Chương 74: Dưới Đầu Gối Đàn Ông Có Bắp Chân
“Em đang nói cái gì vậy!”
Tạ Kha chưa bao giờ mất bình tĩnh như vậy, hắn ta gầm lên chấn động.
Đồ gia vị bị gạt đổ văng tung tóe như hiệu ứng domino, trông thật hỗn loạn. Khiến người ta nghe mà trong lòng bất an.
Lộ Đình Châu nhìn chằm chằm đống dầu muối tương giấm lẫn lộn với nhau trên mặt đất, nheo mắt lại.
Tốt nhất là tối nay Tạ Kha bị đánh cho nhập viện luôn đi, nếu không ngày mai hắn ta phải dọn dẹp nhà bếp cho sạch sẽ, sạch đến mức muỗi đậu lên cũng phải xoạc chân ra.
Đối mặt với chất vấn của Tạ Kha, Tào Cẩn Lưu không hề nao núng, cậu ta vẫn lớn tiếng lặp lại: “Em nói, em thích Chu Kiệu, hai người đã chia tay rồi, vậy thì phải đến lượt em chứ.”
Trọng điểm là hai chữ “Đến lượt”.
【Hay hay hay, trực tiếp khiêu chiến, cậu đúng là Trương Phi mặc váy, vừa ngông cuồng vừa ngạo mạn.】
Gân xanh trên trán Tạ Kha nổi lên: “Tào Cẩn Lưu, em có biết mình đang nói gì không? Chu Kiệu là người của anh, không đến lượt em nhúng tay vào.”
Tào Cẩn Lưu cười khẩy: “Nếu anh họ đang nói đến cái hợp đồng bao nuôi kia, thì nực cười quá, anh mang ra ngoài xem có văn phòng luật sư nào công nhận thứ đó không?”
“Anh Tiểu Kiệu không phải là vật sở hữu của anh, hai người vốn không hề ở bên nhau, anh chưa từng thừa nhận anh ấy! Em theo đuổi người em thích thì có vấn đề gì sao?!”
【Chậc chậc chậc, đoạn này cảm xúc dạt dào quá, cảm xúc phun trào, thể hiện đầy đủ sự thèm muốn của nhân vật chính đối với chị dâu.】
【Chỉ cần chọn chị dâu tốt, ngày nào cũng có thể cướp người.】
Ninh Lạc áp sát vào tường như thằn lằn, vừa ăn dưa vừa hóng chuyện, miệng đột nhiên bị bóp một cái.
Cậu bất mãn quay đầu lại, dùng ngôn ngữ ký hiệu như đang kết ấn: Không được làm phiền em hóng chuyện!
Nhưng mà, Lộ Đình Châu nhìn cậu lại càng bất mãn hơn, lại bóp thêm một cái.
Nào là ba nhỏ mẹ nhỏ chị dâu, rốt cuộc hàng ngày Ninh Lạc đang xem những thứ gì vậy?
Ninh Lạc bĩu môi, nắm chặt tay anh, lại thò đầu ra ngoài tiếp tục xem kịch.
Tạ Kha bị câu nói của Tào Cẩn Lưu làm cho tức giận đến mức máu dồn lên não, hoa mắt chóng mặt (do đói), tay chỉ vào cậu ta run rẩy: “Em em em! Em có cái ý nghĩ này từ khi nào hả?!”
Tào Cẩn Lưu thấy chọc tức anh mình như vậy vẫn chưa đủ, còn châm dầu vào lửa: “Yêu từ cái nhìn đầu tiên. Tiếc là bị anh giành trước một bước, đúng là lợn béo vớ được rau xanh, hoa nhài cắm bãi cứt trâu, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga. Phì!”
【Nói hay lắm, còn có thể là ông lão 70 tuổi sống bằng trợ cấp mà thèm muốn cô thôn nữ xinh đẹp nhà bên cạnh! Khinh bỉ, nhổ một bãi!】
Lộ Đình Châu: “…”
Hai người đi diễn hài kịch đối đáp đi, tôi mua vé.
Tạ Kha bây giờ toàn thân run rẩy: “Tào Cẩn Lưu, đây là thái độ em nói chuyện với anh sao? Anh là anh họ của em, đừng có thách thức giới hạn của anh mà đùa với lửa!”
【Gì cơ, mông anh bị lửa thiêu rồi à, suốt ngày cứ đùa với lửa đùa với lửa, người không biết còn tưởng anh hồi nhỏ nghịch lửa nhiều quá tè dầm đấy.】
Khóe miệng Lộ Đình Châu giật giật, anh lại muốn bóp miệng Ninh Lạc rồi.
Kết quả phát hiện hai tay mình đều bị Ninh Lạc nắm chặt, để đề phòng anh làm phiền cậu hóng chuyện.
Tào Cẩn Lưu không hề nhượng bộ: “Vậy anh cũng phải ra dáng một người anh họ đi chứ, đừng có trơ trẽn không biết xấu hổ, đây không phải là lúc anh nói những lời thối tha làm anh Tiểu Kiệu đau lòng, còn sợ cánh anh ấy cứng cáp rồi bay đi mất, vậy nên mới tùy ý can thiệp vào sự nghiệp của anh ấy, cắt đứt tiền đồ của anh ấy.”
Tạ Kha không dám tin vào những gì mình vừa nghe được, hắn ta tức đến mức không nói nên lời, càng không đấu lại được cái miệng của Tào Cẩn Lưu, mãi một lúc lâu sau mới run rẩy hét lên một câu: “Không phải em thích anh, cố ý thân cận với anh sao? Hóa ra tất cả đều là lừa anh! Tào Cẩn Lưu, em đã lừa dối tình cảm của anh!”
Mặt Tào Cẩn Lưu lập tức biến sắc, nhìn mặt cậu ta muôn màu muôn vẻ đủ loại màu sắc sặc sỡ, cả người đứng đó như chết lặng.
Ninh Lạc không nhịn được “phụt” một tiếng.
【Hai người là tình địch đấy, tỉnh lại đi! Vẫn là ông anh dầu mỡ lợi hại, một câu đáng bại mười câu, trực tiếp làm CPU của Tào Cẩn Lưu bốc cháy khét lẹt luôn rồi.】
Lần này đến lượt Tào Cẩn Lưu run rẩy, cậu ta run rẩy giơ tay chỉ vào mình, kinh ngạc đến mức vỡ cả giọng: “Em… thích anh á?!”
Vẻ mặt cậu ta như giẫm phải phân, lập tức kéo giãn khoảng cách với Tạ Kha rồi hét lớn: “Không phải, anh bị bệnh à? Hai chúng ta là họ hàng gần đấy! Em thân cận với anh là vì nể mặt trưởng bối. Có phải ai đối xử tốt với anh một chút, anh đều cảm thấy người đó có ý đồ khác thường, thèm muốn thân thể của anh không?”
Mặt Tạ Kha đỏ bừng, tức giận phản bác: “Vậy tại sao lần trước em uống say lại ôm anh?”
Tào Cẩn Lưu sụp đổ: “Ai mà biết anh đến chứ, em nhờ bạn cùng phòng gọi điện thoại cho anh Tiểu Kiệu!”
Có ai hiểu được cảm giác tuyệt vọng khi cậu ta tỉnh rượu nhớ lại mình đã ôm Tạ Kha gọi “anh ơi anh à” làm nũng không!
Nói đến cuối cùng, dường như Tào Cẩn Lưu đã bị kích động đến mức tinh thần hoảng loạn, hoàn toàn không thể chấp nhận được nhận thức của Tạ Kha.
Đột nhiên, trong đầu cậu ta chợt lóe lên một tia sáng: “Khoan đã, không phải anh cũng nói như vậy với anh Tiểu Kiệu, khiến anh ấy hiểu lầm em chứ?”
【Bingo, chúc mừng bạn đã trả lời đúng một nửa. Nhưng tôi đoán là chắc chắn không phải nói thẳng, mà là nửa che nửa đậy, nửa thừa nhận nửa phủ nhận, thái độ mập mờ khiến người ta dễ liên tưởng, nếu không làm sao khiến người thế thân có chút cảm giác nguy cơ, nỗ lực lấy lòng anh ta chứ? Cho nên mới nói, tổng tài bá đạo cổ hủ đều không phải người tốt, đặc biệt là những kẻ đào tim đổi thận.】
Lộ Đình Châu cau mày.
Nói như vậy, những việc liên quan đến con người, đúng là Tạ Kha chưa từng làm một việc nào.
Tạ Kha không nói gì.
Không cần Ninh Lạc giải thích, Tào Cẩn Lưu cũng tự hiểu, cậu ta mắng một câu “Khốn kiếp” rồi trực tiếp đấm cho hắn ta một quyền!
“Tôi bảo sao anh ấy lại ghét tôi như vậy! Anh đúng là kẻ ngáng đường!”
Tạ Kha hoàn toàn không ngờ cậu ta lại đột nhiên ra tay, ăn trọn một quyền, đau đến nửa mặt tê dại.
“Cậu thèm muốn chị dâu, cậu còn lý lẽ nữa à!” Vừa dứt lời, Tạ Kha cũng đấm cho cậu ta một quyền.
Tiếc là hắn ta quanh năm ngồi văn phòng, không phải là đối thủ của Tào Cẩn Lưu, đội trưởng đội bóng rổ của trường, hắn ta còn có thêm debuff đói bụng nữa chứ.
Sức lực Tào Cẩn Lưu trâu bò dùng mãi không hết: “Bây giờ anh chịu thừa nhận anh ấy rồi à? Đây không phải là lúc anh luôn sỉ nhục, hạ thấp anh ấy sao?”
Ninh Lạc ở vị trí quan sát tuyệt vời, lùi lại phía sau một chút vì sợ bị vạ lây, nhìn hai anh em họ bắt đầu cuộc chiến bảo vệ tình yêu oanh liệt, cậu cũng bắt đầu tường thuật trực tiếp.
【Được rồi, bây giờ là đồng đội cún con trà xanh của chúng ta ra tay, một quyền đấm vào ngực trái của anh trai dầu mỡ, trực tiếp đánh trúng tim anh ta.】
【Anh trai dầu mỡ đốt HP mở chiêu cuối, dũng cảm phản công, một quyền đánh trúng gò má của cún con trà xanh, ôi~ đau thật đấy…】
【Ô ô! Cún con trà xanh làm động tác giả, hoàn toàn nắm quyền chủ động, đè anh trai dầu mỡ xuống đánh, đánh anh ta bẹp dí!】
Cậu kích động đến mức không hề hạ giọng, trong đêm tối tĩnh mịch lại vô cùng ồn ào.
Ninh Dương bị đánh thức và Hướng Bặc Ngôn còn chưa ngủ: “…?”
Không phải chứ, người anh em, nửa đêm nửa hôm rồi mà cậu còn xem đấu quyền anh à?
Một lúc sau phản ứng lại, khoan đã, không đúng!
Hai biệt danh này nghe quen quá, không phải là Tào Cẩn Lưu và Tạ Kha sao?
Hướng Bặc Ngôn bật mở cửa sổ ra, liếc mắt đã thấy nhà chính sáng đèn, bên trong còn truyền ra những âm thanh kịch liệt.
Giọng Ninh Lạc vang vọng khắp viện nhỏ, với âm cuối còn ngân nga:
【Anh trai dầu mỡ tuổi cao sức yếu, hoàn toàn không địch lại cún con trà xanh, hắn ta đã bị áp chế toàn diện, rơi vào thế hạ phong, chúng ta hãy đánh cược xem hắn ta có cơ hội lật ngược tình thế không?】
Hướng Bặc Ngôn lập tức bật dậy khỏi giường như cá chép hóa rồng, nhanh chóng mặc đồ ngủ, xỏ dép chạy ra ngoài, cố gắng đến xem trực tiếp tại hiện trường.
Nửa đêm rồi lại còn đánh nhau?
Ninh Lạc thật là không có nghĩa khí, lúc này mà không gọi gã ta!
Người còn nhanh hơn gã ta chính là Tiền Đa Đa.
Tiền Đa Đa chạy ngược gió, tóc dán vào mặt, trông hắn giống như một con khỉ đột buồn bã.
Đừng đánh nữa! Chương trình của hắn còn làm được nữa không!!
Trong bếp, hai người vẫn đánh nhau kịch liệt.
Bọn họ đánh nhau túi bụi, đấm đá loạn xạ, trực tiếp đè đối phương xuống đánh, cả căn bếp biến thành sàn đấu, hỗn loạn vô cùng.
Tạ Kha bị đập vào bàn bếp, những chiếc đĩa phía sau rung lắc dữ dội, sau đó rơi xuống vỡ tan tành.
Lộ Đình Châu cau mày càng sâu hơn.
Ninh Lạc cảm nhận được sát khí lạnh lẽo từ phía sau ập đến, cậu quay đầu lại nhìn, thấy đôi mắt của anh sâu thẳm, đáy mắt lạnh lùng như dao, đường cong môi mím lại vô cùng lạnh lẽo.
Ninh Lạc rùng mình một cái, cảm thấy nếu ánh mắt có thể giết người, thì lúc này Lộ Đình Châu đã thái hai kẻ đang làm loạn trong bếp thành sashimi rồi cho vào nồi nước sôi luôn.
Cậu vội vàng vuốt giận cho Lộ Đình Châu, nhỏ giọng nói: “Anh nấu ăn, anh là người tốt; bọn họ làm loạn nhà bếp, bọn họ là người xấu.”
Ninh Lạc ân cần đưa ra ý kiến: “Lát nữa chúng ta xem, ai vào viện thì tạm tha cho người đó, người còn lại trực nhật dọn nhà bếp một tuần.”
Lúc này Lộ Đình Châu mới hài lòng, kiêu ngạo gật đầu một cái.
Ninh Lạc còn chưa dứt lời, cửa phòng chính đã bị mở ra.
Tiền Đa Đa hét lớn, âm lượng cao vút: “Dừng tay!!”
Tào Cẩn Lưu và Tạ Kha căn bản không nghe hắn, hoàn toàn mất kiểm soát.
Thậm chí người trước còn tranh thủ cơ hội thúc cùi chỏ vào người Tạ Kha.
Tiền Đa Đa tuyệt vọng, phát ra tiếng kêu chói tai: “Đừng đánh nữa, đánh nữa, đánh nữa là tôi quỳ xuống cho các người xem!”
【Đừng quỳ, dưới đầu gối đàn ông có bắp chân.】
Hướng Bặc Ngôn vừa chạy vào: “…”
Mịa nó, khiếu hài hước gì mà ngớ ngẩn dữ thần.
“Dừng—tay—lại—!” Tiền Đa Đa gào thét muốn ngăn cản như Nhĩ Khang giơ tay.
“Nhường đường, nhường đường!”
Vận động viên chạy nước rút thứ ba là Phương Lộc Dã, cậu ta vừa xông vào đã đẩy Hướng Bặc Ngôn ra, thò đầu vào trong xem, kết hợp với tiếng hét của Tiền Đa Đa tạo thành một bản song ca: “Đừng đánh nữa, các người đánh như vậy không chết người được đâu!”
Tiền Đa Đa tức giận: Mẹ kiếp, cái đám này là người gì vậy!
Còn cả Ninh Lạc nữa, tên nhóc đó trốn ở đâu rồi?
Tạ Kha vì giữ thể diện, vừa thấy có nhiều người xông vào liền vội vàng thu tay.
Tào Cẩn Lưu không quan tâm nhiều như vậy, vẫn cứ vung nắm đấm xông lên.
Thể diện? Đó là thứ anh đây không cần nhất!
Tạ Kha lại bị đánh, hắn ta nổi giận, lại đốt máu mở chiêu cuối đánh trả.
Cho đến khi giọng nói kinh ngạc của Chu Kiệu vang lên: “Các người? Các người đang làm gì vậy?”
Tào Cẩn Lưu nghe thấy giọng cậu ta thì lý trí lập tức quay về. Nhìn thấy nắm đấm đang lao tới, hoàn toàn không né tránh, ăn trọn một đấm, trực tiếp bị lực đánh hất ngã xuống đất.
Cậu ta ôm lấy khóe miệng thâm tím, đầu óc hoạt động nhanh chóng, lôi cái hình tượng trà xanh nhỏ bé vừa vứt vào thùng rác ra, vỗ vỗ, lại tiếp tục tận dụng.
Tào Cẩn Lưu cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt, mắt đỏ hoe, nằm trên đất ngẩng đầu nhìn Chu Kiệu, đôi mắt ầng ậng nước, nức nở tố cáo: “Anh Tiểu Kiệu, anh họ đánh em.”
Chu Kiệu nhìn thấy ánh mắt ủy khuất, đáng thương như cún con của cậu ta thì ngẩn người một giây.
【Anh bạn à, sắc mặt cậu thay đổi còn nhanh hơn cả kịch Tứ Xuyên nữa đấy.】
Trước đây Tạ Kha nhìn thấy Tào Cẩn Lưu như vậy chỉ thấy đau lòng, nhưng bây giờ chỉ còn lại cảm giác ghê tởm.
Hắn ta túm lấy cổ áo Tào Cẩn Lưu, lôi cậu ta dậy, ngón tay siết chặt: “Tào Cẩn Lưu, cậu còn có thể vô liêm sỉ hơn được nữa không!”
Tào Cẩn Lưu dùng hành động nói cho Tạ Kha biết, còn có thể nhé.
Cậu ta hoàn toàn không phản kháng hành động thô bạo của Tạ Kha, mặt đỏ bừng vì thiếu oxy, khóe mắt lấp lánh nước mắt, hít thở hổn hển, đáng thương vô cùng: “Anh họ, em biết em nói gì anh cũng không nghe, anh đánh em đi, chỉ cần có thể khiến anh hả giận, em không sao cả.”
Nói xong còn ho khan vài tiếng, giơ tay che miệng, lại vô tình để lộ cho Chu Kiệu thấy vết bầm tím đáng sợ trên cánh tay mình.
Chu Kiệu vừa thấy, lập tức tiến lên kéo Tạ Kha ra: “Anh làm cái gì vậy Tạ Kha, anh điên rồi à? Buông tay!”
Hướng Tư Kỳ cũng ở bên cạnh hét: “Đúng vậy, sao có thể trực tiếp ra tay đánh em trai mình vậy chứ? Làm anh kiểu gì vậy!”
Ninh Dương đổ thêm dầu vào lửa: “Tạ tổng à, anh cũng quá mất bình tĩnh rồi, lại ra tay với người nhà, còn làm ầm ĩ khó coi như vậy.”
Ninh Lạc trốn trong góc phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy.”
Vừa dứt lời, Phương Lộc Dã và những người khác đều đồng loạt nhìn về phía góc đó.
Ninh Lạc & Lộ Đình Châu: “…”
Đã bị phát hiện rồi, Ninh Lạc lúng túng, chần chừ muốn đi ra, nhưng lại bị Lộ Đình Châu kéo lại.
Ninh Lạc: ?
“Suỵt,” Lộ Đình Châu hạ giọng, môi gần như dán vào tai cậu, cắn từng chữ một, “Em định giải thích thế nào về việc hai chúng ta nửa đêm không ngủ, mặc đồ ngủ ở cùng nhau?”
Ninh Lạc ngẩn người.
【Mịa nó, không thể nghĩ sâu, nghĩ sâu hơn thì thật sự không giải thích được.】
Ninh Dương cau mày: Nghĩ sâu cái gì? Giải thích cái gì?
Phương Lộc Dã nhìn Tạ Kha: “Sao anh lại đánh em trai mình vậy chứ, có chuyện gì không thể dùng miệng nói sao? Anh trai tôi chưa bao giờ đánh tôi cả.”
Cả đời này Tạ Kha còn chưa từng uất ức như vậy bao giờ, hắn ta bị mọi người kéo ra, hét lớn: “Rõ ràng là cậu ta ra tay trước!”
Ninh Lạc nhỏ giọng hỏi Lộ Đình Châu: “Anh thật sự chưa từng đánh cậu ấy à? Rõ ràng là Phương Lộc Dã rất đáng đánh mà.”
Lộ Đình Châu cũng trả lời lại với âm lượng tương tự: “Hồi nhỏ từng đánh cho khóc rồi, cậu ta quên rồi.”
Ninh Lạc: “…”
Tâm thật là rộng lớn.
Chu Kiệu nhìn Tào Cẩn Lưu ôm mình như một con chó lớn đáng thương bị bỏ rơi, hoàn toàn mất hết thiện cảm với Tạ Kha: “Cậu ta ra tay trước? Tạ Kha, anh nói ra những lời này, bản thân không thấy chột dạ sao?”
Tạ Kha không thể tin nổi: “Em! Em không tin tôi?”
“Chu Kiệu, thế mà em lại không tin tôi!!”
Hắn ta chỉ vào Tào Cẩn Lưu: “Tào Cẩn Lưu, cậu nói thật đi!”
Hắn ta thấy Tào Cẩn Lưu ngẩng đầu lên khỏi vai Chu Kiệu, nhìn hắn ta làm khẩu hình:
Anh họ, cảm giác bị người khác hiểu lầm thế nào?
Tào Cẩn Lưu nói xong thì cúi đầu.
Bảo sao anh Tiểu Kiệu lại xa lánh, ghét bỏ mình như vậy, hóa ra có người luôn gây khó dễ cho anh ấy.
Từ chế độ khó khăn, bây giờ lại nâng cấp lên thành chế độ địa ngục, tức chết đi được.
Tạ Kha cũng sắp tức chết rồi, hắn ta vừa tức vừa đói, trong nháy mắt đã nhìn thấy thiên đường.
Tiền Đa Đa sợ hai người lại đánh nhau, vội vàng kéo Tạ Kha ra sô pha trong phòng chính, bảo hắn ta nguôi giận, trong lòng thì khổ sở không thôi, cảm thấy ngày nào cũng có chuyện.
Ngoại trừ hắn, mọi người đều là người hóng chuyện, có một loại vui vẻ mặc kệ chương trình sống chết ra sao.
Hướng Bặc Ngôn và Phương Lộc Dã nhìn nhau, đều nhìn thấy sự tiếc nuối trong mắt đối phương.
Sao lại kết thúc rồi?
Sao Ninh Lạc không tường thuật trực tiếp sớm hơn!
Ninh Lạc cũng vô cùng tiếc nuối, cảm thấy Tiền Đa Đa xuất hiện quá sớm, nếu không cậu đã có thể xem ba người đại chiến cẩu huyết rồi.
Chỉ là, không tiếc nuối được bao lâu, mọi người đã nghe thấy tiếng hỏi của Chu Kiệu: “Tào Cẩn Lưu, tại sao cậu lại đánh nhau với anh ta?”
Cậu ta vừa nói, vừa nhận lấy túi chườm đá từ trên tay Hướng Tư Kỳ, chườm lên vết thương cho Tào Cẩn Lưu.
Mắt mọi người sáng lên: Ồ, đúng rồi, bây giờ Chu Kiệu vẫn cho rằng mình là người thay thế của cậu em họ này.
Ai ngờ hai người lại nổi cơn thịnh nộ là vì mình.
Ánh mắt Ninh Lạc nóng bỏng nhìn về phía Tào Cẩn Lưu, vấn đề này, cún con trà xanh sẽ trả lời thế nào đây?
Tào Cẩn Lưu nhân cơ hội Chu Kiệu mềm lòng vì cậu ta bị thương, thuận nước đẩy thuyền, trực tiếp nói: “Bởi vì em nói với anh ta, em thích anh Tiểu Kiệu, muốn theo đuổi anh.”
Chu Kiệu sững sờ.
Túi chườm đá “bịch” một tiếng rơi trúng sống mũi Tào Cẩn Lưu.
“Á!”
Tào Cẩn Lưu kêu la thảm thiết, đau đến méo cả mặt, vội vàng ôm lấy sống mũi đau nhức, nước mắt trong mắt lần này toàn là thật.
Chu Kiệu kinh ngạc lặp lại: “Thích… thích tôi?”
Nhưng mà… không phải Tào Cẩn Lưu thích Tạ Kha sao?
Không phải Tạ Kha cũng thích cậu ta sao?!
Đầu óc Chu Kiệu không hoạt động nữa.
Tạ Kha ngồi ở xa trên sô pha lập tức đứng dậy, đối đầu từ xa: “Tào Cẩn Lưu, chết tiệt, nếu cậu muốn chọc giận tôi, cậu thành công rồi đấy!”
Ninh Lạc chậc chậc cảm thán: 【Em trai à, cậu thật sự có loại mỹ cảm bất chấp sống chết của người khác đấy.】
Hết chương 74.
