Chương 75: Chung Cư Đế Hào (Phần 2)
Chung cư Đế Hào và trung tâm thương mại Gia Hào phía trước vốn được xây dựng trên cùng một khu đất, ban đầu căn hộ này dự định là một phần phụ của trung tâm thương mại, có lẽ nhà đầu tư đã dự đoán được thành phố Đại Thái không đủ sức để duy trì một trung tâm thương mại lớn như vậy, nên họ đã dành riêng một phần khu đất này để xây dựng chung cư Đế Hào.
Ngày xưa, khi rao bán chung cư Đế Hào, một trong những điểm quảng cáo lớn nhất là gần trung tâm thương mại, thuận tiện cho cuộc sống.
Thế nhưng, theo thời gian, vị trí sát trung tâm thương mại lại trở thành nhược điểm của Đế Hào. Tòa nhà chỉ có 11 tầng nhỏ bé bị trung tâm thương mại và các tòa nhà văn phòng phía trước che khuất ánh nắng. Thành phố Đại Thái lại mưa nhiều, bên trong tòa nhà có bao nhiêu tối tăm ẩm thấp bọn hắn không biết, nhưng rác thải bên ngoài đã bị ngâm nước một thời gian dài, bốc mùi hôi thối khắp nơi.
“Bà nó! Cục Quản Lý Trò Chơi làm cái quái gì mà không dọn dẹp chỗ này đi!” Một người chơi nam vung tay ra trước mặt, rồi lại nhận ra mình không thể xua được mùi hôi, hắn ta bị mùi hôi khó chịu bao vây, bực bội đến mức dùng tay áo bịt mũi.
Diệp Cát Nguyệt xin lỗi mọi người rồi nói: “Để như vậy sẽ khiến người bình thường ít đến đây hơn.”
“Đúng, ai mà muốn đến gần bãi rác chứ, ngược lại còn giúp Cục Quản Lý Trò Chơi giảm bớt việc.” Người đàn ông chế giễu.
Lận Tường mỉa mai: “Anh đóng thuế cho Cục Quản Lý Trò Chơi hay sao mà đòi hỏi lắm thế? Cục Quản Lý Trò Chơi thiếu nợ anh à? Anh giỏi thì tự làm đi.”
Hạ Bạch: “……”
Rõ ràng là cậu ta đang rất tức giận.
Khi người chơi nam kia hung dữ nhìn về phía bọn hắn, Lận Tường lập tức nói: “Tôi là người chơi hệ chữa trị, đánh người chơi hệ chữa trị là hành động bị tất cả người chơi khác khinh thường.”
Hạ Bạch: “……”
Hình như cậu ta đã không còn tức giận nữa.
Người phụ nữ Hạ Bạch cảm thấy có chút kỳ quái đứng lên nói: “Đừng cãi nhau nữa, không có gì to tát cả, chúng ta vào đi, vào trò chơi rồi sẽ không còn mùi hôi nữa.”
“Ai biết trong trò chơi thế nào? Có thể còn hôi hơn ngoài này, bà nó chứ, thật hối hận khi nhận phó bản trò chơi này.” Người đàn ông càu nhàu, bước vào tòa nhà, chân dẫm lên những vũng nước bẩn.
Lăng Trường Dạ cười, nói với Diệp Cát Nguyệt: “Đừng bận tâm, chờ trong xe đi, ở đây bẩn.”
Diệp Cát Nguyệt vội vàng cảm ơn rồi quay trở lại xe.
Hạ Bạch và những người khác cũng bước vào chung cư.
Căn hộ chung cư ở đây tối tăm như dự đoán, còn không có điện.
Bây giờ vẫn chưa đến thời gian vào trò chơi, bọn hắn cũng không chắc lối vào trò chơi là toàn bộ tòa nhà này hay là một tầng nào đó, cả nhóm cầm đèn pin leo cầu thang, kiểm tra từng tầng một.
Khi bọn hắn lên đến tầng chín, muốn lên tầng mười nhưng không thể lên được.
Bọn họ đang bị trò chơi khóa lại.
Đều là những người chơi kỳ cựu, mọi người ai cũng đều rất quen thuộc với quy trình này, bọn hắn cứ đợi ở tầng chín cho đến khi hệ thống mở khóa.
“Mọi người có muốn tranh thủ lúc này giới thiệu bản thân một chút không?” Người phụ nữ xinh đẹp nói: “Ít nhất thì chúng ta cũng phải biết tên nhau, để thuận tiện cho việc hành động trong trò chơi. Tôi giới thiệu trước nhé, tôi tên là Tiền Tinh.”
Lận Tường thì thầm vào tai Hạ Bạch: “Tôi thấy trong nhóm yên ắng quá, tưởng là một đám người lạnh lùng, không ngờ lại có người nhiệt tình như vậy.”
Người phụ nữ dường như nghe thấy lời thì thầm của Lận Tường, quay đầu nhìn lại.
Lận Tường lập tức nói: “Xin chào mọi người, tôi tên là Lận Tường, những người lớn tuổi hơn có thể gọi tôi là Tường Tử, những người trẻ tuổi hơn có thể gọi tôi là Lận ca.”
Hạ Bạch tiếp lời: “Tôi tên là Hạ Bạch.”
Dương Mi cũng nói theo: “Tôi tên là Dương Mi.”
Hai người họ vừa nói xong, những người khác đều nhìn lại, Hạ Bạch cảm thấy mọi người chủ yếu là nhìn Dương Mi, ngôi sao nổi tiếng của đội.
Có bọn hắn dẫn đầu, những người khác cũng giới thiệu tên của mình, thái độ không giống nhau.
“Không tệ, không tệ, đúng là như vậy, trong trò chơi chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau.” Người phụ nữ xinh đẹp tên Tiền Tinh cười gật đầu liên tục.
Hạ Bạch càng nhìn cô càng cảm thấy kỳ lạ, nhưng không thể nói rõ là kỳ lạ ở chỗ nào, khi cậu nhìn Tiền Tinh, cô ta lại đột ngột quay đầu.
Hạ Bạch vội vàng thu hồi tầm mắt.
Đáng tiếc, sau khi giới thiệu đơn giản xong thì bầu không khí lại trở nên im lặng.
Tiền Tinh nhìn trái nhìn phải, thở dài, ngồi xuống.
Bọn hắn cùng nhau chờ đợi tiếng thông báo của hệ thống trò chơi vang lên trong trầm mặc.
【 Trò chơi đang trong quá trình khởi động lại……… 】
【 Trò chơi đã hoàn tất quá trình khởi động lại, địa đồ phổ thông Chung cư Đế Hào đã được cập nhật, chào mừng các vị đã đến Chung cư Đế Hào. 】
【 Dường như Chung cư Đế Hào đã bị thế giới lãng quên, nhưng cư dân ở đây vẫn đang nỗ lực và sống một cuộc sống bình thường, chào mừng các bạn đến với Chung cư Đế Hào, trải nghiệm cuộc sống bình dị ở đây. Phòng ốc đã được chuẩn bị sẵn sàng, chúc các bạn có một cuộc sống thật vui vẻ. 】
【 Chào mừng ngài, Người Nhặt Thi Hạ Bạch. 】
Lần này thông báo của hệ thống trò chơi không giống như ở Ngũ Cô Thôn, đưa ra nhiệm vụ chính rõ ràng, mà giống như phó bản trò chơi đầu tiên Hạ Bạch tham gia. Trong phó bản trường đại học y Hòa Bình, trò chơi đó yêu cầu bọn hắn thưởng thức câu chuyện đẹp diễn ra ở trường đại học y Hòa Bình, còn phó bản trò chơi này thì yêu cầu mọi người trải nghiệm cuộc sống bình dị ở Chung cư Đế Hào.
Cho dù là gì đi nữa, chỉ thông báo cho bọn hắn biết đây là địa đồ phổ thông là đủ.
Địa đồ phổ thông dù nói rõ ràng hay mơ hồ, dù nói hoa mỹ hay giản dị, bản chất vẫn là tìm kiếm chân tướng sự thật.
Sau khi tiếng thông báo của hệ thống trò chơi biến mất, một bóng đèn sợi đốt nhỏ yếu ớt chiếu sáng hành lang bẩn thỉu, u ám.
Hành lang còn bừa bộn hơn lúc bọn hắn vừa bước vào, tức là còn bừa bộn hơn Chung cư Đế Hào ngoài đời thực, có rất nhiều rác thải sinh hoạt, thùng sắt trồng tỏi, xe đạp cũ, đồ cúng bái, thậm chí còn có một cái lồng chim lớn.
Trong lồng, một con mèo con màu trắng sữa gầy yếu, thức ăn trong bát đã lâu không thay, đã mọc nấm, con mèo con dẫm lên những hạt thức ăn rải rác, ánh mắt buồn bã nhìn bọn hắn.
“Mọi người đến rồi!”
Một người đàn ông gầy gò từ cuối hành lang chạy đến, hắn ta thích hất cái cằm nhọn lên cao khi nói chuyện, “Đi theo tôi, tôi nói cho các người biết, căn hộ này thường không cho thuê ngắn ngày đâu, thời gian thuê ít nhất cũng một tháng trở lên, nếu không phải các người nói là du lịch bụi, tôi cũng không cho các người thuê năm ngày đâu, phiền phức lắm.”
Thời gian chơi trò chơi của bọn hắn là năm ngày, thực ra là không đến năm ngày, nếu là thuê ngắn hạn năm ngày thì cũng giống như khách sạn, nhà nghỉ, yêu cầu bọn hắn phải trả phòng vào buổi trưa, hoặc chiều muộn.
Quả nhiên, người đàn ông dẫn bọn hắn lên tầng trên, tức là tầng hai của Chung cư Đế Hào trong trò chơi, đưa cho bọn hắn mấy cái chìa khóa, nói: “Rẻ như vậy nên đừng đòi hỏi gì thêm, nhớ là trước 12 giờ trưa ngày 7 phải rời đi.”
Trên chìa khóa có ghi số phòng, tổng cộng có bảy chìa khóa.
Thấy người đàn ông định đi, Lận Tường hỏi: “Anh ơi, nếu có chuyện gì thì chúng tôi tìm anh bằng cách nào?”
“Tìm cái gì mà tìm? Tôi đã nói với các người rồi, rẻ như vậy nên không có dịch vụ gì đâu!” Người đàn ông nói.
“Làm sao dám để anh phục vụ chứ, ý tôi là, nếu chúng tôi muốn tiêu tiền vào thứ gì đó……” Lận Tường nói lấp lửng.
Người đàn ông nghe cậu ta nói vậy thì thái độ tốt hơn một chút, hắn ta nói: “Tìm tôi ở phòng bảo vệ chỗ cổng vào. Nếu đói bụng thì dưới tầng một có bán đồ ăn nhanh.”
“Phải khiêm tốn một chút nhé.” Người đàn ông còn nhắc nhở bọn hắn trước khi đi.
Bọn hắn có tất cả 13 người, có bảy phòng, có một người phải ở một mình.
Nếu là đi du lịch bình thường, có lẽ nhiều người sẽ tranh nhau ở phòng đơn, nhưng đây lại là trong trò chơi kinh dị, trong tòa nhà chung cư âm u đổ nát này, có thể có ma quỷ hoặc những thứ tà ác khác, ở một mình trong phòng đơn không phải là một lựa chọn khôn ngoan.
Tiền Tinh nhìn quanh, dường như hiểu được suy nghĩ của mọi người, “Tôi muốn ở một mình, được không?”
Vì cô đã đề nghị vậy nên tất nhiên là không ai tranh với cô.
Hạ Bạch cầm hai chìa khóa, một cái là 202, một cái là 206. Người đàn ông đó đưa cho bọn hắn những căn phòng không nằm cạnh nhau, cũng không cùng một tầng.
Hạ Bạch cầm mỗi tay một chìa khóa, “Phân chia thế nào?”
“Vẫn là chúng ta ở chung một phòng đi.” Lận Tường nói: “Giống như trong phó bản trò chơi trước.”
Hạ Bạch liếc cậu ta một cái, “Thực ra cậu cũng có thể ở chung phòng với Dương Mi.”
Lận Tường: “……”
“Hả?” Mới đầu Dương Mi còn ngạc nhiên, sau đó lại dường như hiểu ra cái gì, “À ~”
“Lận Tường, chúng ta ở chung một phòng nhé.” Hắn ôm lấy cánh tay Lận Tường, “Hạ Bạch và đội trưởng là người cộng tác với nhau, đương nhiên phải thử ở chung trước rồi.”
“……”
Người Lận Tường đã cứng đờ đến mức không nói được lời nào.
Hạ Bạch cũng cảm thấy Dương Mi nói sai sai cái gì đó, có lẽ là hắn đã bị thẻ người yêu thấm vào người rồi.
Lăng Trường Dạ rất tùy ý thoải mái cầm lấy chìa khóa 206 từ trong tay Hạ Bạch, ném như ném ba lô cho Lận Tường, “Vất vả cho cậu rồi, nhờ cậu quan tâm giúp đỡ Dương Mi.”
Thấy vậy, Hạ Bạch cầm chìa khóa phòng 202 đi theo Lăng Trường Dạ vào phòng.
Lận Tường: “… ..”
Khoan đã, không ai hỏi ý kiến của tôi à?
Lận Tường vội vàng theo sau bọn hắn.
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cùng nhau quay đầu nhìn cậu ta.
Lận Tường nói: “Mới có năm sáu giờ thôi à? Bây giờ còn chưa phải giờ ngủ đâu? Bốn người chúng ta cùng nhau thảo luận về trò chơi đi, chẳng lẽ đêm nay cái gì cũng không làm, cứ thế trực tiếp đi ngủ à?”
Nói cũng có lý, Hạ Bạch mở cửa, lúc đang định bước vào thì lại nhìn sang bên cạnh.
Lận Tường cũng nhìn theo hướng cậu nhìn, không biết từ lúc nào cánh cửa phòng 204 đã mở một khe nhỏ, có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào bọn hắn qua khe cửa, đôi mắt đó đục ngầu, khô héo, trong bóng tối mờ ảo, lóe lên một chút ánh sáng yếu ớt.
“Á!” Lận Tường bị dọa cho sợ hết hồn, vội vàng trốn sau lưng Hạ Bạch.
“Ông già chết bầm, lại lén nhìn trộm à!” Một giọng nói trong trẻo vang lên từ trên đầu cầu thang.
Bốn người quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ mặc váy hai dây họa tiết da báo, môi tô son đỏ chót, tóc xoăn như râu bắp ngô, dáng người quyến rũ đứng ở đầu cầu thang.
“Mấy anh chàng đẹp trai, tôi ở tầng trên, phòng 303, có mở tiệm làm đẹp, có nhu cầu thì cứ đến tìm tôi nhé, nhất định tôi sẽ giảm giá cho các cậu.” Cô cười hì hì nói.
“Được.” Lăng Trường Dạ cười nói: “Nhìn kiểu tóc của bà chủ là biết tay nghề giỏi đến cỡ nào rồi.”
Bà chủ tiệm nhìn anh chằm chằm, mắt không chớp lấy một cái, cười đến hoa rơi bướm bay, “Ôi chao, anh chàng đẹp trai, miệng ngọt quá à, nếu anh đến, tôi sẽ miễn phí cho anh đấy nhé?”
Lăng Trường Dạ còn chưa kịp nói gì thì đã thấy một người đàn ông u ám cầm hai cái túi nhựa đi từ tầng một lên, nói với bà chủ: “Không phải là cô đói bụng sao? Vẫn còn sức xuống đây nói chuyện với người ta cơ à?”
“Còn không phải vì anh chậm chạp quá sao!” Bà chủ như biến thành người khác, hét vào mặt người đàn ông: “Mua có một tô mì mà cũng chậm thế, anh thật vô dụng!”
Người đàn ông từ từ cúi đầu, bàn tay thô ráp sưng húp nắm chặt hai túi nilon mỏng manh.
“Các anh nhất định phải đến nhé.” Lúc đi lên, bà chủ lại cười dịu dàng với bọn hắn.
Lăng Trường Dạ cười gật đầu, nói: “Được.”
Sau khi bà chủ và người đàn ông đi lên, bon hắn lại nhìn về phía người nhìn trộm ở trong khe cửa bên cạnh, theo như lời bà chủ thì đó là một ông già, rất thích nhìn lén.
Lận Tường nghĩ thầm trong lòng, ông già, tư thế nhìn lén của ông còn đáng sợ hơn cả Tống Minh Lượng nữa.
Ông già thấy bọn hắn nhìn về phía mình thì hừ lạnh một tiếng, “Rầm” một phát, đóng sầm cửa lại, “Đáng ghét!”
“… …”
Dáng vẻ của ông ta như là mình rất có lý.
Lúc này Hạ Bạch mới đẩy cửa phòng ra.
Người đàn ông kia nói với họ rằng, đây là phòng giá rẻ, đừng có đòi hỏi gì, có lẽ là đang tiêm phòng cho bọn hắn, căn phòng này quả thật rất rất rất rẻ.
Vừa bước vào đã bị một mùi ẩm mốc và hôi thối ập vào mặt, nhờ ánh sáng từ hành lang chiếu vào mới có thể nhìn rõ đây là một phòng đơn, chỗ cửa ra vào là bếp, trên bếp từ chất đầy rác thải sinh hoạt, ngẩng đầu nhìn về phía trước là một chiếc sofa hai người ngồi và một chiếc giường, ga trải giường và chăn, ngay cả trong ánh sáng mờ tối cũng có thể nhìn ra nó bẩn như thế nào.
Hạ Bạch sờ tay vào công tắc đèn, ấn xuống.
Không có điện.
“……”
Bốn người bọn hắn cả đời chưa từng ở trong một căn phòng nào tồi tàn như thế này, tuy rằng đã ngủ trong phòng 6 người ở “Thần tượng 404”, nhưng ít nhất phòng đó còn có điện, có ánh sáng.
Lăng Trường Dạ bước vào phòng, kéo rèm cửa, mở cửa sổ duy nhất trong phòng ra, ánh đèn bên ngoài chiếu vào, căn phòng sáng lên một chút.
“Không phải chứ, dù có tồi tàn đến đâu cũng phải có điện chứ?” Lận Tường đi chơi luôn ở trong khách sạn năm sao, nhưng thực ra cậu ta không phải là người được nuông chiều thành hư, ngủ một đêm ở nhà Hạ Bạch cậu ta còn rất vui, nhưng lần này cậu ta thực sự không chịu nổi.
Hạ Bạch vặn vòi nước ra, “Không có nước.”
“……”
Hạ Bạch cảm thấy người khó ở nhất hẳn là người kia, người luôn phải thay đồ khi làm nhiệm vụ trong trò chơi, cậu quay đầu nhìn về phía Lăng Trường Dạ, quả nhiên thấy anh đang xịt nước hoa.
Cậu không biết anh lấy đâu ra nhiều nước hoa thần kỳ như vậy, chỉ mấy giây thôi mà căn phòng đã trở nên thơm tho dễ chịu hơn hẳn, mùi ẩm mốc và hôi thối dường như đã bị phân giải thành mùi hương của núi rừng cây cỏ.
Lận Tường lập tức bị thu hút, “Đội trưởng Lăng, nước hoa của anh là loại gì vậy? Mua ở đâu thế?”
Dương Mi nhiệt tình nói cho cậu ta biết: “Cục Quản Lý Trò Chơi có một người chơi có kỹ năng liên quan đến mùi hương, hắn ta đã dùng kỹ năng tạo ra nước hoa và tinh dầu hoa cỏ rất tuyệt, không chỉ thơm, mà còn có nhiều tác dụng khác nhau nữa, đặt làm riêng một chai chỉ khoảng vài trăm ngàn hoặc vài triệu điểm tích lũy thôi.”
Lận Tường: “…… Cáo từ.”
Dương Mi nghiêng người lại gần cậu ta hơn, “Anh muốn không? Tôi tặng cho anh.”
Lận Tường: “……”
Suýt nữa quên mất, hắn là người đứng đầu bảng xếp hạng điểm tích lũy.
Thật là một trải nghiệm mới lạ.
Trước đây Lận Tường là người hay tặng quà xa xỉ, đây là lần đầu tiên được người khác tặng, trải nghiệm cảm giác của người nghèo.
Nhưng, làm sao cậu ta có thể nhận quà của Dương Mi cho được.
Cho dù bây giờ hắn là con trai, nhưng khi hắn còn mặc đồ nữ, Lận Tường đã lập cho hắn một danh sách quà tặng dài hai trang.
Cậu ta cứng ngắc chuyển chủ đề, “Trong phòng chỉ có một chiếc giường thôi.”
“Chỉ có một chiếc giường cũng là chuyện bình thường, đây vốn không phải là khách sạn hay nhà nghỉ, chắc là người bảo vệ kia lén chủ nhà cho chúng ta thuê ngắn hạn để kiếm thêm tiền.” Lăng Trường Dạ nhìn ra ngoài cửa sổ nói.
Hai người cũng đi đến, nhìn ra ngoài qua cửa sổ nhỏ.
Cũng giống với Chung cư Đế Hào ở ngoài đời thực, Chung cư Đế Hào trong trò chơi cũng rất phồn hoa, đèn neon đủ màu sắc bên ngoài nhấp nháy ánh sáng mờ ảo, phía trước cách đó không xa là một tòa nhà cao tầng, nhưng chỉ có một tòa.
Lận Tường nói: “Giống như là cách đây hai mươi hai năm? Lúc đó các tòa nhà ở đây đều khá thấp, mới bắt đầu có khái niệm về tiểu khu.”
Lăng Trường Dạ gật đầu, “Đúng vậy, tòa nhà chung cư chúng ta đang ở cũng chỉ có năm tầng, chung cư này khác với chung cư ở thời đại chúng ta, có lẽ chỉ là một cách gọi tân thời, là cách gọi để cố gắng theo kịp thời đại.”
Đúng vậy, tòa nhà chung cư bọn hắn đang ở là tòa nhà cũ kỹ nhất trong khu vực, như một khu ổ chuột bị xã hội hiện đại phát triển bỏ quên, nhưng khi nó được xây dựng, có lẽ nó là tòa nhà rực rỡ nhất trong khu vực này.
Lận Tường quan sát kỹ càng một vòng, nói: “Giống như nhà ở cho gia đình, loại nhà ở được nhà máy phân phối cho gia đình công nhân, nhưng nhìn cái này giống như nhà ở cho những công nhân độc thân chưa kết hôn hơn.”
Lăng Trường Dạ: “Không hổ là con trai của một tập đoàn bất động sản nổi tiếng.”
Lận Tường cười hì hì, nhìn về phía phòng bảo vệ ở cổng, “Tôi đoán nơi này và tòa nhà cao tầng kia trước đây thuộc sở hữu của một nhà máy nào đó, sau đó bọn họ xây một tòa nhà mới ở khu đất phía trước, tòa nhà ký túc xá này không biết vì sao không bị phá bỏ, vậy nên vẫn còn đó.”
“Bây giờ ký túc xá cũ kỹ đến mức không thể ở được, rất nhiều người đã chuyển đi, những người còn ở lại đây đều rất khó khăn, không thể chuyển đi được.”
Hạ Bạch gật đầu, “Ít người đến đây, nên người bảo vệ kia mới lén cho thuê những căn phòng trống để kiếm thêm tiền, sợ chủ nhà biết nên mới cắt nước cắt điện?”
“Có lẽ là vậy.” Lăng Trường Dạ nói: “Miệng hắn ta thì nói không muốn cho thuê ngắn hạn, nhưng thực chất lại rất muốn chúng ta đi nhanh lên.”
Dương Mi: “Nói như vậy, chúng ta phải sống giống như mấy con chuột không được để cho người ta nhìn thấy à?”
“…..”
Lận Tường nói: “Vậy những người ở trong chung cư này không nói với chủ nhà sao?”
Lăng Trường Dạ nói: “Có lẽ những người ở đây nghĩ rằng chúng ta thuê nhà từ chỗ chủ nhà, cũng có một số người giống như chúng ta, lén thuê nhà với giá rẻ từ chỗ người bảo vệ, cũng có những người giống như bà chủ ở tầng ba, hy vọng có người đến để công việc làm ăn của họ tốt hơn.”
“Ừm.” Lận Tường nói: “Cũng có thể là đã nhận hối lộ.”
Thấy người bảo vệ nhìn về phía bọn hắn với vẻ mặt không hài lòng, Lăng Trường Dạ kéo rèm cửa lại.
Trong phòng bỗng tối đi rất nhiều.
Hạ Bạch bật điện thoại lên, dùng đèn pin điện thoại để chiếu sáng thêm cho căn phòng.
Lận Tường nói: “Chúng ta thảo luận xem có phát hiện gì không? Tôi có cảm giác như chung cư này chắc chắn có ma quỷ hay Tà Thần gì đó, mọi người có thấy trong hành lang có nhiều đồ cúng không? Bọn họ chất đống lại giống như một bàn thờ nhỏ để thờ cúng thứ gì đó, có phải bọn họ là tín đồ của Tà Thần nào đó không?”
Hạ Bạch bổ sung thêm một chi tiết, “Lúc nãy khi ông già bên cạnh mở cửa, tôi ngửi thấy mùi hương của nhang, có lẽ phòng ông ta đã từng đốt nhang.”
“Vậy không phải chúng ta không thể…… ” Lận Tường nói.
“Cậu muốn nhìn vào phòng ông ta?” Lăng Trường Dạ đứng dậy, cầm điện thoại chiếu vào bức tường đối diện chiếc giường.
“Má ơi!” Lận Tường nhìn thấy đôi mắt phía sau lỗ thủng đó thì giật mình nhảy dựng lên.
Lăng Trường Dạ cười nói: “Phòng của chúng ta đã bị nhìn rõ ràng rồi.”
“Chúng ta không thể để bị nhìn vô ích được, chúng ta cũng phải khoan một cái lỗ nhìn lại.” Hạ Bạch đần mặt nói.
Đôi mắt trong lỗ thủng lập tức chuyển đi, nhanh chóng biến thành miệng của một ông già, ông ta làm động tác phỉ nhổ về phía bọn hắn, sau đó lập tức dời đi.
“……”
Cánh tay giun đất của Hạ Bạch đã mọc ra.
“…..”
Lận Tường vội vàng kéo cậu lại, “Cái tòa nhà tồi tàn này không chịu nổi một cú của cậu đâu.”
Lăng Trường Dạ nói: “Để cậu ấy khoan một cái lỗ đi, không nhìn thì phí.”
Cánh tay giun đất của Hạ Bạch co lại một chút, “Tôi có cần xác định xem đâu là tường chịu lực không?”
Lận Tường: “… … … Hạ Bạch, cậu rất có tố chất làm người tốt.”
Lăng Trường Dạ: “Khoan ngay dưới cái lỗ của ông ta.”
Hạ Bạch lập tức khoan một cái lỗ to bằng nắm tay, sau đó lại khoan một cái ở trên cái lỗ của ông già, “Mỗi người một cái.”
Hạ Bạch và Lăng Trường Dạ cao thấp nhìn về phía phòng của ông già.
Ông già luôn lén nhìn người khác, bây giờ lại nhìn thấy bốn con mắt trong hai cái lỗ đó thì, “……”
Ông ta tức giận tìm thứ gì đó để che hai cái lỗ lại, đợi ông ta tìm được thứ để che, hai người đã nhìn hết phòng của ông ta rồi.
Bố cục phòng của ông già đó nhìn cũng giống như phòng của bọn họ, nhưng ông ta đã làm vách ngăn, đặt hai chiếc giường, hai chiếc giường đều được dọn dẹp rất gọn gàng.
Phòng ông ta có đèn, có thể nhìn ra cuộc sống của ông ta rất chật vật, ga trải giường đã giặt đến mức bạc trắng, trên cái bàn nhỏ ở đằng xa chỉ có một nửa cái bánh bao và nửa bát nước trắng.
Nhưng không thấy bàn thờ hay những thứ tương tự để thờ cúng.
“Thật xui xẻo!” Ông già đó mắng bọn hắn một câu, sau đó dán một bức tranh lên hai cái lỗ.
“……”
Mặc dù không nhìn thấy phòng của ông già ở bên kia, nhưng Lận Tường và Dương Mi vẫn nghe thấy tiếng chửi rủa đó, bọn hắn cũng trầm mặc.
Hạ Bạch kể lại những gì cậu đã nhìn thấy cho hai người nghe, “Hình như không có gì lạ.”
Lận Tường gãi gãi đầu, “Trò chơi này hơi khó hiểu, tối nay chúng ta làm gì?”
Lăng Trường Dạ: “Cứ chờ xem, trò chơi đã yêu cầu chúng ta trải nghiệm cuộc sống bình dị ở chung cư mà, chắc chắn sẽ để lộ ra manh mối thôi.”
Điều anh không nói đó chính là, có thể tìm kiếm được manh mối từ việc quan sát người khác, nhưng tìm kiếm quá nhiều có thể khiến bản thân trở thành mục tiêu tiếp theo bị người khác theo dõi, tìm kiếm manh mối.
Có điều, cũng có thể những người chơi khác cũng nghĩ như vậy.
“Vậy thôi!” Lận Tường thất vọng cúi đầu, “Vậy chúng ta đi?”
“……”
Quả nhiên, cậu ta chỉ là không muốn về phòng mình.
Nhưng cũng không có cách nào, cậu ta có cố gắng trì hoãn thế nào thì cuối cùng vẫn phải quay lại phòng cùng với Dương Mi.
Sau khi hai người đi, Lăng Trường Dạ rất tự nhiên đi đến bên giường, lấy ga trải giường và cái chăn mốc meo trên giường xuống, lấy chăn tơ tằm và gối lông ngỗng từ trong đạo cụ không gian ra, thay vào, thậm chí anh còn thay cả nệm, khiến Hạ Bạch ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.
Lăng Trường Dạ quay đầu nhìn cậu, thấy vẻ mặt kinh ngạc của cậu thì hỏi: “Cậu không chuẩn bị gì cho cuộc sống trong trò chơi à?”
Hạ Bạch lắc đầu.
Lăng Trường Dạ cười, hỏi: “Tiền lương của đội tấn công cũng không tồi, tại sao cậu lại sống như một nhà sư khổ hạnh vậy?”
“Có lẽ là đã quen với cuộc sống nghèo khó rồi.” Hạ Bạch thực sự không nghĩ đến, lúc đi ngủ ở trong trò chơi còn có thể thay nệm.
Rất nhanh, Hạ Bạch đã nghĩ ra, không phải vì cậu đã quen sống nghèo khó, chắc chắn Lận Tường cũng không nghĩ đến chuyện này, vậy nên chỉ có thể nói là Lăng Trường Dạ quá cầu kỳ, rất biết hưởng thụ cuộc sống.
Lăng Trường Dạ vỗ vỗ lên chiếc gối mềm mại, nói với cậu: “Lại đây ngủ đi.”
Hạ Bạch nhìn sang cái gối bên cạnh, có chút ngại ngùng, “Không có nước tắm rửa, nếu lỡ tôi làm bẩn thì sao?”
Lăng Trường Dạ nói: “Vậy tối mai lại thay cho cậu một bộ khác.”
Hạ Bạch: “……”
Hạ Bạch ngẩn người ra, nhưng rất nhanh sau đó cậu đã nắm bắt được điểm quan trọng, “Tôi? Đội trưởng không ngủ à?”
“Ừm, không thích hợp.” Lăng Trường Dạ nói: “Tôi ngủ dưới đất.”
“Ồ.” Hạ Bạch cũng không hỏi chỗ nào không phù hợp, dường như trong tiềm thức cậu cũng cảm thấy không phù hợp lắm, “Đội trưởng ngủ trên giường đi, tôi ngủ dưới đất.”
Thấy Lăng Trường Dạ định lên tiếng, Hạ Bạch nói trước: “Đội trưởng, anh có lều không? Tôi thích ngủ trong lều, trong phòng ngủ ở nhà dưới quê tôi cũng là một cái lều.”
“Có.” Lăng Trường Dạ không nói thêm gì nữa, dựng cho cậu một cái lều mềm mại và thoải mái.
Phòng rất nhỏ, bọn hắn di chuyển sofa ra ngoài, dán sát vào giường mới có thể dựng được cái lều đủ rộng để Hạ Bạch nằm.
Khi dựng lều, Lăng Trường Dạ hỏi cậu: “Tại sao lại thích ngủ trong lều?”
Hạ Bạch nói: “Ở trong lều giống như một thế giới nhỏ của riêng mình, vừa thú vị vừa an toàn. Tôi thích nằm trong lều, cầm đèn pin đọc những cuốn sách cổ quái kỳ lạ.”
Khi lều dựng xong, Hạ Bạch nhìn thấy một chuỗi đèn ngôi sao và một cuốn sách “Sinh Vật Tưởng Tượng” bên trong.
Hạ Bạch nằm sấp trên cái chăn lông ngỗng mềm mại, nhìn đèn sao lấp lánh và cuốn sách được mở ra trang đầu tiên, đôi mắt cậu như trộm được hai ngôi sao.
Cậu thò đầu ra khỏi lều, định nói gì đó với Lăng Trường Dạ, lại thấy anh cầm áo khoác định đi ra ngoài, lời nói đến bên miệng lại biến thành: “Đội trưởng, anh định đi đâu?”
Lăng Trường Dạ: “Tôi đi lên tầng ba tìm bà chủ để gội đầu.”
Hạ Bạch: “?”
Hết chương 75.
