 

Ninh Lạc nghĩ nghĩ, sau đó quay đầu đi tìm Lộ Đình Châu.

 

Thấy anh đang ở bên cạnh giết cá.

 

Ngón tay thon dài được bao bọc trong đôi găng tay cao su, tay nâng lên dao hạ xuống, lưỡi dao trắng lạnh cắt mở bụng cá, máu tươi tuôn ra. Con cá dưới tay giãy dụa mấy cái cái, Lộ Đình Châu khó chịu tặc lưỡi một tiếng, dùng sống dao đập xuống, trực tiếp đánh cho bất tỉnh.

 

Ngón tay thò vào bụng cá, khi lấy ra, găng tay cao su trắng dính đầy máu, đặc quánh nhớp nháp.

 

Ninh Lạc nuốt nước bọt cái ực, nhỏ giọng hỏi: “Anh, giết… giết… giết cá hả?”

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, ánh mắt thản nhiên rơi trên người cậu, thờ ơ gật đầu, ném con dao xuống, tháo găng tay ra: “Giết xong rồi.”

 

【Giết… giết… giết, giết xong rồi? Sao anh nói cứ như là đi đến hiện trường vụ án vậy!】

 

Lộ Đình Châu cau mày, có sao?

 

Ninh Lạc không biết anh đang nghĩ gì, nhanh chóng chọn lọc quên đi cảnh tượng vừa nhìn thấy, kéo kéo cánh tay Lộ Đình Châu bảo anh cúi thấp xuống một chút, cậu đè thấp giọng thì thầm: “Em nói cho anh nghe một bí mật kinh thiên động địa!”

 

Nói xong thò đầu ra nhìn xung quanh, xem có ai phát hiện không.

 

Tay của Lộ Đình Châu suýt chút nữa đã chạm vào cậu, vội vàng dùng khuỷu tay chống lên vai Ninh Lạc, đẩy ra một chút khoảng cách: “Chờ chút, tôi rửa tay đã.”

 

“Ấy, em không chê anh đâu.” Ninh Lạc nói xong, khóe mắt nhìn thấy hai con cá được xử lý sạch sẽ, chảy hết giọt máu cuối cùng trong cơ thể, tự động rút lại một tin nhắn.

 

“Anh cứ rửa đi, vừa rửa em vừa nói.”

 

Lộ Đình Châu mở vòi nước, dòng nước lạnh lẽo chảy qua mười ngón tay, khiến tâm trạng anh cũng bình tĩnh hơn không ít, anh “Ừm” một tiếng: “Được, em nói đi.”

 

Ninh Lạc thấy anh đang khom lưng, cậu kéo tay áo Lộ Đình Châu dán sát vào, ghé miệng vào tai anh, nhỏ giọng nói: “Em nói cho anh biết, cái cậu em họ mới đến kia, chắc chắn là cậu ta thích Chu Kiệu, đang định cướp người yêu của anh trai cậu ta đó.”

 

Cậu không chú ý, cơ thể dưới tay hơi cứng lại, bờ vai căng thẳng.

 

Thậm chí Lộ Đình Châu còn không rửa tay nữa.

 

Ninh Lạc huyên thuyên liến thoắng một hồi: “Em thấy hình như Chu Kiệu tạm thời không có ý đó, chỉ coi cậu ta như em trai, thậm chí còn có chút… phức tạp?”

 

Ninh Lạc nghiền ngẫm từ này, sau đó gật đầu khẳng định: “Chính là rất phức tạp, dù sao thì cậu ta vẫn luôn cho rằng mình là thế thân của cậu em họ này.”

 

Cậu phả từng hơi từng hơi vào tai Lộ Đình Châu, nói một hồi lâu mới phát hiện, sao anh không có động tĩnh gì vậy?

 

Ninh Lạc không vui, đẩy đẩy Lộ Đình Châu: “Anh phản ứng chút đi chứ, đây là tin tức cẩu huyết hào môn, anh là người đầu tiên em chia sẻ cho nghe đó.”

 

Lộ Đình Châu thở ra một hơi, nhanh chóng rửa sạch tay rồi tắt vòi nước, nghiêng người nhìn cậu.

 

Có lẽ là do ngược sáng, màu mắt so với ngày thường trầm hơn rất nhiều, lúc sáng lúc tối, ẩn chứa một loại tình cảm cổ quái nào đó.

 

“Phân tích tình cảm rất đúng chỗ.” Ngay cả giọng nói cũng mang theo một chút kỳ quái, âm điệu từng chữ từng chữ đều cao lên, không giống như bình thường.

 

Ninh Lạc vỗ ngực, vô cùng tự hào: “Đó là đương nhiên, em là một diễn viên xuất sắc như vậy, đối với mấy chuyện tình cảm đó nắm bắt vô cùng chính xác, thấy mầm biết cây, đôi mắt tinh đời lắm đó có được không. Bất kỳ thay đổi tình cảm nào cũng đều không thể qua mắt được em.”

 

Lộ Đình Châu chậm rãi khẽ nhếch môi, không tỏ ý kiến.

 

Anh thậm chí còn cảm nhận được sự châm chọc trong câu nói của Ninh Lạc, giống như con chó đi ngang qua bị đá một cái vậy.

 

Lộ Đình Châu rũ mắt xuống, nói: “Em vui là được.”

 

Ninh Lạc không hài lòng: “Đây là phản ứng của anh sau khi nghe được tin tức cẩu huyết hào môn đó hả?”

 

Đây còn là lời nói của con người sao?

 

Phương Lộc Dã đi ngang qua nghe thấy cũng ngứa răng, vậy mà còn dám yêu cầu một bài đọc hiểu đạt điểm tuyệt đối sau khi đã làm tổn thương anh trai của cậu ta?

 

Cứu anh trai cậu ta với, anh trai cậu ta sắp tan vỡ rồi.

 

Lộ Đình Châu xoa xoa đầu ngón tay, đè xuống ý định muốn búng vào trán Ninh Lạc một cái: “Đương nhiên là không phải, tôi xin lỗi thầy Ninh vì phản ứng quá lạnh nhạt của mình.”

 

Ninh Lạc hài lòng gật đầu: “Được rồi, miễn cưỡng chấp nhận lời xin lỗi của anh đó.”

 

Cậu hất cằm, ý bảo Lộ Đình Châu tiếp tục.

 

Lộ Đình Châu im lặng một chút, lấy thái độ làm học thuật ra: “Đối với mối tình tay ba cẩu huyết lần này, tôi xin bày tỏ, mình vô cùng chấn động và kinh ngạc, nguyên nhân có ba điều, thứ nhất, mối quan hệ hỗn loạn giữa ba người càng làm tăng thêm yếu tố kịch tính, chi tiết sẽ được bổ sung sau khi luận điểm phụ được trình bày xong. Thứ hai…… Thứ ba…… Tổng kết lại bằng một câu là……”

 

[Hoa cả mắt rồi, cứ như nhìn thấy hiện trường bảo vệ luận án của mình vậy ]

 

[Thầy Lộ à, anh thật sự bị Ninh Lạc đầu độc nặng rồi, anh đã không còn là anh của ngày xưa nữa rồi.]

 

[Tôi nghe các luận điểm và kết luận là đã muốn chết rồi, ai hiểu cho nỗi tuyệt vọng của một con chó vừa mới tốt nghiệp chứ!]

 

[Tuy nhiên, năng lực tổ chức ngôn ngữ và logic của Lộ Đình Châu khá mạnh đó chứ, hahaha.]

 

Ninh Lạc nghe Lộ Đình Châu nhanh chóng đưa ra bài luận văn ngắn dài ngàn chữ, vô cùng hài lòng, nâng cao cánh tay vỗ vỗ vai Lộ Đình Châu: “Rất tốt, anh là học sinh xuất sắc nhất mà em từng dạy, anh đã cho ra một bài luận văn học thuật đầy ý nghĩa.”

 

[Tôi lại thấy nó giống một bài luận văn rác rưởi nóng phỏng tay hơn.]

 

[Thông cảm cho anh Lộ của chúng ta đi, anh ấy cũng không dễ dàng gì.]

 

[Lộ Đình Châu theo đuổi vợ phải chịu khổ còn nhiều hơn nửa đời trước của anh ấy cộng lại.]

 

Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm Ninh Lạc vài giây, sau đó thả lỏng cơ thể, nửa dựa vào bồn rửa, tay chống trên mặt bàn, thân thể hơi nghiêng về phía trước, là một tư thế khá có tính công lược.

 

Anh cúi đầu hỏi Ninh Lạc, tốc độ nói rất chậm, còn mang theo một loại ý vị như dụ dỗ: “Vậy, thầy Ninh có phần thưởng gì không?”

 

Ninh Lạc không hiểu ra sao: “Phần thưởng?”

 

Lộ Đình Châu “Ừm” một tiếng: “Học sinh trả lời đúng câu hỏi, không phải đều có phần thưởng sao?”

 

“Vậy anh muốn gì?” Cậu hỏi xong liền cảnh giác, “Đòi tiền thì em không cho đâu.”

 

Lộ Đình Châu nghe thấy câu sau, giọng nói rất thấp rất mơ hồ: “Đồ mê tiền.”

 

Ninh Lạc không nghe rõ, nhưng câu nói đó lại được thu vào mic, cư dân mạng lập tức vì cách gọi cưng chiều dung túng của anh và giọng nói trầm thấp vô cùng dễ nghe mà kích động, kích động đến mức có thể trực tiếp bay lên trời.

 

Lộ Đình Châu cũng không có ý định để Ninh Lạc nghe rõ, ánh mắt anh lưu luyến trên đầu Ninh Lạc, khóe môi nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Phần thưởng à, không bằng tặng nó cho tôi làm bookmark đi.”

 

Ninh Lạc còn chưa kịp hiểu “nó” là cái gì, thì Lộ Đình Châu đã giơ tay lên, ngón tay thon dài lướt qua đầu cậu, nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt nước.

 

Lúc thu tay về còn thuận tay vuốt ve tóc mái lòa xòa của Ninh Lạc, vén ra sau tai.

 

Hơi thở nhàn nhạt phả trên trán Ninh Lạc.

 

Ninh Lạc nhìn thấy anh lấy xuống một chiếc lá. Gân lá hoàn chỉnh, dưới ánh sáng hiện lên màu sắc bán trong suốt, mỏng manh xanh biếc, hình dáng rất đẹp mắt.

 

Ninh Lạc gãi gãi đầu: “Có phải là vô tình dính lên không?”

 

“Chắc là vậy.”

 

“Nhưng rất đẹp,” Ninh Lạc khen ngợi, “Vậy anh dùng làm bookmark là vừa rồi. Anh có mang sách theo không? Trực tiếp mang về sẽ bị nhăn mất.”

 

“Có.”

 

Lộ Đình Châu nhìn chiếc lá trong tay, lại nhìn Ninh Lạc.

 

Sau đó khẽ cười một tiếng, ánh mắt dịu dàng, dùng đầu nhọn của chiếc lá nhẹ nhàng cào cào chóp mũi Ninh Lạc, “Vậy tặng tôi nhé?”

 

Ninh Lạc sờ sờ chóp mũi ngứa ngáy, cũng mỉm cười: “Được.”

 

Lộ Đình Châu cất đi, vỗ vỗ vai cậu, nói: “Đi thôi, đi nấu cơm.”

 

Ninh Lạc vừa nghĩ đến tôm hùm đất, liền hoan hô giơ tay: “Được, em đi giúp anh một tay!”

 

Sau đó chạy như bay ra ngoài, kéo theo đám khỉ con khỉ cháu của cậu đi giúp Lộ Đình Châu nấu ăn.

 

Một viện nhiều người như vậy, bao nhiêu là miệng ăn, không thể để Lộ đại trù mệt được.

 

Aiya, cậu đúng là một thầy Ninh chu đáo.

 

Thậm chí Ninh Lạc còn không quên kéo theo Tào Cẩn Lưu đang ăn bế môn canh, đứng trước cửa phòng Chu Kiệu giả vờ đáng thương, nói lời ngon tiếng ngọt.

 

“Cậu đừng vội đau lòng, còn có một chuyện càng đau lòng hơn muốn thông báo cho cậu đây.”

 

Hướng Tư Kỳ đi ngang qua: “…”

 

Sao cứ có cảm giác không phải lời của con người nói vậy.

 

Rõ ràng Tào Cẩn Lưu đã biết tính cách của Ninh Lạc như thế nào, cậu ta gật đầu: “Thần tượng, cậu nói đi.”

 

Cậu ta không nhắc thì thôi, vừa nhắc tới Ninh Lạc lại nghĩ tới hành động lấy chữ ký của mình ra câu dẫn chị dâu của cậu ta, cậu nghiến răng nghiến lợi: “Chúng ta thực hiện chế độ không làm không ăn, cho nên cậu phải đi vào nhà bếp giúp đỡ.”

 

Tào Cẩn Lưu tiếp thu rất tốt: “Được thôi, vậy tối nay chúng ta ăn gì?”

 

Ninh Lạc phun ra ba chữ: “Tôm hùm đất.”

 

Tào Cẩn Lưu khựng lại ba giây, sau đó vui vẻ nhảy cẫng lên: “Tôm hùm đất!!”

 

<< Truyện được edit và đăng tại website Audionhaco.com và kênh Youtube Nhà cỏ cất truyện. >>

“Chuyện này thì có gì mà đau lòng, đây là chuyện tốt mà! Vậy còn đợi gì nữa!” Cậu ta kéo Ninh Lạc định chạy như bay vào nhà bếp, còn không quên gọi Chu Kiệu một tiếng, “Anh Tiểu Kiệu, vậy em không làm phiền anh nữa, em đi nấu cơm cho anh, lát nữa anh nhớ ra ăn cơm nhé, ăn bữa tối tình yêu của em.”

 

Cửa phòng mở ra, Chu Kiệu đứng ở cửa, nói: “Đợi chút, tôi cũng đi giúp một tay.”

 

Tào Cẩn Lưu nhanh chóng buông Ninh Lạc ra, khoác tay Chu Kiệu, thân thiết dán sát: “Vậy em ăn bữa tối tình yêu của anh.”

 

Chu Kiệu mấp máy môi, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cũng không đẩy Tào Cẩn Lưu ra nữa.

 

Tào Cẩn Lưu được đằng chân lân đằng đầu, lại dán sát vào một chút, sau khi Chu Kiệu nhìn sang liền nở nụ cười tươi rói, không nhìn ra chút chột dạ nào: “Anh đổi sang loại nước giặt quần áo nào vậy, thơm quá, ngửi thích thật.”

 

Ninh Lạc cúi đầu nhìn cánh tay trống không của mình.

 

【Ha, thơm lắm đúng không? Không có gì để nói với mấy người mê mùi thơm các cậu.】

 

【Tào Cẩn Lưu, cậu cứ cùng anh của cậu tốt đẹp, đi tiếp đi, tôi bắt xe về đây.】

 

Khóe miệng Tiền Đa Đa giật giật, vẻ mặt hắn như muốn nói, “Cái quái gì thế này” xen lẫn vài phần thở dài tiếc nuối.

 

Ninh Lạc, nếu cậu nói hết những lời này ra, có thể tăng thêm bao nhiêu độ hot cho chương trình chứ.

 

Từ trong xương cốt vẫn là quá bảo thủ rồi!

 

Ninh Lạc đi theo hai người họ về phía trước, nhìn phòng của Tạ Kha: “Tôi còn chưa gọi anh họ cậu.”

 

Tào Cẩn Lưu: “Anh ta á? Anh ta sẽ không ăn mấy thứ như tôm hùm đất đâu, cậu gọi cũng vô ích.”

 

Ninh Lạc còn phải đi ra ruộng hái rau, bèn nhờ Hướng Tư Kỳ đi gọi Tạ Kha một tiếng.

 

Kết quả, Tạ Kha vừa nghe thấy thực đơn buổi tối thì trực tiếp cau mày: “Vậy mà ăn thứ này sao? Các cậu không có bít tết hay mì Ý gì đó sao?”

 

Tôm hùm đất thì sao? Anh đừng có kỳ thị tôm hùm đất!

 

Hướng Tư Kỳ: “Không có.”

 

Tạ Kha nói: “Vậy tôi không ăn, cảm ơn.”

 

Nói xong thì đóng cửa lại.

 

Hướng Tư Kỳ: “…”

 

Ăn hay không ăn thì tùy! Đều là dạ dày Hoa Quốc cả, anh còn làm ra vẻ làm gì.

 

Tốc độ nấu cơm của kỳ thứ hai rõ ràng nhanh hơn rất nhiều, bởi vì sau khi về nhà, mọi người ít nhiều gì cũng đều trau dồi thêm kỹ năng nấu nướng của mình, lần này mỗi người phụ trách một món, Hướng Bặc Ngôn và Hướng Tư Kỳ còn mang dưa chua nhà mình tự muối đến xào thịt.

 

Dưa chua còn chưa kịp cho vào nồi, Ninh Lạc đã không nhịn được nếm thử mấy miếng, ngon đến mức nước miếng không ngừng tiết ra. Cuối cùng vẫn là Hướng Bặc Ngôn không chịu nổi nữa, dùng tay chặn đầu Ninh Lạc lại, giật lấy lọ dưa chua đi.

 

Lộ Đình Châu làm đầu bếp chính, những người khác làm phụ bếp, rất nhanh, mùi thơm đã bay ra, lan tỏa khắp nơi.

 

Tạ Kha ngửi thấy mùi thơm, bụng kêu ùng ục không ngừng.

 

Hắn ta cau mày, đóng cửa sổ lại, ngồi trước bàn đọc báo tài chính trên máy tính bảng, lần thứ n cảm thấy hối hận vì sao mình lại tham gia chương trình này.

 

Đáng lẽ không nên đến, rốt cuộc lúc đó vì sao đầu óc lại mụ mị như vậy, sợ Chu Kiệu thật sự cắt đứt với mình mà đuổi theo?… Sao lại xào ớt rồi?

 

Nên trực tiếp giải quyết vấn đề từ gốc rễ, không cho Chu Kiệu đến.

 

Dù sao thì ngoài bên cạnh hắn ta, Chu Kiệu không đi đâu được… Thơm quá…

 

…Chết tiệt, sao mùi tôm hùm đất sao lại nồng như vậy!

 

Tạ Kha lấy tay ôm cái bụng đói meo, sắc mặt đen xì u ám.

 

Chữ trên báo tài chính cũng biến thành hình dạng tôm hùm đất luôn rồi.

 

Sự cô đơn đều là của hắn ta, còn những người bên này thì náo nhiệt vô cùng.

 

Bọn họ kéo bàn từ trong nhà ra, đặt ở giữa sân, ghép thành hai chiếc bàn dài, đủ loại món ăn được bày biện ngay ngắn trên bàn.

 

Nhưng mà, trình độ thì có cao có thấp, may mà mọi người đều rất tận tâm, không có xuất hiện món ăn nào đen thui thùi lùi một cục không nhìn ra được là thứ gì.

 

Nhưng mà…..

 

Ninh Lạc nhìn chằm chằm đĩa mì tôm xào sốt chocolate trước mặt, giọng điệu run run chất vấn: “…… Cái này là ai làm?”

 

【Khẩu vị độc đáo ghê, món ăn độc ác ghê!】

 

Tào Cẩn Lưu kiêu ngạo nhận: “Tôi đó! Đây chính là món tủ của tôi đấy.”

 

Hơn nữa nguyên liệu đều có sẵn, còn không cần phải đi hái, tiện lợi biết bao nhiêu.

 

Mình đúng là thông minh tuyệt đỉnh!

 

“Món tủ, có nghĩa là,” Ninh Lạc gắp một sợi mì lên, hỏi, “Cậu chỉ biết món này thôi, đúng không?”

 

Tào Cẩn Lưu cười hề hề hai tiếng.

 

Ninh Lạc liền hiểu, cậu nhắm mắt lại: “Có fan như cậu, đúng là bất hạnh của tôi.”

 

Tào Cẩn Lưu khen ngợi: “Quá khen quá khen, không dám nhận.”

 

【Mịa nó, gặp phải đối thủ rồi!】

 

Chu Kiệu nghe hai người họ nói chuyện, không nhịn được cười một tiếng.

 

Cười được một nửa, trước mặt nhiều thêm một bát mì xào sốt sô cô la đầy ắp.

 

Ninh Lạc: “Anh Tiểu Kiệu, bữa tối tình yêu của anh đấy, đừng quên nhé.”

 

Chu Kiệu không cười nổi nữa.

 

Nụ cười không biến mất, chỉ là chuyển sang trên mặt Ninh Lạc.

 

……………

 

Sau bữa tối, mọi người đều ăn uống no nê, lười biếng ngồi đó không muốn nhúc nhích, trò chuyện một lúc, thấy trời cũng đã muộn, lúc này mới dọn dẹp bát đĩa, ai về phòng nấy.

 

Tào Cẩn Lưu nói: “Nhưng em không có phòng.”

 

Vốn dĩ số phòng là vừa đủ, cậu ta là một người dùng tiền đập vào, nhảy dù vào chương trình, vậy nên tất nhiên là không có phòng cho cậu ta.

 

Tiền Đa Đa nói: “Chúng ta có thể hỏi hàng xóm bên cạnh… xem có phòng trống cho mượn tạm không.”

 

Tào Cẩn Lưu kịp thời ngắt lời hắn, tốc độ nói nhanh như gió: “Không có cũng không sao, em có thể ở cùng phòng với anh Tiểu Kiệu!”

 

【Nói thật với anh đi, câu này cậu âm thầm ấp ủ trong lòng bao lâu rồi hả?】

 

Chu Kiệu cau mày: “Nhưng thật ra chúng ta cũng không thân thiết lắm.”

 

Ở cùng với người trong lòng của bạn trai cũ, thấy thế nào cũng kỳ quái quá rồi.

 

【Không sao, ngủ rồi sẽ thân thiết ngay thôi.】

 

Tào Cẩn Lưu ngượng ngùng cười một tiếng: “Không sao, ngủ rồi sẽ thân thiết ngay thôi.”

 

Mọi người: ?

 

Rốt cuộc thì thằng nhóc này có thể nghe được tiếng lòng của Ninh Lạc hay không vậy?

 

Ninh Lạc cũng vô cùng kinh ngạc.

 

【Vãi, đúng là fan của tôi rồi, mạch não của chúng ta ăn ý đến kinh người!】

 

Phân chia phòng xong, Tiền Đa Đa chúc mọi người ngủ ngon, sau đó ai nấy về phòng.

 

Sau khi Ninh Lạc về phòng liền che camera lại, mặc dù cơ thể rất mệt mỏi, nhưng cậu lại không muốn ngủ, bắt đầu lướt video thức khuya.

 

Lạ thật đấy, tại sao ban đêm chơi điện thoại lại vui hơn ban ngày nhỉ?

Chỉ là, không biết có phải do mạng bị lag hay không, mà cứ vừa qua 0 giờ là video load chậm kinh khủng, mất nửa ngày cũng không làm mới được.

 

Ninh Lạc không tin chuyện này, giẫm lên giường giơ cao điện thoại lên tìm sóng wifi khắp nơi, sau khi không có kết quả thì bắt đầu quyết định dùng ké wifi.

 

“Để mình xem nên chọn ai đây…”

 

Cậu liếc mắt một cái liền chọn trúng cái có tín hiệu tốt nhất, tên là L.

 

Cái này còn không phải là quá rõ ràng sao.

 

Ninh Lạc xỏ dép vào, lạch bạch chạy ra ngoài, gõ cửa phòng bên cạnh.

 

Lộ Đình Châu vừa mở cửa, liền nhìn thấy một con khủng long nhỏ đang đứng trước mặt mình, nở nụ cười lấy lòng vô cùng hèn mọn: “Hehe, anh ơi, mật khẩu wifi của anh là gì vậy?”

 

Lộ Đình Châu sửng sốt một chút: “Wifi của tôi?”

 

Ninh Lạc gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, em thấy anh mở hotspot.”

 

“Chờ chút.”

 

Lộ Đình Châu ấn vào tai nghe bluetooth trên tai phải, nói gì đó bằng tiếng Anh, sau khi cúp máy xong thì nói với Ninh Lạc, “Ừ có mở, tôi kết nối mạng với máy tính xách tay.”

 

Anh ra hiệu, Ninh Lạc nhìn thấy chiếc máy tính xách tay đang sáng ở phía sau.

 

【Ồ, hóa ra anh cũng tranh thủ ngủ muộn hả, đến đây, thức đêm nào, dù sao thì~ tóc cũng còn rất nhiều~】

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Vì sao cứ phải vừa nói vừa hát lên vậy?

 

Ninh Lạc xoa xoa tay, hỏi: “Vậy mật khẩu là gì?”

 

Lộ Đình Châu nói một dãy số, Ninh Lạc vội vàng ghi lại: “Kết nối được rồi! À đúng rồi, vừa rồi anh đang bận sao? Em không làm phiền anh chứ?”

 

Lộ Đình Châu: “Không có. Chỉ là vốn dĩ có một cuộc họp, do đối phương ở nước ngoài nên dời sang buổi tối, nhưng cũng nên kết thúc rồi.”

 

Ninh Lạc gật đầu: “Ồ ồ.”

 

【Em biết nè, là công ty Intel ở miền Tây nước M đúng không? Hình như cổ phần của anh trong đó cũng khá lớn … Nói mới nhớ, số tiền anh đầu tư vào những ngành nghề này có phải đã đủ để tiêu xài phung phí mười đời rồi không? Giàu quá đi mất, chia cho em chút vận may đi!】

 

Lộ Đình Châu nhướng mày, cậu biết khá rõ về tài sản của anh nhỉ.

 

Anh giơ tay lên, búng vào cái mũ khủng long của Ninh Lạc: “Ai mua cho em đấy, đáng yêu quá.”

 

“Mẹ em mua,” Mắt Ninh Lạc sáng lên, bắt đầu khoe với anh, “Mẹ em nói em mặc bộ này siêu cấp đáng yêu, còn mua cho anh trai em một bộ đồ Ultraman nữa.”

 

Lộ Đình Châu hơi ngạc nhiên: “Anh trai em có nhận không?”

 

Nếu anh nhớ không lầm, Ninh Lạc là con trong gia đình tái hôn, mẹ Ninh Lạc với Ninh Dương chắc hẳn không được thân thiết cho lắm.

 

Ninh Lạc gật đầu: “Nhận rồi.”

 

【Mặc dù lúc đó sắc mặt anh ấy rất đặc sắc, ha ha ha ha ha!】

 

Có thể tưởng tượng được.

 

Lộ Đình Châu thề là mình không có ý cười nhạo, chỉ là anh thích cười, trời sinh đã thích cười rồi.

 

Anh khẽ ho khan một tiếng, che giấu ý cười: “Nhưng mùa hè mặc bộ này nóng quá.”

 

“Có hơi nóng thật, vừa rồi ở trong phòng điều hòa còn thấy bình thường.” Nhưng đây là bộ đồ ngủ mẹ Ninh mới mua cho cậu, Ninh Lạc không muốn mặc bộ khác, nên đã mang theo.

 

Cậu còn xoay 360 độ không góc chết để Lộ Đình Châu chiêm ngưỡng bộ đồ ngủ mà mẹ Ninh đã mua cho mình, xoay một vòng, túm lấy đuôi của mình đưa đến trước mặt Lộ Đình Châu, “Nhìn này, em còn có một cái đuôi nữa đó.”

 

Lộ Đình Châu rất nể mặt sờ sờ, lại nắn nắn.

 

Tay của anh vô tình chạm vào tay Ninh Lạc. Có lẽ ở trong phòng điều hòa lâu rồi, Ninh Lạc cảm thấy nhiệt độ cơ thể anh mát lạnh, lòng bàn tay cũng mát, khi chạm vào cậu giống như một khối ngọc ấm áp, rất dễ chịu.

 

【Ơ, không đúng!】

 

Lộ Đình Châu dừng tay, không đúng chỗ nào?

 

【Mình đột nhiên nhớ ra, cái tên L này quen quá! Thêm một vòng tròn phía sau không phải là tên trên mạng ban đầu của Lu Lu sao?】

 

Tim Lộ Đình Châu giật thót.

 

Ninh Lạc còn đang suy nghĩ thì đột nhiên bị ai đó vỗ vỗ vai.

 

Vẻ mặt Lộ Đình Châu nghiêm túc chỉ về phía sau cậu: “Bên kia hình như có thứ gì đó vừa chạy qua.”

 

“Hả? Anh đừng dọa em mà, em sợ!” Ninh Lạc lập tức nhảy ra sau lưng Lộ Đình Châu, lúc này mới dám nhìn về hướng anh chỉ.

 

“…Ơ? Hình như thật sự có người. Không phải là trộm chứ?”

 

Lộ Đình Châu im lặng một chút.

 

Anh vốn dĩ chỉ tùy tiện nói ra để lừa Ninh Lạc, không ngờ lại thật sự có người.

 

“Chắc là không phải, bên ngoài còn có người của chương trình, trộm không vào được.”

 

Ninh Lạc thấy người kia đi vào nhà chính, bật một ngọn đèn lên: “Đi, chúng ta đi xem!”

 

Lộ Đình Châu: ?

 

Anh hỏi: “Lá gan của em sao lúc có lúc không vậy?”

 

Ninh Lạc túm chặt lấy anh không buông, ngượng ngùng cười: “Không phải có anh ở đây sao.”

 

“…”

 

Lộ Đình Châu bị kéo đi, anh đành phải lặng lẽ đi theo Ninh Lạc lẻn vào nhà chính.

 

Ninh Lạc đi sát mép tường, cẩn thận bước về phía nhà bếp có ánh sáng.

 

Nhà bếp có tổng cộng hai cửa, cậu nhỏ giọng nói: “Vì an toàn, chúng ta đi cửa khác.”

 

Lộ Đình Châu: “…”

 

Việc bản thân lén lút đi theo dõi người khác như thế này đã rất không an toàn rồi.

 

Ninh Lạc đổi sang cửa khác, lén lút thò đầu ra.

 

Sau đó nhìn thấy…

 

【Ơ, tổng tài bá đạo đến nhà bếp ăn vụng?】

 

Tạ Kha ở trong bếp lục tung mọi thứ, thậm chí còn đi lục cả món tôm hùm đất mà trước đó hắn ta chê bai coi thường, kết quả lại chỉ có thể nhìn thấy một chút nước sốt.

 

Hắn ta ôm bụng đói cồn cào, cau mày: “Chết tiệt, rốt cuộc thì đồ ăn ở đâu?”

 

Ninh Lạc lẩm bẩm: “Có thể thấy, hắn ta đói thật rồi…”

 

Ở đây không tìm thấy, Tạ Kha lại đi lục lọi ở những chỗ khác, ngóc ngách nào trong bếp cũng không bỏ qua, nhưng lại chỉ có thể tìm thấy một chút cơm thừa canh cặn, hắn ta lại càng thêm tức giận.

 

Tổng tài bá đạo chưa từng chịu uất ức như thế này!

 

【Tạ Kha ban ngày: Tôm hùm đất chó cũng không thèm ăn! Tạ Kha buổi tối: Dù là chó cũng cần phải ăn cơm!】

 

Lộ Đình Châu khẽ bật cười.

 

Không phát ra tiếng, nhưng vai của Ninh Lạc chống ngay ngực anh, cậu có thể cảm nhận được sự rung động nhè nhẹ.

 

Cậu luống cuống đến mức liên tục ra hiệu bằng tay: Đừng có ra tiếng, đừng có ra tiếng!

 

Tất cả đèn trong nhà “bụp” một tiếng đồng loạt sáng lên.

 

Ninh Lạc đang đứng đối diện với một ngọn đèn, nên bị lóa mắt một chút, cậu nhắm tịt hai mắt lại, nặn ra một chút nước mắt sinh lý.

 

Ngay sau đó, một bàn tay che phủ tầm mắt cậu, che đi ánh sáng đột ngột kia, hàng mi cong vút khẽ quét qua lòng bàn tay nọ.

 

Giọng nói của Tào Cẩn Lưu vang lên: “Anh họ? Anh đang làm gì ở đây vậy?”

 

Vậy mà lại là cậu ta?

 

Ninh Lạc túm lấy tay Lộ Đình Châu kéo xuống, lén lút thò đầu ra xem.

 

Tạ Kha bị em họ nhìn thấy cảnh này, vô cùng xấu hổ, hắn ta giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, chỉnh lại cà vạt, chuyển chủ đề: “A Lưu? Anh đang định hỏi em đây, sao tối nay em không đến tìm anh, ngủ ở đâu vậy?”

 

Giọng của Tào Cẩn Lưu khựng lại một chút, sau đó mới vang lên: “Ồ, em ngủ cùng với anh Tiểu Kiệu.”

 

【Tên nhóc này chắc chắn là cố ý, đúng là, không có gì ngon bằng sủi cảo, vui không gì bằng trêu chị dâu, đúng không? Chân chị dâu rất trắng, tôi hiểu, tôi hiểu mà.】

 

Lộ Đình Châu hơi cau mày, đây là cái chuyện quái quỷ gì vậy.

 

Tạ Kha nghe thấy câu trả lời của Tào Cẩn Lưu thì rõ ràng rất sửng sốt, không thể tin nổi: “Em? Cùng Chu Kiệu? Ngủ cùng??”

 

Hai người ái mộ hắn ta, cùng nhau lên giường rồi??

 

Thấy cậu ta gật đầu, Tạ Kha lạnh mặt: “Có phải Chu Kiệu nói gì đó lừa em không? Không được, em dọn ra ngoài ngủ với anh.”

 

Tào Cẩn Lưu vẫn là bộ dạng cười hì hì híp mắt đó, chỉ là ánh mắt cũng lạnh đi: “Em còn đang định nói chuyện này đây, anh Tiểu Kiệu rất tốt, anh ấy không có bất kỳ ý đồ xấu nào, sau này đừng để em nghe thấy anh nói xấu anh ấy nữa.”

 

Còn hại cậu ta bị vạ lây nữa chứ!

 

Tạ Kha ngây người: “Em đang nói cái gì vậy?”

 

“Em nói là,” Tào Cẩn Lưu liếc hắn ta một cái, “Em thích anh Tiểu Kiệu, em nguyện ý ngủ cùng anh ấy, anh quản được em sao?”

 

Tạ Kha sơ ý làm đổ lọ gia vị bên cạnh mình.

 

Ninh Lạc chấn động.

 

Ninh Lạc phấn khích.

 

【 Mau lên, đánh nhau đi!! 】

 

Hết chương 73.

 

Chú thích:

 

  • Lên bờ: là một từ lóng trên mạng, có nguồn gốc từ văn hóa hâm mộ (fandom) ở Trung Quốc. Nó mang ý nghĩa là vượt qua khó khăn, đạt được mục tiêu. Được ví như việc vượt qua một kỳ thi khó khăn, một thử thách lớn, hoặc đạt được một ước mơ ấp ủ từ lâu.

 

Chương 73: Lộ Đình Châu Theo Đuổi Vợ Phải Chịu Khổ Còn Nhiều Hơn Nửa Đời Trước Của Anh Ấy Cộng Lại

Ngày đăng: 17 Tháng 3, 2025

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Chuyển lên trên